Bài mới nhất

03/02/2016

Nguyễn Đình Cống lộ rõ mặt là kẻ phản bội

Hoa đất
Nguyễn Đình Cống lộ rõ mặt là kẻ phản bội

Sau hàng loạt bệnh nhân Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng… phản bội con đường mục tiêu lý tưởng cách mạng của Đảng, nay xuất hiện thêm một ca "bạo bệnh" mới mang tên Nguyễn Đình Cống. Cái lý của vị giáo sư đến tuổi gần đất xa trời đưa ra nghe chẳng ăn nhập với tuyên bố xin rời khỏi Đảng vào thời điểm sau đại hội lần thứ 12. Chắc rằng, với những suy nghĩ lệch lạc như Nguyễn Đình Cống, khó có thể tiếp tục cống hiến tâm huyết, trí tuệ cho đất nước nên ra khỏi Đảng là hình thức giải thoát để ông thoải mái với những suy nghĩ lệch lạc của mình.

Trước hết, lập luận của Nguyễn Đình Cống xin ra khỏi Đảng bắt đầu bằng lý do chỉ muốn “đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh”. Nếu vì lý do đấy để vào Đảng, chắc rằng, Nguyễn Đình Cống chẳng hiểu gì về nguyên tắc tổ chức và thực tiễn lãnh đạo, chiến đấu của Đảng. Trong suy nghĩ của ông trước khi vào Đảng, phải chăng Đảng chỉ là tổ chức không trong sạch, không vững mạnh. Và lý do ông xin vào Đảng chỉ để thỏa mãn cái tôi cao ngất ngưởng, rằng ông muốn làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh theo ý muốn chủ quan của mình. Rõ ràng, động cơ, mục đích xin vào Đảng của Nguyễn Đình Cống là điều đáng để bàn luận?

Đảng là đội quân tiên phong, đại diện cho các giai tầng trong xã hội, vào Đảng chắc hẳn trước hết cá nhân đấy phải vì lý tưởng Cộng sản, đóng góp xây dựng đất nước phát triển vững mạnh. Vào Đảng chỉ vì để thỏa mãn những cái tôi cá nhân như Nguyễn Đình Cống, tôi tin chắc rằng sẽ có lúc cá nhân đấy quay ngoắt 180 độ để đứng vào hàng ngũ những kẻ phản bội như Bùi Tín, Trần Độ, Phạm Chí Dũng…

Với học hàm Giáo sư, được ăn học đào tạo bài bản dưới đặc ân của chế độ, của cách mạng. Ấy vậy mà Nguyễn Đình Cống phủ định sạch trơn những gì chế độ này đã ban phát cho ông khi cho rằng: “Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) có nhiều độc hại, rằng Chủ nghĩa cộng sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của VN là sự độc tài toàn trị của Đảng”

Không một ngôn từ nào có thể diễn tả mức độ phản bội đến mức trơ trẽn của con người này. Xin thưa, học hàm học vị GS.TS mà ông đang gắn mác trên những bài viết sặc mùi phản động của mình ở đâu mà có, do ai công nhận. Năm sinh 1937 đủ để Nguyễn Đình Cống nếm trải sự giày xéo của thực dân, đế quốc lên lợi ích quốc gia dân tộc. Phe phán của nghĩa Mác một cách sạch trơn, phải chăng Nguyễn Đình Cống đang muốn đào mồ mả của cha ông để vinh danh các thế lực ngoại bang?

Dường như dưới con mắt của vị giáo sư này, “nghèo đói”, “tham nhũng”, “tụt hậu” “đạo đức suy đồi” là bức tranh của đất nước ta hiện nay. Nhưng Nguyễn Đình Cống chỉ nhìn một cách phiến diện mà không hiểu được, những yếu kém đó mang tính cá biệt hay phổ biến, cơ bản hay không cơ bản, và trước hết là cách nhìn nhận đánh giá và giải quyết thế nào? Nhắc lại cho vị Giáo sư mà Nhà nước đã mất bao nhiêu công sức đào tạo, rằng: Đảng, Nhà nước luôn nhận rõ những yếu kém đó, thậm chí còn coi sự tụt hậu về kinh tế, tệ quan liêu, tham nhũng, thoái hóa biến chất trong một bộ phận cán bộ Đảng viên là nguy cơ đối với sự tồn vong của Đảng, chế độ nên đã và đang quyết tâm khắc phục, từng bước đẩy lùi những tồn tại, hạn chế bằng những biện pháp quyết liệt, đồng bộ. 


Vì vậy, lý do rời khỏi Đảng của Nguyễn Đình Cống chẳng khác nào là sự tuyên bố phản bội lại Đảng. 

Hot!

Từ khóa SEO:

80 nhận xét:

Những kẻ như Nguyễn Đình Cống phải chăng đang bị đầu độc, tiêm nhiễm bởi những luồng tư tưởng thân phương Tây, thân Mỹ nên đang muốn chèo lái đất nước Việt Nam theo quỹ đạo đó, muốn Việt Nam phải đa nguyên, đa đảng, phải theo tư bản chủ nghĩa với những đồng tiền dơ bẩn mà họ đã tài trợ, hậu thuẫn cho ông chứ không phải là vì mục đích cao cả để đất nước phát triển hay dân chủ, nhân quyền như các ông đã nói đâu, thế thì khác gì đang đạp đổ hết tất cả những gì mà cha ông ta đã đổi cả xương máu mới dựng nên đất nước được như ngày hôm nay, đúng là già rồi sinh tật, lẩm cẩm rồi.

