Bài mới nhất

31/01/2015

Vụ này thì chết cả nút

Hoa đất


Liên quan đến thông tin một vị cấp cao trong Bộ giao thông vận tải đã ký bút phê ưu ái doanh nghiệp thực hiện gói thầu của đơn vị chủ quan, Bộ trưởng Đinh La Thăng đã có kết luận chính thức. Trả lời câu hỏi của báo chí tại phiên họp Chính phủ Thường kỳ diễn ra vào ngày 30/1, Bộ trưởng Đinh La Thăng cho biết: Bộ đã tiến hành kiểm tra, xem xét và bút phê của Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường là đúng qui trình xử lý văn bản của Bộ GTVT.

“Đây là việc bình thường. Việc thứ trưởng Trường có bút phê là đúng qui định của Bộ, vì văn bản gửi đến Bộ thì phải có bút phê để xử lý, giao nhiệm vụ” 

Như vậy, sự đã rõ như ban ngày. Liên quan đến không chỉ danh dự của một cán bộ lãnh đạo cấp cao của Bộ giao thông vận tải mà đây còn là danh dự của cả Ngành giao thông sau những thành tích đáng ghi nhận trong thời gian qua. Nhân vật đứng đầu ngành giao thông đã khiến dư luận hết sức đồng tình với những phát ngôn và hành động cứng rắn xứng đáng nhận được sự tin tưởng của nhân dân như: cách chức các trưởng ban quản lý dự án chậm tiến độ, lên án nạn con ông cháu cha trong ngành, phát ngôn mạnh mẽ vào nhà thầu Trung Quốc khi để xảy ra tai nạn giao thông đường sắt trên cao… Phát ngôn chính thức của Bộ trưởng Đinh La Thăng về vụ “bút phê” một lần nữa khẳng định tính xác thực của thông tin và sự minh bạch trong cơ chế giám sát của Bộ giao thông vận tải. 

Liên quan đến vụ việc này, theo cá nhân tôi cần làm rõ thêm một điều sau:

Thứ nhất, cách đưa tin của các phương tiện truyền thông đại chúng. Sau khi một số tờ báo mạng đăng tải thông tin liên quan đến thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường lộ tin nhắn giao dịch với nữ doanh nhân đã gây ra phản ứng tiêu cực từ dư luận. Gần như mọi người đều chắc chắn khẳng định có chuyện “xin, cho” trong dự án của BQL 3. Điều này trái ngược hoàn toàn với phát ngôn chính thức của Bộ trưởng Thăng. Như vậy, chỉ căn cứ vào những nội dung mà nữ doanh nghiệp cung cấp, các tờ báo này đã xem như là bằng chứng xác thực để đăng tải thông tin mà chưa có sự thẩm định của cơ quan chức năng. Rõ ràng đây là sự vi phạm nghiêm trọng đời tư cá nhân và danh dự của Ngành giao thông. Trong khi vị thứ trưởng nhanh chóng được biết tên thì người “tố” là nữ doanh nghiệp vẫn còn nằm trong vòng bí ẩn. Liệu có sự phối hợp nào giữa báo chí và nữ doanh nghiệp nhằm hạ uy tín của thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường và ngành giao thông hay không? Điều này cần có sự vào cuộc của cơ quan chức năng làm rõ động cơ mục đích của nữ doanh nghiệp và người đăng tải thông tin lên các báo. Có như vậy dư luận mới thực sự tin tưởng vào sự quản lý điều hành của Chính phủ. 

Thứ hai, theo kết luận thanh tra khi công văn đến thì Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường kính chuyển Ban quản lý 3 (Tổng cục đường bộ) xử lý, sau đó Giám đốc Ban quản lý 3 có ghi là chuyển phòng quản lý dự án 1 xử lý. Chỉ có thế thôi. Nhưng trong văn bản mà một số báo đã đưa lên thì Thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường ghi là yêu cầu Tổng cục đường bộ, Ban quản lý 3 xử lý là không đúng, và cũng không có dòng chữ là “lãnh đạo Ban thực hiện theo đúng chỉ đạo của lãnh đạo Bộ”.

Như vậy đây là sự xuyên tạc trắng trợn nội dung của công văn, làm sai lệch thông tin gây định hướng xấu trong dư luận. 

Thiết nghĩ, cơ quan chức năng cần nhanh chóng làm rõ những điều khuất tất trong vụ việc để trả lại danh dự uy tín cho thứ trưởng Nguyễn Hồng Trường cũng như của Ngành giao thông vận tải.






Tại sao phải định hướng thông tin trên mạng xã hội

Hoa đất

Mạng xã hội đang trở thành phương tiện truyền thông phổ biến và hữu dụng nhất. Vì vậy thông tin trên mạng xã hội dễ trở thành “ma trận” chứa đựng trong nó những mối nguy cơ đe dọa đến an ninh bất kỳ quốc gia nào, cho dù là các nước đang phát triển hay các cường quốc kinh tế. Cùng với sự phát triển của công nghệ thông tin, đặc biệt là Internet, vai trò quản lý nhà nước đối với mạng xã hội đang đặt ra những yêu cầu cấp thiết trong giai đoạn hiện nay. Thời gian qua, Thủ tướng chính phủ đã yêu cầu chủ động đưa thông tin chính thống lên các mạng xã hội như Facebook, trong bối cảnh bùng nổ công nghệ mới và trước yêu cầu về quyền tiếp cận thông tin của người dân. 

Vậy tại sao phải định hướng thông tin trên mạng xã hội?

Thứ nhất, thông tin trên mạng xã hội chứa đựng trong nó cả mặt tích cực và tiêu cực. Mặc cho người đưa tin có chủ ý hay không thì mạng xã hội là nơi kết nối nhiều thành viên trong cộng đồng và được chuyển tải bằng nhiều ý kiến phản hồi khác nhau. Phải thừa nhận rằng, trên mạng xã hội xuất hiện nhiều thông tin thiếu chính xác, thậm chí sai trái, bịa đặt và mang ý đồ xấu, gây hoang mang và làm nhiễu loạn dư luận đang đặt ra yêu cầu cấp thiết đối với các cơ quan chức năng trong việc quản lý loại hình dịch vụ này.

Thứ hai, thông tin trên mạng xã hội có sức lan tỏa nhanh và khó kiểm soát. Hiện nay ở Việt Nam có hàng chục triệu người đang sử dụng các mạng xã hội và đó là nhu cầu thiết yếu không thể ngăn cấm được. Đây là nơi sản xuất và tiếp nhận thông tin mặc dù có sự lợi dụng từ các thế lực bên ngoài nhưng rõ ràng đây chỉ là công cụ, và nó sắc bén hơn nhiều so với các công cụ truyền thống. Xuất phát từ cơ chế đưa tin của các phương tiện thông tin chính thống trong giai đoạn hiện nay phải thông qua nhiều kế hoạch truyền thông nên sẽ rất chậm. Vì vậy, việc chủ động đưa thông tin chính thống lên mạng xã hội cũng là một yêu cầu cấp thiết để khắc phục sự lan tỏa của những thông tin độc hại từ sự phát triển của mạng xã hội.

Thứ ba, chủ động đưa thông tin lên mạng xã hội là cách khai thác có hiệu quả nhất tính ưu việt của nó. Nhà nước ta đã khẳng định sự tồn tại và phát triển của mạng xã hội là thực tế khách quan, không thể ngăn cấm bằng những mệnh lệnh hành chính chủ quan. Điều quan trọng là các cơ quan chức năng phải chủ động nắm và sử dụng mạng xã hội không chỉ để phản bác lại thông tin sai trái, ác ý, mà còn có thể phục vụ rất đắc lực cho hoạt động chỉ đạo, điều hành của chính phủ. Như phát biểu của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng: “chủ động cung cấp thông tin để toàn dân biết, toàn dân thực hiện, nhưng đây cũng là quyền được cung cấp thông tin của người dân”.

Thứ tư, có hàng trăm tờ báo mạng có nội dung phản động, phá hoại sự nghiệp xây dựng CNXH ở Việt Nam đang hàng ngày, hàng giờ lợi dụng mạng xã hội đăng tải, gieo rắc những thông tin độc hại cho xã hội. Đáng chú ý, với nguồn kinh phí khổng lồ từ các thế lực bên ngoài và cách đưa tin theo kiểu “ném đá giấu tay” với tần suất và số lượng khổng lồ đang gây hoài nghi trong dư luận quần chúng. Chủ động định hướng thông tin trên mạng xã hội còn là cơ sở để đập tan các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc từ bên ngoài. 

Thiết nghĩ, mỗi người dân yêu nước cần tỉnh táo chọn lọc những thông tin chính thống, chủ động phát hiện và ngăn chặn đấu tranh với những luận điệu sai trái của các thế lực thù địch trên mạng xã hội.

29/01/2015

Tuổi trẻ tài cao

Hoa đất

Đâu cần thanh niên khó, đâu khó có thanh niên. Thực tiễn đã chứng minh, thanh niên Việt Nam luôn là lực lượng xung kích quan trọng trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Bên cạnh những nhân tố tích cực, đang xuất hiện ngày càng nhiều thanh niên có biểu hiện thoái hóa phẩm chất chính trị, không chịu tu dưỡng đạo đức mặc nhiên trở thành những tai sai đắc lực của bọn phản động bên ngoài. Đinh Nguyên Kha là cái tên nổi bật thể hiện được khả năng này trong thời gian qua.

