Bài mới nhất

30/11/2015

Xấu hổ cho lũ cờ vàng ở Đức

Hoa đất
Cờ vàng "lạc lõng" trong chuyến thăm của chủ tịch nước đến Đức

Cờ vàng xưa nay luôn là biểu tượng của phe chống cộng sản ở hải ngoại. Đến hẹn lại lên, mỗi khi có các đoàn cấp cao của Nhà nước Việt Nam ra nước ngoài, bè lũ cờ vàng ở đây cũng được dịp để “dương oai”. Cũng dễ hiểu, trong bối cảnh phe chống cộng ở hải ngoại ngày càng mất niềm tin về con đường phục quốc mà các đối tượng rêu rao, đây cũng là dịp để chúng khuếch trương thanh thế, tìm lại một chút hi vọng từ sự quan tâm của một số nghị sỹ cực đoan trong chính giới nước ngoài.


Trong chuyến thăm của chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Đức và có các cuộc hội đàm với các nghị sỹ cấp cao của chính phủ, lũ cờ vàng cũng gặm xác thối khi xuất hiện lác đác một vài lính đánh thuê cầm cờ, băng rôn, khẩu hiệu và kêu gào bên ngoài tòa bạch ốc. 


Ngày 26/11/2015 tại thành phố Frankfurt, CHLB Đức khoảng vài chục người Việt theo lời thêu mướn của Hội Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại Frankfurt và vùng phụ cận đã có mặt trước khu vực Khách sạn Steigenberger Frankfurter Hof, nơi sẽ diễn ra cuộc gặp gỡ giữa phái đoàn chính phủ Việt Nam do chủ tịch nước Trương Tấn Sang dẫn đầu và giới doanh nhân Đức.


Đấy chẳng còn là hình ảnh xa lạ đối với lực lượng chức năng ở Đức bởi vì đây là quốc gia có an ninh được đảm bảo tốt nhất trên thế giới. Vị trí mà các đối tượng cầm cờ vàng, dương oai có khoảng cách khá xa so với bên trong trụ sở hội đàm của Chủ tịch nước. Vì vậy, chẳng mấy ai quan tâm đến những luận điệu, băng rôn mà lũ cờ vàng đang kêu gào ở bên ngoài. 


Sự lạc lõng của lũ cờ vàng còn thể hiện ở số lượng rải rác một số ít các thành viên tham gia. Những phần tử gạo cội chống phá bấy lâu nay đã không còn xuất hiện. Thay vào đó là những gương mặt còn non nớt với dáng bộ khá ngờ ngệch. Chắc hẳn họ đang được lũ cờ vàng thuê để diễn những màn kịch lạc lòng từ bên ngoài tòa bạch ốc. 


Cũng dễ hiểu, ở Đức có luật biểu tình và lũ cờ vàng cũng chỉ được “dương oai” trong phạm vi hết sức hạn hẹp dành cho chúng. Hiếm thấy những hành động khác nào cầm khẩu hiệu, ngoài kêu gào ở nơi công cộng và sủa cho nhau nghe. Nào là dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam, Việt Nam cần trả ngay các tù nhân lương tâm… tất cả như mớ hỗn độn, không lề lối và hết sức nghiệp dư.


Ngày 27/10, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Michael Marine khẳng định chính sách của Chính phủ Mỹ là chỉ công nhận nhà nước CHXHCN Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng của Nhà nước XHCN Việt Nam, "chứ không phải lá cờ kia". Nói thẳng ra, "lá cờ kia" là cờ ba sọc. Và dĩ nhiên, chính phủ Đức chẳng lấy gì làm bận tâm vì một vài hình ảnh làm xấu mặt Việt Nam như thế này.


Phải chăng cờ vàng không chỉ lạc lõng ở Mỹ mà còn thể hiện hình ảnh khá nhạt nhòa ở các nước Châu Âu.



IS có khả năng tác động đến Đông Nam Á

Hoa đất
IS đang chú ý phát triển lực lượng, gây ảnh hưởng đến khu vực Đông Nam Á

Trong bối cảnh liên minh toàn cầu đang thể hiện quyết tâm tiêu diệt tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng, sự chuyển hướng hoạt động nhằm duy trì khả năng bành trướng là yêu cầu cấp thiết để IS tồn tại hiện nay. Đông Nam Á là khu vực được IS hướng đến trong âm mưu mở rộng phạm vi ảnh hưởng trên khắp toàn thế giới.

Vậy IS có khả năng tác động tới khu vực Đông Nam Á như thế nào?

Khu vực Đông Nam á chiếm 16% dân số Hồi giáo thế giới với khoảng 250 triệu tín đồ (hệ Sunnite) được xem là trung tâm Hồi giáo lớn thứ hai trên thế giới sau Trung đông (Indonesia chiếm 87%, Bruney chiếm 65%, Malaysia chiếm 55%, Singapo chiếm 17%, Philippin 8,7%, CPC 2,5%, Thái Lan 6% và Myanma 5%). Hồi giáo Đông Nam á vẫn giữ vai trò của mình trong mọi hoạt động của các nước trong khu vực này, đặc biệt ở Indonesia và Malaysia. Hàng loạt các đảng phái chính trị ra đời dưới cái tên Hồi giáo và lấy Hồi giáo làm ngọn cờ để tập hợp quần chúng, để bành trướng các hoạt động của mình. Các đảng chính trị này đã thay phiên nhau lên nắm chính quyền và họ luôn hướng về các nước Hồi giáo Arap với mối cảm tình đặc biệt. Một xu hướng chính trị mới ra đời, đó là tư tưởng của chủ nghĩa dân tộc của cộng đồng đại Hồi giáo và muốn xây dựng một kiểu xã hội theo tinh thần Hồi giáo, theo kinh Qua’ran. Không chỉ ở Indonesia mà ngay cả những nơi tín đồ ít ỏi như ở Thái Lan, Myanmar, tư tưởng dân tộc Hồi giáo cũng được phát triển rộng rãi và đang có xu hướng phát triển các phong trào Hồi giáo ly khai, khủng bố như tổ chức Jemaah Islamiah (JI), Abu Sayyaf, Mặt trận giải phóng quốc gia Moro (MNLF) ở Philippin, “Giải phóng thống nhất Pattani” ở Thái Lan (Pulo)... Những người Hồi giáo ở Thái Lan đang có xu hướng đòi tách khỏi quốc gia Phật giáo Thái để lập quốc gia Hồi giáo riêng của mình (gồm 04 tỉnh miền Nam Thái Lan). Cho đến nay, có lẽ Hồi giáo là tôn giáo có ảnh hưởng lớn nhất về mọi mặt và liên quan chặt chẽ đến những biến đổi lớn trên thế giới, đặc biệt là ở châu Á. 


Tại Myanmar: tín đồ Hồi giáo chiến 5% tổng dân số, trong đó khoảng một nữa sống ở Arakan. Trong giai đoạn cầm quyền của chính phủ U-nu, do chính sách Myanmar hoá và Phật giáo hoá đối với thiểu số tín đồ Islam đã làm xuất hiện những cuộc nổi dậy mang tính tôn giáo đầu tiên xẩy ra tiểu bang Arakan. Năm 1947, phong trào Mujahid chiếm đông Arakan (trên 2 triệu người dân, đa số theo đạo Hồi) thành một quốc gia độc lập, nhưng cuộc nổi dậy này đã bị chính quyền Myanma đàn áp trong biến máu. Tuy vậy, phong trào đòi tự trị của người Hồi giáo tiếp tục lan rộng sang các tiểu bang có đông người Hồi giáo sinh sống, đặc biệt là lãnh thổ của người Karen, một tiểu bang miền Đông Nam Myanma, do Mặt trận giải phóng người Hồi giáo lãnh đạo gây nhiều tình hình phức tạp cho chính quyền Myanmar cho đến ngày nay.

Tại Thái Lan: 90% dân số sinh sống trong các tỉnh Narathiwat, Pattani, Satun, Yala và Songkhla miền nam Thái Lan giáp ranh với Malaysia là người Hồi giáo, tất cả đều muốn gia nhập vào Liên bang Malaysia, hoặc trở thành một lãnh thổ Hồi giáo độc lập. Trong những năm đầu thập niên 1960, Thái Lan và Malaysia đã nhiều lần tuyên chiến vì xung đột tôn giáo, với sự hỗ trợ của nhiều thế lực bên ngoài. Trong những năm qua, các phong trào du kích Hồi giáo miền Nam Thái Lan liên tiếp gây ra những vụ bạo loạn khủng bố gây mất ổn định chính trị ở quốc gia này.