Nguyễn Đình Cống cũng như bao phần tử phản động khác đều muốn xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam, hướng nước ta theo con đường tư bản chủ nghĩa, dân chủ thái quá, đa đảng này nọ, như mỹ hay các nước phương tây, nhưng ông ta cả đời có khi chưa ra khỏi nước việt nam, mà có thì cũng chỉ là ra nước ngoài thăm thú hưởng lạc thì sao thấy được mặt trái của xã hội tư bản là thế nào, đất nước ta phát triển đúng vào cái thời kỳ suy thoái kinh tế, sao thể đạt được những thành tựu như các nước khác mà cứ phải so sánh?Thế mà mang danh nghiên cứu, lại lãnh thành cơ đấy.

Đất nước Việt Nam mới thực sự hoà bình từ năm 1991, hơn 24 năm phát triển, đất nước ta đã thay da đổi thịt nhanh chóng, được nhiều nước trên thế giới phải nể phục. Thế nhưng Nguyễn Đình Cống lại xuyên tạc, vu khống, tuyên truyền những điều sai sự thật. Phủ nhận hoàn toàn những công lao của đảng và nhà nước, là một người có học thức, có địa vị, đã từng có giai đoạn cống hiến cho đảng và nhà nước, tại sao lại bị biến chất ra thành thế này. Thật là đáng tiếc.

Xã hội đầy rẫy những phức tạp đan xen; đặc biệt là khía cạnh chính trị. Để giữ được đất nước ổn định về chính trị trong bối cảnh hiện nay không phải là chuyện dễ; càng khó khăn khi nhiều kẻ vẫn rình mò phá hoại. Ngay trước, trong và sau Đại hội Đảng lần thứ XII, trên mạng Internet đã xuất hiện không ít những bài viết xuyên tạc, mang tính chất phá hoại triệt để, bằng mọi cách Đại hội XII

xét cho cùng, nhận thức của người dân Việt Nam đã được nâng lên đáng kể; do đó mà cho dù có nhiều bài viết trên mạng có ý nghĩa chính trị xấu, làm nhiễu thông tin, thậm chí là giả danh đi chăng nữa thì vẫn không lừa dối được người đọc và Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII đã diễn ra thành công.

Sự khó hiểu của những nhà trí thức bất mãn với thời cuộc này là nhìn thấy, thay vì lên án cái xấu thì ông Cống lại cho rằng đó là sự sai lầm của chủ nghĩa Mác - Lên Nin. Chủ nghĩa Mác Lê đi vào sự vận động quy luật của kinh tế và sự phát triển, nó hoàn toàn logic.

Những bài viết của ông Cống thay vì bẻ gãy lý thuyết Mác thì dùng để đả kích vào mặt trái của xã hội. Ở phương tây thì họ bầy Mác là nhà triết gia vĩ đại còn trí thức ở Việt Nam coi đó là lỗi thời, phủ nhận trắng trơn giá trị của chủ nghĩa Mác. Phương tây thì nghiên cứu tường tận về chủ nghĩa Mác còn mấy nhà trí thức ở Việt Nam không phản biện được thì đem ra để chửi.

Luận điểm không có Bác không có chủ nghĩa Mác thì nhân dân ta sẽ đói khổ, còn nhớ những ngày bị khai thác thuộc địa đưa về đất mẹ Pháp, hoặc là nhổ lúa trồng đay làm 2 triệu người chết đói thì điều đó đúng hay sai, nếu không có đấu tranh đánh đuổi đế quốc thì chúng ta sẽ như thế nào. Thay vì nhìn nhận hoàn cảnh của nó thì ông Cống cố gắng nhào nặn bài viết của mình một cách chủ quan, ông cố gắng đưa ra thật nhiều mặt trái của xã hội rồi lèo lái theo cách hiểu ngụy biện của mình

Những điều Đảng mang lại nhân dân ta là rất lớn lao, từ khi Đảng Cộng Sản Việt Nam ra đời, Đảng đã lãnh đạo nhân dân ta giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Thành công đó có được là nhờ sự lãnh đạo tài tình, mưu lược của Đảng, mà trực tiếp là các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước.
Những đối tượng cơ hội chính trị như Nguyễn Đình Cống hiện nay rất là nhiều, tuy ông Cống có thể có đóng góp cho đất nước, nhưng theo tôi đóng góp của ông ta chỉ là một phần quá nhỏ bé, chưa có gì lớn lao để ông ta có quyền tuyên bố, phát ngôn về vấn đề chính trị, ảnh hưởng đến uy tín của Đảng.
Theo tôi, ông Cống nên xem lại bản thân và đương nhiên Đảng không bao giờ cần những người như ông

Ở cái tuổi xưa nay hiếm ông Cống chọn cho mình cái cách ra khỏi Đảng khiến nhiều người phải suy nghĩ, phải nhìn ông bằng con mắt khác, không phải cái nhìn ông vẫn tưởng tượng khi loa lớn trên mạng rằng mình rời đảng như một con người dám nói dám làm, hay khẳng khái quyết đoán. Mà nhìn ông bằng con mắt nghi ngờ, nghi ngờ một con người ở cái tuổi ấy, với cái chức danh giáo sư như thế mà lại lạc lối suy nghĩ vào phút cuối như vậy thì thật là buồn.

Mang tiếng là 1 giáo sư, ở độ tuổi gần đất xa trời mà ông Cống quyết định rời khỏi Đảng ,đi ngược lại chủ nghĩa Mác-lenin thể hiện sự sai lệch về chính trị thật đáng sấu hổ cho một vị giáo sư đã có tuổi

Mang tiếng là 1 giáo sư, ở độ tuổi gần đất xa trời mà ông Cống quyết định rời khỏi Đảng ,đi ngược lại chủ nghĩa Mác-lenin thể hiện sự sai lệch về chính trị thật đáng sấu hổ cho một vị giáo sư đã có tuổi

Đối với loại người như Nguyễn Đình Cống luôn đề cao bản thân, tôn trọng cái tôi thì làm sao có thể tồn tại trong hang ngũ của Đảng. Những lập luận, luận điệu mà mà Cống đưa ra cũng chỉ là lý do vớ vấn nhằm bao che mục đích bí ẩn để từ một con người hoàn thiện về nhân cách chỉ vì một chút lợi lộc bản thân đã ngay lập tức bán mạng, bán tri thức cho bọn phản động thì không xứng đáng làm việc, phục vụ cho nhân dân không sớm thì muộn cũng bị loại khoirhangf ngũ của Đảng neeuss không tự nhận thức trước sự việc. Nguyễn Đình Cống đang bị đồng tiên dolla chế ngự; dường như đang chìm đắm trong ngu muội mà vẫn chưa dứt ra được do dục vọng bản thân vẫn chưa được thỏa mãn; một con người như thế dù có giỏi giang đến đâu cũng chỉ là tên phê vật mà thội.

