Bài mới nhất

31/05/2015

Ukraina – chính trị bất ổn và những hệ lụy

Hoa đất
Ukraina luôn là tâm điểm của những toan tính về chính trị

Yếu tố nào dẫn đến sự bất ổn chính trị tại Ukraina

Ở vị trí chiến lược giữa EU và Nga, Ukraina là tâm điểm của những toan tính chính trị giữa các nước. Hơn hai thập niên qua, tình hình chính trị tại quốc gia này chưa bao giờ ổn định, kéo theo những bất ổn kéo dài. Và những hệ lụy của nó đối với đời sống người dân là điều đáng để chúng ta quan tâm.

Theo số liệu thống kê, tăng trưởng GDP của Ukraine là thước đo chính xác nhất phản ánh tình trạng bất ổn của chính trị đã ảnh hưởng nghiêm trọng như thế nào đến nền kinh tế. Trong năm 2011 tốc độ tăng trưởng của Ukraina là 5,2%, giảm xuống chỉ còn có 0,2% vào năm 2012, 0% vào năm 2013. Con số này vào năm 2014 cũng tương tự. Các đây một năm, chính quyền của tổng thống Petro Poroshenko nên nắm quyền đã đưa ra những hứa hẹn “màu hồng” đối với người dân Ukraina. Tuy nhiên những gì sau một năm mà Petro Poroshenko làm được chỉ là sự bất ổn, nội chiến, tham nhũng, đời sống người dân kiệt quệ.

Có nhiều lý do giải thích cho sự bất ổn tại Ukraina. Từ thực tiễn tình hình tại quốc gia này cho thấy, bất kì động thái nào của chính quyền Petro Poroshenko dù là ngả theo phương Tây hay ngả về phía Nga cũng làm cho mâu thuẫn bị thổi bùng lên. Cái “tự chủ” mà một đất nước có độc lập, chủ quyền đã bị đánh mất ở ngay cả những nhà lãnh đạo của nước này. Ukraina đã rơi vào tình trạng bị lệ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài, và đây là lý do giải thích cho mọi nỗ lực cải cách của Petro Poroshenko chỉ tồn tại trong những lời hứa hẹn hão huyền.

Điều cốt lõi của vấn đề là những nhà lãnh đạo của Ukraina đã chạy theo các thế lực bên ngoài mà bỏ qua lợi ích quốc gia dẫn đến sự bất ổn kéo dài. 

Điều này rút ra những bài học gì đối với Việt Nam?

Thứ nhất, Việt Nam nằm ở vị trí chiến lược trong khu vực. Đặc biệt tình hình tranh chấp Biển Đông thời gian qua đang có những dấu hiệu phức tạp với sự tham gia của nhiều phe nhóm lợi ích khác nhau. Từ bài học Ukraina, đòi hỏi chúng ta cần có chính chính sách đối ngoại độc lập tự chủ, vừa không để bị cuốn vào sự tranh giành ảnh hưởng của các nước lớn và không để các thế lực bên ngoài can thiệp vào công việc nội bộ của mình.

Thứ hai, ổn định chính trị là yếu tố cơ bản hàng đầu để phát triển kinh tế, tăng cường nội lực. Chúng ta kiên định giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông bằng các biện pháp hòa bình, tăng cường phát huy sức mạnh nội lực trên cơ sở sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế. Tăng cường nội lực đòi hỏi chúng ta phải phát huy sức mạnh của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân để giữ vững chủ quyền biển đảo của Tổ quốc.

Thứ ba, Việt Nam là một nước nhỏ, vì vậy chúng ta không thể theo một bên trong chính sách ngoại giao mà phải có chính sách đối ngoại hết sức uyển chuyển linh hoạt. Trong đối tác và đối tượng đều có những cơ hội và thách thức. Vì vậy, chúng ta phải tận dụng cơ hội và giảm bớt thách thức từ những yếu tố tác động đến tình hình Biển Đông hiện nay.

Bước leo thang nguy hiểm của Trung Quốc trên Biển Đông

Hoa đất
Trung Quốc đang có những bước leo thang nguy hiểm

Trung Quốc đang ngày càng hung hăng trong việc theo đuổi yêu sách thực hiện đường lưỡi bò chín đoạn trên Biển Đông. Sự hiện diện của pháo quân sự trên các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đang tích cực tiến hành cải tạo thời gian qua là bước leo thang đầy nguy hiểm.

Trước những áp lực từ dư luận quốc tế, Trung Quốc vẫn ngang nhiên tiến hành các bước leo thang mới đầy nguy hiểm nhằm xác nhận chủ quyền đối với các vùng biển đang tranh chấp. Pháo quân sự được triển khai ở các đảo trên Biển Đông phù hợp với chiến lược quốc phòng mà Trung Quốc đã từng công bố trong sách trắng thời gian qua: chuyển từ phòng thủ sang tấn công khi cần thiết. Điều này đang thách thức những nỗ lực của các quốc gia liên quan nhằm duy trì hòa bình, ổn định ở khu vực và thế giới.

Trước hết, Trung Quốc đang khơi mào cho chiến tranh trên Biển Đông. Tính pháp lý yếu đã thúc đẩy nước này tiến hành tiến hành các hoạt động cải tạo các đảo nhân tạo và hiện diện quân sự nhằm tạo sự đã rồi, buộc các nước phải thừa nhận chủ quyền của mình. Đô đốc Tôn Kiến Quốc, phó tổng tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc còn bao biện rằng "ngoài việc đáp ứng các nhu cầu quốc phòng cần thiết, thì những cơ sở này thiên về mục đích thể hiện trách nhiệm và nghĩa vụ quốc tế của Trung Quốc" như cứu hộ, cứu nạn, quan trắc khí tượng.

Với cái thói lấy mạnh hiếp yếu và dã tâm không thay đổi, Trung Quốc đang bất chấp những thỏa thuận về việc tuân thủ luật pháp quốc tế trong giải quyết các vấn đề tranh chấp. Những hành động gây hấn nhỏ liên quan đến quân sự có thể diễn biến thành những phức tạp lớn hơn trên Biển Đông. Và viễn cảnh về một cuộc chiến tranh trên Biển Đông hoàn toàn có thể xảy ra. Điều này đe dọa đến hòa bình, ổn định của khu vực và thế giới.

Tiếp đến, nó kéo theo một cuộc chạy đua vũ trang giữa các nước. Rõ ràng, các quốc gia không thể đứng nhìn Trung Quốc tăng cường hiện diện quân sự trong vùng biển tranh chấp. Việc hiện đại hóa quân sự và hợp tác quốc phòng nhằm răn đe, đối trọng với đối phương sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sự phát triển kinh tế của các quốc gia, đặc biệt đối với các nước đang phát triển. Cán cân thương mại, quân sự sẽ tác động mạnh mẽ đến đời sống của người dân các nước, đến sự phát triển của nền kinh tế.

Dĩ nhiên Mỹ và các nước không thể đứng nhìn mà không hành động trước động thái leo thang nguy hiểm này của Trung Quốc. Từ chỗ bày tỏ quan ngại nghiêm trọng, chính quyền của ông Obama đã gây áp lực ngoại giao buộc Trung Quốc ngừng hoạt động (phi pháp) này nhưng không hiệu quả. Bây giờ Hoa Kỳ quyết định chuyển hướng sang gây sức ép về mặt quân sự, tích cực can dự vào tranh chấp trên Biển Đông. 

Sự hiện diện tích cực của Mỹ là cần thiết, tuy nhiên điều này đòi hỏi chính sách ngoại giao khôn khéo của Việt Nam trong quan hệ với các nước lớn và tránh cạm bẫy lệ thuộc để bảo vệ chủ quyền biển đảo của đất nước.



30/05/2015

Bóng đá, chính trị và tham nhũng

Hoa đất
FIFA đang phải đối mặt với những nghi vấn

FIFA là tổ chức lớn và uy tín nhất của bóng đá thế giới. Không thể phủ nhận những đóng góp tích cực và tổ chức này mang lại đối với hòa bình, ổn định và phát triển của nhân loại. FIFA không dừng lại ở phạm vi là một tổ chức bóng đá đơn thuần, các hoạt động xã hội, từ thiện nhân đạo của nó và hiệu ứng lan tỏa xung quanh là những điều mà nhiều môn thể thao, nhiều tổ chức chính trị xã hội, nhiều quốc gia đang mơ ước. Vì vậy, đây là tổ chức xã hội có tính quyền lực cao và phạm vi bao quát rộng khắp. 

