Bài mới nhất

13/11/2015

Nghe thấy chưa chắc đã thấy


Bà Nguyễn Thu Phương, PGĐ Trung tâm bảo trợ xã hội Nghệ An

Lê Quang

Phải chăng nhân cách, đạo đức của một bộ phận nhà báo hiện nay đã đến mức báo động. Phải chăng họ chỉ quan tâm đến những bài viết giật gân, câu view, câu like mà quên mất tính người, tính nhân văn. Những con người đã gắn bó cả đời của họ chỉ để chăm sóc những người bị tâm thần thì tôi dám chắc rằng họ là những người có tấm lòng cao cả, nhân hậu và nhân cách hơn người. Nếu người bình thường, không ai có thể làm được thế, không ai có thể hi sinh hơn được thế. Ấy vậy mà, cả cộng đồng lều báo, trang mạng xã hội xúm lại lên án, phê phán tạo dư luận xã hội những con người nhân hậu đó? 

Điều gì đang xảy ra ở trung tâm bảo trợ xã hội Nghệ An? Mỗi bữa cơm 5-6.000 đồng thì lấy đâu ra tiền mà tham ô, tham nhũng? Sao mọi người ác mồm ác miệng và vô cảm đến thế. Thử hỏi, ra chợ cầm 6000 đồng để lo nổi một bữa ăn trong tình cảnh hiện nay ai làm được?

Rồi chuyện người bệnh không mặc quần áo. Xin lỗi các bác là người bệnh tâm thần có xu hướng cởi hết mọi thứ mặc trên người. Quần áo mặc cho họ sẽ bị xé hết. Còn nhớ hồi còn bé trên đường đi học ngày nào cũng gặp một chị bị chứng bệnh tâm thần không mặc quần áo gì cả. Cả lũ trẻ con cứ gặp cảnh ấy là chạy tán loạn vì sợ vì ngượng. 

Còn về chị từ thiên kia, nếu tố cáo chắc cũng ẵm về mình tội sử dụng công nghê thông tin, facebook, truyền thông... Vu khống, bôi nhọ, xúc phạm nhân phẩm người khác. Về mấy anh kền kền mang danh nhà báo của lều báo, đút cho các anh tí tiền, mồm các anh nhả ra những ngữ từ ăn chặn, bớt xén... Nói bọn anh là kền kền chuyên chẩu chực rỉa kiếm tiền trên nhân cách của người khác. Chỉ vì các anh, và cả lời tố cáo hoang đường ăn tiền tỉ của ả kia, mà nhân cách 20 năm gắn cả cuộc đời của con người này với công việc này, đã bị xã hội, anh hùng bàn phím dâng lên nguyền rủa. Rồi các anh chẳng điều tra, nâng một ả chỉ vài ba hôm lại cưỡi ngựa xem hoa, lên cái trung tâm thay vì làm thì chụp ảnh lia lịa với cái danh xứng thiếu tính nhân văn, vô cảm cô tiên của người điên. Xúc phạm người tâm thần quá đáng.

Xin post lên đây để mọi người có cư xử đúng mực:


Điều 121. Tội làm nhục người khác

1. Người nào xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.

2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ một năm đến ba năm:

a) Phạm tội nhiều lần;

b) Đối với nhiều người;

c) Lợi dụng chức vụ, quyền hạn;

d) Đối với người thi hành công vụ;

đ) Đối với người dạy dỗ, nuôi dưỡng, chăm sóc, chữa bệnh cho mình.

3. Người phạm tội còn có thể bị cấm đảm nhiệm chức vụ, cấm hành nghề hoặc làm công việc nhất định từ một năm đến năm năm.