Tại Indonesia: là nước có tín đồ Hồi giáo đông nhất thế giới với khoảng 242 triệu, phong trào Hồi giáo quá khích phát triển mạnh trong các khu dân cư ổ chuột trên đảo Java và quần đảo Moluques. Mục tiêu của các tổ chức Hồi giáo cực đoan (Laskar jihad- LJ, Majelis Mudjahidine Indonesia, Darlu Islam- DI, Mặt trận người bảo vệ Hồi giáo- FPI…) là đẩy đuổi cộng đồng người Thiên chúa giáo ra khỏi những lãnh thổ và đảo có người Hồi giáo sinh sống. Từ sau ngày 11/9/2001, Indonesia có thêm nhiều thành phần Hồi giáo cực đoan khác được tổ chức Al Qaeda huấn luyện tại Afghanistan. Nhiều tổ chức Hồi giáo ly khai, khủng bố (Nhóm Jemaah Islamiyah (JI) thành lập năm 1950 chống chính phủ; Phong trào Acceh tự do (GAM) thành lập năm 1976, liên kết buôn lậu vũ khí với tổ chức “Giải phóng thống nhất Pattani”- Thái Lan (Pulo); Mặt trận giải phóng Hồi giáo Indonesia (MMI). Các tổ chức này hợp tác xuyên biên giới đã tạo ra nền kinh tế tương xứng hỗ trợ về mặt hậu cần, huấn luyện và biến khu vực này trở thành nơi trú ẩn an toàn. Nhiều phần tử khủng bố đã tận dụng sự liên kết khu vực để di chuyển từ nước này đến nước khác. Trong đó ý đồ của tổ chức Jemaah Islamiyah muốn thiết lập một nền chính trị thần quyền toàn khu vực Đông Nam á nhằm hình thành một nhà nước Hồi giáo chung. Tổ chức nhiều cuộc đánh bom khắp Indonesia, đặt biệt tại Bali ngày 12/10/2002 làm thiệt mạng hơn 200 người, đa số là người Úc. 


Tại Malaysia: đạo Hồi vừa là công cụ của chính phủ để thực hiện đường lối “Mã lai hoá” nhằm tiết chế thế lực của người Hoa, vừa là lực lượng chính trị mạnh đối lập với chính phủ cầm quyền hiện nay. Malaysia là cội nguồn phát triển đạo Hồi sang Việt Nam và Campuchia từ xưa và thời gian qua. Hồi giáo nước này có vai trò quan trọng trong các diễn biến chính trị, đặt biệt trong những thập kỷ gần đây. Tổ chức Kumpulan Mudjahidine Malaysia (KMM) do Nik Ali Adul Aziz lãnh đạo và là cánh tay nối dài của tổ chức khủng bố quốc tế Al Qaeda, có cơ sở hoạt động tại khắp Đông Nam á. Tổ chức này khuyến kích những phần tử quá khích tại miền cực Nam Thái Lan chống lại chính quyền Trung ương và đốt các chùa Phật giáo Thái Lan. Tổ chức KMM này cũng là tác giả nhiều vụ cướp tàu dầu trên eo biển Malacca và trên các hải đảo nằm giữa Malai và Indonesia. 


Tại Philippin: phong trào Hồi giáo ly khai mới là đáng sợ, những tín đồ Hồi giáo (phần lớn là người Moro) sinh sống trên cá hải đảo Mindanao, Basilan, Sulu, Tami, Tawi và Palawa sẵn sàng cầm súng chống lại chính quyền trung ương tại Manila để thành lập một quốc gia Hồi giáo riêng biệt. Những cuộc xung đột vũ trang giữa các nhóm Hồi giáo quá kích này với chính quyền Philippin xảy ra liên tục từ năm 1966 đến 1978, làm hàng chục nghìn người chết. Năm 1973, thành lập tổ chức “Mặt trận dân tộc giải phóng Moro (MILF), nhiều quốc gia Hồi giáo trên thế giới tích cực ủng hộ và tài trợ cho tổ chức này như LiBi. Hoạt động của các phong trào Hồi giáo Moro chỉ chất dứt sau khi Tổng thống Marcos bị lật đổ và chính quyền Aquino trao quy chế tự trị cho người Moro. Năm 1986 tổ chức MILF thành lập lực lượng vũ trang với khoảng gần 40.000 tay súng tiếp tục chống phá chính quyền Philippin gây nên sự thiếu ổn định chính trị của nước này từ hàng chục năm qua. Đầu thập niên 1990, Abu Sayyaf thành lập một tổ chức khủng bố và cướp bóc cư dân sinh sống trong vùng, kể cả du khách để gây quỹ trong ý đồ biến vùng biển Đông Nam á gồm đảo Mindanao của Philippin, Malaysia, Indonesia thàng một lãnh địa Hồi giáo rộng lớn. Hiện nay, tổ chức Abu Sayyaf có khoảng 200 thành viên là một trong những tổ chức khủng bố Hồi giáo nguy hiểm nhất trong vùng, vì địa bàn hoạt động của tổ chức này được Al Qaeda chọn làm nơi huấn luyện bí mật những cảm tử quân Hồi giáo. Năm 2000, tổ chức này bắt cóc 19 người nước ngoài tại đảo Jolo làm chấn động dư luận thế giới.


Từ thực tiễn tình hình Hồi giáo tại các quốc gia Đông Nam Á cho thấy, khả năng Nhà nước Hồi giáo móc nối, phát triển lực lượng tại các quốc gia ASEAN là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Trong khi phần lớn các tổ chức Hồi giáo cực đoan ở Đông Nam Á hoạt động khủng bố gắn liền với ly khai dân tộc, đây có thể là mảnh đất màu mỡ để IS khai thác nhằm tuyển lựa, lôi kéo, liên kết với các tổ chức tại đây để phát triển lực lượng, mở rộng phạm vi ảnh hưởng và chi phối chính sách các nước. 


Vì vậy, các nước ASEAN cần tính toán chủ động triển khai các biện pháp phòng ngừa hoạt động của IS đến các nước trong khu vực .



Việt Nam có nên học tập Ả Rập Xê Út?

Hoa đất
Nhiều nước có chế tài mạnh mẽ để quản lý mạng xã hội

Sự phát triển của công nghệ thông tin, đặc biệt là mạng xã hội đang thu hẹp mọi khoảng cách trong cuộc sống. Thế giới phẳng cũng như những tiện ích mà mạng xã hội mang lại là xu thế chung trong sự phát triển của nhân loại. 

Mạng xã hội có thể giúp chúng ta dễ dàng tìm hiểu, nắm bắt được nhiều thông tin quan trọng, giao lưu kết bạn, thể hiện quan điểm của bản thân. Tuy nhiên, bên cạnh những mặt tích cực, mạng xã hội có thể trở thành công cụ để các đối tượng xấu thực hiện mưu đồ chính trị của mình. 

Có những tài khoản trên mạng xã hội đăng ký hoạt động dưới dạng trang thông tin điện tử tổng hợp nhưng lại hoạt động dưới hình thức báo điện tử, đăng tải các bài viết có nội dung nhạy cảm. Có một số người đã lợi dụng mạng xã hội dưới dạng các blog cá nhân đăng tải, truyền bá, phát tán những thông tin sai lệch hoặc lợi dụng danh nghĩa phản biện xã hội để phê phán, phản đối các chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước… Thời gian gần đây, những "blog đen" liên tiếp xuất hiện cho thấy các thế lực thù địch đã và đang biến mạng xã hội trở thành một công cụ đắc lực để tuyên truyền những quan điểm sai trái, khoét sâu, thổi phồng, tung thông tin sai lệch nhằm chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, làm suy yếu niềm tin của nhân dân, phá hoại an ninh, gây bất ổn trong xã hội… Đây là vấn đề hết sức nghiêm trọng, cần có giải pháp quyết liệt. Việc quản lý, sử dụng internet và các mạng xã hội ở các nước Trung Đông và Bắc Phi thời gian qua đã có những bài học đắt giá khi các thế lực xấu đang tận dụng triệt để sức mạnh của mạng xã hội để kích động gây rối, phá hoại.

Vì vậy, việc nhìn nhận và quản lý Internet nói chung và mạng xã hội nói riêng là yêu cầu cấp thiết của chính phủ các nước để góp phần đảm bảo lợi ích quốc gia dân tộc, bảo vệ quyền tự do ngôn luận của người dân. 

Ở Việt Nam, Chính phủ xác định việc phát triển mạng xã hội là xu thế tất yếu và phù hợp với tình hình thực tiễn. Để tạo hành lang pháp lý cho hoạt động của mạng xã hội cũng như phòng ngừa hoạt động lợi dụng mạng xã hội xâm phạm an ninh, trật tự, chính phủ đã ban hành Nghị định số 72/2013/NĐ- CP thay thế Nghị định 97/2008/NĐ- CP nhằm hoàn thiện thêm hành lang pháp lý để phù hợp với tình hình thực tế và đáp ứng được nhu cầu quản lý, góp phần thúc đẩy phát triển Internet tại Việt Nam trong giai đoạn tới.