Bên cạnh những điếm sáng, tổ chức này chịu không ít sức ép từ dư luận trên thế giới về cái gọi là "chính trị" và "tham nhũng" trong bóng đá. Nhân sự kiện những thông tin lùm xùm xung quanh vụ bê bối của FIFA thời gian qua, tác giả xin lạm bàn về mối quan hệ giữa bóng đá, chính trị và tham nhũng trong giai đoạn hiện nay.

Trước hết, FIFA là một tổ chức xã hội nghề nghiệp hoạt động theo quy chế, điều lệ với sự đồng ý của các thành viên tham gia. Mục tiêu cao nhất của tổ chức nhằm quản lý, định hướng và đưa bóng đá trở thành sân chơi toàn cầu với niềm đan mê bất tận của các Fan hâm mộ trên thế giới. Tuy nhiên, những khoản tài chính mà tổ chức này kiếm được để duy trì, phát triển các hoạt động của mình đều gắn chặt với những nhóm lợi ích bên ngoài. Họ có thể là các công ty dịch vụ, tư vấn, xây dựng, quản lý, trang phục, phụ kiện, quảng cáo… Khi lợi ích gắn chặt với những khoản lợi nhuận kiếm được, chắc hẳn những bộ óc giữ vai trò điều phối FIFA liệu có bị lung lay trước các cám dỗ mà họ gặp phải?

Theo nguồn tin không chính thức, Công ty tiếp thị thể thao ISL đã hối lộ một cách có hệ thống các quan chức thể thao giai đoạn từ năm 1992 tới tháng 5/2000, trong đó Cựu chủ tịch Havelange trực tiếp nhận 1 triệu bảng thông qua danh nghĩa FIFA dưới sự đồng ý của ông Blatter. Công ty này sau đó giải thể với các khoản nợ 300 triệu USD năm 2001. Rõ ràng, cái khoảng trống quyền lực khổng lồ không kiểm soát đã dễ dàng đẩy bộ máy FIFA đến những tiêu cực: tham nhũng, lợi ích nhóm, mất đoàn kết, đấu đá nội bộ… 

Lợi nhuận là sức hút có tầm ảnh hưởng ghê gớm để phát sinh những tiêu cực làm hoen ố hình ảnh của FIFA. Chúng ta có thể bắt gặp các cầu thủ, kể cả nổi tiếng bán độ hàng ngày vì “tiền”. Vì vậy, nếu có cái gọi là “tham nhũng” trong FIFA sẽ không có gì là quá ngạc nhiên đối với mọi người.

Tiếp đến là những ảnh hưởng trong mối quan hệ chính trị mà FIFA đang gặp phải. Nếu chỉ hoạt động tuân thủ theo điều lệ của tổ chức, FIFA sẽ chẳng bao giờ được ưu ái và có tầm ảnh hưởng lớn như hiện nay. Nhiều quốc gia đã dùng áp lực chính trị để gây sức ép buộc những quyết định FIFA đưa ra có lợi cho quốc gia họ. Dĩ nhiên, đây phải là mối quan hệ cả hai cùng có lợi. Bởi vì FIFA cũng dựa vào nhiều quốc gia để gây ảnh hưởng, uy tín cua mình. Cộng hưởng với vấn nạn tham nhũng đang tồn tại, những vấn đề trên không dễ dàng để FIFA giải quyết triệt để trong ngày một, ngày hai.

Chính trị, tham nhũng và bóng đá luôn có mối quan hệ chặt chẽ. Dĩ nhiên, điều này không hoàn toàn đúng ở mọi thời điểm và địa điểm trên thế giới.

Để giữ hình ảnh của môn thể thao Vua, thiết nghĩ FIFA nên giải quyết tốt mối quan hệ giưa bóng đá, chính trị và tham  nhũng.

Đây cũng là giá trị chân chính của Bóng Đá mà mọi quốc gia cần lên tiếng và gìn giữ. 



29/05/2015

Đôi lời trao đổi với TS PoDharma

Hoa đất

TS PoDharma

Tình cờ đọc bài phỏng vấn của TS PoDharma trên RFA, bản thân tôi cũng có sự đồng cảm với nhiều luận điểm mà tác giả đưa ra. Rõ ràng, lịch sử Champa là một phần của lịch sử Việt Nam. Đấy là xu hướng đoàn kết dân tộc, khẳng định vai trò của người Chăm là một thành viên quan trọng trong cộng đồng quốc gia – dân tộc Việt Nam.

Tuy nhiên, dưới góc độ của một nhà nghiên cứu văn hóa, TS PoDharma đang có những biểu hiện lệch lạc. Xin trao đổi cùng tác giả về một vài quan điểm:

Thứ nhất, Tiến sỹ cho rằng, dưới thời Thiệu Trị, Tự Đức, Khải Định, Bảo Đại, Ngô Đình Diệm, rồi Đệ nhất, Đệ nhị cộng hòa, nhà nước Việt Nam công nhận dân tộc Chăm là dân tộc bản địa, có đất đai riêng, phong tục tập quán riêng, có lãnh tụ riêng, do nhà nước Việt Nam chỉ định nhưng phải đuợc sự đồng ý của nhân dân Chăm. Sau năm 1975 chế độ chính trị của Hà Nội hoàn phủ nhận mọi qui chế đặc biệt đó. Rõ ràng, đây là những quan điểm lồng ghép ý kiến chủ quan mang màu sắc dân tộc hẹp hòi của PoDharma. Thực tế ràng, trong tất cả chế độ phong kiến Việt Nam, chưa bao giờ ban hành quy chế “tự trị” dành riêng cho đồng bào DTTS. Vì lý do bảo vệ biên cương của tổ quốc, triều đình phong kiến chủ yếu trao quyền tự chủ về một số mặt của đời sống xã hội cho đồng bào. Còn về cơ bản, người Chăm vẫn chịu sự quản lý của chính quyền trung ương.

Trong chế độ Việt Nam Cộng hòa, với chính sách mị dân, chính quyền Ngụy ban hành một số ưu đãi dành riêng cho người Chăm: được miễn quân dịch, một số thanh niên được đi nước ngoài đào tạo… Điều này tạo cho người Chăm tâm lý tự xem mình là một dân tộc tự trị, dần thoát ly khỏi sự ảnh hưởng của chính quyền cách mạng. PoDharma là người rõ hơn ai hết với quá khứ trong lịch sử, ông từng là nhân vật theo Ngụy chống phá cách mạng dưới cái tên FULRO Chăm mà chúng ta từng biết. Tôn vinh chế độ VNCH để phán xét chính sách dân tộc của Việt Nam là tư tưởng chủ quan của một trí thức mang nặng tư tưởng dân tộc hẹp hòi như PoDharma. Vì vậy, Tiến sỹ không nên thể hiện quan điểm của cá nhân để lòng ghép ý muốn chủ quan mang tính cực đoan của mình.

Thứ hai, cái mà PoDharma muốn nhà nước Việt Nam phải công nhận cho người Chăm là “dân tộc bản địa”, trên thực tế không tồn tại và không phù hớp với thực tiễn hiện nay. Có một chút lỗi học thuật từ những người nghiên cứu văn hóa dân tộc như PoDharma. Thuật ngữ “dân tộc bản địa” chỉ xuất hiện trong thời kỳ thực dân đế quốc đô hộ nước ta. Lúc đấy, cả dân tộc Việt Nam là dân tộc bản địa trừ một số giai cấp, tầng lớp có quyền lợi gắn bó với thực dân, đế quốc. Còn trong giai đoạn hiện nay, Việt Nam thực thi chính sách bình đẳng, đoàn kết tương trợ giữa các dân tộc, vì vậy không có cái gọi là "dân tộc bản địa" như PoDharma tuyên truyền, không đặt ra vấn đề tự quyết dân tộc.

Hiện nay, dân tộc Chăm có đội ngũ trí thức đông đảo vào bậc nhất trong số các dân tộc ở Việt Nam. Nhiều nhân sỹ, trí thức Chăm giữ những vị trí quan trọng trong bộ máy chính quyền các cấp, đời sống vật chất tinh thần của người Chăm ngày càng được nâng cao. Chữ viết, văn hóa, phong tục tập quán của người Chăm được Nhà nước quan tâm bảo tồn và phát triển. 

Vì vậy, không có lý gì để nghi ngờ về việc phân biệt đối xử đối với người Chăm của Nhà nước Việt Nam dưới góc nhìn mang nặng tư tưởng dân tộc hẹp hòi của TS PoDharma.



Lê Công Định lại gây sốc

Hoa đất
Lê Công Định

Lâu lâu không đăng đàn, Lê Công Định xuất hiện trở lại khá bất ngờ với phát ngôn gây sốc: ĐẢNG CSVN LÀ MỘT TỔ CHỨC BẤT HỢP PHÁP!

