Bài mới nhất

30/09/2015

Tại sao Syria lại quan trọng với Nga đến vậy

Hoa đất
Nga sẽ không kích IS tại Syria

Tình hình căng thẳng tại Syria thời gian qua xuất phát từ hai vấn đề chính. Một là, Mỹ và đồng minh luôn tìm mọi cách để lật đổ chính quyền của Tổng thống Bashar al-Assad. Hai là, sự phát triển của tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS đang đe dọa đến an ninh của cả khu vực Trung Đông, trong đó có Syria.

Sau khi liên minh toàn cầu chống IS do Mỹ khởi xướng hình thành, Nga cũng góp mặt với với tuyên bố đầy xã giao: làm gì thì làm cũng phải tôn trọng luật pháp quốc tế. Thái độ của nước Nga khiến những người thần tượng họ có vẻ hụt hẫng. Thời gian gần đây, Nga mới thực sự vào cuộc khi tăng cường hiện diện quân sự tại Syria và cung cấp một lượng khá lớn vũ khí các loại cho quân đội Syria, nhằm hỗ trợ đồng minh lâu năm Bashar al-Assad. 

Ngày 30/9, Hội đồng Liên bang (tức Thượng viện Nga) đã bỏ phiếu đồng ý với đề xuất của Tổng thống Putin được phép sử dụng quân đội ở Syria. Như vậy, Nga sẽ tiến hành chiến dịch không kích theo yêu cầu của Tổng thống Assad.

Sự tham chiến của Nga tại Syria dưới danh nghĩa chống lại mối nguy cơ đe dọa toàn cầu IS đang khiến Mỹ và đồng minh nóng mặt. Ai chẳng biết, Nga đang quyết tâm bảo vệ chính quyền của Bashar al-Assad mặc cho Mỹ tìm mọi cách lật đổ nó. Và phải chăng, Syria là mặt trận đấu tranh không chỉ riêng Nga với IS, quan trọng hơn nó sẽ quyết định đến mối quan hệ Mỹ - Nga và tương quan lực lượng với đồng minh trong bối cảnh các biện pháp trừng phạt nhằm vào quốc gia này đang ngày càng được siết chặt.

Vậy tại sao Syria lại quan trọng với Nga đến vậy?

Thứ nhất, Bashar al-Assad là đồng minh thân cận lâu năm với Nga. Việc bảo vệ Syria là tuyên bố đầy cứng rắn của Nga cảnh báo những thế lực nào đang muốn xâm phạm lợi ích của quốc gia này. Dĩ nhiên, đây còn là lời trấn an các đồng minh khác của Nga trong bối cảnh Mỹ và phương Tây đang mở rộng ảnh hưởng của mình trên thế giới.

Thứ hai, tham chiến vào Syria dưới danh nghĩa chống IS sẽ giúp Nga tránh được “tiếng” là tự ý can thiệp quân sự vào nước khác. Tham chiến ở Syria, Nga sẽ có những thuận lợi khá rõ rệt khi họ có căn cứ không quân, hải quân ở Cảng Tartus của quốc gia này. Bên cạnh đó, đây còn là liều doping cực mạnh giúp củng cố lực lượng quân đội của chính quyền Bashar al-Assad, loại trừ những nguy cơ đe dọa từ bên ngoài. Nếu đạt được những kết quả trong cuộc chiến chống IS, đây có thể là lợi thế quan trọng để Nga đàm phán với Mỹ trong giải pháp giải tỏa căng thẳng như hiện nay.

Thứ ba, số lượng công dân Nga tham chiến cho IS khá đông. Theo thống kê của cơ quan chức năng, có đến vài nghìn người Nga tham gia tổ chức IS. Trực tiếp tham chiến tại Syria còn là động lực để Nga loại trừ những tác động, ảnh hưởng của IS vào trong nước.

Đấy là lý do giải thích vì sao Syria lại quan trọng với Nga đến vậy!









Đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam

Hoa đất
Việt Nam luôn đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo


Tự do tôn giáo bị xâm hại luôn là cái cớ để các thế lực thù địch bên ngoài can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Lấy lý do bảo vệ cồng đồng người Anbani thiểu số theo đạo Hồi bị đàn áp, Mỹ đã đơn phương can thiệp quân sự vào Kosovo. Hay như Mỹ đã lợi dụng những mâu thuẫn bên trong đạo Hồi để dung túng cho lực lượng ly khai ở Trung Đông nhằm lật đổ chính quyền của Tổng thống Syria – Assad. Đây là một trong những nguyên nhân hình thành nên tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, một thế lực đang hoành hành, đe dọa đến an ninh trên toàn thế giới.

Vậy ở Việt Nam, vấn đề tôn giáo và tự do tôn giáo được Nhà nước nhìn nhận như thế nào?

Thực tế ở Việt Nam, các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật, không một tôn giáo nào hoạt động đúng pháp luật mà bị ngăn cấm. Mọi người dân Việt Nam hoàn toàn tự nguyện, tự do lựa chọn theo hoặc không theo một tín ngưỡng, tôn giáo nào, không bị ép buộc, cấm đoán. Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân luôn được Nhà nước Việt Nam tôn trọng và đảm bảo.

Nhiều tổ chức, hệ phái tôn giáo được công nhận tư cách pháp nhân và đi vào hoạt động. Số lượng các tín đồ tôn giáo tăng nhanh, tập trung vào các nơi có tín ngưỡng sơ khai, đa thần. Các cơ sở thờ tự, đào tạo chức sắc được mở rộng tạo điều kiện cho sinh hoạt tôn giáo. Quan hệ quốc tế của tôn giáo ở Việt Nam ngày càng được mở rộng đã cho thấy bức tranh sinh động về tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam. Đến nay, Việt Nam đã 2 lần đăng cai đại lễ phật đản Versak; hàng chục hội nghị quốc tế về Thiên chúa giáo và Tin Lành…

Theo thống kê của Ban tôn giáo chính phủ, hiện nay có tới 95% số dân Việt Nam có đời sống tín ngưỡng, trong đó hơn 24 triệu người là tín đồ của các tôn giáo khác nhau (chiếm khoảng 27% dân số). Đáng chú ý, ngày càng nhiều các tổ chức tôn giáo với xu hướng nhập thế được Nhà nước Việt Nam tạo điều kiện tham gia hoạt động y tế, văn hóa, xã hội, nhân đạo,... qua đó đóng góp tích cực vào quá trình xây dựng, phát triển đất nước.

Bên cạnh đó, cách nhìn nhận và quản lý của Nhà nước Việt Nam đối với hoạt động tôn giáo ngày càng được đổi mới theo hướng vừa đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng cho người dân, vừa phù hợp với luật pháp quốc tế. Nhiều dự thảo luật tôn giáo đã gắn kết việc cụ thể hóa các công ước và luật pháp quốc tế, phù hợp với thực tiễn tình hình tôn giáo ở Việt Nam.

Tuy nhiên, với những thành tựu đã đạt được trong công tác quản lý nhà nước, hoạt động tôn giáo ở Việt Nam còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ đe dọa đến ANQG. Đó là âm mưu lợi dụng vấn đề tôn giáo để chống phá Việt Nam trên lĩnh vực dân chủ, nhân quyền; hoạt động lợi dụng tôn giáo để gây rối ANTT, kích động ly khai cát cứ trong vùng DTTS… Đấy là những yếu tố cần được tính toán trong công tác quản lý nhà nước, để vừa đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng cho đồng bào, vừa đấu tranh với các hoạt động lợi dụng tôn giáo xâm phạm lợi ích của quốc gia dân tộc.

Những nỗ lực về nhân quyền mà Việt Nam được cộng đồng quốc tế ghi nhận trong thời gian qua có một phần đóng góp không nhỏ từ kết quả của công tác quản lý nhà nước đối với hoạt động tôn giáo. Đây là những minh chứng rõ ràng nhất để đập tan mọi luận điệu xuyên tạc Việt Nam vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo.

Đã qua rồi thời kỳ thực dân đế quốc đưa quân đi khai pháp xứ An Nam. Tự do tôn giáo ở Việt Nam cần những hành động đối thoại, trực tiếp sống và sinh hoạt với cộng đồng tín đồ. Và dĩ nhiên, mọi hành động lợi dụng chiêu bài “tự do tôn giáo” để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam cần phải lên án và chấm dứt ngay lập tức.




Sẽ có chiến tranh xảy ra nếu…

Hoa đất
Sam Rainsy - chủ tịch đảng CNRP

Thủ tướng Campuchia Hun Sen cảnh báo sẽ chiến tranh chắc chắn sẽ xảy ra nếu phe đối lập CNRP giành chiến thắng trong cuộc bầu cử quốc gia năm 2018. Nhận định trên không phải là không có cơ sở trong bối cảnh phe đối lập tại Campuchia đang gia tăng các hoạt động chống phá Đảng cầm quyền của thủ tướng Hun Sen. Sau một thời gian dài phát triển ổn định, đến nay tình hình chính trị tại quốc gia này đang đứng trước những thách thức mới đòi hỏi chính đảng cầm quyền cần hành động cứng rắn và sáng suốt Campuchia phát triển vững mạnh. 