Tất nhiên, Nghị định có quy định nghiêm cấm những hành vi lợi dụng mạng xã hội để tuyên truyền chống Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng, tuyên truyền thông tin độc hại… Điều này phù hợp với thực tiễn nhiều nước trên thế giới.

Hãy cùng nhìn sang Ả Rập Xê Út để thấy quốc gia này quản lý mạng xã hội như thế nào.

Là quốc gia Hồi giáo, Ả Rập Xê Út áp dụng một biện pháp trừng phạt nặng nề đối với công dân mạng. Các hành vi chỉ trích, nói xấu chính phủ, gây ảnh hướng xấu đến xã hội bị xem là nhành vi phát tán tin đồn nguy hiểm, sẽ phải đối mặt với mức trừng phạt cao nhất là cái chết, thấp hơn có thể là bị giam giữ, cấm ra khỏi nước, giam tại nhà hoặc cấm sử dụng mạng internet. 

Ấy vậy mà một số thế lực vốn là những “anh hùng bàn phím” vẫn kêu gào rằng, Nghị định 72 của Chính phủ là bóp nghẹt tự do Internet ở Việt Nam, đàn áp những người bất đồng chính kiến, vi phạm tự do ngôn luận…


Hãy nhìn sang Ả Rập Xê Út, xem ra ở Việt Nam chế tài xử lý các hành vi lợi dụng mạng xã hội vi phạm pháp luật vẫn còn quá nhẹ. Và liệu rằng, Việt Nam có nên học tập Ả Rập Xê Út?

Ai là người được hưởng lợi từ vụ bắn hạ Su-24 của Nga

Hoa đất
Vụ bắn hạ Su-24 của Nga mang đến nhiều thuận lợi cho Mỹ

Vụ việc Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ Su-24 của Nga đang trở thành tâm điểm của dư luận thời gian qua. Dù thế nào đi nữa, những toan tính của Thổ Nhĩ Kỳ đã thể hiện rõ khi quốc gia này muốn giành lại ảnh hưởng của mình ở vị trí địa chính trị quan trọng Trung Đông, nơi vốn là mảnh đất màu mỡ được các nước lớn quan tâm trong giai đoạn hiện nay. 

Tuy nhiên, đằng sau vụ bắn hạ Su-24 của Nga, có nhiều kẻ đang được hưởng lợi một cách bất ngờ. Đầu tiên phải kể đến tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS. Sau vụ khủng bố ở Paris, số phận của IS hiện lên một viễn cảnh u ám khi tất các các nước đều thể hiện quyết tâm tiêu diệt tổ chức này. Tuy nhiên, dấu hiệu mâu thuẫn trong liên minh chống IS, đặc biệt là giữa Nga và EU (Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên) đang vô hình chung làm giảm sức mạnh của các bên khi cuộc chiến dường như mới thật sự ở giai đoạn bắt đầu. Sự thiếu tin tưởng và bất hợp tác với Nga

Một điều dễ nhận thấy là Pháp đã thể hiện thái độ thiếu tin tưởng Mỹ trong các chiến dịch không kích IS. Điều này cộng hưởng với khả năng quân sự thiện chiến, hiệu quả của Nga ở chiến trường Syria đang làm cho các quốc gia như Iraq nhận thấy cần thiết phải có sự góp mặt của quốc gia này trong liên minh chống IS. Rõ ràng, đây là điều không được “lòng” Mỹ.

Kẻ được lợi tiếp theo là Mỹ. Mâu thuẫn giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ nếu xảy ra sẽ đem lại một mối lợi khác cho Mỹ về ngoại giao. Những mâu thuẫn về đường hướng giữa Mỹ và Nga được chuyển dịch sang Thổ Nhĩ Kỳ, mặc dù không khó để nhận ra rằng, đằng sau các chính sách của Thổ Nhĩ Kỳ là bóng dáng của Mỹ. không thể tự bảo vệ mình nếu như Nga quyết tấn công. Mâu thuẫn giữa Nga và Thổ Nhĩ Kỳ chắc chắn sẽ gây khó khăn cho Hạm đội Biển Đen của Nga tiến ra Địa Trung Hải qua biển Macmara, các eo biển Bosfor và Dacdanen. Khi đó, Hạm đội 6 của Mỹ sẽ rảnh tay trên vùng biển quốc tế quan trọng này.



Arabia Saudi cũng là quốc gia được hưởng lợi vụ việc này. Là quốc gia theo dòng Hồi giáo Sunny có mâu thuẫn với Iran theo dòng Shiiet, mặc dù không trực tiếp tham gia vào cuộc chống khủng bố ở Syria nhưng những căng thẳng Nga – Thổ sẽ kéo theo căng thẳng giữa Iran với Thổ Nhĩ Kỳ. Điều này buộc Iran phải có thêm những biện pháp đối phó với Thổ Nhĩ Kỳ và do đó, giảm bớt sự chú ý của Iran đến Yemen là nơi mà Arabia Saudi và Iran cũng đang có tranh chấp về quyền lợi.

Những mâu thuẫn bùng phát trong thế giới A’rap và các nước lớn sau vụ bắn hạ Su-24 của Nga đang khiến cuộc chiến chống IS dễ bị chệch hướng. Khi đó, những toan tính của Mỹ trong việc nắm đầu chuôi để chi phối tình hình chính trị tại Trung Đông và A’Rap một lần nữa sẽ được thể hiện rõ nét.



27/11/2015

Cái gọi là chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông

Hoa đất
Tòa án trọng tài La Haye bác bỏ lập luận về chủ quyền của Trung Quốc

Cái lý của Trung Quốc đưa ra nhằm biện minh cho các hoạt động bành trướng nhằm độc chiếm Biển Đông thời gian qua nghe khá cũ kỹ. Từ các học giả có tiếng tăm đến đội ngũ lãnh đạo quốc gia này đều đồng nhất một lý lẽ rằng, Trung Quốc có chủ quyền đối với Biển Đông từ thời kỳ cổ đại và chính phủ nước này phải có trách nhiệm bảo vệ chủ quyền và quyền lợi hàng hải của mình.

Ông Tập Cận Bình còn ngạo mạn đắc chí rằng, Trung Quốc hoan nghênh các quốc gia ngoài ASEAN có sự đóng góp tích cực đối với hòa bình và phát triển tại châu Á, đồng thời giải thích rằng, những hoạt động xây dựng của Bắc Kinh trên Biển Đông là nhằm mục đích hòa bình.

Để ngụy biện cho hành động của Trung Quốc trên Biển Đông, ông Tập còn khẳng định rằng môi trường ổn định trên Biển Đông là “lợi ích chung của tất cả các nước châu Á”. Thực chất đây là những lập luận và dẫn chứng phi lý thiếu căn cứ khoa học.

Trong khi Việt Nam có đầy đủ các chứng lý phù hợp với thông lệ và luật pháp quốc tế về chủ quyền của mình trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thì cách hành xử của Trung Quốc lại là ỷ vào sức mạnh để áp chế và lợi dụng khi Việt Nam gặp khó khăn thì tấn công chiếm đoạt kết hợp với việc đưa ra những cái gọi là chứng cứ không thể chối cãi theo kiểu “đánh lận con đen” đầy hài hước.


Từ thời cổ đại, phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc chưa vượt quá đảo Hải Nam chứ nói gì đến Hoàng Sa và Trường Sa. Khi lập luận như vậy họ cũng đã cố tình quên rằng cả nước Trung Hoa đã từng nằm dưới ách cai trị của người Mông Cổ từ năm 1271 đến năm 1368. Theo cách lý sự đó, người Mông Cổ hoàn toàn có thể đòi chủ quyền lịch sử đối với toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc. Cho đến tận đầu thế kỷ XX, trong lúc phải đối phó với thực dân Anh, các cuộc khởi nghĩa yêu nước, chính quyền phong kiến Trung Quốc không biết gì và cũng không quan tâm đến Biển Đông mà tập trung vào việc cai trị và giữ yên chế độ toàn trị của mình. 