Theo quy định tại Nghị định số 174/2013/NĐ-CP ngày 03/ 11/2013 của Chính phủ quy định xử phạt vi pham hành chính trong lĩnh vực bưu chính, viễn thông, công nghệ thông tin và tần số vô tuyến điện. Theo đó, hành vi: “cung cấp, trao đổi, truyền đưa hoặc lưu trữ, sử dụng thông tin số nhằm đe dọa, quấy rối, xuyên tạc, vu khống, xúc phạm uy tín của tổ chức, danh dự, nhân phẩm, uy tín của người khác” sẽ bị xử phạt tiền từ 10.000.000 đồng đến 20.000.000 đồng; (Điểm g Khoản 3 Điều 66); hành vi “giả mạo trang thông tin điện tử của tổ chức, cá nhân khác” sẽ bị phạt tiền từ 20.000.000 đồng đến 30.000.000 đồng (Điểm đ Khoản 3 Điều 64).



Hot!

Từ khóa SEO:

36 nhận xét:

Ở cái thời đại này nghe thấy, xem thấy chưa chắc đã là như vậy, miệng lưỡi thế gian thì ai mà kiểm chứng được, họ nói gì mà chả được, thậm chí đừng nghĩ rằng video mà đã là thật, máu chảy thật đấy nhưng chắc gì đã là bị đánh, chắc gì đã là bị oan. Vậy nên trước khi đánh giá một sự việc thì nên tìm hiểu kĩ, nhìn từ nhiều góc độ hơn.

hiện nay . các tip giật , cực giật đã nổi lên .. không hiểu chuyện gì mà đã nổ như vậy rồi .. ngay cả những vụ việc chưa bao giờ nghĩ tới mà những nhà báo tham tiền đã nghĩ tới rồi .đầu óc vừa phong phú lại đc cái miệng rộng . ví dụ đơn giản là "công an XÃ" rồi họ giật ngay tip "công an" đánh người .. có ai hiểu bản chất thực sự khác nhau của "công an xã" với "công an" lực lượng chính quy chuyên trách không

bây giờ báo chí một là thị trường hóa, hai là đi theo tốc độ siêu nhanh của mạng nên họ có bài đăng, có nội dung giật gân là họ đăng liền chứ có cần kiểm chứng gì đâu. đây đúng là mặt hạn chế của báo chí nước ta trong những năm gần đây

bây giờ các bài báo đưa tin là chủ yếu chứ ít bài phân tích bình luận hay. rồi như bài báo nói về trung tâm kể trên, nếu như ngày xưa sẽ là một bài phóng sự điều tra rồi mới đưa ra kết luận chứ không phải nhanh ẩu đoảng đưa tin vì sợ tờ báo khác đưa trước mất

ĐÚng là miệng lưỡi thế gian thì ai mà kiểm chứng được, họ nói gì mà chả được, thậm chí đừng nghĩ rằng video mà đã là thật, máu chảy thật đấy nhưng chắc gì đã là bị đánh, chắc gì đã là bị oan. Vậy nên trước khi đánh giá một sự việc thì nên tìm hiểu kĩ, nhìn từ nhiều góc độ hơn. đạo đức của một bộ phận nhà báo hiện nay đã đến mức báo động. Phải chăng họ chỉ quan tâm đến những bài viết giật gân, câu view, câu like mà quên mất tính người, tính nhân văn.

Thời đại này thì mấy ông nhà báo cứ giật tít câu view là chính chứ có quan tâm chuyện phía sau thế nào đâu,đúng là mất hết tư cách nhà báo,lại còn làm ảnh hưởng nặng nề đến những người bị mấy ông lôi vào bài báo mà bôi nhọ nữa chứ. Cái thể loại này thì phải xử lý cho đích đáng

Nghe thấy chưa chắc đã thấy, nghe thấy chưa chắc đã đúng và thông tin trên báo cũng chưa chắc đã chính xác. Đó là những gì diễn ra trong xã hội hiện nay. Việc này cũng một phần do mấy nhà báo vô lương tâm, chỉ vì câu like, câu view mà không ngần ngại giật tít, đưa tin không đúng sự thật. Người ta có xem đấy nhưng hậu quả của việc đưa tin sai sự thật là rất nặng nề. Phải có biện pháp xử lý nghiêm với những nhà báo có những việc làm như vậy, thậm chí phải tước bỏ tư cách nhà báo, không được hành nghề.

