Bài mới nhất

31/08/2015

Lê Công Định lại giở thói vu khống

Hoa đất

Đặc xá là một nội dung quan trọng trong chính sách khoan hồng của Đảng, Nhà nước đối với những người phạm tội, khuyến khích họ hối cải, rèn luyện trở thành người có ích cho xã hội. 

Cơ sở của đặc xá chính là kết quả của quá trình cải tạo, chấp hành tốt các nội quy của phạm nhân. Điều này cũng thể hiện quá trình giáo dục cải tạo phạm nhân của trại giam, gia đình và toàn xã hội. Năm nay, nhân dịp kỷ niệm 70 năm quốc khánh, hàng vạn tù nhân đã được đặc xá theo quyết định của Chủ tịch nước.

Niềm vui của các phạm nhân và gia đình khi được ra tù sớm trước thời hạn cũng là nỗi buồn của những kẻ chuyên xoi mói tình hình chính trị của đất nước. Dưới con mắt của kẻ từng nếm trải cảm giác “ra tù vào tội”, đặc xá chỉ là tiêu cực và tiêu cực. Mấy ngày gần đây, trong không khí của lễ kỷ niệm 70 năm quốc khánh, Lê Công Định lại thể hiện cái nhìn phiến diện nếu không nói là vu khống với chính sách đặc xá của Nhà nước Việt Nam.

Trên trang cá nhân, Định chia sẻ:

Ai có ở tù thì biết những dịp đặc xá thế này là cơ hội "làm ăn" của các cán bộ có chức trách tại tất cả trại giam khắp cả nước. Càng giảm án và trả tự do cho nhiều người thì càng kiếm được nhiều tiền hơn.

Tù nhân chính trị là thành phần không thể kiếm chác ở họ, mà chỉ có thể dùng để đổi chác cho mục đích khác, nên họ không thuộc diện đặc xá bình thường. Do vậy, xin đừng ngạc nhiên hay buồn bã vì không tù nhân chính trị nào được trả tự do trong dịp này.

Hiểu rõ sự vận hành của một hệ thống đặc thù như vậy tại Việt Nam, thì sẽ không thắc mắc như các phóng viên ngoại quốc gần đây trước tin tức đặc xá này.

Bài viết Lê Công Định chia sẻ trên trang cá nhân


Còn nhớ cách đây không lâu, điểm sáng trên con đường làm chính trị của Định được đánh dấu bằng bản án 5 năm tù về tội Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Cũng trong vụ án, 3 bị cáo khác phải chịu mức án 5 - 16 năm tù về cùng tội danh. Ngày 6/2, sau hơn 3 năm chấp hành hình phạt tù, ông Lê Công Định đã về nhà đón Tết Quý Tỵ. Như vậy, nhờ có chính sách khoan hồng và đặc xá của Nhà nước Việt Nam mà Định ra tù sớm gần 2 năm. 

Sau khi được ra tù trước thời hạn ngỡ rằng, Lê Công Định sẽ rút ra bài học để làm lại cuộc đời. Song cái đỉnh cao của sự nghiệp đã qua cộng hưởng với sự trân trọng mà xã hội dành cho Định đã mờ nhạt, dường như khó tìm ra lối thoát giúp con người này hoàn lương một cách thực sự. Từ khi ra tù, Định vẫn quan tâm tình hình chính trong và ngoài nước như một chính trị gia thực sự. Song qua một số ý kiến đã công bố, lại thấy dường như anh ta đang muốn chứng minh mình là con người tráo trở, lươn lẹo theo cách thù dai chế độ.

Xin thưa với những kẻ đã từng “ra tù vào tội” như Định, rằng: liệu mình đã đủ tư cách để đưa ra nhận xét về chính sách đặc xá của Nhà nước Việt Nam hay chưa? Và liệu rằng, ai chính là người đã làm đơn để được xin đặc xá cho hắn?

Chém cho sướng miệng, nhưng hắn không chịu đưa ra bất kỳ một bằng chứng nào để chứng minh đặc xá là tiêu cực. Hóa ra chỉ vì những bức xúc không có đồng nghiệp nào của hắn được ra tù sớm thời hạn đợt này mà hắn lại vu khống lực lượng bảo vệ pháp luật. Ai chẳng biết, tội phạm xâm phạm ANQG vốn là những thành phần khó cải tạo, luôn cầu mong sự can thiệp từ bên ngoài để được đặc xá. Và với những tấm gương được ra tù sớm như Lê Công Định, liệu Nhà nước và xã hội có tin tưởng cho đồng bọn hắn sẽ nhanh hoàn lương?





Dân chủ: đấu tranh hay đấu đá?












Dân chủ cuội đánh nhau vì tiền 


Lê Quang

Các anh, các chị, các bác, các chú và các em nhỏ trong ao làng dân chủ Việt ngày đêm hô hào đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho sự phát triển của đất nước Việt Nam. Nhưng sự thật có phải vậy không khi ngày càng có nhiều người trong cái ao ấy liên tiếp bóc mẽ và bạch hóa phong trào dân chủ? Cư dân mạng vốn đã chán ngán với các trò nói xấu, xuyên tạc, ném đá giấu tay, nói thì hay mà làm thì như củ cải. Liệu phong trào dân chủ có tốt đẹp thật sự không khi các thành viên của nó suốt ngày nói xấu, công kích lẫn nhau? 

Có người bảo bọn này chỉ là dân chủ cuội chứ làm chó gì có chuyện đấu tranh này nọ, đó chỉ là cái cớ, cái cần câu cơm của chúng và khi miếng bánh không được phân chia đều thì mới sinh ra chuyện đấu đá, lật mặt và bóc mẽ lẫn nhau. Chuyện này nghe có vẻ hợp lý. Khi Chí Dũng và Nhật Đăng ăn chia không đều trong Hội nhà báo độc lập thì trên facebook của cả hai chủ sới đều chửi bới đối phương không ra gì, người này tố người kia lập ra các tài khoản giả, mạo danh rồi viết bài lung tung nhằm kiếm nhuận bút “bất chính”. Cháy nhà mới ra mặt chuột, sau sự kiện vạch áo cho người xem lưng này thì ai cũng hiểu cả hai đều bất chính và lợi dụng danh nghĩa Hội nhà báo độc lập để móc hầu bao bọn ở nước ngoài đang hão huyền về ngày về rạng rỡ trong tương lai gần. Khi mẹ nấm gấu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nuốt trọn món tiền ngót tỷ bạc thì làng dân chủ lại ầm ĩ, đứa bảo tham lam ăn giày, ăn tất, ăn cả đất xung quanh, kẻ thì bảo không xứng đáng, thậm chí có đứa ác khẩu còn bảo ả là con điếm của bọn cờ vàng mới được giải thưởng chứ nhân quyền mả mẹ gì con này, bla bla. Tỷ bạc chứ có ít đâu. Rồi chuyện anh Giang, cây “dân chủ” đang gần đất xa trời ăn chặn tiền của anh Kim, anh Long bị hội nít ranh Thanh Tùng, Công Nhân chửi cho không ra gì. Nếu dùng một từ mà có thể lột tả hết được bản chất của phong trào dân chủ cuội thì đó là chữ “tiền”. Mục đích cuối cùng của đấu tranh hay đấu đá cũng chỉ vì tiền.

Mới đây nhất ao làng dân chủ cuội nổi lên hiện tượng Bắc Thanh Hiếu, Nam Thục Vy. Hai tư tưởng một gạo cội, một trẻ trung, kẻ nam người bắc gặp nhau. Khi Thanh Hiếu chia phong trào dân chủ thành 5 loại trong đó đa phần là lợi dụng tiếng đấu tranh để thỏa mãn mục đích cá nhân là loại vì tiền, loại vì danh, loại chửi cùn, loại thích làm thủ lĩnh thì Thục Vy cho rằng “cần xem lại mình”, “lập bè nhóm để công kích anh chị em của mình”.

Rồi đây con tàu dân chủ cuội sẽ chết chìm chết đắm như thế nào khi những anh em cùng hội cùng thuyền chỉ lo đấu đá lẫn nhau thay vì “đấu tranh” như lời họ thường nói?

26/08/2015

Kịch bản biểu tình - âm mưu thâm độc của rận chủ

Hoa đất
Có nhất thiết cứ phải chụp hình có chủ ý thế này không?

Sống bằng nghề gặm xác thối, đám kền kền rận chủ luôn là người đi đầu trong việc khai thác những bất cập trong đời sống xã hội để chống phá theo các chiêu trò của chúng. Cách đây không lâu, lợi dụng vụ việc chặt cây xanh, chúng đã giấy lên phông trào hô hào kích động người dân xuống đường biểu tình, gây mất ổn định tình hình chính trị trên địa bàn Hà Nội. Ai chẳng biết, đằng sau những âm mưu thâm độc của chúng là cả một kịch bản đã được dựng sẵn. Những ý tưởng được chúng học tập từ các khóa huấn luyện đấu tranh bất bạo động ở nước ngoài đang được áp dụng nhiều hơn ở Việt Nam không nằm ngoài mục tiêu tập dược cho một cuộc cách mạng đường phố.