Thủy quân của nhà Thanh được xem là mạnh nhất vào thời điểm bấy giờ cũng chưa thể vươn tầm ra ngoài Biển Đông với ý tưởng độc chiếm các đảo nơi này. Nhà cầm quyền Trung Quốc lúc đấy chỉ chăm chăm giữ “quyền lực” của mình, đàn áp các cuộc khởi nghĩa nông dân mà chưa có suy nghĩ, động thái để độc chiếm Biển Đông. Bản đồ của Trung Hoa Dân quốc xuất bản năm 1916 và sách giáo khoa dạy học trò của họ vào thời ấy vẫn nói cực nam của Trung Hoa là đảo Hải Nam. Cái mà ông Tập nhắc đi nhắc lại rằng, nếu nước này không thể hiện chủ quyền của mình với Biển Đông thì sẽ có lỗi với tổ tiên thực sự chỉ là những ví dụ hài hước mà thôi. Bởi vì thực sự rằng, Trung Quốc chưa bao giờ có chủ quyền hợp pháp đối với Hoàng Sa và Trường Sa. 

Sau khi đã ký thông cáo chung Thượng Hải với Hoa Kỳ vào năm 1972 với những đổi chác vô cùng tệ hại trong toan tính chính trị của các nước lớn, năm 1974 lợi dụng tình thế chiến tranh ở miền Nam Việt Nam đang trong giai đoạn vô cùng ác liệt, Trung Quốc đã cho quân đội tiến chiếm trái phép toàn bộ các đảo thuộc quần đảo Hoàng Sa. 

Bộ mặt ăn cướp đã lộ rõ rằng, kẻ xấu bao giờ cũng nói lời ngon ngọt và không từ một thủ đoạn nào để đạt được lợi ích. Ngày 24-11, Tòa trọng tài thường trực ở La Haye (Hà Lan) cũng đã bác bỏ việc Trung Quốc đưa ra “chứng cứ” để khẳng định lập trường của mình. 

Như vậy, có thể khẳng định rằng, cái gọi là chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông chỉ là sự ngụy biện phi lý của những kẻ lấy mạnh hiếp yếu mà thôi.








Tọa đàm về Quyền lập Hội ở Việt Nam: màn kịch cũ kỹ của đám kền kền

Hoa đất
Tọa đàm quyền lập Hội với chỉ lác đác mấy nhà dân chủ cuội vốn đã quen mặt


Khi Quốc hội đang chuẩn bị xem xét Luật về hội, trong dư luận xuất hiện một số ý kiến mang tính "chọc gậy bánh xe", cho rằng, Việt Nam vẫn còn "e dè" về quyền tự do lập hội, bởi ý tưởng xây dựng Luật về hội đã có từ rất lâu nhưng đến nay vẫn đang trong quá trình xây dựng! Thậm chí, có những tư tưởng mang danh "dân chủ" phán rằng luật về hội nhằm ngăn cản quyền tự do lập Hội.

Đọc bài “Tọa đàm về Quyền lập Hội ở Việt Nam: món nợ 70 năm chưa đòi được” đăng đàn trên trang Bauxite.vn, cứ ngỡ đây là diễn đàn nhằm tìm kiếm sự đóng góp công tâm từ một vài cá nhân về quyền lập Hội. Ai dè, toàn bộ nội dung của bài viết đang cố tình vẽ ra một bức tranh lệch lạc, hằn học về đảm bảo quyền tự do lập hội ở Việt Nam.

Cũng dễ hiểu cho những nhận xét trên, bởi thành phần tham gia cái gọi là Buổi tọa đàm về quyền lập hội do Hội Nhà báo Độc lập lập Việt Nam tổ chức chỉ là sự hiện diện của một số nhà “dân chủ” cuội như: Nguyễn Văn Đài, JB Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Quang A… và một số nghị sỹ cực đoan trong đại sứ quán Mỹ.

Có một điều nổi bất là dạng “dân chủ” này rất biết sử dụng kiến thức và danh tiếng của mình làm vũ khí đấu tranh, chúng thường mềm mỏng, khôn khéo, lời lẽ sắc sảo để đánh lừa dư luận. Tất cả chỉ nhằm đến mục tiêu phê phán dự thảo về Luật về Hội ở Việt Nam cũng như những toan tính chính trị của chúng đứng đằng sau nó.


Chúng biết cách dẫn dắt người đọc theo những tư tưởng đã mặc định sẵn bằng cách đưa ra những dẫn chứng cụ thể, có sức thuyết phục, như: Sắc lệnh số: 102/SL-L004 ngày 20 tháng 05 năm 1957 được ban bố về quyền lập hội ra đời. Trong các văn bản đó ghi rằng: "Thể lệ lập hội sẽ do Chính phủ quy định". Từ đấy vu cáo chính phủ, nhà nước, quốc hội... đều đánh bài lờ và quy kết rằng, quốc hội cần nhanh chóng ban hành luật lập Hội, xem đây là “món nợ” 70 năm chưa đòi được.

Cực đoan như Nguyễn Quang A khi hắn đưa ra những nhận xét nhố nhăng rằng: "Dự thảo tồi hơn cả mười năm trước", "Dự thảo luật về Hội, thực chất là nhằm ngăn cản quyền tự do thành lập Hội đoàn độc lập"

Thực tế, không phải Chính phủ, quốc hội “lờ” nên chưa xây dựng Luật về hội như phát biểu của một số nhà “dân chủ’ cuội, luôn tìm cách hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng, hiệu lực quản lý của Nhà nước, xuyên tạc, bịa đặt "lập lờ đánh lận con đen" trên các diễn đàn. Luật Quy định quyền lập hội năm 1957 đã được cho đến nay vẫn còn hiệu lực thi hành. Trên cơ sở luật này, ngày 21-4-2010, Chính phủ Việt Nam đã ra Nghị định số 45/2010/NĐ-CP quy định về tổ chức, hoạt động và quản lý hội.

Trên thực tế, quyền lập hội của người dân vẫn được Hiến pháp, pháp luật Việt Nam ghi nhận, bảo đảm và thực thi bình thường trong cuộc sống. Trong khi đó, cùng với những biến đổi của cơ sở hạ tầng đòi hỏi kiến trúc thượng tầng cần phải thay đổi để phù hợp với xu thế thời đại và yêu cầu xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN. Vì vậy, đến nay Quốc hội Khóa XIII mới xem xét Luật về hội để thay thế luật năm 1957 cũng là bình thường. Chẳng có lý do gì để Nguyễn Quang A hay một số nhà “dân chủ” cuội thánh phán khi cho rằng Chính phủ “e dè” luật về Hội. 

Việc xây dựng Luật về hội mới là để bảo đảm, bảo vệ tốt hơn quyền lập hội, tham gia hội của công dân. Bên cạnh đấy, đây cũng là căn cứ cơ sở để xử lý các hành vi lợi dụng quyền lập Hội để xâm phạm ANTT và lợi ích quốc gia dân tộc.



25/11/2015

Liệu có khả năng xảy ra chiến tranh

Hoa đất
Su-24 của Nga bốc cháy

Thổ Nhĩ Kỳ, thành viên NATO với lãnh thổ chứa căn cứ không quân lớn của Mỹ và đường biên giới dài với Iraq và Syria là quốc gia có phản ứng khá chậm chạp và thận trọng trong liên minh toàn cầu chống IS.

Thổ Nhĩ Kỳ là một trong những quốc gia ủng hộ hàng đầu cho phe đối lập Syria trong cuộc nội chiến ở nước này. Chính vì sự ủng hộ này, Thổ Nhĩ Kỳ đứng giữ vai trò trung gian điều hòa mối quan hệ giữa Mỹ và Nga trong cuộc chiến chống IS. 

Sự kiện Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ SU-24 Nga trên biên giới Syria đang làm cuộc chiến chống IS thêm phần nóng bỏng. Không ngạc nhiên khi Nga có những phản ứng hết sức giận dữ trước hành động này. Tổng thống Nga Vladimir Putin nói rằng đây là hành động “đâm sau lưng” và việc Thổ Nhĩ Kỳ bắn hạ máy bay Su-24 sẽ gây ra "những hậu quả nghiêm trọng" cho quan hệ Moskva - Ankara. 

Vậy tại sao Thổ Nhĩ Kỳ lại có những hành động đổ thêm dầu vào lửa trong vụ Su-24?

Trong bối cảnh Mỹ và đồng minh phương Tây mới đạt được sự nhất trí về tiến trình chuyển giao chính trị tại Syria, Thổ Nhĩ Kỳ và các nước Hồi giáo Sunni ở Trung Đông, vốn chống quyết liệt chính quyền Tổng thống Syria Bashar Al-Assad, đã không hài lòng trước viễn cảnh này.

Đặc biệt, sau vụ khủng bố ở Paris, Nga và NATO nhất trí ưu tiên lớn nhất trong thời điểm hiện nay là tiêu diệt IS. Dường như điều này đang đặt Thổ Nhĩ Kỳ vào thế bị động và mất quyền tự chủ trên mọi phương diện. 

