Bài mới nhất

29/04/2015

Hòa hợp dân tộc kiểu NKBN

Hoa đất

Hòa hợp dân tộc là chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước Việt Nam sau năm 1975. Trong suốt thời gian chiến tranh, Mỹ và chính quyền VNCH ra sức tuyên truyền xuyên tạc cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước bằng các luận điệu: Cộng sản rất độc ác, Cộng sản là chế độ giết người man rợ, Cộng sản sẽ trả thù người dân miền Nam… Vì vậy, sau khi đất nước vừa thống nhất, nhiều người dân miền Nam đã quyết định sang Mỹ, nhưng dù họ đi đâu cũng vẫn là công dân Việt Nam. 

Nhật ký bán nước (NKBN) cũng tranh thủ thời điểm này để hùa theo các luận điệu hòa hợp, hòa giải dân tộc.

Theo chúng, công việc này khá dễ dàng với mấy việc cần làm ngay:

- Cấm chỉ tất cả phim ảnh có các tình tiết thiếu kiểm chứng, thêu dệt như: lính VNCH bắn giết người, cướp, hiếp dân miền Nam.

- Tiến tới cải tổ bộ môn lịch sử theo cách viết thiên lệch, phiến diện.

- Không gọi ngày 30/4 là ngày "chiến thắng" mà đổi thành ngày "Kết thúc chiến tranh Việt Nam".

Rõ ràng, nếu hòa hợp dân tộc đơn giản như những bộ óc ngu vĩ đại của chúng, Việt Nam đâu cần phải hi sinh biết bao xương máu để giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Hãy cùng phân tích những luận điệu sai trái của chúng.

Cấm tất cả hình ảnh binh lính VNCH bắn giết người, cướp, hiếp dân miền Nam phải chăng là sự phủ nhận tội ác của bọn thực dân, đế quốc và chế độ VNCH. Điều này còn sự xúc phạm đến thanh danh của các liệt sỹ đã hi sinh để bảo vệ độc lập, thống nhất của dân tộc, là sự xuyên tạc trắng trợn lịch sử. Đây phải chăng là sự tuyên truyền, vinh danh chế độ VNCH.

Chúng còn muốn cải tổ bộ môn lịch sử hiện nay mà theo chúng là phiến diện. Nếu không có lịch sử kháng chiến vĩ đại ấy, chúng ta lấy cái gì để giáo dục lòng yêu nước của thế hệ trẻ. Lúc đó, lịch sử hàng nghìn năm hào hùng của dân tộc sẽ chỉ là câu chuyện tầm thường bàn bên đường. Thật thâm độc cho ý tưởng phá hoại của NKBN. Phải chăng, bọn chúng đang muốn nhồi sọ các thế hệ tương lai của đất nước theo kiểu “thỏa hiệp” bằng những ẩn ý hết sức sâu xa.

Không gọi ngày 30/4 là ngày "chiến thắng" mà đổi thành ngày "Kết thúc chiến tranh Việt Nam". Thật nực cười cho ý tưởng thiểu năng này. Ẩn ý ở đây là chúng xem cuộc kháng chiến giải phóng dân tộc là “nội chiến”, đồng nghĩa với việc kết thúc chiến tranh. Ngày 30/4, Mỹ cút, chính quyền Dương Văn Minh đầu hàng không điều kiện, Ngụy bỏ chạy… đất nước thống nhất. Đấy là chiến thắng vĩ đại của dân tộc chứ không thể là chấm dứt “nội chiến” như bè lũ NKBN đang tuyên truyền. 

Hoà hợp dân tộc là vấn đề tâm thức, lối sống, văn hoá, là sự đồng thuận của người Việt ở cả trong và ngoài nước.

Khi còn mang những tư tưởng chống phá như NKBN, ý tưởng hòa hợp dân tộc của chúng chỉ là những trò hề rẻ tiền mà thôi.



Viết cho Nguyễn Tường Thụy

Hoa đất

30/4 gọi là ngày gì? Có nhiều cách gọi tùy theo suy nghĩ và nhận thức của mỗi người. Dưới con mắt của những lão già đến tuổi lẩm cẩm như Nguyễn Tường Thụy, hắn gọi 30/4 là ngày vô phúc của dân tộc.

Sự thù hằn đối với chế độ cộng hưởng với những đòi hỏi quá đáng của “cái tôi” cao ngất ngưỡng đã đưa hắn đến hành động sai trái. Chẳng cần để ý cái cách mà hắn đang cố gắng thể hiện sự hận thù với chế độ, nhưng phải nhắc lại đây là sự xúc phạm đối với dân tộc cần phải lên án.

Nhắc lại một chút lịch sử không lấy gì làm tự hào của Nguyễn Tường Thụy để mọi người tham khảo. Vốn là một nhà văn thuộc dạng nghiệp dư của nền văn học Việt đương đại nhưng sau những cố gắng kiểu "chăm chỉ hơn người", Thụy cũng chưa có một tác phẩm nên hồn để xứng đáng với nghiệp “nhà văn” mà mình đang theo đuổi.

Bản lĩnh chính trị không vững vàng cùng những khó khăn đeo đuổi trong cơ chế thị trường khắc nghiệt, Thụy đã sa ngã. Số phận may rủi đã đưa đẩy Thụy sang lĩnh vực mới, tuy vất vả nhưng cũng gọi là kiếm chác được ít để sống: hành nghề rận chủ. Mối quan hệ trong – ngoài khăng khít, Thụy đã bước đầu có chỗ đứng trong cái gọi là giới Showbit rận chủ Việt.

Kinh nghiệm lão làng của Thụy gắn liền với những cuộc tuần hành, kích động biểu tình quanh Hồ Gươm. Nào là lấy lý do phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trái phép trên Biển Đông, biểu tình phản đối chặt cây xanh… tất cả đều thấy lão già này xuất hiện với bộ mặt hớn hở cùng đồng bọn. 

Gừng càng già càng cay, Thụy có đầy đủ các chiêu trò để kiếm chác trên thể xác của đồng bọn và dân oan. Với thói ăn bẩn của mình, Thụy đã bị chính đồng nghiệp lên án. Lê Thị Công Nhân đã vạch mặt Thụy trong giới rận chủ để một lần nữa hạ bệ hình ảnh của nhà văn nghiệp dư này: "Nguyễn Tường Thụy ăn chặn tiền dân oan, 200 ngàn thì quyết toán 2 triệu, bị đám đàn em trong Hội này chơi ác, mồi cho dân oan tiết lộ ra khiến ông ta muối mặt xin trích 1,8 triệu trả lại quỹ"

Viết về Nguyễn Tường Thụy, dòng tâm sự chắc hẳn còn dài.

Điều đáng nói hơn, vốn là một kẻ cơ hội nên hắn sẵn sàng chửi bới chế độ mà không quan tâm đến những hậu quả sẽ nhận được. Lão già Bọ lập là ví dụ điển hình cho những cái tôi vượt qua giới hạn của pháp luật. 

Hãy nhìn lại mình trước lúc cao giọng phán xét về chế độ.

Ngày độc lập dân tộc, thống nhất đất nước, Hoa Đất viết đôi lời cho Nguyễn Tường Thụy.



Một đạo luật xúc phạm tình cảm của nhân dân Việt Nam và làm tổn hại đến lợi ích của hai dân tộc



QĐND - Mỗi một nhà nước tùy theo thể chế của mình có quyền đưa ra các đạo luật nhằm điều chỉnh những quan hệ nội bộ của mình. Thế nhưng ngày 22-4 vừa qua, Quốc hội Ca-na-đa đã thông qua đạo luật S-219 về cái gọi là “Hành trình đến tự do”, do Thượng nghị sĩ Ngô Thanh Hải (“thuyền nhân” gốc Việt) bảo trợ. Đạo luật này trên thực tế đã can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, cho dù nội dung cơ bản của đạo luật S-219 là tưởng nhớ đến những "thuyền nhân" di tản và coi ngày 30-4 hằng năm là ngày của "hành trình đến tự do" (?!).




Về những sai trái của đạo luật này, Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã lên tiếng phản đối, xem đây là một việc làm “hoàn toàn sai trái… ảnh hưởng tiêu cực tới quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Ca-na-đa, xúc phạm tình cảm của nhân dân Việt Nam cũng như một bộ phận lớn cộng đồng người Việt tại Ca-na-đa”.

Tục ngữ Việt Nam có câu: “Mất lòng trước hơn được lòng sau”, với mong muốn không để đạo luật này tác động xấu đến quan hệ giữa hai nước và nhất là không để lặp lại những sai lầm mới, thiết tưởng cần thẳng thắn chỉ ra những sai trái của việc làm này.

Trước hết, đạo luật S-219 đã đi ngược lại lợi ích giữa nhân dân Việt Nam và nhân dân Ca-na-đa.

