Bài mới nhất

18/06/2016

LẠI KIỂU LẬP LỜ ĐÁNH LẬN CON ĐEN VỀ QUYỀN TỰ DO BÁO CHÍ



Tống Giang

Thời gian vừa qua, trên các trang mạng, đài báo không có thiện chí với Việt Nam như RFI, RF, BBC Tiếng Việt, Việt Tân, Tễu... cùng với đội ngũ dân chủ núp bóng là những nhà báo như Phạm Chí Dũng đã đăng tải những luận điệu tuyên truyền cho rằng việc trong Luật Báo chí (sửa đổi) và có hiệu lực từ ngày 1-1-2017 không cho phép báo chí tư nhân là vi phạm quyền tự do  ngôn luận, tự do báo chí và thậm chí một số kẻ dân chủ điên cuồng lại còn viết đơn thư để gửi lên các tổ chức quốc tế kêu gọi can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

RFI lại "sủa" về tự do báo chí và báo chí tư nhân

Ngày 5/4/2016, Quốc hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã thông qua Luật Báo chí (sửa đổi) với 6 chương và 61 điều, trong đó có thêm 32 điều mới, và 29 điều được sửa đổi, sẽ có hiệu lực thi hành kể từ ngày 01/01/2017. Rõ ràng đây là cơ sở pháp lý rất quan trọng để phát triển báo chí cũng như đảm bảo quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam thì những luận điệu tuyên truyền của những kẻ chống phá Việt Nam lại đòi phải có báo chí tư nhân theo kiểu phương Tây phải chăng cũng để thực hiện cho âm mưu chính trị chống phá Việt Nam trên lĩnh vực dân chủ, nhân quyền hay hướng lái Việt Nam theo các nước tư bản chủ nghĩa.



Chúng ta có thể thấy rằng, một mặt báo chí tiếp nhận rộng rãi tất cả các ý kiến phản ánh quan điểm, nguyện vọng cá nhân trong toàn xã hội để thực hiện chức năng thông tin qua lại giữa nhân dân và nhà nước, giữa nhân dân với nhau. Và bên cạnh đó, báo chí lại phải nhận xét đánh giá chuẩn xác các quan điểm nguyện vọng từ đó lập luận thuyết phục để đưa ra một định hướng tiến bộ cho toàn xã hội và báo chí thực hiện nhiệm vụ tuyên truyền cho toàn xã hội đi theo một hướng tích cực nhất định. Điều này đòi hỏi nhà báo phải là những người có tư cách đạo đức chuẩn mực, có kiến thức sâu rộng, nghiệp vụ lí luận vững vàng. Vậy báo chí tư nhân có đảm bảo được những yêu cầu từ thực tiễn này không? Hay đó là kiểu hành nghề báo chí tư nhân, nhân danh nhà báo núp bóng đấu tranh dân chủ hay xã hội dân sự để thực hiện những chiêu trò chống phá đất nước như Phạm Chí Dũng đã làm bấy lâu nay?
Dẫu biết rằng, thực tế báo chí tư nhân đóng vai trò rất tốt trong việc tự do nêu quan điểm cá nhân phản biện lại các quan điểm của các cá nhân khác và nhà nước, nhưng do không phải là chuyên ngành định hướng xã hội được kiểm soát chặt chẽ nên báo chí tư nhân không thể tránh được sự phản ánh quan điểm lệch lạc sai trái, lại gây ảnh hưởng đến dư luận khiến cho dư luận không biết đâu là con đường đúng đắn để đi theo. Và có lẽ hậu quả là báo chí tư nhân như thế nào thời gian vừa qua chúng ta cũng không hề lạ lẫm khi những sự việc được người dân quan tâm một số kẻ đội lốt nhà báo, dân chủ đã đăng tải những bài viết tuyên truyền, xuyên tạc sai sự thật, gây hoang mang, nhầm lẫn, ảo tưởng trong dư luận xã hội và thậm chí có thể dẫn đến sự rối loạn, chệch hướng trong tư tưởng của xã hội. 