Thật đáng buồn, thật thất vọng vì một con người có học hàm Giáo Sư lại có thể hành động như Nguyễn Đình Cống. Đã từng là một đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam nhưng ông Cống lại không thể vượt qua được tư tưởng chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi của mình.Dẫn đến việc hành động một cách thiếu suy nghĩ, những lời nói lập luận thiển cận cho cái lí do mà hắn từ cho. Hành động của Nguyễn Đình Cống cho thấy hắn là một kẻ hèn nhát, phản bội.

chúng ta không thể ngờ được một người có học hàm giáo sư mà lại còn ở độ tuổi gần đất xa trời lại quay lưng lại với Đảng trong khi ông đã là 1 đảng viên rất nhiều năm.giờ lại đi làm ngược lại chủ nghĩa mac-leenin thật đáng buồn cho 1 vị giáo sư

Không biết tại sao một vị giáo sư lại có thể có những hành động như thế! một hành động thể hiện cái hèn của một con người có địa vị cao trong Đảng! Có thể nói chủ nghĩa Mác-Lênin tư tưởng Hồ Chí Minh là kim chỉ nam. là phương hướng phát triển của đất nước ta, ông biết rất rõ điều đó thế mà ông đòi phủ nhận và bỏ điều đó, thật không thể hiểu nổi đối với một vị giáo sư!

Là một giáo sư nhưng GS Nguyễn Đình Cống đang cho thấy trình độ nhận thức của mình. Không xứng đáng với cái mác giáo sư đang mang trên vai. Thật may cho Đảng và nhân dân cả nước khi một người Đảng viên suy thoái về đạo đức nghiêm trọng, sự ra đi và không dám đứng trong hàng ngũ của Đảng là đúng đắn là cần thiết.

một vị giáo sư với cái học thức được không ít người nể nang lại có những hành động thể hiện sự thiếu suy nghĩ của mình, không phải là ở hành động, mà là cách ngụy biện cho cái hành động đó. chính đảng đã cho ông những thứ mà ông có ngày hôm nay, vậy mà ông coi chủ nghĩa cộng sản là độc hại, suy ra ông miễn nhiễm với chất độc? và ông phát hiện nó độc ngay từ khi còn chưa gia nhập đảng? những lý lẽ của ông không thể che giấu được rằng, một ông giá đến mức chẳng thiết tha cái gì ở cái huy hiệu tuổi đảng nữa, bán nó đi để mà những kẻ đã trả cho nó có cái mà vịn vào để chống phá lại cái thứ đã cho ông cái học hàm giáo sư đặt trước tên của ông.

Một người đảng viên lão thành như thế này lại có những hành động thật không ra cái thể thống gì, kể cả la rời khỏi Đảng ông ấy cũng chọn thời điểm cực kì nhạy cảm để rời khỏi Đảng, đường đường là một giáo sư lại có hành động như thế, đây là một dấu hỏi rất lớn đối với việc làm của ông giáo sư này, có lẽ đã có âm mưu rất to lớn đây

Nguyễn Đình Cống là một giảng viên được sống trong hàng ngũ đảng nhưng ông lại cho thấy mình không xứng đáng đứng trong hàng ngũ đảng viên, và thật may cho Đảng không còn những cá nhân, những con sâu như ông suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị. Đã vậy cứ im đi thì không ai biết không ai nói ông đây cứ ầm ĩ la làng chả khác gì bọn rận.

một con người như vậy có đứng trong hàng ngũ của Đảng cũng chỉ làm cho Đảng ta đi xuống, đất nước không còn cửa mà phát triển được, ở tuổi của ông tôi nghĩ ông phải hiểu hơn ai hết những đắng cay của người dân Việt Nam ta phải gánh chịu và càng phải hiểu nhờ đâu đất nước ta có được như ngày hôm nay, những người đã hi sinh xương máu của mình vì cuộc sống ngày hôm nay và cả cha ông của ông nữa không biết nghe được những lời này sẽ cảm thấy thế nào còn tôi thì thấy thật xấu hổ cho một vị giáo sư già nhưng đầu óc không bình thường

XIN LỖI CÁC BÁC NHÉ. Ở TUỔI HƠN 90 NAY TAY NÀY BỎ ĐẢNG LÀ HƠI TRỂ. ĐÙ MẠ, LẺ RA TAY NÀY PHẢI BỎ ĐẢNG SỚM HƠN MỚI ĐÚNG. TẠI SAO. NGƯỜI CÓ MÁU CÁCH MẠNG THÌ 19. 20 NGUOI TA ĐÃ VÀO ĐẢNG ĐỂ ĐƯỢC HY SINH VÌ ĐẢNG VÌ DÂN. TAY NÀY 45 TUỔI MỚI VÀO THÌ RÕ RÀNG HẮN TÍNH TOÁN SO ĐO THIỆT HƠN DỮ LẮM ĐỂ VÀO. VÀO RỒI TƯỞNG BỠ NHƯNG ĐÉO ĐƯỢC GÌ ĐÂM BẤT MÃN DÀI DÀI VÀ KẾT CUỘC RÕ TRẮNG ĐEN ĐẤY THÔI. BỎ ĐẢNG NHƯNG SỔ HƯU ĐÉO DÁM BUÔNG ĐÂU. KHÔNG BÁM SỔ HƯU THÌ CŨNG CHẲNG CÓ ĐẤT ĐỂ CẠP THAY CƠM.