Chẳng ai mong muốn chiến tranh xảy ra, đấy là điều mà người dân Campuchia đã từng nếm trải trong lịch sử với họa diệt chúng Pôn pốt. Nhưng nếu CNRP lên nắm quyền, chắc chắn môi trường chính trị ở Campuchia sẽ không còn giữ được sự ổn định. Đi kèm với nó là những hệ lụy về kinh tế, văn hóa, xã hội sẽ kéo lùi sự phát triển của các quốc gia này. Chính biến ở các nước Trung Đông, Bắc Phi thời gian qua đã cho thấy giá trị của một nền chính trị ổn định có tác động như thế nào đến đời sống người dân nước đó.

Sở dĩ, CNRP đang dùng mọi chiêu trò để tranh giành sự ủng hộ của cử tri. Mới đây nhất là tuyên bố: cướp của người giàu chia cho người nghèo. Một xã hội phân tầng khá sâu sắc như Campuchia, việc đưa ra các luận điệu theo kiểu “hô hào” này chẳng khác gì kích động hận thù dân tộc. Sau một thời gian lợi dụng chiêu bài biên giới chống phá chính quyền Thủ tướng Hun Sen không hiệu quả, CNRP đã chuyển hướng sang "văn hóa đối thoại". Trong đó, tập trung xoáy sâu vào những bức xúc, mặt trái của xã hội ở Campuchia để chống phá đảng CPP. 

Sam Rainsy tuyên truyền "CNRP sẽ mang lại công lý cho các nạn nhân và lấy lại các vùng đất mà các công ty, các ông trùm đã cướp và đánh cắp nó để trả về cho chủ cũ". Những kinh nghiệm lãnh đạo mà CNRP có ở Campuchia chỉ là một vài chiêu bài công kích đảng CPP. Họ chưa từng có những quyết sách nào giúp ích cho sự phát triển của đất nước này. Và thực sự, nếu lên nắm quyền bằng những lời ba hoa không giới hạn, CNRP sẽ chỉ đưa Campuchia rơi vào rối loạn bởi sự cạnh tranh quyền lực và kinh nghiệm quản lý non kém của mình. 

Bên cạnh đấy, CNRP tỏ rõ thái độ thù địch với Việt Nam một cách có chủ ý. Sam Rainsy đã từng tuyên bố sẽ đuổi hết người Việt ở Campuchia về nước nếu đảng này lên nắm quyền, vu cáo Việt Nam chiếm đất của Campuchia. Và phải chăng, lý do thù địch với người Việt chỉ là chiêu bài để CNRP kích động hận thù dân tộc nhằm thực hiện mưu đồ chính trị đen tối của mình. 

Cuộc bầu cử Campuchia vào năm 2018 sẽ hứa hẹn nhiều thách thức cho đảng cầm quyền CPP. Thực tiễn bài học ở Libya, Syria, Iraq đã chứng minh sự thay đổi thế chế chính trị dưới bàn tay can thiệp của các thế lực thù địch bên ngoài không như lời hứa trước đây của các đối tượng. Những kẻ ảo tưởng sức mạnh, kích động chiến tranh như Sam Rainsy sẽ chỉ kéo lùi lịch sử của Campuchia mà thôi.



Quyền lập hội luôn được tôn trọng, thực thi tại Việt Nam

CHIẾN THẮNG - QĐND
Ủy ban thường vụ Quốc hội cho ý kiến dự án luật lập Hội

QĐND - Khi Quốc hội Việt Nam đang chuẩn bị xem xét Luật về hội theo quy trình, trong dư luận xuất hiện một số ý kiến mang tính "chọc gậy bánh xe", cho rằng, Việt Nam vẫn còn "e dè" về quyền tự do lập hội, bởi ý tưởng xây dựng Luật về hội đã có từ rất lâu nhưng đến nay vẫn đang trong quá trình xây dựng! Thậm chí, có những tư tưởng mang danh "dân chủ" đề nghị cần có “không gian dân sự” cho xã hội và không cần “kiểm soát” mọi hội, nhóm trong xã hội, đặc biệt là các “hội có chung sở thích”.

Thực tế, “không gian dân sự” cho xã hội đã và vẫn đang tồn tại, chưa có Luật về hội thì trong xã hội Việt Nam cũng đã có rất nhiều hội, nhóm dân sự hoạt động và các hội, nhóm ấy không hề bị “kiểm soát” hoạt động. Đương nhiên, hoạt động của các hội, nhóm đều phải tuân thủ luật pháp, vì lợi ích của tập thể và các thành viên. Người nào lập hội, nhóm để hoạt động đi ngược lại lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, lợi ích cộng đồng hoặc xâm phạm lợi ích, bí mật của cá nhân, tổ chức khác thì ở xã hội nào, quốc gia nào cũng sẽ bị xử lý trách nhiệm…

“Không gian dân sự” không thiếu

Theo thống kê của Bộ Nội vụ, tính đến tháng 12-2014, cả nước có 52.565 hội với 483 hội hoạt động trên phạm vi cả nước và 52.082 hội hoạt động trên phạm vi từng địa phương. Trong đó có 8.792 hội có tính chất đặc thù, gồm 28 hội hoạt động trên phạm vi cả nước và 8.764 hội hoạt động trên phạm vi từng địa phương. Về phân loại, một số hội được xác định là tổ chức chính trị-xã hội, tổ chức chính trị-xã hội-nghề nghiệp và 10 hội được thành lập đảng, đoàn để lãnh đạo hoạt động của tổ chức. Các hội còn lại được xác định là tổ chức xã hội-nghề nghiệp, tổ chức xã hội-nhân đạo, hoạt động theo nguyên tắc tự nguyện, tự bảo đảm kinh phí hoạt động. Có 31 tổ chức hội hoạt động trên phạm vi cả nước được Nhà nước cấp kinh phí để tạo điều kiện hoạt động vì đó là những lĩnh vực Nhà nước cũng có trách nhiệm thực hiện hoặc khuyến khích thực hiện, như để thúc đẩy nền văn học nước nhà, bảo vệ công lý, phát triển phúc lợi xã hội...

Đây là con số thống kê những tổ chức hội có đăng ký hoạt động và được cấp có thẩm quyền cho phép. Tất nhiên, trong xã hội còn tồn tại cực kỳ nhiều loại hội, nhóm khác nhau, từ hội đồng hương, đồng ngũ, đồng niên, đồng khóa, cho đến các hội có chung sở thích như cổ động viên, chơi các môn thể dục-thể thao, làm thơ, trồng trọt… Bản thân người viết bài này cũng như rất nhiều người khác trong xã hội đang cùng lúc tham gia hàng chục hội, nhóm như vậy. Tất nhiên, những hội, nhóm ấy cũng có tổ chức đàng hoàng, cũng thu-chi quỹ lớn, quỹ bé, cách thức hoạt động hẳn hoi. Thực tế, chưa hề có ai ngăn cản việc các cá nhân, tổ chức thành lập hội, nhóm hay kiểm soát, hạn chế các hội, nhóm ấy hoạt động, trừ phi các hội, nhóm có vi phạm pháp luật, như các hội, nhóm giang hồ, trộm cướp, cờ bạc, hành nghề mê tín dị đoan hoặc nguy hại hơn là chống phá Đảng, chính quyền, đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc…

Quyền lập hội cũng không phải chỉ được ghi nhận trong Hiến pháp năm 1946 và Hiến pháp năm 2013 như một số người lầm tưởng. Đây là một trong những quyền cơ bản của công dân Việt Nam được ghi nhận xuyên suốt trong tất cả các bản Hiến pháp được Quốc hội Việt Nam thông qua từ trước đến nay.

Điều 10 Hiến pháp năm 1946 nêu rõ, công dân Việt Nam có quyền tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài. Điều 25 Hiến pháp năm 1959: “Công dân nước Việt Nam dân chủ cộng hòa có các quyền tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội và biểu tình. Nhà nước bảo đảm những điều kiện vật chất cần thiết để công dân được hưởng các quyền đó”. Điều 67 Hiến pháp năm 1980: “Công dân có các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do lập hội, tự do biểu tình, phù hợp với lợi ích của chủ nghĩa xã hội và của nhân dân. Nhà nước tạo điều kiện vật chất cần thiết để công dân sử dụng các quyền đó. Không ai được lợi dụng các quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích của Nhà nước và của nhân dân”. Điều 69 Hiến pháp năm 1992: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Và Điều 25 Hiến pháp năm 2013: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.

Như vậy, quyền tự do hội họp, tự do lập hội của công dân Việt Nam luôn được Hiến pháp của Việt Nam ghi nhận. Không những thế, những quyền được các công ước quốc tế coi là quyền cơ bản của con người, trong đó có quyền tự do hội họp, lập hội, còn được Nhà nước Việt Nam qua các thời kỳ bảo đảm và bảo vệ. Bộ luật Hình sự Việt Nam cũng quy định rất rõ tội xâm phạm quyền hội họp, lập hội, quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của công dân.