Thời gian chưa đủ lâu để mọi người quên đi bản cáo trạng về hành vi “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” mà Định ăn năn, hối lỗi để hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Những lời xúi dục từ các thế lực thù địch bên ngoài cộng hưởng với thói học đòi làm “lãnh tụ” đã thúc đẩy Lê Công Định biến thái thành kẻ phản bội. 

Tưởng những thời gian cải tạo đủ giúp Lê Công Định sớm trở lại hoàn lương. Nhưng "cái tôi" cao ngất ngưỡng đã cản trở quá trình cải tạo của con người này. Định vẫn tiếp tục phán xét các vấn đề trong xã hội với một cái nhìn đầy cực đoan và ra vẻ tức tối. 

Cái gọi là “Văn đoàn độc lập” được thành lập theo ý tưởng của một số cá nhân bên ngoài nhằm đưa văn học của nước nhà thoát ly khỏi sự lãnh đạo của Đảng. Dĩ nhiên, tuyển tập toàn bộ các thành viên cốt cán của tổ chức là những văn nghệ sỹ bất mãn, lệch lạc trong nhận thức và “cái tôi” ngất ngưởng của mình. 

Dưới cách nhìn nhận của Lê Công Định, Đảng Cộng sản Việt Nam là tổ chức bất hợp pháp bằng những lập luận:

- Lúc chưa cầm quyền, Đảng CSVN cũng hoạt động bất hợp pháp theo luật đương thời, thậm chí còn bị đặt ngoài vòng pháp luật, nhưng hiện nay bộ máy tuyên truyền của chế độ vẫn luôn ca ngợi tính bất hợp pháp đó. Vậy sự bất hợp pháp không hẳn sai, thậm chí đúng đắn và cần thiết.

- Từ lúc Đảng CSVN cầm quyền đến nay, chưa có luật về đảng chính trị để quy định về tổ chức và hoạt động của đảng phái, như và cụ thể là Đảng CSVN. Trên thực tế và về phương diện pháp lý, Đảng CSVN cũng chưa đăng ký hoạt động của mình bao giờ. Do vậy, một cách hiển nhiên, Đảng CSVN là một tổ chức bất hợp pháp theo luật pháp hiện hành.

Nhận thức về một vấn đề và suy nghĩ như thế nào về vấn đề đó là quyền của mỗi người. Nhưng dù có suy nghĩ thế nào cũng phải gắn với tình hình thực tế, phải đặt trong bối cảnh tình hình thực tế ở trong và ngoài nước chứ không thể suy diễn theo kiểu “tát nước theo mưa” made in Lê Công Định. 

Đảng Cộng sản với sự mệnh giải phóng dân tộc trong thời kỳ mà cái luật pháp ở đây là tinh thần độc lập, tự chủ, không chịu làm nô lệ. Cái “ngu” của Lê Công Định còn được thể hiện khi hắn đưa ra lập luận để chứng minh ĐCS bất hợp pháp: Đảng CSVN cũng hoạt động bất hợp pháp theo luật đương thời. 

Phải chăng cái pháp luật đương thời mà hắn đang cổ súy là chế độ cai trị hà khắc của chế độ thực dân, đế quốc? 

Cuộc đấu tranh chính nghĩa trước sự cai trị của thực dân đế quốc do Đảng Cộng sản lãnh đạo có cần thiết phải xin được sự đồng ý của mẫu quốc Pháp hay không để xác định tính hợp pháp của nó. Nếu hỏi pháp luật ở đâu, xin thưa đấy chỉ là những lời xúc phạm tổ quốc của Lê Công Định mà thôi. 

Việc Lê Công Định đưa chuyện các nhà văn rời bỏ hội nhà văn Việt Nam tham gia các tổ chức bất hợp pháp để nói xấu Đảng Cộng sản đã thể hiện rõ bản chất xấu xa của con người này. Với những biểu hiện trên, đường hoàn lương của Định còn xa lắm.



25/05/2015

Nhân quyền có chỗ đứng nào trong TPP

Hoa đất

Nhân quyền luôn đặt ở vị trí trung tâm trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Trong chiến lược “diễn biến hòa bình”, Mỹ dương ngọn cờ “bảo vệ nhân quyền” để tạo cớ can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác và áp dụng chính sách “ngoại giao nhân quyền”, thuyết “Nhân quyển cao hơn chủ quyền”, “Nhân quyền không có biên giới quốc gia”. Đây là những thủ đoạn quen thuộc để Mỹ thực hiện mộng bá quyền trong giai đoạn hiện nay.

Việt Nam ký hiệp định song phương với Hoa Kỳ năm 2000 và gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) năm 2007. Trong bối cảnh đấy, nhiều đối tượng cực đoan trong chính giới ở Mỹ đã yêu cầu Việt Nam phải cải thiện tình hình nhân quyền để gây khó khăn, áp lực trong quá trình đàm phán. Nhưng kết quả cuối cùng đã phản ánh, tất cả những vấn đề trên chỉ là cản trở “nhỏ bé” trong quá trình hợp tác giữa hai nước.

Hiệp định Đối tác Kinh tế Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership – TPP) mà Việt Nam đang trong quá trình hoàn tất với Hoa Kỳ đang gây được sự chú ý của các đối tượng trong và ngoài nước. Trong khoảng thời gian hơn 5 năm đàm phán, đây là giai đoạn cuối cùng để khẳng định chủ trương hội nhập sâu rộng vào nền kinh tế thế giới của Việt Nam.

Một số rận chủ trong nước xem đây là cơ hội để Mỹ can thiệp thả đồng bọn vốn lâu ngày ẩn cư trong nhà giam. Theo cách suy luận của chúng, Việt Nam đang cần xúc tiến nhanh hiệp định TPP, vì vậy đây là điều kiện thuận lợi để cầu cứu Mỹ can thiệp. 

Vậy thực sự Mỹ quan tâm đến cái gọi là “tù nhân chính trị” như các đối tượng này rêu rao?

Thứ nhất, đây là cách chúng gây sự chú ý với chính giới các nước bên ngoài. Vừa thể hiện là chúng đang có các hoạt động tích cực đấu tranh vì nhân quyền ở Việt Nam, vừa gây chú ý để tạo “bình phong” che chắn cho các hoạt động chống phá của chúng. Chẳng mất một chút sức lực nào, tìm kiếm sự nổi tiếng trên thân thể tù đày của đồng bọn, thật chẳng vinh quang chút nào.

Thứ hai, với chính sách xoay trục sang Châu Á Thái Bình Dương, hơn ai hết, Mỹ đang muốn hoàn tất quá trình đàm phán TPP với Việt Nam nhằm thúc đẩy quan hệ đối tác giữa hai nước. Đây là một yếu tố quan trọng để kìm hãm quá trình trỗi dậy trên Biển Đông của Trung Quốc. 

Thứ ba, cái gọi là Việt Nam vi phạm nhân quyền chỉ tồn tại trong những bộ óc tưởng tượng của chúng. Chẳng lẽ Mỹ chỉ quan tâm đến những điều quá đỗi nhỏ bé của một vài luận điệu xuyên tạc để gây ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hai nước.

Rõ ràng, TPP và nhân quyền là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Sẽ không có cái gọi là thả các “tù nhân lương tâm” như các nhà rận chủ đang kêu gào.



Ăn vạ - Made in Đinh Quang Tuyến

Hoa đất

Đinh Quang Tuyến lại giở trò ăn vạ

Lại là trò "tát nước theo mưa" sau khi kịch sỹ Nguyễn Chí Tuyến hoàn thành xuất sắc vở diễn đầy ấn tượng của mình. Nhân vật tiếp theo xuất hiện sau màn kịch khá hoàn hảo trên là Đinh Quang Tuyến. Người được cộng đồng mạng tung hô là hoạt động nhân quyền đang lạc lõng bởi kịch bản quá cũ kỹ mà hắn áp dụng nhằm gây sự chú ý với các thế lực bên ngoài.

