Bài mới nhất

06/01/2016

Sự phân chia các hệ phái Hồi giáo

Hoa đất
Cộng đồng Hồi giáo trên thế giới

Thời gian qua, trước sự lớn mạnh của tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, các cuộc xung đột dân tộc trong khu vực và thế giới đang khiến dư luận quan tâm hơn về đạo Hồi. Là tôn giáo độc thần có số lượng tín đồ lớn nhất thế giới, nhưng cũng giống như các tôn giáo khác, đạo Hồi cũng bị phân chia thành nhiều hệ phái khác nhau. Đặc biệt, sau cái chết của nhà tiên tri Muhammad, trong nội bộ thế giới Hồi giáo đã nẩy sinh một sự phân liệt sâu sắc kéo dài đến tận ngày nay, do tranh giành ngôi kế vị Muhammad, nên họ đã dùng mọi thủ đoạn, thậm chí cả dao kiếm gây ra cuộc nội chiến lần đầu trong lịch sử Hồi giáo, tạo thành nhiều hệ phái khác nhau (đến nay có khoảng 72 nhóm, trường phái) và cuối cùng dẫn đến sự phân liệt công xã Hồi giáo. Hồi giáo có 3 hệ phái chính là Sunni, Shi’ite và Sufi.

1. Hệ Sunni:

Từ Sunni xuất phát từ cụm từ “Ahl al Sunna” tiếng Arập có nghĩa là “con đường quen đi” với chủ trương giữ lại những luật lệ nguyên thuỷ của đạo Hồi từ thời kỳ Muhammad nhằm bảo tồn những nền nếp và truyền thống của đạo Hồi thời sơ khai. Với hệ phái Sunni thì quyền lực là sự “nhất trí” của cộng đồng. Đó là truyền thống được hình thành để hoà giải những sự khác biệt và sai lệch bên trong cộng đồng Hồi giáo. Phái Sunni chấp nhận trật tự lịch sử của các Caliph, tinh thần chung của luật Hồi giáo phái Sunni là nhấn mạnh đến 5 cột trụ của đức tin Hồi giáo và một nghi thức thờ phụng khá coi trọng. Luật của hệ Sunni có xu hướng nhấn mạnh vào việc đặt toàn bộ cuộc sống của tín đồ dưới ý chí của thượng đế và những chỉ dẫn trong kinh Qu’ran.

Bên trong nội bộ Hồi giáo Sunni cũng có nhiều trường phái diễn giải luật khác nhau, nhưng không tìm cách loại trừ nhau, mà vẫn chấp nhận những cách giải thích khác. Hồi giáo Sunni có 04 Mazahab (trường phái giáo luật) là: Hanafy, Maliki, Shafi’i và Hanbali. Ngoài ra còn một số phái nhỏ như Deobandi, Wahhabi (có ảnh hưởng lớn tại Saudi Arabia. Đó là một trào lưu cải cách bảo thủ, khắt khe ra đời thế kỷ 18). 

Ngày nay, hệ Sunni chiếm 87% tín đồ Hồi giáo thế giới. Tập trung ở các nước Saudi Arabia, Thổ Nhĩ Kỳ, Irac, Yêmen, Libăng, các nước Bắc Phi, Trung Quốc, Đông Nam á. Tuy không có một tổ chức hay một quyền lực trung tâm nào cả, nhưng họ vẫn duy trì được tính đồng nhất rõ rệt trong đức tin và nghi lễ thờ phụng. Hồi giáo Sunni ngày nay mang tính chất tự trị trong từng quốc gia Hồi giáo. Còn quốc vương của Saudia Arabia có trách nhiệm bảo vệ và gìn giữ những thành phố thánh Mecca và Medina.

2. Hệ Shi’ite:

- Shi’ite xuất phát từ “Shiat Ali” tiếng Arập có nghĩa “Phe đảng” (ủng hộ Ali) xuất hiện đầu tiên ở Irac vào cuối thế kỷ VII. Hệ Shi’ite chủ trương người kế vị Muhammed phải là người thuộc dòng tộc Muhammad. Imam đầu tiên là Ali, con rễ Muhammad và sau là ông Hassan, con trai trưởng của Ali, sau Hassan là Husain, con trái thứ 2. Rồi sau đó là 9 vị khác cũng thuộc giòng dõi của Muhammad. Tất cả những Imam này, trừ người cuối cùng đều chết một cách bí ẩn và phái Shi’ite cho rằng họ bị giết khi nổi dậy chống lại vương quyền của các Caliph (hệ Sunni). Theo cách nhìn của phái Shi’ite thì các Caliph của hệ Sunni đại diện cho các thế lực tiếm quyền hắc ám, luôn tìm mọi cách tiêu diệt những người chân chính ở từng thế hệ trong dòng họ của Muhammad.