Đối với nhân dân Ca-na-đa, đạo luật này đã làm tổn thương đến tư tưởng, tình cảm của các thế hệ người dân Ca-na-đa đã từng ủng hộ nhân dân Việt Nam trong các cuộc kháng chiến chống xâm lược. Đạo luật này đã đi ngược lại quan hệ chính trị, kinh tế-xã hội đang trên đà phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Ca-na-đa. Về đạo luật S-219, tờ Canadian Press cho biết, trong “Thư gửi ủy ban Nhân quyền Thượng viện Ca-na-đa, Hội đồng Thương mại Ca-na-đa - Việt Nam cho rằng, đạo luật này sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới hợp tác kinh tế, thương mại giữa hai quốc gia vì nó có thể làm chia rẽ cộng đồng người Ca-na-đa gốc Việt”.

Thượng nghị sĩ James Cowan mới đây đã phát biểu với báo chí Ca-na-đa rằng, ông không thể hiểu được vì sao “Chính phủ Ca-na-đa có thể phê chuẩn một dự luật gây tranh cãi như vậy trong lúc chúng ta muốn tăng cường quan hệ kinh tế với châu Á, trong đó có Việt Nam… Chúng ta đang nỗ lực cải thiện quan hệ với Việt Nam. Chúng ta đã ký một biên bản ghi nhớ về tăng cường liên kết thương mại và văn hóa. Tại sao các vị lại muốn khơi lên sự chia rẽ này”. Tất nhiên quan hệ thương mại là lợi ích song phương, làm tổn hại đến đối tác cũng có nghĩa sẽ làm tổn hại đến chính mình.

Thứ hai, đối với cộng đồng người Việt ở Ca-na-đa và nhân dân Việt Nam:

Đạo luật S-219 chia rẽ cộng đồng người Việt ở Ca-na-đa. Theo nhiều nguồn thông tin, chỉ có 5% người Việt ở đây đồng quan điểm với đạo luật S-219, như vậy có nghĩa đạo luật S-219 chỉ đáp ứng của một số nhỏ người Việt ở Ca-na-đa vẫn bám giữ hận thù trong thời kỳ chiến tranh.

Trong dịp đón Xuân Ất Mùi vừa qua, hàng trăm Việt kiều ở Ca-na-đa đã về nước. Nhiều người đã vui mừng khi chứng kiến đất nước ngày càng phát triển. Một số người đã bày tỏ mong muốn được trở về quê hương làm ăn, sinh sống, đóng góp vào công cuộc xây dựng đất nước. Có người cho rằng, đạo luật này đã tiếp tục khơi sâu hận thù, “phớt lờ” lợi ích và tình cảm của lớp trẻ, chỉ vì lợi ích chính trị ích kỷ của một số nhỏ người Việt ở Ca-na-đa.

Cho đến nay, quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và Ca-na-đa đã được thiết lập hơn 40 năm, kể từ năm 1973. Quan hệ hai nước đã liên tục được củng cố và phát triển, với kim ngạch hai chiều đạt 2,5 tỷ USD năm 2013. Việt Nam hiện nằm trong danh sách ưu tiên của chiến lược Hành động thị trường toàn cầu, chiến lược Giáo dục quốc tế và Chương trình phát triển quốc tế của Ca-na-đa.

Về phần mình, Việt Nam luôn luôn coi trọng quan hệ hữu nghị và hợp tác với Ca-na-đa, hoàn toàn ủng hộ chính sách chuyển hướng sang khu vực châu Á-Thái Bình Dương của Ca-na-đa và hoan nghênh sự đóng góp của Ca-na-đa cho hòa bình, ổn định và phồn vinh trong khu vực. Như vậy, đạo luật S-219 đã đi ngược lại lợi ích của cả hai quốc gia.

Thứ ba, đạo luật S-219 đã đi ngược lại xu hướng chung của thời đại ngày nay. Đó là, tất cả các quốc gia đều có quyền dân tộc tự quyết, về chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa. Các quốc gia, kể cả Liên hợp quốc, cũng phải tôn trọng quyền này. Đạo luật S-219 thể hiện rõ sự kỳ thị với chế độ xã hội do nhân dân Việt Nam đã lựa chọn. Tư duy chính trị của người bảo trợ đạo luật S-219 vẫn còn bám giữ tư duy thời kỳ chiến tranh lạnh, kỳ thị với chế độ chính trị của Việt Nam. Họ dường như chỉ biết thông tin qua các trang mạng chống cộng, không biết gì đến một nước Việt Nam đã thực hiện công cuộc đổi mới gần 30 năm.

Về quan hệ quốc tế, cho đến nay, Việt Nam thiết lập quan hệ hợp tác với hơn 180 quốc gia, trong đó có đầy đủ các thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc. Đường lối đối ngoại của Việt Nam là sẵn sàng phát triển quan hệ với tất cả các quốc gia, không phân biệt chế độ chính trị, hệ tư tưởng… trên cơ sở tôn trọng độc lập dân tộc, chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ của nhau và hai bên cùng có lợi. Tiếc rằng, người bảo trợ đạo luật S-219 cũng như người ủng hộ nó đang đi ngược lại xu hướng chung của nền văn minh nhân loại.

Vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì sự phát triển chung của cộng đồng quốc tế, mong rằng những việc làm can thiệp vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền dưới bất cứ hình thức nào sẽ không được tái diễn và bị cộng đồng quốc tế lên án.
http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-vn/61/43/chinh-tri/mot-dao-luat-xuc-pham-tinh-cam-cua-nhan-dan-viet-nam-va-lam-ton-hai-den-loi-ich-cua-hai-dan-toc/357128.html

Nóng: Chủ tịch hội nghị cấp cao Asean ra tuyên bố về Biển Đông

Hoa đất

Ngày 27/4, Hội nghị Cấp cao ASEAN lần thứ 26 đã diễn ra tại Kuala Lumpur và Langkawi của Malaysia, với sự tham dự của lãnh đạo 10 nước thành viên ASEAN.

Trong những nỗ lực ứng phó với tham vọng bành trướng của Trung Quốc, hội nghị lần này đã dành nhiều thời gian thảo luận về vai trò của nội khối trong giải quyết các vấn đề tranh chấp đang diễn ra trên Biển Đông. 

Có sự khác biệt trong Hội nghị cấp cao Asean lần thứ 24 và 25 trước đây, trong hội nghị lần này chúng ta đã thấy một Asean đoàn kết, thống nhất đóng góp tích cực cho hòa bình, an ninh, ổn định và phát triển của khu vực.

Trên cơ sở đoàn kết, thống nhất cao, các lãnh đạo đã bày tỏ quan ngại sâu sắc về các diễn biến phức tạp hiện nay ở Biển Đông, nhấn mạnh tầm quan trọng của bảo đảm hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn hàng hải và hàng không và các nguyên tắc mà ASEAN đã thống nhất về Biển Đông.

Đặc biệt, hội nghị lần này đã thông qua tuyên bố chung về Biển Đông:


59. Chúng tôi chia sẻ quan ngại sâu sắc của các Lãnh đạo về việc tôn tạo, bồi đắp đang diễn ra ở Biển Đông, làm xói mòn lòng tin, sự tin cậy và phương hại đến hòa bình, an ninh và ổn định ở Biển Đông.

60. Do đó, chúng tôi chỉ đạo các Bộ trưởng Ngoại giao khẩn cấp xử lý vấn đề này một cách xây dựng thông qua các khuôn khổ của ASEAN như quan hệ ASEAN -Trung Quốc cũng như nguyên tắc về cùng chung sống hòa bình.

61. Chúng tôi khẳng định lại tầm quan trọng của việc duy trì hòa bình, ổn định, an ninh và tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông. Chúng tôi nhấn mạnh các bên cần bảo đảm việc thực hiện đầy đủ và hiệu quả toàn vẹn Tuyên bố về Ứng xử của các bên (DOC) ở Biển Đông: nhằm xây dựng, duy trì và tăng cường lòng tin và sự tin cậy lẫn nhau; thực hiện kiềm chế trong các hành động; không đe dọa hoặc sử dụng vũ lực; các bên liên quan giải quyết những khác biệt và tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế trong đó có Công ước Liên hợp quốc về Luật biển 1982.

62. Tuy ghi nhận tiến triển trong tham vấn về Bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông (COC), chúng tôi yêu cầu tăng cường tham vấn hơn nữa để bảo đảm nhanh chóng xây dựng được một Bộ quy tắc COC hiệu quả.


Với tầm nhìn chiến lược, Asean đã nhận thấy Biển Đông giữ vai trò hết sức quan trọng đối với an ninh, ổn định và phát triển của khu vực. Điều này đặt ra yêu cầu của một Asean tích cực, đoàn kết, chủ động giải quyết những diễn biến phức tạp leo thang trước các hành động bành trướng của Trung Quốc.

Đoàn kết nhưng không thể hiện sự cục bộ, các nước Asean nhấn mạnh tôn trọng luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Liên hượp quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS) phải là cơ sở của các quy định về can dự và các hoạt động ở Biển Đông.

Những bước tiến quan trọng này như cú tát mạnh vào tham vọng của Trung Quốc trên Biển Đông. Sự bất lực của nước này nhằm mua chuộc, chia rẽ các nước Asean đã thể hiện rõ qua những phát biểu yếu ớt và bị động của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Hồng Lỗi với những luận điệu cũ kỹ đã tức tối ra mặt khi nói rằng Bắc Kinh “cực kỳ quan ngại” đối với tuyên bố của ASEAN về vấn đề biển Đông. Hồng Lỗi cũng bao biện rằng đây không phải vấn đề giữa Trung Quốc và ASEAN. 