Làm luật mới để bảo đảm tốt hơn quyền lập hội

Thực tế, không phải Việt Nam “e dè” nên chưa xây dựng Luật về hội như một số ý kiến thiếu thiện chí, thậm chí đối nghịch, luôn tìm cách hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng, hiệu lực quản lý của Nhà nước, xuyên tạc, bịa đặt "lập lờ đánh lận con đen" trên các diễn đàn, trang mạng xấu độc. Luật Quy định quyền lập hội năm 1957 đã được Quốc hội nước Việt Nam dân chủ cộng hòa thông qua, Chủ tịch nước Việt Nam dân chủ cộng hòa Hồ Chí Minh ký Sắc lệnh ban bố cho đến nay vẫn còn hiệu lực thi hành. Trên cơ sở luật này, ngày 21-4-2010, Chính phủ Việt Nam đã ra Nghị định số 45/2010/NĐ-CP quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội.

Những người luôn hô to và đòi các quyền "tự do, dân chủ" đã cố tình lờ đi một thực tế: Quyền hội họp, lập hội của công dân Việt Nam vẫn được Hiến pháp, pháp luật Việt Nam ghi nhận, bảo đảm và bảo vệ, vẫn được thực thi bình thường trong cuộc sống. Các vướng mắc nảy sinh chưa đến mức cấp thiết phải sửa đổi hay xây dựng luật về hội mới ngay lập tức trong các thời điểm trước đây. Trong khi đó, với sự chuyển mình mạnh mẽ trong lĩnh vực kinh tế, việc ưu tiên sửa đổi, xây dựng các luật để vận hành trơn tru nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, hay bảo đảm tinh thần cải cách tư pháp là tất yếu. Bởi vậy, việc đến nay Quốc hội Khóa XIII mới xem xét Luật về hội để thay thế luật năm 1957 cũng là bình thường.

Việc Quốc hội Khóa XIII quyết định xây dựng Luật về hội mới là để bảo đảm, bảo vệ tốt hơn quyền lập hội, tham gia hội của công dân, đồng thời đáp ứng tinh thần mới của Hiến pháp năm 2013 là việc hạn chế quyền con người, quyền công dân chỉ được quy định tại các văn bản luật, các văn bản dưới luật (như nghị định) không được quy định hạn chế quyền con người, quyền công dân. Đương nhiên, theo đúng tinh thần của Hiến pháp năm 2013 và theo thông lệ quốc tế, quyền lập hội của công dân cũng sẽ bị Luật về hội hạn chế trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng… Ai lập hội hay lợi dụng việc tham gia hội để có các hoạt động vi phạm pháp luật chắc chắn cũng vẫn phải chịu trách nhiệm dân sự, hành chính, hay thậm chí là hình sự cho hành vi vi phạm của mình.

Xin nêu dẫn chứng mà hẳn nhiều người đã biết, đó là thời gian qua, một phụ nữ lợi dụng trang mạng xã hội, lập hội nhóm “Tập đoàn thánh bóc” công khai trên mạng xã hội để xâm phạm bí mật đời tư, xâm phạm lợi ích của các cá nhân khác đã bị lực lượng chức năng bắt giữ để phục vụ công tác điều tra, truy cứu trách nhiệm hình sự…

Rõ ràng, những ý kiến đề nghị “phải có không gian dân sự” cho các hội, nhóm ở Việt Nam, đặc biệt là "các hội, nhóm có chung sở thích", “không được kiểm soát hoạt động của mọi hội, nhóm trong xã hội” hoặc là do người đề xuất chưa tìm hiểu kỹ lịch sử lập hiến, lập pháp cũng như thực tiễn ở nước ta, hoặc là do một số kẻ cố tình bóp méo sự thật, chống phá Đảng, chính quyền, gây hiểu lầm, hồ nghi không đáng có trong nhân dân về việc bảo đảm, bảo vệ và thực thi quyền lập hội tại Việt Nam.

Tập Cận Bình lép vế trước Giáo Hoàng

Hoa đất
Tập Cận Bình và phu nhân đến Mỹ

Chuyến công du của Tống bí thư Tập Cận Bình được đón tiếp bằng 21 phát đại bác khi đứng cùng Tổng thống Mỹ Barack Obama ngoài Nhà Trắng hôm 25/9. Cách thức đón tiếp trọng thị của người đứng đầu Nhà trắng đã cho thấy tầm quan trọng của mối quan hệ Mỹ - Trung trong bối cảnh tình hình thế giới có nhiều thay đổi. Ấy vậy mà sự xuất hiện của hai nhật vật có vị trí không kém phần quan trọng tại Mỹ “vô tình” làm lu mờ hình ảnh của ông Tập. 

Mặc cho báo chí nhà nước Trung Quốc tuyên truyền đậm về sự long trọng của lễ đón tiếp ông Tập Cận Bình, nhưng dư luận tại Mỹ dường như chả mấy quan tâm đến sự kiện này. Hơn hết, sự xuất hiện của Giáo hoàng ngay sau đó đang biến những nỗ lực thúc đẩy mối quan hệ Mỹ - Trung của ông Tập rơi vào ảm đạm đến khó tin. 

Theo số liệu của công ty MediaMiser, một chuyên gia hàng đầu trong việc theo dõi tin tức và nội dung trên mạng internet, lượng theo dõi thông tin trên Facebook và các phương tiện khác ở Mỹ về Giáo hoàng Francis dẫn đầu với 765.000, còn 107.000 về ông Tập. Các bài báo đăng trên mạng tập trung đề cập Giáo hoàng nhiều gấp 4 lần so với ông Tập. Mặc dù chỉ ở Mỹ trong 3 ngày nhưng những bài phát biểu của Giáo hoàng thu hút sự quan tâm của chính giới và người dân Mỹ với thời lượng nhiều gấp 25 lần so với các bài phát biểu của ông Tập. 

Phải chăng đấy là những thống kê biết nói phản ánh giá trị thực của Trung Quốc trong con mắt của người Mỹ. 

Vẫn luôn tự nhận mình là nước lớn, muốn hợp tác để chia sẻ lợi ích với Mỹ (trong đó có vấn đề Biển Đông), nhưng dường như bộ mặt giả tạo của quốc gia này đang đánh mất niềm tin từ Mỹ.

Tại Mỹ, ông Tập vẫn có những phát biểu hoành tráng như Trung Quốc đang có kế hoạch để tạo ra một quỹ duy trì hòa bình và hỗ trợ phát triển trị giá 2 tỷ USD dưới sự bảo trợ của Liên Hợp Quốc trong 10 năm. Ngoài ra, ông tuyên bố rằng Trung Quốc trong năm năm tiếp theo sẽ cung cấp 100 triệu USD cho Liên minh châu Phi để đối phó với các cuộc khủng hoảng. Ông cũng hứa hẹn tặng 10 triệu USD cho các cơ quan khác của Liên Hợp Quốc để thúc đẩy nữ quyền. Bên cạnh đó, ông Tập kêu gọi “các nước lớn, mạnh mẽ và giàu có không đàn áp các nước nhỏ, nghèo và yếu”. 

Nhưng ông Tập đâu biết rằng, chính Trung Quốc đang thực thi chính sách “lấy mạnh hiếp yếu” trên Biển Đông và “nói một đằng làm một nẻo” trong các vấn đề liên quan đến việc hỗ trợ cho các nước nghèo.


Một lần nữa ông Tập lại diễn trò cười trước dư luận Mỹ.

28/09/2015

Tạ Phong Tần chuyển hướng làm nghề luật sư

Hoa đất
Tạ Phong Tần tuyên bố sẽ kiện Việt Nam

Dù có chút bôn ba của thân phận người phụ nữ khi đơn độc sang Mỹ, Tạ Phong Tần vẫn thể hiện bộ mặt lỳ lợm, không ngại ngùng trước dư luận cờ vàng ở đây. Lạ thay, dù mới chỉ biết một vài thông tin về cộng đồng cờ vàng tại đây, nhưng phong cách mạnh dạn của mụ phần nào đã che lấp sự lo âu vốn có của những suy nghĩ trong con người nay. Ở xứ lạ, môi trường hoàn toàn khác biệt về cái gọi là giá trị, dân chủ nhân quyền phương Tây, thích nghi với điều đó là cả một quá trình, ai dè mụ vừa chân ướt, chân ráo đến đây.

Đã từng có một công việc ổn định trước lúc sang Mỹ, nhưng nghe chừng chuyên môn của mụ chẳng giúp ích gì cho cuộc sống vốn dĩ xô bồ, khắc nghiệt của thế giới tư bản tại đây. Nghe những phát biểu ngông cuồng của Tạ Phong Tần, dư luận đang mường tượng mụ sắp chuyển sang hành nghề luật sư kiếm sống:

“Vụ kiện của tôi còn hoành tráng hơn vì tất cả các bài viết của tôi đã đăng công khai với tên Tạ Phong Tần trên mạng Internet. Khi bọn họ đưa những thứ đó ra trước tòa để buộc tội tôi, nhưng họ không dám tranh luận với tôi là cụ thể tôi sai ở chỗ nào. Khi tôi yêu cầu được đối chất với các điều tra viên giám định tài liệu đó thì cũng không được đáp ứng. Đó là việc vi phạm luật pháp Việt Nam một cách hết sức trầm trọng, chưa nói tới việc vi phạm luật pháp quốc tế. Ngay cả căn cứ theo pháp luật Việt Nam hiện hành, tôi không phạm tội.”