Phái Shi’ite dành cho Ali và những hậu duệ của ông một vị trí đặc biệt trong tín ngưỡng của họ. Họ tin rằng Ali và 11 vị Imam sau đó là những người đặc biệt thích hợp để diễn giải những khải thị của Muhammad và dẫn dắt cộng đồng Hồi giáo. Còn vị Imam thứ 13 (Imam Zamah tức Mandi), được những người Shi’ite coi là Imam của mọi thời đại. Vị này mất tích khoảng năm 873 và phái này tin rằng Thượng đế đã giấu ông ta đi không cho loại người nhìn thấy. Hy vọng một ngày nào đó, ông ta sẽ quay lại để dẫn dắt cộng đồng Hồi giáo và mang lại sự công bằng trả về thế giới. Vì thế cũng dễ hiểu là trong lịch sử đạo Hồi cứ lâu lâu lại xuất hiện những người tự xưng mình là Mandi, vị Imam thứ 13 với những tuyên bố đủ kiểu. 

Hạt nhân tư tưởng của hệ shi’ite là thuyết Imam. Theo thuyết này, người shi’ite cho rằng quan hệ thân tộc của Ali với Muhammad cho phép ông và các con cháu của ông ta có quyền hợp pháp kế vị Muhammad. Chính họ là những người được Muhammad truyền lại khả năng tiếp xúc với thần thánh và có thể đóng vai trò trung gian giữa Thượng đế và con người. Muốn thế họ phải là Imam tức là những người lãnh đạo về mặt tâm linh, đồng thời là lãnh tụ chính trị của cộng đồng. Quyền lực của Imam được truyền lại theo nguyên tắc kế thừa trực hệ, mà người kế thừa chỉ có con cháu đời sau của Ali và Fatimah mới có đủ tư cách. Imam trở thành một tước vị thần linh và được tôn sùng gần như thần thánh là người có toàn quyền quyết định (những phán quyết của Imam có ý nghĩa như luật pháp). Những tín đồ hệ phái Shi’ite cũng đặc biệt nhận mạnh đến Husain, vị Imam thứ 3, cũng là nhân vật nổi bật và bi kịch nhất trong tất cả các Imam. Vào năm thứ 61 theo lịch Hồi giáo, ông và những người theo ông đã bị quân đội của Caliph Yazid giết chết trong một trận đánh ở Karbala, Irac. Cái chết của vị trẻ tuổi này được phái Shi’ite nâng lên thành một sự kiện thần thánh, đòi hỏi sự báo thù. Người Hồi giáo Shi’ite tưởng niệm Husain trong lễ Muharram bằng cách than khóc và diễn lại bi kịch này tại đền thánh của Husain ở Karbala. 

Sự xuất hiện Shi’ite như một phong trào vì những động cơ chính trị hơn là tôn giáo. Trạng thái tinh thần của những người Shi’ite bị chi phối bởi nhiều thế kỷ phải đóng vai là nhóm thiếu số bị chèn ép trong đạo Hồi. Vì thế không có gì ngạc nhiên khi hầu hết phong trào bè phái trong nội bộ đạo Hồi đều là phong trào Shi’ite và hoạt động mang tính chất cực đoan.

Cũng giống như các hệ phái khác, trong quá trình hình thành và phát triển hệ shi’ite cũng chia thành nhiều trường phái khác nhau, chủ yếu ở số lượng Imam và nhân thân của Imam cuối cùng. Tuy nhiên có 04 trường phái chính là Ashariyah (còn có tên gọi “Phái 12 vị”); Ismaili (có tên gọi khác là “phái 7 vị”); Jafari và Zaiddiyah. Ngoài ra còn một số trường phái khác như Alani, Alevi, Nizaris. Hệ Shi’ite có khoảng 170 triệu, chiếm 12,2% tổng số dân số theo đạo Hồi. Tập trung ở các quốc gia Afghanistan, Azerbaijan, ấn Độ, Qatar, Syria, Thổ Nhĩ Kỳ, Saudi Arabia, Iran…

3. Hệ Sufi (Hồi giáo mật tông): 

Nguồn gốc của cái tên Sufi còn chưa rõ, nhưng nhiều người gắn nó cho một từ ảrập là Suf, có nghĩa là “len thô”, chỉ những người tu hành khổ hạnh đi tìm kiếm một con đường nội tâm mặc quần áo bằng len thô, chứ không hẳn là chỉ cách ăn mặc như một biểu tượng của họ để tự phân biệt với những tín đồ bình thường.

