Bài mới nhất

28/06/2015

Nguyễn Tường Thụy giây máu ăn phần

Hoa đất

Ai chẳng biết Thụy đang nổi lên như một gương mặt “già” có tầm ảnh hưởng trong giới rận chủ Việt. Không phải vì đạo đức, trình độ là những điểm nổi trội để đánh giá năng lực của Nguyễn Tường Thụy, hắn được biết đến với phương thức hoạt động khá độc đáo nhưng đầy tinh vi của mình: Giây máu ăn phần. 


Kinh nghiệm lão làng của Thụy gắn liền với những cuộc tuần hành, kích động biểu tình quanh Hồ Gươm. Nào là lấy lý do phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trái phép trên Biển Đông, biểu tình phản đối chặt cây xanh… tất cả đều thấy lão già này xuất hiện với bộ mặt hớn hở cùng đồng bọn. Việc gì có chút lợi ích và đánh bóng tên tuổi, Thụy tìm đủ mọi cách để dây vào, tham gia vào việc của người khác đang làm, để hòng được chia lợi.

Sự kiện Trịnh Bá Phương và 44 người khác trong chuyến công du đi Nghệ An đón thân sinh Trịnh Bá Khiêm ra tù đang là chủ đề khá nóng hổi. Ngay chính ở bên kia bán cầu, dù không một chút thông tin nhưng Face Việt Tân cũng đăng tải hình ảnh Trịnh Bá Phương với khuôn mặt khá tồi tệ để vu cáo cho lực lượng chức năng đánh người.

Màn kịch rạch mặt ăn vạ của rận chủ đã trở thành những chủ đề xưa như trái đất. Đăng tải hình ảnh để lu loa, vu cáo cán bộ trại sáu, nhưng chúng không đưa ra một chút bằng chứng để xác thực rằng: có việc cơ quan công an đánh Trịnh Bá Phương hay không? Hay đây chỉ là những va chạm mang tính cá nhân vốn dĩ đã được chuẩn bị từ trước nhằm “lăng xê” cho sự nghiệp rận chủ vốn còn non trẻ của Trịnh Bá Phương.

Trong chuyến công du trại sáu, Thụy vẫn ẩn mình một cách đầy chủ ý. Ngồi nhìn quan sát và tránh những va chạm vốn dĩ không phù hợp với cái tuổi gần đất xa trời của mình, Thụy chính là kẻ đứng sau màn kịch của Trịnh Bá Phương. Cái góc khuất trong bức ảnh ăn vạ của Trịnh Bá Phương, Thụy vẫn thể hiện bộ mặt dửng dưng của một người mang danh đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền. Chỉ đạo hàng chục dân oan Dương Nội đi Nghệ An đón Trịnh Bá Khiêm, Thụy đang cố tình ôm hết công lao về mình. Kích động dân oan gây rối với chính quyền để vu cáo chế độ, bản chất dây máu ăn phần của Thụy đã lộ rõ sự xấu xa trong con người này. 

Thụy rất bình thản về màn kịch với Trịnh Bá Phương


Trên FB Nguyễn Tường Thụy, hắn nhận hết công lao về mình:

Dù tổn thất rất nhiều nhưng vẫn không dừng được tỉnh cảm, sự quan tâm của những tấm lòng của đồng bào trong và ngoài nước trên tinh thần Bầu bí tương thân. Thay mặt tất cả những tấm lòng, tôi trao quà thăm anh Trịnh Bá Khiêm trở về.(có giải thích tại sao không dùng chữ chúc mừng) — với Dung TruongNgô Duy Quyền.

Đây là hình ảnh "chia chác" sau khi diễn kịch
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Dân oan Dương Nội phải chăng cũng chỉ là vỏ bọc để Thụy kiếm chác nhiều hơn từ những thủ đoạn dây máu ăn phần của mình.





Vì sao Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 quay trở lại Biển Đông để khai thác dầu khí

Thành Đông
Tàu hộ giám giàn khoan HD981

Theo nguồn tin từ Cảnh sát biển Việt Nam xác nhận: Rạng sáng ngày 26/6, giàn khoan Hải Dương 981 đã quay trở lại biển Đông và sẽ tiến hành các hoạt động thăm dò dầu khí ở Biển Đông thuộc vùng biển chủ quyền của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Theo thông báo chính thức trên trang của Cục an toàn Hàng hải của Trung Quốc hôm qua ra thông báo: “Giàn khoan Hải Dương 981 sẽ quay trở lại biển Đông và tiến hành các hoạt động thăm dò dầu khí tại vùng biển có tọa độ 17 độ 3, 75 phút kinh Đông; 109 độ 59,05 phút vĩ Bắc và thăm dò dầu khí tại đây từ 25/6-20/8”. Vị trí này thuộc vùng biển phía nam cửa vịnh Bắc Bộ và phía Tây Tây Bắc quần đảo Hoàng Sa. Đây là vùng biển cửa vịnh Bắc Bộ và phía Tây Tây Bắc quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Đây chính là giàn khoan mà Trung Quốc hạ đặt trái phép ở thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đầu tháng 5 năm 2014. Việc Bắc Kinh triển khai nhiều tàu và máy bay đến bảo vệ giàn khoan, đâm va tàu của lực lượng chức năng và tàu cá Việt Nam đã khiến căng thẳng ở khu vực tăng cao. Sau hơn hai tháng, Trung Quốc đã đưa giàn khoan Hải Dương 981 về Lăng Thủy, Hải Nam.

Vị trí Trung Quốc hạ đặt giàn khoan

Cũng theo thông tin từ Cục an toàn Hàng Hải Trung Quốc, tàu bè và phương tiện thuỷ cấm không được tiếp cận giàn khoan này ở cự ly 2000m trở lên để đảm bảo an toàn cho hoạt động thăm dò dầu khí của giàn khoan.

Hoạt động này của Trung Quốc nhằm bành trướng sức mạnh của mình tại biển Đông hòng một mình độc chiếm độc chiếm biển Đông. Bên cạnh đó, chính quyền Bắc Kinh còn muốn dùng “con bài biển Đông” để chuyển hướng dư luận trong nước về vấn nạn tham nhũng đang được phơi bày trong hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của quân đội, Đảng và Nhà nước Trung Quốc. Với việc sử dụng “con bài Biển Đông” Chính quyền của ông Tập đã thành công trong việc chuyển hướng dư luận để nhân dân không chú ý vào “căn bệnh tham nhũng” đang đe dọa trực tiếp đến uy tín của Đảng và Nhà nước Trung Quốc hiện nay.

Mặt khác, đây còn là "trò hèn chính trị" mà Trung Quốc đang cố tình diễn một cách ngượng ngùng trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ. Nhìn vào quy luật có thể nhận thấy rõ: Quốc hội Việt Nam thông qua Luật biển, Trung Quốc ban hành ngay cái gọi là "đường lưỡi bò" và hạ đặt giàn khoan HD981 trái phép vào Biển Đông. Bộ trưởng quốc phòng Mỹ thăm Việt Nam, báo Hoàn Cầu Trung Quốc ngay lập tức "lu loa" Việt Nam đang cố tình dựa vào Mỹ để đe dọa Trung Quốc. Phải chăng, HD981 lần thứ hai tiến vào Biển Đông trước chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ cũng chỉ là "sự cay cú" trong dã tâm độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Tuy nhiên, dù do bất cứ lý do gì, hoạt động này của Bắc Kinh là không thể chấp nhận được, hoạt động này đã làm cho tình hình Biển Đông vốn đã căng thẳng lại càng trở lên phức tạp và nóng bỏng dễ dẫn đến các va chạm không cần thiết, việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoa HD 981 đã vi phạm nghiêm trọng công ước quốc tế về năm 1982, đi ngược lại các cam kết và Hiệp định mà Trung Quốc đã ký kết với Việt Nam và các bên liên quan. Trung Quốc muốn phát triển và hội nhập với các nước láng giềng và các quốc gia trong khu vực cần ngừng ngay hành động phi nghĩa trên, cần tôn trọng luật pháp quốc tế và các Hiệp định mà Trung Quốc đã ký kết và tuyên bố chung DOC về biển Đông.


Hiện nay, các lực lượng chấp pháp trên biển của Việt Nam đang triển khai lực lượng theo dõi chặt chẽ di chuyển của giàn khoan Hải Dương 981, quyết tâm bảo vệ chủ quyền biển đảo thiêng liêng của tổ quốc trên cơ sở luật pháp quốc tế và giải quyết bằng biện pháp hòa bình, tránh đụng độ để xảy ra hậu quả đáng tiếc xảy ra gây ảnh hưởng đến quan hệ ngoại giao giữa hai nước.