Vẫn theo cái cách mà Nguyễn Chí Tuyến áp dụng, Đinh Quang Tuyến mở đầu màn kịch bằng hình ảnh đầy máu me trên trang cá nhân với hàng loạt đường link chia sẻ của đồng bọn. Ngay lập tức, hắn gây sự chú ý bằng hàng loạt những luận điệu vuốt đuôi theo kiểu: thêm một nhà hoạt động xã hội bị đàn áp dã man, bạo lực đối với các nhà hoạt động xã hội Việt Nam…

Hùa theo những ý tưởng vốn được chuẩn bị sẵn, một số trang mạng chuyên gia xoi mói tình hình chính trị trong nước tích cực cổ súy cho Đinh Quang Tuyến khi cố tình nâng tầm ảnh hưởng của hắn. Đục nước béo cò, hắn tự sướng khi phát biểu:

“Chúng tôi là những người cảm tử đi đầu, là chúng tôi phải xác định là điều chúng tôi nói ra, chúng tôi phải lấy mạng của chúng tôi để làm giá, chứ không có thể có cách khác được đâu”

Khả năng ăn vạ của hắn đã bốc mùi ngay những ngôn từ đầu tiên. “Cảm tử” là ngôn ngữ đầy biểu trưng, chỉ được dùng trong những thời điểm quan trọng, khi ai đó hi sinh bản thân để bảo vệ lợi ích cho quốc gia - dân tộc. Đinh Quang Tuyến nên xem lại bản thân mình trước lúc tự sướng một cách quá đà. Hắn đã đóng góp cho dân tộc này khi trong mắt các thế lực bên ngoài, hắn chỉ là một con rối trong bàn cờ chính trị được tính toán sẵn. 

Vì một chút lợi ích cá nhân mà hắn sẵn sàng hi sinh tính mạng của mình, cho dù nếu cân đo đếm chẳng giá trị thực chẳng đáng là bao. Đấy phải chăng là sự xúc phạm với tổ quốc, dân tộc.

Lòng tự trọng của con người này đã vượt quá giới hạn của sự liêm sỷ. Ý đồ của hắn mong muốn được bên ngoài chú ý nhằm kiếm tìm một chút bố thí về tài chính từ nghề ăn vạ của mình. Động cơ này trỗi dậy khi hắn có những phát biểu:

“Nhưng mà tôi thấy rằng các quan chức (ngoại giao), các tòa lãnh sự..., Liên hiệp quốc... có mặt ở một số nơi, cái hiệu ứng rất là lớn, vì nó làm cho người dân chung quanh thấy được có một điểm tựa từ bên ngoài”


Xin thưa rằng, trò ăn vạ rẻ tiền này đã bị cộng đồng mạng phát giác từ lâu. Hiệu ứng lan tỏa chỉ là mọi người đã nhận ra bộ mặt thật của những kẻ chuyên diễn kịch nhằm đáp ứng nhu cầu mưu sinh trong thời điểm khó khăn hiện nay.

Lý do tôi hành nghề rận chủ

Hoa đất


Tuổi già, sức yếu – Nguyễn Tường Thụy vẫn hăng hái như những mũi tên xung kích trong phong trào rận chủ Việt. Gừng càng già càng cay – câu nói của cha ông ta quả không sai, chí ít đối với Nguyễn Tường Thụy. Tất cả các lĩnh vực trong đời sống xã hội đều được Thụy ghi nhớ một cách có chọn lọc để lấy vốn cho các hoạt động của mình. Tất nhiên, đấy chỉ là những mặt tiêu cực của đời sống xã hội mà không chỉ riêng gì ở Việt Nam. Nhưng cái đáng nói ở đây là Thụy cố tình quy kết nó thành bản chất của xã hội từ đấy đề cao cái tôi ngất ngưỡng của mình là: nhà hoạt động nhân quyền.

Tất nhiên, những cương vị mà Thụy kinh qua đều là những trọng trách quan trọng. Phó chủ tịch hay quèn quèn cũng là Thủ quỹ. Dường như bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ đối với công việc vẫn chưa có dấu hiệu đi xuống trong con người này.

Vậy thành quả, động lực cho những nỗ lực của Thụy là gì?

Phải chăng chỉ là những lời tâng bốc giản đơn của một vài cá nhân cùng đồng bọn. Đây luôn là chỗ dựa cần thiết mỗi khi bộ mặt thật của Thụy bị cơ quan chức năng vạch mặt. Nhưng để đồng nhất động cơ hoạt động của Thụy với những suy diễn giản đơn như vậy, chắc hẳn tính tuyết phục không cao. Đặc biệt, trong bối cảnh kinh tế khó khăn, cơm áo gạo tiền luôn đè nặng trên tuổi tác vốn không còn trẻ của hắn. 

Vẫn hoạt động không biết mệt mỏi, chắc rằng nguồn sữa từ bên ngoài được bơm vào cho Nguyễn Tường Thụy và đồng bọn vẫn đang ở mức an toàn. Nhìn thấy danh sách kê khai tiền thu chi mà Thụy công khai trên Face cá nhân của mình có thể nhận thấy, có khá nhiều tiền được chi ra để duy trì hoạt động của tổ chức. Nào là thăm Lê Thị Phương Anh, hỗ trợ gia đình Phương Uyên, gia đình Bùi Thị Minh Hằng… với những con số khá ấn tượng. Trong khi thành phần có cả tiền Việt và USD.

Một câu hỏi đặt ra là lấy tiền ở đâu để Thụy có thể thoải mái chi cho các hoạt động trên?

Sự hậu thuẫn của các thế lực bên ngoài luôn là bình sữa nuôi dưỡng các phần tử chống đối trong nước như Thụy. Vấn đề này đã trở thành quy luật, đặc biệt trong giai đoạn kinh tế khó khăn hiện nay. Điều này giải thích vì sao rận chủ mọc lên như nấm và hoạt động với mức độ ngày càng cực đoan, tinh vi hơn trước.

Công khai tài chính là cách khôn ngoan để Thụy thoát khỏi những nghi ngờ của đồng bọn về cách ăn chia. Lê Thị Công Nhân đã vạch mặt Thụy trong giới rận chủ để một lần nữa hạ bệ hình ảnh của hắn:"Nguyễn Tường Thụy ăn chặn tiền dân oan, 200 ngàn thì quyết toán 2 triệu, bị đám đàn em trong Hội này chơi ác, mồi cho dân oan tiết lộ ra khiến ông ta muối mặt xin trích 1,8 triệu trả lại quỹ"


Thiết nghĩ, đấy là lý do tôi hành nghề rận chủ.

24/05/2015

Trung Quốc đề xuất quan hệ kiểu mới với Mỹ

Hoa đất

Thói khôn lỏi và bá quyền của ông bạn láng giềng Trung Quốc đã là điều không còn xa lạ trong lịch sử. Trong chuyến thăm của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Trung Quốc, bộ mặt đầy giả tạo của nước này đã lộ rõ trong những âm mưu thâm độc đứng sau nó. Tổng bí thư Tập Cận Bình phát biểu: 

“Tôi mong muốn tiếp tục phát triển mối quan hệ với Tổng thống Mỹ Barack Obama và đưa quan hệ Trung - Mỹ theo kiểu mẫu mới về quan hệ giữa các nước lớn”. 

Rõ ràng, qua những phát biểu của ông Tập, Trung Quốc muốn nhấn mạnh mình đang là một quốc gia có tầm ảnh hưởng ngang hàng với Mỹ. Mộng bá quyền chưa bao giờ từ bỏ trong những toan tính của các chính trị gia nước này qua các giai đoạn lịch sử. Một Trung Quốc trỗi dậy đồng nghĩa với lợi ích của các nước khác bị xâm hại. Thủ đoạn mà nước này đang vẽ ra để dụ dỗ Mỹ cùng nhau chia sẻ lợi ích trên Biển Đông là những ngôn từ đầy mỹ miều được ông Tập phát ngôn: 

“Thái Bình Dương đủ rộng cho cả Trung Quốc và Mỹ” 

Ý tưởng trong quan hệ kiểu mới với Mỹ được Trung Quốc đưa ra nhằm xoa dịu những căng thẳng về quan điểm trong giải quyết các vấn đề tranh chấp Biển Đông. Phải chăng đây chỉ là chỉ là lợi ngụy biện cho các hành động cải tạo trái phép làm biến đổi hiện trạng các đảo thuộc vùng biển tranh chấp. Rõ ràng Thái Bình Dương đủ rộng nhưng không thể dung hòa cho lợi ích của tất cả các bên liên quan. Đối với Trung Quốc, họ đã ấp ủ ý định độc chiếm Biển Đông từ rất lâu.

Và đường lưỡi bò chín đoạn nuốt trọn Biển Đông liệu có đủ rộng cho cả Mỹ và Trung Quốc? Hay đây chỉ là sự ngụy tạo để thực hiện mưu đồ độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Còn phía Mỹ, trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc đang thách thức đến vị trí siêu cường của họ. Liệu rằng, Mỹ có đủ thông minh để bắt tay Trung Quốc chia sẻ lợi ích Biển Đông khi những yếu tố bất lợi đang dành phần lớn cho họ. Trước hết là khoảng cách địa lý xa xôi, hay sự phản ứng chậm chạp của Mỹ khiến Trung Quốc tiến hành hàng loạt hoạt động trái phép trên Biển Đông nhằm tạo sự đã rồi, buộc các nước thừa nhận. Hay viễn cảnh họ cần có các động thái tích cực và cụ thể hơn nhằm bảo vệ các đồng minh chiến lược của mình trong khu vực vốn đang có những bất đồng với Trung Quốc.