Trong lịch sử Hồi giáo, khoảng một thể kỷ sau cai chết của Muhammad, hệ Sufi đã hình thành như một trào lưu giống như hệ Shi’ite, nhưng theo một cách khác. Hồi giáo mật tông là một phản ứng chống lại sự xa hoa hủ hoá, chống lại việc từ bỏ giá trị nguyên thuỷ của đức tin giản dị và thuần khiết của đạo Hồi, điều mà những tín đồ Hồi giáo nhìn thấy qua sự phô trương của các Caliph. 

Các Sufi tin rằng phép tu của họ có nguồn gốc từ những trải nghiệm tâm linh của chính Muhammad. Họ không chỉ tin rằng con đường của họ chính là con đường của Muhammad và là con đường ngắn nhất để đi đến sự giác ngộ. Đúng như ý nghĩa trong tuyên bố của Muhammad nói rằng: Hồi giáo không phải gì khác mà là một sự trở lại với đức tin nguyên thuỷ thực sự về Abraham và về vườn địa đàng. Từ thế kỷ thứ 9 trở đi, do chú trọng về tâm linh, nên Sufi ngày càng xa cách Hồi giáo nguyên thuỷ. Tín đồ Sufi thường tụ tập cộng tu, quán tưởng thượng đế qua việc niệm tên ngài không nghỉ với những khúc nhạc và vũ điệu thần bí kéo dài hàng giờ. Họ tin rằng những vũ nhạc ấy có năng lực siêu nhiên đưa bản thân lên trạng thái thăng hoa, câu thông với Thượng đế. Do quan điểm có thể câu thông với cùng Thượng đế, nên trong Hồi giáo Mật tông mới nảy sinh khái niệm Thánh. Tuy nhiên tín đồ Sufi vẫn chấp nhận Muhammad là tiên tri cuối cùng, họ vẫn tin mình có thể đạt tới cảnh giới Thánh, một địa vị còn cao hơn Tiên tri. Hệ sufi chủ yếu phát triển ở các miền Nam Algeria, đảo Djerba nước Tunisie, miền Nam Lybie, Oman… với khoảng 45 triệu, chiếm 0,3% tín đồ đạo Hồi. 



Hot!

Từ khóa SEO:

32 nhận xét:

Đạo Hồi được phân chia thành 3 hệ phái khác nhau đó là Sunni, Shi’ite và Sufi.Hệ phái Shi’ite như một phong trào vì những động cơ chính trị hơn là tôn giáo. Trạng thái tinh thần của những người Shi’ite bị chi phối bởi nhiều thế kỷ phải đóng vai là nhóm thiếu số bị chèn ép trong đạo Hồi. Vì thế không có gì ngạc nhiên khi hầu hết phong trào bè phái trong nội bộ đạo Hồi đều là phong trào Shi’ite và hoạt động mang tính chất cực đoan. Tôi thấy hầu hết các vụ khủng bố trên thế giới đều là người đạo Hồi gây ra

Với những tín đồ Hồi giáo, đạo của họ là đạo thường hằng trong vũ trụ, do Thượng Đế tạo ra, và vì Thượng Đế vốn bất sinh bất diệt nên đạo của Ngài cũng bất sinh bất diệt. Còn Muhammad đơn thuần chỉ là một người "thuật nhi bất tác", thuật lại cho mọi người những mặc khải của Thượng Đế mà thôi. Trong quan niệm của các tín đồ, Hồi giáo không khởi sinh từ Muhammad. Với họ, con người đầu tiên do Thượng Đế tạo ra, tức Adam, là tín đồ Hồi giáo đầu tiên, và ngay từ thuở sơ khai, khắp đất trời đã là một vương quốc Hồi giáo. Không chỉ người mà thôi, mà tất cả muông thú, cỏ cây đều tuân theo Hồi giáo cả.