Do đó, như tác giả Phạm Mạnh Hà đã cho rằng: “Để thực hiện vai trò phản biện xã hội nhằm làm sáng tỏ và có thể bổ khuyết cho những thiếu sót của nền báo chí định hướng chuyên ngành, thì báo chí tư nhân chỉ nên được lồng vào báo chí chính thống qua những mục phản ánh ý kiến, phản biện xã hội, từ đó báo chí chính thống có những hồi đáp thuyết phục, để dư luận được phục vụ tốt nhất nhu cầu định hướng mà dư luận cần có”. Đó là chúng ta còn chưa kể đến thực tiễn thời gian vừa qua với những chiêu trò câu khách, giật gân đánh bóng tên tuổi và kể cả kiếm lợi nhuận, nhiều trang mạng dân chủ của các nhà báo “tư nhân” cũng đã sao chép các bài viết của những báo chính thống để làm mi kiếm cơm.


Còn đối với những luận điệu của những kẻ chống phá đất nước cho rằng cần phải có báo chí tư nhân mới đảm bảo được quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận cũng chỉ là cái cớ để chúng thao túng, lũng đoạn những tờ báo chính thống cũng như tiến hành các hoạt động chống phá đất nước núp bóng chiêu bài tự do dân chủ, tự do báo chí theo kiểu phương Tây để chống phá Việt Nam đấy thôi. Rõ ràng, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí không phải đồng nghĩa với quyền tự do xuất bản báo chí, mà cần được hiểu đó là tự do viết báo. Thực tiễn, trong cuộc sống thường ngày, mỗi công dân vẫn luôn có quyền tự do viết báo, phản ánh quan điểm, ý kiến của mình lên truyền thông. 




Vậy nhưng báo chí có vai trò định hướng tư tưởng trong dư luận, vậy nên cá nhân không có đầy đủ các yếu tố chuẩn mực về đạo đức, kiến thức, trình độ lý luận thì không thể được quyền định hướng dư luận. Và tuy không cho phép thành lập báo chí tư nhân nhưng hiện chúng ta có hàng ngàn ấn phẩm báo chí của các tổ chức chính trị xã hội, tổ chức xã hội hội nghề nghiệp đại diện cho người dân đủ sức là diễn đàn để người dân thực hiện quyền tự do ngôn luận của mình. Còn với những kẻ mà họ đang cố tình đánh đồng giữa quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận với báo chí tư nhân trong luật báo chí cũng chỉ là cái cớ để cho chúng thực hiện âm mưu chính trị chống phá Việt Nam chứ không phải vì mục đích tốt đẹp gì. Chiêu trò “lập lờ đánh lận con đen” này có lẽ đã quá quen thuộc và những kẻ như Phạm Chí Dũng thất bại cũng là điều dĩ nhiên./.

Hot!

Từ khóa SEO:

19 nhận xét:

Báo chí là dùng để định hướng dư luận, là nơi để nói lên sự thật nhưng không phải là muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, như vậy thì thông tin sẽ như thế nào? Do đó báo chí cũng cần phải tuân theo những quy định, phải được giám sát chặt chẽ để không bị chệch hướng. Ở nước nào không biết nhưng ở VN thì chúng ta hoạt động theo hiến pháp và pháp luật!

Thiết nghĩ báo chí cần phải được thắt chặt kiểm soát hơn nữa. Không thể chỉ vì là báo chí tư nhân mà có thể bạ gì viết nấy được. Thứ nhất, báo tư nhân phải có sự kiểm soát nội dung của nhà nước, thứ hai là phải giao cho những cá nhân thật sự có tâm, có tầm, muốn đem báo chí là tiếng nói phản biện xã hội thật sự trong sáng, không vì lợi ích đen tối như một số báo tư nhân hiện nay mắc phải

nghề báo cái cần nhất là sự thật để cung cấp lượng thông tin cho người đọc chứ không phải là để đi viết thêm mắm thêm muối vào sự việc của người ta như thế chứ không những vậy còn xuyên tạc này nọ làm sai lệch sự thật nữa chứ như vậy thì ai còn tin vào báo trí của cá người nữa chứ.các nhà chức trách của nghành báo cần xem xét lại ngay

Với những luận điệu của những kẻ chống phá đất nước cho rằng cần phải có báo chí tư nhân mới đảm bảo được quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận cũng chỉ là cái cớ để chúng thao túng, lũng đoạn những tờ báo chính thống cũng như tiến hành các hoạt động chống phá đất nước núp bóng chiêu bài tự do dân chủ, tự do báo chí theo kiểu phương Tây để chống phá Việt Nam đấy thôi. Có là tự do gì đi nữa cũng phải tuân theo hiến pháp nhà nước Việt Nam.