"Tàu tuần dương Maxcova lập một vùng cấm bay 300 km quanh LATAKIA

Bộ quốc phòng Nga tuyên bố :

1. Tàu tuần dương mang tên lửa điều khiển Maxcova đưa hệ thống phòng không C 300 vào trực chiến, được lệnh bắn tất cả những gì có thể nguy hiểm cho không quân Nga;

2. Ngưng tất cả mọi liên lạc quân sự giữa quân đội Nga và Thổ Nhĩ Kỳ;

3. Máy bay ném bom của Nga sẽ được máy bay tiêm kích của Nga bảo vệ và sẵn sàng bắn bất cứ máy bay thù địch nào."

Tình hình căng thẳng trong vụ Su-24 khiến dư luận liên tưởng đến một cuộc chiến tranh xảy ra. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay, việc kiềm chế leo thang bạo lực giữa các bên để xác định rõ nguyên nhân là điều cần thiết hơn cả. Đặc biệt, nếu xung đột nổ ra, cả Nga và Thổ Nhĩ Kỳ đều chịu nhiều thiệt thòi, trong khi đó người được lợi hơn cả là Tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, chúng sẽ có thêm nhiều điều kiện để duy trì và bành trướng hoạt động.





24/11/2015

Xuyên tạc trắng trợn như Nhật ký bán nước

Hoa đất
Nhật ký yêu nước xuyên tạc về DIOXIN
Là một trong những tổ chức con đẻ của Việt Tân, “Nhật kí yêu nước” không còn xa lạ với cộng đồng mạng. Dường như đã quá quen thuộc với những luận điệu xuyên tạc, chống phá Việt Nam nên dư luận gọi trang mạng này bằng cái tên “quen thuộc” vạch trần bản chất thật sự của nó: Nhật ký bán nước. 

Theo lối mòn phát ngôn của Việt Tân, vốn dĩ có định hướng sẵn từ các thế lực bên ngoài, Nhật Ký Bán Nước luôn thể hiện tinh thần bám đít “ngoại bang”, sẵn sàng chà đạp lên lợi ích quốc gia, dân tộc. Đọc bài SỰ THẬT VỀ DIOXIN, cứ ngỡ rằng chúng sẽ đưa ra một vài luận cứ để xoa dịu nỗi đau cho hàng triệu người Việt. Ai ngờ, đấy hoàn toàn là sự dối trá, xảo quyệt đến táng tận lương tâm khi cố tình che đậy sự thật, bênh vực cho chế độ Mỹ khi đã từng rải hàng triệu lít DIOXIN xuống Việt Nam.

So với các đài Việt ngữ ở nước ngoài do các nhóm người Việt ở Mỹ điều hành, Nhật ký bán nước tỏ ra thông minh và “có nghề” hơn. Không như các đài Việt ngữ cực đoan chuyên hành nghề chửi bới và xuyên tạc tình hình Việt Nam một cách ngu xuẩn, Nhật ký bán nước cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ hơn khi cố tình tạo ra một vài dẫn chứng phụ họa để đánh lừa dư luận. Để tỏ ra mình là “yêu nước” thực sự, Nhật ký bán nước tối đa sử dụng các ngôn từ cảm tính như “Cộng sản Việt Nam”, “chiến tranh xâm lược”, “văn minh phương Tây”... 

Để đánh lừa người đọc, chúng đưa ra một vài lập luận đơn giản rằng, nguyên nhân gây quái thai không phải do DIOXIN mà do thuốc men, lương khô viện trợ và tình trạng suy dinh dưỡng trong thời kỳ chiến tranh của người Việt. Thử hỏi rằng, không chỉ lực lượng quân đội mà ngay cả những người dân không tham chiến bị ảnh hưởng quái thai bởi DIOXIN, tất nhiên họ sẽ không được hưởng thuốc men, lương khô từ bên ngoài viện trợ… Liệu Nhật ký bán nước trả lời như thế nào?

Tất nhiên, nguồn tham khảo được chúng trích dẫn chỉ là một vài ví dụ trên WIKIPEDIA, hoàn toàn không có độ tin cậy và giá trị chứng minh. Mục đích của chúng không nằm ngoài việc che đậy tội lỗi cho nước Mỹ khi đã cố tình làm lu mờ vụ kiện thế kỷ của cả dân tộc Việt Nam bắt chính phủ nước này phải có các biện pháp đền bù và khắc phục hậu quả DIOXIN gây ra trong chiến tranh. Cả thế giới đã khẳng định tính nguy hiểm và tội ác mà Mỹ thông qua việc rải hàng triệu lít DIOXIN xuống Việt Nam. Không chỉ là hậu quả từ các thế hệ sinh ra bị quái thai, lên án DIOXIN còn là đạo đức, môi trường và trách nhiệm của mỗi người. Ngụy biện đến mức độ dối trá như Nhật Ký Bán Nước, chắc hẳn rằng, chúng phải phục vụ cho lợi ích của một thế lực nào đấy đứng sau nó.

Với lối làm truyền thông theo kiểu đổi trắng thay đen, không ngạc nhiên khi phần lớn các bài viết của Nhật ký bán nước hoàn toàn tập trung vào mục tiêu gây bất ổn định cho Việt Nam, phục vụ cho lợi ích của Mỹ. Những chiêu bài mà Nhật ký bán nước đặc biệt quan tâm khai thác tối đa là tự do, dân chủ, và tôn giáo. Thậm chí, họ cũng không ngại dựng chuyện, biến từ chuyện không có thật thành những chuyện như thật. Họ không xấu hổ khi sẵn sàng nói sai sự thật để chà đạp lên lợi ích dân tộc Việt Nam.

Bản chất của Nhật ký bán nước là vậy đó?





23/11/2015

Giáo viên kiểu này thì dạy được ai

Hoa đất

Xung quanh câu chuyện về việc tích hợp môn lịch sử theo tinh thần đổi mới của Bộ giáo dục và đào tạo, đã có nhiều ý kiến trái chiều được đưa ra. Theo ông Nguyễn Vinh Hiển, Thứ trưởng Bộ GD-ĐT, cũng như nhiều môn học khác, việc dạy học lịch sử sẽ được tổ chức lại theo từng cấp học để phù hợp với khả năng tiếp thu và phát huy tính chủ động học tập của học sinh theo tinh thần Nghị quyết 29, nhằm chuyển từ việc dạy học nặng về truyền thụ kiến thức sang hình thành phẩm chất và năng lực người học. Bên cạnh đó, môn Lịch sử cũng sẽ đứng độc lập như một môn tự chọn trong chương trình THPT. Như vậy, cần phải khẳng định lại lần nữa rằng, Lịch sử không bị ra khỏi chương trình giáo dục phổ thông mà được tổ chức lại và dạy học theo những cách thức mới khiến học sinh học Lịch sử tốt hơn. Đấy là mong muốn tâm huyết của những người làm quản lý giáo dục trước thực trạng yếu kém của việc học môn lịch sử trong thời gian qua.

Tuy còn nhiều tranh cãi và mới chỉ dừng lại ở việc lấy ý kiến, nhưng một số quan điểm đã vội quy chụp chủ trương này theo hướng đả kích nền giáo dục nước nhà. Đáng buồn hơn, ngay trong đội ngũ những người “giáo” lại xuất hiện những khẩu hiệu mang tính thiển cận, thiếu văn hóa tối thiểu về vấn đề này.

Hình ảnh phản cảm trên mạng xã hội


Mấy ngày qua dư luận đang bức xúc trước việc cô giáo Huỳnh Thị Loan, là một giáo viên dạy Tiếng Anh cầm banner với khẩu hiệu: “giáo viên thách giáo dục Việt Nam dạy lịch sử bằng thông tin đa chiều”. Không hiểu vì lý do vô tình hay cố ý, hình ảnh này được các trang mạng như Việt Tân, BBC, Dân làm báo, Dân luận… đăng tải với nhiều biểu tượng tương tự được bình luận, thêm bớt, cắt xén nhằm phục vụ ý đồ chống phá của chúng. 

Bàn luận về vấn đề này, bản thân thấy một số điểm thiển cận như sau:

Thứ nhất, việc lấy ý kiến vào chủ trương tích hợp môn Lịch sử của Bộ giáo dục đào tạo là cần thiết, đòi hỏi nhiều luồng ý kiến từ tất cả các thành phần trong xã hội. Nhiều nhà khoa học nổi tiếng đưa ra lập luận về việc không đồng ý với chủ trương này của Bộ giáo dục nhưng chưa bao giờ xuất hiện dưới dạng một Banner thiếu văn hóa như cô giáo Huỳnh Thị Loan. Xin hỏi, đạo đức nghề nghiệp, phép lịch sử tối thiểu của người mang sứ mệnh trồng người mà Huỳnh Thị Loan đang làm ở đâu? Hay đây chỉ là những bức xúc cá nhân được Huỳnh Thị Loan quy kết thành “lỗi” hệ thống của cả nền giáo dục.