Còn nhớ cách đây không lâu, Đinh Nguyên Kha cùng Nguyễn Phương Uyên thực hiện hành vi rải truyền đơn chống phá chế độ dưới sự chỉ đạo của đối tượng Nguyễn Thiện Thành ở nước ngoài. Bốn năm tù giam là khoảng thời gian không dài nhưng nó đủ sức răn đe cho những hành vi chống phá của Kha. Một trong những chế tài của pháp luật là để cải tạo phạm nhân trở thành công dân có ích cho xã hội. Ấy vậy mà khoảng thời gian ngồi tù, Kha vẫn chưa hết các chiêu trò để gây sự chú ý của dư luận. Chiêu bài “tuyệt thực” vốn lưu truyền thành giai thoại trong giới rận chủ Việt từ bao đời nay với các gương mặt nổi tiếng như: Cù Huy Hà Vũ, đến Bùi Thị Minh Hằng, Lê Quốc Quân, Điếu Cày… Nay một lần nữa vở kịch đó được Đinh Nguyên Kha diễn lại một cách khá nhàm chán. Mặc dù không có nhiều kinh nghiệm như các bậc anh chị đi trước nên con số 10 ngày tuyệt thực được người nhà Đinh Nguyên Kha đưa ra khá lộ liễu và thiếu tính thuyết phục. Về mặt sinh học, khi một người nhịn ăn vài ngày đã trở thành thực vật. Vì vậy, con số 10 ngày tuyệt thực chỉ mang tính hài hước cho vở kịch đã quá nhàm chán được một số trang mạng quen thuộc như RFA, BBC, Danlambao… đăng tải liên tục trong những ngày qua.

Đáng buồn cho Đinh Nguyên Kha khi tuổi đời còn trẻ nhưng hắn đã không chịu cải tạo nghiêm túc để trở thành người có ích. Sự lưu manh hóa với mong muốn ra tù sớm đã thúc đẩy những chiêu trò kệch cỡm theo kiểu tuyệt thực để đánh lừa dư luận. Thật đáng hổ thẹn cho những thanh niên theo kiểu tuổi trẻ tài cao của hắn.

27/01/2015

Chu Mạnh Sơn và ảo tưởng đứng trên pháp luật

Hoa đất

Đầu năm 2011, trong khi toàn dân ta, đồng bào lương giáo đang phấn khởi, náo nức tìm ra người thay mình nói lên tiếng nói đóng góp xây dựng quê nhà, đất nước qua các lá phiếu bầu cử tri. Ấy vậy mà Chu Mạnh Sơn là người con Yên Thành, một vùng quê giàu tinh thần cách mạng, vì không vững vàng được trước những lời kích động, dụ dỗ của số đối tượng trong tổ chức khủng bố Việt Tân, Sơn đã cùng đồng bọn rải tờ rơi với nội dung kêu gọi tẩy chay bầu cử Quốc hội khóa XIII - Cơ quan quyền lực cao nhất thuộc về nhân dân Việt Nam, nơi ban hành những quy tắc xử sự chung cho toàn xã hội tuân theo, đưa đất nước Việt Nam ngày càng ổn định và phát triển.

Bị bắt và bị xét xử, trước những bằng chứng không thể chối cãi Sơn cúi đầu nhận tội và được hưởng sự khoan hồng của Pháp luật. Ấy vậy, sau khi ra tù Sơn nói rằng: Sơn là một tù nhân lương tâm khi nói lên sự thật, lên án sự bất minh, dối trá của chế độ trong việc bỏ phiếu Quốc hội năm 2011. Nhà nước ta luôn có các cơ quan thường trực để sẵn sàng tiếp nhận những ý kiến phản hồi của người dân trong quá trình thực hiện công tác quản lý. Tuy nhiên việc tự từ bỏ tư cách bỏ phiếu tìm ra người nói lên tiếng nói của mình, đồng thời kêu gọi mọi người tẩy chay việc bầu ra cơ quan lập pháp, đại diện cho hơn 90 triệu người đưa ra những quyết sách lớn trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước không phải là cách đưa ra ý kiến phản hồi, mang tính xây dựng của một người dân yêu nước, một người con của quê hương xứ Nghệ. Hơn hết đây là hành động vi phạm pháp luật của kẻ ảo tưởng rằng một đất nước sẽ không cần đến cơ quan lập pháp, hay chính là không cần đến Pháp luật. Xét lại, cái ảo tưởng đứng trên pháp luật của Chu Mạnh Sơn đôi lúc cũng thật hèn hạ như lúc Sơn cúi đầu nhận tội để được nhận sự khoan hồng của Pháp luật trong phiên tòa xét xử y vì tội Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Được sự khoan hồng của Pháp luật, Sơn nhận hình phạt là phạt tù 30 tháng, 01 năm quản chế, nhẹ hơn rất nhiều so với Hồ Đức Hòa, đồng bọn của Sơn trong vụ án này: 18 năm tù. Tuy vậy, sau khi ra tù, Sơn lại vi phạm quy định của Pháp luật về chấp hành án phạt quản chế. Cụ thể, ngày 30.10.2014, Sơn tự ý rời khỏi địa bàn huyện Yên Thành, đi TP Vinh, vi phạm điểm a, khoản 1, điều 91 Luật thi hành án hình sự. Điểm a. khoản 1, điều 90, Luật thi hành án hình sự quy định, Ủy ban nhân dân nơi người chấp hành án quản chế có nghĩa vụ: Tiếp nhận người chấp hành án và hồ sơ thi hành án phạt quản chế; tổ chức kiểm soát, giáo dục người chấp hành án; tạo điều kiện để họ lao động, học tập bình thường tại nơi bị quản chế. Ấy vậy mà từ khi ra tù, chấp hành án phạt quản chế, Sơn luôn rêu rao rằng mình: “bị ép buộc ngồi tù, khi đã ra xã hội được rồi nhưng vẫn bị chính quyền giam lỏng, cấm đi lại, cấm làm mọi việc để bảo vệ người dân, cấm học hành”, “tôi khao khát được sự tự do hoàn toàn, được tung tang đi đây đi đó, làm những điều tôi thích. Thế nhưng, lại bị ràng buộc bởi cái luật Thi Hành Án chằng chíu của chính quyền.Tôi coi thường những luật lệ vô căn cứ, phi đạo đức, phi hiến pháp”.

Sơn “lao đầu vào khao khát tự do, muốn cống hiến thân minh cho sự tự do và mang lại lợi ích cho nhiều người”, nhưng xin hãy dừng lại và suy nghĩ: những hành động mà Sơn đã từng làm đã mang lại lợi ích cho người dân nơi Sơn sinh sống chưa, hay chỉ là con rối cho những kẻ muốn chống phá sự nghiệp cách mạng của dân tộc Việt Nam. Ở đất nước Việt Nam, Pháp luật là đại diện cho lợi ích của nhân dân, là tối thượng, không có sự tự do đứng trên pháp luật. Vậy nên, trước khi nghĩ đến những hành động làm tốt cho bản thân và cho mọi người, hãy tôn trọng và làm theo pháp luật. Đừng ảo tưởng nữa.






26/01/2015

Có phải công chúng đang bỏ rơi “truyền thông, thông tin” ở Việt Nam

Hoa đất


Ngày 26/01/2015, trên trang mạng Boxitvn có đăng bài viết “Thông tin, truyền thông chính thống bị người dân bỏ rơi vì định hướng”. Vậy tính “xác thực” của bài viết này như thế nào? “Sự thật” đằng sau bài viết này là gì? Điều mà tác giả bài viết “thực sự” muốn chuyển tải có thực sự đúng đắn hay không? Chúng ta hãy cùng nhau làm rõ:

Đầu tiên, bài viết đưa ra luận điểm “Không có thông tin nào không chính thống” dù thông tin đó là của nhà nước, tổ chức hay cá nhân. Đây là quan điểm sai lầm về tư duy, nhận thức và thực tiễn. Bởi vì, để cung cấp thông tin chính thống, đòi hỏi phải có người đủ thẩm quyền, có trách nhiệm mới có điều kiện nắm bắt và cung cấp thông tin. Có nghĩa là, cá thể đưa thông tin phải có đầy đủ khả năng, điều kiện và chịu trách nhiệm về tính xác thực nội dung thông tin mình truyền tải. 