Mình thì mình nghĩ cái gì cũng vậy thôi, nếu không có những kiểm soát, không có những ràng buộc về mặt pháp luật thì dễ dẫn đến tình trạng vô kỉ luật, viết nhăng viết cuội, viết sai thông tin sự thật và nếu báo chí tư nhân hoạt động một cách dễ dàng thi sẽ có kiểu người người làm báo nhà nhà làm báo và lúc đó thì chất lượng của những luồng thông tin là một vân đề rất khó khăn

Chúng ta cứ suy nghĩ thế này, với tốc độ phát triển của ngành báo chí như hiện nay, đã có nhiều trang báo, kênh thông tinh liên tục ra đời, đấy đều là những trang được nhà nước cho phép hoạt động và cs kiểm soát, vậy mà chúng ta đang thấy những gì, càng ngày là những bài báo không có chất lượng, những thông thiếu trung thực, nếu thiếu kiểm soát thì không hiểu những thông tin này sẽ ra sao

Thấy mấy vụ mấy ông phóng viên, nhà báo tưởng mình nói gì là người ta nghe răm rắp rồi vu cáo cho cả mấy ông công an chưa, thế nên kiểm soát là đúng, cần phải kiểm soát, không kiểm soát thì loạn, mấy ông nhà báo lại kiểu bố đời thích nói gì thì nói, thế thì không được

Kiểm soát thế này tôi thấy chưa được, theo tôi phải kiểm soát chặt chẽ hơn nữa, phái có những hình phạt thật nghiêm khắc cho những thằng an không nói có, dựng chuyện, làm mất chất lượng của những nguồn thông tin, phạt tù thật nặng vào, cứ phải có hình phạt thật xứng đáng

Tự do ngôn luận hả, tự do là người nói tự do trong một chừng mực của chúng, chứ cứ phải thích nói gì nói, thích chửi ai thì chửi ah, rồi thằng nào thích vu khống, dựng chuyện làm nhục người khác cũng được sao, vậy mới có tội vu khống, hiểu như những thằng này nó hạn chế về tầm nhận thức lắm

Báo chí là tấm gương phản chiếu đời sống xã hội, là một bộ phận của đời sống tinh thần của con người, của một dân tộc, có tác động mạnh mẽ đối với xã hội. Trong giai đoạn hiện nay, báo chí là thứ quyền lực “mềm” nhưng có tác động mạnh mẽ và nhanh nhất đến với công chúng. Do đó, người làm báo cần phải thực sự là người có tài năng trong chuyển tải một cách nhanh chóng, kịp thời mọi mặt của tình hình đất nước đến với công chúng. Do đó, những con sâu làm rầu nồi canh như Phạm Chí Dũng thật vô đạo đức, không xứng đáng là người Việt Nam.

Chắc dạo này Phạm Chí Dũng đói ăn quá nên mà hắn ta mới tìm cách đánh bóng tên tuổi,tìm kiếm được sự chú ý của đám kền kền và bọn ngoại bang để mong kiếm được chút tiền tiêu đây mà. Quyền tự do báo chí phụ thuộc vào đặc thù kinh tế xã hội, trình độ phát triển của mỗi quốc gia, dân tộc vì thế quyền tự do báo chí không thể giống nhau giữa các quốc gia. Và việc Dũng nghĩ lấy báo chí tư nhân để làm thước đo cho tự do báo chí thì quả là quá ngu dốt.

Đối với Việt Nam, Đảng, Nhà nước ta luôn xác định tự do ngôn luận, tự do báo chí là một trong những quyền cơ bản của con người, đồng thời xem vấn đề này là một thuộc tính, một bản chất của chế độ ta... đồng thời là cơ sở quan trọng nhất để bác bỏ các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc về vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam, luận điệu Việt Nam không có tự do báo chí, không có tự do ngôn luận của các thế lực xấu, thù địch với nước ta.

Tự do báo chí hay tự do ngôn luận hay các quyền tự do khác, chúng ta cần phải làm rõ chúng, chúng ta làm rõ vì đã có rất nhiều người hiểu nhầm về các quyền tự do này, họ cho rằng đó là tự do tuyệt đối nên muốn làm gì thì làm về kết quả cũng cho ta thấy có nhiều vụ việc đáng tiếc xảy ra. Liệu rằng những hành động đấy mang lại hiệu quả gì , mang lại tác dụng gì cho đất nước hả ông DŨng, Một con người như ông được đào tạo từ môi trường quân đội và nhiều năm công tác trong hệ thống chính quyền, thế mà những sa ngã trong cuộc sống khiến ông nhìn nhận vấn đề quá lệch lạc.