Thật không thể hiểu nổi ông Cống này đã dành trọn một đời theo Đảng về cuối đời lại phản bội Đảng, phản bội nhà nước là thế nào. Đã được Đảng và nhà nước nuôi dưỡng và giáo dục thật không biết ông ấy Đã tìm thấy nguồn ánh sáng của Địa ngục nào mà quay sang phản bội chắc lại bọn rận chủ Việt Tân tiếp tay đây.

Ông Công ơi là ông Cống, ông dã từng này tuổi đầu rôi mà ông vẫn không biêt nghĩ, ông ăn gi ma ngu thê không biết, thât là cả đời vì Đã được Đảng và nhà nước nuôi dưỡng thế mà vẫn ngu như thê thât nhưng thê chung ta phải xem xét lại một lần nữa vấn đê nghiêm tuc hơn chứ.

Với những suy nghĩ lệch lạc như Nguyễn Đình Cống, khó có thể tiếp tục cống hiến tâm huyết, trí tuệ cho đất nước nên ra khỏi Đảng là hình thức giải thoát để ông thoải mái với những suy nghĩ lệch lạc của mình. Cho lão ra khỏi đảng cho lão thỏa mãn trước khi nhắm mắt xuôi tay.

Đảng là đội quân tiên phong, đại diện cho các giai tầng trong xã hội, vào Đảng chắc hẳn trước hết cá nhân đấy phải vì lý tưởng Cộng sản, đóng góp xây dựng đất nước phát triển vững mạnh. Vào Đảng chỉ vì để thỏa mãn những cái tôi cá nhân như Nguyễn Đình Cống, tôi tin chắc rằng sẽ có lúc cá nhân đấy quay ngoắt 180 độ để đứng vào hàng ngũ những kẻ phản bội như Bùi Tín, Trần Độ, Phạm Chí Dũng… Những kẻ mà vào đảng như y chỉ để thỏa mình thì đúng là sai lầm khi hắn ta được vào đảng. Những kẻ như vậy chỉ chẳng bảo giờ xứng đáng được đứng trong hàng ngũ đảng viên.

Một con người như vậy liệu có nên tin tưởng họ không? Mặc dù với học hàm Giáo sư nhưng nhận thức của ông thật sự còn quá nhiều kẽ hở. Khi mà từng thề vào Đảng quyết tâm xây dựng và bảo vệ Đảng thì ông bây giờ quay lại đòi rút khỏi Đảng và bảo rằng để đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh. Thật sự ông đã làm được gì để xây dựng Đảng hay chỉ nương nhờ vào Đảng học tập và lên được như ngày nay, để rồi giờ đá bát đi như vậy. Thất vọng

ông chắc cũng đáng tuổi ông tôi rồi, có nhiều thời gian sống trong thời kháng chiến đã hiểu được bao khổ cực của người dân ta phải chịu và chắc ông cũng phải hiểu hơn ai hết vai trò lãnh đạo của Đảng chứ, giờ đất nước đã hòa bình chúng ta phải tiếp tục phát huy truyền thống đó đưa đất nước phát triển, những người vốn đã có những suy nghĩ như ông thì việc ra khỏi Đảng thì tôi thấy đó là một tin vui cho đất nước, ông không xứng được đứng trong hàng ngũ của Đảng.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn, vậy mà đến lúc tuổi già tóc bạc rồi còn dại. Học hàm học vị đâu ra đấy nhưng chắc ông mác bệnh hoang tưởng rồi, phí công nhờ có đất nước này ông mới có danh vọng nhưng đã không giữ được linh hồn trong sáng. Tự thấy mình không đủ tư cách, đạo đức để đứng trong hàng ngũ Đảng thì tự rút trong êm đẹp, không phải văn vở đểu giả như vậy làm gì.

Chắc chắn là sau khi về hưu ông Cống không được thường xuyên tiếp xúc với những thông tin chính thống, nên thường xuyên lên mạng tìm kiếm thông tin và đã bị đầu độc bởi các thông tin của các thế lực phản động tuyên truyền trên mạng nên đã tin theo những thông tin sai lệch đó, tâm hồn ông đã bị đầu độc và chuyển biến theo đúng kịch bản mà các thế lực thù địch mong muốn

Từng là một vị giáo sư, giảng viên, chủ nhiệm khoa đại học xây dựng Nguyễn Đình Cống là một người được nhiều người mến mộ. Nhưng bây giờ nhân cách của ông đã đi xuống trầm trọng. Ông ta đã quên hết tình nghĩa, công ơn mà Đảng Cộng Sản đã dành cho ông ta. Ông ta đã quên rằng được như hôm nay là nhờ Đảng. Ông là con người cậy tài giỏi mà quên rằng mình chỉ là một cá nhân trong một xã hội, ông phải cùng đóng góp sức lực để cũng xây dựng đất nước tốt đẹp hơn chứ không phải là tỏ vẻ ta đây chỉ ra cái khuyết điểm của người khác. Ông đã làm mất hết hình tượng của mình. Nhắc đến ông là nghĩ tới kẻ bất mãn!

Vâng! Từ một người khá là uy tín trong xã hội, được ăn học, nuôi dạy bởi chính nhân dân Việt Nam, cũng là chính Đảng cộng sản, vậy mà giờ đây, sau khi bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng tiêu cực, đã quay lưng lại với nhân dân và đất nước. Thật hổ thẹn thay cho ông! Có thể nói ông sống lâu nhưng lại thua một đứa trẻ mà nó có lòng yêu nước!