Theo tôi những kẻ không biết rõ sự thật mà cố ý viết những bài bào nhằm mục đích làm nhục người khác chúng ta nên có những biện pháp xử lý nghiêm khắc, bài viết nói cán bô lãnh đạo tham ô tiền ăn của bệnh nhân tâm thần đã gây lên dư luận xấu nhưng thực tế không hề như thấy, thử hỏi các bạn xem mỗi bữa cơm có 6 nghìn thì chúng ta tham ô kiểu gì, vì thể húng ta cần đấu tranh với những bài viết có nội dung không đúng sự thật của những nhà báo phóng viên hiện nay.

Thanh tra sở đã vào cuộc và kết luận cán bộ Trung tâm Bảo trợ xã hội tỉnh đã ăn chặn gần 800 triệu đồng của những người bảo trợ xã hội, đây là việc làm không thể chấp nhận được. Cùng với đó là ra quyết định tạm đình chỉ chức vụ giám đốc và phó giám đốc trung tâm, chờ hội đồng kỷ luật để có hướng xử lý tiếp theo. Thế này rồi mà còn đổ tội cho nhà báo sao? không có lửa sao có khói, thấy tình nghi nhà báo mới vào, rồi làm ầm dư luận lên, rồi thanh tra sở với vào cuộc điều tra, các ông các bà còn gì để nói ở đây nữa chứ.

Nhìn lãnh đạo Trung tâm thì béo mầm và nhìn bệnh nhân thì tả tơi mới thấy sự quản lý của nhà nước mình thật là đáng báo động. Cứ nghĩ người ta thần kinh không biết gì mà thoải mái làm loạn, nhưng cái im lâu trong bọc nó cũng lòi ra thôi. Dân họ phát hiện, nhà báo vào làm việc lại càng thấy được sự thật nó đau lòng thế nào, họ đã khổ sở thế rồi, sống với thân phận dưới đáy xã hội rồi mà còn cố tình ăn chặn từng đồng từng hào một, tốt nhất là mấy người lên im mồm đi, càng nói càng thanh minh người ta càng xỉa xói thêm cho thôi.

Đừng nói cái giọng điệu như thể mình bị oan lắm, không có nhân dân, không có nhà báo và dư luận làm um sự việc này lên thì các ông bà vẫn còn ngồi chỗm trệ mà ăn tiền của người ta tiếp chứ chẳng đùa à, làm cái gì nghề nào cũng phải có cái tâm, đây lại là ngành đặc thù, ai mướn các ông các bà làm, mà làm không công chắc? khổ quá thì kêu lên các cấp xin thêm trợ cấp, tăng lương chứ đừng có cái kiểu ăn chặn tiền, mỗi bữa ăn có 6 nghìn ấy vậy mà còn cố tình ăn bớt. bố mẹ tiên sư, tao là con cái chúng mày tao cũng thấy xấu hổ.

Sự việc này ban đầu được các nhà làm từ thiện phát hiện, tới LĐ-TB-XH của tỉnh Nghệ An vào cuộc nhưng ban đầu không phát hiện sai phạm và khi dư luận báo chí làm căng lên thì mới triển khai thêm cuộc thanh kiểm tra liên ngành mới chỉ ra được những sai phạm, đấy còn cố tình bao che cho nhau cơ mà, thế cái sở lđ - tb - xh nghệ an chỉ để làm cảnh à? giờ lại còn đổ lỗi cho nhà báo, không phải nhà báo nào cũng như nhau, còn đầy những nhà báo chân chính đang miệt mài đi tìm sự thật cho nhân dân cùng biết, vạch ra những sai phạm, chỉ điểm tên những kẻ mà đạo đức tha hóa như chúng mày đấy.

Chúng ta rất hoan nghênh các vòng tay thân ái và sự chia sẻ với những người khó khăn, nhất là những người cao tuổi cô đơn, những người khuyết tật. Nhưng chúng ta cũng không chấp nhận thái độ vụ lợi, lợi dụng sự quyên góp và lòng hảo tâm của xã hội để có cách làm bớt xén, ăn chặn của các đối tượng này. Chúng cần bị khiển trách trước toàn thể xã hội và nhận sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Trước đây chưa xảy ra những sự việc như này tuy nhiên đây cũng là một hồi chuông cảnh báo cho các cơ quan chức năng cần kiểm tra các trung tâm bảo trợ xã hội khác?