Đồng thời, thông tin chính thống được hiểu là các tin tức về mọi mặt đời sống một cách khách quan, chân thật nhất, có cả tốt, xấu và chịu sự quản lý của pháp luật. Điều này hoàn toàn trái ngược với các dòng thông tin không chính thống, khi các dòng thông tin này không được kiểm soát về cả nội dung, phương pháp và cả tính trách nhiệm của người truyền tải thông tin. Chính vì vậy, không phải bất cứ cá nhân, tổ chức nào cũng có thể đưa tin trung thực, khách quan và không phải thông tin nào cũng là thông tin chính thống. Điều này được chứng minh không chỉ ở Việt Nam mà ở còn ở các quốc gia hàng đầu trên thế giới như Mỹ, Anh, Nhật Bản…

Tiếp đó, bài viết tiếp tục đưa ra vấn đề “chế độ độc tài đảng trị” định hướng truyền thông thông tin. Bất kỳ vấn đề chính trị, kinh tế xã hội nào đều phải định hướng. Tất cả các quốc gia trên thế giới cũng phải thực hiện điều này, nếu không sẽ không phái triển. Cũng giống như một người lạc đường phải định hướng đi, nếu không sẽ mãi không tìm được lối ra. Vấn đề định hướng truyền thông cũng mang ý nghĩa như vậy. Tuy nhiên, định hướng mà Đảng ta đưa ra ở đây là định hướng theo thực tại xã hội, theo pháp luật và theo thuần phong, mỹ tục, truyền tải những thông tin đúng đắn, chính xác cho người dân. Điều này khác xa với các tổ chức, cá nhân phản động mà tiêu biểu như Boxitvn luân đưa các thông tin xuyên tạc trắng trợn, sai sự thật.
Bện cạnh đó, trọng tâm của bài viết cho rằng “thông tin, truyền thông chính thống bị người dân bỏ rơi”. Mặt khác, hiện nay cả nước có 838 cơ quan báo chí in với 1.111 ấn phẩm báo chí (trong đó các cơ quan Trung ương có 86 báo in và 507 tạp chí; địa phương có 113 báo in và 132 tạp chí); 67 đài phát thanh, truyền hình Trung ương và địa phương; trong đó có 02 đài quốc gia, 01 đài truyền hình kỹ thuật số, 64 đài phát thanh, truyền hình địa phương; 90 báo và tạp chí điện tử, 215 trang tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí. Với hơn 30% dân số sử dụng Internet và đa số công dân được tiếp nhận thông tin, truyền thông hằng ngày thì không thể nói rằng “thông tin, truyền thông chính thống bị người dân bỏ rơi”. Trong khi đó, không có bất kì dẫn chứng cụ thể nào để chứng minh điều đó, phải chăng đây chỉ là “sự tưởng tượng” của tác giả để đưa ra vấn đề “không có thực” nhằm lừa bịp thông tin.

Cùng với đó, bài viết cho rằng “xã hội rối loạn thông tin là xã hội bất an”. Trong khi đó, tình hình kinh tế, xã hội của Việt Nam những năm qua lại không hề “bất an” chút nào, điều này được không chỉ chính phủ, nhân dân mà còn cả bàn bè quốc tế ghi nhận.  

Ngày nay, trong xã hội hiện đại, thời đại của công nghệ thông tin. Truyền thông, thông tin đóng vai trò hết sức quan trọng, kịp thời cung cấp thông tin, trí thức cho người dân, phục vụ cho sự nghiệp phát triển kinh tế, xã hội của đất nước. Những bài viết không có tính xác thực như thế này chỉ thể hiện thêm tính chống đối cực đoan, sự xuyên tạc, bịa đặt của trang Boxitvn và của các tổ chức, cá nhân phản động.

21/01/2015

Đường lối ngoại giao độc lập, tự chủ mới phát triển đất nước được



Lê Quang

Mới đây, trên BBC xuất hiện bài viết về vấn đề xoay trục của Việt Nam. Đại loại là “giải quyết các mối mâu thuẫn nội bộ lãnh đạo và thoát ra khỏi định hướng của Trung Quốc, Đảng Cộng sản Việt Nam cần phải “xoay trục” về phía nhân dân và dân tộc. “Chỉ có điều kiện xoay trục về nhân dân, xoay trục về dân tộc, thì chúng ta có thể tìm mọi phương sách, tìm mọi giải pháp vừa đúng đắn, tiến bộ, nhân văn, để đối xử với nhau trong nội bộ của dân tộc. Đấy là cái mà chúng tôi nghĩ rằng phải tiến tới một cách, một suy nghĩ như vậy, thì mới xử lý được mọi mâu thuẫn, giàn xếp được êm thấm mọi mâu thuẫn, mọi khác biệt, đấy là vấn đề lớn phải đặt ra". Và “Nếu cứ theo đuôi một phía nào đấy, thì chắc chắn là mình không thể xử lý một cách đàng hoàng, đúng đắn mọi vấn đề trong mối quan hệ dân tộc được… Và muốn như thế, phải phát huy tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do học thuật…”.

Thoạt nhìn, cứ tưởng vấn đề phân tích khá mới. Nhưng đọc kỹ, anh thừa biết vẫn những luận điệu cũ mèm. Nhưng nếu viết thẳng, xuyên tạc thẳng như trước thì hơi thô, độc giả sẽ nhận biết và khó đi vào tư tưởng mọi người. Tác giả rất tinh vi, tiếp cận dưới hình thức phân tích khá kỹ, ra vẻ am hiểu tình hình, một mũi tên bắn mấy con nhạn, xứng đáng là lưu manh giả danh trí thức. Có thể thấy mục đích như này:

1, Vu cáo Việt Nam đang theo đuôi Trung Quốc, dẫn đến lệ thuộc Trung Quốc, ảnh hưởng nhân dân…

2, Nội bộ Đảng cộng sản Việt Nam đang mâu thuẫn, giữa hai trường phái là theo Trung Quốc, hay theo Mỹ. Bài viết xoay trục định hướng Việt Nam nên theo Mỹ 

3, Hiện nay, không theo Mỹ làm cho nhân dân mất dân chủ…

Việc tung tin Việt Nam nên theo Mỹ thì thế này, theo Trung Quốc thì thế kia, đã xuất hiện từ lâu. Mục đích chính là xuyên tạc đường lối ngoại giao của Đảng, Nhà nước, làm cho người đọc lầm tưởng là có mâu thuẫn sâu sắc trong nội bộ lãnh đạo và xuyên tạc lãnh đạo chỉ lo cho quyền lực của bản thân mà không vì lợi ích của dân tộc. Phần nào đó, tác động, chuyển hóa nhận thức của hàng ngũ lãnh đạo đi theo những xu hướng cực đoan theo một quốc gia nào đó.

Phải khẳng định là, đất nước Việt Nam luôn xác định đường lối ngoại giao độc lập, tự chủ, phát triển quan hệ ngoại giao với các nước nhưng không lệ thuộc nước nào. Đó là hướng đi chính xác cho con thuyền dân tộc Việt Nam, cân đối hài hòa lợi ích với các nước lớn để phát triển đất nước. Lịch sử đã cho ta bài học quá đắng khi Mỹ sẵn sàng dâng Hoàng Sa cho Trung Quốc mà chính quyền Việt Nam cộng hòa không thể có bất cứ phản ứng nào, vì đã quá lệ thuộc vào Mỹ. Trên bình diện quan hệ quốc tế, các nước lớn sẵn sàng hi sinh nước bé, như Việt Nam vì lợi ích của họ. 

Do vậy, Việt Nam cần rất khôn khéo và Đảng cộng sản Việt Nam đang làm được điều đó.

Nhân quyền tự do ngôn luận, Chalie Hebdo thu lợi nhuận khổng lồ



Lê Quang

Tạp chí Chalie Hebdo, sau vụ khủng bố làm chết 12 người, càng thêm nổi tiếng. Đặc biệt hơn, mặc dù bị “cảnh cáo” nhưng tạp chí vẫn tiếp tục cho đăng ảnh đấng tiên trị Mohamed, mặc dù với hình ảnh bớt kích động hơn, nhưng vẫn là điều tối kỵ đối với người Hồi giáo, bởi theo đức tin của người Hồi giáo, không được thể hiện hình ảnh đấng tiên trị Mohamed dưới bất kỳ hình thức nào, vì làm như thế có nghĩa là làm cho đấng tiên tri bị trần tục hóa.

Việc tiếp tục đăng ảnh đấng tiên tri Mohamed của tạp chí Chalie Hebdo làm dấy lên dư luận trái chiều về quyền tự do ngôn luận, thứ được phương Tây gần như tuyệt đối hóa. 

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Marie Harf cho biết, Mỹ hoàn toàn ủng hộ quyền của Charlie Hebdo đăng những điều như thế này. Thủ tướng Australia Tony Abbott khi trả lời phỏng vấn cho biết, ông “khá thích” tranh vẽ nhà tiên tri Mohammed trên số báo mới nhất của Charlie Hebdo: "Tôi khá thích bức tranh đó. Tôi không chắc là tôi có thể thích mọi thứ mà Charlie Hebdo sản xuất nhưng bức tranh này với một hình ảnh nhà tiên tri với thông điệp “tất cả được tha thứ”. Đây là tinh thần tha thứ mà chúng ta rất cần trong thế giới hiện đại này”.

Tuy nhiên, Đại giáo sĩ Ai Cập hôm qua cảnh báo, việc Charlie Hebdo tiếp tục đăng biếm họa nhà tiên tri Mohammed là hành động phân biệt chủng tộc, sẽ kích động sự thù hận và bực bội trong cộng đồng Hồi giáo khắp thế giới. Theo Ngoại trưởng Iran Mohammed Javad Zarif, trang bìa lần này của Charlie Hebdo không tôn trọng “các tín đồ Hồi giáo khắp thế giới”. Ông Zarif nói: “Chúng tôi tin rằng, những gì được cho là bất khả xâm phạm thì cần phải được tôn trọng. Nếu chúng ta không học cách tôn trọng người khác thì sẽ rất khó khăn trong một thế giới của những quan điểm khác nhau, các nền văn hóa khác nhau và các nền văn minh khác nhau. Chúng tôi sẽ không thể tham gia vào một cuộc đối thoại nghiêm túc nào nếu chúng ta không bắt đầu không tôn trọng các giá trị và tính bất khả xâm phạm của nhau”. Giáo hoàng Francis “Tự do ngôn luận là quyền và là nghĩa vụ của mỗi người nhưng tự do ngôn luận không có nghĩa là được phép xúc phạm người khác. Anh không được khiêu khích, không được sỉ nhục niềm tin của những người khác, anh không được nhạo báng nó. Anh không thể đem lòng tin của người khác ra làm trò cười. Phải có giới hạn

Cá nhân tôi, đồng ý với ý kiến của giáo hoàng Francis. Quyền tự do ngôn luận là một quyền cơ bản của con người, nhưng phải có giới hạn. Không thể vin vào cớ tự do ngôn luận để viện dẫn cho hành vi xúc phạm, báng bổ đức tin của người khác. Điều này cũng đã được quy định trong Công ước quốc tế về quyền dân sự và chính trị quy định rằng các quyền tự do ngôn luận bị giới hạn bởi tự do của người khác.