Đeo cái mác giáo sư mà lời nói không có tí gì để người ta thuyết phục. Phải chăng ông giáo sư chuột Cống này đã bị mua chuộc nên mất đi cái nhân cách mà người đảng viên cần có! Những người như vị giáo sư này nên ra khỏi đảng từ lâu mới phải! Đảng ta phải đào thải những kẻ như thế này để có thể vững mạnh hơn!

Là một giảng viên,hàm tiến sĩ, đã có ba mươi năm tuổi đảng, tức là đã được bồi dưỡng chính trị, lý luận, chủ nghĩa Mác-Lenin, tư tưởng HCM, ấy vậy mà giờ vẫn còn bị đồng tiền làm mờ mắt, già rồi, có mang được xuống dưới mồ đâu? bao nhiêu công sức gây dựng thanh danh cũng đem bỏ đi hết, có đáng không ông?

Là đảng viên mà lại xa rời lợi ích lí tưởng của Đảng sao .30 năm Đảng viên ông làm gì , tiếp thu những gì, tiến sĩ gì khi mà chính những điều về cái gọi là Đảng ông cũng không hiểu được. Thật tiếc cho kiến thức cả đời, tiếc cho một con người, tiếc cho một vùng đất giàu truyền thống văn hóa , cách mạng quảng bình lại sinh ra một con người phản bội như ông.

Tuổi ông chắc chí ít cũng đã trải qua cuộc kháng chiến chống mỹ cứu nước chứ? Lúc cả dân tộc gồng mình đấu tranh đòi tự do cho nhân dân, độc lập cho dân tộc. Để giờ đây chúng ta có cuộc sống hòa bình độc lập tự do thì chỉ vì những lợi ích cá nhân nhỏ nhen mà ông lại quay mặt lại với nhân dân, phủ nhận công lao của biết bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Lại còn đúng ngày kỷ niệm thành lập đảng thì lại xin ra, cũng trùng hợp quá nhỉ, hay là có ý đồ nào khác?

ông Cống xin ra khỏi Đảng đúng vào dịp vừa kết thúc đại hội 12 , và ông đã đăng tải thông tin từ bỏ đảng lên trên các trang mạng xã hội điều đó đã thấy được ý đồ của ông là muốn kích động các thành phần bất mãn theo ông ta từ bỏ Đảng gây rối loạn nội bộ ta.và bộ mặt phản động của ông ta đã dần dần lộ rõ.

Ông Cống suốt đời ăn cơm của Đảng, nhờ ơn Đảng được ăn học đàng hoàng để ngày hôm nay được phong hàm giáo sư này nọ, ông được sống để hưởng phúc của con cháu đến ngày hôm nay cũng là ơn Đảng đã cho ông và con cháu ông có một môi trường hòa bình, ổn định để học tập, làm việc và sinh sống... Vậy là đến lúc gần đến sa trời ông lại phủ nhận tất cả. Hành động đó phải chăng là "ăn cháo đá bát"?!

Việc ông ta ra khỏi Đảng là chuyện cá nhân của ông ta. Tuy nhiên, qua lí do tuyên bố ra khỏi Đảng ông ta lộ rõ là một kẻ thoái hóa về tư tưởng phản bội lại lí tưởng của mình. lí tưởng chung của dân tộc. Rõ ràng ông ta là giáo sư mà trình độ nhận thức về chính trị thì không giáo sư chút nào cả

Sao tới tận bây giờ, khi đã gần đất xa trời rồi mới mở mồm ra kêu Đảng không đúng, là đường lối dẫn dắt của Đảng sai. Trong khi mấy chục năm nay vẫn tin và hướng theo Đảng. Trẻ không chơi nên già đổ đốn à thưa "Giáo sư" Nguyễn Đình Cống.

Vâng, lại thêm một người nữa: không bao giờ bán đi nhân phẩm khi chưa được giá. Bọn cờ vàng, dâm chủ dạo này nhiều tiền quá nhỉ. Giờ có tiền là có thể mua được lời nói, được nhân phẩm của cả một giáo sư cơ đấy. Đúng là chẳng phải ai cũng coi rẻ bản thân mình như ông đâu.

Cánh cửa hội nhập với Thế giới dành riêng cho những doanh nghiệp trẻ của tương lai xin đón chào các bạn...
http://vov10.blogspot.com/

Già rồi ko tích đức cho con cháu rồi mà còn quay ngược chống phá đất nước? Hay lại thích đc giới Rận nó tâng bốc lên mây xanh để rồi phủ nhận hết thành quả của đất nước.Bản lĩnh chính trị không vững vàng nên rồi dễ bị lôi kéo, dụ dỗ mua chuộc và sa ngã trước sức mạnh cua đồng tiền để rồi đi theo con đường sai trái. Đảng cũng cần thanh loại những con nguời như thế ra khỏi hàng ngũ của mình! Thật là đáng buồn cho một con người như ông ta

Quay lưng phản bội lại Đảng cũng chẳng khác nào vị GS này gạt tay, đạp đổ đi cái lý tưởng mà qua già nửa đời người ông ta hằng đeo đuổi. Một con người không thể giữ được niềm tin, theo trọn lý tưởng của mình thì cũng chẳng khác nào một kẻ thừa trong xã hội. Thật đáng buồn thay cho một con người như GS Cống.

Nếu sự thật việc GS Cống xin ra khỏi Đảng đúng như những gì ông ta tuyên bố thì có thể thấy rõ được rằng ông ta không gì khác hơn là một kẻ bất mãn, hèn hạ. Với những thiếu sót của Đảng (mà Đảng nào trên thế giới đều luôn tồn tại những thiếu sót của mình, có Đảng nào là hoàn hảo đâu?) thì với tư cách là một lão thành, một đảng viên kỳ cựu như ông ta phải tìm cách nào đó xây dựng một cách tích cực chứ đâu phải là hành động bất mãn, ăn không được thì đạp đổ như vậy chứ?