Mỹ đã thể hiện thái độ cứng rắn khi quyết tâm bảo vệ lợi ích của mình trên Biển Đông nhằm thực hiện chính sách xoay trục sang Châu Á Thái Bình Dương. Trong động thái mới nhất, nước này đã điều các máy bay trên Biển Đông nhằm giám sát quá trình cải tạo các đảo của Trung Quốc.

Rõ ràng, quan hệ kiểu mới mà Trung Quốc đưa ra chỉ là lời ngụy biện xảo trá.





Bàn về sự “lệ thuộc” trong giai đoạn hiện nay

Hoa đất

Một quốc gia độc lập, có chủ quyền thừa sự khôn ngoan để tránh sự "lệ thuộc" vào các nước lớn. Hậu quả dễ dàng nhận ra khi bị "lệ thuộc" đó là quốc gia ấy dễ bị bán đứng một cách không thương tiếc trong vòng xoáy “lợi ích” mà các nước lớn đang xâu xé lẫn nhau. Trung Quốc bắt tay với Mỹ để chiếm Hoàng Sa năm 1974 là bài học xương máu mà Việt Nam luôn khắc cốt ghi tâm.

Lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc đã chứng minh tinh thần độc lập, tự chủ của người Việt. Không chịu lệ thuộc, không chịu mất nước đã trở thành bản tính của dân tộc ta. 

Trong bối cảnh quá trình hội nhập sâu rộng trên các lĩnh vực đời sống xã hội vào sân chơi toàn cầu, Việt Nam đang đứng trước những thời cơ và thách thức quan trọng. Đặc biệt, trước những vấn đề căng thẳng trên Biển Đông, chúng ta cần nhìn nhận về tinh thần độc lập tự chủ trong đường lối đối ngoại của Đảng, Nhà nước làm cơ sở cho việc giải quyết các tranh chấp đang diễn ra.

Việt Nam tiếp tục chính sách đối ngoại đa phương hóa, đa dạng hóa trong quan hệ quốc tế. Chúng ta kiên định con đường đã chọn với chính sách “3 không”: không liên minh, liên kết; không đi với nước này chống nước kia; không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam. Và thực tế, với đường lối đối ngoại ấy, Việt Nam đã tranh thủ được sự ủng hộ đồng tình của nhân dân trên thế giới trong các vấn đề tranh chấp Biển Đông. Chính sách đa phương hóa, đa dạng hóa giúp Việt Nam hội nhập kinh tế, mang lại những thành tựu vĩ đại cho dân tộc. mặt khác, đây còn là cơ sở để Việt Nam đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc từ bên ngoài. Mỹ luôn gây sức ép về vấn đề dân chủ, nhân quyền, song Việt Nam đã phản bác lại bằng thực tế rằng dân chủ ở Việt Nam ngày càng mở rộng, nhân quyền ngày càng được bảo đảm tốt hơn. 

Có ý kiến cho rằng, trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ, sức ép từ hiệp định TPP đặt ra yêu cầu Việt Nam phải thả các tù nhân lương tâm, cải thiện tình hình nhân quyền. Đã xa rồi thời kỳ thực dân đế quốc mang các giá trị dân chủ, nhân quyền đi khai sáng nền văn minh phương Đông. Độc lập, tự chủ sẽ là câu trả lời để Việt Nam đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các đối tượng.


Lệ thuộc sẽ dễ dàng đánh mất quyền tự quyết trong nhận thức và hành động. Chúng ta nhận ra rằng, điều trước tiên lớn nhất là sự lệ thuộc về nhận thức. Sự lệ thuộc này chi phối hành vi của con người và dẫn hiệu quả của hành động. Đấy là giá trị cốt lõi của tư tưởng bảo vệ chủ quyền biển đảo mà Đảng, Nhà nước ta đang kiên định.

Tất nhiên, trong quá trình ấy có lúc phải điều chỉnh ở khía cạnh này, khía cạnh khác nhưng tư tránh bị lệ thuộc luôn là kim chỉ nam cho mọi hoạt động đối ngoại của Việt Nam.

Hành động của những kẻ vô ơn

Hoa đất


Những căng thẳng giữa Nga và Ukraina đang có những diễn biến leo thang sau khi chính quyền tổng thống Petro Porochenk có các hành động đoạn tuyệt với chủ nghĩa cộng sản một cách thô bạo và cực đoan. Sau khi không tham dự lễ kỷ niệm ngày chiến thắng phát xít, hội đồng thành phố Kiev đã quyết định dỡ bỏ tất cả các biểu tượng cộng sản trong thành phố.

Chưa dừng lại ở đó, Tổng thống Ukraina Petro Porochenko đã ký ban hành các đạo luật cấm mọi hành động tuyên truyền cho chế độ Cộng sản. Trong bối cảnh căng thẳng của tình hình chính trị tại Ukraina khi những cuộc xung đột giữa phe ly khai thân Nga và chính phủ Ukraina vẫn chưa có hồi kết, đây có thể xem là hành động trả đũa một cách cực đoan của các chính trị gia nước này, nếu không nói là sự “vô ơn” của những kẻ cực đoan quá độ. 

Vô ơn bởi vì họ đã cố tình xuyên tạc lịch sử khi phủ nhận những đóng góp của chế độ Cộng sản Liên Xô đã giúp nhân loại thoát khỏi nạn diệt chủng, trong đó có nhân dân Ukraina. 

Vô ơn bởi Ukraina đã từng có những khoảng thời gian phát triển rực rỡ với chệ độ Cộng sản. Bởi vì rằng, nhìn lại những gì mà Petro Porochenko đang làm cho người dân Ukraina  thời gian qua chỉ là nội chiến, nghèo đói và chết chóc…

Hành động đáp trả theo kiểu trẻ con này là một sự thiếu tôn trọng, bất kính với những mất mát, tổn thất to lớn mà nhân dân Nga phải hứng chịu trong cuộc Chiến tranh bảo vệ thế giới trước họa phát xít. Phải chăng, phe đồng minh phương Tây và Mỹ luôn có những hành động nhằm “bôi lem” vai trò của một nước Nga vĩ đại đối với lịch sử loài người trong quá khứ cũng như hiện tại. Các chính trị gia của các nước có thể không đến tham gia lễ diễu binh kỷ niệm chiến thắng phát xít ở Nga vì một chút liêm sỷ, đố kỵ nhưng họ không thể quên rằng, chính chế độ Cộng sản ở Liên Xô là nền tảng cho những thành tựu mà các quốc gia này đạt được như ngày hôm nay. 

Sự “vô ơn” của Petro Porochenko còn khiến cho những phần tử cực đoan dưới chiêu bài phát xít mới có điều kiện trỗi dậy tại chính Ukraina. Đây phải chăng là hành động tự sát khi nó đang đưa người dân Ukraina tiếp tục quay trở lại viễn cảnh bất ổn với sự trỗi dậy của trào lưu dân tộc chủ nghĩa mới. Và giữa bối cảnh nội chiến như hiện nay, đây là vấn đề mà chính phủ Petro Porochenko không dễ kiểm soát.

"Nếu anh bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ bắn vào anh bằng đại bác". 

Petro Porochenko nên nhớ quy luật tất yếu này khi có những hành động bất kính với chế độ Cộng sản Liên Xô trước đây.





19/05/2015

Mỹ đã chuyển từ lời nói sang hành động

Hoa đất

Người Mỹ vốn thực dụng. Ở đâu có lợi ích của Mỹ, nơi đó Mỹ sẽ xuất hiện. Nằm trong chiến lược xoay trục sang khu vực Châu Á Thái Bình Dương, Biển Đông được xác định là điểm nóng trung tâm để Mỹ hiện thực hóa tầm ảnh hưởng của mình. Không chỉ xác lập, khẳng định lợi ích của mình ở Biển Đông, đây còn là động thái trấn an các đối tác chiến lược của Mỹ ở khu vực trong bối cảnh chỉ số niềm tin mà các quốc gia này đang giảm sút nghiêm trọng.

Trước các hành động bành trướng ngang ngược của Trung Quốc trong thời gian qua, Mỹ đã tuyên bố các hoạt động bồi đắp đất đá của Trung Quốc ở Biển Đông chỉ làm gia tăng căng thẳng khu vực và sẽ không giúp gì cho việc củng cố các tuyên bố chủ quyền tại vùng biển tranh chấp này.