Được biết, trên phạm vi toàn cầu, số lượng tờ báo Chalie Hebdo đã nâng lên 5 triệu bản. Một khoản lợi nhuận khổng lồ với quyền tự do ngôn luận.



19/01/2015

Nước Pháp đang dung túng cho các vi phạm nhân quyền




Lê Quang

Nước Pháp, một quốc gia văn minh Tây Âu, đang có những hành động dung túng các hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng, kích động tư tưởng hận thù tôn giáo, bản chất là bài trừ Hồi giáo. 

Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966, quy định thế này:

Điều 19.

1. Mọi người đều có quyền giữ quan điểm của mình mà không bị ai can thiệp.

2. Mọi người có quyền tự do ngôn luận. Quyền này bao gồm tự do tìm kiếm, tiếp nhận và truyền đạt mọi thông tin, ý kiến, không phân biệt lĩnh vực, hình thức tuyên truyền bằng miệng, bằng bản viết, in, hoặc dưới hình thức nghệ thuật, thông qua bất kỳ phương tiện thông tin đại chúng nào tuỳ theo sự lựa chọn của họ.

3. Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để:

a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác,

b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội.

Điều 20.

1. Mọi hình thức tuyên truyền cho chiến tranh đều bị pháp luật nghiêm cấm.

2. Mọi chủ trương gây hằn thù dân tộc, chủng tộc hoặc tôn giáo để kích động sự phân biệt đối xử về chủng tộc, sự thù địch, hoặc bạo lực đều phải bị pháp luật nghiêm cấm.

Theo đó, việc nhà chức trách Pháp đã không có bất kỳ một hành động nào để can thiệp hay ngăn cấm những hành vi vi phạm nhân quyền, kích động sự thù địch về tôn giáo. Cụ thể là, tạp chí Chalie Hebdo đã liên tục cho đăng ảnh đấng tiên tri Mohamed, đối tượng thờ cúng của đạo Hồi. Những người theo đạo Hồi tin rằng, không được khắc họa hình ảnh nhà tiên tri Mohamed dưới bất kỳ hình thức nào, nhằm tránh sự trần tục hóa đấng tiên tri của họ. Như vậy, tạp chí Chalie Hebdo đã vi phạm Khoản 3, Điều 19 và Khoản 2, Điều 20 Công ước các quyền dân sự và chính trị năm 1966 khi đã vi phạm quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của người theo đạo Hồi và kích động sự thù hận tôn giáo. Nhà chức trách Pháp cũng đã không ra bất kỳ quyết định nào để ngăn cản hành động vi phạm này. Thực tế là, các hành động này đã dẫn đến vụ khủng bố đau lòng làm chết 12 người tại Paris, Pháp.

Nhìn sâu xa hơn, chúng ta thấy Pháp là quốc gia theo Công giáo, là cái nôi “bảo vệ” các cuộc tấn công nhằm vào Vatican. Hiện nay, mâu thuẫn tôn giáo giữa Hồi giáo và Công giáo đã đến mức căng thẳng, gây bất ổn nền an ninh thế giới với hàng loạt vụ khủng bố. Và nước Pháp cũng đã từng bị cho là kỳ thị Hồi giáo khi ban hành quy định mọi học sinh nữ Hồi giáo khi đến trường đều phải bỏ mạng che mắt, điều cấm kỵ quy định trong giới luật Hồi giáo đối với phụ nữ Hồi giáo.



Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hợp tác bình đẳng với Trung Quốc





Lê Quang

Đó chính là phát biểu của ông Phạm Bình Minh, Phó thủ tướng chính phủ kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Việt Nam trong dịp kỷ niệm 65 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước. Phó thủ tướng viết: "Việt Nam luôn coi trọng quan hệ hữu nghị, hợp tác bình đẳng cùng có lợi với Trung Quốc, mong muốn quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt - Trung ngày càng phát triển đi vào chiều sâu, ổn định, bền vững trong bối cảnh nhiều khu vực trên thế giới đang đầy rẫy các bất ổn và mọi con mắt đang hướng và đặt nhiều kỳ vọng vào Châu Á". Đó cũng chính là tư tưởng thêm bạn, bớt thù của Đảng, Nhà nước Việt Nam, thể hiện tinh thần Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới.

Thực tế, lịch sử quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc từ ngàn xưa đã tồn tại nhiều yếu tố phức tạp. Từ xa xưa, các triều đình phong kiến Trung Quốc đã nhiều lần nhòm ngó muốn thôn tính nước ta. Tuy nhiên, ý đồ của chúng đã gặp phải sự phản kháng mãnh liệt của một dân tộc tuy nhỏ bé, nhưng rất kiên cường, bất khuất và khát khao mãnh liệt về nền độc lập, tự do. Khát khao đó đã làm nên sức mạnh đập tan hết thảy mọi ý đồ xâm chiếm nước ta.

Trong 65 năm quan hệ giữa hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc, cũng đã không ít lần xảy ra những va chạm và xung đột. Hiện nay, Trung Quốc vẫn có ý đồ thể hiện tư tưởng nước lớn trong quan hệ với các nước láng giềng xung quanh, trong đó có Việt Nam. Mới đây nhất, Trung Quốc đã ngang ngược đặt giàn khoan HD981 vào vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế 200 hải lý của Việt Nam. Người Việt Nam mặc dù yêu chuộng hòa bình nhưng vẫn luôn thể hiện tinh thần độc lập, tự cường của mình. Ông Bình Minh viết: "Vấn đề Biển Đông đòi hỏi cả hai nước cùng nỗ lực kiên trì tháo gỡ khó khăn. Những diễn biến gần đây trên Biển Đông càng cho thấy sự cần thiết phải tôn trọng lợi ích chính đáng, giải quyết vấn đề bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước Liên hiệp quốc về Luật Biển năm 1982".

Người Việt Nam rất bao dung, rộng lượng. Việt Nam sẵn sàng tha thứ cho tất cả mọi cựu thù từng gây nên những tội ác trên mảnh đất Việt Nam. Việt Nam cũng rất yêu chuộng hòa bình và mong muốn hòa bình. Chỉ có những người từng trải qua những đau thương của chiến tranh mới hiểu được quý giá của hòa bình. Chính tinh thần đó đã làm cho người Việt Nam luôn chấp nhận làm bạn với mọi quốc gia trên thế giới, kể cả những cựu thù. Tuy vậy, như Phó thủ tướng đã khẳng định, Việt Nam tôn trọng mối quan hệ bình đẳng hai bên cùng có lợi giữa các nước. Người Việt Nam kiên cường, bất khuất luôn là vậy. Chúng tôi chấp nhận mọi mối quan hệ nhưng phải với điều kiện là hợp tác hữu nghị bình đẳng.

Việt Nam không cấm đưa thông tin lên mạng Internet





Lê Quang


Trong xu thế hiện nay, việc truy cập thông tin từ Internet đã trở thành nhu cầu hàng ngày đối với mỗi người. Thông qua Internet, chúng ta có thể cập nhật, theo dõi các thông tin về tất cả các lĩnh vực một cách nhanh chóng, thời sự nhất. Chúng ta có thể thông qua một cú nhấp chuột ở bất kỳ nơi đâu, từ phòng ngủ, trường học, nhà ga, xe buýt thậm chí là trong lúc đi vệ sinh, là có thể biết được mọi thông tin từ các chính khách nổi tiếng, những vụ khủng bố đẫm máu hay là việc cô ca sỹ này hở ngực, lộ hàng hay cầu thủ kia bán độ…. Có thể nói, thông qua Internet, chúng ta có thể có được tất tật mọi thông tin về thế giới muôn hình muôn vẻ. Tuy nhiên, Internet không phải không có mặt trái của nó. Một người bạn của tôi từng nhận xét: Internet như một bãi rác khổng lồ, rác được thải ra từ vô số nguồn khác nhau, trong đó không thiếu những thứ có giá trị. Nếu chúng ta là những người nhặt rác thông minh, biết chọn lọc chúng ta sẽ kiếm được những thứ có giá trị đó. Tôi thích nhận xét này. 

Chúng ta truy cập Internet, chúng ta hãy là những người nhặt rác thông minh.