Công nghẹ tạo ra một cuộc tuần hành của chúng có thể khái quát qua mấy bước như sau:

Bước 1. Tạo dư luận đả kích về chủ trương chặt cây xanh theo xu hướng một chiều. Hàng trăm trang Web, Facebook… liên tiếp gieo rắc các luận điệu theo hướng một chiều, đả kích chủ trương của Thành phố Hà Nội. Đáng chú ý, luận điệu của chúng đưa ra như những phát súng liên thanh khiến những người hiếu kỳ không đủ thời gian để phân biệt đúng – sai, trắng – đen của vụ việc.

Bước 2. Thăm dò phản ứng của dư luận, gieo rắc mâu thuẫn giữa chính quyền với người dân. Sau khi tạo được dư luận, chúng tiến hành nhiều biện pháp nhằm thăm dò phản ứng của các thành phần trong xã hội về những vấn đề mà mình quan tâm. Từ đấy, khoét sâu mâu thuẫn giữa chính quyền với người dân, đẩy những phản ứng mang mang tính bột phát của một bộ phận quần chúng để quy kết bản chất của chế độ.

Bước 3. Kích động mọi người xuống đường biểu tình, phản đối. Tất nhiên, thành phần chính vẫn chỉ là số rận chủ cầm băng rôn khẩu hiệu kêu gào, gây rối an ninh trật tự. 

Bước 4. Vu cáo chính quyền đàn áp, bắt bớ người biểu tình vì lý do cây xanh.

Nhìn vào kịch bản lợi dụng cây xanh trên địa bàn Hà Nội để kích động biểu tình, chúng ta có thể nhận ra có một âm mưu lớn đứng sau kỳ thi tuyển sinh đại học để gây rối của lũ rận chủ.

Đã có nhiều thông tin một chiều được chúng tạo ra nhằm chê bai, kỳ thi tuyển sinh vừa qua. Từ đấy, hàng loạt hoạt động cụ thể như một kịch bản kích động người dân biểu tình đã được định hình sẵn: nào là chụp ảnh trước cổng Bộ giáo dục; phong trào đòi Bộ trưởng Phạm Vũ Luận từ chức; Phong trào đốt kết quả tuyển sinh…

Tất cả những hoạt động trên chỉ nhằm tạo ra dư luận một chiều nhằm gây bất bình, phản ứng trong một bộ phận quần chúng. Khi đã hình thành được dư luận, chắc chắn chúng sẽ kích động người dân xuống đường biểu tình theo ý đồ đã được dựng sẵn.


Thật thâm độc nhưng không phải không phát hiện ra. Vì vậy, mọi người hãy cảnh giác với những chiêu trò “cũ, kỹ” này của giới rận chủ.

THAY VÌ...

CBR Vũ

Hãy góp ý với tinh thần xây dựng

Con người với tư cách vừa là mục đích, vừa là chủ nhân vừa là người tổ chức và thực hiện các quá trình phát triển đang ngày càng chứng minh là trung tâm của mọi sự phát triển. Để phát triển kinh tế, mỗi dân tộc không còn con đường nào khác là bắt đầu từ chính con người. 

Một nền giáo dục tốt là một nền giáo dục phong phú, gần cuộc sống và không ngừng đổi mới để có thể thích ứng với những đòi hỏi của cuộc sống. Môi trường giáo dục tốt phải là vườn ươm các nguyên chính trị và các nguyên nhận thức, nói cách khác, nó phải là vườn ươm các module phát triển của toàn xã hội và là kho chứa tính phong phú của nhận thức xã hội. Chính vì những lẽ đó trong những năm qua Đảng và Nhà nước ta đã không ngừng thực hiện công tác đổi mới, cải cách trong giáo dục nhằm mạng lại cho người dân và cụ thể cho thế hệ trẻ một nền giáo dục với chất lượng tốt nhất. Và gần đây nhất là đổi mới trong quá trình xét tuyển vào đại học năm 2015.


Một trong sự khác biệt lớn nhất của đổi mới tuyển sinh năm 2015 là thí sinh biết điểm trước rồi mới đăng ký xét tuyển vào đại học. Ngoài ra, Bộ GD-ĐT được đánh giá là quá chiều thí sinh khi cho các em được đăng ký tới 4 ngành trong 1 trường ở đợt tuyển đầu tiên và trong vòng 20 ngày các em được rút hồ sơ nếu thấy cơ hội đậu không cao. Mục đích của sự thay đổi này theo Bộ GD-ĐT là nhằm tạo cơ hội trúng tuyển lớn nhất cho thí sinh, bảo đảm thí sinh điểm cao không bị trượt oan đại học như hồi thi đại học 3 chung. Nhưng thực tế mục tiêu tốt đẹp mà Bộ GD-ĐT hướng đến đã không đạt được, xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau trong đó có việc hàng chục ngàn thí sinh đến rút hồ sơ tại trường trong khi hạ tầng CNTT cũng như phần mềm của Bộ GD-ĐT chưa hoàn thiện đã gây nên tình trạng tắc nghẽn, nhiều nơi hệ thống gần như bị “đơ” không thể xử lý nổi. Như thừa nhận của Bộ trưởng Phạm Vũ Luận, việc cho thí sinh đăng ký nguyện vọng 4 ngành, lại được thay đổi nguyện vọng trong thời gian dài là 20 ngày trong khi những quy định liên quan đến hồ sơ đăng ký xét tuyển chưa hợp lý và việc ứng dụng công nghệ thông tin chưa ổn là một trong những nguyên nhân chính khiến đợt xét tuyển vừa qua bị rối loạn. 

Phải thừa nhận rằng đợt xét tuyển vào đại học này bộc lộ những hạn chế nhất định mà chúng ta cần phải khắc phục, sửa đổi nhưng suy cho cùng trong bất cứ cuộc cải cách nào, của bất kì quốc gia nào cũng không thể tránh khỏi những thiếu sót, điều quan trọng là chúng ta nhận ra những thiếu sót đó để khắc phục, sửa đổi, làm sao cho nó hợp lý nhất, mang lại lợi ích tốt nhất cho mọi người. Và quan trọng nhất: nâng cao chất lượng giáo dục, tạo điều kiện tốt nhất cho học sinh là mục tiêu mà Bộ GD-ĐT hướng đến khi tiến hành những đổi mới này. 


Chính vì vậy, thay vì chê trách, phê phán, kích bác những thiếu sót này, mỗi người dân chúng ta cùng nhau đóng góp ý kiến, đưa ra những quan điểm với tinh thần xây dựng cầu tiến, tất cả vì mục tiêu hoàn thiện nền giáo dục quốc gia, tạo cơ hội cho các em được lựa chon đúng ngành nghề mà mình yêu thích, được tiếp cận với giảng đường đại học – nơi nuôi dưỡng những ước mơ. Có người nói với tôi rằng “con người không bao giờ hiểu được giá trị những điều bạn làm, cho tới khi bạn không làm điều đó nữa”, vậy tại sao chúng ta không nhận ra điều đó sớm hơn.

25/08/2015

Một góc nhìn khác và sự khoác lác kinh hồn


Ảnh chụp từ FB khoác lác của Trương Duy Nhất

Lê Quang

Hôm qua, Trương Duy Nhất đã tuyên bố trở lại. Nhất chém trên FB: "Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang"; "Chỉ có thể cưỡng bức được hành vi chứ không cưỡng bức nổi tư tưởng"; “Hôm nay 24/8/2015, Một Góc Nhìn Khác trở lại với bạn đọc sau 820 ngày, kể từ biến cố 26/5/2013".

Trở về sau 820 ngày ngồi bóc lịch trả giá cho những hoạt động vi phạm pháp luật của mình, Trương Duy Nhất, chủ blog “Một góc nhìn khác” đã trở nên khoác lác và nổ tung trời. Trước Nhất còn dè dặt, núp danh nghĩa phản biện xã hội, dưới một góc nhìn khác trong cách đăng bài xuyên tạc sự thật, kích động chống chế độ. Thì nay, sau quãng thời gian đằng đẵng ngồi tù mà chẳng ai đoái hoài tới, Nhất nghiệm ra nếu làm thế là đói vêu mõm. Nhất cay cú. Nhất hận. Oắt con như Phương Uyên, láo lếu như Vũ lợn và nhiều kẻ bặm trợn, khốn nạn khác trong ao dân chủ có gì sánh được với “trình độ” của Nhất mà cũng được tung hô, được quan tâm, thậm chí là được đi Mẽo. Đã thế, người đàn anh thân thiết Bọ Lập cũng mượn lời chửi xéo anh em Đà Nẵng hèn để chửi Nhất. Hận đời Nhất chửi đổng lên. Nhất chửi trực diện, Nhất hùng hồn đánh thẳng vào cộng sản nơi thành phố đáng sống và hạnh phúc nhất. Và mới nổ được một ngày, Nhất đã được đồng bọn dân chủ tung hô như thể anh hùng xuất thế. Bọn khốn nạn thật. Đằng đẵng gần 3 năm ngồi tù chẳng thằng nào đoái hoài đến thế mà mới són ra tí thơm là cả lũ, cả lỹ nhảy vào xâu xé.