Tạ Phong Tần đang ấp ủ ý định kiện Nhà nước Việt Nam vì vi phạm pháp luật? Thật nực cười cho những ý tưởng viễn vông của mụ. Vi phạm điều gì? Vi phạm như thế nào chắc hẳn các tổ chức quốc tế bên ngoài, vốn dĩ hàng ngày vẫn thường xuyên xăm xoi tình hình chính trị tại Việt Nam đã chú ý từ rất lâu. Mục đích của chúng không nằm ngoài những toan tính lợi dụng sơ hở trong công tác tố tụng của cơ quan chức năng để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đáng tiếc, những sơ hở đó vẫn chỉ là sự “chờ đợi” mỏi mòn của các thế lực bên ngoài. Bản cáo trạng nhận tội mà đích danhTạ Phong Tần ký tên đã nói lên tất cả. Hành vi vi phạm pháp Việt Nam của con người này đã được công khai rộng rãi cả trong và ngoài nước.

Ra tù sớm, sang Mỹ cũng là đặc ân của Nhà nước Việt Nam đối với những con người bám đít ngoại bang, chà đạp lên lợi ích dân tộc như Tạ Phong Tần. Kiện ai, kiện như thế nào, kết quả ra sao? chắc chúng ta đã biết rõ. Duy chỉ có điều, những phát ngôn theo kiểu “được mất chẳng sao” đang giúp Tạ Phong Tần tìm kiếm nhiều hơn những cơ hội mưu sinh ở Mỹ. Hãy điểm qua một vài nhân vật sang Mỹ trước mụ.

Là một nhà văn thuộc loại quèn ở Việt Nam, khi sang Mỹ Trần Khải Thanh Thủy vẫn hầu như không có đất dụng võ, chưa được cấp thẻ nhà văn, nhà báo. Vậy thì lấy đâu ra việc Trần Khải Thanh Thủy sống bằng chính trình độ của mình.

Cù Huy Hà Vũ với cái mác Tiến sỹ Luật lâu lâu không sử dụng đang ngày mai một dần. Chưa giúp gì cho việc cải thiện hệ thống pháp luật của Mỹ, chí ít là trợ giúp pháp lý cho người Việt tại đây, nghe đâu anh Vũ đang có ý định chuyển sang viết báo để kiếm cơm qua ngày. Lý do chính đến bây giờ mới biết là bằng Tiến sỹ của Vũ không đáp ứng được chuyên môn trên đất Mỹ.


Làm đủ nghề để mưu sinh ở Mỹ, kể cả nghề tay trái là lý do giải thích vì sao Tạ Phong Tần muốn chuyển hướng sang làm luật sư. Biết đâu, mụ sẽ đưa tất cả các vụ án ở Việt Nam ra để kiện? Luật sư như mụ đâu có nhất thiết phải biết luật, phải có bằng Tiến sỹ luật như Cù Huy Hà Vũ.

Quy phục cờ vàng – cách duy nhất để tồn tại trên đất Mỹ

Hoa đất
Tạ Phong Tần nhanh chóng quy phục cờ vàng

Một quy luật tất yếu khi tỵ nạn chính trị tại Cali, nơi tập trung các ổ nhóm chống cộng cực đoan là phải quy phục cờ vàng một cách vô điều kiện. Chưa biết nhân vật xin tỵ nạn ấy liệu có đáp ứng được yêu cầu chống Cộng vốn đòi hỏi trình độ và sự thâm thù chế độ sâu sắc hay không, nhưng chí ít, quy phục cờ vàng là cách nhanh nhất để hòa nhập vào cuộc sống vốn xô bồ, đấu đá của bè lũ chống cộng hải ngoại tại đây.

Tạ Phong Tần là minh chứng điển hình cho nhận định trên.

Trước lúc sang Mỹ, dư luận trong nước đang băn khoăn liệu nữ tướng Tạ Phong Tần có cầm Cờ Vàng hay không? Bởi vụ lùm xùm của “đàn anh” anh Điếu Cày trước đây là một hình ảnh hết sức ái ngại cho phong trào rận chủ Việt. Hải Điếu Cày sợ hãi, không dám cầm Cờ Vàng nhưng chính bị những đối tượng cực đoan dí vào tay, đành ra miễn cưỡng phải cầm. 

Rút kinh nghiệm sâu sắc từ những chia sẻ đầy bản năng từ Hải Điếu Cày, Tạ Phong Tần hồ hởi đón nhận Cờ Vàng như thể đã quen thuộc từ lâu. Ai chả biết rằng, lúc ở Việt Nam, mụ chỉ hoạt động chống phá theo sự chỉ đạo từ bên ngoài bằng những bài viết lệch lạc đơn thuần. Lúc này Cờ Vàng chẳng mấy làm mụ quan tâm, bởi quan trọng hơn là cái cần câu cơm vẫn nuôi sống mụ và gia đình hàng ngày. Có hay không Cờ Vàng đại diện cho chính thể nào không quan trọng với mụ.

Ấy vậy mà vừa mới chân ướt chân ráo sang Mỹ, Tạ Phong Tần đã nhanh chóng quy phục, vuốt đuôi cho phe chống Cộng tại Mỹ. Cái lí do được mụ đưa ra cho việc quy phục cờ vàng hết sức buồn cười. Chắc lâu lâu không viết lách nên ngôn ngữ của mụ khá sến sẩm và nhiêu khê vô cùng. Mụ phát biểu: “Tôi rất vinh dự được nhận lá cờ này... Lá cờ này ở miền Nam trước đây đã cho người dân quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Có thể nói lá cờ này đại diện cho quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của người Việt Nam.”.

Thế mới thấy hết được sự tráo trở của những kẻ hành nghề rận chủ. Ở bên trong thì luôn mượn danh, hô khẩu hiệu yêu nước, yêu tổ quốc, chống tham nhũng… để hành nghề. Ra bên ngoài thì quay ngoắt 180 độ, vinh danh ngay cái biểu tượng của chế độ đã từng theo chân thực dân đế quốc chà đạp lên lợi ích dân tộc. Ở Việt Nam, Tần vốn là người đã từng có công việc ổn định. Sang Mỹ với trình độ mưu sinh bằng vài bài viết “chửi” chế độ của tầm trí thức thấp kém, liệu Tạ Phong Tần có thể tồn tại, sống ngoi ngóp bao lâu trên đất Mỹ?

Với thái độ tích cực quy phục trước Cờ Vàng của nàng Tạ, hẳn là có những lời khuyên đáng giá của chính người "thua" Điếu Cày. Một màn ra mắt hoàn hảo hơn chính người anh, người đồng nghiệp của mình trước đây. Cũng dễ hiểu bởi vì chỉ một vài cá nhân xuất khẩu sang Mỹ, không chỉ bảo, dựa vào nhau mà sống chắc chỉ còn chờ chết đói cả lũ mà thôi.



Mối quan hệ Nga – Mỹ trong cuộc chiến chống IS

Hoa đất
Nga đã điều quân đến Syria chống IS

Nga là quốc gia phản ứng khá thận trọng trong liên minh toàn cầu chống IS do Mỹ lập ra. Vào thời điểm lịch sử, hội nghị trong hai ngày 15 – 16/9/2014 đã ra đời liên minh toàn cầu chống IS. Nước Nga thực chất đã có mặt ở hội nghị lịch sử ấy, nhưng họ chỉ đến và đi như một cái bóng, với tuyên bố đầy xã giao: làm gì thì làm cũng phải tôn trọng luật pháp quốc tế. Thái độ của nước Nga khiến những người thần tượng họ có vẻ hụt hẫng. Thời gian gần đây, Nga mới thực sự vào cuộc khi tăng cường hiện diện quân sự tại Syria và cung cấp một lượng khá lớn vũ khí các loại cho quân đội Syria, nhằm hỗ trợ đồng minh lâu năm Bashar al-Assad. 

Tổng thống Nga Vladimir Putin đang chuẩn bị cuộc không kích đơn phương chống lại tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) tại Syria nếu Mỹ từ chối tham gia liên minh. Hơn bao giờ hết, sự hiện diện của một “nước lớn” như Nga trong cuộc chiến toàn cầu chống IS luôn là liều kích thích đủ sức nặng để chấm dứt thảm họa cho hàng triệu người tại Syria.

Nga với thái độ cầu thị đang hành động quyết liệt kêu gọi chính phủ Mỹ và các đồng minh đồng ý tham gia mặt trận chung với Nga, Iran và quân đội Syria chống lại IS. Tuy nhiên, phản ứng của Mỹ và đồng minh tỏ ra hững hờ nếu không nói là bất hợp tác. Thay vào đấy, các quốc gia này chỉ đáp lại bằng việc gia tăng không kích IS. 

Vì sao đến bây giờ Nga mới thực sự có những phản ứng mạnh mẽ với IS?