Từ góc độ nhà quản lý, phải thấy được rằng Internet là một loại hình báo chí mới có sức đăng tải thông tin lớn, là nhu cầu hàng ngày của mỗi người dân. Cơ quan quản lý phải luôn đảm bảo yếu tố này được thông suốt. Đó cũng chính là nội dung đảm bảo quyền tự do ngôn luận, một trong những quyền cơ bản của con người. Tuy nhiên, dưới góc độ là những cơ quan quản lý, định hướng giá trị cho toàn xã hội, cơ quan quản lý phải đưa ra được những thông tin chính xác, định hướng cho dư luận. Thực tế là, trước một vấn đề xã hội, sẽ có rất nhiều luồng thông tin khác nhau được truyền tải trên Internet, do nhiều mục đích khác nhau của người đưa tin. Có người muốn giật gân, câu like, tạo sự chú ý, cũng có không ít người có dụng ý xấu, tuyên truyền xuyên tạc nhằm mục đích cá nhân. Vì vậy, với trách nhiệm của cơ quan quản lý, các nhà chức trách phải có trách nhiệm đưa ra những thông tin chính xác, làm cái “cọc” cho mọi người bám vào và có phản ứng đúng đắn.
Đó cũng chính là thực tế đang diễn ra tại Việt Nam. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã truyền đạt trong cuộc họp triển khai công tác năm 2015 của Văn phòng Chính phủ.

"Các đồng chí ngồi đây đều tham gia mạng xã hội, có điện thoại để lên Facebook xem thông tin. Vậy làm sao để thông tin đó đúng đắn, chúng ta không ngăn, không cấm được đâu các đồng chí… Phải đưa thông tin chính xác, kịp thời để định hướng. Trên mạng ai nói gì thì nói nhưng nếu có thông tin chính thống của Chính phủ thì người dân mới có lòng tin.”







15/01/2015

Bộ trưởng Thăng không chống ai cả

Hoa đất

Sự kiện thời báo Hoàn Cầu vốn theo xu hướng dân tộc chủ nghĩa chỉ trích Bộ trưởng Đinh La Thăng trong vụ việc cảnh cáo nhà thầu Trung Quốc dự án đường cao tốc trên cao đang gây sự phản ứng mạnh mẽ từ dư luận. Như những tiếng sủa lạc lõng trong lúc bối rối, thời báo này quy chụp cho rằng Bộ trưởng Thăng đang cố tình khơi gợi lại tư tưởng chống Trung Quốc trước đây và điều này sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai nước. 

Cũng dễ hiểu cho những phản ứng theo kiểu trẻ con của con cáo già Hoàn Cầu sau những phát ngôn mạnh mẽ của Bộ trưởng Thăng vào những sai sót của nhà thầu Trung Quốc. Ông nói: 

"Cứ mỗi lần xảy ra tai nạn các ông lại nhận khuyết điểm, cứ trơ ra như vậy thôi!

"Phải thay Tổng chỉ huy công trường, đuổi tư vấn giám sát, tư vấn giám sát để chúng tôi chỉ định... Đuổi toàn bộ thầu phụ, lấy toàn bộ thầu phụ của các nhà thầu lớn tại Việt Nam."

Rõ ràng hợp tác trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay là yêu cầu cấp thiết để tranh thủ vốn và kỹ thuật của các nước góp phần phát triển đất nước. Việt Nam trân trọng điều dó. Nhưng dù thế nào cũng không thể đứng trên luật pháp bất chấp đó là Trung Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác. Làm việc trong môi trường ở Việt Nam phải tuân thủ pháp luật Việt Nam. Đó là phương châm bất di bất dịch. Mặt khác, đây không phải là lần đầu tiên nhà thầu Trung Quốc xảy ra sự cố. Và dường như họ quên mất rằng, cả dân tộc Việt Nam đang lên án mạnh mẽ thói vô trách nhiệm của nhà thầu Trung Quốc chứ không chỉ riêng gì những phát ngôn của Bộ trưởng Thăng.

Về phía cá nhân, đây không phải là lần đầu Bộ trưởng Thăng có những phát ngôn mạnh mẽ như vậy. Đối với các nhà thầu Việt Nam, ông đã từng đuổi những đơn vị, cá nhân yếu kém, chậm trễ trong thi công. Còn đối với những sai phạm của nhà thầu Trung Quốc, mắng còn là nhẹ. Bộ trưởng Thăng không chống ai cả. Hơn hết, với tư cách là người đứng đầu ngành giao thông ông phải có tiếng nói mạnh mẽ, không thể để nhà thầu Trung Quốc “trơ trơ” ra được. 

Và hơn hết, phát ngôn của bộ trưởng khẳng định không thể đánh đổi quyền lợi của người Việt Nam, không thể đánh đổi tính mạng của người dân Việt Nam.



Charlie Hebdo lại gây tranh cãi

Hoa đất

Năm 2012, mục sư Terry Jones ở Mỹ đã đốt kinh Koran để phản đối Iran giam giữ một mục sư. Điều này đã gia tăng những mâu thuẫn không chỉ hai tôn giáo lớn nhất thế giới là Kyto giáo vào Hồi giáo mà nó còn vô tình trở thành mối đe dọa đối với an ninh toàn nước Mỹ khi các tay súng Hồi giáo thề sẽ trả thù cho nhà tiên tri Mohamad. 

Ngày 7 tháng 1 năm 2015, sau vụ xả súng vào trụ sở của tạp chí châm biếm Charlie Hebdo của Pháp lấy đi 12 nhân mạng, cả thế giới đang lên tiếng đồng hành lên án hành vi của những kẻ khủng bố mang danh Hồi giáo. Các cuộc tuần hành lớn ở Pháp với sự tham dự của các nguyên thủ quốc gia hàng đầu Châu Âu đã cho thấy sự sẻ chia đối với những mất mát của gia đình các nạn nhân, nước Pháp và những hành động lên án mạnh mẽ hành vi vô nhân tính này. Tôn giáo độc thần đặc biệt là Hồi giáo mang trong mình những biểu tượng thiêng liêng với đức tin tuyệt đối vào thánh Alla và nhà tiên tri Mohamad. Khi biểu tượng thiêng liêng ấy bị đụng chạm, ngay lập tức đối phương được đáp trả bằng các hành động trả đũa của các tín đồ cuồng tín. Giáo luật Sharia hà khắc mà các thế lực đang muốn áp dụng để xây dựng, củng cố thiết chế chính trị cho một Nhà nước Hồi giáo thống nhất trên toàn thế giới gồm 5 cốt đạo, trong đó có việc: mỗi tín đồ phải có đức tin tuyệt đối vào thành Alla, nhà tiên tri Mohamad và cầu nguyện một ngày 05 lần. 

Ây vậy mà những hành động tiếp theo của tạp chí Charlie Hebdo như đổ thêm dầu vào lửa trong bối cảnh an ninh đang được thắt chặt. Các trang bìa trong ấn bản mới nhất của họ với hình Nhà tiên tri Hồi giáo Muhammad đang khóc và cầm một biểu ngữ viết "Tôi là Charlie." Bên trên bức hình có dòng chữ "Tha thứ tất cả." Điều này đang giấy lên những tranh cãi giữa phe ủng hộ và phe phản đối.

Phe ủng hộ cho rằng đây không phải là trang nhất mà thế giới muốn Charlie Hebdo làm mà là chính Charlie Hebdo muốn làm. Họ dường như đã quá đau buồn trước sự mất mát của đồng nghiệp và bạn bè mình. Và khẩu hiệu tiếp tục biếm họa nhà tiên tri Mohamad là một cách để họ lên án mạnh mẽ hành vi vô nhân đạo của các phần tử khủng bố. 

Tuy nhiên dưới góc độ nào đi nữa, đây cũng chỉ là quan điểm của một số cá nhân dưới cái gọi là “tự do báo chí Phương Tây”. Còn hậu quả của nó là điều không thể lường trước được. Trước hết, nó sẽ đổ thêm dầu vào lửa trong mối quan hệ giữa nước Pháp và những kẻ khủng bố cuồng tín. Biết đâu sau một vài năm nữa sẽ có nhiều hơn nhân mạng hi sinh vì ấn phẩm mới này của Charlie Hebdo. Liệu ai sẽ đứng ra bảo vệ mạng sống cho những con người này? 

Mặt khác, nếu không cho đăng những ấn phẩm này phải chăng nước Pháp và Châu Âu đang cho phép những kẻ khủng bố giành chiến thắng.


Đây là những tranh cãi chưa có câu trả lời thỏa đáng. Tạp chí Charlie Hebdo bình thường in 60.000 bản mỗi tuần. Tạp chí này cho biết họ đang in 3 triệu bản cho số ra tuần này. Và câu chuyện vẫn chưa có hồi kết.

13/01/2015

Ý tưởng của mấy thằng ngu

Hoa đất

Có một xu hướng đang lan truyền trong nội bộ giới rận chủ: tôi không thích Đảng cộng sản. Phải chăng, sự ảo tưởng chưa dừng lại ở một khẩu hiệu khi tác giả của nó muốn nhân rộng nó ra toàn xã hội. Sự thật đây là một ý tưởng thiểu năng vì mục đích của nó chẳng ăn nhập gì so với cái cách mà đám rận này đang cố tình xuyên tạc bản chất của Đảng cộng sản. 

Trước hết, Đảng cộng sản là tổ chức chính trị xã hội quy tụ những quần chúng ưu tú nhất vì lợi ích của nhân dân và của dân tộc. Không thích là quyền của mỗi người, tuy nhiên có nhất thiết phải nói ra nếu không phải là sự đố kỵ hay ghen ghét từ những suy nghĩ nhỏ nhen vốn tồn tại trong mỗi con người chúng ta. Hay mục đích ở đây chỉ là lăng xê cho một xu hướng GATO tổ chức chính trị xã hội lớn mạnh nhất ở Việt Nam chỉ để làm “bình phong” cho những âm mưu chống phá đứng sau nó. Nói xấu, phỉ báng, lật đổ Đảng cộng sản đều bị pháp luật trừng trị, tuy nhiên “không thích” là một cách nói giảm nói tránh khá khôn khéo và quan trọng hơn là nó đã “lách” được những chế tài pháp luật đã dựng sẵn.