thì ra bên trong nội bộ Hồi giáo cũng có sự phân hóa, bất đồng tranh giành ảnh hưởng của nhau, các nhóm với nhau không có được tiếng nói chung như thế thì sẽ rất khó có thể ngồi lại cùng nhau giải quyết vấn đề IS mà mọi người quan tâm được, qua đây mỗi người chúng ta cũng cần có những suy ngẫm của riêng mình khi mà không được kì thị tất cả những người hồi giáo bởi không phải ai cũng xấu như ai vẫn còn đó những người tốt bụng nhưng theo suy nghĩ của nhiều người họ vẫn bị đánh đồng tạo một cảm giác không tốt cho họ như thế là không tốt chút nào

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Tôn giáo được sinh ra để làm gì, để nâng đỡ đời sống vật chất tinh thần của con người, cứu dỗi tình thần của con người, sinh ra để mục đích giúp ích chơ đời sống con người, và nếu một khi nó đã không còn phục vụ cho lợi ích chung của con người mà thay vì đó là phục vụ cho lợi ích xấu của một nhóm ngừoi thì theo tôi nên giải tán

Về bản chất thì các giáo phải, hệ phái, các dạo đều có mục đích tốt của nó, nhưng do ròi vào tay người xấu thì nó thành vũ khí giết người hàng loạt, làm cho con người mê muội không còn hành động thành ý chý của mình, như một con dao khi rời vào tay người tốt nó có thể là công cụ để chế biến các món ăn, nhưng rơi vào tay các đối tượng xấu thì đó là công cụ giết người

Phức tạp nhể, ở Việt Nam chỉ thêm mấy anh thiên chúa thôi mà đúng là loạn hết cả lên, suốt ngày lên báo không tìn nào ngoài tin gây rối an ninh trật tự, rồi đập phá đủ các kiểu, nói chung là không nên theo đạo, theo mình là vậy cong theo thì nên biết đâu là cái đúng đâu là cái sai, đừng cuồng tín để rồi mình tự hại bản thân mình

Thờ tổ tiên ông bà còn chưa xong, ông bà bố mẹ là đấng sinh thành của mình thì tôn trọng trước đi, làm tốt điều đó, ngay người thân mình còn chưa làm tron chữ nghĩa thì làm chứ nghĩa chúng nó có vẹn tròn khộng, hay là sống chết mặc bay, hãy làm tốt từ những điều nhỏ nhất

Không biết trên thế giới có mấy hệ phái, chứ thế này thấy không phân biệt ra là bao nhiêu đạo , lonạ hết cả lên, trong khi nhiều trường hợp mình thấy, theo đọa àm còn khổ hơn mình, ngay gần nhà mình đây này đóng góp quyên góp liên tục, nhiều nhà nghèo rớt mồng tơi vẫn cứ vay tiền đóng

Hồi Giáo ngày nay rất phức tập vì các tín đồ hồi giáo có một đức tin rất mãnh liệt họ sẵn sàng chết vì mục tiêu của tôn giáo mình chính vì thế hồi giáo đang trở thành mối nguy hại đe dọa trực tiếp đến an ninh và hòa bình quốc tế vì thế chúng ta cần có những giải pháp để hạn chế tầm ảnh hưởng của hồi giáo.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Có thể nhìn trên bản đồ thì hệ phái hồi giáo sunny có số lượng đông đảo nhất, hệ phái Shi’ite thì chiếm phần ít nhưng lại là hệ phái có nhiều điểm khá cực đoan. Đặc biệt là nhà nước hồi giáo tự xưng Is. Chúng đang là nỗi kinh hoàng của toàn thế giới, nhất là những nước đang đấu tranh chống lại chúng

Có thể nhìn trên bản đồ thì hệ phái hồi giáo sunny có số lượng đông đảo nhất, hệ phái Shi’ite thì chiếm phần ít nhưng lại là hệ phái có nhiều điểm khá cực đoan. Đặc biệt là nhà nước hồi giáo tự xưng Is. Chúng đang là nỗi kinh hoàng của toàn thế giới, nhất là những nước đang đấu tranh chống lại chúng

Có thể nhìn trên bản đồ thì hệ phái hồi giáo sunny có số lượng đông đảo nhất, hệ phái Shi’ite thì chiếm phần ít nhưng lại là hệ phái có nhiều điểm khá cực đoan. Đặc biệt là nhà nước hồi giáo tự xưng Is

Mỗi một tôn giáo thường được phân nhánh theo vùng miền và đặc trưng văn hoá bản địa. Không chỉ đạo hồi mà các đạo khác phát triển thường có xu hướng phân hoá, đôi khi dẫn đến mâu thuẫn lẫn nhau. Thực tế đã có nhiều xung đột tôn giáo giữa các dòng phái khác nhau, cho thấy tính phức tạp và có thể gây nên những tác động không nhỏ đến ổn định xã hội mà các quốc gia đạo hồi còn phải khắc phục lâu dài.