Những bước tiến quan trọng của Asean đã thể hiện đường lối đúng đắn của Việt Nam trong giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. Chúng ta ngày càng có cơ sở để tin tưởng vào những quyết sách đúng đắn của Đảng, Nhà nước đối các vấn đề tranh chấp đang diễn ra.



28/04/2015

Người trong cuộc nói gì

Hoa đất

Giải đáp cho những thất bại của Mỹ và bè lũ bán nước VNCH, có nhiều lập luận được đưa ra. Tuy nhiên, lũ cờ vàng chống cộng tại Mỹ thường xuyên tạc đây là cuộc nội chiến nhằm che dấu bản chất thật sự của lịch sử.

Hàng trăm con người của chế độ VNCH tại Mỹ đã tuần hành biểu dương lực lượng cho cái gọi là kỷ niệm ngày phục quốc. Phải chăng, cuộc chiến giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước dưới sự xâm lược của chế độ thực dân đế quốc đã bị xuyên tạc một cách trắng trợn. Để ngày hôm nay, sau 40 năm giải phóng, bè lũ VNCH ở Mỹ vẫn ôm mộng phục quốc với các hoạt động chống phá ngày càng quyết liệt. Có lẽ do chưa thấm hết lịch sử Việt Nam hoặc bị các thế lực bên ngoài nhồi sọ nên họ vẫn coi cuộc kháng chiến chống Mỹ như một cuộc nội chiến. Theo họ, sự sụp đổ của cái chính thể “Việt Nam Cộng hòa” là do sự xâm chiếm của chế độ Cộng sản Bắc Việt.

Hãy cũng tìm hiểu quan điểm của những người trong cuộc về cuộc chiến này.

Những người đã từng là thành viên quan trọng trong chế độ VNCH như tướng Nguyễn Cao Kỳ đã từng phát biểu: Nếu thực sự họ yêu nước thì họ phải ngồi im mà biết suy nghĩ, đừng hành động như một lũ côn đồ, một lũ hám danh, hám lợi, lừa gạt mọi người, cứ nhân danh chính nghĩa quốc gia, nhân danh tự do dân chủ mà đi lừa gạt mọi người. 

Ký ức của tướng Nguyễn Cao Kỳ đã đập tan mọi luận điệu xuyên tạc của bọn cờ vàng mà đứng đầu là tổ chức phản động Việt Tân. Đây cũng là lời khẳng định cho giá trị chính nghĩa của cuộc chiến mà Việt Nam theo đuổi đến cùng vì độc lập, thống nhất dân tộc. Không phải là nội chiến như những luận điệu rẻ tiền mà các đối tượng xuyên tạc, cuộc chiến này mang tầm quốc gia, quốc tế, mang đầy đủ giá trị cao cả của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc. 

Cái đội quân VNCH đại diện cho nền dân chủ mà lũ cờ vàng đang hàng ngày tuyên truyền ấy có đầy đủ những đòn nhục hình để triệt hạ các tù binh cộng sản (đóng đinh vào đầu, đục răng, đục xương bánh chè, luộc sôi người, đốt cơ quan sinh dục…). Giá trị tự do, nhân quyền của VNCH được bắt đầu bằng những tội ác không thể dung tha của của chế độ ngụy. 

Ấy vậy mà trả lời phỏng vấn BBC, đối tượng Cù Huy Hà Vũ chưa một lần tham gia cuộc chiến lại xuyên tạc cho rằng, đây là nội chiến - và tất nhiên có bên thắng bên thua. Từ đấy, hắn quay sang xét lại lịch sử khi xuyên tạc chủ nghĩa Mac Lê Nin mà Việt Nam đang vận dụng là vô tác dụng. 

Đứng ở ngoài cuộc chiến, nếu có cách nhìn nhân văn và chính nghĩa, chắc hẳn rằng chúng ta sẽ hiểu vì sao các đối tượng bên ngoài vẫn kêu gào, xuyên tạc cho cái gọi là phục quốc, tôn vinh chính thể VNCH.

Xin gửi một lời mời đến Cù Huy Hà Vũ và một số đối tượng trong chế độ VNCH cũ. Nhà của Nguyễn Cao Kỳ luôn sẵn sàng đón tiếp để chấn chỉnh lại những bộ óc vĩ đại của chúng. 





Hòa hợp hay Quốc hận

Hoa đất

Đến hẹn lại lên, ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước đang trở thành tâm điểm cho những gánh hát mang giai điệu quen thuộc: Quốc hận.

Quốc hận có thể hiểu là nỗi uất hận vì bị Mỹ bỏ rơi dẫn đến sự sụp đổ nhanh chóng của của chế độ VNCH sau năm 1975. 

Quốc hận còn thể hiện mong muốn của những binh lính chế độ VNCH sau 1975 rằng: Mỹ nên bố thí một chút chế độ cho họ vì những đóng góp của đội quân này trong cuộc chiến xâm lược Việt Nam. 

Quốc hận còn thể hiện sự ghen tỵ của đội quân thất bại này với chế độ Mỹ. Bởi lẽ, thân nhân của quân đội Việt Nam giải phóng đất nước vẫn được hưởng chế độ, chính sách của nước nhà. Còn đội quân của chế độ VNCH bị bỏ rơi ngay trên chính mảnh đất mà chúng đã từng biết ơn, phục vụ và tiếp tay xâm lược.

Đấy chính là những cảm xúc thực sự của gánh hát Quốc hận ở bên ngoài.

Còn ở trong nước thì sao!

Lễ 30/4 là ngày tỏ sự biết ơn đối với các thế hệ cha ông đã cho chúng ta một chữ S hoàn chỉnh. Có những sự chia cắt theo âm mưu của thực dân đế quốc đến nay vẫn để lại những vết hằn trong lịch sử dân tộc mà người dân hai miền Triều Tiên vẫn luôn mong mỏi đợi chờ. Chúng ta sẽ đời đời ghi nhớ công ơn đó, vì lý tưởng, và vì chính gia đình, vì giang sơn và vì lời nguyền tâm huyết của tổ tiên về một Việt Nam thống nhất.

Thắng làm vua, thua làm giặc. Với những người lính VNCH thua trận, Việt Nam vẫn luôn dành cho họ sự tôn trọng cho họ, không phải vì quá khứ đau thương mà vì một tương lai thống nhất, chung dòng máu Việt. Sự bao dung của người Việt, của dân tộc Việt sẽ nhìn nhận rằng: không có kẻ thắng người thua, tất cả chỉ là âm mưu và sự thâm độc của chủ nghĩa thực dân, đế quốc.


Ngày lễ lớn của dân tộc. Xin viết một vài dòng cảm xúc cho Tổ quốc. Hơn hết, hòa hợp dân tộc sẽ là xu hướng chủ đạo trong thời gian tới. Sẽ chẳng còn bóng dáng của những gánh hát mang nặng tư tưởng tự ty của những kẻ luôn ấp ủ phục quốc ở nước Mỹ xa xôi.

Phạm Chí Dũng: cái lưỡi không xương

Hoa đất

Mang danh của người đứng đầu Hội nhà báo độc lập Việt Nam nhưng Phạm Chí Dũng đang rơi vào tình cảnh “đói” thông tin để làm báo. Cái cách Phạm Chí Dũng nhào nặn, xuyên tạc thực tế để tạo ra sản phẩm mang tên mình đã thể hiện: Dũng đang rất thiếu thông tin. Điều này đã trở thành lối mòn trong cách tư duy theo kiểu mặc định sẵn tư tưởng chống phá với thương hiệu được đăng ký sở hữu trí tuệ: cái lưỡi không xương - Phạm Chí Dũng. 

Sau bài phát biểu của Nguyễn Thiện Nhân - Chủ tịch Ủy ban trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam với nội dung "Sau 40 năm ai chưa về quê hương, hãy trở về", Phạm Chí Dũng cho rằng đây chỉ là những lời nói suông của các nhà lãnh đạo Đảng, Nhà nước bởi vì theo hắn:“nhiều người Việt hải ngoại không được cơ quan đại diện ngoại giao Việt Nam ở nước ngoài cấp visa cho về nước, hoặc một số trường hợp được cấp visa nhưng đến khi bay về sân bay Nội Bài hoặc Tân Sơn Nhất thì lại bị công an cửa khẩu "cấm cửa", đành phải trở ra nước ngoài. Điều này khoét thêm hố sâu ngăn cách giữa cộng đồng người Việt ở trong và ngoài nước". 

Theo cách thể hiện này, chúng ta dễ nhận ra đang có một chút tự ti được hắn thể hiện ra bên ngoài. Cũng dễ hiểu, bởi vì lý do đảm bảo an ninh quốc gia, nhiều lần Phạm Chí Dũng đã bị cấm xuất cảnh vì các hoạt động chống phá của mình. Mong ước được đoàn tụ với bè lũ bán nước cho thỏa nỗi xa cách về mặt địa lý đã bị dập tắt. Hắn quay sang chửi bới chế độ. Mặc cho những truyền thống theo cách mạng mà gia đình đã dày công vun đắp, dưới con mắt của Phạm Chí Dũng mọi thứ trong xã hội này đều xấu xa. Hắn được sinh ra trong thời kỳ đất nước thống nhất, được chế độ nuôi dưỡng, đào tạo, nay lại quay sang chống phá Tổ quốc. Thật uổng cho một tri thức được ăn học đàng hoàng lại a dua chạy theo kẻ địch bên ngoài, cõng rắn cắn gà nhà mà miệng vẫn lảm nhảm đấu tranh cho công lý. 