Mặt khác, “không thích Đảng cộng sản” còn thể hiện sự đố kỵ với tổ chức đã trở thành lực lượng lãnh đạo đất nước và dân tộc theo con đường XHCN. Và liệu số lượng không thích này được mấy người như hàng ngày nó vẫn rầm rộ tuyên bố. Nhìn qua một số gương mặt cầm biểu ngữ chúng ta dễ nhận thấy phần lớn là số rận chủ hàng ngày vẫn xuất hiện đều đặn trên các trang mạng phản động. Đáng chú ý, một số rận chủ còn bị xử lý hình sự vì tội tuyên truyền chống Nhà nước, vì vậy không thích Đảng cộng sản là chuyện hoàn toàn bình thường trong những suy nghĩ mặc cảm của chúng.

Các hình thức biểu của những khẩu hiệu theo kiểu sẵn có này thật đáng bị xã hội lên án. Có thể phô tô, vẽ bậy, viết lên mặt, trên bàn chân… tóm lại là ở đâu bọn chúng cũng có thể gửi gắm những thông điệp xấu xa xấu xa của mình như những ý tưởng thiểu năng của chúng. 

Được đứng vào hàng ngũ của Đảng đều tự nguyện và là niềm vinh dự lớn lao. Và cũng chắc chắn rằng, không phải ai trong số hơn 80 triệu người dân Việt Nam đều thích Đảng cộng sản. Nhưng dưới góc độ xã hội, đã là người Việt Nam không thích hay không không quan trọng. Nhưng hãy xem lại mình đã đóng góp được gì cho đất nước này trước lúc nói thích hay không thích Đảng cộng sản.

Chúng ta dễ dàng nhận ra sau không thích là gì? Chúng hoàn toàn suy bừa từ sự kiện này sang hiện tượng khác bằng chính bộ óc ấu trĩ của mình: không thích có thể ghét, phải lật đổ. Thật là suy luận lô gic của đám rận. Đấy chính là màn kịch vụng về tiếp theo của chúng. 

Vì vậy, hãy lên án những ý tưởng thiểu năng của đám rận náy nhé.



11/01/2015

Lời cảnh tỉnh cho Châu Âu

Hoa đất
Tạp chí Hamburger Morgenpost bị đốt

Vụ xả súng vào tòa soạn Charlie Hebdo ở Pháp làm 12 người chết đang giống lên hồi chuông cảnh tỉnh về nạn khủng bố và những mâu thuẫn sắc tộc, tôn giáo trên khắp Châu Âu. Nhiều người đang đặt câu hỏi để giải thích cho những nghịch lý trong xã hội hiện đại là sự phát triển ngày càng cao của khoa học trong khi xu hướng tin theo các tôn giáo ngày càng gia tăng đến mức cuồng tín; hay như các quốc gia có xu hướng hợp tác, liên kết trong xã hội hiện đại trong khi mâu thuẫn dân tộc, tôn giáo đang đe dọa đến an ninh toàn cầu. 

Trong khi vụ xả súng và tòa soạn Charlie Hebdo ở Pháp chưa có manh mối điều tra vì tính chuyên nghiệp của các phần tử khủng bố thì ngay tại Tạp chí Hamburger Morgenpost của Đức, tòa nhà trụ sở của họ ở Hamburg (thành phố lớn thứ 2 của Đức) bị đốt phá ngay sau khi đăng tải lại bức tranh biếm họa nhà tiên tri Mohammed của tờ Charlie Hebdo ở Pháp. Rất may là không có thương vong xảy ra. Tuy nhiên, vấn nạn khủng bố vẫn là nguy cơ đe dọa thường trực đối với an ninh của Châu Âu.

Hôm nay, tại Pháp diễn ra cuộc tuần của hàng trăm nghìn người trong đó có nhiều lãnh đạo của các quốc gia như Thủ tướng Đức Angela Merkel, Thủ tướng Anh David Cameron, Thủ tướng Thổ Nhĩ Kỳ Ahmet Davutoglu, Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov… Phần lớn cuộc tuần hành diễn ra trong im lặng để phản đối tội ác của bọn khủng bố. Bên cạnh đó, người dân giương các biểu ngữ viết: “Tôi chống phân biệt chủng tộc”, “Đoàn kết”.

Rõ ràng chỉ một hành động thiếu kiểm soát và không tính toán kỹ, toàn soạn Charlie Hebdo đã châm ngòi cho thùng thuốc súng vốn sẵn đang là thách thức của toàn nhân loại. Sự lớn mạnh của tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS trong thời gian qua đang là minh chứng rõ ràng nhất cho chính sách tình báo hai mặt mà Mỹ và các nước Châu Âu đang xuất khẩu khắp thế giới. Pháp là quốc gia có những động thái mạnh mẽ nhất Châu Âu khi ủng hộ chiến dịch không kích vào IS của Mỹ. Phải chăng, lời tuyên bố của IS không chỉ là lời nói suông và các nhà lãnh đạo Pháp phải là những người đầu tiên nhận trách nhiệm từ mối nguy cơ đe dọa thường trực từ chủ nghĩa khủng bố mà người dân đang gánh chịu. 





Ý đồ của Dòng chúa cứu thế là gì

Hoa đất

Bên cạnh chăm lo đức tin, đời sống tinh thần cho tín đồ, việc tham gia các hoạt động xã hội, từ thiện là một công việc trọng tâm của giáo hội Thiên chúa. Sau khi đắc cử Giáo Hoàng Francis đã có những thông điệp mạnh mẽ đối với giáo hội Thiên chúa khi khẳng định nhiệm vụ trọng tâm trong năm 2015 là quan tâm nhiều hơn đến người nghèo vì một thế giới hòa bình, ổn định và phát triển.

Về cơ bản, giáo hội Thiên chúa Việt Nam đã thực sự hòa nhập vào đời sống xã hội, tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, nhân đạo theo tinh thần sống phúc âm trong lòng dân tộc. Những đóng góp trên đã được Vatican ghi nhận khi giáo hoàng Francis đã thụ phong Hồng y cho giám mục Nguyễn Văn Nhơn – tổng giáo phận Hà Nội. Tuy nhiên, bên cạnh những mảng sáng của giáo hội Thiên chúa, còn nhiều hoạt động của Dòng chúa cứu thế trong thời gian qua đáng để chúng ra phải suy ngẫm.

Cuộc gặp gỡ với số thương phế binh của chế độ Ngụy quyền Sài Gòn tại Giáo xứ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp thuộc Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam, số 38 đường Kỳ Đồng, Q.3, Tp. Hồ Chí Minh vào ngày 9.1.2015 đang ẩn chứa những mưu đồ chính trị xấu xa. Việc một tổ chức tôn giáo chăm lo đến những người tật nguyền theo tiêu chí của giáo hội là điều đáng biểu dương. Tuy nhiên đối tượng mà Dòng chúa cứu thế tập trung vào là số binh lính Ngụy bị thương lại ẩn chứa những nội dung chính trị sâu xa. 

Mặc dù nội dung chỉ là khám chữa bệnh nhưng hình thức được dòng chúa cứu thế tổ chức rất hoành tráng. Bên cạnh khám, cho thuốc, dòng chúa cứu thế còn tổ chức văn nghệ gợi lại ký ức xưa nhằm tác động tư tưởng hận thù chế độ của số Ngụy quân này. Mặt khác, thủ thuật của Dòng chúa cứu thế ở đây còn là mặc cả với sự quan tâm của chính quyền khi đưa ra những nội dung theo kiểu nhạy cảm, đánh trúng vào tâm lý của số này: Nhà nước đã bỏ rơi họ, đẩy họ ra bên lề xã hội.

Rõ ràng, giữa bên thắng cuộc và thất bại là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Nhà nước Việt Nam đã hoàn toàn tạo điều kiện cho số phế binh này nhằm hòa nhập tốt hơn cho xã hội, tuy nhiên việc hòa nhập được hay không là điều của riêng họ. Không thể đổi lỗi cho Nhà nước với trách nhiệm phải quan tâm cho số bán nước này. Việt Nam còn hàng triệu thương bệnh binh cần quan tâm hơn là số phế binh Ngụy này. Thử hỏi, đã một ai trong số hàng triệu thương binh ở Việt Nam được Dòng chúa cứu thế quan tâm chưa? Hay đây chỉ là chiêu trò vinh danh chế độ Việt Nam cộng hòa của một số người mang danh thiên chúa đi ngược lại lợi ích dân tộc.







Thấy gì từ vụ bà Châu Thị Thu Nga bị bắt

Hoa đất

Đại biểu quốc hội bị bắt là điều không còn xa lạ đối với dư luận. Bà Châu Thị Thu Nga là đại biểu Quốc hội Khóa XIII của thành phố Hà Nội bị bắt trong bối cảnh Đảng Nhà nước đang quyết tâm làm trong sạch bộ máy, đẩy lùi nạn tham ô, tham nhũng thực sự tạo thêm niềm tin cho người dân trước kỳ đại hội lần thứ XIV.