26/06/2015

Chờ đợi gì sau khi Lê Quốc Quân ra tù


Hoa đất
Lê Quốc Quân đang nhận được sự chào đón của giới rận chủ Việt

Mấy ngày qua, giới rận chủ thi nhau đăng đàn về việc Lê Quốc Quân sắp mãn hạn tù. Nhiều phong thái hồ hởi được các trang mạng đưa ra nhằm chào đón sự kiện vỗn dĩ là vết nhơ trong đời của Lê Quốc Quân.

Trốn thuế nhưng không thoát được được tính nghiêm minh của pháp luật, bản án 2,5 năm tù giam đã đưa Lê Quốc Quân trở về với những giá trị thực của cuộc sống. Những ảo tưởng của nhân vật mà Việt Tân xem là “lãnh tụ” của phong trào zân chủ trong nước đang chìm dần trong khoảng thời gian lao tù. Ấy vậy mà sự kỳ vọng của giới rận chủ vẫn còn nguyên vẹn.

Một câu hỏi đặt ra là: giới rận chủ chờ đợi gì sau khi Lê Quốc Quân ra tù?

Thực tại tình hình rệu rã của phong trào rận chủ thời gian qua và dấu ấn một số gương mặt tiêu biểu sau khi ra tù như (Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày), có thể dễ dàng suy luận một số lý do giải thích vì sao giới rận chủ chờ đợi sau khi Lê Quốc Quân ra tù.

Thứ nhất, Lê Quốc Quân với kỳ vọng là lãnh tụ của phong trào rận chủ Việt, phần nào đã nhận được sự quan tâm của các phần tử cực đoan trong chính giới Mỹ và một số tổ chức nhân quyền bên ngoài. Hắn ra tù sẽ là nguồn cổ vũ, động viên cho phong trào rận chủ Việt vốn dĩ khá ảm đạm và rệu rã trong thời gian qua. Bên cạnh đấy, chúng còn kích thích các hoạt động can thiệp của các thế lực bên ngoài bằng các luận điệu xuyên tạc rằng: Lê Quốc Quân vì đấu tranh dân chủ nhân quyền mà phải ngồi tù, Lê Quốc Quân là người anh hùng của dân tộc, sau khi ra tù Lê Quốc Quân sẽ nâng tầm lãnh đạo lên một tầm mới…

Thứ hai, có thông tin cho rằng, khoản tiền trốn thuế mà Lê Quốc Quân ăn chặn được từ bên ngoài trong vụ án mới chỉ bị truy thu một phần. Còn phần lớn tài khoản nằm ở nước ngoài mà hắn kiếm được nhờ các hoạt động chống đối vẫn chưa được giải ngân. Mong chờ Lê Quốc Quân ra tù để “chia chác” những khoản tiền còn sót lại chẳng khác nào liều thuốc trợ lực trong bối cảnh những khó khăn hiện nay của phong trào rận chủ Việt.

Thứ ba, đây là cách nhanh nhất để Lê Quốc Quân xuất khẩu sang Mỹ một cách an toàn theo gương của các bậc đàn anh như Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày… Kêu gào bàn phím càng mạnh, hắn sẽ nổi trội và có điều kiện thể hiện đúng bản chất của mình bằng một vé máy bay đi Mỹ. Mánh khóe làm ăn theo kiểu gian dối “trốn thuế” sẽ không dễ dàng được xã hội chấp nhận nếu quay trở lại môi trường kinh doanh ở Việt Nam. Vì vậy, xuất khẩu sang Mỹ phải chăng là phương án tốt nhất trong thời điểm này?


Điều này giải thích vì sao giới rận chủ Việt lại hồ hởi về việc Lê Quốc Quân sắp ra tù.

Suy ngẫm về một chủ trương của thành phố Hà Nội

Hoa đất
Nét thanh lịch trong văn hóa giao tiếp của người Hà Nội

Thủ đô Hà Nội là trung tâm chính trị - hành chính quốc gia, nơi đặt trụ sở của các cơ quan trung ương của Đảng, Nhà nước và các tổ chức chính trị - xã hội, cơ quan đại diện ngoại giao, tổ chức quốc tế; là trung tâm lớn về văn hóa, giáo dục, khoa học và công nghệ, kinh tế và giao dịch quốc tế của cả nước. Vì vậy, thủ đô luôn là biểu tượng sống của cả một quốc gia, dân tộc.

Lịch sử hàng ngàn năm văn hiến và hội nhập, Hà Nội vẫn giữ được nét đẹp xưa của người Tràng An được lưu truyền trong sử sách:

“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài 

Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An”

Nằm trong nét tổng thể nét thanh lịch của người Tràng An, văn hóa giao tiếp tồn tại và chịu sự ảnh hưởng của bối cảnh kinh tế, xã hội trong từng thời điểm nhất định. Là nơi tổng hợp của văn hoá vùng, miền, địa phương Hà Nội đang đứng trước những nguy cơ của sự phai nhạt các giá trị truyền thống. Đó là sự xuống cấp, pha tạp trong giá trị giao tiếp ở một bộ phận lớp trẻ. Những lời nói tục, chửi thề, nói tiếng lóng không chỉ phát ra từ miệng nhiều bạn trẻ, mà còn là loại ngôn ngữ như “mã độc” lan truyền khắp mạng xã hội. Điều này đã tác động đến môi trường giao tiếp và sự hình thành nhân cách ở một bộ phận cộng đồng. Đáng quan ngại hơn khi xã hội đang dần có thái độ vô cảm, dửng dưng với vấn nạn này; làm giảm sút hình ảnh của thủ đô trong mắt bạn bè quốc tế. 

Vấn nạn nói tục, chửi thề đang làm giảm sút hình ảnh văn hiến của thủ đô


Văn hóa giao tiếp thuộc phạm trù điều chỉnh của cộng đồng và chuẩn giá trị trong xã hội. Nhưng không phải vì thế mà bỏ qua công tác quản lý nhà nước của các cơ quan chức năng. Dưới góc độ quản lý xã hội, chính quyền Hà Nội cần có những biện pháp chấn chỉnh, tuyên chiến với nạn nói tục, chửi thề. Đây cũng là trách nhiệm của các cơ quan ban ngành thành phố được quy định trong Luật thủ đô.

Khoản 1, Điều 5 của Luật thủ đô quy định trách nhiệm của các cơ quan ban ngành cần: Xây dựng, phát triển Thủ đô văn minh, hiện đại, tiêu biểu cho cả nước.

Để hạn chế và từng bước chấn chỉnh văn hóa giao tiếp, UBND thành phố đã xem xét, có biện pháp xử lý nhằm hạn chế cao nhất những hành vi thiếu văn hóa trong nhà trường và ngoài xã hội. Điều này đang dần được triển khai trong đời sống và nhận được sự ủng hộ của nhiều giai tầng trong xã hội. Để chủ trương này phát huy hiệu quả, hơn hết xã hội cần có thái độ phản đối, không ủng hộ khi thấy ai đó nói tục, viết tục. Chính thái độ vô cảm khi chứng kiến nạn nói tục, chửi tục của cộng đồng là chất xúc tác giết chết những giá trị văn minh - văn hiến ngàn năm trong thế ứng xử của người Hà Nội. 


Thiết nghĩ, đây là chủ trương đúng đắn và cần được triển khai cụ thể, sát hợp với tình hình thực tế ở từng cơ quan, đơn vị trên địa bàn thủ đô, để giữ "lề - lối" trong văn hóa giao tiếp của người Tràng An ngàn năm văn hiến.

24/06/2015

Giáo phận Vinh được gì sau năm năm ông Hợp làm giám mục


Giáo dân Mỹ Yên dùng đá tấn công lực lượng chức năng
Diệu Lê

Tháng 6/2010, ông Nguyễn Thái Hợp được bổ nhiệm làm Giám mục giáo phận Vinh, chủ chăn một giáo phận gần như đông nhất và rộng lớn nhất cả nước. Con dân giáo phận Vinh thầm hi vọng về tương lai phát triển của giáo phận, sẽ được dịp mở mày mở mặt với các giáo phận khác bởi vị chủ chăn của họ từng sống bên Tây nhiều năm trời, bằng cấp đầy mình và được tiếng là được nhiều trường, nhiều nơi mời giảng. Vậy mà, sau năm năm, họ được gì?