Quá trình các đối tượng cơ hội chính trị và thế lực thù địch tác động để chuyển hóa về tư tưởng của Đảng viên, của quần chúng nhân dân cũng là cơ hội tốt, là dịp để nội bộ ta phát hiện những hạt sạn, những thành phần có bản lĩnh chính trị kém, những cá nhân không kiên định theo con đường lãnh đạo của Đảng, để từ đó chúng ta có cơ hội để thanh lọc, làm trong sạch hàng ngũ Đảng viên.

Cho dù ông Nguyễn Đình Cống là đảng viên nhưng ông lại là một đảng viên suy thoái nghiêm trọng về tư tưởng chính trị. Ông thường xuyên cộng tác với các trang mạng chống Nhà nước Việt Nam như Bauxite Việt Nam, Dân luận, Ba sàm… Ông trả lời phỏng vấn và trực tiếp viết nhiều bài đả kích trực tiếp vào chủ nghĩa Mác-lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, ông xuyên tạc chế độ chính trị hiện tại ở Việt Nam là độc tài, ông kêu gọi phải từ bỏ ý thức hệ, phải thay đổi chế độ chính trị.

nghĩ rằng nguyễn đình cống cũng là một vị giáo sư, có học hàm học vị,có tiếng nói trong xã hội, cũng cống hiến cho cách mạng lâu năm nhưng méo hiểu tại sao lại nhìn nhận phiến diện về đảng để rồi đi nối giáo cho đám rân chủ chống cộng kia phá hoại đất nước.thật quá thất vọng về bác Cống

Tôi thấy nều Nguyễn Đình Cống không biết tự mình sám hối và tự sửa chữa lỗi lầm thì đến một ngày nào đó, con cháu ông ta sẽ phải gánh chịu nỗi xấu hổ mà cha ông để lại. Đường đường là một giáo sư mà lại có những hành động thua một đứa trẻ. Bác kính yêu đã dạy: "có tài mà không có đức thì vô dụng" quả không sai

Cái lý do “đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh” chẳng qua là để lão giáo xư Nguyễn Đình Cống đánh bóng tên tuổi của mình. Còn ở cái tuổi gần đất xa trời như lão, cộng với cái tư tưởng lệch lạc khó có thể cải tạo thì hắn còn đứng trong hàng ngũ đảng viên cũng chỉ làm cản trở sự phát triển của Đảng.

Thật xấu hổ cho một người Đảng viên, một người thầy giáo mà lại có tư tưởng như vậy tư tưởng lệch lạc sai trái thoái hóa biến chất nghiêm trọng. Đảng không cần những người như ông không cống hiến được gì cho Đảng mà lại quay lại phản bội.

Nếu Đảng đã không trong sach sao ông làm ở tròn đó lâu vậy, ông đứng ở trong hàng ngũ của Đảng lâu vậy, hay ông cũng là loại không trong sạch nên cũng muốn đứng trong kiếm tý màu, mà sao không trong sạch còn xin vào làm gì, để rồi mấy chục năm ăn uống của người ta no rồi nói làm chi

Bác già rồi bác làm chi vậy bác, làm vậy không được gì mà con cháu nó cười cho vào mặt, ai đời bác ở lâu rồi giờ lại nói không trong sạch, như kiểu lúc còn quyền lợi ở người ta thì nói hay nói tốt, hết quyền lợi là nói xấu, như thế tiển nhân quá bác ơi

Ở đâu cũng vậy thôi cha nội ơi, đâu chẳng có cái này cái nọ, đâu chẳng có người này người kia, quan trọng là chúng ta hạn chế đến được đến mức thấp nhất, không thê ai cũng toàn diện đươc

Chăc là vứa tranh một ghế nhưng không được nên cảm thấy tủi thân mới nói vậy, khổ thân, tham quyền làm gì cho đau đầu, làm người dân thưởng như mềnh tối về nằm thẳng chân ngủ không phải suy nghĩ nhiều, mà không được thì thôi, chắc là mình không có năng lực cố gắng hơn nữa có gì đâu

Đừng nói là ông này cũng chuẩn bị đến tuổi ngủ với giun nên được mấy thằng phản động cho một cục tiền thế là cũng ok nhận giải luôn, dù sao cung chuẩn bị die thôi thì nhận cho con cháu, chính nền kinh tế thị trường đang biến con người ta thành như vậy

Thôi không phải bàn tán, chắc là một thằng phản động, không sai được đâu, ai đời bưng bát cơm của người khác ăn mấy chục năm rồi quay lại căn đâu, không đi ra ngời thì không biết nhưng cái gì cũng có điểm yếu điểm mạnh, nhưng mình vẫn thấy chủ nghĩa xa hội hợp với con người á đông minh hơn, không hợp với những mưu toan thực dụng

mang danh 1 vị giáo sư có địa vị tiếng nói trong xã hội hơn nữa còn là đnagr viên bao nhiêu năm dưới chủ nghĩa xã hội mà giờ quay lại với đảng ,nhà nước như vậy ắt hẳn là do lòng tham lên ngôi dduocj bọn phản động cho tý tiền mà quay lại cắn chủ mà mk đã theo bao nhiêu năm.đúng là lòng tham con người là vô đáy

mang danh 1 vị giáo sư có địa vị tiếng nói trong xã hội hơn nữa còn là đnagr viên bao nhiêu năm dưới chủ nghĩa xã hội mà giờ quay lại với đảng ,nhà nước như vậy ắt hẳn là do lòng tham lên ngôi dduocj bọn phản động cho tý tiền mà quay lại cắn chủ mà mk đã theo bao nhiêu năm.đúng là lòng tham con người là vô đáy

việc GS Nguyễn Đình Cống xin ra khỏi Đảng vào đúng bối cảnh Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam kết thúc và đúng vào ngày kỷ niệm 86 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam thực chất là một hành động có chủ ý.

với những gì hiểu biết về con người này tôi xin khẳng định rằng mục đích chính của nó không ngoài tạo tiếng vang cho cá nhân và một trò PR rẻ tiền của vị GS này trước đám đồng đảng. Chỉ tiếc rằng trước khi đưa ra lời tuyên bố ra khỏi Đảng, GS Nguyễn Đình Cống không biết rằng từ lâu Đảng Cộng sản Việt Nam đâu có coi ông là một thành viên trong đó.