Như chúng ta biết, Bà Châu Thị Thu Nga bị khởi tố về những sai phạm liên quan đến hai dự án bất động sản tại B5 Cầu Diễn và dự án tại phường Phú Thượng Hà Nội. Mặc dù chưa có đầy đủ các thủ tục pháp lý nhưng bà Nga dưới tư cách là chủ tịch của tập đoàn Housing Group đã vẽ sơ đồ, triển khai dự án xây dựng nhà ở chung cư và huy động của hàng trăm khách hàng số tiền gần 500 tỉ đồng. Trên thực tế, dự án B5 Cầu Diễn là dự án không thuộc diện kinh doanh nhà ở thương mại. Dự án này có tên chính thức là dự án phát triển giao thông đô thị Hà Nội (CT5) được sử dụng vào quỹ nhà ở tái định cư của thành phố.

Nhìn về vụ việc có thể nhận thấy một số điểm như sau:

Thứ nhất, bà Nga là đại biểu Quốc hội, là người đại diện cho tiếng nói của người dân nhưng lại có hành vi chiếm đoạt, lừa đảo tiền bạc của nhân dân. Đây là điều không thể chấp nhận được. Điều này cũng cho thấy không có giới hạn nào được miễn trừ trước sự nghiêm minh của pháp luật. Trong thời gian này, Ủy ban Thường vụ Quốc hội có quyền tạm đình chỉ thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn của bà Nga để phục vụ công tác điều tra, truy tố. Điều này cũng cho thấy, bên cạnh công tác tuyển chọn đại biểu có đức, có tài cần thiết phải thường xuyên thanh tra, kiểm tra đại biểu quốc hội và lắng nghe ý kiến của người dân.

Thứ hai, rõ ràng một dự án lớn không rõ thông tin khiến nhiều người mất oan khoản tiền không nhỏ đang đặt ra những dấu hỏi lớn. Phải chăng lỗi thiếu minh bạch trong chơ chế, hay sự làm ngơ của các cơ quan chức năng liên quan đang đẩy hết trách nhiệm về người dân. Nhiều đơn thư phản ánh của khách hàng từ năm 2009 về việc bà Nga lừa đảo, chiếm đoạt tài sản trong dự án chưa được xử lý một cách triệt để và kịp thời. Người dân hoàn toàn có quyền được biết đầy đủ thông tin về dự án nhưng lại bị bưng bít một cách hoàn hảo.

Thứ ba, liệu những ai có liên quan đến Châu Thị Thu Nga tiếp tục bị đưa ra ánh sáng trong một dự án mà có nhiều cơ quan liên quan. Trước bà Nga, từng có những trường hợp đại biểu Quốc hội bị khởi tố, bắt giam như các ông Mạc Kim Tôn (đại biểu Quốc hội khóa XI), Lê Minh Hoàng (đại biểu Quốc hội khóa XI).

Đấy là những câu hỏi khiến dư luận băn khoăn trong thời gian qua cần các cơ quan chức năng trả lời.





Campuchia và bài học cảnh giác với Trung Quốc

Hoa đất

Cách đây ít hôm, Phó Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Campuchia, Hor Namhong nhấn mạnh rằng: Trung Quốc hiện là ân nhân nước ngoài lớn nhất của nhân dân Campuchia.

Câu nói dường như đã phủ định hoàn toàn những đóng góp của nhân dân Việt Nam đưa đất nước Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng và xây dựng mối quan hệ láng giềng anh em gần gũi. Hiếm có một dân tộc nào như Việt Nam đã gánh vác trọng trách quốc tế cao cả mang lại những giá trị nhân văn cao cả cho Campuchia.

Vậy mà khi khoảng cách lịch sử chưa quá lâu để người ta quên về điều đó, có những người đã quay lưng lại lịch sử. Trong một thế giới đan xen các mối quan hệ, Trung Quốc đã dùng tiềm lực về kinh tế để đạt được điều đó. Sự kính trọng của ông Hor Namhong dành cho Trung Quốc không phải không có cơ sở khi đây là quốc gia đầu tư nhiều tiền nhất vào Campuchia trong hơn 20 năm qua. Và hệ quả của nó là lợi ích kinh tế đã chi phối vấn đề chính trị. Ngoại trưởng Hor Nam Hong từng được biết tới như người ủng hộ cho lập trường của Trung Quốc tại Biển Đông, nhất là trong các cuộc họp ASEAN mà Campuchia chủ trì năm 2011 khi nước này làm chủ tịch luân phiên của khối Đông Nam Á. Hay như vào tháng 8/2013, vì "bận việc nội bộ" Ngoại trưởng Campuchia Hor Namhong đã không tới dự hội nghị hẹp các bộ trưởng ngoại giao ASEAN tổ chức tại Hua Hin, Thái Lan. Tại đây, ngoại trưởng các nước ASEAN đã thống nhất sẽ thúc đẩy đàm phán Bộ Quy tắc ứng xử của các bên ở Biển Đông (COC) với Trung Quốc.

Cầu không móng ở Campuchia do Trung Quốc xây dựng

Sự kiện một cây cầu bắc qua sông Mê Kông do Trung Quốc hỗ trợ Campuchia được xem như là biểu tượng mối quan hệ giữa hai nước đang chứng minh điều ngược lại. Sau trận lũ, cầu đã lộ nguyên hình: không có móng. Phải chăng có sự khác biệt trong cách ứng xử của Việt Nam và Trung Quốc theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Việt Nam xây dựng mối quan hệ bao giờ cũng chú trọng xây móng rồi mới tính đến các bước tiếp theo. Còn Trung Quốc thì không cần xây móng, vốn dĩ đấy là công việc mất thời gian và không phù hợp với xu thế chính trị của quốc gia này. Có thể chộp giật trước mắt, nhưng về lâu dài, cách “ban ơn” như Trung Quốc đối với Campuchia là điều đáng để quốc gia này suy nghĩ.

Thời gian sẽ chứng minh cho Campuchia thấy bài học từ Trung Quốc sẽ còn nguyên giá trị. 





LẠI LÀ TRÒ HỀ CỦA CÁI GỌI LÀ TỔ CHỨC XHDS ĐỘC LẬP VIỆT NAM

Hoa đất

Màn đánh hơi của một số rận chủ đứng đầu các tổ chức tự nhận mình là các tổ chức xã hội dân sự độc lập đáng phải nể phục. Trong thời gian các quốc gia Đông Nam Á tổ chức hội nghị xã hội dân sự nhằm thúc đẩy dân chủ trong nội khối, một số tổ chức núp bóng xã hội dân sự nhưng thực chất là bình phong để chống phá Nhà nước đã nhanh tay gửi cái kiến nghị đến Hội nghị. Nội dung kiến nghị chủ yếu là đề cập đến tư cách pháp nhân của tổ chức mình, thông qua đó lồng ghép thêm một số nội dung vốn dĩ là câu cửa miệng của đám rận như: Việt Nam đàn áp nhân quyền, bất công về nhân quyền. 

Vậy thực chất của bản kiến nghị phản ánh những gì?

Thứ nhất, một số tổ chức XHDS Việt Nam VUFO, GREENID, VPDF và CRSCH… được thành lập nhiều năm qua dựa trên cơ sở phi lợi nhuận, phi đảng phái và phi chính phủ đã tham dự hội nghị xã hội dân sự ASEAN. Đây là các tổ chức XHDS được nhà nước Việt Nam thừa nhận và đang có những đóng góp thúc đẩy dân chủ cho xã hội trong và ngoài nước trên cơ sở tiêu chí sẵn có đã đề ra. Còn một số tổ chức kêu ca ầm ỹ về việc Nhà nước Việt Nam không công nhận tư cách pháp nhân như: Hội Nhà báo Độc lập do Phạm Chí Dũng đứng đầu; Hội Phụ Nữ Nhân Quyền do Huỳnh Thục Vy cầm đầu; Hội Thánh Tin Lành Chuồng Bò; Khối Tự do Dân chủ 8406; Hội Ái hữu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo… đây không phải là các tổ chức xã hội dân sự độc lập mà chỉ là “bình phong” để các đối tượng hoạt động chống phá Nhà nước Việt Nam. 

Thứ hai, các tổ chức này tự nhận mình được thành lập trên cơ sở phi lợi nhuận và phi chính trị. Ấy vậy mà hoạt động của các tổ chức này khác xa so với những gì chúng chém gió. Hoạt động chủ yếu của chúng là: kích động biểu tình chống phá Nhà nước, rải truyền đơn chống Đảng, gây mâu thuẫn nội bộ… thử hỏi đấy là chính trị hay phi chính trị? Chưa hết, vì miếng cơm manh áo, vì mâu thuẫn tài chính mà một số đối tượng trong các tổ chức trên đã đứng ra tố cáo nhau ầm ỹ trên mạng, điển hình là Phạm Chí Dũng với Hội nhà báo độc lập và Hội phụ nữ nhân quyền của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… Đấy gọi là phi lợi nhuận thưa các nhà rận chủ.

Thứ ba, những nội dung trong bản kiến nghị không phải thúc đẩy nhân quyền mà là đang đi ngược lại với các tiêu chí của Hội nghị xã hội dân sự, nào là: đàn áp tôn giáo, vi phạm quyền tự do lập hội, thả tù nhân lương tâm… Tất cả đều thiếu căn cứ cơ sở theo kiểu chém gió ào ào được đưa ra phải chăng chỉ nâng tầm quan điểm cho đám rận chủ. Và thực sự bản kiến nghị chẳng có giá trị pháp lý vì Hội nghị đã nhanh chóng dẹp bỏ những thứ rác rưởi như thế này. 