Đừng có đổ tội cho nhà báo ở đây, đừng nói mình bị làm nhục, bị bêu xấu, ai làm người ý tự biết, đừng lu loa lên thế, đã có kết quả cuối cùng của thanh tra liên ngành rồi, ông bà còn muốn nói gì, tiền cũng đã bỏ ra để khắc phục, chứng tỏ việc các ông bà làm là có thật. Chính sách này của đảng và nhà nước đề ra để chăm lo cho những người có hoàn cảnh khó khăn, ấy vậy mà các ông bà làm thế này khác gì bôi xấu hình ảnh đảng và nhà nước, may mà sớm có kết quả điều tra, chứ không lại có cơ hội cho bọn rận chúng nó vào dục khoét tiếp thì lúc đó các ông bà đẹp mặt hơn nữa cơ.

đúng là những người không có nhân tính mà, những người tâm thần họ đã làm gì gây hại đến mấy người hả, họ đã chịu quá nhiều thiệt thòi so với những người khác rồi mà mấy người còn không để họ yên, mấy người có phải là con người không, mấy người đừng tưởng họ bị thế mà không biết gì thì mọi người thích làm gì thì làm, thích nói gì thì nói, rồi mấy người sẽ phải chịu những hình phạt thích đáng cho những việc làm của mình.

Đất nước ta còn nghèo khó. Đó là hậu quả của chiến tranh để lại, những con người tâm thần kia cũng là hậu quả do chiến tranh. Có lẽ họ sống ở trung tâm bảo trợ còn nhiều thiếu thốn, nhưng đó là do yếu tố khách quan. Nhìn giám đốc trung tâm bảo trợ còn phải sống trong nhà cấp 4 thì biết là cán bộ công nhân viên, bác sĩ ở đây vất vả đến thế nào. Tôi thử hỏi đã có ai dám đến gần và sẻ chia với những người tâm thần? Chúng ta đếu là những người bình thường có học thức, hãy biết suy nghĩa rộng ra, nhìn vào cái toàn cảnh. Chứ như hành động của một bộ phận nhà báo tiêu cực hiện nay, chỉ biết moi móc cái xấu của người khác ra mà rêu rao câu like câu view. Biết bao cái hay cái đẹp, những câu chuyện của cuộc sống cần được chia sẻ thì không bao giờ nhắc tới. Câu chuyện về đạo đức của nộ phận nhà báo đó cần được đem ra bàn luận nhiều hơn nữa!

Mục đích của chúng mày xuất hiện trong thế giới loài người là gì vậy, mua vui cũng chẳng phải, có ích cũng không, thế tao nghĩ chúng mày không nên sống, nói thì để người khác còn tôn trọng chứ, nói không ai muốn nghe và cũng chẳng ai ngửi được thì không hiểu nói để làm gì.

Nói thật là thông tin đưa lên mạng thì mọi người chỉ biết nhìn vào đó mà nói, lạ thêm vài lời bịa đặt của bọn xấu là mọi người bắt đầu chửi, mắng họ, những người ngày đêm tận tụy với công việc chăm sóc những người bị bệnh thần kinh. Nếu họ là những con người tham lam, cướp đi những bữa ăn chỉ đáng giá vài nghìn đồng thì họ có thể làm được ở trại đó không. Thế mới cần những sự trợ giúp từ những người hảo tâm để những bệnh nhân không chỉ là tâm thần sẽ được cải thiện bữa ăn.