Thứ hai, ngôn từ mà Huỳnh Thị Loan sử dụng trên banner đã thể hiện trình độ thiển cận của thân chủ. Liệu rằng, Huỳnh Thị Loan có đủ khả năng và trí tuệ đại diện cho tất cả các giáo viên ở Việt Nam đòi ra yêu sách với Bộ giáo dục? Thách thức cả một nền giáo dục đâu phải là câu nói giản đơn thường ngày theo kiểu ăn thua mà Huỳnh Thị Loan vẫn sử dụng. Góp ý khác hẳn hoàn toàn với những câu nói hằn học thiếu văn hóa này của Loan.

Thứ ba, Loan cho rằng, cần phải sử dụng thông tin đa chiều để dạy lịch sử. Xin thưa, mỗi môn học có nhiều phương pháp khác nhau. Đối với ngoại ngữ và lịch sử, để nâng cao hiệu quả môn học, giáo viên có thể sử dụng đa phương pháp khác nhau. Nhưng thông tin đa chiều không phải là lựa chọn của môn Sử. Bởi vì môn học này còn là giáo dục tinh thần yêu nước, là trách nhiệm và nghĩa vụ công dân, không thể có nhiều ý kiến trái chiều xung quanh vấn đề này. Ví dụ cụ thể như Pháp đã từng lừa bịp công dân nước mình rằng, việc xâm lược Việt Nam là để đem văn minh của mình để khai sáng An Nam. Cứ học sử kiểu "đa chiều" như Huỳnh Thị Loan, lòng yêu nước của người Việt sẽ biến mất, lịch sử sẽ được biến trắng thành đen ngay lập tức.

Thiết nghĩ, lời thách thức theo kiểu tư thù và góp ý cần được phân định rõ ràng trong những suy nghĩ thiển cận của cô giáo Loan. 





Sự thật Đỗ Thị Minh Hạnh bị đánh đập?

Hoa đất
Đỗ Thị Minh Hạnh và màn kịch vào bênh viện "chụp ảnh"

Theo như cách tung hô của giới rận chủ và một số hãng thông tấn báo chí vốn không thiện cảm với Việt Nam, “nhà hoạt động công đoàn” Đỗ Thị Minh Hạnh được ra tù sớm thời hạn như cánh chim báo bão được sải cánh tự do. Nhưng sự thật sau khi ra tù, bản chất của con người này chẳng thay đổi được gì sau khoảng thời gian dài ngồi “bóc lịch” của mình. 

Quay trở lại thời gian, Đỗ Thị Minh Hạnh bị kết án tù 7 năm với tội danh “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo Điều 89, Bộ luật Hình sự. Theo cáo trạng, Đỗ Thị Minh Hạnh và 2 bị cáo khác đã rải truyền đơn kích động công nhân biểu tình, đình công, phá hoại tài sản doanh nghiệp theo chỉ đạo của Trần Ngọc Thành – kẻ cầm đầu tổ chức phản động “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam” do Thành lập ra ở Ba Lan. Vào lúc 1 giờ sáng ngày 14-11-2006, khi đang rải truyền đơn vu cáo, bôi nhọ Đảng, Nhà nước ta, đồng thời kích động biểu tình, gây rối trật tự công cộng tại xã Hưng Thịnh, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, cả bọn bị bắt quả tang với toàn bộ tang vật. Sau đó, cả bọn đã được đưa ra xét xử và phải chịu hình phạt thỏa đáng.

Ra tù sớm nhưng không có công ăn việc làm ổn định, “ngựa quen đường cũ” Hạnh lại mưu sinh bên cái mác gọi là “công đoàn độc lập”, một hình thức trá hình của tổ chức phản động “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam” do Trần Ngọc Thành ở Ba Lan cầm đầu. 

Việt Nam gia nhập TPP với nhiều cơ hội và thách thức cho nền kinh tế. Lợi dụng tình hình trên, hàng loạt tổ chức, hội nhóm núp dưới bóng “xã hội dân sự” mọc lên như nấm. Cái gọi là “công đoàn độc lập” của Trần Ngọc Thành vốn dĩ chết yểu từ lâu vì hoạt động không hiệu quả bỗng dưng có cơ hội sống lại. Vin vào lý do về các điều khoản hỗ trợ công nhân trong quá trình ký kết TPP, Trần Ngọc Thành và một số thành viên cốt cán ở trong nước đã tự sướng, cho ra đời cái gọi là “Tổ chức lao động Việt” - na ná với “công đoàn độc lập trước đây. Và khi mối quan hệ theo kiểu cả hai cùng có lợi đã từng có trước đây, việc Đỗ Thị Minh Hạnh trở thành thành viên cốt cán của tổ chức phản động “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam” là điều đã được dự đoán từ trước.

Được sự chỉ đạo từ bên ngoài, Đỗ Thị Minh Hạnh và Trương Minh Đức, hai thành viên của “Tổ chức lao động Việt” nhanh chóng thâm nhập tình hình khiếu kiện của công nhân công nhân công ty Yupoong ở Đồng Nai. Mục đích của chúng không nằm ngoài ý tưởng phát tờ rơi, khẩu hiệu kích động công nhân công ty Yupoong biểu tình gây rối an ninh trật tự như đã từng làm trước đây. Chẳng có chút trình độ học vấn nào nhưng Đỗ Thị Minh Hạnh vẫn tự tin chém gió lý do có mặt ở công ty Yupoong là để hỗ trợ pháp lý cho công nhân. Tất nhiên, màn kịch này nhanh chóng bị bảo vệ công ty Yupoong và lực lượng chức năng vạch trần và xử lý.

Khá bức xúc vì vở diễn đã quá cũ kỹ, Hạnh bức xúc quay sang vu cáo lực lượng Công an đánh đập, bắt bớ mình vì lý do trái pháp luật. Cách tốt nhất theo kiểu chí phèo đã từng làm là rạch mặt ăn vạ. Hạnh ngay lập tức có mặt tại “bệnh viện” chụp ảnh để đánh bóng vụ việc. Đám rận chủ cũng được thời đục nước thả câu khi tỏ vẻ anh hùng lên Face chém gió về vụ việc với các luận điệu: lực lượng Công an đánh đập nhà hoạt động công đoàn Đỗ Thị Minh Hạnh, Việt Nam vi phạm các quy định đã ký kết khi gia nhập TPP về việc đảm bảo quyền lợi cho công nhân...

Sự thật đã rõ, “Tổ chức lao động Việt” mới xuất hiện cũng chẳng khác gì cái gọi là “công đoàn độc lập”, “hội nhà báo độc lập”… trước đây. Hành động theo kiểu kích động công nhân gây rối, phá hoại sản xuất tại nhà máy Yupoong của Đỗ Thị Minh Hạnh cần phải được pháp luật trừng trị nghiêm minh. 





Khôn như Đôn


LS Ngô Ngọc Trai (trái) đã phản ứng LS Võ An Đôn


Lê Quang

Đó là câu chuyện về anh LS Võ An Đôn và sự kiện kêu gọi giới luật sư tuần hành của LS Trần Vũ Hải và Trần Thu Nam.

Về sự kiện kêu gọi giới luật sư tuần hành đã có nhiều bài viết làm rõ. 200 người thuộc giới luật sư Việt Nam ký đơn kiến nghị lại bị Trần Vũ Hải và Trần Thu Nam lợi dụng thành vụ kêu gọi tuần hành, biểu tình. LS Ngô Ngọc Trai, một người trong cuộc đã giải thích cặn kẽ về sự việc này:

Vì sau khi xét lại thì chưa có được một kế hoạch chắc chắn nên phải dừng lại", và làm gì "cũng phải cân nhắc tính toán"

Câu chuyện về sự khôn của Đôn thì như thế nào?

Xin thưa là, qua sự việc trên, một mặt Đôn lên mặt dạy đời về đạo đức nghề nghiệp, về tinh thần luật sư, mặt khác Đôn gay gắt chỉ trích những đồng nghiệp khác là hèn nhát. Khác gì Đôn đang tự đánh bóng tên tuổi của mình bằng cách hạ uy tín của những đồng nghiệp khác.

Đôn viết: "Qua sự kiện luật sư Trần Vũ Hải kêu gọi tuần hành thì chúng ta thấy ngay. Sau khi nghe tin luật sư Trần Vũ Hải bị công an phường Xuân La tạm giữ thì đa số luật sư ký tên trong đơn kiến nghị đã tỏ ra run sợ đến “vãi đái” ra quần. Ôi thương cho những đồng nghiệp nhu nhược và chết nhát của tôi!"