Thứ nhất, khủng bố là vấn nạn toàn cầu, nước Nga cũng phải đối diện với những phần tử dân tộc cực đoan, khủng bố. Một thế giới không khủng bố có lẽ là giấc mơ mà người Nga luôn chờ đợi trong thế kỷ này. Tham gia vào cuộc chiến chống IS, Nga sẽ thể hiện vai trò, trách nhiệm của mình đối với cộng đồng quốc tế, đồng thời chủ động loại bỏ những phần tử dân tộc cực đoan núp dưới chiêu bài khủng bố để chống chính phủ.

Thứ hai, Syria luôn là đồng minh thân cận của Nga ở khu vực. Chính Nga là quốc gia phủ quyết nghị quyết của Hội đồng bảo an LHQ do Mỹ khởi xướng về việc cho phép tấn công quân sự vào Syria để lật đổ chính quyền của tổng thống Assad. Tham chiến ở Syria Nga sẽ có những thuận lợi khá rõ rệt khi họ có căn cứ không quân, hải quân ở Cảng Tartus của quốc gia này. Trong khi, chính quyền Bashar al-Assad không cho phép không lực liên quân được bay vào lãnh thổ của họ, thì Nga lại có những ưu thế đặc biệt để thể hiện sứ mệnh của mình. Trong bối cảnh Mỹ đang dùng cuộc chiến chống IS để lật đổ chính phủ Bashar al-Assad, việc Nga đưa quân vào Syria là cuộc hiện diện quân sự nhằm khẳng định sự tiếp tục “ủng hộ” của quốc gia này với chính quyền của tổng thống Bashar al-Assad

Thứ ba, trong bối cảnh nền kinh tế đang rơi vào tình trạng khó khăn do ảnh hưởng từ lệnh cấm của Mỹ và đồng minh, việc Nga đưa quân ra bên ngoài tham chiến còn là cách hướng sự chú ý của dư luận trong nước ra bên ngoài. Mặt khác, đây là là cơ hội để quốc gia này tìm kiếm những giải pháp mới cho vấn đề IS đang bế tắc, hay thắt chặt lại mối quan hệ ngoại giao vốn đang đóng băng với Mỹ và đồng minh.

Đấy là lý do giải thích vì sao Mỹ và đồng minh vẫn im lặng trước lời đề nghị này của Nga!



25/09/2015

Vì sao các tín đồ đạo Hồi lại hành hương Mecca

Hoa đất
Số lượng người hành hương Mecca hàng năm càng tăng

Khác với các tôn giáo độc thần, các tôn giáo khác trên thế giới, đạo Hồi có luật Hồi giáo là Shari’ah. Giai đoạn đầu sau khi Hồi giáo ra đời, giáo luật Hồi giáo chủ yếu dựa vào kinh Qu’ran. Kinh Qu’ran đối với người theo đạo Hồi không chỉ là nguồn gốc cho sự sùng bái đạo mà cả luật pháp, bởi kinh Qu’ran chứa đựng rất nhiều quy định buộc các tín đồ phải tuân thủ trong cuộc sống. Tuy nhiên, quy định của kinh Qu’ran trong cộng đồng Hồi giáo nguyên thuỷ đã không thể bao trùm hết mọi mặt của cuộc sống. Vì vậy người ta phải sử dụng thêm một số tập quán cổ xưa cũng như các quy định của các truyền thuyết Sunna. Hơn thế nữa, trong quá trình phát triển và bành trướng thế lực, chinh phục thêm những vùng lãnh thổ mới, người ả rập đã phải đương đầu với các dân tộc phát triển hơn họ về kinh tế, xã hội, văn hoá. Cho nên đã nảy sinh sự cần thiết bổ sung những quy định mới, luật lệ mới cho phù hợp. Đó chính là nguồn gốc ra đời Shari’ah được xây dựng trên cơ sở kinh Qu’ran, tập quán truyền thống (Hadith) và những hành vi, phép xử thế của Muhammad, nên nó được coi như giáo luật. Thực tế nó là cuốn luật phong tục của người Hồi giáo.

Giáo luật Hồi giáo bao gồm rất nhiều vấn đề, từ những quy tắc ứng xử cá nhân, quan hệ trong gia đình, với láng giềng, với cộng đồng cho đến đời sống kinh tế và chính trị của quốc gia; từ hôn nhân, bố thí cho đến quan hệ với những người không theo đạo Hồi…Song nội dung chủ yếu được thể hiện “5 cốt đạo” còn gọi là 5 trụ cột của đạo Hồi đó là: (1) Sahhadah (tuyên xưng đức tin): mỗi tín đồ Hồi giáo phải xác nhận đức tin chỉ có một thượng đế duy nhất và Muhammad là tiên tri và là sứ giả của Ngài; (2) Salat (cầu nguyện): các tín đồ Hồi giáo phải cầu nguyện mỗi ngày 5 lần: lúc mặt trời mọc, buổi trưa, buổi chiều, lúc mặt trời lặn và buổi tối khi đi ngủ; (3)Zakat (bố thí cho người nghèo); (4) Sawm (nhịn ăn trong tháng chay Ramadal) và (5) Haji (hành hương Mecca).

Như vậy, có thể thấy rằng, hành hương Mecca là một trong những bổn phận thiêng liêng của tín đồ đạo Hồi. Việc bảo vệ địa vị độc tôn của Thánh Allah và tôn giáo mà các tín đồ đi theo đã dẫn đến chỗ các tín đồ Hồi giáo có thái độ căm ghét, bất hợp tác, thậm chí có thể hành hung kẻ ngoại đạo dám xúc phạm, nhạo báng tôn giáo của họ. Họ không ưa những tín đồ nhạt đạo, khô đạo. Từ quan điểm này, đạo Hồi là một tôn giáo có đức tin lớn nhất trên thế giới. 


Cũng dễ hiểu vì sao hàng năm có hàng triệu người hành hương về Ả Rập Xê Út để thể hiện đức tin đối với thánh Alla. Và mặc dù năm nào cũng có thương vong nhưng con số kỷ lục của năm 2015 với 717 người thiệt mạng và hàng trăm người khác bị thương cũng chỉ mang ý nghĩa tôn thờ thượng đế. Niềm tin mãnh liệt của các tín đồ đạo Hồi không phải vì thế mà suy giảm, số người đến Mecca không vì thế mà ít dần đi... Bởi vì, niềm tin tôn giáo luôn có sức mạnh ghê gớm vượt qua mọi giới hạn của xã hội. 





Mỹ đang xem thường Trung Quốc

Hoa đất
Toàn cảnh chiêu đãi ông Tập ở Mỹ

Sự phát triển thần kỳ của Trung Quốc trong hơn một thập niên qua đã đưa quốc gia này vươn tầm đứng thứ 2 thế giới về tổng thu nhập GDP. Một cường quốc kinh tế hiện hữu đồng nghĩa với sức mạnh về chính trị đang chứng minh cho quy luật tất yếu của lịch sử: Trung Quốc đang trỗi dậy, bành trướng bất chấp luật pháp quốc tế.

Cách ứng xử có phần thô bạo trên Biển Đông thời gian qua là ví dụ điển hình. Hay như cái cách mà Trung Quốc dùng “tiền” để mua ảnh hưởng chính trị của mình ở Campuchia, Châu Phi... Điều này cho thấy, giữa các nước lớn vẫn còn những khoảng cách nhất định trong ứng xử các vấn đề liên quan đến quan hệ đối ngoại của mình. Trung Quốc chưa bao giờ thể hiện tầm vóc của một nước lớn theo đúng nghĩa của nó.

Chuyến thăm của ông Tập Cận Bình đến Mỹ trong bối cảnh căng thẳng quan hệ giữa hai nước đang chứng minh cho nhận định trên. Sự đón tiếp theo cách giản đơn đến kỳ lạ của các nguyên thủ nổi tiếng xa hoa trong chính giới Hoa Kỳ đang làm bẽ mặt thể diện của Trung Quốc. 

Bữa tiệc chiêu đãi ông Tập Cận Bình tại thành phố Seattle - chặng dừng chân đầu tiên của ông trên đất Mỹ - chẳng phải là quốc yến và không có mặt Tổng thống Mỹ Barack Omaba. Điều này đã thể hiện sự thiếu tôn trọng trong cách tiếp đón người đứng đầu cường quốc số 2 thế giới. 

Chưa dừng lại ở đấy, trong thực đơn tiếp đón ông Tập còn có wasabi, loại gia vị độc chiêu của ẩm thực Nhật Bản. Phải chăng, Mỹ đang muốn nhắc khéo Trung Quốc về mối quan hệ với đối tác chiến lược của mình ở Đông Á là Nhật Bản, rằng muốn hợp tác với Mỹ thì Trung Quốc cần tôn trọng lợi ích của các quốc gia liên quan ở đây.

Hay như đồ uống rượi vang vốn là nguyên tắc trong các bữa tiệc tiếp đón các nguyên thủ quốc gia. Cũng đầy đủ các loại vang đỏ và vang trắng như thông lệ, nhưng giá chỉ từ 15 USD và 11,95 USD/chai. Người Mỹ thực dụng nhưng chưa bao giờ tiết kiệm đến mức chỉ chi vào đô la cho rượu vang để đón tiếp ông Tập. Phải chăng quốc gia này luôn xem thường Trung Quốc vì chưa xứng tầm để được dùng những thứ hảo hạng trong giới thượng lưu. 