Đọc xong thấy tội người ta,chẳng sướng sung gì lại còn bị chửi, thường thì những thằng đi chửi người khác mà không liên quan đến việc của mình thì chẳng làm được gì mà chỉ nói phét là giỏi thôi, có sống ngày nào với bệnh nhân tâm thần đâu mà biết họ thế nào, cứ nói thì ai chẳng nói được, để sống được với những người như thế này nếu không kiên nhẫn, không có một đức tính rộng lượng thì sao chiuj nổi những hành động của họ. Liệu những người lên tiếng bảo vệ này sống được mấy ngày

Không phải đâu, bọn lều báo cũng không có ý gì đâu, đây là trường hợp họ viết ngoài mong muốn, chứ không có ý gì, vì thấy đồng cảm những người cùng cảnh ngộ mà, bọn này lều báo này chẳng khác gì mấy thằng tâm thần, mà không phải khác mà chính chúng nó là những thằng tâm thần chính hiệu, nên chúng mới có những phát ngôn hàng ngày không ai ngủi được là vì thế.

Đưa mấy thằng này cho vào trại tâm thần cho chũng sống chúng với người tâm thần xem chúng chịu được mấy bữa, xem chúng nó có nhận xét gì, cái gì cũng phải có kiến thức thực tế nói mới chuẩn được, chứ ngồi nói xuông thế này e rằng không ổn, mình chưa hình dung ra những thằng báo chí này sẽ thế nào, chắc khoảng tầm một tháng chúng điên với nhau hết thôi

Bác trên nói hay đấy, chúng nó đã yêu quý như vậy chi bằng đem chúng vào sống chung với nhau để chúng có cơ hội biểu lộ tình yêu thương của mình, bộc lộ cái tinh thần cao thuộng mà chúng hay nói ở trên mạng, mình thì nghe chúng nói nhiều viết nhiều, nhưng chưa thấy có hành động gì minh chứng cho điều này, cần lắm những hàng động tình người.

Không hiểu ngày trước nó học đến lớp mấy nữa, không biết như vậy nó ăn kiểu gì đây, tôi đang đặt câu hỏi là chúng nó tính toán kiểu nào cho bữa cơm 6 ngìn, đến đồ ăn trung quốc cũng chẳng rẻ được đến như thế chứ đừng nói là hàng ăn được, và còn mấy người tâm thần bị cởi áo nữa, có thằng nào tâm thần mà không trần như nhộng không, không hôm này thì hôm khác.

Được cái bốc phét là tái, tao đọc còn thấy ngứa mắt không biết mấy ông bà bị nói thế nào, chúng mày ngon nhảy vào lam tao coi nào, thể hiện tao xem nào, làm đi chứ, nói ít thôi, cái miệng thì khi nào cũng tôi muốn tốt thế này thế khác nhưng thử hỏi được lần nào mày giúp ích cho con người chưa, chứ khoan nói đến đất nước Việt Nam

những việc làm cần phải mắt thấy tai nghe rồi mới lấy giấy bút ra viết mới phải là đúng .. chứ cứ như là ăn ốc nói mà . ăn không nói có chẳng khác gì những kẻ bốc phét chính hãng dâm chủ dởm đang đi bụi đâu đó ngoài cuộc đơi này

Báo chí hiện nay có không ít kẻ biến chất từ lâu rồi. Không còn làm báo với cái tâm của mình nữa, những kẻ tự nhận mình là phóng viên, những tổ chứ thông tin tự nhận mình là tòa soạn báo giờ đây phần lớn làm chỉ vì mục đích kiếm tiền. Cũng dễ hiểu thôi, khi mà xã hội giờ đây có quá nhiều thông tin, việc cạnh tranh, giành giật khách của nhau là điều dễ hiểu, thậm chí còn phải bịa đặt, phỏng đoán theo ý đồ cá nhân của mình để tạo tiếng câu lượng người xem, người đọc nữa.

Lâu nay ta cũng gặp phải nhiều trường hợp rồi, nhà báo cứ viết đã rồi tính sau, không đi tìm hiểu kỹ càng thực tế. Ở đâu cũng thế, ngành nghề gì cũng thế, luôn có những con sâu làm rầu nồi canh, chúng ta cần mạnh tay loại bỏ

Luật báo chí quy định vô cùng rõ ràng nhưng có được mấy người làm báo mà làm việc đúng với luật báo đâu. Đó là điều đáng báo động, nó giống như làm liều vậy