Đáng buồn thay cho phong trào rận chủ Việt.

10/01/2015

Tự do báo chí kiểu phương Tây

Hoa đất

Đã lâu lâu rồi thuật ngữ Việt Nam “vi phạm tự do báo chí” lại được giới rận chủ đưa ra chém gió cho đỡ nhàn việc. Thực tế đã chứng minh, tự do báo chí không là tuyệt đối mà chỉ là phạm trù tương đối cho dù ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới, từ các nước TBCN đến các nước XHCN, từ Châu Âu đến châu Á…

Đối với hoạt động báo chí ở Việt Nam, pháp luật đã khẳng định rõ quyền tự do báo chí. Mọi hoạt động báo chí đều phải phục vụ sự tiến bộ, công bằng xã hội, vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì hạnh phúc của nhân dân. Và hơn hết, tự do báo chí không được đi ngược lại lợi ích tối cao của đất nước của nhân dân, góp phần bảo vệ cuộc sống bình yên và hạnh phúc của nhân dân. Vì vậy, báo chí cần phải được đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của chính quyền.

Sự kiện ngày 07 tháng 1 năm 2015, hai tên khủng bố đã xông vào tòa soạn tuần báo hài hước Charlie Hebdo, tàn sát các thành viên đang tham dự phiên họp hàng tuần đang làm giấy lên những tranh luận về “tự do báo chí”. Tất cả mười người trong phòng họp đều bị giết. Điều đáng chú ý là tuần báo Charlie Hebdo đã gây sự phẫn nộ trong thế giới Hồi giáo vì bức tranh biếm họa nhà tiên tri Mohamad từ năm 2006. Mối thù này đã được những kẻ khủng bố Hồi giáo ấp ủ từ hơn 8 năm và thực hiện vụ trả thù cho nhà tiên tri Mohamad. Từ đó tòa soạn Charlie Hebdo đã được lực lượng bảo vệ với chế độ hết sức nghiêm ngặt. Chính quyền Pháp và đại đa số người Pháp không tán thành những diễu cợt của tờ Charlie Hebo nhưng coi đó là quyền của báo chí. Charlie Hebdo diễu cợt tất cả mọi tôn giáo và định chế chính tri, kinh tế, văn hóa, xã hội chứ không riêng gì Hồi Giáo.

Vậy "tự do báo chí" dưới con mắt của các nhà cầm quyền phương Tây là gì khi nó phải đánh đổi bằng chính mạng sống của những người dân vô tội. Thay vào đó là tình hình an ninh của người dân luôn đặt ở mức báo động. Mối hằn thù giữa cộng đồng người Hồi giáo tại Pháp (khoảng 6 triệu người) và phần còn lại của đất nước này đang ngày càng gia tăng thêm những hố sâu khoảng cách. 

Dẫn lời một quan chức trong chính phủ Pháp: “...Nếu các tổ chức khủng bố nhân danh Hồi Giáo tưởng rằng họ vừa lập một chiến công lớn thì họ lầm to. Họ đã chỉ đào hố để tự chôn mình. Cuộc tấn công khủng bố này đã chỉ có tác dụng tăng cường quyết tâm chống khủng bố của người Pháp nói riêng và người Châu Âu nói chung…"

Tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Hơn hết, họ nên nhìn nhận lại cái gọi là "tự do báo chí" theo kiểu phương Tây trước lúc cao dọng mang những giá trị của mình đi dạy dỗ các quốc gia khác. 



08/01/2015

Thật nhẫn tâm khi dẫm đạp lên nỗi đau của gia đình ông Nguyễn Bá Thanh



Thanh Minh

Các trang mạng, trang blog của các nhà dân chủ đợt này tha hồ tung tin, thêu dệt thông tin về câu chuyện ông Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ. Chúng rắp tâm mang nỗi đau về bệnh tật của gia đình và cá nhân ông Nguyễn Bá Thanh để câu like, câu view, thu hút sự chú ý, đánh bóng tên tuổi và bỉ ổi hơn, thâm độc hơn là dựng chuyện mâu thuẫn, đấu đá trong nội bộ Đảng, từ đó gieo vào tư tưởng người đọc những mầm độc về sự đoàn kết, vững mạnh của toàn Đảng, về khả năng lãnh đạo của Đảng, làm suy giảm lòng tin của nhân dân với Đảng. Thủ đoạn bỉ ổi này đánh trúng tâm lý tò mò của quần chúng bằng những câu chuyện bịa liên quan đến “thâm cung bí sử” như chuyện ông Thanh.

Vậy thực hư câu chuyện này như thế nào? Liệu ông Thanh có bị đầu độc bằng phóng xạ như thông tin của chúng?

Ngày 7/1. Ban Sức khỏe trung ương đã có buổi họp báo bác bỏ tin đồn nguyên nhân bệnh là bị đầu độc.

Giáo sư Phạm Gia Khải, thành viên Ban Sức khỏe nói "Làm khoa học thì phải có chứng cứ. Nếu nhiễm độc hóa chất tia xạ mà gây rối loạn sinh tủy thì phải có dấu chứng ở tế bào máu, nước tiểu. Ông Thanh chưa có triệu chứng nhiễm độc ở bất kỳ bộ phận cơ thể nào thì không thể nói là bị nhiễm độc", 

Nguyên nhân dẫn đến rối loạn sinh tủy, ông Bạch Quốc Khánh, Viện phó Huyết học và truyền máu trung ương phân tích, một số nguy cơ làm xuất hiện bệnh có thể từ môi trường, thức ăn, hóa chất sinh phẩm. Thế giới chưa tìm ra nguyên nhân chính xác nên chưa có cách phòng và chữa. 

Như vậy đã rõ, không có chuyện ông Thanh bị đầu độc bằng phóng xạ mà ông bị mắc chứng bệnh rối loạn sinh tủy, một căn bệnh mà ai cũng có thể mắc phải. 

Một khi thông tin chính thức được công bố, không biết các tay rận chủ sẽ nói gì để lấp liếm trò bỉ ổi trên nỗi đau của người khác đây?





06/01/2015

Chờ đợi hơn những đóng góp của giám mục Nguyễn Văn Nhơn

Hoa đất

Hòa chung trong không khí đón năm mới của hàng tỷ tín đồ Kyto giáo trên toàn thế giới, giáo hội Thiên chúa giáo Việt Nam đang ngày càng đồng hành cùng dân tộc, đóng góp vào công cuộc xây dựng và phát triển đất nước. Biểu hiện cụ thể trong thời gian qua là Phêrô Nguyễn Văn Nhơn – Tổng giám mục giáo phần Hà Nội được Giáo hoàng Francis bổ nhiệm Hồng y. Như vậy đây là hồng y thứ 6 người Việt sau các nhân vật: Hồng y Giuse Maria Trịnh Như Khuê (1898-1978); Hồng y Giuse Maria Trịnh Văn Căn (1921-1990), Hồng y Phaolô Giuse Phạm Đình Tụng (1919-2009), Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận (1928-2002), được phong năm 2001. Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, 81 tuổi, được phong năm 2003, Tổng giám mục Tổng giáo phận TP.HCM.

Điều này cũng thể hiện những nỗ lực của Giám mục Nguyễn Văn Nhơn trong việc chăm lo đức tin cho giáo dân và phụng sự tổ quốc. Chúng ta còn nhớ vết nhơ trong lịch sử giáo hội Thiên chúa Việt Nam khi vị tiền nhiệm của Hồng y Nguyễn Văn Nhơn là Giám mục Ngô Quang Kiệt đã từng có hành vi xúc phạm quốc thể khi phát biểu: “ …Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả, anh Hàn quốc bây giờ cũng thế. Còn người Việt Nam chúng ta thì tôi cũng mong đất nước lớn mạnh lắm và làm sao thật sự đoàn kết, thật sự tốt đẹp, để cho đất nước chúng ta mạnh, đi đâu chúng ta cũng được kính trọng”. Bên cạnh đấy, đỉnh điểm là hoạt động kích động giáo dân đòi lại đất đai trái pháp luật tại 42 Nhà chung và 108 Nguyễn Lương Bằng. Sự việc trên đã gây ra sự phản ứng của quần chúng nhân dân và cả Vatican khi tính cực đoan, bảo thủ, tư tưởng phá hoại của Ngô Quang Kiệt phải trả giá bằng quyết định về hưu sớm của mình. 

Chí ít, được thụ phong Hồng y cũng là vinh dự, hơn hết là trách nhiệm lớn lao đối với cá nhân giám mục Nguyễn Văn Nhơn. Không những hàn gắn lại mối quan hệ của giáo hội và chính quyền, giám mục Nguyễn Văn Nhơn còn tích cực chăm lo đời sống cho giáo dân, đẩy mạnh hoạt động từ thiện xã hội, giáo dục y tế, chăm sóc bệnh nhân, người già… Bên cạnh đấy là hoạt động đối ngoại tôn giáo được mở rộng, nâng thế và tầm cho giáo hội thiên chúa Việt Nam. 


Thiết nghĩ, một người giáo dân tốt phải là một công dân tốt. Được thụ phong hồng y, với trách nhiệm mới chúng ta sẽ tin tưởng và chờ đợi những đóng góp lớn hơn nữa của giám mục Nguyễn Văn Nhơn đối với giáo hội, giáo dân và tổ quốc trong thời gian tới.