Phạm Chí Dũng với cái nhìn thiếu nhân cách - hãy nhìn lại mình trước lúc phán xét các vấn đề xã hội dưới bộ óc hoang tưởng của mình. Rõ ràng, hắn không đủ những kiến thức tối thiểu để hiểu được hàm ý trong bài phát biểu của ông Nguyễn Thiện Nhân, nay lại sử dụng chính những nội dung đó để xuyên tạc, kích động hận thù dân tộc. Hòa giải dân tộc không chỉ là tạo điều kiện cho người Việt Nam ở nước ngoài về nước mà còn giúp những người lầm đường lạc lối quay trở về với chính nghĩa trong khát vọng hòa bình và thống nhất Bắc - Nam. 

Thực tế đã chứng minh, không phải đến bây giờ mà ngay sau khi đất nước thống nhất, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn xem cộng đồng người Việt ở nước ngoài là một bộ phận quan trọng trong khối đoàn kết dân tộc, là động lực thúc đẩy Việt Nam phát triển thịnh vượng theo con đường mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã lựa chọn.


Đúng là “cái lưỡi không xương trăm đường lắt léo”, những việc Phạm Chí Dũng đã gây ra cho dân tộc Việt chỉ có thể gọi là ăn cháo đá bát. Thiết nghĩ nếu còn chút tự trọng cuối cùng thì Phạm Chí Dũng nên ngậm miệng lại trong những ngày lễ trọng đại của đất nước.

“VIỆT TÂN” ĐANG LÀM GÌ ĐỂ “GIÚP NƯỚC, GIÚP DÂN VIỆT”

Thành Đông

“Việt Tân” một cái tên không lạ gì đối với những người thường xuyên lướt web, khi gõ từ chìa khóa này trên mạng người đọc có thể tìm thấy hàng chục kết quả. Vậy Việt Tân là tổ chức như thế nào? đã, đang làm những gì để giúp nước giúp dân Việt? trong bài viết này Thành Đông xin chia sẻ một số hiểu biết chung cho các bạn độc giả cùng hiểu thêm về Việt Tân.

“Việt Tân” là tổ chức do Hoàng Cơ Minh (1935-1987) nguyên là phó đề đốc, Tư lệnh Vùng II Duyên hải của Hải quân Việt Nam Cộng hòa, lập ra vào 10/9/1982 tại Mỹ, điều đó có nghĩ “Việt Tân” là kết quả của cuộc thất bại của Mỹ ở Việt Nam năm 1975. Tổ chức này là tập hợp của các binh lính, sĩ quan chế độ Việt Nam cộng hòa rút chạy sang Mỹ năm 1975, với mục đích có cơ hội sẽ đòi lại những gì đã mất dưới tay của “những người cộng sản và nhân dân Việt Nam”. Nói về chiến tranh của nhân dân Việt Nam chống Mỹ giải phóng dân tộc thống nhất đất nước, chúng ta không thể nhắc đến tội ác của Đế Quốc Mỹ và chính quyền tay sai Việt Nam cộng hòa đã gây ra với dân tộc ta.
Bức ảnh này đã ghi lại một cuộc ném bom của quân đội Mỹ và Việt Nam cộng hòa ném bom tại một ngôi làng nhỏ

Còn đây là bức ảnh một người lính Việt Nam cộng hòa đốt nhà và cướp bóc chính những người đồng bào của mình “đốt sạch, cướp sạch, giết sạch” theo những gì họ được Mỹ dạy (những cựu quân nhân VNCH này kể lại)

Còn đây là bức ảnh những người Mỹ phản  ứng về cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam


“Việt Tân” sản phẩm của Mỹ và chế độ Việt Nam cộng hòa, nếu cướp được đất nước này một lần nữa, dân tộc này sẽ ra sao? 

Vậy “Việt Tân” đang làm gì để “giúp nước, giúp dân Việt”

Hiện nay “Việt Tân” đang thực hiện cái gọi là “hướng về tổ quốc”, “canh tân đất nước”, họ đang làm việc đó bằng cách nào? 

“Kích động biểu tình, khủng bố phá hoại” 

Điển hình như: ngày 17/4, Nguyễn Quốc Quân xâm nhập vào Việt Nam dưới cái tên Richard Nguyen để thực hiện kế hoạch đánh bom tại Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 30/4, nếu đánh bom thành công sẽ có bao nhiêu người phải chết dưới bào tay “canh tân” của tổ chức Việt Tân?

Sử dụng số tay chân trong nước tổ chức biểu tình nhân các ngày lễ lớn của đất nước để đòi tự do cho số mà chúng gọi là “tù nhân lương tâm” như đối tượng: Điếu cày, Lê Quốc Quân được đánh giá là những người: “nếu cho tiền có thể giết cả bố mình để làm chính trị”.

Chơi trò “bôi lem chính trị” trên mạng xã hội

Với việc dương các chiêu bài: thương dân, hãy đấu tranh vì dân chủ…. Việt Tân đã tích cực bôi lem những nhà lãnh đạo của Việt Nam với phương châm : “sai nói nhiều lần sẽ thành đúng”, nhưng dân Việt đâu có ngu? Việt tân cứ nói câu nào bị ném gạch viên đấy.

“Cách giúp nước, giúp dân” của Việt Tân như vậy, liệu sẽ giúp được bao nhiêu người nghèo làm giàu, phát triển kinh tế? bao người sẽ có tivi, tủ lạnh để dùng? Điều này đương nhiên là không thể, Số đô la mà Mỹ tài trợ hiện nay chỉ đủ để Việt Tân kêu gào dân chủ và đánh bom khủng bố ở Việt Nam.


Thực tế ở Việt Nam hiện nay, kinh tế xã hội phát triển, đời sống nhân dân ngày được cải thiện, kinh tế phát triển ổn định. Nhưng để có được như vậy, cả dân tộc Việt dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản cùng lỗ lực vượt qua chiến tranh, vượt qua khó khăn mới đạt được như vậy. Chúng ta chưa ghi nhận sự đóng góp nào của Việt Tân cho những thành quả đó. Vậy chúng ta lên làm gì khi Việt Tân “đang cõng rắn, cắn gà nhà” muốn đế quốc, thực dân đô hộ dân tộc, đất nước này một lần nữa. 

HÃY XÓA BỎ VIỆT TÂN!!!

VIỆT TÂN NGHĨ GÌ VỀ CÂU NÓI: “SAU 40 NĂM AI CHƯA VỀ QUÊ HƯƠNG, HÃY TRỞ VỀ”

Thành Đông 
Tên bài viết này Thành Đông xin phép được trích từ bài tâm sự của ông Nguyễn Thiện Nhân - UV BCT, Chủ tịch UBTW MTTQ Việt Nam, Ông Nguyễn Thiện Nhân tâm sự : Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về. Chúng tôi chỉ mong tất cả đồng bào Việt Nam ở nước ngoài nếu trong 40 năm qua chưa có dịp về nước thì nên về”.


Từ câu nói này của Ông Nguyễn Thiện Nhân, chúng ta có thể thấy đại từ “chúng tôi” mà ông sử dụng ở đây là hàm ý chỉ dân tộc Việt Nam và “Chúng tôi” nếu xét về ý nghĩa chính trị ở đây nó còn bao hàm là Đảng và Nhà nước Việt Nam. “Chúng tôi” luôn mong muốn các anh, các chị trở về thăm lại quê cha, đất tổ, thăm lại nơi chôn rau, cắt rốn, dù 40 năm trước chúng ta có thể đứng ở hai đầu chiến tuyến và hai bên của cuộc chiến, nhưng Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn coi các anh, các chị là “đồng bào”, cùng chung nguồn gốc tổ tiên. Đảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam luôn chào đón các anh, các chị từ mọi nơi trên thế giới và luôn tha thứ cho những người con lầm đường lạc lối ở nơi đất khách quê người, người Việt ta có câu: “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại.


Khi Thành Đông đọc bài viết của Ông Nguyễn Thiện Nhân, Thành Đông rất ấn tượng với một đoạn mà Ông tâm sự: “Đối với tôi, đó là ngày hết sức đặc biệt, như một giấc mơ. Tôi sinh ra ở miền Nam nhưng năm 1954, tôi theo cha mẹ tập kết ra Bắc và đến năm 1964, cha mẹ tôi trở lại miền Nam chống Mỹ. Từ đó tôi luôn luôn muốn biết cha mẹ mình còn sống hay không”. Thành Đông nghĩ, câu nói này của Ông nguyễn Thiện Nhân cũng là tâm trạng của bao người Việt khác đã ra đi 40 năm về trước. Sự chia sẻ này thực sự là những lời từ tận đáy lòng của một vị quan chức cấp cao trong Đảng Cộng sản Việt Nam, nó dẹp đi bao nhiêu nỗi trăn trở của những người Việt đã từng lầm đường lạc lối, cầm súng theo kẻ thù chĩa vào đồng bào mình những năm tháng chiến tranh khốc liệt.