Hoàn cảnh ao dân chủ đã buộc Nhất phải thay đổi và khoác lác hơn, chém mạnh hơn, nổ mạnh hơn. Hiện nay Mẽo đã thay đổi cách nhìn, đã công nhận thể chế chính trị tại Việt Nam. Hành trình kiếm ăn của kền kền dân chủ vì thế mà trở nên gian nan và khó khăn hơn khi mật ngọt thì ít và ruồi nhặng thì nhiều. Nhất buộc phải hằng ngày ra hóng tin vỉa hè để chém và phải chém thật nhiều mới có cơ may được mấy ông anh để ý.

Nghĩ lại, thật tiếc cho Nhất. Cũng một đời được đào tạo, được học hành tử tế, cũng một thời viết viết lách lách đàng hoàng. Ấy vậy mà… Rồi Nhất sẽ đối diện với vợ con của mình như thế nào khi vừa mới ra tù đã ngựa quen đường cũ và tiếp tục bước vào con đường tội lỗi mới. Này Nhất, quay đầu là bờ. Nhanh còn kịp.





Gửi RFA và lũ lưu manh lợi dụng Công giáo: Giáo xứ Cồn Dầu đang trên đà đổi thay và phát triển


Nhà thờ xứ Cồn Dầu đẹp và khang trang hơn

Lê Quang

Xã hội phát triển đương nhiên quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí phải phát triển theo. Nhưng không phải vin vào cái quyền tự do ngôn luận để viết láo, viết sai sự thật được. Ở đâu cũng thế. Tây, ta, tàu đều xử lý nghiêm minh những tờ báo lợi dụng quyền tự do ngôn luận để xuyên tạc sự thật, vu khống nhằm bôi nhọ danh dự người khác, đặc biệt là có ý đồ chống chính quyền.

Mới đây, trên website của Đài á châu tự do RFA đăng tải bài viết “Giáo xứ Cồn Dầu sắp bị xóa sổ”. (Đọc tại đây). Viết như vậy là viết láo, hoàn toàn sai sự thật với ý đồ kích động hận thù, kích động giáo dân các nơi ủng hộ một số phần tử quá khích tại giáo xứ Cồn Dầu chống lại chủ trương xây dựng, phát triển thành phố Đà Nẵng.

Vậy sự thật ở đâu?

Giáo xứ Cồn Dầu cách trung tâm thành phố Đà Nẵng 4km thuộc thôn Cồn Dầu là một thôn toàn tòng Công giáo và thôn Trung Lương là thôn gồm những người lương, thuộc xã Hòa Xuân, huyện Cẩm Lệ, thành phố Đà Nẵng. Trước đây, Cồn Dầu là một làng quê nghèo với những ruộng đồng phủ xanh lục bình và cỏ dại, mỗi năm chỉ cấy được một vụ lúa mà năng suất rất thấp, đường sá vẫn còn là những con đường đất. Năm 2010, chính quyền TP Đà Nẵng đã triển khai dự án khu đô thị sinh thái Hòa Xuân rộng 4,3ha, trải rộng 5 khu vực là Cẩm Chánh, Trung Lương, Tùng Lâm, Lỗ Giáng và Cồn Dầu. Sau khi triển khai, nơi đây sẽ biến từ vùng nông nghiệp năng suất thấp thành một đô thị phồn thịnh nằm ở phía Đông Nam của TP Đà Nẵng, với hệ thống giao thông, công viên, trường đại học, bệnh viện, khu dân cư... hiện đại và hài hòa với môi trường sinh thái. Bất chấp những lợi ích to lớn như vậy, một số phần tử xấu đã kích động bà con giáo dân giáo xứ Cồn Dầu không chuyển đến khu tái định cư, không bàn giao mặt bằng khu nghĩa trang Cồn Dầu cho chính quyền thi công. Nghiêm trọng hơn, chúng đã lợi dụng đám tang của cụ bà Maria Đặng Thị Tân để gây rối vào ngày 4/5/2010, buộc lực lượng chức năng phải khởi tố vụ án, khởi tố bị can 6 đối tượng. Chính quyền TP Đà Nẵng đã kiên trì vận động, phân tích cho Giám mục Châu Ngọc Tri, linh mục quản xứ và giáo dân hiểu rõ về lợi ích thiết thực của dự án này, về những vi phạm pháp luật của số quá khích chống đối. Do đó sự việc ngày 4/5/2010 đã được giải quyết ổn thỏa, bà con giáo dân yên tâm về nơi ở tái định cư. Đến nay, sau 5 năm thực hiện dự án, toàn cảnh phường Hòa Xuân, trong đó có giáo xứ Cồn Dầu, vẫn còn là một công trường ngỗn ngang, bụi bặm… Nào là tấp nập san lấp mặt bằng, đập phá, xây dựng nhà cửa, hạ tầng giao thông, điện nước, sân vận động, siêu thị, bệnh viện, nhà trẻ, trường học… Riêng Giáo xứ Cồn Dầu, trên 80% gia đình giáo dân đã ổn định nơi ở mới, nhà cửa đường sá khang trang, cách nhà thờ giáo xứ từ 2-3km, có vất vả hơn, nhưng sinh hoạt tôn giáo vẫn duy trì đều đặn. Nhờ hệ thống giao thông phát triển với những cây cầu mới xây, nhà thờ Cồn Dầu ngày nay chỉ còn cách trung tâm thành phố cũng như Nhà thờ Chính Tòa và Tòa Giám mục Đà Nẵng khoảng 5-6km. Khuôn viên nhà thờ cũng khang trang rộng rãi hơn. Thành phố cấp thêm 4000 mét vuông đất và hỗ trợ xây dựng tường rào, gia cố mặt nền để tạo một khoảng sân rộng trước nhà thờ. Nghĩa trang Giáo xứ Cồn Dầu ngày xưa đã san lấp hoàn toàn và biến thành khu dân cư mới. Trước đó, thành phố đã cấp lại cho giáo xứ một khu đất rộng gấp mấy lần tại khu nghĩa trang của thành phố và hỗ trợ kinh phí để xây dựng lại nghĩa trang mới. Trong khuôn viên nhà thờ, Nhà Vọng Phục Sinh cũng đã được xây dựng để giữ tro cốt các tín hữu qua đời. Theo đề nghị của Tòa Giám mục, thành phố Đà Nẵng đã phê duyệt một mặt bằng rộng 15.000 mét vuông cách nhà thờ giáo xứ chừng 4km để xây trường dạy nghề. Tòa Giám mục đã ủy thác cho các linh mục Sa-lê-diêng đứng ra xây dựng và điều hành ngôi trường mang tên Don Bosco này. Cách đây gần một năm, Linh mục Giuse Nguyễn Bá Hưng đã được Bề trên Dòng cử tới điều hành dự án và được Giám mục Giáo phận bổ nhiệm làm Phó xứ Cồn Dầu, trợ giúp Linh mục Giuse Vũ Dần, đương kim Quản xứ, chớm đến tuổi nghỉ hưu. (Theo thông tin chính thức trên website của Tòa giám mục giáo phận Đà Nẵng, đọc tại đây)

Những thông tin chính thức từ Tòa giáo phận Đà Nẵng đã cho thấy giáo xứ Cồn Dầu đang có sự phát triển và không ngừng đổi thay do hưởng lợi ích to lớn từ dự án phát triển khu đô thị sinh thái Hòa Xuân. Đời sống nhân dân được nâng lên, đời sống tinh thần cũng thêm phong phú khi được chính quyền TP Đà Nẵng quan tâm. 

Vậy không hiểu RFA căn cứ vào đâu khi tuyên bố giáo xứ Cồn Dầu sắp bị xóa sổ? Với cách viết bài xuyên tạc sự thật và lẽ phải như vậy, chẳng chóng thì chày RFA cũng sẽ bị pháp luật sờ gáy.

Nguyễn Văn Đài lại than thở

Hoa đất
Nguyễn Văn Đài than thở trên Face cá nhân

Từ khi Quốc hội thông qua Luật đặc xá từ năm 2007 đến nay, Chủ tịch nước đã quyết định nhiều đợt đặc xá, tha tù trước thời hạn cho người bị kết án phạt tù nhân các sự kiện trọng đại, ngày lễ lớn của đất nước. Điều nay đã cho thấy chính sách nhân đạo của Đảng, Nhà nước Việt Nam cũng như bản chất ưu việt của chế độ XHCN.