Thái độ của Đôn khinh khỉnh ra mặt khi “thương” những đồng nghiệp của tôi. Phải biết là Đôn không hề tham gia vào sự kiện này. Khi sự kiện này bị Trần Vũ Hải và Trần Thu Nam lợi dụng và buộc phải dừng lại do không có kế hoạch cụ thể thì Đôn lại lớn tiếng xỉa xói mọi người mặc dù chẳng đưa ra được kế sách gì mang tính xây dựng cho ngành luật sư. Đôn khôn quá. Ranh ma và lọc lõi. Thái độ của Đôn bị ngay những người cùng nghề phản ứng là thiếu hiểu biết và mị dân ăn hại.

LS Ngô Ngọc Trai viết:

Cậu thử vận động xem có bao nhiêu luật sư sẽ tham gia cùng với cậu? Hãy thử đi. Cậu đã sai khi trách mọi người Đôn ạ, đó không phải là cách của những người cầu thị thành công thực sự. Đó là lối hành xử của những người vô trách nhiệm Đôn ạ (...) Thay vì đưa ra được kế sách có khả năng thành công đưa quần chúng đến với thành tựu đích thực, luật sư Đôn và một vài người lại chỉ buông ra lời chê trách, kích động vào tình cảm thiên kiến của mọi người, đó chính xác là lối hành động mỵ dân nguy hại của những kẻ bất tài mà chúng ta cần nên tránh".

Quả là khôn như Đôn. Nhưng khôn lỏi quá thì sẽ thành ăn hại.

22/11/2015

Tìm hiểu về nguồn tài chính của IS

Hoa đất

Tài chính là yếu tố quan trọng nhất để duy trì hoạt động và khả năng bành trướng của tổ chức “Nhà nước Hồi giáo” tự xưng IS thời gian qua. Cũng giống như tổ chức khủng bố AlQueda trước đây, nguồn tài chính của IS chủ yếu được lấy từ việc ăn chặn, bắt cóc, cướp bóc, buôn lậu, đánh chiếm các ngân hàng. Xét trong bối cảnh tình hình hiện nay, IS kiếm tiền chủ yếu từ hai nguồn chính.

Thứ nhất là từ dầu mỏ. IS nắm trong tay nhiều mỏ dầu ở vùng vịnh. Theo thông tin được kiếm chứng, có thời điểm thị trường dầu mỏ do IS kiểm soát ước tính trị giá khoảng 1 triệu USD/ngày. Hiện quy mô của IS đã được mở rộng, nhiều giếng dầu đã rơi vào tay lực lượng này và thông qua con đường buôn lậu, thị trường của IS được tin là đã tăng lên khoảng 2 triệu USD/ngày. Như vậy, thu nhập từ dầu mỏ đủ để nhóm này duy trì hoạt động ở Iraq và bành trướng sang các quốc gia lân cận.

Điểm lợi thế của IS là chúng có thể bán dầu với giá rẻ hơn thị trường nhiều lần. Mỗi ngày IS bán được tới 30.000 thùng dầu với giá rẻ hơn giá thị trường, dao động quanh 25-65 USD/ thùng. 

Trong giai đoạn trước đây, Al-Qaeda chỉ cần 30 triệu USD mỗi năm để vận hành bộ máy khủng bố và chỉ cần 1 triệu USD để chi cho cuộc tấn công tòa Tháp đôi ở New York. Điều này cho thấy, vì sao IS lại có sức mạnh khủng khiếp hơn AL-Qaeda nhiều lần.

Nguồn tài chính thứ hai xuất phát từ vùng Vịnh. “Nhà nước Hồi giáo” đã luôn nhận được sự ủng hộ từ khi còn trong nôi của những tổ chức tôn giáo và cá nhân tại Saudi Arabia, Qatar và Kuwait. Nhiều người tin rằng, chính quyền Assad theo dòng Shiite ở Syria sẽ nhanh chóng sụp đổ kèm theo những diễn biến có lợi cho IS theo dòng Sunni. Vì vậy, họ đã đầu tư tiền của vào IS với mong muốn nhận được nhiều hơn “lợi ích” từ tổ chức này.

IS khoe dàn xe mới "nghi" của Mỹ tài trợ

Thứ ba, dư luận nghi ngờ về việc Mỹ viện trợ cho IS. Truyền thông Đức lật mặt chính phủ Mỹ khi khẳng định rằng, chính quốc gia này đã gửi xe Toyota cho IS. Theo báo DWN của Đức, IS đã sử dụng dàn xe bán tải Toyota Hilux trong quá trình hoạt động và các cuộc tấn công quân sự. Trong khi đó, Mỹ gần đây gửi cho quân nổi dậy Syria 43 xe loại này. Như vậy, có thể thấy, Mỹ đã thể hiện hai bộ mặt khác nhau trong cuộc chiến chống IS. Vừa muốn sử dụng IS để lật đổ chính quyền Assad ở Syria vừa muốn thiết lập quyền lực tại Trung Đông và các quốc gia A’rap. 

Nhiều nhà lãnh đạo ở các quốc gia chịu ảnh hưởng của IS đã lên tiếng lật mặt nạ của Mỹ. Lãnh tụ tối cao Iran, Ayatollah Ali Khamenei nói thẳng rằng Mỹ, Israel và Anh đứng đằng sau tổ chức khủng bố IS. Hay như tại một cuộc diễn thuyết, giáo sĩ dòng Shia Moktada al-Sadr đã công khai cho rằng CIA đã tạo ra IS. Ông cho rằng các nước này đã tạo ra IS nhằm chia rẽ đạo Hồi và sử dụng chúng trong cuộc chiến chống lại các nước Hồi giáo.

Trong khi dư luận đang hoài nghi về khả năng tiêu diệt IS của các nước trên thế giới, chúng ta hoàn toàn có thể hiểu vì sao nguồn tài chính của IS vẫn dồi dào và chúng vẫn là nỗi ám ảnh thường trực của nhân loại.





Đôi lời với Hà Sỹ Phu

Hoa đất
Hà Sỹ Phu chém gió trên Bauxite

Đọc bài: NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO NGHĨ VỀ VIỆC DẠY MÔN HỌC LỊCH SỬ HIỆN NAY của Hà Sỹ Phu được đăng tải trên trang Bauxite của Hà Sỹ Phu, tôi đinh ninh chắc là có những ý kiến đóng góp đáng tham khảo góp phần quan trọng để thức tỉnh lòng yêu sử trong mỗi người dân Việt. Ai dè đó lại là một bài viết hằn học, quy chụp, chỉ biết lấy sự áp đặt bằng những suy diễn chủ quan để chửi bới chế độ ta. Dẫu biết, Hà Sỹ Phu đang cố tình "mượn gió để bẻ măng" nhằm ám chỉ những điểm chưa rõ trong chương trình “tích hợp” môn lịch sử theo tinh thần đổi mới của Bộ giáo dục và đào tạo. Nhưng liệu rằng, với bộ óc mặc định sẵn tư tưởng phá hoại, những ý kiến của Hà Sỹ Phu có thật sự đáng để tiếp thu.

Mang danh đã từng là một thầy giáo phổ thông, rồi giảng viên đại học, rồi ra vẻ quan tâm những vấn đề chính trị xã hội, Hà Sỹ Phu khẳng định rằng, việc “tích hợp” môn Lịch sử chung với 2 môn khác thành môn học “Công dân và Tổ quốc” "Thực chất là xoá bỏ môn Lịch sử trong nền giáo dục phổ thông" “chương trình này sẽ dẫn đến hệ lụy làm “teo” môn lịch sử trong trường phổ thông, lớp trẻ không còn biết sự hy sinh của các bậc tổ tiên để có đất nước như ngày hôm nay”…

Xin thưa rằng, Hà Sỹ Phu mới chỉ nghe ngóng thoảng qua về vấn đề mà đã vội quy chụp cho cơ quan quản lý giáo dục. Chưa biết, chưa hiểu mà cố làm ra hiểu, chắc hẳn mục đích của Hà Sỹ Phu không chỉ dừng lại ở việc “góp ý” nhân ngày 20.11. Theo đề án của Bộ giáo dục, ở bậc tiểu học, giống như hiện nay, kiến thức lịch sử sẽ được chuyển tải cùng một số môn học khác trong môn Tìm hiểu xã hội. Ở bậc THCS, Lịch sử được tích hợp với Địa lý thành môn Khoa học xã hội. Ở bậc THPT, Lịch sử tiếp tục tích hợp với Địa lý thành môn Khoa học xã hội. Ngoài ra, Lịch sử tích hợp với Giáo dục công dân và Giáo dục Quốc phòng an ninh trong môn Công dân với Tổ quốc để giáo dục học sinh về truyền thống yêu nước, lòng tự hào dân tộc, nghệ thuật quân sự của cha ông. Hai môn này là bắt buộc.