Hiện nay, đồng bào ta ở nước ngoài luôn hướng về tổ quốc, cùng nhau phấn đấu học tập, công tác để góp phần làm rạng rỡ nước nhà. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng thực sự đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận nhỏ người Việt ở nước ngoài không nhận ra sai lầm mà tiếp tục bám chân thực dân, đế quốc, những kẻ đã từng giẫm đạp lên đồng bào, giết hại giống nòi chúng ta. Điển hình là tổ chức Việt Tân  do Hoàng Cơ Minh sáng lập ra, tổ chức này mặc dù biết mình đang “cõng rắn cán gà nhà” xong vì lợi ích kinh tế họ sẵn sàng bán cả lương tâm, bán cả quê cha đất tổ, thậm chí hành nghề bảo kê, mục đích là đòi tiền bảo kê của cộng đồng người Việt đang sinh sống làm ăn ở Mỹ và một số nước khác.  “Việt Tân” – những đưa con tật nguyền của lịch sử đã đi ngược lại lợi ích của dân tộc, nhận giặc làm cha.


Trong không khí ngày 30/4 sắp đến, Việt Tân còn tích cực tuyên truyền bội nhọ, xuyên tạc chính sách của Nhà nước Việt Nam đối với cộng đồng người Việt ở nước ngoài, nhằm cản trở Việt Kiều về thăm quê trong ngày hội của dân tộc. Chúng xuyên tạc rằng Chính phủ Việt Nam luôn tìm cách trả thù những người đã tham gia chế độ Việt Nam Cộng Hòa, bắt tù đày những người đã từng lầm đường lạc lối….. Nhưng những phát biểu của Ông Nguyễn Thiện Nhân đã một lần nữa khẳng định: “cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam”, các anh các chị có quyền về thăm lại quê hương và xây dựng quê hương, nhân dân Việt Nam luôn tha thứ cho những  đứa con lỗi lầm biết nhận ra lẽ phải và ngược lại cũng sẽ không tha thứ cho những “đứa con tật nguyền” của lịch sử cố tình đi ngược lại lợi ích của cả dân tộc.  

27/04/2015

Bảo vệ nhân quyền kiểu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Hoa đất

Sau khi nhận giải thưởng Người Bảo vệ Nhân quyền 2015 với phần thưởng trị giá 50.000 Euros (tương đương 1,14 tỷ đồng Việt Nam) của tổ chức Civil Right Defender, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang dần khẳng định vai trò “hổ báo” của mình trong giới Showbit rận chủ Việt. Nhìn nhận một cách khách quan, có sự khác biệt trong phương thức hoạt động của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh so với các nhà rận chủ khác. Không còn xuống đường kêu gào cực đoan chống phá với băng rôn, khẩu hiệu, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang chọn hướng đi phù hợp hơn với thân phận nữ giới của người tự nhận mang “trọng trách” bảo vệ nhân quyền Việt Nam. 

Ngồi một chỗ kêu gào bàn phím để mang danh bảo vệ nhân quyền vốn là cách làm không quá xa lạ. Điều này cũng phù hợp với lĩnh vực “nhân quyền” đang được các thế lực bên ngoài đang đặc biệt quan tâm hiện nay.

Sau khi đồng bọn Nguyễn Viết Dũng bị khởi tố về tội gây rối trật tự công cộng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhanh chóng nắm bắt cơ hội này để cho ra cái gọi là: ký tên vào Kiến Nghị Thư này đòi hỏi trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho Nguyễn Viết Dũng.

Chẳng có bằng chứng nào để chứng mối liên hệ khăng khít giữa Nguyễn Viết Dũng và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Vì vậy, khả năng giúp đỡ vì sự “tốt bụng” mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh dành cho Nguyễn Viết Dũng là khó có thể xảy ra. Tuy nhiên, thực hiện sứ mệnh bảo vệ nhân quyền, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang vận động ký tên để trả tự do cho Nguyễn Viết Dũng. Thật đáng cao tay cho những kẻ ngồi nhà khóc thương thân phận của những kẻ tù tội.

Đàn bà mưu cao kế bẩn. Chẳng ai như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh khi cố tình kiếm chác một chút thành tích "bảo vệ nhân quyền" trên sự tù tội của đồng bọn. Tung hô Nguyễn Viết Dũng để làm ra vẻ xót thương, chửi bới chế độ, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh mô tả: 

Nguyễn Viết Dũng là một trong số những bạn trẻ, những người được sinh ra và lớn lên dưới thể chế cộng sản nhưng khi biết đến thể chế Cộng Hòa tại miền Nam Việt Nam là một thể chế tự do và nhân bản họ trở nên yêu quý và ngưỡng mộ Việt Nam Cộng Hòa.

Vi phạm điều 245 Bộ luật hình sự anh Dũng có thể bị kết án tối đa 7 năm tù giam. Vẫn chưa rõ anh bị buộc tội vì mặc áo với huy hiệu hoặc vì qua facebook anh thể hiện tình cảm đối với miền Nam Việt Nam, nhưng cả hai đều không phải là những tội chiếu theo điều luật này.

Màn kịch của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh còn lạc lõng trong những phát ngôn mà mụ đưa nhằm kêu gọi Úc can thiệp để trả tự do cho Nguyễn Viết Dũng. Phải chăng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang mang ơn ngoại quốc vì những khoản tiền khổng lồ mà mụ nhận được từ bên ngoài. Can thiệp, can thiệp, can thiệp… phải chăng là mục đích mà mụ đang thể hiện “lòng yêu nước” với chế độ VNCH.

Sự vụng về này còn chính bị những đồng bọn của Nguyễn Viết Dũng lên án. Sẽ chẳng ai để ý để ký vào bản kiến nghị mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang vẽ ra.

Thực chất, đây là chỉ màn lăng xê hoàn hảo cho những thành tích lợi dụng vấn đề nhân quyền chống phá chế độ mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đang muốn xuất khẩu với các thế lực bên ngoài.



25/04/2015

Sự phi lý của đạo luật S-219

Hoa đất

Có sự khác biệt trong các hoạt động chống phá Việt Nam của bè lũ bán nước lưu vong sau năm 1975. Trong khi nhóm cờ vàng ở Mỹ khuếch trương thanh thế bằng các hoạt động tuần hành, biểu tình biểu dương lực lượng một cách rầm rộ để kỷ niệm ngày quốc hận thì phe chống cộng cực đoan tại Canada đang có những cách thức chống phá mới hết sức thâm độc. Những nỗ lực của chúng tại đây đang từng bước được hiện thực hóa bởi cái gọi là đạo luật S-219 “Hành trình đến tự do”. Nội dung của đạo luật tập trung vào việc công nhận ngày 30-4 là ngày kỷ niệm dòng người di cư Việt Nam tới Canada và việc Canada tiếp nhận họ.

Dưới cách xuyên tạc của các thành viên cực đoan trong chính giới Canada, ngày 30 tháng 4 là ngày quốc lễ Canada để tưởng niệm những nạn nhân cộng sản Việt Nam đã liều chết vượt biên ra đi tìm tự do và cũng để cảm ơn chính phủ và nhân dân Canada đã rộng lượng dang rộng vòng tay cưu mang họ gần 40 năm qua. Như những kịch bản đã được dựng sẵn để thuyết phục nghị viện thông qua đạo luật S-219, chúng trắn trợn chém gió đã có hàng triệu người Việt phải trốn khỏi Việt Nam để tránh sự trả thù của chế độ cộng sản và có trên 250.000 thuyền nhân đã vùi sâu vĩnh viễn thân xác họ dưới lòng đại dương bao la.

Đây rõ ràng là sự xuyên tạc lịch sử một cách trắng trợn với nhiều nội dung xuyên tạc lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước của nhân dân Việt Nam. Cuộc kháng chiến chính nghĩa giải phóng dân tộc của Việt Nam đã được cộng đồng quốc tế ủng hộ rộng rãi, ngay cả trong lòng đế quốc đi xâm lược như Mỹ và Canada. Phải chăng do không hiểu một cách chính xác về tình hình thực tế lịch sử của Việt Nam và những tác động của phe chống cộng tại đây mà giới dân biểu của Canada đã bỏ phiếu thông qua dự luật này. Đây thực sự là hành vi cố tình tiếp tay cho các hoạt động chống Việt Nam và mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước.

Chắc hẳn ai cũng biết, những kiến thức lịch sử sơ đẳng nhất đã chỉ ra rằng sự di cư của cộng đồng người Việt sau năm 1975 là do âm mưu của chủ nghĩa thực dân, đế quốc nhằm gây bất ổn tình hình ở trong nước. Một bộ phận người Việt ở miền Nam bị lừa bịp bởi các luận điệu như: Cộng sản sẽ trả thù, sang Mỹ sẽ được sung sướng… đã lên thuyền của chế độ VNCH sang miền đất mới. Thất bại nhưng vẫn ôm mộng chống phá, chúng tiếp tục nuôi dưỡng, đào tạo số tay sai bên ngoài để từng bước tác động vào trong nước trong đó tập trung vào số đã từng công tác trong chế độ VNCH, trong đó có một số hiện nay đang là chính khách tại Mỹ, Canada. Chúng ra sức hậu thuẫn để nghị viện Canada ra các đạo luật gây bất lợi cho Việt Nam cũng là điều dễ hiểu.