Đặc xá không chỉ là tha tù trước thời hạn, nó còn là cơ sở để khuyến khích phạm nhân hối cải, rèn luyện trở thành người có ích cho xã hội. 

Nhân dịp lễ kỳ niệm kỷ 70 năm quốc khánh, Nhà nước đã tiến hành đợt đặc xá với số lượng phạm nhân lớn nhất từ trước đến nay với18.414 bộ hồ sơ được thẩm định.

Trong đó, các thành viên Hội đồng Tư vấn đặc xá quốc gia đã xem xét và đồng ý đặc xá cho 18.331 phạm nhân. Đáng chú ý, có 32 phạm nhân có quốc tịch nước ngoài và 1 phạm nhân liên quan tới xâm phạm an ninh quốc gia được đặc xá đợt này.

Niềm vui của những phạm nhân được đặc xá cũng là nỗi buồn của giới rận chủ trước thông tin trên. Đáng chú ý, luật sư Nguyễn Văn Đài - nhân vật gạo cội trong giới rận chủ, người từng ra tù vào tội đã thể hiện những suy nghĩ của mình trên Face cá nhân:

Chỉ đặc xá một tù nhân chính trị trong tổng số trên 100 tù chính trị đang bị giam giữ.

Mọi nỗ lực vận động quốc tế trong việc yêu cầu VN trả tự do cho tất cả tù chính trị chỉ là con số 1. Không biết anh chị em tù chính trị nào sẽ may mắn hơn trong số các anh chị em đang ở tù.

Xin Thiên Chúa hãy an ủi và mang sự bình an đến cho họ. Chúng con sẽ nỗ lực đến cùng để tất cả các anh chị em sớm được tự do.



Thời gian qua, có cả một chiến dịch được giới rận chủ vẽ ra cho cái gọi là vận động trả tự do cho tù nhân lương tâm trước thời hạn. Hãy điểm qua một vài sự kiện:

1) Đầu tiên là chương trình We are one với màn kịch tổng tuyệt thực toàn cầu nhằm đấu tranh cho giới rận chủ đang chịu cảnh lao tù.

2) Sau chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Mỹ, giới rận chủ phao tin rằng, ông Obama nhắc nhở Việt Nam cần cải thiện về nhân quyền để phát triển mối quan hệ ngày càng tốt đẹp hơn. Một trong những điểm đáng chú ý là Việt Nam cần tha bổng các “tù nhân lương tâm”???

3) Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đến Việt Nam, giới rận chủ phao tin rằng: “tù nhân lương tâm” sắp được phóng thích hàng loạt.

4) Việt Nam đàm phán gia nhập TPP, giới rận chủ lại chém gió: rào cản duy nhất là vấn đề nhân quyền trong đó trọng tâm là các “tù nhân lương tâm” đang bị giam giữ???

Vậy sự thật có giống như rận chủ tuyên truyền. Kết quả của đợt đặc xá vừa rồi đã chứng minh rằng: những nỗ lực của đám rận chủ phải chăng chỉ là "kêu gào bàn phím" để nhận hờ công lao về mình.

Vốn dĩ rận chủ ngồi tù còn mang nặng tư tưởng mong chờ bên ngoài can thiệp nên khó chịu cải tạo, ăn năn hối cải để trở thành người có ích cho xã hội. Xin thưa, cứ như vậy còn lâu mới được đặc xá. 

Cứ an phận nhé mấy bác rận chủ. Hãy cùng cầu nguyện như Nguyễn Văn Đài để than thở với Chúa biết đâu lại được đồng bọn rủ lòng thương dành cho mình.




24/08/2015

Không nên quy kết kỳ thi tuyển sinh đại học

Hoa đất
Cư dân mạng a dua đòi Bộ  trưởng Luận từ chức

Nhìn nhận về kỳ thi tuyển sinh đại học vừa qua, có nhiều ý kiến được dư luận đưa ra theo nhiều xu hướng khác nhau. Tuy nhiên, tác giả bài viết này xin phép nhìn nhận ở góc độ cải cách giáo dục và những giá trị tích cực mà kỳ thi vừa qua mang lại.

Trước hết, xã hội đã lên tiếng quan tâm và nhận xét về kỳ thi ở cả khía cạnh tích cực và tiêu cực. Như vậy, đối với vấn đề mang tầm “quốc sách” của nước nhà, xã hội đã quan tâm đến chính vận mệnh của đất nước. Đấy là cái được của kỳ thi lần này. Mặt khác, trước những vấn đề còn bất cập, lãnh đạo Bộ GD-ĐT đã nghiêm túc lắng nghe các ý kiến góp ý của các nhà khoa học, các trường, học sinh, phụ huynh, từ đó có giải pháp khắc phục để việc xét tuyển đợt 2 làm tốt hơn. Trước những búa rìu của dư luận, cái “tầm” của người đứng đầu ngành giáo dục đã được thể hiện khi Bộ trưởng Phạm Vũ Luận đã không ngần ngại nhận trách nhiệm về kỳ thi lần này.

Cải cách không chỉ là đổi mới cách làm cũ mà còn là phát triển nền giáo dục nước nhà. Dẫu biết quá trình chuyển đổi hết sức lâu dài, song tôi tin rằng, chúng ta đang đi đúng hướng với những bước đi cụ thể, chắc chắn, nhận được sự đồng thuận của xã hội. Đa số dư luận xã hội đánh giá cao kỳ thi THPT quốc gia 2015 cơ bản đã đạt được 2 mục tiêu lớn là tiết kiệm thời gian, chi phí cho xã hội và giảm áp lực thi cử cho phụ huynh và học sinh.

Đảng ta đã có Nghị quyết 29 của Trung ương về cải cách giáo dục trong đó hướng trọng tâm vào giáo dục đại học. Bước đầu, chúng ta đã thực hiện rất tốt nhưng việc sử dụng kết quả trong tuyển sinh vào các trường ĐH, CĐ thì Bộ GD-ĐT làm chưa được tốt. Dĩ nhiên, chúng ta không nên quy chụp những điểm chưa được của kỳ thi với vấn nạn a dua của một bộ phận dư luận xã hội. Điều này được thể hiện khi một bộ phận cộng đồng mạng rêu rao các luận điệu đòi Bộ trưởng Luận từ chức.

Trên thế giới, cách tuyển sinh theo kiểu Việt Nam đang áp dụng đã được triển khai từ lâu và đã đi vào đời sống xã hội như một quy luật không cần chứng minh. Dĩ nhiên, Việt Nam đang áp dụng mô hình tuyển sinh ưu tú nhất của thế giới. Chỉ có điều, quá trình thực hiện còn một số điểm chưa đạt như mong muốn, chưa tạo được sự đồng thuận trong toàn xã hội.

Cựu thủ tướng Anh - Tony Blair từng phát biểu: 

“Cải cách không vấp phải phản đối là cải cách tồi”

Và tất nhiên, khắc phục những điểm còn bất cập để đánh giá một quá trình, đòi hỏi xã hội cần cho các nhà quản lý giáo dục thêm thời gian.







23/08/2015

Ngô giáo sư đã sáng mắt ra chưa


Anh Châu lại lên "sóng" khi bị bọn rận chửi

Lê Quang

Hóa ra vị giáo sư toán học giải Fields cũng chỉ là công cụ bị bọn rận, bọn cờ vàng lợi dụng. Nếu chúng ngửi thấy mùi có thể lợi dụng những phát biểu của anh để xuyên tạc chống phá Nhà nước được thì chúng sẽ tâng anh như một vị toàn tài, anh có tầm nhìn toàn diện, phát biểu nào cũng đúng tuốt luốt. Ngược lại, nếu anh phát biểu trái ý chúng, ảnh hưởng đến công cuộc kích động chống Nhà nước núp bóng “tự do, dân chủ”, đấu tranh chống ngoại xâm, chúng sẽ chửi anh không ra gì, chửi té tát. Mới đây, khi Châu giáo sư khuyên các em sinh viên Đại học Quy Nhơn hãy thể hiện lòng yêu nước, tinh thần bảo vệ chủ quyền lãnh thổ bằng những hành động thiết thực là nỗ lực học tập, tìm tòi nghiên cứu khoa học, mở rộng trí thức thì ngay tức khắc, anh ăn trái đắng từ bè lũ rận và cờ vàng. Chúng chơi chữ lại anh rằng hoặc là không đầu óc hoặc là đầu óc không bình thường. Chúng bảo anh ngu xuẩn. Chúng bảo giải Fields thì chỉ có thể giải quyết được phương trình 1+1=2. Đau hơn hoạn.