Quả thực, họ vẫn được nổi tiếng. Nhưng cái sự nổi tiếng thực tế ấy lại một trời một vực với suy nghĩ của họ. Sự thật phũ phàng là họ nổi tiếng vì quá tai tiếng. Bây giờ đâu đâu chỉ cần nhắc đến giáo dân giáo phận Vinh là người ta nghĩ ngay đến những người có hành vi chống đối, vi phạm pháp luật. Thực tế thì mọi người cũng có cái lý của họ. Từ khi Giám mục Hợp về giáo phận Vinh, giáo phận này có thể nói là loạn. Từ Con Cuông miền núi cho tới miền đồng bằng Nghi Lộc… xảy ra nhiều vụ linh mục, giáo dân bắt giữ cán bộ chính quyền, tấn công lực lượng chức năng. Dưới thời giám mục Thuyên, xa hơn nữa là giám mục Hạp dân Nghệ An, Hà Tĩnh làm gì phải chịu cái điều tiếng này. Với cái điều tiếng này, thử hỏi giáo dân giáo phận Vinh làm sao ngẩng mặt với cộng đồng dân Chúa trong cả nước và những người dân tôn giáo khác, người dân không tôn giáo được. Người lớn còn đỡ, trẻ em sẽ phải đối mặt thế nào đây khi đến trường trong ánh mắt ngày càng định kiến, xa lánh của bạn bè?

Để xảy ra tình trạng trên, không thể thiếu vai trò của người đứng đầu, vị chủ chăn Nguyễn Thái Hợp. Có người bảo ông sống nước ngoài lâu năm nên không am hiểu tình hình thực tế tại địa phương. Có người lại bảo ông là giám mục phi trường, mải mê đi nước ngoài quá mà quên mất việc chăn dắt đàn chiên mình. Người khác lại kêu ông xuất thân dòng nên không có khả năng điều hành giáo phận. Dù vì lý do gì đi nữa thì thực tế là dưới sự chủ chăn của ông Hợp, tình hình giáo phận Vinh ngày càng đi xuống, hình ảnh của giáo hội xuống dốc, quan hệ với chính quyền kém…

Mới trên chặng đường làm giám mục rất ngắn, ông Hợp đã để lại khá nhiều “vết nhơ” ít có vị giám mục nào “phá kỷ lục được”. Không hiểu đến bây giờ giáo dân giáo phận Vinh còn trông chờ điều gì vào vị chủ chăn của mình nữa

23/06/2015

Góc nhìn: từ sự việc Tống Văn Đạt nghĩ về cái tâm của ngành báo hiện nay




Tống Văn Đạt tại công an phường Văn Quán


Lê Quang

Sự việc rùm beng về “nhà báo” Tống Văn Đạt đúng đợt kỷ niệm ngành báo chí đang gióng lên hồi chuông cảnh báo về hiện trạng ngành báo nước nhà hiện nay. 

Về sự việc này, đến nay, Báo Tuổi trẻ thủ đô đã có văn bản chính thức gửi đến Công an phường Văn Quán và các báo, đài khác. Văn bản của Tổng biên tập báo Tuổi trẻ thủ đô Trần Thị Hồng Khiêm khẳng định rõ hai điều: 1, Tống Văn Đạt chỉ là nhân viên thử việc phụ trách mảng truyền thông tại báo Tuổi trẻ thủ đô (ký hợp đồng từ ngày 25/5/2015), vì vậy sau đây xin được phép không gọi Tống Văn Đạt là nhà báo vì y không có tư cách nhà báo. 2, Tống Văn Đạt không hề được cử đi “tác nghiệp” thu thập thông tin về hoạt động nghiệp vụ của công an phường Văn Quán. 





Như vậy, rõ ràng là Tống Văn Đạt đã lợi dụng vị trí của mình (mặc dù không phải là nhà báo) cùng với một số đồng nghiệp khác (không biết có phải là “phóng viên” thật không) để dàn dựng kịch bản công an đánh nhà báo, gây bức xúc trong dư luận xã hội. 

Trong bài viết này, xin phép không bàn về tư cách, về đạo đức, về nhân phẩm của Tống Văn Đạt, chỉ xin mạn bàn góc nhìn về thực trạng báo chí Việt Nam hiện nay.

Ngay sau khi Tống Văn Đạt cùng “đồng bọn” dàn dựng clip vu khống lực lượng công an phường Văn Quán, một số báo đã ngay lập tức sản xuất tin giật gân rất cập nhật. Tỉ như báo Người Đưa Tin đăng bài "Phóng viên ghi hình Công an lập chốt kiểm tra giao thông bị đánh"; báo Giao Thông cũng đưa tin hùa theo với tiêu đề "Video: Hiện trường phóng viên bị hành hung khi quay phim công an", và một loạt báo khác cũng đăng tin phản ánh về vụ việc này. Tin tức chưa được kiểm chứng, thông tin một chiều từ phía “bị hại” mà các báo đã ngay lập tức đăng tải mang tính quy chụp, kết luận là không khách quan, trung thực. Cách đưa tin này là nếu không phải do thiếu trách nhiệm, thiếu đạo đức nghề báo một cách nghiêm trọng thì là thiếu chuyên môn nghiệp vụ, thiếu tính logic (tôi nghiêng về khả năng thứ nhất hơn bởi hành nghề báo lâu năm không thể sai sót nghiêm trọng như vậy). Đây chỉ là một điển hình nổi bật trong thời gian qua. Thực tế, nhiều người đã có những phê bình gay gắt đối với hiện trạng của báo chí nước ta, bên cạnh dòng chủ đạo là tích cực thì vẫn còn tồn tại những tờ báo đưa tin giật gân, đưa tin vì lợi nhuận trước mắt mà thiếu sự công tâm, khách quan, thiếu trung thực nghiêm trọng.

Bên cạnh đó, hiện nay một số nhà báo bị cám dỗ trước sức mạnh kim tiền mà có những hành vi lợi dụng tư cách nhà báo tiến hành những hành vi vi phạm pháp luật. Đấy là chưa kể có những kẻ giả danh nhà báo để đưa tin xuyên tạc, sai sự thật vì mục đích cá nhân. Trở lại câu chuyện về Tống Văn Đạt. Y được nhận thử việc từ ngày 25/5/2015, có nghĩa là chưa tròn một tháng, y đã huênh hoang về tư cách “nhà báo” rởm của mình để tiến hành vu khống lực lượng công an. Không hình dung nổi nếu y là nhà báo thực thụ thì sẽ “hoành hành” đến mức nào?

Đến đây nhớ đến chuyện một số người cho rằng nước ta không có tự do báo chí, đòi tự do báo chí tuyệt đối. Tôi cũng không hiểu phải tự do đến mức nào nữa khi một anh chàng thử việc trong tòa soạn mà đã có những hành vi lợi dụng báo chí, coi thường pháp luật nghiêm trọng. Hành động này mà ở nước ngoài chắc là tù mọt gông rồi.

Để kết thúc câu chuyện, mong rằng thời gian tới những người làm báo chân chính, những người có tâm và những người có trách nhiệm với nghề báo hãy chung tay xây dựng nền báo chí nước nhà trung thực, có tinh thần trách nhiệm, ngày càng phát triển để phục vụ sự phát triển của đất nước như truyền thống tốt đẹp của ngành báo 90 năm qua.

Nguyễn Lân Thắng lại giở trò hèn

Hoa đất


Báo cáo của Tổng biên tập báo Tuổi trẻ thủ đô

Phóng viên gì mà mất dạy như lũ này. Đấy là lời của một người dân sống ở khu vực phường Văn Quán khi chứng kiến cảnh đối tượng Tống Văn Đạt xô xát với lực lượng chức năng và Công an phường Văn Quán. 

Chắc hẳn người dân sống xung quanh khu vực đường Nguyễn Khuyến (Phường Văn Quán) quá quen thuộc với hình ảnh người chiến sỹ công an thường xuyên tuần tra khu phố, đảm bảo an ninh trật tự đô thị. Trong đó, các hàng quán dọc hai bên đường Nguyễn Khuyến là nơi tụ tập đông người, thường xuyên gây ảnh hưởng đến văn minh đô thị. Hành động của Tống Văn Đạt và một số đồng bọn trong tình trạng sẵn men bước xuống từ ô tô, rút máy quay để quay tổ công tác, lăng mạ, xúc phạm các chiến sĩ công an đã được một số tờ báo một số tờ báo đăng tải, đưa tin với nội dung một chiều nhằm bôi nhọ hình ảnh lực lượng công an, bảo vệ những phần tử đội lốt nhà báo để thỏa mãn cái tôi cá nhân vốn có của chúng. 