Nhìn nhận qua cách tiếp đón ông Tập, chúng ta phần nào thấy được sự xem thường của người Mỹ với Trung Quốc. Khác với phong cách đối thoại bằng những phát biểu mang tính “ngoại giao” nhiều hơn là thực chất giữa hai nước, rõ ràng đi đến đâu Trung Quốc cũng bị xem thường.



23/09/2015

BBC Tiếng Việt lại xuyên tạc vấn đề nhân quyền ở Việt Nam

Hoa đất

BBC tiếng Việt lại xuyên tạc tình hình nhân quyền ở Việt Nam

BBC là một tập đoàn truyền thông lớn, trong đó có trang tin tức bằng tiếng Việt. Chắc hẳn các thành phần trong xã hội đều biết đến BBC tiếng Việt với nội dung khá đa dạng về tình hình chính trị, kinh tế, xã hội ở Việt Nam. Không hiểu Việt nam có phải là một thị trường tiềm năng của BBC hay không, nhưng để ý có thể thấy BBC đã đầu tư rất nhiều tiền cho bản tin tiếng Việt, từ hệ thống đội ngũ cộng tác viên ở trong nước, ban biên tập ở nước ngoài, hay là đội ngũ trí thức nổi tiếng được BBC trả tiền kha hậu hĩnh. 

Để tạo sự khách quan trong cách đưa tin BBC đều đưa ra một luận điểm quen thuộc, được lặp đi lặp lại như những phát súng liên thanh nhằm đánh lừa dư luận: “Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả…”. Thật nực cười với những chiêu trò theo kiểu trẻ con của BBC tiếng Việt. Đọc bài: VN 'nhạy bén hơn' khi đàn áp bất đồng, BBC lại thể hiện bộ mặt cũ kỹ của công nghệ xuyên tạc tình hình chính trị tại Việt Nam.

Thứ nhất, Theo BBC tiếng Việt nhấn mạnh “Việt Nam nhắm vào các luật sư chuyên bảo vệ các tù nhân chính trị để đàn áp”, như: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Đài... Cũng dễ hiểu, bởi vì các luật sư vốn dĩ là thành phần trí thức có trình độ. Với cái tôi cao ngất ngưỡng, họ dễ dàng tiêm nhiễm tư tưởng học đòi làm “lãnh tụ”. Trong khi chỉ với chuyên môn đơn thuần, không chịu giáo dục, cống hiến, họ dễ dàng bị các thế lực bên ngoài lôi kéo vào các hoạt động chống phá. Dĩ nhiên, theo cách tung hô từ bên ngoài, họ là lãnh tụ của phong trào bất đồng chính kiến ở Việt Nam. Bị giam tù đơn giản chỉ vì các luật sư này đang cố tình phản bội lại dân tộc.

Luận điểm thứ hai được BBC đưa ra: chiến thuật được sử dụng là ra các cáo buộc hình sự đối với các tù nhân chính trị để đánh lạc hướng những lời chỉ trích. Xin thưa rằng, ở Việt Nam chỉ có các hành vi vi phạm pháp luật mới bị xử lý. Bất đồng chính kiến là quyền tự do mỗi công dân. Nhưng ngay cả những người có trình độ vi phạm pháp luật đều phải chịu các chế tài nhiêm khắc từ pháp luật. Ai chẳng biết Cù Huy Hà Vũ và Lê Công Định trong bản cáo trạng đã ăn năn hối lỗi về hành vi lật đổ chính quyền nhân dân và xin được hưởng sự khoan hồng của pháp luật. Vậy có cần thiết cứ phải đánh lạc hướng dư luận như BBC đang suy diễn?

Thứ ba, BBC cáo buộc chính quyền tập trung kiểm soát hoạt động trên mạng của những đối tượng cần chú ý. Cùng với phát triển của mạng xã hội, chính phủ của bất kỳ quốc gia nào cũng cần có các biện pháp để quản lý. Nhiều quốc gia đã cấm Facebook vì các hành vi đe dọa sự tồn tại của chế độ ở nước đó. Vì vậy, kiểm soát mạng xã hội trong đó kể cả những đối tượng cần chú ý là việc làm hết sức bình thường. Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Kinh nghiệm của ông cha ta vẫn là tài sản vô giá của các thế hệ sau này.

Chỉ một vài luận điểm, chúng ta có thể nhận ra BBC tiếng Việt đang xuyên tạc, can thiệp sâu hơn vào công việc nội bộ của Việt Nam. Chỉ một bài viết tưởng như là khách quan, trung thực nhưng thực ra lại là những ẩn ý chính trị xâu xa của họ.



#FREETHE20 có thực sự đáng để chờ đợi

Hoa đất
Bùi Hằng sẽ theo chân của Tạ Phong Tần

CHIẾN DỊCH "#FREE THE 20" ra đời đã tiếp tục khẳng định: lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước là hoạt động mang tính chất quy luật của Mỹ

Ý tưởng của chiến dịch này là bà Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc, Samantha Power. Nội dung của nó nghe khá rầm rộ với thông điệp được phát đi nhằm kêu gọi mọi người trên thế giới cùng lên tiếng yêu cầu trả tự do cho 20 nhà nữ hoạt động vì “nhân quyền” đang bị cầm tù dưới cách liệt kê của bà.

Đáng chú ý, ở Việt Nam xuất hiện hai gương mặt quen thuộc trong bản danh sách là Tạ Phong Tần và Bùi Thị Minh Hằng. Không hiểu có phải vì lý do trùng hợp ngẫu nhiên hay không, sau khi chiến dịch ra đời được vài ngày, Tạ Phong Tần đã được ra tù sớm thời hạn và được đưa đi định cư ở Mỹ. Giới rận chủ trong và ngoài nước tung hô, ăn mừng chiến công của #FREETHE 20 trong khi chưa rõ thực hư về nó. 

Đại sứ Power viết trên trang FB của Bà:

"Bùi Thì Minh Hằng đang bị cầm tù một cách tuỳ tiện. Bà bị bắt vào năm 2014 vì ôn hoà phản đối việc một nhà hoạt động khác bị bắt tuỳ tiện. Vào năm 2011 bà cũng bị bắt bởi chính điều đó. Nhà hoạt động 51 tuổi này đã mang lại tiếng nói cho những người thấp cổ bé họng, đấu tranh cho quyền của dân oan đã bị chính quyền lấy đất.

Hãy tiếp tay với chúng tôi, kêu gọi tự do cho Bà Bùi Hằng".

Có thể khẳng định rằng, Samantha Power chắc chắn đã biết trước việc Tạ Phong Tần được tha tù trước thời hạn. Bởi vì, từ lúc ra đời #FREETHE 20 đến nay, chưa có một một động thái thực chất nào đáng kể để vận động trả tự do cho Tạ Phong Tần ngoại trừ những phát ngôn và biểu ngữ mang tính chất giới thiệu đầy hình thức của nó. Việc trả tự do cho Tạ Phong Tần là điều đã được các cấp có thẩm quyền xem xét trước đó. Còn việc Mỹ muốn đưa Tạ Phong Tần xuất cảnh, chắc chắn phải có sự đồng ý của Nhà nước Việt Nam. Như vậy, có thể hiểu rằng, nhờ vào công tác trao đổi thông tin giữa hai Nhà nước mà cụ thể là việc Mỹ đã đề xuất đưa Tạ Phong Tần xuất cảnh sau khi ra tù nên Samantha Power đã chớp thời cơ để khởi xướng cái gọi là #FREETHE 20. 

Nói thật ra, Samantha Power chỉ muốn thông qua #FREETHE 20 để đánh bóng tên tuổi của mình, chứ chẳng phải là loại tài giỏi gì. Cứ theo kiểu mà giới rận chủ đang tung hô Samantha Power như thời gian qua, sẽ dễ xuất hiện hàng nghìn chiến dịch kiểu như #FREETHE 20. Biết đâu lúc đó sẽ có dòng người tù nhân di cư từ Việt Nam sang Mỹ?

Kịch bản Tạ Phong Tần sang Mỹ trước đang khiến Bùi Thị Minh Hằng lạc lõng. Theo kịch bản của #FREETHE 20, Samantha Power vẫn tiếp tục kêu gọi để mụ được ra tù sớm. Và màn kịch nhận vé máy bay đi Mỹ cho cái gọi là 20 tù nhân lương tâm này đã được Bộ ngoại giao nước này đặt sẵn. Chỉ chờ ra tù, biết đâu Bùi Thị Minh Hằng cũng sẽ theo bước chân của Tạ Phong Tần đến chân trời dân chủ, tự do ở bên kia bán cầu.


Vì vậy, #FREETHE 20 cũng chỉ là màn kịch đã được dựng sẵn. Múa rìu qua mắt thợ theo kiểu này chỉ làm giới rận chủ hoa mắt từ đấy dẫn đến hoang tưởng mà thôi.