IS là tổ chức khủng bố duy nhất công khai thách thức lại các cường quốc trên thế giới bao gồm cả Nga và Mỹ. Vì vậy, hành động của những “anh hùng bàn phím” ở Việt Nam đăng tải các thông tin, bài bình luận, kích động tư tưởng Hồi giáo cực đoan, xúc phạm đạo Hồi, khiêu khích hành động khủng bố, bạo lực cực đoan là một hành động ngu xuẩn.

Hồi giáo nguyên bản và hồi giáo đồng hóa có những điểm giống cũng có điểm khác nhau. Nhưng sự giống và khác nhau cơ bản cũng tạo nên bản đồ hồi giáo thế giới

Tôi không hiểu rõ lắm về các loại, hệ tôn giáo. Nhưng tôi thấy có một điểm chung giữa các loại tôn giáo đó là đều hướng con người đến những điều tốt đẹp của cuộc sống, răn dạy con người phải sống tốt, sống đúng với bản thân, xã hội, giúp đỡ lẫn nhau.
Tuy nhiên, do nhiều yếu tố khác nhau, mà chủ yếu là quyền lợi của một bộ phận và yếu tố chính trí mà hiện nay nhiều hệ loại tôn giáo đang bị sử dụng như một công cụ để gây chiến tranh, gây chia rẽ sắc tộc, gây nên nhiều bất ổn, xung đột trên thế giới.

Trong lịch sử loài người đã từng diễn ra các hoạt động hay nói cách khác là các cuộc chiến xung đột tôn giáo lớn và gây nguy hại đến hòa bình và sự phát triển của thế giới như các cuộc Thập tự trinh, hay các cuộc đại chiến tôn giáo hay ngay trong cùng một tôn giáo cũng có sự phân chia và đấu tranh mâu thuẫn với nhau trong một tôn giáo nhưng khác nhau về hệ phái tôn giáo.

Hồi giáo có một số luật lệ: Một lần trong đời, họ phải hành hương về thánh địa Mecca, nhưng với điều kiện họ không vay mượn hay xin phí tổn. Trước khi đi, họ phải lo cho gia đình vợ con đầy đủ những nhu cầu cần thiết trong thời gian họ vắng mặt hành hương. cho nên với những luật lệ này đã khiến cho gò bó hơn trong thực hiện sinh hoạt tôn giáo.

Thực ra thì không phải ai cũng thế, nhưng mà tôi thấy đạo này tiêu cực thực sự chứ không đùa, người theo đạo này rất dễ bị kích động để tiến hành những hành động giã man, cũng không biết chúng nó đào tạo như thế nào toàn ra công cụ giết người, có nhận chúng cũng tài

Hồi giáo ở Việt Nam không nhiều và chủ yếu là trong cư dân Chăm. Tỷ lệ tín đồ tăng chậm trong thời gian qua, ngoài một bộ phận bỏ tín ngưỡng Bàni theo Islam ở Phước Nam (Ninh Thuận) vào những năm 60 của thế kỷ XX, số tín đồ theo Hồi giáo qua con đường “truyền đạo” không đáng kể và chủ yếu là tăng tự nhiên.

Trong quá trình phát triển theo thời gian, hầu như không có tôn giáo nào thoát khỏi tệ nạn phân hóa. Tình trạng phân hóa của đạo Hồi đã xảy ra rất sớm, từ đó dẫn đến các cuộc xung đột gay gắt và luôn luôn kéo theo các cuộc "thánh chiến" đẫm máu trong nhiều thế kỷ. Nó thật sự đi ngược lại với mục đích của tôn giáo là hướng mọi người đến cuộc sống thiện lành

Bất ổn ở Thế giới Arap phần lớn do lợi ích của một số nước về nguồn dầu mỏ. Ở Irac người shia chiếm đa số nhưng Sadam vẫn nắm quyền mấy chục năm đó thôi ( Sadam là người Sunni). Và giờ là Syria. IS là tổ chức khủng bố ai cũng biết, nhưng lãnh đạo là dòng Sunni nên việc tranh chấp xung đột giữa các hệ phái trong Hồi giáo là điều không thể tránh khỏi

Hồi giáo là tôn giáo lớn nhất trên thế giới hiện nay, với khoảng 1,6 tỉ tín đồ. Trải qua nhiều cuộc xung đột, có lúc lắng dịu nhưng sự chia rẽ giữa người Sunni và Shiite là nhân tố quan trọng nhất trong những biến động ở Trung Đông ở thế kỷ 20.