Đáng buồn hơn, Tống Văn Đạt tự xưng là nhà báo của báo Tuổi trẻ Thủ đô để gây áp lực với lực lượng Công an nhằm tạo bình phong cho các hành vi hung hãn của mình.

Chỉ đến khi Tổng biên tập báo Tuổi Trẻ Thủ đô đã có công văn chính thức gửi công an phường Văn Quán, Hà Đông, Hà Nội, dư luận mới ngã ngựa về tính thực hư của sự việc. Thông báo này đã nêu rõ: 

Tống Văn Đạt không phải là phóng viên của báo Tuổi trẻ Thủ đô mà chỉ là nhân viên thử việc. Đạt không có tư cách là phóng viên để thực hiện nhiệm vụ theo quy định của Luật Báo chí. 

Sự kiện trên đã làm trong sạch đội ngũ nhà báo Việt Nam, tạo sự đồng tình ủng hộ từ dư luận. Tuy nhiên, một bộ phận rận chủ trong nước cũng hả hê với sự kiện trên theo kiểu đục nước béo cò. Trên trang facebook cá nhân của mình, Nguyễn Lân Thắng hồ hởi đăng tải:

Báo Tuổi Trẻ Thủ Đô rũ bỏ trách nhiệm khi phóng viên của mình là anh Tống Văn Đạt bị công an đánh khi tác nghiệp. Anh Đạt hãy về với báo tự do thôi!

Dưới con mắt của Nguyễn Lân Thắng, những vi phạm của Tống Văn Đạt xuất phát từ việc báo Tuổi Trẻ Thủ Đô rũ bỏ trách nhiệm. Thật nực cười, sự việc đã rõ như ban ngày, việc báo Tuổi Trẻ Thủ Đô công bố bản kết luận một cách khách quan lại được Nguyễn Lân Thắng săm soi, xuyên tạc một cách trắng trợn. Con đường quay trở lại những giá trị chân chính của người làm báo đối với Tống Văn Đạt dường như nhỏ lại. Nguyễn Lân Thắng quá hiểu về điều đó. Và dĩ nhiên đây là cơ hội để hắn dụ dỗ, lôi kéo thêm đồng nghiệp trên con đường rận chủ đầy chông gai của mình. 

“Báo tự do” của Nguyễn Lân Thắng có thể được chửi bới thoải mái, tùy tiện để thỏa mãn cái tôi cá nhân. Nhưng pháp luật luôn chờ sẵn tư duy làm báo kiểu tự do vô lề lối như Nguyễn Lân Thắng đang suy diễn.

Hãy cẩn thận - Tống Văn Đạt!











22/06/2015

Cảnh giác với chiêu trò mới của Trung Quốc trên Biển Đông

Hoa đất
Quân sự hóa tàu dân sự: Thủ đoạn mới của Trung Quốc trên Biển Đông

Tàu khựa lắm mưu mô. Lịch sử hàng ngàn năm chung sống với ông bạn láng giềng Trung Quốc đã minh chứng về những quỷ kế mà nước này “xuất khẩu” khắp thế giới. Sau khi âm thầm cải tạo các đảo trong vùng biển tranh chấp nhằm tạo sự đã rồi đối với cộng đồng quốc tế, Trung Quốc tiếp tục thực hiện các chính sách “mị dân” để huy động sức mạnh của đội ngũ hải ngư trong hiện thực hóa tham vọng độc chiếm Biển Đông của mình.

Theo cách đơn giản và nhanh nhất có thể, Chính phủ Trung Quốc vừa thông qua một kế hoạch yêu cầu các công ty đóng tàu dân sự phải đảm bảo rằng, các tàu đóng mới phải đáp ứng đủ tiêu chuẩn quân sự để có thể chuyển sang tàu chiến trong trường hợp xảy ra xung đột. Rõ ràng, trường hợp “xảy ra xung đột” ở đây chỉ là những giả định nhằm che dấu các bước đi thâm độc của nhà cầm quyền Trung Quốc.

Phải nhắc lại rằng, những căng thẳng leo thang trên Biển Đông thời gian qua chủ yếu xuất phát từ những động thái của Trung Quốc. Nếu xung đột trên Biển Đông xảy ra sẽ chẳng một quốc gia nào dành thắng lợi hoàn toàn và chẳng nước nào mong chờ một cuộc chiến tranh thực sự để giải quyết các vấn đề tranh chấp. Điều này đi ngược lại với xu thế hòa bình, hợp tác của nhân loại trong giai đoạn hiện nay cũng như chủ trương giải quyết các vấn đề tranh chấp Biển Đông của các bên liên quan.

Vậy dư luận đặt câu hỏi vì sao chính quyền Trung Quốc lại có động thái lo xa quá mức khi “mệnh lệnh” cho các công ty đóng tàu dân sự cần quân sự hóa các tàu đóng mới trong thời gian tới?

Thứ nhất, chính sách này phần nào đã tạo ra sự đồng thuận của người dân Trung Quốc về tham vọng bành trướng của nước này trên Biển Đông. Một chính sách theo kiểu “mệnh lệnh” không chỉ đơn giản là những lời nói suông. Để chính sách này đi vào thực tế, chính phủ Trung Quốc sẽ phải chi nhiều ngân sách để hỗ trợ cho ngư dân trong việc “quân sự hóa” các tàu đánh cá. Điều này đang gây “ảo giác” cho người dân Trung Quốc rằng: họ đang được chính phủ hỗ trợ để phòng ngừa rủi ro trong quá trình đánh bắt ở Biển Đông; Biển Đông thuộc chủ quyền của người Trung Quốc; thời gian tới hoạt động đánh bắt cá ở Biển Đông của họ chắc chắn sẽ bị tàu cá nước ngoài gây ảnh hưởng… Rõ ràng, một mũi tên trúng hai đích. Thật thâm sâu cho những toan tính của chính quyền Trung Quốc.

Thứ hai, chính sách này một lần nữa răn đe, khiêu khích tàu cá các nước đánh vào vùng biển tranh chấp nếu không muốn lãnh hậu quả. Sau khi tạo sự đã rồi bằng các đảo cải tạo trái phép, Trung Quốc sẽ có hệ thống tàu quân sự, tàu dân sự đạt tiêu chuẩn quân sự cho quá trình khai thác nhằm phủ sóng toàn diện Biển Đông. Và nếu có xảy ra những va chạm ảnh hưởng đến tham vọng của mình, Trung Quốc ngay lập tức ăn vạ với thế giới rằng: đấy chỉ là va chạm giữa các tàu dân sự. 


Chúng ta cần phải xác định rằng, âm mưu độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc chưa bao giờ thay đổi. Vì vậy, Việt Nam cần theo dõi các động thái mới của Trung Quốc để có những bước đi chiến lược nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia, dân tộc trên Biển Đông.

Bảo vệ đất nước chỉ có thể bằng chính sức mạnh nội lực


Bảo vệ biển đảo chỉ có thể bằng chính sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc

Diệu Lê

Tranh chấp chủ quyền biển đảo trên biển Đông đang trở thành chủ đề nóng bỏng nhất, được quan tâm nhất trong mọi tầng lớp người dân Việt Nam. Từ thanh niên, sinh viên cho đến người già, từ công nhân, nông dân cho đến tri thức, công chức, từ trong nhà, trong cơ quan cho đến ngoài ngõ, ngoài vỉa hè… người người, nơi nơi đều dành sự quan tâm cho sự kiện biển Đông. Đó chính là lòng yêu nước của người dân Việt ta. Có thể khác nhau về thành phần, về dân tộc, tôn giáo, về nhận thức trình độ, về điều kiện hoàn cảnh kinh tế… nhưng khi chủ quyền đất nước bị xâm phạm thì người dân Việt Nam đều chung sức, đồng lòng tạo thành sức mạnh to lớn để bảo vệ đất nước. Truyền thống tốt đẹp đó đã từng giúp chúng ta đánh thắng nhiều kẻ thù to lớn, giành độc lập tự do cho dân tộc. Xưa thế, nay thế và cho đến mãi về sau cũng thế.