Đã ngu còn tỏ ra nguy hiểm

Hoa đất
Bùi Thế Anh đang thể hiện sự "ngu" của mình

Đảng cộng sản là tổ chức chính trị xã hội quy tụ những quần chúng ưu tú nhất vì lợi ích của nhân dân và của dân tộc. Điều này đã được lịch sử khẳng định. Trong quá trình tồn tại và phát triển của mình, Đảng đã không ngừng hoàn thiện tổ chức bộ máy, xứng đáng với sứ mệnh lịch sử lãnh đạo đất nước và xã hội.

Đảng lãnh đạo đất nước và xã hội thông qua các chỉ thị, nghị quyết. Mọi đảng viên đều phải tuân thủ nghiêm ngặt nội quy của Đảng mình. Tất nhiên, Đảng không làm thay chức năng của Nhà nước. Trên trang Việt Tân, xuất hiện khẩu hiệu của fb Bùi Thế Anh với nội dung: chỉ thị, nghị quyết của Bộ chính trị, đảng cộng sản với tôi là vô giá trị. Xoay quanh câu chuyện này, Hoa đất xin lạm bàn một vài điều.

Không thích, không phục các chỉ thị, nghị quyết của Đảng cộng sản là quyền của mỗi người, tuy nhiên có nhất thiết phải nói ra nếu không phải là sự đố kỵ hay ghen ghét từ những suy nghĩ nhỏ nhen vốn tồn tại trong mỗi con người chúng ta. 

Tôi tin chắc rằng Bùi Thế Anh không phải là đảng viên của Đảng Cộng sản. Đã không phải là đảng viên thì có quyền không tuân thủ các quy định trong cơ cấu, điều lệ của tổ chức này, bao gồm cả chỉ thị, nghị quyết. Tuy nhiên, khi đã được thể chế hóa thành pháp luật, cái thói bất cần đời theo kiểu “vô giá trị” của Bùi Thế Anh ngay lập tức sẽ có chế tài xử lý. Xin lấy ví dụ cụ thể. Đảng ra nghị quyết về đảm bảo an toàn giao thông. Bùi Thế Anh có thể không phục là chuyện bình thường. Nhưng sau khi được thể chế hóa, Chính phủ giao cho Bộ Công an ban hành quy định bắt buộc đội mũ bảo hiểm đối với người tham gia giao thông. Thử hỏi Bùi Thế Anh không tuân thủ, xem đây là vô giá trị thì kết quả sẽ ra sao? Đấy là sự “ngu” của những kẻ tỏ ra nguy hiểm. 


Chiêu trò chống phá này đã không còn xa lạ với cộng đồng mạng. Sau khi xuất hiện phong trào Tôi không thích Đảng cộng sản nay lại xuất hiện thêm những màn kịch mới phụ họa cho các thế lực bên ngoài. Một cá nhân thích hay không thích Đảng cộng sản là chuyện bình thường, nhưng ẩn ý của Việt Tân ở đây chỉ là lăng xê cho một xu hướng GATO tổ chức chính trị xã hội lớn mạnh nhất ở Việt Nam, từ đấy làm “bình phong” cho những âm mưu chống phá đứng sau nó. Nói xấu, phỉ báng, lật đổ Đảng cộng sản đều bị pháp luật trừng trị, tuy nhiên “không thích chỉ thị, nghị quyết của Đảng” là một cách nói giảm nói tránh khá khôn khéo và quan trọng hơn là nó đã “lách” được những chế tài pháp luật đã dựng sẵn.


Suy đi tính lại, cái ngu của Bùi Thế Anh cũng chỉ là bình phong cho các chiêu trò mà Việt Tân đang hàng ngày khai thác để chống phá Việt Nam mà thôi.

Tạ Phong Tần và phần còn lại của giới rận chủTạ

Hoa đất
Tạ Phong Tần đã xuất cảnh sang Mỹ

Sự kiện Tạ Phong Tần sang Mỹ đang tốn không ít giấy mực của giới rận chủ. Kẻ khóc, người cười là tâm trạng đan xen của một bộ phận hành nghề đấu tranh vì “rân chủ, nhân quyền”. Trên trang cá nhân, Nguyễn Tường Thụy thể hiện cảm xúc u sầu cho thực trạng của phong trào rận chủ Việt hiện nay. Hắn bộc bạch:

"Tôi mừng cho các anh chị, mặc dù biết rằng các anh chị không muốn thế. Hôm nay tôi mừng cho Tạ Phong Tần nhưng cũng thật là buồn. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn. 

Ngày càng thấy rõ, những tù nhân lương tâm nổi tiếng trở thành món hàng trao đổi. Thật khốn nạn. Không trông chờ ở bên ngoài, nhưng không khỏi đặt ra câu hỏi: Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao?". 

Dưới con mắt của Thụy, Tạ Phong Tần bị “cưỡng ép” sang Mỹ theo cách hợp lý nhất. Đấy là lý do giải thích vì sao Thụy lại buồn vui lẫn lộn. Sau hàng loạt ngôi sao đình đám của phong trào rận chủ Việt từng nếm trải cảnh nô tù như Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thuỷ, Hải Điếu Cày sang Mỹ, nay đến lượt Tạ Phong Tần được xuất chuồng là điều không lấy làm bất ngờ. Nhưng ẩn sâu cho nỗi buồn của Thụy là những cảm xúc khó có thể lý giải thành lời.

Trước hết, Tạ Phong Tần sang Mỹ sẽ làm suy yếu phong trào đấu tranh cho zân chủ, nhân quyền ở trong nước. Cùng với xu hướng trẻ hóa của zân chủ Việt, đội ngũ ngũ lão làng như Thụy chắc hẳn sẽ thấy lạc lõng hơn. Đến tuổi đã không còn trẻ như Tạ Phong Tần, phải xa quê hương, bạn bè, lưu vong nơi đất khách quê người chắc hẳn đấy là điều đã được những người gạo cội như Thụy cảm nhận được.

Nhưng đấy chưa phải là điều khó nói. Ẩn ý mà Thụy muốn che dấu ở đây là sự đấu đá, chèn ép của phe chống Cộng tại Mỹ. Giá trị dân chủ, nhân quyền ở Mỹ đâu phải là sự hào nhoáng như cách chúng đón tiếp Tạ Phong Tần. Thay vào đấy, để tồn tại trên đất Mỹ là cả một quá trình gian khổ, sống như những con chó săn theo sự chỉ bảo của các ông chủ Cờ vàng tại đây. Thụy biết điều đấy vì vẫn thỉnh thoảng liên lạc với Hải Điếu Cày và Cù Huy Hà Vũ ở bên kia bán cầu. Thụy tiếc vì mình không thể khuyên bảo Tạ Phong Tần để lựa chọn quyết định đúng đắn nhất.

Nhưng sự tức tối của Thụy không chỉ dừng lại ở những suy nghĩ giản đơn trên. Hắn cho rằng, quá trình đánh đổi một “tù nhân lương tâm” cần có sự công bằng hơn. Nghĩa là chính phủ Mỹ cần có những động thái quyết liệt hơn để can thiệp cho những con người như Tạ Phong Tần thay vì lời hứa suông vốn có. Phải chăng, Thụy đang liên tưởng đến một cuộc “cách mạng màu”, “chính biến” ở Việt Nam, nơi mà Mỹ sẽ dùng chiêu bài can thiệp cho “tù nhân lương tâm”. 

Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao? là câu hỏi tu từ của những kẻ luôn muốn bám đít ngoại bang, chà đạp lên lợi ích dân tộc như Thụy mà thôi. 

Còn với Huỳnh Thục Vi lại thể hiện sự hân hoan theo cách riêng của mình:

"Con mừng cô được tự do thực sự: đi từ nhà tù ra thế giới tự do. Một trong các nỗi căm ghét của mình đối với chế độ độc tài này xuất phát từ việc: họ cướp đi vẻ thanh xuân của chị em đấu tranh. Cô Bùi Hằng, chị Công Nhân, chị Kim Thu...trước khi ở tù từng là những phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc sành điệu. Sau khi ra tù, tóc bạc và thân thể bệnh tật... Con chúc cô Tần mau khoẻ lại"

Đúng tuổi trẻ nên suy nghĩ còn no nớt. Trước lúc vào tù, Tạ Phong Tần sống bằng tiền từ ngoại bang rót vào nên ăn mặc sành điệu như Huỳnh Thục Vi mô tả. Ra tù lại được xuất cảnh ngay sang Mỹ. Sướng như zân chủ thì ai mà chả thích.

Thiết nghĩ, câu chuyện xuất cảnh của Tạ Phong Tần cũng là xu thế chung của phong trào rận chủ Việt. Nhưng duy nhất có một điều không thay đổi là bản chất chống phá chế độ, dựa dẫm ngoại bang để can thiệp vào công việc nội bộ của đất nước của chúng.





VẤN NẠN HỌC SINH TRANG ĐIỂM ĐẾN TRƯỜNG

CBR Vũ
Vấn nạn trang điểm trong một bộ phận học sinh 

Hiện tượng học sinh THPT, THCS trang điểm từ nhẹ nhàng đến lòe loẹt khi đến đến trường chắc hẳn không còn xa lạ trong mắt nhiều người nhất là những thành phố lớn như Hà Nội, Tp Hồ Chí Minh. Quan ngại với những cách trang điểm lòe loẹt không cần thiết với lứa tuổi học trò cũng như sự e ngại về sức khỏe các em trong tình trạng mỹ phẩm Trung Quốc tràn ngập thì trường, cũng như đáp ứng nguyện vọng của đa số bậc phụ huynh nhiều trường đã đưa ra những quy định cấm học sinh trang điểm lòe loẹt đến trường.