Bên cạnh đấy là hàng loạt vòng vây được Mỹ lập ra nhằm răn đe thói lấy mạnh hiếp yếu của Trung Quốc. 

Trước hết là ở phía Nam. Mỹ có kế hoạch điều động máy bay ném bom B-1 và máy bay do thám đến Úc trong bối cảnh những lời đốc thúc, kêu gọi mạnh mẽ từ đối tác Phlippin. Bên cạnh các cuộc tập trận chung với Philippin nhằm tăng khả năng ứng phó với các diễn phức tạp trên Biển Đông, Mỹ đang có dự định điều các tàu cao tốc đến Singapore, tàu ngầm tới Guam để gia tăng chất thép cho lực lượng phía Nam trước các động thái gây hấn của Trung Quốc. 

Ở phía Bắc, Hoa Kỳ tăng cường các hoạt động hiện diện quân sự tại Nhật Bản và Hàn Quốc. Điển hình là Mỹ đã triển khai máy bay do thám không người lái Global Hawks và chiến đấu cơ F-35 tại Nhật Bản. Sự răn đe quân sự này là cần thiết trong bối cảnh vấn đề căng thẳng trên Biển Đông liên quan trực tiếp đến biển Hoa Đông giữa hai nước.

Rõ ràng, đây chỉ là những động thái ban đầu nhưng cần thiết nhằm xóa đi những nghi ngại của các chuyên gia về cái gọi là thiếu “một chính sách mạch lạc” trong vấn đề Biển Đông của Tổng thống Obama. 

Sự hiện diện của Mỹ ở cả hai đầu Bắc, Nam Trung Quốc như những gọng kìm bóp chặt tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, Trung Quốc sẽ không dừng lại. Điều này đáng để chúng ta chờ đợi hơn nữa những động thái mạnh mẽ hơn từ Mỹ trong việc bảo vệ chủ quyền biển đảo của các quốc gia liên quan.



Trung Quốc là chuyên gia bao biện

Hoa đất

Không thống nhất giữa lời nói và hành động, Trung Quốc đang thể hiện rõ bộ mặt lươn kẹo trong giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông. 

Để nhanh chóng hiện thực hóa tham vọng độc chiếm Biển Đông, Trung Quốc đang đẩy mạnh hoạt động cải tạo, xây dựng các đảo nhân tạo nhằm tạo “sự đã rồi” để công khai chủ quyền của mình trên Biển Đông. Nằm trong những toan tính đó, Trung Quốc đã công bố kế hoạch sử dụng những đảo nhân tạo mà nước này đang xây dựng trái phép trên Biển Đông, ngang ngược cho rằng chúng sẽ được sử dụng để "phòng vệ quân sự và cung cấp dịch vụ dân sự có lợi cho các nước xung quanh"

Rõ ràng, ngụy biện và lươn lẹo đã trở thành bản chất của nước láng giềng từ bao đời nay.

Tiếp theo những động thái trên, Trung Quốc đã thông báo lệnh cấm đánh bắt cá trong vùng biển bao gồm cả Vịnh Bắc Bộ và bãi cạn Scarborough đối với ngư dân Trung Quốc và ngư dân nước ngoài trong thời gian từ ngày 16/5 đến 1/8.

Và để bao biện cho hành động đáng hổ thẹn trên, ông Hồng Lỗi (người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc) không ngượng miệng khi nói rằng, lệnh cấm đánh bắt cá ở Biển Đông là "hành động đúng đắn" để bảo vệ nguồn tài nguyên cá. Ai chẳng biết sự "tốt bụng" của người láng giềng này khi họ chỉ nghĩ đến lợi ích chung của quốc tế. Nhưng khổ nỗi, họ lại là quốc gia đầu tiên không tuân thủ công ước quốc tế về luật Biển.  

Rõ ràng, lệnh cấm bắt cá trên Biển Động là vô giá trị. Điều này chỉ thể hiện những toan tính nhằm tiếp tục cải tạo các đảo nhân tạo mà Trung Quốc đã định sẵn. Bao biện nhưng đầy ấu trĩ, Trung Quốc chẳng khác nào những đứa trẻ chuyên đi gây hài cho người khác.

Trong chuyến thăm của Ngoại trưởng Mỹ John Kerry, Mỹ đã có những động thái quyết liệt nhằm phản ứng thói lấy mạnh hiếp yếu của Trung Quốc trên Biển Đông. Ông Kerry đã phát biểu:

“Chúng tôi quan ngại về quy mô và mức độ hoạt động cải tạo của Trung Quốc trên biển Đông” 

Tuy nhiên, vẫn thói bao biện lươn lẹo vốn có, Ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị đã bác bỏ lời kêu gọi của người đồng cấp Mỹ vẫn với một lý lẽ quen thuộc: Bắc Kinh có chủ quyền trên vùng biển này.

Những thủ đoạn như: mua chuộc, ngụy biện, lấy mạnh hiếp yếu… mà Trung Quốc đang thực thi nhằm độc chiếm Biển Đông chẳng còn là vấn đề xa lạ. Nhưng cái cách mà họ ngụy biện, lươn lẹo chẳng xứng đáng với một nước lớn như Trung Quốc. Và cộng đồng quốc tế đang mất dần niềm tin về những lời hứa suông khi Trung Quốc vẫn không từ bỏ bản chất của mình. Đồng nghĩa với việc họ sẽ bị cô lập trong sự đoàn kết của các quốc gia liên quan.





Cảnh giác với thủ đoạn xuyên tạc, hạ bệ thân thế, sự nghiệp Hồ Chí Minh

Hoa đất


Hồ Chí Minh - anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Trong không khí hân hoan chào mừng 125 năm ngày sinh nhật Bác, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đang phấn đấu, thi đua lập nhiều thành tích chào mừng ngày lễ trọng đại của dân tộc. 

Thân thế, sự nghiệp của Hồ Chí Minh không chỉ là biểu tượng vĩ đại của lịch sử giải phóng dân tộc Việt Nam mà Người còn là tấm gương sáng ngời những phẩm chất cao quý nhất của con người Việt: yêu nước, thương dân, thông minh, cần cù, sáng tạo, giản dị, tiết kiệm… Trên bình diện quốc tế, Hồ Chí Minh còn là biểu tượng của một người Cộng sản chân chính với nhân cách cao cả và người bạn lớn của nhân dân thế giới.

Trong giai đoạn hiện nay, hoạt động tuyên truyền xuyên tạc trên lĩnh vực văn hóa, tư tưởng được các thế lực thù địch đẩy mạnh nhằm phá hoại sự nghiệp cách mạng của dân tộc Việt Nam. Một trong những thủ đoạn nguy hiểm mà chúng tích cực tiến hành trong thời gian qua là xuyên tạc tư tưởng, thân thế và sự nghiệp vĩ đại Hồ Chí Minh. Để tiến hành mặt hoạt động trên, chúng đã mở các chiến dịch phản tuyên truyền xuyên tạc với hệ thống phương tiện tuyên truyền đồ sộ: sách, báo, tạp chí, internet…

Những thủ đoạn hèn hạ mà chúng thường đưa ra nhằm hạ bệ hình tượng Hồ Chí Minh như bịa đặt thông tin về đời tư, gây nghi ngờ về quá trình hoạt động cách mạng ở nước ngoài… với tốc độ nhanh như những phát súng liên thanh khiến người đọc không thể phân biệt đúng – sai, trắng – đen, phải – trái... Điển hình là trên các trang mạng hải ngoại, bên cạnh các bài viết bôi nhọ, chúng đã đăng tải bộ phim “Sự thật về Hồ Chí Minh”… nhằm xuyên tạc một cách trắng trợn thân thế và sự nghiệp của Người. Từ sự hận thù giai cấp, chế độ và bất mãn cá nhân chúng sẵn sàng bán rẻ lương tâm, đi ngược lại với sự tôn kính của dân tộc Việt và nhân dân thế giới về thân thế và sự nghiệp của Hồ Chí Minh.

Những luận điệu trên đã từng bước gây hoài nghi trong một bộ phận quần chúng nhân dân, nhất là các thế hệ trẻ mơ hồ, hoài nghi, giảm sút niềm tin vào Đảng, Bác Hồ. Đây còn là điều kiện để các thế lực thù địch gieo rắc những quan điểm đa nguyên, đa đảng nhằm từng bước chuyển hóa chế độ tư tưởng của chế độ XHCN Việt Nam. 


Cảnh giác với các luận điệu xuyên tạc, hạ bệ thân thế sự nghiệp Hồ Chí Minh là yêu cầu cấp thiết trong giai đoạn hiện nay. Điều này đòi hỏi chúng ta cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền, phản kích trước những mầm mống độc hại mà các thế lực thù địch đang gieo rắc vào quần chúng nhân dân. Bên cạnh đấy, chúng ta cần triển khai sâu rộng cuộc “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” vào đời sống xã hội nhằm khẳng định thêm những giá trị cao quý của nhân cách lớn của Người.