Lịch sử đấu tranh bảo vệ đất nước đã cho thấy, muốn giành thắng lợi chỉ có thể dựa vào chính sức mình. Lịch sử đấu tranh chống giặc ngoại xâm phương Bắc giành thắng lợi đều nhờ sự chung sức, đồng lòng của nhân dân cả nước. Ấy vậy mà khi triều Hồ đứng trước sự xâm lược của giặc Minh cũng đành phải bó tay khi không có sự ủng hộ của nhân dân. Đến kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ chúng ta đều dựa vào sức mạnh to lớn của nhân dân, của toàn quốc kháng chiến để giành thắng lợi. Khẩu hiệu của chúng ta là “tự lực cánh sinh, trường kỳ kháng chiến” mà. Nói vậy để thấy, chúng ta muốn bảo vệ đất nước, muốn xây dựng đất nước không thể bằng cách nào khác là tự đi trên chính đôi chân của mình. Không phủ nhận những đóng góp, giúp đỡ to lớn và quan trọng của cộng đồng quốc tế giành cho nhân dân Việt Nam nhưng điểm mấu chốt trong thắng lợi của chúng ta vẫn chính là nội lực, là sức mạnh to lớn của nhân dân chúng ta.

Giải quyết tranh chấp biển Đông cũng chỉ có thể bằng chính nội lực của chúng ta, bằng sức mạnh đồng lòng, đoàn kết của toàn dân tộc, kết hợp với sức mạnh quốc tế để giành thắng lợi. Sự kiện đấu tranh đòi Trung Quốc di dời giàn khoan HD 981 khỏi vùng biển của chúng ta đã thể hiện tính đúng đắn trong đường lối đấu tranh của chúng ta.

Tuy vậy hiện nay vẫn còn một số người hô hào, kêu gọi Việt Nam dựa vào Mỹ để “đánh” Trung Quốc. Đây là một quan điểm hoàn toàn sai lầm. Nó đi ngược lại với truyền thống dân tộc ta. Nó thể hiện tư duy nhược tiểu, bạc nhược, cầu cạnh ngoại bang. Nó thể hiện sự thiếu ý chí, thiếu quyết tâm, lo sợ, chùn bước trước sức mạnh của đối phương mà phải cầu cạnh sự giúp đỡ của nước khác. Bản thân anh đã nhược tiểu, thiếu chí khí thì có sự giúp đỡ nào cũng chỉ đến vậy. Bài học Ucraina là một minh chứng rõ nét cho sự chờ đợi giúp đỡ từ bên ngoài dẫn đến sự bất ổn chính trị, nhân dân khổ cực, mất quyền độc lập, kiểm soát đất nước.

Bởi vậy, xin một lần nữa nhấn mạnh, giải quyết vấn đề tranh chấp biển Đông cần có sự giúp đỡ của cộng đồng quốc tế nhưng mấu chốt, trọng yếu vấn là từ nội lực của chính chúng ta.

Trung Quốc đang dùng Biển Đông làm “bình phong”

Hoa đất
Trung Quốc đang dùng Biển Đông làm "bình phong"

Tham vọng độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc đang vấp phải sự phản ứng mạnh mẽ từ tiếng nói chính nghĩa của cộng đồng quốc tế. Từ việc đưa các giàn khoan thăm dò dầu khí trái phép vào thềm lục địa của Việt Nam, đến việc cải tạo các đảo nhân tạo trong vùng biển tranh chấp, gây hấn với Philippin… Trung Quốc đang cố biến Biển Đông theo “quỹ đạo” điều chỉnh của mình.

Bất cứ chính sách đối nội, đối ngoại nào của một quốc gia cần phải được sự đồng thuận của các tầng lớp nhân dân trong xã hội. Đấy là yếu tố cơ bản để quyết định sự thành - bại của chính sách ấy. Vì vậy, cũng dễ hiểu khi bộ máy tuyên truyền khổng lồ của Nhà nước Trung Quốc đang hướng những việc làm phi pháp của họ trên Biển Đông để lừa bịp nhằm tạo sự đồng thuận của các thành viên trong xã hội.

Vì sao Trung Quốc lại cần thiết phải tạo sự đồng thuận của người dân trong các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông?

Mặc cho những ẩn ý từ nhà cầm quyền Trung Quốc, câu trả lời dành cho nó khá đơn giản.

Đầu tiên là vấn đề tham nhũng, với việc hàng loạt cán bộ cấp cao bị điều tra trong thời gian gần đây. Mức độ tham nhũng còn lên đến tận ủy viên Bộ chính trị và những nhân vật cao cấp thuộc lực lượng vũ trang.

Tiếp đến là nền kinh tế đã chững lại sau nhiều thập kỷ tăng trưởng hai con số. Ô nhiễm không khí, nước và đất đai đạt đến mức đe dọa khả năng tồn tại lâu dài của của đất nước. Các vụ khủng bố ở Tân Cương, Tây Tạng trong nước đã phơi bày sự nguy hiểm các chính sách mạnh tay của Bắc Kinh đối với cộng đồng thiểu số của mình. Viễn cảnh bất ổn trong nước khiến cho ngân sách dành cho an ninh lớn hơn ngân sách dành cho quân đội. Mộng bá chủ Biển Đông trên biển đã nổi lên những con sóng lớn với quyết tâm chống Trung Quốc của các quốc gia lân cận; kích thích các phản ứng của các nước Đông Nam Á về quyền lợi và vị trí của mình trong tình hình hiện nay.

Những việc làm hung hãn trên Biển Đông, đó chính là những gì mà Bắc Kinh đang thể hiện. Càng có thái độ hung hăng, các nhà lãnh đạo Trung Quốc càng gặt hái được nhiều sự ủng hộ hơn từ công chúng. Đấy là cách đơn giản nhất để che đậy những bất ổn của xã hội từ bên trong.


Phải chăng, Biển Đông cũng chỉ là "bình phong" trong hàng loạt chính sách của chính quyền Trung Quốc.





21/06/2015

Đạo đức nghề nghiệp ở đâu hả “nhà báo” Tống Văn Đạt



Diệu Lê

Đã say rượu lại còn chém là đang tác nghiệp

Thực ra, ngày vui của ngành báo cũng không định nói chuyện buồn về nhà báo đâu. Hiềm một nỗi là lên mạng thấy mọi người bình luận và bàn tán nhiều quá nên cũng phải viết đôi dòng về sự kiện đang “hot”, tương đối đáng tiếc và cũng là vấn đề nhức nhối của ngành báo nước ta hiện nay.

Thông tin về việc nhà báo Tống Văn Đạt bị đánh khi đang “tác nghiệp” đã được làm rõ. Bà TBT báo Tuổi trẻ Thủ đô đã xác nhận rằng, Tòa soạn không giao cho Tống Văn Đạt nhiệm vụ này và Đạt cũng không có kế hoạch "nhập vai" để điều tra như trong lời khai tại công an phường Văn Quán và các báo đã đưa tin. Như vậy, hoàn toàn không có việc Đạt tác nghiệp, cũng không hề có việc công an phường Văn Quán, Hà Đông đánh phóng viên. Chỉ có sự việc Đạt đi đá bóng về, nhậu say và có những hành vi, lời nói thiếu văn hóa đối với lực lượng Công an phường Văn Quán đang làm nhiệm vụ. Tệ hơn, Đạt còn cùng đồng nghiệp dàn dựng clip công an đánh phóng viên, không loại trừ khả năng là để “tống tiền” mấy anh non gan.

Việc Đạt và đồng nghiệp, sau đó là các báo “hùa nhau” đăng tải thông tin sai sự thật về sự kiện này là sự vi phạm đạo đức nghề nghiệp nghiêm trọng. Không phải cứ mác nhà báo là có thể hồ ngôn loạn ngữ, làm liều và thậm chí là bịa đặt để kiếm tiền. Nghề báo, cái cần nhất là thông tin phải chính xác. Muốn vậy, nhà báo phải rất “đạo đức” phải nêu cao tính trung thực. Có vậy, báo chí mới phát triển tốt và góp phần vào sự nghiệp phát triển đất nước.