Tuy vậy, không chỉ riêng cộng đồng người Việt ở Canada mà cộng đồng người Việt khắp nơi trên thế giới đều hướng về tổ quốc với tình cảm lớn lao dành cho dân tộc. Lượng kiều hối của hơn 5 triệu người Việt gửi về cho quê hương tăng theo hàng năm với những con số đầy thuyết phục. Bên cạnh đấy, Việt Nam đang thực hiện tốt hơn chính sách đoàn kết dân tộc, đồng bào trong và ngoài nước đều là những bộ phận quan trọng để đưa đất nước hội nhập và phát triển. 

Thử hỏi rằng, nước Mỹ là nơi tập trung nhiều người Việt di cư sau năm 1975 có ra đạo luật nào như S-129 hay không? Rõ ràng, dưới những toan tính riêng về chính trị của các quốc gia, cộng đồng người Việt tại đây luôn có sự phân biệt nhất định.

Rõ ràng, đạo luật S-219 là bước lùi trong quan hệ giữa hai nước, gây ảnh hưởng tiêu cực tới quan hệ đang phát triển tốt đẹp giữa Việt Nam và Canada, xúc phạm tình cảm của nhân dân Việt Nam cũng như một bộ phận lớn cộng đồng người Việt tại Canada.


Đấy là sự phi lý của đạo luật S-219. Vì vậy chính phủ Canada nên xem xét rút lại đạo luật trên để không ảnh hưởng tới mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nước và xu hướng hòa bình, ổn định, hợp tác trong giai đoạn hiện nay.

24/04/2015

Cần xử lý nghiêm: Nhiệt tình + ngu dốt

Hoa đất

Có nhiều cách thể hiện quan điểm của mình nhưng không nhất thiết phải là sự nhiệt tình quá mức. Chương trình triển lãm ký ức chiến tranh "hoa nơi chiến trường" với mục đích ban đầu nhằm truyền đi thông điệp về một thế giới hòa bình, nơi không có chiến tranh… đang bị biến thành trò hề kệch cỡm bởi sự ấu trĩ về mặt chính trị của những người đứng ra tổ chức cuộc triển lãm này.

Có một chút động viên đối với chủ phòng trưng bày sau những búa rìu của dư luận mà họ phải nhận. Đó là các hoạt động kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng miền Nam thống nhất đất nước cần được tuyên dương và tuyên truyền sâu rộng trong xã hội. Đặc biệt, thời gian qua, các đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang đẩy mạnh các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước với nhiều thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt. 

Tuy nhiên, sự thêm thắt một cách nhố nhăng đối với các bức ảnh được cóp trên mạng đã gây ra sự phẫn nộ đối với độc giả khi đến tham dự triển lãm. Các bức ảnh nguyên bản này ghi lại khoảnh khắc tội ác của đế quốc Mỹ đối với dân tộc Việt Nam thể hiện qua súng ống, đạn dược và sự chết chóc. Nhưng dưới ý tưởng của những bộ óc vĩ đại, súng ống, bom sát thương thả từ máy bay được thay bằng những bông hoa. Đáng phẫn nộ hơn khi bức ảnh một tên lính Mỹ giơ chân đạp người dân bị trói – chiếc giầy đinh cũng được gắn hoa.

Giá trị nghệ thuật không chỉ dừng lại ở việc phản ánh thực tế cuộc sống mà còn tác dụng định hướng xã hội. Nhưng ở đây không còn là nghệ thuật mà là là sự xuyên tạc lịch sử một cách trắng trợn. Chiến tranh đã trôi xa, chúng ta có thể tự hào về những thành tựu đổi mới của đất nước sau 40 năm giải phóng nhưng chúng ta không có quyền quên xương máu của biết bao thể hệ người Việt đã ngã xuống. Chúng ta cần tôn trọng lịch sử để làm nền tảng, độc lực cho các thế hệ mai sau cố gắng. Ấy vậy mà, cuộc triển lãm đã biến cuộc xâm lược phi nghĩa của đế quốc thành hoa, biến sự chết chóc, đau thương thành sự bình thản của những người vô cảm.

Một đất nước Việt Nam yêu chuộng hòa bình và ngày càng thể hiện vai trò lớn hơn trong cộng đồng quốc tế, chúng ta đang hàn gắn vết thương chiến tranh, khép lại quá khứ để hội nhập. Nhưng nó không phải là sự lố bịch đã diễn ra tại triển lãm “Hoa nơi chiến trường” ở Showroom Flower box Concept. Hành động này đang làm tổn thương cả dân tộc Việt trong những ngày sắp diễn ra lễ kỷ niệm trọng đại của đất nước.

Mặc khác, đây còn là cuộc triển lãm chưa được cấp phép của các cấp có thẩm quyền. Thiết nghĩ, cần xử lý nghiêm để làm gương phản diện.



22/04/2015

Nguyễn Viết Dũng làm đồng bọn ngờ vực

Hoa đất

Trước thềm chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ, nhiều rận chủ đã cho rằng, đây là thời cơ để thả các “tù nhân chính trị” được thả theo yêu cầu từ mẫu quốc. Một sự ngờ vực không nhỏ được dành cho những võ đoán này, nhưng có một điều chắc chắn, nếu cân đong đo đếm: thả một vài tù nhân trước thời hạn theo quy định của pháp luật mà vẫn đảm bảo lợi ích quốc gia dân tộc, chắc hẳn mọi người dân Việt Nam ai cũng đồng tình.

Trên trang cá nhân, Phạm Chí Dũng nhận định: Trước chuyến đi Mỹ của TBT Trọng, Việt Nam bắt đầu thả tù nhân chính trị. Điển hình là tù nhân Mai Thị Dung được phóng thích vô điều kiện sớm 16 tháng so với thời hạn thụ án. Dưới con mắt của Phạm Chí Dũng, thả tù nhân chính trị là điều kiện để Mỹ xem xét có thể cho Việt Nam "đặc cách" vào TPP hay không?

Chưa bàn đến tính xác thực của những võ đoán mà Phạm Chí Dũng đưa ra, nhưng trong suy nghĩ, chắc hẳn rằng hắn đang muốn Mỹ can thiệp ngày càng sâu vào công việc nội bộ của Việt Nam. Ai chẳng biết chiêu bài dân chủ, nhân quyền luôn được Mỹ đưa ra nhằm gây sức ép với Việt Nam trong quan hệ quốc tế. Nhưng thật sự, những con sâu làm rầu nồi canh, vi phạm pháp luật được thả trong bất kỳ thời điểm nào cũng chỉ là những điều quá nhỏ bé trong quan hệ Việt – Mỹ. Phạm Chí Dũng có thể quan tâm đến những đồng nghiệp chịu cảnh lao tù để mong được hưởng một chút can thiệp từ Mỹ. Tuy nhiên, điều mà Phạm Chí Dũng quan tâm chỉ là Mỹ có ghi nhận những nỗ lực của hắn hay không. 

Mọi võ đoán của Phạm Chí Dũng chỉ dừng lại ở những bộ óc tưởng tượng đầy toan tính của hắn. Vụ Nguyễn Viết Dũng bị bắt trong bối cảnh trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ đã đảo ngược những toan tính này. Cơ quan cảnh sát điều tra CA quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) đã ra thông báo nói rõ lí do bắt khẩn cấp và tạm giữ hình sự đối với Nguyễn Viết Dũng. Công an Quận Hoàn Kiếm nêu rõ: Nguyễn Viết Dũng "đã có hành vi: Gây rối trật tự công cộng xảy ra tại khu vực Hồ Hoàn Kiếm - Hà Nội phạm vào điều 245 - Bộ luật hình sự nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam hiện đang bị tạm giữ tại Công an Quận Hoàn Kiếm. 

Nguyễn Viết Dũng mặc quân phục lính Việt Nam Cộng Hoà xuất hiện tại Hồ Gươm vào sáng chủ nhật, 12/4/2015 vừa qua là hành vi vuốt đuôi cho bè lũ bán nước, một sự xúc phạm quốc thể của dân tộc, đáng bị lên án. Nhưng y lại bị truy tố vì hành vi gây rối trật tự công cộng. Phải chăng Nguyễn Viết Dũng đang “cố tình” muốn ngồi tù trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để tạo một chút vốn liếng về chính trị. Hay là Nguyễn Viết Dũng đang làm vật tế thần của giới rận chủ trong nước.


Nhiều câu hỏi đang đặt ra, tuy nhiên sự ngờ vực vẫn là bao trùm xung quanh việc Nguyễn Viết Dũng bị bắt.