18/05/2015

Chí Tuyến – Chân dung Chí Phèo hiện đại

Hoa đất

Sự kiện Nguyễn Chí Tuyến với hình ảnh bê bết máu đang trở thành chủ đề nóng bỏng của giới Showbit rận chủ Việt thời gian qua. Theo đánh giá của những “đồng nghiệp” vốn hành nghề rận chủ với Chí Tuyến, công việc mà hắn theo đuổi đang phải chịu những sức ép nặng nề từ các cơ quan chức năng. Đăc biệt, với trí tưởng tượng phong phú của lũ rận cộng hưởng với thói ba phải, chúng liên tiếp bắn đi những luận điệu như những phát súng liên thanh khiến người đọc nghi ngờ về tính xác thực của thông tin. Nào là Công an giả danh côn đồ đánh Chí Tuyến, côn đồ được Công an bảo kê…

Vậy tính xác thực của thông tin thế nào khi bộ mặt thật của Nguyến Chí Tuyến đã lộ rõ là Chí Phèo thời hiện đại.

Thứ nhất, hắn khẳng định rằng có 4 Công an giả danh côn đồ thay nhau hành hạ hắn. Vậy nếu biết rõ thông tin thì tại sao hắn không nêu đích danh những “tên côn đồ ấy”? Như vậy, hắn sẽ tránh được sự dèm pha của cộng đồng mạng về tính xác thực về hành vi bị côn đồ hành hung của mình. Nhưng tất cả chỉ là những ảo tưởng cao độ, vì trong thâm tâm hắn luôn có sự thù hằn với lực lượng Công an. Hành nghề rận chủ vốn là công việc chông gai, Chí Tuyến đã dần khẳng định được tên tuổi của mình với hoạt động của NoU gắn với hoạt động kích động biểu tình trên địa bàn thành phố Hà Nội thời gian qua. Để đảm bảo ANTT trên địa bàn, đối với một tên tuổi như vậy, khó lòng thoát khỏi tầm ngắm của lực lượng chức năng. Nhưng sự hoang tưởng đang chuyển sang những giai đoạn “khó chữa” khi hắn tự xem mình là nhân vật quan trọng. Chẳng một lực lượng nào thừa thời gian và công sức để thử tài côn đồ với những thứ rác rưởi như Chí Tuyến. Tất cả chỉ là những ảo tưởng của kẻ chuyên làm chuyện chướng tai gai mắt, người ta đến tận nơi làm để nói chuyện phải quấy, thì cho là công an thuê côn đồ trấn áp tinh thần hoặc an ninh giả dạng côn đồ hành hung

Thứ hai, sau sự kiện ăn vạ, hắn lại có dịp vỗ ngực, tự hào về công việc của mình khi ông Felix Schwarz, tham tán Chính trị và Nhân quyền đại sứ quán Đức đến thăm hỏi Nguyễn Chí Tuyến tại nhà riêng. Đây chính là bình phong hoàn hảo che đậy những ảo tưởng quá đà của hắn. Phải chăng, đây là kịch bản đã được định sẵn để Chí Tuyến có cớ ăn vạ, nhằm xuất khẩu mặt hàng dân chủ, nhân quyền sang các quốc gia khác. Nhìn gương mặt tươi cười với một vài vết dán ngụy trang trên mặt của hắn, liệu rằng có ai tin vào những hình ảnh photoshop mà hắn đăng tải trên mạng mấy ngày trước. Dường như ông Felix Schwarz chỉ là nhân vật làm cho vỡ diễn thêm phần trang trọng về cái cách mà hắn ăn vạ cơ quan Công an.


Trong một xã hội phức tạp, Chí Tuyến có đầy đủ các mối quan hệ xã hội. Với những loại người chuyên đi xoi mói công việc của người khác, gây thù chuốc oán để bị chửi rủa, đánh đập là chuyện hết sức bình thường. Cái đáng nói ở đây là hắn đã dùng chiêu bài Chí Phèo trong một vở diễn hoàn hảo để lăng xê cho công việc “hoạt động nhân quyền” của mình.

11/05/2015

Quang A: lưu manh giả danh tri thức



Quang A mồm to và hổ báo lắm đấy nhé
Diệu Lê

Ông Quang A chẳng rõ là lưu manh hay tri thức. Ông chẳng từ một tổ chức nào. Ông hoạt động là xông xáo lắm ấy. Từ việc tay chân, khóc thuê, khóc mướn, tuần hành này, biểu tình nọ như đám dân oan Bùi Hằng đến phát biểu trên các diễn đàn, các hội nghị, cũng tỏ ra tri thức ra phết. Ông có bằng tiến sỹ. Tuy nhiên, có người cho rằng bằng tiến sỹ của ông rất dởm. Ông mang danh là tiến sỹ về khoa học kỹ thuật nhưng chưa đưa ra được công trình đáng kể nào về chuyên môn của mình. Hình như chuyên môn của ông rất tầm thường, chuyên môn khóc thuê, cũng không liên quan đến cái bằng tiến sỹ khoa học của ông cho lắm.

Về các phát biểu của ông tiến sỹ này, cũng không có gì đặc sắc. Quanh đi quẩn lại, chỉ thấy nhai lại mỗi một điệp khúc như cái radio rè dạng như: tôi là tiến sỹ, tôi hoạt động, tôi cống hiến, tôi đòi dân chủ, tôi đòi, tôi đòi, ai cho tôi dân chủ?

Trông kêu gào tưởng như vô hại mà có lần suýt vỡ mồm vì cái tội “nói ngu” ấy. Số là, hôm 7/5, Đại học Sài gòn tổ chức Hội thảo về những cống hiến của Học giả, nhà văn Nguyễn Đổng Chi. Hội thảo được tổ chức trang trọng, nhiều bài tham luận đã nêu bật được cuộc đời, những cống hiến to lớn của học giả, nhà văn Nguyễn Đổng Chi cho sự nghiệp phát triển đất nước nói chung, sự nghiệp học thuật nói riêng. Do không được mời tham luận, không được dịp thể hiện cái sự trí thức của mình, tối đó về Quang A tương ngay một bài trên Xuân Diện mặt dày: BÓP NGHẸT TỰ DO HỌC THUẬT ĐẾN THẾ LÀ CÙNG!. Ông tuôn lời vàng ý ngọc: "Đại học Sài Gòn đã dự định tổ chức một hội thảo khoa học về Cụ. Công việc chuẩn bị cũng đã xong, nhưng đột xuất (chắc tại lệnh miệng của ai đó) Đại học Sài Gòn phải bó tay. Công ty Truyền Thông Thanh Niên tiếp sức. Với rất nhiều khó khăn nhưng hôm nay 7-5-2015 hội nghị đã diễn ra". Và: "Nhà văn Nguyên Ngọc có một bài tham luận hết sức hay và sâu sắc về Cụ Nguyễn Đổng Chi, nhưng ông không được đến hội thảo, bài của ông không được đưa vào kỷ yếu. Còn trớ trêu hơn, Gs. Nguyễn Huệ Chi, con đẻ của Cụ Nguyễn Đổng Chi có vào dự, nhưng không được phát biểu”. Vạ miệng là từ đây. Lời nói gió bay thì chẳng sao. Ai bảo thích chơi trội. GS Nguyễn Huệ Chi vả ngay vào miệng Quang A khi đánh giá: "Hội thảo đã thành công vượt cả mong đợi. Cả ngày hội thảo mọi người đến rất đông và ngồi lại đến tận phút chót, chăm chú lắng nghe các bản tham luận của các nhà khoa học". 

Sự đời là thế đấy. Có người bảo Quang A chẳng qua là dạng lưu manh giả danh tri thức. Lần sau đừng có bép xép nữa nhé.

Điếu cày, Phong Tần cũng không khác những con thú cưng


Điếu cày rất phởn và đĩ
Lê Quang

Đợt này, cánh dân chủ nhà ta hả hê tợn. Điếu cày được Obama gặp mặt. Phong Tần được Kerry nêu đích danh. Cánh dân chủ trong nước nhao nhao lên. Vĩ đại quá, “tầm vóc quá”. Giờ đây mình đã được liệt vào hàng những chính khách tầm cỡ, được ông chủ Nhà trắng đích thân gặp mặt. Có thế chứ. Ông chủ vẫn không quên mình. Tiếng gào thiết đến khản cổ bấy lâu nay, tiếng oăng oẳng dân chủ, dân chủ, tự do, tự do như một con vẹt, một cái loa phát thanh cũ rích cuối cùng cũng đã được ông chủ để ý đến. Không hả hê mới lạ. Được ông chủ mình vuốt ve mà. 