Viết cho ngày báo chí cách mạng Việt Nam



Lê Quang


 
Nhà nước luôn quan tâm đến sự phát triển báo chí

Năm nay, kỷ niệm 90 năm ngành báo Việt Nam. Qua 90 năm phát triển và trưởng thành, báo chí Việt Nam đã có sự phát triển vượt bậc, có nhiều đóng góp quan trọng cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và phục vụ công cuộc xây dựng, phát triển đất nước. Hiện nay báo chí Việt Nam đang từng ngày, từng giờ thực hiện nhiệm vụ thông tin tuyên truyền của mình, chuyển tải đến người dân những thông tin cập nhật nhất, phổ biến tuyên truyền chính sách pháp luật của Đảng, Nhà nước, đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng giá trị cho toàn xã hội, hướng đến xã hội văn minh, phát triển. Báo chí cách mạng Việt Nam còn thực hiện nhiệm vụ quan trọng đó là phản biện xã hội. Nhiều nhà báo đã không quản ngại khó khăn, nguy hiểm, thậm chí là nguy hiểm về tính mạng để có được những phóng sự điều tra, những bài viết có chất lượng phản ánh những tiêu cực trong xã hội, những sai phạm của các tổ chức, cá nhân góp phẩn thúc đẩy xã hội ngày càng phát triển. Có thể thấy rằng báo chí Việt Nam đang có những đóng góp tích cực cho sự phát triển của toàn xã hội.

Đảng, Nhà nước ta cũng rất quan tâm đến sự phát triển của báo chí. Đảng, Nhà nước luôn tạo điều kiện để báo chí Việt Nam phát triển, hoạt động trong khuôn khổ pháp luật để thực hiện những chức năng, nhiệm vụ đặc thù của ngành báo. Mới đây nhất, Nhà nước ta cũng đã giao cho Bộ thông tin và truyền thông xây dựng quy hoạch phát triển báo chí đến năm 2025, xây dựng Dự thảo Luật báo chí mới theo hướng tạo điều kiện hơn nữa cho báo chí phát triển.

Tuy nhiên, sự phát triển của ngành công nghệ thông tin, Internet, những giá trị đồng tiền… cũng đặt ra nhiều cám dỗ cho các nhà báo mà không phải ai cũng vượt qua được. Những năm qua vẫn đâu đó có những thông tin về những nhà báo thiếu đạo đức nghề nghiệp, đưa tin giật gân, giật “tít” phản cảm nhằm thu hút sự chú ý. Có những nhà báo đưa tin thiếu tính trung thực, thậm chí là dàn dựng thông tin nhằm “kiếm tiền”. Cũng có những nhà báo có hành vi vi phạm pháp luật, lợi dụng “nghề báo” của mình để tống tiền doanh nghiệp, các cá nhân, tổ chức… Mong rằng các nhà báo phát huy bản lĩnh chính trị, vững vàng trước những cám dỗ tầm thường, nêu cao tinh thần, đạo đức nghề nghiệp 

Nhân ngày báo chí Việt Nam, chúc các nhà báo luôn mạnh khỏe để tiếp tục cống hiến vì những giá trị tốt đẹp, phục vụ sự nghiệp chung xây dựng và phát triển đất nước.

Biển Đông - không nên suy luận một cách giản đơn

Hoa đất
Trung Quốc đang hoàn thành việc cải tạo
các đảo nhân tạo trên Biển Đông

Trung Quốc đã gần hoàn thành việc bồi đắp, cải tạo, xây dựng các bãi đá ở đảo Trường Sa của Việt Nam và tuyên bố sẽ dừng các hoạt động này trên Biển Đông. 

Nhiều người cho rằng đó là công lao của Mỹ khi nước này có những động thái quyết liệt nhằm kìm chân Trung Quốc. Và từ đấy dẫn đến suy luận giản đơn: Việt Nam cần tiếp tục dựa vào Mỹ để ngăn cản tham vọng bành trướng nhằm độc chiếm Biển Đông của Trung Quốc.

Đấy là những suy nghĩ không hoàn toàn chính xác. Nhìn vào tình hình trên Biển Đông và tham vọng của Trung Quốc thời gian qua, chúng ta có thể khẳng định, chưa bao giờ Trung Quốc từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông của mình. Rõ ràng, những nỗ lực của Việt Nam trong việc kêu gọi sự ủng hộ của các nước trong giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông đang ngày càng phát huy hiệu quả, phần nào làm cho Trung Quốc hiểu rằng, nước này không thể im lặng mãi trước sự phản ứng của cộng đồng quốc tế.

Hơn nữa, lịch sử hàng ngàn năm chung sống với ông bạn láng giềng cho thấy, Trung Quốc luôn thể hiện bộ mặt mưu mô, xảo quyệt. Việc nước này tuyên bố sắp dừng việc cải tạo các đảo nhân tạo trong vùng biển tranh chấp chỉ là "chiêu bài" nhằm tạo ra ảo giác cho cộng đồng quốc tế rằng: thứ nhất, các đảo này đã thuộc về chủ quyền của họ; thứ hai, xoa dịu phản ứng của các nước liên quan trước các hành vi phi pháp của mình. Còn về lâu về dài, họ vẫn chưa bao giờ từ bỏ tham vọng độc chiếm Biển Đông của mình.


Tiếp đến, những phản ứng của Mỹ trước tham vọng của Trung Quốc liệu đã đủ sự tin tưởng đối với đồng minh của mình. Có thể nói, Mỹ đã vào cuộc khá chậm chạp và vẫn chỉ dừng lại ở các tuyên bố nhiều hơn là những động thái thực tế. Philippin, một đồng minh thân cận của Mỹ tại khu vực đã nhiều lần bày tỏ thái độ thất vọng trước những phản ứng chậm chạp của quốc gia này trên Biển Đông. Hay là Mỹ vẫn đang toan tính cho những lợi ích riêng của mình mà bỏ quên lợi ích của đồng minh và cộng đồng quốc tế. Điều này hoàn toàn có cơ sở trong bối cảnh Mỹ đang thất thế trước Nga trong cuộc khủng hoảng tại Ukraina, và việc tính toán kỹ lưỡng là điều cần thiết đối với quốc gia này.


Việt Nam kiên định thực hiện đường lối đối ngoại không dựa dẫm, phụ thuộc vào bất cứ bên nào để chống lại các quốc gia khác. Vì vậy, những luận điệu theo kiểu Việt Nam cần dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc chỉ là những cảm tính cá nhân cần phải xem xét lại.

20/06/2015

Zân chủ chỉ có vậy thôi sao

Hoa đất
Việt Tân chủ yếu chỉ dựa vào Facebook thôi sao

Đọc bài “Facebook đang trở thành một "vũ khí" rất hiệu quả của các lực lượng Đấu tranh Dân chủ cho Việt Nam” của Việt Tân, thật đáng phải suy nghĩ cho phong trào rận chủ Việt. Cái đáng buồn ở đây là rận chủ chỉ dựa vào Facebook, xem đây là phương tiện chủ yếu để đấu tranh cho cái gọi là “dân chủ, nhân quyền” hay sao?

Hiện nay, với sự phát triển của khoa học công nghệ, Facebook và các trang mạng xã hội khác phát triển mạnh mẽ, đang ngày càng trở nên phổ biến, thu hút đông đảo người tham gia, nhất là giới trẻ. Với đầy đủ tính năng hiện đại, Facebook được các thành phần trong xã hội đón nhận và khai thác với muôn màu vạn sắc. 

Cùng với sự phát triển của loại hình phương tiện này, Việt Tân và phần tử xấu tích cực ra sức lợi dụng Facebook để tiến hành các hoạt động phá hoại tư tưởng đối với các tầng lớp nhân dân. Tính đa phương tiện, linh hoạt cộng hưởng với những thủ thuật tinh vi, chúng đang ngày càng tác động đến nhận thức của một bộ phận quần chúng. Điển hình là Việt Tân vẫn lu loa tự nhận Face của mình có: 

Trên 490,000 người hâm mộ (FAN) nhấn FAN LIKED, nhưng thực tế có lượng theo dõi (REACH) nhưng không dám nhấn FAN LIKED lên đến hàng chục triệu người.

Thủ thuật câu Like không phải là quá khó đối với những chuyên gia công nghệ. Ai chẳng biết, chỉ một vài thao tác nhỏ là số lượng theo dõi Fanpage của Việt Tân sẽ tăng lên hàng triệu người. Để gây sự chú ý nhằm quảng bá hình ảnh đối với các thành phần trong xã hội, Việt Tân cũng mạnh miệng chém gió rằng: mình có đến hàng chục triệu người theo dõi. Đúng là trong không gian ảo, hình ảnh của Việt Tân cũng ảo theo cách khai thác bàn phím để chống phá Nhà nước Việt Nam của chúng.

Và cũng chỉ dựa trông chờ vào Facebook, Việt Tân tự tin sẽ thực hiện vở kịch cũ kỹ của hàng chục năm qua là lật đổ chế độ. Nhưng những thông tin được chúng đăng tải chỉ là cách khai thác một chiều những mặt trái, yếu kém của xã hội: tham nhũng, mâu thuẫn giữa chính quyền với người dân, dân oan… Thử hỏi, có khi nào chúng thèm đếm xỉa đến những thành tựu mà đất nước đã đạt được đâu?