Đối với chúng, cái giá trị lớn nhất ở anh mà chúng có thể lợi dụng được không nằm ở khả năng của anh, không nằm ở giải Fields hay việc anh giải phương trình 1+1=2. Cái chúng muốn lợi dụng chính là danh tiếng của anh, một nhà khoa học Việt Nam tầm cỡ thế giới được thế hệ trẻ Việt Nam kính trọng. Chúng hi vọng, với những phát biểu theo chiều hướng tiêu cực của anh, chúng có thể tiêm nhiễm một lượng lớn thanh niên, sinh viên từ từ có những cái nhìn tiêu cực về chế độ, tiến tới kích động chống Nhà nước. Ngược lại, khi anh phát biểu tích cực, cổ vũ cho lòng yêu nước đúng cách thì chúng hết đường “làm ăn” và chuyện té tát anh là bình thường. Bản chất chúng là thế. Lật lọng. Tráo trở. Và đương nhiên là chẳng có gì tốt đẹp.

Sau những chuyện vừa rồi, chắc hẳn Ngô giáo sư đã sáng mắt. Đường đường là vị giáo sư nổi tiếng lại bị lũ oắt lợi dụng, thích chửi là chửi, thậm chí chửi không ra gì, không một tí lý lẽ. Vậy nên, anh cần cẩn thận mồm miệng và tốt nhất là uốn lưỡi bảy lần trước khi nói. Nếu được, anh chuyên tâm làm khoa học, đóng góp những giá trị tốt đẹp và quý báu cho tri thức nhân loại. Thế là hay nhất

22/08/2015

Khi JB Nguyễn Hữu Vinh lạm bàn chính trị

Hoa đất

Bài viết của JB Nguyễn Hữu Vinh trên face cá nhân
Tình hình căng thẳng thẳng trên bán đảo Triều Tiên đang là điểm nóng của dư luận quốc tế mấy ngày qua. Sau các cuộc đụng pháo giữa hai bên, Triều Tiên đã ban hành tình trạng khẩn cấp, đặt lực lượng quân đội của nước này trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu.

Đại cục thế giới xoay chuyển khó lường trong thời đại hiện nay. Ấy vậy mà ở Việt Nam xa xôi vẫn có kẻ tự nhận mình là tài năng hơn người để phán xét các sự kiện liên quan đến tình hình chính trị trên thế giới và khu vực. JB Nguyễn Hữu Vinh là một ví dụ điển hình, tiêu biểu cho tư tưởng vượt thời đại của đám rận chủ bị xã hội ruồng bỏ, nay áp đặt suy nghĩ vốn dĩ đang là thành phần thiểu năng “cá biệt” ở Việt Nam vào tình hình chính trị thế giới. 

Đọc bài Lời kêu gọi khẩn cấp: Tư vấn cho Kim Jong Un của Nguyễn Hữu Vinh, tôi đinh ninh chắc là có những ý kiến đóng góp đáng tham khảo góp phần quan trọng để ổn định tình hình trên bán đảo Triều Tiên. Ai dè đó lại là một bài viết hằn học, quy chụp, chỉ biết lấy sự áp đặt bằng những suy diễn chủ quan để chửi bới chế độ ta. Dẫu biết, JB Nguyễn Hữu Vinh đang cố tình "mượn gió để bẻ măng" nhằm ám chỉ lực lượng quân đội nước nhà. Nhưng liệu rằng, Kim Jong Un đọc bài viết này sẽ cảm thấy thế nào? Còn cá nhân tôi tin chắc rằng án phạt xử tử quen thuộc sẽ không thoát khỏi tay của JB Nguyễn Hữu Vinh.

JB cho rằng, quân đội Triều Tiên cần trung thành với Đảng. Ai chẳng biết, lực lượng vũ trang bất kỳ nước nào đều phục vụ cho lợi ích chính trị của Đảng cầm quyền, đấy là kiến thức xã hội tối thiểu. Nếu không nắm được quân đội, ắt hẳn lực lượng chính trị đấy sẽ xảy ra loạn lạc, đảo chính… Triều Tiên được biết đến là một trong những quốc gia có kỷ luật quân sự nghiêm khắc nhất thế giới. Trí nhớ của JB Nguyễn Hữu Vinh có vẻ không còn được như xưa khi cách đây không lâu, Kim Jong Un từng xử tử cả Bộ trưởng quốc phòng Triều Tiên vì lý do không trung thành. Vì vậy, đây không phải là góp ý mà là cố tình không hiểu để châm chọc, chống phá. Liệu hắn xứng đáng với hình thức xử lý nào của kim Jong Un?

Điểm sai lầm thứ hai đáng đưa ra để bàn đấy là nhận thức về bản chất của cuộc chiến. Triều Tiên và Hàn Quốc là hai quốc gia độc lập với hai chế độ chính trị khác nhau (trước đây từng là một). Mặc dù chưa xảy ra chiến tranh nhưng JB vẫn mong muốn một cuộc chiến thực sự nổ ra khi góp ý với Kim Jong Un với nội dung: chiến thắng là quan trọng. Nhìn vào tình hình trên bán đảo Triều Tiên thời gian qua, khó ai hình dung sẽ có một cuộc chiến tranh sinh tử thực sự. Bởi vì trong giai đoạn hiện nay, chiến tranh là điều bất lợi đối với cả hai bên. Những động thái quân sự chỉ là sự thăm dò và xem khả năng phản ứng trong những toan tính giữa hai nước. 

Trong khi Triều Tiên còn nằm trong vòng bao vây cấm vận của Mỹ vì lý do hạt nhân, không dại gì để quốc gia này tiến hành chiến tranh đơn phương với Hfan Quốc. Điều này sẽ dẫn đến những hậu quả nặng nề nếu bị các nước can thiệp quân sự. Còn Hàn Quốc cũng không dại gì gây chiến để kìm hãm nền kinh tế được xem là con rồng của Châu Á thời gian qua. Vì vậy, nếu JB Nguyễn Hữu Vinh mong muốn chiến tranh nổ ra, chắc hẳn đấy chỉ là những suy diễn chủ quan của vốn kiến thức chính trị ít ỏi mà hắn có hay cũng chỉ là sự hằn học đối với chế độ XHCN nơi hắn đang sống mà thôi.


Thiết nghĩ, trước lúc lạm bàn về tình hình chính trị thế giới bằng sự hằn học chế độ, JB Nguyễn Hữu Vinh nên dừng lại suy nghĩ trước lúc cao dọng lên mặt với xã hội.

21/08/2015

Hậu quả khi đất nước bị chia cắt

Hoa đất

Cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc ta đã đưa đến một đỉnh cao chói lọi bằng chiến thắng mùa xuân năm 1975. Hai miền Nam Bắc sum họp sau hàng chục năm bị phân ly, giang sơn thu về một mối thống nhất. 

Thống nhất vì lời thề tâm thề tâm huyết với tổ tiên với âm mưu phá hoại, chia rẽ dân tộc của các thế lực thù địch. Hãy điểm qua một vài sự kiện trong lịch sử khi đất nước bị chia cắt:

Loạn 12 sứ quân đưa đất nước rơi vào cảnh cát cứ, hỗn loạn. Đinh Bộ Lĩnh ngay lập tức xuất hiện xóa bỏ xu thế cát cứ thành các vùng miền, đưa giang sơn thu về một mối.

Trịnh - Nguyễn phân tranh đưa người dân đến bờ vực của nội chiến và đói khổ. Một sợi tơ sao lại nhuốm màu xanh – vàng. Cả nguyễn lẫn Trịnh bị Tây Sơn tiêu diệt chính vì cái tội làm phân tranh trước hết. Chính vì sức mạnh từ sự thống nhất đất nước đã làm cho 30 vạn quân Thanh tháo chạy mà không dám quay đầu.

Theo chân Mỹ, chính quyền Ngô Đình Diệm ra sức phá hoại Hiệp định Giơnevơ, từ chối hiệp thương với Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà về việc tổ chức tổng tuyển cử tự do trong cả nước để thống nhất Việt Nam trong thời hạn hai năm theo điều khoản của Hiệp định. Cuối cùng, Diệm bị giết chết trong tiếng nguyền rủa của toàn dân.

Thiệu tin rằng, với hàng rào điện tử Mắc Na Ma Ra cùng lực lượng xe tăng kín chật đất, máy bay rợp trời có thể biến giới tuyến hai miền thành biên giới vĩnh viễn chia cắt đất nước. Thử hỏi, Diệm nay còn đâu?

Số phận của những kẻ chia cắt đất nước, phá vỡ sự thống nhất ấy đã rõ, nay cần nêu ra để làm gương phản diện.

Hãy thử nhìn sang các quốc gia khác khi người dân họ phải chịu đựng cảnh đất nước bị chia cắt. 

Ukraina đang bị chia cắt bởi toan tính của các nước lớn

Ukraina đang rơi vào tình hình tồi tệ nhất trong vòng hàng chục năm qua vì cảnh chia cắt giữa phe ly khai và chính phủ thân phương Tây. Khi đang nằm trong những vòng toan tính của các nước lớn, Ukraina chưa bao giờ được hưởng giá trị của sự thống nhất đất nước. Và hậu quả mà người dân nước này vẫn gánh chịu là nghèo đói, bệnh tật, thất nghiệp, lạm phát, tội phạm… ngày càng khó kiểm soát.