Mới đây nhất là trường THPT dân lập Lômônôxôp đã ra quyết định cấm học sinh sinh tô son khi đến đến trường kể từ ngày 21/9/2015. Đứng trước quy định này của nhà trường, các em học sinh đang theo học ở ngôi trường này nói riêng và học sinh nhiều trường trên cả nước nói chúng đã có đã có những suy nghĩ, nhận xét khác nhau.

Học sinh H.P ( Hà Đông) cho biết: “Tớ khá bức xúc với quy định này. Con gái ai chả thích làm đẹp một tý khi đến trường, chỉ cần chú ý đến chất lượng mỹ phẩm và không lạm dụng quá là ok. Nói chung là tớ không ủng hộ tẹo nào luôn”

Trần Uyên Linh (THPT Phú Nhuận, TP HCM) cũng đồng quan điểm “Mình thấy cấm tô son cũng chẳng giải quyết được việc gì, chỉ là cấm như thế nào và tuyệt đối hay không tuyệt đối hay thôi...Bây giờ tô son không còn quá lạ hay khác biệt nữa mà là nhu cầu làm đẹp”

Bên cạnh đó thì có một số ý kiến khác: Hà My (THPT Đào Duy Từ, Hà Nội) cho biết “Nội quy trường tớ cũng cấm tô son đến trường. Tó nghĩ việc không được đánh son, make up là đúng thôi, vì đến trường là để học mà, cần làm đẹp cho ai xem đâu :)). Mình không cần phải cẩn thận chăm chút quá về bề ngoài khi đến trường đâu, chỉ cần đầu tóc, quàn áo sạch sẽ gọn gàng thôi à” Hay bạn Hoàng Phương Anh (10D4, THPT Lê Quý Đông, Hà Đông): “Ở độ tuổi 15, 16 cũng cần chăm sóc cho bản thân, làm đẹp cho mình thì không gì xấu, là sai trái cả. Nhưng tất cả chỉ nên dừng lại ở mức nhẹ nhàng, và ở ngoài trường học thôi. Việc makeup quá đậm và cầu kỳ vừa tốn thời gian và gây phản cảm tới giáo viên và những người xung quanh, nhất là những người lớn tuổi và điều đó cũng ảnh hưởng khá nhiều đến da mặt của các bạn”

Tôi không quá khắt khe về vấn đề trang điểm hay không trang điểm, con gái ai cũng mình xinh một chút, nhưng xinh vào thời điểm nào? ở đâu mới là điều đáng bàn, nhiều học sinh mãi mê trang điểm, làm đẹp mà bỏ quên chuyện học tập của bản thân, đây là điều mà không mấy ai còn xa lạ, chứ chưa nói đến chuyện yêu đương rồi xa vào tệ nạn xã hội.

Và thực tế chúng ta thấy rằng nếu tất cả chỉ là trang điểm nhẹ một chút thì đã chẳng gì phải suy nghĩ, nhưng giờ ra đường chúng ta nhìn xem, đâu còn vẻ hồn nhiên cấp ba ngày xưa nữa, theo đó là lối trang điểm lòe loẹt, tóc xanh tóc đỏm uốn nhuộn đủ kiểu, rồi đòi mua đủ loại phương tiện để theo kịp bạn bè mặc dù đó là những thứ không thực sự cần thiết, mà trái lại còn làm cho bản thân các em yếu đi.

Tôi chưa bàn đến việc một số em còn xăm hình và các em còn cho đó là thể hiện cá tính và không có gì sai và mọi người nên chấp nhận, giờ thử đặt câu hỏi nếu một vị lãnh đạo nhà nước săm hình bạn có chấp nhận được không, nhiều người cũng muốn thể hiện cá tính chứ sao? Nhưng mình được gì và mất gì mới là điều quan trọng?

Quay trở lại việc trang điểm khi đến trường? Thiết nghĩ ở độ tuổi các em khi đến trường nên tập trung vào học tập, cho tương lai, và xóa mờ đi suy nghĩ trong mắt nhiều người rằng “Học sinh giờ học lực càng ngày càng kém, kém xa những thế hệ trước, giờ chúng chỉ lo ăn chơi đua đòi theo các trào lưu, và không biết tương lai đất nước sẽ ra sao?”



21/09/2015

Kịch bản nào cho Tạ Phong Tần khi đến Mỹ

Hoa đất
Tạ Phong Tần đã đi Mỹ theo tiếng gọi của Hải Điếu Cày và đồng bọn

Chuyện “tù nhân lương tâm” (theo cách gọi của giới rận chủ) được xuất khẩu sang Mỹ không còn là điều xa lạ với dư luận. Nói cách khác, khi đã hội đủ những điều kiện cần thiết, được sang Mỹ là bước ngoặt mang tính đột phá của những con người mang danh đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền. Trường hợp Tạ Phong Tần là ví dụ điển hình cho nhận định trên. 

Cái tên Tạ Phong Tần không còn xa lạ với giới rận chủ trong nước. Cách đây không lâu, thị khá nổi tiếng với lời nhận tội trước khi vào tù:


“Tính đến tháng 5/2009, tôi đã viết 864 bài trên blog Công lý – Sự thật. Viết và trả lời cho các đài phát thanh BBC, RFI, RFA trên 100 bài. Cứ mỗi bài, BBC trả tôi 28 bảng Anh (khoảng 40 USD). Tổng cộng từ năm 2007 đến nay, tôi đã nhận được gần 15.000 USD từ nhiều báo, đài như vừa kể…”.

Con số hàng chục nghìn USD được trả cho các bài viết lệch lạc, chống phá chế độ phần nào đã diễn tả hết bản chất xấu xa của con người này. Bám đít ngoại bang để mưu cầu lợi ích cá nhân, chà đạp lên lợi ích của Tổ quốc. Loại này xứng đáng xuất khẩu miễn phí sang Mỹ càng nhanh càng tốt trước khi nhận những lời nguyền rủ từ dư luận. Theo như dự báo của tác giả trong bài:

http://danoanlentieng.blogspot.com/2015/06/ba-buoc-e-tra-tu-do-cho-ta-phong-tan.html. Việc Tạ Phong Tần đi Mỹ là điều đã nằm trong kịch bản đã được dựng sẵn.

Vậy để được can thiệp sang Mỹ, Tạ Phong Tần sẽ tiếp tục hoạt động theo những vở kịch nào. Hãy cùng nhau dự đoán một vài tình huống có thể xảy ra khi mụ tiếp xúc với giá trị “rân chủ” ở Mỹ.

Thứ nhất, cũng giống như Hải Điếu Cày sang Mỹ với màn tiếp đón hết sức nồng hậu. Cử chỉ khoác trên vai lá cờ ba sọc ngay tại sân bay được xem như là động thái đầu tiên để gia nhập đội hình “chống Cộng” tại Mỹ. Đồng nghĩa với điều đó là mọi cử chỉ, hành động, phát ngôn của Tạ Phong Tần đều phải tuân thủ sự chỉ bảo của phe chống cộng tại đây. Chúng nó bảo chửi thì phải chửi, bảo khen chế độ VNCH thì phải khen… Nếu có phản ứng hoặc làm “mất lòng” phe cờ vàng tại đây thì điều duy nhất Tạ Phong Tần có thể tồn tại được ở Mỹ là nhắn nhủ sự cầu cứu từ gia đình tại Việt Nam. 

Tiếp đến là hàng loạt động thái nhằm “nâng cấp” con người mới thoát khỏi cảnh lao tù này. Nào là phỏng vấn, gặp gỡ các chính sách cực đoan tại Mỹ, chửi bới chế độ Cộng sản, tung hô giá trị nhân quyền Mỹ… tất cả chỉ là màn ngụy biện của phe cờ vàng để tạo dựng ngọn cờ chống Cộng từ bên ngoài. Chưa biết năng lực của Tạ Phong Tần liệu có đáp ứng được môi trường vốn khắc nghiệt của phe cờ vàng tại Mỹ hay không, nhưng chí ít nó cũng phần nào kích thích, cổ vũ cho giới rận chủ trong nước đang mong ngóng ngày nào đấy tìm được vé xuất cảnh.

Sau phần khởi đầu hào nhoáng đến Mỹ, là sự cạnh tranh gay gắt của đám rận chủ tại đây. Cái loại bám đít ngoại bang, chà đạp lên lợi ích dân tộc chắc chắn sẽ bị trả giá. Mưu sinh tại Mỹ đâu phải dễ như kiểu viết vài bài báo chửi bới chế độ khi còn ở Việt Nam. Cảnh bần cùng của Hải Điếu Cày và Cù Huy Hà Vũ khi sau khi sang Mỹ đã phần nào cho chúng ta biết trước tương lai của Tạ Phong Tần.


Hãy cùng chờ xem Tạ Phong Tần tồn tại như thế nào khi sang Mỹ!