Đáng buồn hơn, do đói thông tin từ trong nước và chủ yếu cầm hơi bằng một vài tin tức được thêm bớt từ giới rận chủ trong nước, các luận điệu mà Việt Tân đưa ra được lặp đi, lặp lại nhiều lần như những màn kịch rẻ tiền khiến người đọc nhàm chán. Các bạn cứ để ý xem, nếu đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền mà chỉ đăng tải hình ảnh, bình luận và chửi bới chế độ. Đó có phải là con đường làm cách mạng của những người chân chính?

Bên ngoài áp dụng, bên trong đua đòi. Chỉ một vài hình ảnh mang tính chất quảng cáo cho phong trào đấu tranh vì “dân chủ, nhân quyền” ở Việt Nam giới rận chủ Việt trong nước đang triệt để khai thác tính hữu dụng của Facebook. Cũng vì lý do trên mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh từng nhận được giải thưởng tiền tỷ; Nguyễn Chí Tuyến trở thành nhân vật nổi tiếng hơn Chí Phèo được biết đến rộng rãi trong và ngoài nước…

Cứ trông chờ vào Facebook, không biết phong trào rận chủ Việt thời gian tới sẽ đi về đâu?



19/06/2015

JB Nguyễn Hữu Vinh kích động hận thù dân tộc

Hoa đất
JB Nguyễn Hữu Vinh



Đã quen thuộc với những luận điệu mang vẻ thù hằn của JB Nguyễn Hữu Vinh, đọc bài Bầu - Cử: Màn kịch cũ của hắn tưởng như sẽ có những sự khác biệt so với trước đây. Ai dè đó lại là một bài viết thể hiện hằn học cá nhân, kích động hận thù dân tộc. Thế là đã rõ, khi xấu xa đã ăn sâu vào bản chất mà dân gian vẫn thường nói: người tính không bằng trời tính; thì JB Nguyễn Hữu Vinh ngày càng lấn sâu hơn vào địa ngục của sự dối trá và những cám dỗ thực tại.

Tiến tới đại hội Đảng toàn quốc, JB Nguyễn Hữu Vinh cũng cho mình cái quyền gọi là góp ý của công dân. Cũng lạm bàn đến chuyện chính trị khi hắn cố tình gây thù hằn lương – giáo để nói xấu chế độ. Tâm lý tự ty cộng với thói thù hằn quen thuộc, JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng:

Với Công giáo, từ xa xưa, kể từ khi người Cộng sản cướp được chính quyền và vững ghế chắc chân, thì người Công giáo được xếp vào "Công dân hạng hai" của đất nước. Giáo hội Công giáo bị bách hại trắng trợn bởi nhiều chính sách, tuyên truyền và các hình thức bách hại khác nhau trong mọi lĩnh vực đời sống tôn giáo.

Xin thưa, chính quyền Cộng sản không cướp chính quyền mà đã thực thi sức mệnh lịch sử là giải phóng dân tộc. Tín đồ đạo Công giáo cũng là một trong những nhóm lợi ích cùng tồn tại trong một quốc gia với nhiều nhóm khác. Tuy nhiên, tôi tin chắc rằng tất cả họ đều có mong muốn được sống trong một quốc gia độc lập, có chủ quyền trừ một số người có quyền lợi gắn bó với thực dân đế quốc. 

Là con của Thiên chúa nhưng JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng tất cả tín đồ Công giáo là “Công dân hạng hai”. Phải chăng, học đòi làm lãnh tụ nhưng hắn đang mắc phải sai lầm nghiêm trọng khi cố đồng nhất mình với tất cả các tín đồ còn lại. Trong hơn 7 triệu tín đồ Công giáo, chắc rằng chỉ có một số ít những thành phần như hắn tự nhận mình là “công dân hạng hai” vì bị chính xã hội ruồng bỏ và nảy sinh bất mãn. Chắc chắn những tín đồ Công giáo còn lại vẫn những công dân tốt bên cạnh đức tin phụng sự Thiên chúa. Đúng là cái loại đã không đóng góp được gì cho đất nước, chuyên ăn tàn phá hại, giờ còn giở giọng lên đời với chế độ.

Lại bàn đến chuyện quốc hội, những lập luận mang nặng tính thù hằn của hắn lại càng thể hiện rõ. JB Nguyễn Hữu Vinh cho rằng, những chức sắc tôn giáo tham gia quốc hội chỉ là những nhân vật chỉ định. Chính hắn đã chửi bới những linh mục là đại biểu quốc hội khi cho rằng:

Hơn 50 năm qua, được chứng kiến các kỳ Quốc hội đều có các đại biểu là linh mục Công giáo, nhưng chưa bao giờ tôi được nghe một câu phát biểu nào từ phía họ kêu lên sự đàn áp, chèn ép của nhà nước cộng sản đối với Giáo hội Công giáo.

Những người giữ trọng trách thay mặt thiên chúa chăm lo cho đời sống tín đồ bị ngay những đứa con của mình chửi bới. Thật không xứng đáng với tên thánh mà Nguyễn Hữu Vinh đang tự nhận. Chắc hắn phải biết rằng, trong một xã hội bao giờ cũng tồn tại nhiều giai tầng xã hội và các nhóm lợi ích khác nhau. Không lẽ hắn tự nhận mình là người phát ngôn của giáo hội công giáo, thay mặt cho Hội đồng giám mục để phản đối chính quyền. Thật đáng xấu hổ cho Nguyễn Hữu Vinh.

Đức Giáo Hoàng Fanxico từng khuyên nhủ người dân nên tham gia chính trị để làm xã hội thay đổi tốt hơn. Học đòi làm chính trị nhưng cái cách mà JB Nguyễn Hữu Vinh đang thể hiện chỉ là sự thù hằn cá nhân và những lập luận mang tính phá hoại chứ không phải là những góp ý công tâm với tổ quốc.




Chiêu trò cũ với cái tên “Thảm họa bắc thuộc”


Chiêu trò mới trong thủ đoạn cũ mà các đối tượng dựng nên

Thanh Minh

Hiện nay, Việt Nam và Trung Quốc đang có tranh chấp hết sức căng thẳng trên biển Đông. Trung Quốc từng có nhiều hành vi bất chấp luật pháp quốc tế, vi phạm chủ quyền thiêng liêng của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, quần đảo Trường Sa và các vùng biển trên biển Đông. Đứng trước sự xâm phạm toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, người dân Việt Nam trên mọi miền Tổ quốc, kể cả kiều bào ở nước ngoài đã thể hiện tinh thần yêu nước, sự quyết tâm bảo vệ chủ quyền thiêng liêng bằng nhiều hoạt động thiết thực, có ý nghĩa.

Trong lịch sử, giữa Việt Nam và Trung Quốc cũng đã xảy ra nhiều lần tranh chấp, “va chạm”. Mặc dù phải sống cạnh một ông hàng xóm to lớn nhưng “bẩn bựa”, Việt Nam chưa từng khuất phục. Chúng ta vẫn lấy cái thế hiên ngang để đối đầu những hành động vi phạm chủ quyền đất nước của Trung Quốc. Xưa đã thế, nay cũng thế và mai sau vẫn thế.

Phải nói rằng, tâm lý người Việt luôn có sẵn sự định kiến, bài xích với Trung Quốc. Trong tiềm thức mỗi người luôn cho rằng cái gì liên quan đến Trung Quốc đều là xấu, là nguy hiểm. Nắm được yếu tố tâm lý đó, các thế lực chống đối Việt Nam trong và ngoài nước đang không ngừng lợi dụng “yếu tố” Trung Quốc để kích động tư tưởng chống Nhà nước ta. Chiêu trò mà bọn chúng thường hay sử dụng là đánh vào tâm lý “bài Trung” của người dân Việt Nam. Chúng dựa vào sự cùng ý thức hệ giữa hai nước để tuyên truyền xuyên tạc Đảng, Nhà nước ta đang lệ thuộc Trung Quốc. Chúng cắt xén, thêm bớt thông tin để quy chụp lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta đều bị Trung Quốc chi phối. Thực tế thì trong quan hệ giữa các nước, đặc biệt là giữa nước nhỏ và một ông hàng xóm to lớn như Trung Quốc thì các nhà lãnh đạo đất nước luôn phải cân nhắc thận trọng, kỹ lưỡng để đem lại lợi ích lớn nhất cho quốc gia dân tộc. Bất kể người nào tỉnh táo đều nhận ra điều này trong quan hệ quốc tế. Hoàn toàn không có chuyện lãnh đạo Nhà nước ta bị Trung Quốc “điều khiển”.