Tình hình căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên

Và gần đây là những cuộc đụng độ pháp giữa Hàn Quốc và Triều Tiên. Triều Tiên đã tuyên bố đặt lực lượng quân đội trong tình trạng chiến tranh để sẵn sàng cho chiến sự sắp tới. Đây cũng chỉ là hệ quả của việc chia cắt đất nước trong lịch sử thành hai quốc gia: Nam Triều Tiên và Bắc Triều Tiên. Suy cho cùng, người dân vẫn là đối tượng chịu ảnh hưởng lớn nhất từ thực trạng đất nước bị chia cắt.

Vì vậy, chúng ta hoàn toàn cảm thấy vinh dự và tự hào vì cuộc kháng chiến vĩ đại của đất nước vì một Việt Nam thống nhất, hòa bình và ổn định như hiện nay.



20/08/2015

Huỳnh Thục Vy: vừa ăn cướp vừa la làng

Hoa đất
Lời giãi bày của Huỳnh Thục Vy trên trang cá nhân

Vốn dĩ sống bằng nghề kêu gào bàn phím, làm thế nào mà rận chủ vẫn sống dai, sống khỏe?

Câu trả lời là chúng vẫn được "bầu sữa" từ các thế lực thù địch bên ngoài hà hơi, tiếp sức nuôi dưỡng thông qua những khoản tiền khá lớn. Chỉ có điều rằng, trong bối cảnh ảm đạm của nền kinh tế hiện nay, cách ăn chia không đồng đều đã vô tình tạo ra sự phân hóa mạnh mẽ trong phong trào rận chủ Việt. Và xu hướng chung là mạnh ai nấy làm đang là câu hỏi đang làm đau đầu các thế lực thù địch bên ngoài, rằng: liệu khi nào phong trào rận chủ thành công?

Sự kiện Blogger Mẹ Nấm gấu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhận giải thưởng Người Bảo vệ Nhân quyền 2015 với phần thưởng trị giá 50 000 Euros (tương đương 1,14 tỷ đồng Việt Nam) của tổ chức Civil Right Defender đang gây ra những phản ứng ngược chiều trong giới rận chủ. Phần còn lại của phong trào rận chủ có vẻ bất bình khi ngay lập tức có những phản ứng ra mặt. Nghe ra cũng có lý khi chúng đem so sánh thành tích chống phá của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với giá trị của giải thưởng, thật sự chẳng tương xứng gì nhau. Trên facebook của mình, Nguyễn Lân Thắng chửi thế giới phương Tây “có mắt như mù” khi chọn Quỳnh trao giải: “Hô hô, người bảo vệ nhân quyền của năm… Miễn là người ấy phải đầy đủ chân tay chứ không được vẹo vọ ngồi xe lăn như em Van Thi Nguyen, đm bọn tây lông có mắt như mù…!

Ấy vậy mà Huỳnh Thục Vy lại đưa đến cho phong trào rận chủ Việt một cái nhìn khác. Trên Face cá nhân, Huỳnh Thục Vy tích cực giãi bày lý do hành nghề rận chủ chân chính của mình. Theo mụ, mỗi bài viết theo tay nghề đang vào phom của mình được “bên ngoài” trả 50 USD. Quy ra tiền Việt đã có hơn 1 triệu tiền tươi thóc thật nằm trong túi của mụ. Ước chừng, cứ một ngày rảnh rỗi lên mạng, tìm kiếm thông tin chém vài bài, không chừng hàng tháng Huỳnh Thục Vy đã kiếm được hàng trăm triệu. Đây là con số đáng mơ ước cho những rận chủ đã quen thuộc với lối văn chửi bới chế độ, sủa theo định hướng của các thế lực bên ngoài.

Nhưng đây chỉ là những bài viết đơn giản. Theo cách giãy bày của mụ, làm rận chủ chân chính phải viết cẩn trọng, những bài viết sâu sắc và ý nghĩa. Đấy là lý do mụ chỉ viết một tháng được vài bài, có tháng không có bài nào. Thật nực cười!

Cách đây không lâu, mụ từng kêu gọi tài chính cho Hội phụ nữ nhân quyền vì kinh phí còn 10 triệu, quá ít để hoạt động. Đúng là bộ mặt giả tạo không che đậy được động cơ cá nhân của “đả nữ” này. Ai chẳng muốn kiếm càng nhiều tiền từ các bài viết đơn giản, vừa đảm bảo tính nhanh gọn vừa đáp ứng yêu cầu cập nhật thông tin. Chỉ có điều, nguyên nhân mấy tháng qua Huỳnh Thục Vy không viết là do số lượng lớn bài của mụ không được thanh toán quá lớn. Bên ngoài cũng chỉ hứa suông trả cho mụ vài bài lấy không khí hoạt động. Chứ với tình hình kinh tế khó khăn hiện nay, vài trăm triệu trả cho mụ hàng tháng là con số không tưởng.



Vừa ăn cắp, vừa la làng. Đã mâu thuẫn tiền bạc chi trả lại còn làm ra vẻ rận chủ chân chính. Đấy chính là bộ mặt của Huỳnh Thục Vy.

TẦM NHÌN CỦA DÂN LÀM BÁO

CBR Vũ
Tầm nhìn của Dân làm báo

Vô tình tôi đọc được một bài viết trên trang blog danlambaovn.blogspot.com có tự đề Ông Ngô bảo Châu có ...”thần kinh” không vậy!?, mới thấy được rằng cái tin đồn về tầm nhìn, tầm nhận thức nhận thức có phần nào hạn chế của những cây bút trong blog này là có thật. Trong bài viết có trích đoạn lời giáo sư Ngô Bảo Châu nói trong buổi "giao lưu" với 500 sinh viên do Tỉnh đoàn cộng sản tổ chức vào ngày 15-08-2015 tại Trường Đại học Quy Nhơn “con đường đúng đắn và thiết thực nhất trong công cuộc gìn giữ chủ quyền lãnh thổ, biển đảo, thể hiện lòng yêu nước trong giai đoạn hiện nay là nỗ lực học tập, tìm tòi nghiên cứu khoa học, mở rộng tri thức” , “Khi chúng đã đã có đủ tri thức, đất nước vững mạnh thì sẽ không có quốc gia nào dám xâm phạm lãnh thổ.",

Và sau đó là những lời phân tích nông nổi không mấy chút thiện cảm nếu không nói là tiêu cực của tác giả, như “Chẳng khác gì, ông khuyên các em học sinh: Tàu khựa nó chiếm biển Đông, nó đem giàn khoan vào thềm lục địa VN, nó xem biển Đông như ao nhà của nó, để rồi đánh, bắt, đâm đắm tàu đồng bào ngư dân Việt Nam... thì các em vẫn cứ tập trung học tập, chuyện quân xâm lược hãy... bỏ qua một bên!?”, 

Có phải như theo lời tác giả thì giờ các em thay vì học tập nghiên cứu thì kéo nhau ra biển Đông, ai có súng dùng súng, ai có cuốc dùng quốc sống mái với Trung Quốc? Mới đọc xong câu này thôi tôi thấy rằng đây có phải là suy nghĩ của một con người đã có sự chính chắn trong nhận thức không, hay chỉ lời nói của một đưa “trẻ trâu” mà chúng ta không nêm điểm xỉa? 

Không dừng lại ở đó, tác gải còn “suy luận” như sau: Là một nhà toán học, logic đầy mình, mà ông lại "bị" quên một điều logic: Tàu cộng có chờ đến khi "chúng ta có đủ tri thức, đất nước vững mạnh" rồi chúng nó mới xâm lược đâu! Bắc Kinh xâm lược đã từ lâu, từ nhiều năm nay và vẫn còn tiếp diễn. Hay liệu những công dân Việt Nam "có đủ tri thức" trong tương lai như ông mong mỏi sẽ là những con người can đảm, yêu nước, biết đau nỗi đau mất nước, biết nhục nỗi nhục mất nước nếu ngày hôm nay họ nghe lời ông, trùm mền, an nhiên tự tại chỉ tập trung vào chuyện học, nghiên cứu, mặc cho ngư dân bị hiếp đáp, bắt giết, mặc cho lãnh hải, lãnh thổ mất dần vào tay giặc?

Đến đây thì tôi không còn nghi ngờ về cái nhận thức thấp kém của Blog này như nhiều người vẫn nói. Tôi đặt câu hỏi không học, không nghiên cứu thì các em giờ sẽ phải làm những gì? Các thế lực thù địch và cụ thể là Trung Quốc sau lần này họ có “thôi” xâm chiếm Việt Nam không? Giờ mới thấy câu nói “con người hơn nhau ở tầm nhận thức” và “đã là rau má thì không bao giờ leo được dàn” nó đúng biết chừng nào? Cùng một sự việc thôi, nhưng có những người đưa ra cách giải quyết thông minh nhất và hiệu quả nhất nhưng cũng có người làm cho sự việc rối rắm thêm và rất có thể sai lầm lại nối tiếp những sai lầm? Một con người có chiều sâu, có sự tính toán cả trước mắt lẫn lâu dài thì cách giải quyết chắc chắn khác những ánh mắt, những suy nghĩ thiện cận. 