Mặt khác, môn Lịch sử cũng sẽ đứng độc lập như một môn tự chọn trong chương trình THPT, dành cho những học sinh chọn thi đại học vào các khối có tuyển sinh môn Lịch sử. Ngoài ra còn có các chuyên đề học tập lịch sử.

Như vậy, Bộ GD-ĐT khẳng định, Lịch sử không bị ra khỏi chương trình giáo dục phổ thông mà được tổ chức lại và dạy học theo những cách thức mới khiến học sinh học Lịch sử tốt hơn. Thì ra, trình độ của Hà Sỹ Phu chẳng qua cũng chỉ là dạng “tát nước theo mưa” để kiếm ít tiền từ các bài viết được đăng tải trên Bauxite mà thôi.

Đọc tiếp những lời góp ý của Hà Sỹ Phu, bộ mặt thật của hắn mới thực sự lộ diện. Hà Sỹ Phu cho rằng, việc tích hợp môn Sử là chủ trương từ trên và có bàn tay của Trung Quốc. Chưa có một bằng chứng nào được hắn đưa ra để chứng minh cho luận điểm của mình, chỉ thấy hắn hằn học chế độ với tinh thần thoát Trung trỗi dậy, ra sức la ó, chửi bới Đảng, Nhà nước. Hắn cho rằng, tích hợp môn sử sẽ làm cho dân tộc Việt Nam quên đi hàng nghìn năm Bắc thuộc của Trung Quốc, từ đấy sẽ vĩnh viễn làm đầy tớ cho Trung Quốc.

Thật đáng lo ngại cho những lập luận “cùn” núp dưới dạng “góp ý” của các nhà “dân chủ” cuội như Hà Sỹ Phu. Việc đổi mới việc học môn Sử nhằm giúp người học đạt hiệu quả cao hơn, theo tinh thần Nghị quyết 29 là nhằm chuyển từ việc dạy học nặng về truyền thụ kiến thức sang hình thành phẩm chất và năng lực người học. Điều này chẳng liên quan gì đến việc “thoát Trung” mà Hà Sỹ Phu đang quan tâm.

Thật dễ hiểu nhầm cho những góp ý kiểu như Hà Sỹ Phu trên Bauxite!











18/11/2015

TƯỞNG KHÔNG NGU MÀ NGU KHÔNG TƯỞNG

CBR VŨ
Cần trừng trị thích đáng những kẻ mạo danh IS

Khi nhắc tới IS thì tôi tin không phải tôi mà mỗi người dân trên thế giới đều cảm thấy rùng mình trước những hành động giết người hàng loạt và những hình thức giết người man rợ thời trung cổ mà tổ chức này áp dụng cho những con tin mà chúng bắt cốc. 

Khi mà cả thế giới đang phải gồng mình để chống lại các hoạt động khủng bố của tổ chức này, khi mà không một quốc gia nào muốn va chạm với IS, thì đâu đó trên đất nước Việt Nam (một đất nước vừa thoát khỏi chiến tranh đang trên đà hồi sinh và phát triển, một đất nước cho đến nay vẫn nằm trong tầm ngắm của nhiều quốc gia thù địch) vẫn có những con người tôi không hiểu vì ý thức kém hay do bản chất ngu dốt hoặc một mưu cầu lợi ích cá nhân nào khác đã đóng góp vào công cuộc xây dựng đất nước bằng việc lập ra một nick giả thành viên của tổ chức nhà nước hồi giáo cực đoan “Timur zhunusov” và đăng những status gây tâm lý hoang mang lo lắng cho nhiều người, nhất là những giới trẻ như “chúng tôi sẽ sang thăm đất nước các bạn” hoặc “ các bạn đã xúc phạm chúng tôi”... 

Phản ứng trước hành động vô trách nhiệm này nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại dành những lời thậm tệ, thể hiện sự khinh bỉ đối với sự ngu dốt của con người này, bên cạnh đó thì một số người có cách cư xử ôn hòa hơn, đó là viết lên những lời xin lỗi “Vietnam representative I apologize to you...We love peace – Đại diện Việt Nam – Tôi xin lỗi anh...chúng ta yêu hòa bình"

Thử hỏi đây là ý thức của một công dân sao? Đem cả vận mệnh đất nước, đem cả sinh mệnh của toàn thể nhân dân Việt Nam ra để làm trò đùa? Chúng ta không thể loại trừ trường hợp tổ chức IS tiếp cận được những chia sẽ này trước sự phát triển mạnh mẽ của Facebook hiện nay với những hình ảnh, những status được chia sẻ với tốc độ chống mặt, và khi đó có chắc họ sẽ không đem Việt Nam vào danh sách một trong những nước cần khủng bố không? Đây có phải là hành động tự rước họa vào thân, hay tự rước giặc vào nhà không?

Và vụ thảm sát mới đây nhất ở Pháp lấy đi tính mạng của hàng trăm người dân vô tội chưa đủ để minh chứng cho sự liều lĩnh, tàn ác của tổ chức này hay sao? 

Sự việc trên như rung lên một hồi chuông cảnh tỉnh về ý thức của một bộ phận người dân Việt Nam hiện nay, vô tình, vô cảm trước sinh mệnh của con người, trước vận mệnh của dân tộc.



17/11/2015

Phần nổi của tảng băng chìm

Hoa đất
Máy bay Pháp tiêu diệt hang ổ IS ở  Syria

Sự chết chóc của những người dân vô tội sau vụ khủng bố ở Paris vừa qua khiến chính phủ Pháp không thể ngồi yên trong cuộc chiến chống khủng bố. Điều này được thể hiện qua những động thái mạnh tay và quyết liệt hơn trong việc tiêu diệt tổ chức Nhà nước Hồi giáo IS.

Đã có một kế hoạch khá chi tiết, tiêu tốn nhiều tiền của nhằm xóa sổ IS được chính phủ của Tổng thống Francois Hollande đưa ra. Ngay sau vụ khủng bố ở Paris, Pháp đã điều các máy bay chiến đấu tinh nhuệ nhất đánh bom vào sào huyệt của IS ở Syria. Đây dường như là nghịch lý của các “nước lớn” trong cuộc chiến chống khủng bố, hay là “trò mị dân” trước sức ép của dư luận và những toan tính còn dang dở của họ.

Hãy cùng nhìn xem thực sự Pháp có muốn tiêu diệt tận gốc chủ nghĩa khủng bố!

Thứ nhất, sau khủng bố, Pháp cho thấy khả năng điều tra với tốc độ chóng mặt khi cung cấp thông tin cơ bản về nguyên nhân và nhân thân các thành viên tham gia khủng bổ ở Paris. Đi kèm với nó là một bản kế hoạch chi tiết tiêu diệt IS được đưa ra. Một câu hỏi đặt ra là tại sao Pháp lại chọn Syria để không kích sào huyệt IS mà bỏ qua hang ổ của tổ chức này ở Iraq. Phải chăng có sự thiên vị của Pháp ở đây khi nước này bỏ qua việc hỏi ý kiến của chính quyền hợp pháp của tổng thống Assad ở Syria để “nghiễm nhiên” có quyền tấn công IS. Hơn thế nữa, sau vài ngày Pháp công bố hình ảnh về việc ném bom vào sào huyệt IS. Mặt nạ đã lộ, điều này có thể hiểu rằng, quốc gia này đã biết rõ về trung tâm của IS ở Syria trước đây nhưng vấn đề là chưa muốn tiêu diệt vì những toan tính chính trị mà thôi.

Thứ hai, sau vụ thảm sát ở Paris, chính phủ Pháp kêu gọi tuần hành để lên án chủ nghĩa khủng bố. Rõ ràng, dư luận hoan nghênh việc những nhà lãnh đạo các cường quốc trên thế giới nhất trí lên án hành động khủng bố tại Paris. Nhưng họ lên án chủ nghĩa khủng bố nào? Chủ nghĩa khủng bố trên toàn thế giới nói chung hay chỉ riêng các hành động khủng bố ở nước Pháp ?

Tại sao các tổng thống, nguyên thủ các nước lại chưa một lần nào dẫn đầu cuộc diễu hành để phản đối những kẻ khủng bố đã gây ra cái chết của hàng trăm nghìn người Afganistan, người Syria, người Ai cập, người Lybia, người Yemen, người Iraq? Và liệu rằng, nước Pháp có dấu ấn nào trong những vụ khủng bố ở các quốc gia này?

Vì vậy, thực chất của việc không kích IS ở Syria sau vụ khủng bố chỉ là phần nổi của tảng băng chìm!