Thời đại hiện nay nhà báo chỉ quan tâm đến những bài viết giật gân, câu view, câu like mà quên mất tính người, tính nhân văn, đạo đức nghề nghiệp. Nhiều kẻ còn ăn không nói có, chưa tìm hiểu rõ nguyên nhân của sự việc mà đã viết bài.

chẳng biết cái ông Lê Quang này có nhìn thấy cảnh này thực hay không đây nhưng mà phải chăng là ông ấy đã khá tinh tường trong cách đặt tít bởi vì đã nhìn thấy được cái tâm lý của những người bệnh tâm thần đó là điều không đơn giản đâu.nhưng điều đáng suy ngẫm ở đây alf các nhà lều báo quá ư quá đáng khi mà làm nhục những người làm công tác tại trung tâm bảo dưỡng quá, coi họ như tội phạm để kiếm lợi nhuận, trong khi các lều báo cũng chẳng phải tay vừa.

Những thông tin đưa ra kiểu giật gân, câu view là cách bọn chúng thường làm vì đó cũng là miếng cơm manh áo của chúng. Vậy nên chúng phớt lờ sự thật và chỉ cần gây được sự chú ý trong dư luận, sẵn sàng chà đạp lên người khác những người tận tuỵ với nghề công việc đầy vất vả và rủi ro. Lũ kền kền đâu có nghĩ đến đạo đức nghề nghiệp.

Chẳng riêng gì vụ việc này và cũng chẳng phải bây giờ người ta mới thấy được mặt trái của báo chí, đặc biệt là những kênh thông tin trên mạng Internet. Không phải vơ đũa cả nắm khi thực tế đại đa số các nhà báo luôn tâm huyết với nghề, nhưng bên cạnh đó tồn tại một bộ phận không nhỏ những thành phần mang danh nhà báo nhưng đưa thông tin theo cảm tính, thiếu chính xác, hoặc đưa lại thông tin khác mà không có sự kiểm chứng rõ ràng.

Báo chí bây giờ toàn kiểu giật tide thật kêu nhằm câu view mà chẳng cần để ý xem nội dung viết có đảm bảo yêu cầu hay không, thậm chí còn có bài báo tide giật một đằng, nội dung một nẻo. Buồn cười thay, có không ít tờ báo, hôm trước vừa đăng bài khen ông này, bà kia hết lời, nhưng được vài hôm khi người kia vẫn còn ngây ngất vì được ca tụng thì chính tờ báo này lại viết bài phản pháo lại, tạo thành một sự "rơi tự do" khi đang lơ lửng trên "9 tầng mây". Quả thực, nếu cứ kéo dài tình trạng này, thì báo chí từ một kênh thông tin chính thống được mọi người tin tưởng đến một ngày sẽ chẳng còn ai tin được nữa, và khi đó cũng là thòi điểm khai tử cho báo chí nước nhà, bởi lẽ nó đã mât đi sứ mệnh cao cả của mình.

Những nhà báo vô tâm, không biết đạo lý. Với những người mắc chứng bệnh tâm thần thì chắc chắn họ sẽ không kiểm soát được hành vi của mình rồi chứ việc không mặc gì là chuyện quá bình thường, việc xé quần áo càng là chuyện thường hơn. Rồi như một bữa ăn 6000đ thì tham ô, tham nhũng cái lỗi gì? Xin lỗi 6000đ bây giờ ra chợ chưa mua nổi một mớ rau chứ nói gì tham nhũng. Các nhà báo kiểu này lên xem lại cách giật tít câu View của mình, phải giữ cho mình cái gọi là đạo đức nghề nghiệp chứ đừng thấy cái lợi trước mắt mà mất nhân cách.

Nhân cách, đạo đức của một bộ phận nhà báo hiện nay đã đến mức báo động. Chúng chỉ quan tâm đến lượng view chứ thực tế nhiều lúc chả đúng như bài viết. Thế mới nguy hiểm.

Báo chí giờ khó mà khiến người đọc tin được những bài viết nữa. Các bài viết giờ chỉ là những tin giật gân nhưng sự thật của vấn đề có khi lại khác xa so với bài viết.

Đăng nhận xét