Tầm nhìn, tầm nhận thức của các bạn quá nhỏ, thì làm sao giải quyết chuyện lớn được. Bây giờ tầm nhìn một gia đình hay một quốc gia không có thì làm sao có tầm nhìn thế giới. Tất cả tuổi trẻ và mọi người trong thời đại này phải có tầm nhìn thế giới, chứ không chỉ tầm nhìn quốc gia. Tầm nhìn, cái đầu của bạn phải nhìn trên toàn thế giới này.


Và tôi có câu chuyện thế này: Mọi người đều biết rằng xây đường sắt từ Đông sang Tây đã làm thay đổi lịch sử nước Mỹ. Nhưng năm 1829, ông Martin Van Buren, thống đốc New York – 1 người sành đồng hồ hiệu và nhóm nghị sĩ đã viết thư cho Andrew Jackson, tổng thông Mỹ và liệt kê ra một số lí do tại sao Mỹ không nên xây dựng đường xe lửa đó. Trong bức thư này, ông Van Buren đã phát biểu lí do: “Tàu hỏa chạy với tốc độ 15 dặm một giờ là tốc độ quá nhanh cho bất kì ai du hành và có thể gây ra chết người. Chúng ta đã có xe ngựa là phưong tiện vận tải tốt hơn. Xe ngựa có thể đi tới bất kì chỗ trong khi tàu hỏa chỉ đi trên đường sắt. Tàu hoả sẽ làm cho phụ nữ, trẻ em sợ hãi và họ sẽ không tới gần hay không dám đi nó. Xây dựng đường sắt cũng rất tốn kém và sẽ có tác động kinh tế tiêu cực lên đất nước chúng ta. Nó sẽ làm hại nền công nghiệp vận chuyển".

Và bây giờ chắc các bạn cũng như tôi đã có câu trả lời chính xác nhất cho bản thân mình.

Đừng mưu cầu lợi ích bằng sự thương hại của người khác

Hoa đất
Hình ảnh thanh niên đang gây sự chú ý từ dư luận

Sự kiện một thanh niên cầm bảng đứng giữa đường với dòng chữ: “Tôi vừa tốt nghiệp, tôi đã là Bố. Tôi cần một công việc để mua sữa cho con. Bạn cần tuyển tôi." - ngay lập tức nhận được sự quan tâm, phản hồi từ cộng đồng mạng. Đáng chú ý, từ sự thương hại dành cho ông bố một con, một số trang mạng ám chỉ cho rằng nạn nhân chỉ là lỗi của sản phẩm đào tạo từ nền giáo dục nước nhà. Từ đấy, những cái tên quen thuộc như: RFA, VOA, Việt Tân… ra sức “đục nước béo cò” thi nhau chửi bới nền giáo dục Việt Nam.

Theo con số thống kê của cơ quan chức năng, trong 03 tháng đầu năm đã có gần 178.000 cử nhân ra trường thất nghiệp. Vậy phải chăng, hình ảnh của một cá nhân đang đại diện cho 178.000 cử nhân thất nghiệp lại thực sự đáng phải quan tâm đến như vậy?

Trước hết, cộng đồng mạng chỉ mới biết đến nạn nhân Phùng Đức N, sinh năm 1990, mới tốt nghiệp Đại học Điện lực nhưng chưa tìm được việc làm. Học lực, trình độ để kiếm chứng khả năng của cử nhân này chưa rõ ra làm sao, chỉ biết rằng Phùng Đức N đã là ông bố của một đứa trẻ. Ông cha ta vẫn thường bảo, an cư mới lạc nghiệp. Trong khi chưa tìm được một công việc ổn định để mưu sinh, Phùng Đức N đã tích cực “sản xuất” sản phẩm cho xã hội. Một đứa trẻ ra đời không chỉ gánh nặng cho gia đình mà còn tăng thêm trọng trách đối với công tác đảm bảo an sinh xã hội. 

Thật đáng buồn cho những ông bố mang mác “cử nhân” đi cầu xin ban phát công việc để xin sữa cho con mình!

Phải chăng, dưới cách suy nghĩ của ông bố trẻ, sẽ có 178.000 tấm biển được đăng lên mạng để cầu mong sự “bố thí” từ sự hảo tâm của một cá nhân, tổ chức?

Câu trả lời là không bao giờ. Tuổi trẻ có hoài bão khát khao. Việc mua sữa cho con chẳng liên quan gì đến mác cử nhân mà Phùng Đức N đưa ra “khoe chuyện” với thiên hạ. Họ vẫn tìm những lối đi cho riêng mình bằng những công việc phù hợp. Hàng ngày, hàng giờ vẫn có hàng nghìn kỹ sư, cử nhân kiếm hàng trăm triệu trên những khát vọng của riêng mình. 

Cái đáng buồn ở đây là thay vì đi tìm những hướng đi mới, Phùng Đức N lại đổi lỗi cho tấm bằng cử nhân của mình, từ đấy, phần nào xúc phạm đến nền giáo dục nước nhà. Đừng nên đồng nhất sự bế tắc của bản thân với sự khó khăn chung của toàn xã hội. Nếu tìm một tấm gương hãy học hỏi Bill Gates. Bỏ học đại học để trở thành người sáng lập ra tập đoàn Microsoft lừng danh thế giới, là ước ao của bao nhiêu thế hệ trẻ trên thế giới.

Tất nhiên, sự so sánh chỉ là khập khiễng. Những công việc kiểu chân tay có vẻ không tương xứng với bằng cử nhân của Phùng Đức N. Đấy là lý do vì sao khó cơ quan nào chấp nhận ông bố cử nhân này.

Trên bước đường vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng. Vì vậy, Phùng Đức N đừng nên mưu cầu lợi ích bằng sự thương hại của xã hội.







17/08/2015

Cánh buồm và cách hành xử tiểu nhân



Cánh Buồm phải dùng đến miệng lưỡi trẻ con để đánh bóng bản thân!

Lê Quang

Vừa rồi được share bài viết về một cậu bé lớp 8 có những nhận định hết sức “hùng hồn” về nền giáo dục Việt Nam. Nguyên văn: 
Một điều mà con muốn nói với chính phủ Việt Nam, hay cụ thể hơn là Bộ Giáo dục, theo con, các vị bộ trưởng, thứ trưởng giáo dục không phải là nên áp dụng cả bộ sách này, mà là áp dụng cái lối giáo dục của bộ sách này vào giáo dục Việt Nam, bởi vì bây giờ giáo dục Việt Nam con thấy là, con không có tính từ nào khác nên con phải dùng tính từ này, là giáo dục Việt Nam bây giờ con thấy là quá ‘thối nát’ rồi.
Mà suốt bao năm qua các vị cải đi, cải lại, cải tiến, cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả. Nên bây giờ con muốn các vị bộ trưởng, thứ trưởng hãy thay đổi đường lối giáo dục của Việt Nam, có thể theo đường lối của Cánh Buồm cũng được, các vị có thể thay cả bộ sách giáo khoa cũng được.
Các vị có thể nói là mất thời gian, nhưng con thấy là thời gian các vị cải tiến, cải lùi còn mất thời gian hơn. Giáo dục Việt Nam không cần cải cách gì nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng. Đó mới là điều các vị trong Bộ Giáo dục nên làm. Còn nếu bây giờ các vị không làm thì đến khi nào con thành Bộ trưởng Bộ Giáo dục con sẽ làm.”

Quá sốc trước phát biểu quá tầm cỡ, quá khái quát về nền giáo dục nước nhà của một cậu nhóc lớp 8. Đặc biệt là trong nhận xét của cậu toát lên sự già trước tuổi (nếu đúng là nhận xét của cậu) khi gọi “con” xưng “các vị”. Ở tầm tuổi của cậu, các bạn khác sẽ không xưng các vị lãnh đạo Bộ giáo dục là “các vị” mà sẽ gọi là các bác, các chú. “Các vị” là danh từ nhân xưng của những người đồng trang lứa, cùng thế hệ xưng hô với nhau.