Viết cho phong trào #40 năm quá đủ

Rooney

Bất chợp cá nhân tôi bắt gặp cuộc thi có tên #40 năm quá đủ. Với bản tính tò mò, tôi cố tìm hiểu nội dung của cuộc thi trong tham vọng kiếm chác ít giải thưởng. Nhưng sự ngờ vực cộng hưởng với những toan tính của các tác giả từ cuộc thi, có thể khẳng định rằng: đây chỉ là những gánh xiếc kệch cỡm mà Việt Tân đang cố tình gieo rắc vào dư luận nhằm khoét sâu mâu thuẫn giữa các tầng lớp nhân dân với Đảng, Nhà nước, kích động các hoạt động chống phá chế độ.

Bởi vì 40 năm qua, chế độ VNCH mà Việt Tân đang cố tình khơi gợi lại chỉ là những "di tích phế thải". Tiếc rằng, nó không được ngủ yên cùng lịch sử mà vẫn bị nguyền rủa khắp các nơi trên thế giới. Ở bên kia bán cầu, nơi bè lũ chống cộng hàng ngày vẫn gào thét với khẩu hiệu phục quốc trong tâm lý tuyệt vọng. Nhiều bang ở Mỹ đã bắt lũ rận ở đây hạ cờ vàng vì các hành vi chống cộng tùy hứng của chúng. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam cũng đã khẳng định, chỉ công nhận duy nhất cờ đỏ sao vàng là lá cờ duy nhất của nước CHXHCN Việt Nam. 

40 năm là quá đủ cho những hành động chống phá của bè lũ bán nước. Chúng đang tuyệt vọng khi muốn kiếm tìm những hình ảnh mang tính chất chống phá chế độ từ bên trong để thể hiện cho tham vọng phục quốc của mình. Phải chăng, những ý tưởng chống phá của chúng đã rơi vào cạn kiệt. Viết cho phong trào 40 năm quá đủ vì 40 năm đã là quá đủ để cho thấy một Việt Nam thực hiện tốt chính sách hòa giải dân tộc, xây dựng một đất nước không ngừng lớn mạnh. 40 năm là quá đủ để cộng đồng người Việt Nam ở trong và ngoài nước thấy được bản chất thật sự của bè lũ cờ vàng. 40 năm là quá đủ để những chiêu bài chống phá, gây cơ sở từ bên trong của Việt Tân bị phát hiện và xử lý trước pháp luật...

Nhìn vào những tấm gương như Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, chắc hẳn mọi người dễ nhận ra đây là con đường gần nhất đưa bạn đến với những chế tài nghiêm khắc của pháp luật. Chỉ vì một hành động tương tự - rải truyền đơn, những bản án nghiêm khắc của pháp luật đã chôn vùi tuổi trẻ của những con người hám lợi này.

Viết cho phong trào #40 năm là quá đủ. Xin gửi một tác phẩm cờ vàng của bè lũ chống cộng. Chỗ của nó chẳng thể là bảo tàng lịch sử hay góc lưu niệm cá nhân. Chỗ của nó đơn giản chỉ là những phế tích đáng nguyền rủa trong sự lớn mạnh của Tổ quốc Việt Nam ngày hôm nay.



19/04/2015

Hệ lụy từ tình hình căng thẳng trên Biển Đông

Hoa đất

Thời gian qua, tình hình căng thẳng trên Biển Đông có chiều hướng gia tăng với tham vọng bành trướng bất chấp luật pháp quốc tế của Trung Quốc, nổi lên là: sự kiện Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam và gần đây là các hành động cải tạo các đảo trong vùng biển đang tranh chấp, công khai sử dụng các đảo này vì mục đích quân sự và kinh tế…

Nhiều câu hỏi được dư luận đặt ra nhằm kiềm chế tham vọng bành trướng của Trung Quốc để bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc và xác định những hệ lụy liên quan nếu tình hình này tiếp diễn theo chiều hướng ngày càng phức tạp hơn. Cần thiết, mỗi quốc gia phải có những tính toán riêng của mình.

Hãy cùng nhìn nhận những hệ lụy liên quan đến Việt Nam trước lúc lúc chúng ta đề ra nguyên tắc trong giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông.

Trước hết, tình hình căng thẳng trên Biển Đông đã thúc đẩy một cuộc chạy đua vũ trang mà nếu không tỉnh táo sẽ phải đối mặt với nguy cơ đánh mất chủ quyền. Trung Quốc đang thể hiện sự vượt trội trong các báo cáo quân sự hàng năm khi ngân sách dành cho lĩnh vực này đã bỏ xa nhiều quốc gia khác. Chỉ tính riêng trong năm 2014, Bắc Kinh đã chi tới 216 tỷ đôla cho quân sự. Điều này đặt ra yêu cầu các nước liên quan, trong đó có Việt Nam cần thiết phải đầu tư mạnh mẽ hơn cho các lực lượng liên quan để bảo vệ chủ quyền biển đảo: tàu ngầm, hải quân… Trong năm 2014, chi tiêu quân sự của Việt Nam đã lên đến 4,3 tỷ đôla. Mặc dù chỉ là con số nhỏ bé so với Trung Quốc, tuy nhiên sức nặng của "đồng tiền" luôn đánh đổi với trọng trách gánh vác của nền kinh tế. Có những mâu thuẫn đòi hỏi chúng ta cần phải lựa chọn, giải quyết, đó là sử dụng ngân sách để đầu tư quốc phòng hay để phát triển kinh tế. Rõ ràng đây là bài toán hết sức khó khăn trong giai đoạn hiện nay. Nếu không tỉnh táo có thể rơi vào tình trạng chạy đua vũ trang, dành quá nhiều ngân sách cho quốc phòng dẫn đến nền kinh tế kiệt quệ. Còn nếu khả năng quốc phòng hạn chế sẽ không đáp ứng yêu cầu bảo vệ chủ quyền biển đảo.

Tiếp đến, những hệ lụy của mối quan hệ Việt Trung trong đất liền. Chỉ tính riêng các cuộc biểu tình ở các khu công nghiệp phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD981 trên Biển Đông đã làm giảm tốc độ tăng trưởng nền kinh tế gần 1% GDP. Rõ ràng, cái chúng ta cần là nội lực mạnh để bảo vệ chủ quyền biển đảo. Muốn vậy, chúng ta cần giữ vừng môi trường ổn định để phát triển kinh tế, tránh rơi vào cạm bẫy mà Trung Quốc đang “giăng sẵn”. Còn nếu chiến tranh xảy ra, chắc hẳn chúng ta sẽ không bao giờ bảo vệ được chủ quyền biển đảo, ngược lại những hệ lụy về mặt kinh tế, xã hội sẽ hết sức khôn lường. 

Thiết nghĩ, chúng ta cần tin tưởng vào chủ trương giải quyết vấn đề tranh chấp Biển Đông của Đảng, Nhà nước trên cơ sở cân nhắc, tính toán những hệ lụy mà nó có thể tác động, ảnh hưởng. 



DIỀU HÀNH VÌ TIỀN HAY DIỄU HÀNH VÌ CÂY

Tống Giang

Vở kịch cũ lại tiếp diễn! Cứ đến chủ nhật hàng tuần là có một nhóm người lại lấy vấn đề thay thế cây xanh ở thủ đô Hà Nội ra làm cái cớ để kêu gọi mọi người tham gia hoạt động tuần hành, biểu tình với những băng rôn, khẩu hiệu “lạc đề” không liên quan gì đến cây xanh nhằm gây ra tình trạng mất an ninh trật tự và tuyên truyền, vu cáo, xuyên tạc sự thật, bôi nhọ, hạ uy tín các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước và kêu gọi chính quyền thả tự do những người đã có hoạt động chống phá Nhà nước nhưng được chúng gọi là “người bất đồng chính kiến” . 

Những người đứng đầu trong các hoạt động này thì quá đỗi quen thuộc với người dân Hà Nội trong những năm qua và họ là những người có bề dày, có kinh nghiệm trong hoạt động chống đối chính quyền, họ xem việc đi biểu tình như là để “kiếm cơm qua bữa” nên người ta thường gọi họ là những “biểu tình viên” như Trần Thị Nga, Trương Văn Dũng, Phương Anh, Nguyễn Lân Thắng, Đoàn Trang, Anh Chí… Thời gian qua, những đối tượng trên đã lợi dụng sự việc thực hiện dự án thay thế cây xanh ở thủ đô Hà Nội để kích động, lôi kéo người dân tham gia rất nhiều cuộc tuần hành, biểu tình dưới nhiều hình thức như đi bộ hay đi xe đạp xung quanh khu vực Hồ Hoàn Kiếm và Hồ Tây dưới danh nghĩa là vì “cây xanh” nhưng thực ra đó chỉ là cái cớ để chúng thực hiện những hoạt động chống Nhà nước Việt Nam. 


Và trong những ngày qua, các trang cá nhân của các đối tượng trên cũng như những trang mạng có “thành tích” trong việc chống chính quyền như Xuân Diện hán nôm, Dân làm báo, bọ xít, NoU… lại tiếp tục đăng đàn kêu gọi người dân mà đặc biệt là sinh viên tham gia diễu hành vì cây xanh vào sáng chủ nhật 19/4 tới đây. Thậm chí, trên trang cá nhân của một số đối tượng còn đăng lên các diễn đàn của sinh viên để kêu gọi sinh viên tham gia biểu tình với những ưu đãi cả bằng cả hiện vật và cả tiền. Đối tượng Lê Văn Dũng (facebooker Le Dung Vova), thành viên của NoU FC đã giao mua trên mạng 1000 áo phông xanh để phát miễn phí cho những ai tham gia… hay một số đối tượng còn đăng lên trên diễn đàn sinh viên làm thêm ở Hà Nội với yêu cầu cần 300 sinh viên đi diễu hành tại Hồ Gươm và có khoản hỗ trợ hậu hĩnh từ 70 - 100k/người. 