Nhìn cái dáng cong cớn, vẫy đuôi ngoe nguẩy của chúng mà thấy ghê tởm. Nhìn cái vẻ mừng ra mặt ấy lại nhớ hình ảnh mỗi khi đi làm về, con Tôm nhảy chồm lên sung sướng khi được mình vuốt ve. Vuốt ve để nó trung thành hơn.

Chúng tưởng mình vĩ đại lắm. Nhưng trong con mắt của những người Việt Nam chân chất, những người yêu chuộng hòa bình và khát khao độc lập, tự do, chúng chẳng khác gì những con thú cưng không hơn không kém. Những kẻ vong nô, yếm thế, lệ thuộc, chỉ mong vào sự giúp đỡ của những thế lực bên ngoài. Tư tưởng nô lệ thâm căn cố đế thì lấy đâu ra lý tưởng đòi độc lập, đòi dân chủ, đòi tự do cho Việt Nam. Dân chủ cái nỗi gì, chỉ tổ là dân chủ salon. Đến cùng, chúng cũng chỉ là những con thú cưng thỉnh thoảng được vuốt ve mà ông ổng lên.

Cánh ông chủ Mỹ cũng biết nuông chiều lắm. Đã có lần Tổng thống G. Bush gặp gỡ Nguyễn Tiến Trung, dân chủ số zach, từng học ở nước ngoài, những tưởng đem tri thức về phục vụ đất nước nhưng ngược lại, đã đem cái tư tưởng nô lệ về đòi lật đổ chính quyền nhân dân. 

Vì vậy, xin anh em hãy bớt vô sỉ, hãy bớt ông ổng mà có những hành động có ích cho đất nước, có lợi cho dân tộc là hơn.



10/05/2015

Can tội con ông Thụy

Hoa đất

“Can tội con ông Thụy” là lời than thở rận chủ gạo cội Nguyễn Tường Thụy khi con trai của ông bị hoãn xuất cảnh. Vẫn biết Nguyễn Tường Thụy đang kêu than thay cho chính con trai của mình vì bị cơ quan chức năng quan tâm "quá đặc biệt". Nhưng cái "quá đặc biệt" ấy không phải không có căn cứ vì lý do mà Thụy hiểu hơn ai hết. Những ám chỉ nhằm đổi lỗi cho đồn Công an cửa khẩu sân bay Nội Bài trong việc hoãn xuất cảnh của con trai - Thụy đang cố bộc lộ vẻ bực tức của mình thông qua những ngôn từ kín đáo nhằm hướng dư luận đến một sự hiểu nhầm rằng: đang có một sự bất công dành riêng cho gia đình ông. 

Theo Nghị định 136/2007/NĐ-CP ngày 17/8/2007 của Chính Phủ về các trường hợp hoãn xuất nhập cảnh của công dân Việt Nam, cụ thể như sau:

Điều 21. Công dân Việt Nam ở trong nước chưa được xuất cảnh nếu thuộc một trong những trường hợp sau đây:

1. Đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.

2. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án hình sự.

3. Đang có nghĩa vụ chấp hành bản án dân sự, kinh tế; đang chờ để giải quyết tranh chấp về dân sự, kinh tế.

4. Đang có nghĩa vụ chấp hành quyết định xử phạt vi phạm hành chính, nghĩa vụ nộp thuế và những nghĩa vụ khác về tài chính trừ trường hợp có đặt tiền, đặt tài sản hoặc có biện pháp bảo đảm khác để thực hiện nghĩa vụ đó.

5. Vì lý do ngăn chặn dịch bệnh nguy hiểm lây lan.

6. Vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội.

7. Có hành vi vi phạm hành chính về xuất nhập cảnh theo quy định của Chính phủ.

Đối chiếu với những nghi ngại xung quan nhân thân của đối tượng, chúng ta có thể dễ dàng suy luận nguyên nhân mà Nguyễn Tường Trung bị hoãn xuất cảnh ở đây có thể là: Vì lý do bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội. 

Lý do này càng có sức thuyết phục khi một đơn vị nghiệp vụ của Công an Hà Nội là PA88 yêu cầu hoãn xuất cảnh. Quyền cơ bản của công dân luôn gắn với nghĩa vụ của họ đối với xã hội. Vì yêu cầu chung trong bảo vệ an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội, những nghi vấn xung quanh việc công dân xuất cảnh có thể được cơ quan chức năng xem xét để tính toán theo yêu cầu bảo vệ lợi ích quốc gia dân tộc.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên một công dân Việt Nam bị hoãn xuất cảnh. Phạm Chí Dũng cũng đã rơi vào tình cảnh tương tự. Cũng kêu than, vu cáo Việt Nam vi phạm quyền tự do con người… nhưng sau đó im bặt vì âm mưu của mình bị cơ quan An ninh bóc mẽ. Ai chẳng biết, Philippin là sân sau của các tổ chức phản động lưu vong người Việt. Việt Tân đã từng tổ chức các khóa huấn luyện cho các rận chủ trong nước theo phương thức bất bạo động ở Manila với các lý do luôn được ngụy trang khá kín đáo: du lịch, hội thảo, hội nghị… Theo cách suy luận trên, cùng với nhân thân khá đặc biệt của Nguyễn Tường Trung, chúng ta hoàn toàn có thể hiểu lý do hoãn xuất cảnh mà đồn Công an cửa khẩu Nội Bài đưa ra. 

Dân gian ta vẫn có câu: một người làm quan, cả họ được nhờ. Không biết với những thành tích chống phá của mình trong thời gian qua, Nguyễn Tường Thụy đã giúp gì được cho gia đình, anh em chưa? Hay nó chỉ gây khó khăn cho những người thân và để lại hậu quả cho các thế hệ con cháu sau này.


Cùng với những lời than thở xin dành câu hỏi này cho chính Nguyễn Tường Thụy!

08/05/2015

Giám mục Oanh đang lợi dụng việc góp ý dự thảo Luật tín ngưỡng tôn giáo


Ông Hoàng Đức Oanh nhìn rất trí thức

Diệu Lê

Vừa rồi Giám mục Hoàng Đức Oanh cho đăng tải bản góp ý dự thảo Luật tín ngưỡng tôn giáo trên các trang mạng. Tôi nhận thấy thực chất chẳng có góp ý gì sất mà ông Oanh đang tính lợi dụng việc góp ý này.

Nhìn tổng thể, bản góp ý mà Giám mục Oanh cho rằng “lời thật, mất lòng”, vì quyền lợi lớn của đất nước nhưng chẳng đưa ra được một sự góp ý cụ thể nào cả. Phải chăng ông Giám mục đức cao vọng trọng học cao hiểu rộng lại không đủ trình độ về luật để góp ý? Lời lẽ trong bản góp ý cho thấy sự xúc xiểm, sự hằn học. Với trách nhiệm của một vị chủ chăn, lời lẽ của Giám mục Oanh là không phù hợp, thiếu tính xây dựng. Giám mục Oanh “góp ý” kiểu này chỉ làm cho người ta nghĩ “người Công giáo hóa ra chỉ giỏi phá đám”. 

Ông nhận định “những người không tôn giáo” viết luật cho “những người có tôn giáo” là kỳ quặc. Nhận định này có phần khiên cưỡng. Về bản chất, văn bản quy phạm pháp luật là do những người có thẩm quyền ban hành để điều chỉnh những quan hệ xã hội. Chẳng lẽ, luật về phòng chống AIDS phải do những người nhiễm AIDS ban hành chăng? Để “những người có tôn giáo” ban hành luật cho “những người có tôn giáo” khác nào vừa đá bóng vừa thổi còi. Chính cái yêu cầu này của ông Oanh mới là kỳ quặc.

Ông chốt là chỉ quan tâm Hội nghị Thành Đô. Thế là rõ. Hóa ra ông ta chỉ lợi dụng việc góp ý vào bản dự thảo 4 để nêu vấn đề Hội nghị Thành Đô. Nghe giọng điệu thum thủm giống mấy tay dân chủ nhà nghề quá. Nhẽ nào một vị Giám mục đáng kính lại có giọng điệu rẻ tiền đến vậy.



Cái cần là phải có thái độ góp ý chân thành, góp ý phải cụ thể trên tinh thần lấy lợi ích đất nước làm trọng, có như thế mới có kết quả. Chứ góp ý để xúc xiểm kiểu này chẳng được gì lại bị người ta coi thường, chỉ vì một vị Giám mục mà người ta quy chụp cho cả tôn giáo đấy.