Cách nói của cậu cũng thể hiện sự hằn học với ngành giáo dục. Cậu nói “các vị cải đi, cải lại, cải tiến, cải lùi mà nó vẫn không thay đổi được kết quả gì cả”, cậu bảo “các vị cải tiến, cải lùi còn mất thời gian hơn”. Trời ơi, một cậu học sinh lớp 8, có nghĩa là ngồi trên ghế nhà trường vỏn vẹn 8 năm, trong đó ngót 5-6 năm là cậu học nói, học viết, học đọc, học đếm, học làm tính, cộng trừ nhân chia thì làm sao có thể đưa ra nhận xét hết sức hằn học và châm biếm là cải cách “không thay đổi gì cả”, “mất thời gian hơn” được chứ? Lại còn “Giáo dục Việt Nam không cần cải cách gì nữa, giáo dục Việt Nam cần được cách mạng”? Phải chăng cậu đã đọc hết các bộ sách giáo khoa do Cánh Buồm biên soạn, thấm nhuần “đường lối giáo dục của Cánh Buồm” nên thấy cần áp dụng cho giáo dục Việt Nam?

Rõ ràng là cậu được mớm lời. Và sự mớm lời này không nhằm mục đích gì khác là quảng cáo cho nhóm Cánh Buồm, như trong phát biểu của cậu. 

Quá bức xúc trước việc một tập thể người lớn trong Cánh Buồm lại dùng chiêu trò mượn miệng lưỡi của một cậu học trò lớp 8 hết sức hồn nhiên, trong trắng để thể hiện thái độ hằn học của mình và trên hết là để đánh bóng tên tuổi. Nếu đường lối của Cánh Buồm tốt, nếu sách của Cánh Buồm tốt, sao không để các nhà phê bình, các nhà nghiên cứu nổi tiếng đánh giá, bình luận có phải là hay hơn không? Hay và đàng hoàng gấp bội lần việc mớm lời cho trẻ con. Vậy sao họ không chọn cách đàng hoàng, được nhiều người đón nhận mà lại chọn cách làm tiểu nhân, bị dư luận lên án này? Ở đây có một sự mờ ám không hề nhẹ. Người viết phải cất công hỏi bác gu gồ mới thấy được nguyên nhân của vấn đề. 

Cánh Buồm bao gồm nhiều bạn trẻ có tâm huyết, say mê nghiên cứu về giáo dục với ước muốn đem lại những điều tốt đẹp cho giáo dục Việt Nam. Đó là những điều đáng quý, đáng trân trọng. Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu cũng đã chỉ ra những sai lầm hết sức cơ bản trong các tác phẩm sách giáo khoa trước đây của nhóm Cánh Buồm. Thậm chí có người còn bảo “Nhóm biên soạn nên chỉnh sửa và phải chỉnh sửa nhiều, thậm chí là viết lại toàn bộ.” đối với Sách học tiếng Anh lớp 1 (đọc tại đây). Đó là lý do tại sao đối với bộ sách mới xuất bản này, Cánh Buồm lại phải mượn lời một cậu nhóc học sinh lớp 8 để quảng cáo cho bộ sách của họ.

Mặc dù rất trân trọng những người dám nghĩ, dám làm vì sự tiến bộ của đất nước nhưng với lối hành xử tiểu nhân, thiếu trung thực của Cánh Buồm đã làm mình và không ít người nghi ngờ về mục đích trong sáng của họ.

16/08/2015

Cách mạng tháng 8 rõ quá rồi còn xuyên tạc gì nữa


Cách mạng tháng 8 thành công tại thủ đô Hà Nội

Lê Quang


Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công là thắng lợi vĩ đại của nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, mở ra bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử dân tộc Việt Nam. Cách mạng thắng lợi đã đánh đổ ách thống trị hơn 80 năm của thực dân Pháp. Nhân dân ta từ thân phận nô lệ trở thành người tự do, làm chủ vận mệnh của mình. Cách mạng tháng 8 thành công đã khai sinh ra nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, Nhà nước của dân, do dân, vì dân.

Để đi đến thắng lợi lịch sử vào tháng 8/1945, Đảng cộng sản Việt Nam đã trải qua nhiều phen tập dượt, lãnh đạo quần chúng đấu tranh với chính quyền thực dân, hi sinh nhiều xương máu mới có được kinh nghiệm, bản lĩnh và khả năng chớp thời cơ tuyệt vời. Trải qua Xô viết Nghệ Tĩnh, cuộc vận động dân chủ 1936 – 1939, những cuộc khởi nghĩa đầu thập niên 40… Đảng ngày càng trưởng thành, giành được sự tin yêu của những người dân nô lệ đang khát khao về nền độc lập, tự do. Đến đầu năm 1945, tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động. Với khả năng cách mạng nhạy bén đã được trui rèn qua biết bao gian khổ, Đảng cộng sản Việt Nam đã nhanh chóng chớp thời cơ Nhật-Pháp đánh nhau và sự kiện Nhật đầu hàng đồng minh để tiến hành tổng khởi nghĩa trên toàn quốc. Nhờ đánh giá đúng tình hình, phương pháp lãnh đạo và vận động quần chúng nhân dân tổng khởi nghĩa đúng đắn nên cuộc cách mạng nhanh chóng giành thắng lợi. Thắng lợi này là hệ quả tất yếu của cả quá trình đấu tranh giành độc lập gian khổ của quần chúng nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam. 

Đến nay, đã có nhiều công trình nghiên cứu đưa ra nhiều tài liệu lịch sử, những nhân chứng sống chứng minh về cách mạng tháng 8, về bối cảnh lúc đó, về quá trình đấu tranh giành độc lập… Sự thật về cách mạng tháng 8 thành công đã quá rõ ràng. Ấy vậy mà vẫn có những kẻ cố tình xuyên tạc lịch sử, cố tình đưa ra những đánh giá, nhận định mặc dù là hoàn toàn bịa đặt nhưng vẫn cố lấp liếm hòng đạt được những mục đích nhơ bẩn. Trương Nhân Tuấn là một ví dụ điển hình.

Trương Nhân Tuấn một kẻ vong nô, đã có bài viết gửi báo BBC tiếng Việt, xuyên tạc hoàn toàn cuộc Cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9/1945 của dân tộc ta, dưới sự lãnh đạo của đảng Cộng sản VN và Chủ tịch Hồ chí Minh.

Trước hết, toàn bộ bài viết của y là những đánh giá cá nhân hết sức chủ quan, không đưa ra được bất kỳ chứng cứ nào để chứng minh. Nói chuyện lịch sử theo kiểu ngồi nhà đoán mò. Lịch sử đó không phải là sự thật mà chỉ là câu chuyện do y tưởng tượng.

Tạm gác lại vấn đề về tài liệu chứng minh, vẫn thấy khó mà tin vào được câu chuyện y nghĩ ra. Đó là những nhận định vô cùng ấu trĩ đến mức ngu dốt của một kẻ rắp tâm xuyên tạc. Tuấn viết: Cách mạng tháng 8 được khởi động từ 14/8-1945 và chấm dứt ngày 30/8/1945 khi vua Bảo Đại thoái vị, trong khi đó ngày 15/8/21945 Nhật đã tuyên bố đầu hàng đồng minh. Chẳng có nhà nghiên cứu lịch sử, nghiên cứu xã hội học nào có thể đưa ra cái nhận định một cuộc cách mạng thành công trong vòng 15 ngày. Cách mạng giành độc lập dân tộc mà dễ như Tuấn nói thì cần gì phải đợi đến tháng 8/1945? Tuấn có biết là từ khi thực dân Pháp xâm lược nước ta phải trải qua biết bao cuộc khởi nghĩa thất bại bị đàn áp đẫm máu của các chí sĩ yêu nước thì Đảng cộng sản Việt Nam mới đúc rút ra những bài học kinh nghiệm quý báu dẫn đến quyết định tổng khởi nghĩa năm 1945? Tuấn cố tình chỉ nhìn vào phần ngọn, phần kết quả mà lảng tránh đi sự chuẩn bị trong thời gian dài để phủ nhận công lao của Đảng cộng sản Việt Nam. Đó là lối suy nghĩ thiếu đạo đức và vô nhân cách.

Tôi biết, Trương Nhân Tuấn chẳng ngu về lịch sử đến thế đâu và mục đích chính của y là muốn đánh vào gốc rễ của chế độ này, đánh vào thành trì tư tưởng của Nhà nước Việt Nam XHCN dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản. Chứ y thừa hiểu, nền độc lập dân tộc chẳng phải tự nhiên mà có, chẳng thể giành được trong ngày một ngày hai. Y cũng biết quân Đồng minh sẽ chẳng bao giờ trao trả độc lập, tự do cho dân An Nam. Nếu tốt thế, Pháp đã chẳng quay lại xâm chiếm Việt Nam, Mỹ đã chẳng nhảy vào hất cẳng Pháp để biến Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới. 

Vả chăng y có ngu là ngu ở chỗ y biết hết, nhưng vẫn cố tình xuyên tạc, cố tình phủ nhận và giả dối. Xuyên tạc sự thật về cách mạng tháng 8, về vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản đã quá rõ ràng như vậy thì chó nó tin. Luận điệu ấy chỉ làm bè lũ vong nô hả hê. Chứ người dân Việt Nam đâu dễ bị lừa.