Thật là trơ trẽn hết chỗ nói! Mang danh nghĩa kêu gọi đi biểu tình, tuần hành vì cây xanh mà lại vừa được nhận tiền lại được nhận cả áo thì quả là có vấn đề. Phải chăng bản chất của hoạt động “tuần hành, biểu tình” là đây? Phải chăng nếu không kêu gọi được người nào đi biểu tình thì những người này không có cơm ăn qua bữa hay sao mà phải làm những việc hèn hạ thế này. Họ tưởng rằng, nhân dân Việt Nam ai cũng như họ, chỉ vì đồng tiền trước mắt mà làm những việc đi ngược lại với lợi ích đất nước, lợi ích dân tộc. Họ tưởng rằng, sinh viên Việt Nam cũng giống như họ chỉ vì mấy đồng tiền bẩn thỉu đó mà nghe theo và đi làm những việc có lỗi với gia đình, tổ tiên và những thế hệ cha anh đi trước đã gây dựng hay sao? Tiền với sinh viên cũng rất quan trọng, nhưng không phải là tất cả để họ có thể đánh đổi nhân cách của một con người, đánh đổi được xương máu của thế hệ cha anh đi trước. 


Những đối tượng này quả là đã quá dày mặt! Từ những ngày đầu tiên khi chúng kêu gọi người dân tuần hành, biểu tình phản đối dự án thay thế cây xanh, Anh Chí (thành viên NoU) cùng đồng bọn đã nhanh chóng “kiếm cơm” bằng cách bán áo với giá cắt cổ nay vì không còn chút liêm sỉ nào nữa để kêu gọi người dân đi biểu tình nữa thì chúng lại “mị dân” với hình thức vừa phát áo miễn phí lại vừa được tiền. Rõ ràng, đây là một hình thức để lừa bịp quần chúng nhân dân và đằng sau lời kêu gọi với hình thức mị dân trên tiềm ẩn những âm mưu, hoạt động “đen tối” của một thế lực nào đó từ nguồn gốc của số tiền, số áo đó cho đến những hoạt động mà chúng sẽ tiến hành trong ngày 19/4 tới. 

Thiết nghĩ rằng, dự án thay thế cây xanh đã được lãnh đạo các cơ quan chức năng thực sự cầu thị, lắng nghe, nghiêm túc, thậm chí là nghiêm khắc để rút ra những bài học kinh nghiệm nhằm đảm bảo khách quan, công minh, xử lý các vấn đề liên quan phải đúng mức, không làm oan sai, nhưng cũng không bao che, né tránh cho những sai sót, khuyết điểm. Vì vậy, mỗi người dân Hà Nội cũng như thế hệ thanh niên, học sinh, sinh viên cần bình tĩnh, không nôn nóng chờ các câu trả lời sớm nhất của các cơ quan ban ngành và cần cẩn thận, không tin theo trước những sự kích động, lôi kéo tham gia tuần hành, biểu tình dưới hình thức đi bộ hay xe đạp của các đối tượng xấu thực hiện âm mưu chống đối Đảng, Nhà nước./.





18/04/2015

XOA DỊU NỖI ĐAU CỦA NẠN NHÂN CHẤT ĐỘC DA CAM

Tống Giang

40 năm trôi qua sau cuộc kháng chiến chống Mỹ, cuộc sống của người dân Việt Nam đang thay da đổi thịt từng ngày, từng giờ, đất nước ngày càng ổn định, phát triển và khẳng định được vị thế trên trường quốc tế. Nhiều ngôi nhà cao chọc trời đã mọc lên, nhiều công trình đã và đang được xây dựng, những nam thanh, nữ tú vui vẻ cắp sách tới giảng đường, người nông dân vui mừngvới mùa màng bội thu.

Nhưng đây đó sau những ngôi nhà cao đồ sộ hay những lũy tre làng xanh ngắt, những cánh đồng bát ngát vẫn còn biết bao người lính Việt Nam cũng như gia đình họ đang phải âm thầm chịu đựng những mất mát, những di chứng của cuộc chiến tranh “hóa học” mà đế quốc Mỹ đã gây ra. Sau ngày hòa bình được lập lại và đất nước được giải phóng, thống nhất, các anh, các chị - những người đã từng tham gia bộ đội, du kích, thanh niên xung phong, dân quân vận tải làm đường hay tiếp tế, cứu thương trong cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đều mong muốn nhất là có được một cuộc sống yên bình bên gia đình thân yêu của họ, được làm việc, được học tập và xây dựng gia đình để bù đắp lại những năm tháng chiến đấu gia nan, vất vả. Nhưng đối với rất nhiều người, hạnh phúc gia đình và niềm vui khi đất nước giành được hòa bình và thống nhất chỉ như phút chốc khi họ phải chiến đấu dai dẳng với vấn đề sức khỏe của bản thân và đau lòng hơn khi trở thành nỗi buồn, tai họa đối với bệnh tật và thậm chí là cái chết của con cái họ. Có những nơi nhiều bà mẹ đã tiễn con trai lên đường và có may mắn đón con thân yêu trở về lành lặn và cũng có nhiều cô gái đôi má đỏ hồng đón người chồng, người yêu từ mặt trận trở về. Nhưng niềm vui đó chưa được bao lâu thì người thân yêu nhất của mình bỗng dưng bị biến dạng với đủ loại hình thù và đau lòng hơn khi những người vợ mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày để mong có đứa con để cuộc sống có thêm niềm vui thì đứa con sinh ra là những quái thai chết ngay khi ra đời, hoặc bị dị tật bẩm sinh, tâm thần, vô tri, vô giác.

Theo số liệu của Bộ Quốc phòng Mỹ từ năm 1961 đến năm 1971, quân đội Mỹ đã rải xuống miền Nam Việt Nam, một phần lãnh thổ của Lào và Campuchia 72 triệu lít chất độc hóa học, trong đó có 44 triệu lít chất da cam chứa 170kg dioxin, một chất độc cực kỳ độc hại đã gây ra nhiều loại bệnh như ung thư, suy nhược thần kinh, suy giảm hệ thống miễn dịch, tai biến sinh sản và dị tật bẩm sinh… Có tới hơn 25 ngàn thôn ấp ở miền Nam Việt Nam bị phun rải và có hơn 3 ngàn thôn ấp bị ảnh hưởng trực tiếp với số dân từ 2,1 đến 4,8 triệu người. Hiện nay, trên cả nước Việt Nam có khoảng hơn 150 ngàn trẻ em bị di tật bẩm sinh với các căn bệnh như liệt, chậm phát triển trí tuệ, mù, câm, điếc và các lại dị tật khác. Gia đình và bản thân các em đang phải sống trong hoàn cảnh hết khó khăn, đau khổ và lo lắng về cả vật chất lẫn tinh thần, cả về thể xác lẫn tâm hồn và cả về nhà cửa lẫn thức ăn thuốc men hàng ngày. Và cũng không biết tới bao giờ những người cha, người mẹ của những đứa con ấy mới được nghỉ ngơi khi trong họ luôn đăm đắm trong lòng một nỗi lo nếu chẳng may họ qua đời thì ai sẽ là người chăm sóc, trông nom họ.

Đúng như nhiều nhà nghiên cứu đã cho biết rằng cuộc chiến tranh ở Việt Nam do Mỹ gây ra là một trong những cuộc chiến tranh thảm khốc nhất trong lịch sử nhân loại và hậu quả của nó còn ảnh hưởng nặng nề đến nhiều thế hệ mà nghiêm trọng nhất là tác hại của chất độc da cam hay còn gọi là dioxin. Tiếng súng chiến tranh đã tắt sau 40 năm, tuy nhiên sự đau khổ tột cùng và dòng nước mắt vẫn tuôn rơi trong các gia đình là nạn nhân của loại chất độc hủy diệt này.


Thế nên mới hiểu được sự hi sinh, mất mát cũng như lòng dũng cảm, anh dũng chiến đấu với kẻ thù xâm lược của các những thế hệ cha anh đi trước để nhân dân Việt Nam có được cuộc sống hòa bình, phát triển như ngày nay. Thiết nghĩ rằng, mỗi con người Việt Nam và đặc biệt là thế hệ trẻ thanh thiếu niên Việt Nam – những người sinh ra khi đất nước đã hoàn toàn giải phóng và thống nhất hãy cùng nhau chung tay bảo vệ và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp và phát triển. Cùng với đó, hãy cùng nhau chung tay giúp đỡ gia đình và các nạn nhân là di chứng của loại chất độc nguy hiểm này bằng cả vật chất và tinh thần, bằng cả hành động và lời nói để giúp họ vươn lên trong cuộc sống và làm vơi đi nỗi đau, mất mát mà họ phải trải qua, đó là trách nhiệm của mỗi người dân Việt Nam, của cả cộng đồng và cả nhân loại./