Như chúng ta đã biết thì “Hội Nhà báo độc lập Việt Nam” ra đời vào ngày 4/7/2014 đến nay và do Phạm Chí Dũng làm Chủ tịch. Không ai là không biết ông ta tự cho mình quyền biên tập, cắt xén bài của người khác trước khi đăng, rồi là không thèm đăng bài của các hội viên khác gửi đến mà chỉ toàn đăng bài của mình. Thật vô lý, thế này thì đâu có gọi là tự do báo chí hỡi anh DŨng?? Thế mà anh lại gào rú lên chuyện Luật báo chí mới thế này thế nọ. Lại 1 kiểu PR tên tuổi 1 cách hết sức giẻ rách của rận Dũng

Tự do báo chí là vấn đề không hề mới, nhưng quan niệm thế nào về tự do báo chí cho đúng. Có phải tự do báo chí là báo chí thích viết gì thì viết, muốn nói gì thì nói, không phải chịu sự kiểm soát, quản lý của Nhà nước, của các tổ chức xã hội… Hay tự do báo chí là báo chí được phép hoạt động tự do nhưng phải trong khuôn khổ quy định của pháp luật? Mà điều này thể hiện rõ nhất ở Điều 6 Luật báo chí, chả lẽ là người làm báo mà DŨng lại ngu đến mức không hiểu rõ về luật của ngành mình đang theo đuổi, hay là y có mục đích chính trị ghê tởm nào ở đây chăng? Có lẽ các bạn đọc là người biết rõ nhất, phải không nào??

Hôm nay, 21/6 là ngày kỷ niệm tròn 91 năm báo chí cách mạng Việt Nam. Từ khi ra đời cho đến nay báo chí Việt Nam đã không ngừng phát triển, gặt hái nhiều thành tựu và đóng góp tích cực vào công cuộc xây dựng, bảo vệ tổ quốc. Tuy nhiên nhà lều báo Phạm Chí Dũng lại cho rằng “Việt Nam vi phạm tự do báo chí”, đòi hỏi cần phải có “tự do báo chí tuyệt đối”, “báo chí Việt Nam phải giống với báo chí Mỹ, các nước châu Âu”…Không hiểu đạo đức nghề báo của hắn ở đau mà lại nghĩ ngu thế, hay là ăn nói láo toét đã trở thành nghề của hắn rồi. Đã làm nghề báo là phải phản ánh sự thật cho nhân dân, cho Đảng, cho Nhà nước được biết Dũng ak, không thì cái nghề của anh cũng không giữ nổi đâu.

Ở Việt Nam, báo chí không chỉ chịu sự quản lý của pháp luật mà còn chịu sự giám sát của các cơ quan, tổ chức nhất định nhưng vẫn còn nhiều bất cập, tuy không phải là phổ biến nhưng không thể phủ nhận tình trạng "báo lá cải", vì chạy theo lợi nhuận mà quên đi lương tâm, trách nhiệm của người làm báo. Giờ cho báo chí tư nhân phát triển thử hỏi xã hội sẽ loạn lạc đến mức nào, nhất là khi nhưng tên lưu manh giả danh trí thức có thể tự phong mình là nhà báo để phá hoại sự ổn định xã hội?

Thêm vào đó, không có báo chí tư nhân đâu có nghĩa là không có tự do báo chí. Không có tự do báo chí mà VN hiện nay có hàng vạn phóng viên được cấp thẻ nhà báo, có hàng chục báo viết, báo nói, báo hình, hàng trăm báo và trang tin điện tử...? Nếu không có tự do thì chỉ là không có sự tự do tùy tiện, bừa bãi của những kẻ muốn ngấm ngầm phá hoại đất nước này mà thôi.

Cái gì cũng đi liền với trách nhiệm cả, chẳng qua là lâu nay chưa gây ra những hậu quả xấu nên người ta quên đi những trách nhiệm gắn liền với báo chí thôi, tất cả đều phải tuân thủ pháp luật, làm sai thì phải chịu phạt, thỉnh thoảng cũng phải có vụ thì người ta mới biết đến luật báo chí được :D

Đăng nhận xét