Trong thế giới Hồi giáo, sự tranh chấp vị trí kế vị nhà tiên tri Muhammad giữa người Sunni và Shia đã trở thành cuộc xung đột giáo phái kéo dài hàng nghìn năm chưa có dấu hiệu kết thúc. Tại Trung Đông, người Sunni và Shia đều tìm cách trở thành người lãnh đạo đất nước nhằm định hướng sự phát triển của đạo Hồi. Thật đáng tiếc rằng con người theo các giáo phái lại không hiểu hết được chân cơ của giáo mình theo đuổi mà lại lấy nó làm gốc rễ của biết bao điều ác độc.

tôn giáo nào cũng có sự phân chia, đó là quy luật tất yếu rồi, nhưng mà đối với hồi giáo thì thấy gay go quá, chắc hẳn là tôn giáo này bị chia cắt là do quá trình phân chia quyền lực không đồng đều đây mà.

Bản chất tôn giáo từ xưa tới nay không coi ai ra gì thì chắc có lẽ ai cũng biết, cứ dộng đến quyền lợi hay va chạm là xảy ra đấu đá tranh chấp dưới nhiều hình thức khác nhau thậm chí sử dụng vũ trang để giải quyết mâu thuẫn. Từ khi có tổ chức hồi giáo IS tự xưng thì sự phân biệt tôn giáo ngày càng diễn ra gay gắt và quyết liệt, sự tàn ác, dã man giết người bằng nhiều hình thưc man rợ của chúng khiên cho người dân của nhiều nước trên thế giới đang phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ tính mạng của mĩnh lẫn người thân có thế mất đi bất cứ lúc nào mà không hề hay biết thật đáng thương cho những con người đang phải đối mặt với cảnh ngộ đó.

Câu hỏi cần đặt ra ở đây cần phải suy ngẫm đó là mâu thuẫn giũa các tôn giáo xảy ra ai sẽ là người có lợi và ai sẽ phải gánh chịu những hậu quả để lại về sau khi xung đột xảy ra. Đúng là cuộc sống tôn giáo có khác luôn sống trong tình cảnh khốn khổ, nỗi lo thấp thỉm,... tranh dành quyền lợi, địa vị chứ không như cuộc sống của người lương luôn có sự chăm lo chu đáo và bảo vệ quyền lợi từ các cơ quan chức năng nên cuộc sống luôn sung túc và ổn định làm ăn sinh sống, không phải lo nghĩ như giáo dân các tôn giáo.

Sự xuất hiện Shi’ite như một phong trào vì những động cơ chính trị hơn là tôn giáo. Trạng thái tinh thần của những người Shi’ite bị chi phối bởi nhiều thế kỷ phải đóng vai là nhóm thiếu số bị chèn ép trong đạo Hồi. Vì thế không có gì ngạc nhiên khi hầu hết phong trào bè phái trong nội bộ đạo Hồi đều là phong trào Shi’ite và hoạt động mang tính chất cực đoan.

Bên trong nội bộ Hồi giáo cũng có sự phân hóa, bất đồng tranh giành ảnh hưởng của nhau, các nhóm với nhau không có được tiếng nói chung như thế thì sẽ rất khó có thể ngồi lại cùng nhau giải quyết vấn đề IS mà mọi người quan tâm được, qua đây mỗi người chúng ta cũng cần có những suy ngẫm của riêng mình khi mà không được kì thị tất cả những người hồi giáo bởi không phải ai cũng xấu như ai vẫn còn đó những người tốt bụng nhưng theo suy nghĩ của nhiều người họ vẫn bị đánh đồng tạo một cảm giác không tốt cho họ như thế là không tốt chút nào. Cần có cái nhìn khác về họ.

Bản chất tôn giáo từ xưa tới nay không coi ai ra gì thì chắc có lẽ ai cũng biết, cứ động đến quyền lợi hay va chạm là xảy ra đấu đá tranh chấp dưới nhiều hình thức khác nhau thậm chí sử dụng vũ trang để giải quyết mâu thuẫn. Nhưng không phải hồi giáo nào cũng xấu, nhìn chung vẫn có những người tốt, kẻ xấu. Chúng ta không nên đánh đồng chúng với nhau.

Đăng nhận xét