Việc ông Cống viết “thông báo” để “từ bỏ Đảng” không mấy bất ngờ, thậm chí việc làm này còn hơi muộn. Sự phản bội, tráo trở, lật mặt đã khiến ông Cống từ lâu không còn xứng với tư cách của hai từ đảng viên. Ông Cống từ khi sinh ra cho đến giờ, sống cuộc đời ngót 80 năm. Từng ấy thời gian, ông Cống được sinh sống, học tập, làm việc trong thời kỳ đất nước trải qua nhiều biến cố, thăng trầm.

Môi trường hòa bình, ổn định, kinh tế – xã hội phát triển luôn là niềm mơ ước và tự hào của bao bạn bè bằng lứa tuổi với ông Cống. Thế nhưng ông Cống lại cố tình nhìn theo một cách khác, làm theo một cách khác và cách nghĩ, cách làm của ông Cống đã đi ngược lại lợi ích của cộng đồng dân tộc, đi ngược quy luật của sự phát triển.

Việc ông Cống viết “thông báo” để “từ bỏ Đảng” không mấy bất ngờ, thậm chí việc làm này còn hơi muộn. Sự phản bội, tráo trở, lật mặt đã khiến ông Cống từ lâu không còn xứng với tư cách của hai từ đảng viên.

vậy là một con người với những gì sóng gió cuộc đời đã trải qua và những gì mà đã theo thời gian như tóc ông đã phai màu đấy thì có thể nào ông không nhận ra những gì của xã hội đang hướng tới hay chỉ là hư ảo thôi. tóc bạc mà đã không có nghĩa là não cũng bị lão hóa theo chứ , ông có thể bỏ đảng nhưng ông không thể bỏ cả dân tộc lịch sử này được

Đám rận toàn những người không có học, hoặc là mấy kẻ ít học nhưng ảo tưởng đã vậy. Đằng này ông này từng được học hành và giờ cũng có tư tưởng ngắn như thế

Chúng ta thấy 1 điều là Nguyễn Đình Cống luôn trung thành với lối suy nghĩ phủ nhận, bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lê Nin, cho rằng các thế hệ ông cha đã sai lầm khi áp dụng học thuyết Mác-Lê nin, kêu gọi từ bỏ con đường xây dựng CNXH ở Việt Nam; bây giờ hắn lại còn tuyên bố bỏ đảng. Ông cũng như phần lớn những kẻ tự xưng là nhà zân chủ có trình độ nhận thức chính trị quá lạc hậu, chỉ biết xuyên tạc, tuyên truyền, bịa đặt những cái không có thật để nhằm mục đích hạ uy tín của Đảng và Nhà nước. Có điều là một người có tâm đối với sự phát triển của Đảng, dù có những bất mãn hay những thất vọng trước những thiếu sót của Đảng thì cũng không thể hành động như vậy. Ông đã vi phạm nghiêm trọng điều lệ Đảng, sớm muộn rồi cũng bị khai trừ khỏi Đảng mà thôi, coi như ông biết trước mà tự viết đơn thôi.

Có vẻ “Thư ngỏ”, “tuyên bố”, “thư gửi lãnh đạo Đảng, nhà nước” đang là một trào lưu hot của các nhà “dân chủ” Việt và cả một số cán bộ, đảng viên thoái hóa, biến chất, bất mãn. Chúng ta không còn lạ ẫm gì với ông GS Nguyễn Đình Cống này khi ông luôn nổi tiếng là rận già có ăn học và được nhiều tên trong làng rận để tâm. Tuy nhiên với một người có độ tuổi nhưng năm tháng cuối đời, xin hãy giành nốt thời gian còn lại để làm những việc có ý nghĩa, có ích cho nước cho dân đi. Làm sao sống với đúng bản lĩnh và trí tuệ của người có học hàm GS, còn ông không thích Đảng thì cớ sao phải ầm ĩ đến thế

Việc Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII vừa qua thành công và tiếp tục kiên định học thuyết Mác-Lê nin một cách sáng tạo, vẫn kiên định con đường tiến lên CNXH đã khiến cho không ít người trong giới dân chủ dởm cảm thấy hụt hẫng, khủng hoảng, uất ức, điên tiết. Tuyên bố ra khỏi Đảng của ông Nguyễn Đình Cống chắc chắn không nằm ngoài logic này. Và 1 lẽ dĩ nhiên là không 1 ai trong số hơn 4 triệu đảng viên cả Đảng CSVN sẽ đồng thuận với ý kiến quái đản này trong tuyên bố của ông “Cống”. Chúng tôi tôn trọng những gì trong quá khứ của ông, nhưng không tài nào chấp nhận được lối suy ngĩ tiêu cực của 1 người đã 30 năm là đảng viên như ông. XIn ông, già rồi đừng để con cháu nó cười khinh cho, việc làm của ông sớm muộn cũng bị cả xã hội lên án

Việc đi theo con đường XHCN là sự lựa chọn tất yếu của cách mạng Việt Nam và con đường đúng đắn đó vẫn đang đưa lại nhiều thành công cho Việt Nam. Có lẽ Nguyễn Đình Cống đang bị đầu độc, tiêm nhiễm bới những luồng tư tưởng thân phương Tây, muốn hướng lái đất nước Việt Nam theo quỹ đạo đó, muốn Việt Nam phải đa nguyên, đa đảng, chứ không phải là vì mục đích cao cả để đất nước phát triển hay dân chủ, nhân quyền như trong các phát ngôn của ông. Những lời nói của Cống “rãnh” đã thể hiện sự hằn thù chế độ, cổ súy cho sự thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam, bản chất phản bội, phản động của y. Thật đáng buồn cho những cán bộ, tri thức hưu trí có những phát ngôn lệch lạc, đi ngược lại với đường lối, chủ trương chính sách của Đảng và Nhà nước.