Tiếp theo các chiêu trò xuyên tạc Đảng, Nhà nước ta bán đất, bán biển cho Trung Quốc, đòi “bạch hóa Hội nghị Thành Đô”… các đối tượng nay còn xây dựng hẳn một bộ phim với tựa đề rất nổi bật “Thảm họa bắc thuộc”. Thực chất đây cũng chỉ là một dạng tâm lý chiến, phá hoại tư tưởng, “gieo mầm” chống đối Nhà nước, chống đối chế độ do các đối tượng chống đối Nhà nước nghĩ ra. Nội dung bộ phim là phỏng vấn một số cá nhân cả trong và ngoài nước về quan hệ Việt-Trung. Tất nhiên đó đều là các cá nhân không thiện cảm với Nhà nước Việt Nam, thậm chí là số đối tượng chống đối Nhà nước Việt Nam. Các câu hỏi đặt ra cũng rất có chủ đích để số này trả lời theo hướng xuyên tạc, bịa đặt, vu cáo chính quyền Việt Nam “bán nước” cho Trung Quốc. Nội dung không mới nhưng được thể hiện dưới hình thức phim, dễ thu hút sự chú ý của mọi người hơn nên có những tác động không nhỏ đến tâm lý, tư tưởng một bộ phận người dân. Chúng ta phải hết sức tỉnh táo và cảnh giác trước sự xuyên tạc thông tin của các đối tượng.



Một lần nữa xin khẳng định, Việt Nam không bao giờ khuất phục trước Trung Quốc. Sông có thể cạn, núi có thể mòn nhưng chân lý ấy không bao giờ thay đổi.

18/06/2015

Phản đối Trung Quốc mang tàu chiến ra biển Đông



Trung Quốc ngang nhiên đưa tàu chiến ra biển Đông

Lê Quang

Trung Quốc đang từng bước có những hành động leo thang làm căng thẳng tình hình tại biển Đông. Hình ảnh vệ tinh mới nhất được dịch vụ Google Maps ghi lại cho thấy một tàu chiến của Trung Quốc hiện đang neo đậu tại bãi Đá Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam trên Biển Đông. Con tàu này có thể chở từ 500 – 800 binh sĩ, 15 - 20 xe bọc thép tấn công đổ bộ, một xe tăng chiến đấu chủ lực. Ngoài ra, boong tàu đủ rộng để chứa 4 tàu đổ bộ đệm khí Type 726 lớp Yuyi. Thậm chí, con tàu này còn có một bãi đỗ trực thăng rộng. Tổng chiều dài tàu là 210 m và lượng giãn nước toàn tải là 18.500 tấn. 

Hành động ngang ngược này của Trung Quốc đã vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, vi phạm thỏa thuận giữa Trung Quốc và các nước ASEAN được quy định trong Bộ quy tắc ứng xử COC là không làm tăng thêm những căng thẳng về tranh chấp tại biển Đông và đi ngược lại luật pháp quốc tế. Hành động của Trung Quốc càng làm cho nhân dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới thấy rõ được bản chất bành trướng, ngang ngược, hiếu chiến của họ.

Nhân dân Việt Nam kịch liệt hành động ngang ngược của Trung Quốc nêu trên, đề nghị Trung Quốc chấm dứt những hành động leo thang căng thẳng tại biển Đông. Nhân dân Việt Nam rất yêu chuộng hòa bình, phản đối chiến tranh, phản đối chạy đua vũ trang nhưng xin thưa rằng đất nước Việt Nam kiên cường sẽ không bao giờ chấp nhận sự xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền thiêng liêng của đất nước.

Xin đừng ảo tưởng về chiến tranh Mỹ - Trung nữa




Liệu Mỹ và Trung Quốc có chơi "ngoại giao bóng bàn"?

Diệu Lê

Thời gian rồi, nhiều hành động của Mỹ ở biển Đông đã góp phần quan trọng vào việc duy trì hòa bình, gây sức ép đáng kể làm giảm thiểu những hành động ngang ngược, bất chấp luật pháp quốc tế của Trung Quốc. Tuy nhiên, cũng vì thế, nhiều người mơ hồ, ngộ nhận về “lòng tốt” của Mỹ. Thậm chí, không ít bạn còn hi vọng về một cuộc chiến Mỹ - Trung trên biển hoặc là cổ súy cho việc cho Mỹ đóng quân ở Việt Nam để răn đe Trung Quốc.

Xin khẳng định rằng, trong quan hệ quốc tế, không hề tồn tại thứ gọi là “lòng tốt”, không có hành động “anh hùng” nào cả, tất cả là vì lợi ích quốc gia của các nước. Bởi vậy, xin các bạn thôi đừng ảo tưởng về sự “giúp đỡ” của Mỹ đối với Việt Nam, đừng hi vọng về một cuộc chiến Mỹ - Trung.

Trong lịch sử, nước Việt ta đã từng ăn trái đắng khi các nước lớn sẵn sàng hi sinh một “tiểu quốc” như nước ta vì lợi ích của họ. Hoàng Sa là một bài học đáng nhớ. Mỹ đã buông xuôi Việt Nam cộng hòa để Trung Quốc nuốt trọn Hoàng Sa sau sự kiện “ngoại giao bóng bàn” năm 1972. Quan hệ quốc tế là một bàn cờ lớn và các nước lớn bao giờ cũng vì lợi ích của họ. Trong bối cảnh hiện nay, Trung Quốc đang là chủ nợ lớn nhất của Mỹ, là thị trường lớn nhất thế giới. Vậy Mỹ có dại dột gây nên một cuộc chiến tranh tốn nhiều tiền của để gây phương hại đến lợi ích kinh tế của họ? Có chăng, hành động của Mỹ cũng chỉ vì nhận thấy biển Đông có giá trị vô cùng quan trọng đối với thương mại hàng hải thế giới, trong đó lợi ích của Mỹ là lớn nhất. Về chiến tranh Mỹ - Trung, trước không, nay không và tương lai sẽ không. Xin nhắc để mọi người nhớ, Mỹ có thể vươn tầm lên siêu cường như hiện nay là bởi Mỹ chưa từng trải qua một cuộc chiến nào tầm cỡ cả, Mỹ không thiệt hại do chiến tranh và giàu lên nhờ buôn vũ khí. Vậy nên, Mỹ hoàn toàn hiểu cái giá phải trả khi gây chiến với một cường quốc kinh tế thứ 2 thế giới và ngân sách quốc phòng chẳng thua kém gì Mỹ. 

Về việc cổ súy cho Mỹ đóng quân ở Việt Nam, Bác Hồ đã từng dạy rất kỹ, đừng “tiễn hổ cửa trước, rước beo cửa sau”. Nhân dân Nhật Bản từng đấu tranh gay gắt để Mỹ rút quân khỏi đất nước họ, bởi họ hiểu rất rõ sự nguy hại khi cho quân đội nước khác đóng quân trên đất nhà mình. Ai có thể khẳng định khi Mỹ đóng quân ở Việt Nam sẽ không “xơi tái” Việt Nam trước khi đánh Trung Quốc. Chúng ta đã phải hi sinh bao nhiều tiền của, xương máu, phải trả cái giá đắt như thế nào mới có thể “đánh đuổi” Mỹ khỏi bờ cõi nước ta. Bây giờ nếu chúng ta “mời” Mỹ vào là quên đi lịch sử, là vong ân bội nghĩa. Nhiều bạn còn bảo “ôi giời ơi, đây là thời đại nào rồi mà còn suy nghĩ cổ hủ, thử xem Mỹ đã chiếm bao nhiêu nước rồi?” Xin thưa với các bạn, Mỹ chưa từng từ bỏ ý đồ dòm ngó nước ta. Và vận mệnh dân tộc không phải là thứ có thể đùa được, không phải là thứ để đem ra thử nghiệm được.

Chúng ta chỉ có thể giải quyết vấn đề tranh chấp biển Đông bằng chính nội lực của chúng ta, kết hợp với việc phát động sức mạnh quốc tế, sức mạnh thời đại. Nếu chúng ta quá dựa dẫm vào thế lực bên ngoài, thì khi bị họ “bán đứng” chúng ta sẽ trở tay không kịp.