Ông Cống trên trang fb của bản thân đã đăng tải những nhận xét phiến diện và quy chụp cho chế độ ở VN và những lãnh đạo của Đảng, ông Cống coi những người Cộng sản hiện tại không xứng đáng với những người Cộng sản tiền nhiệm đi trước, thế cho nên ông mới mất niềm tin và cố tình chống lại những người Cộng sản hiện nay.

Ông Nguyễn Đình Cống nổi lên bằng việc tham gia vào “hội giáo chức Chu Văn An”, một tổ chức do Việt Tân đứng đằng sau giật dây nhằm vào những đối tượng trong giáo viên bất mãn với thời cuộc và do nhân cách bị tha hóa bởi những đồng tiền đen tối. thế nhưng ông Nguyễn Đình Cống còn tinh ranh hơn khi đã nhân cơ hội ngày 3-2, ngày thành lập ĐCS VN để rêu rao cố tình cho mình cái quyền được “đi ra” khỏi Đảng.

Thật đáng buồn bởi một vị giáo sư uyên bác, một đảng viên gương mẫu của Đảng Cộng sản ngày nào giờ đây đã chọn con đường ra khỏi Đảng. Trong mắt của ông Nguyễn Đình Cống bây giờ chỉ có những mặt tiêu cực mà không có sự phát triển của đất nước. Lí do chính là quá trình chuyển biến lâu dài của bọn rận chủ, lũ phản quốc đã tác động, làm thay đổi lòng yêu nước, trung với Đảng, hiếu với dân của ông.

Đảng đã lãnh đạo nhân dân tiến hành thắng lợi hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, đang lãnh đạo nhân dân tiến hành công cuộc đổi mới toàn diện đất nước với những thành công được nhân dân trong nước và bạn bè quốc tế ghi nhận. Trải qua các thời kỳ khác nhau, Đảng không có mục tiêu nào khác ngoài độc lập dân tộc, tự do, hạnh phúc cho nhân dân. Bản chất của Đảng không hề thay đổi, Đảng đại diện cho lợi ích chân chính của giai cấp công nhân, của nhân dân và của dân tộc.

Ông Nguyễn Đình Cống, những tưởng một vị Đảng viên lâu năm như ông có thể làm tấm gương sáng cho lớp trẻ noi theo, vậy mà sau quá trình chuyển hóa của bọn rận chủ, phản động mà giờ đây bằng này tuổi ông đã bị biến chất đến mức đòi ra khỏi Đảng. Trong con mắt già nua của ông giờ chỉ đục ngàu màu của sự nghèo khổ, khó khăn từ tận bao giờ mà không hề thấy được tương lai tương sáng của dân tộc. Vâng, ông xin ra thì Đảng cũng công tâm mà cho phép ông ra, bởi Đảng không thể lưu giữ những thành viên mục ruỗng từ suy nghĩ như vậy.

Đã có rất nhiều những người tài giỏi sau thoiừ gian phục sự cho đất nước thì có thể do sự o hẹp về tài chính, và sự ham danh lợi, hay do hiềm khích nhỏ nhặt mà quay lại chống đối trở thành những kr cơ hội chính trị một cách đáng buồn và đây Nguyễn Đình Cống lại xuyên tạc, vu khống, tuyên truyền những điều sai sự thật. Phủ nhận hoàn toàn những công lao của đảng và nhà nước, là một người có học thức, có địa vị, đã từng có giai đoạn cống hiến cho đảng và nhà nước, tại sao lại bị biến chất ra thành thế này

Không một ngôn từ nào có thể diễn tả mức độ phản bội đến mức trơ trẽn của con người này. Xin thưa, học hàm học vị GS.TS mà ông đang gắn mác trên những bài viết sặc mùi phản động của mình ở đâu mà có, do ai công nhận. Năm sinh 1937 đủ để Nguyễn Đình Cống nếm trải sự giày xéo của thực dân, đế quốc lên lợi ích quốc gia dân tộc. Phe phán của nghĩa Mác một cách sạch trơn, phải chăng Nguyễn Đình Cống đang muốn đào mồ mả của cha ông để vinh danh các thế lực ngoại bang?

Nguyễn đình cống con sâu mọt trong đảng cuối cùng cũng lộ rõ bản chất của mình..chút rúc bao nhiều năm chắc chắn hắn đã nghe theo những thế, câu kết và âm mưu với những thế lực bên ngoài lâu rồi..chắc chúng muốn nhân cơ hội đại hội đảng lần này để gây mâu thuẫn làm mất niềm tin của nhân dân vào chính quyền, đảng...đúng là lỗi của đảng khi để những kẻ như vậy tồn tại trong bộ máy

Bộ mặt thật của Nguyễn Đình Cống.
http://nguoinhaqueblog.blogspot.com/2016/02/nguyen-inh-cong-phan-boi-ong-cha_24.html

việc GS Nguyễn Đình Cống xin ra khỏi Đảng vào đúng bối cảnh Đại hội XII của Đảng Cộng sản Việt Nam kết thúc và đúng vào ngày kỷ niệm 86 năm thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam thực chất là một hành động có chủ ý. Và với những gì hiểu biết về con người này tôi xin khẳng định rằng mục đích chính của nó không ngoài tạo tiếng vang cho cá nhân và một trò PR rẻ tiền của vị GS này trước đám đồng đảng. Chỉ tiếc rằng trước khi đưa ra lời tuyên bố ra khỏi Đảng, GS Nguyễn Đình Cống không biết rằng từ lâu Đảng Cộng sản Việt Nam đâu có coi ông là một thành viên trong đó

Đăng nhận xét