Bài mới nhất

01/07/2016

GÓC NHÌN VỀ VIỆC KIỂM SOÁT SÚNG ĐẠN Ở MỸ

Thiên Lương

Nhiều người trong chúng ta biết rằng đối với người Mỹ, súng đạn được xem là một phần của lịch sử và văn hóa của quốc gia này – quốc gia của những người nhập cư, khai hoang những vùng đất mới. Việc sử dụng súng đạn gắn vi một giá trị mà nước Mỹ vẫn tự hào bấy lâu nay: Quyền tự do dân chủ (Hiến pháp năm 1971 của Mỹ đã quy định việc người dân có quyền giữ và mang vũ khí).
Công dân Mỹ biểu tình về việc kiểm soát súng, đạn


Tuy nhiên chúng ta cũng nên biết rằng, nước Mỹ đã có những sự thay đổi lớn kể từ khi thành lập và hiện hữu trong những sự thay đổi đó có việc sử dụng súng đạn của công dân quốc gia này. Có thể nói quyền sở hữu súng đạn đã và đang đi cùng với tội ác. Ít ai biết rằng với tổng số dân hơn 30 triệu người thì đã có tới hơn 310 triệu khẩu súng đang lưu hành trong xã hội. Và  trong tổng số người s hữu súng trên khắp thế  giới có khoảng 644 triệu người  thì người Mỹ đã chiếm 42% trong khi dân số Mỹ chỉ chiếm 4,43 dân số toàn cầu.

Không phải ngẫu nhiên phần lớn các nước trên thế giới kiểm soát chặt chẽ vẫn đ sử dụng súng của người dân, thậm chí nhiều nước còn cấm không cho công dân nước mình sử dụng loại vũ khí có tính sát thương lớn này, trong đó có Việt Nam. Bởi xuất phát từ những hậu quả, tác hại to lớn mà nó mang đến cho xã hội. Và nước Mỹ đang là minh chứng hùng hồn cho sự lơ là, dễ dãi trong việc kiểm soát súng đạn.

Súng đạn thực sự đã và đang trở thành “đại dịch” nguy hiểm bởi những vụ xả súng đã trở thành một hiện tượng vượt ra khỏi tầm kiểm soát của các nhà chức trách. Nạn nhân là những người vô tội với hơn 100.000 người thiệt mạng hoặc bị tổn thương mỗi năm, trong đó có hơn 700 trẻ em. Theo thống kê, trung bình 89 người chết mỗi ngày và 32.514 người chết mỗi năm vì bạo lực súng đạn ở Mỹ.

Việc sử hữu dễ dàng vũ khí cá nhân ở Mỹ đã vô hình biến súng đạn trở thành phương tiện phạm tội của những phần tử cực đoan và vụ thảm sát gần đây nhất tại hộp đêm Pulse ở Orlando khiến 50 người chết , 53 người bị thương đã một lần nữa đánh trúng nỗi đau, niềm mong mỏi kiểm soát chặt chẽ súng đạn của công dân Mỹ, họ đã đứng dậy và lên tiếng cho cuộc an bình của mình.
Tuy nhiên, ngược lại với những mong mỏi của người dân thì chính phủ Mỹ vẫn không hề bị thức tỉnh, bởi những lợi ích nó mang lại cho giới cầm quyền là quá lớn và ít nhất cho đến bây giờ nó đang lớn hơn tính mạng của người dân Mỹ. Với khoản doanh thu từ việc bán súng đạn lên tới khoảng 3,5 tỷ USD  một năm thì các nhóm đang kiếm lợi từ ngành công nghiệp này ( hiệp hội Súng trường Mỹ - NRA thành lập năm 1871 với hơn 5 triệu hội viên, là đoàn thể chính trị thực nhất tại Mỹ, chiếm phần lớn số ghế nghị sĩ trong đảng cộng hòa và đồng thời cũng chiếm đa số tại thượng viện của quốc gia này) khó có thể ủng hộ cho dự luật kiểm soát súng đạn nếu không sống với cái tâm của nhà lãnh đạo, không thực sự sống vì nhân dân.

Và thực tế đến ngày 22/6, gần 100 nghị sĩ của đảng Dân chủ do Hạ nghị sĩ John Lewis dẫn đầu đã tiến hành “biểu tình ngồi” với khẩu hiệu “No bill, no break” (Không dự luật, không dừng lại) tại trụ sở Hạ viện Mỹ để yêu cầu Quốc hội giải quyết tình trạng bạo lực súng đạn đang ngày càng nghiêm trọng ở Mỹ, nhưng có lẽ đây là một cuộc biểu tình trong vô vọng khi mà phần đông nghị sĩ đảng đối lập có lợi nhuận từ ngành công nghiệp này.


Vậy một câu hỏi đặt ra ở đây là? Đa nguyên chính trị, đảng đối lập ở đây để làm gì khi quyền lợi của công dân - những chủ nhân của đất nước không được đảm bảo. Cứ ngỡ rằng nếu có nhiều đảng thì với việc cạnh tranh quyền lực lẫn nhau, tranh giành ảnh hưởng của nhau đối với người dân thông qua những lợi ích mà các đảng mang lại thì cuộc sống người dân sẽ không ngừng được cải thiện.

Tuy nhiên thực tiễn nước Mỹ đang chứng minh một điều người lại, đó là việc có nhiều đảng đang gây khó khăn trong việc đưa ra những quyết sách bởi những ràng buộc của lợi ích nhóm, quyền lực đang thuộc về những kẻ nhiều tiền, khi Đảng cầm quyền không chấp nhận thì tiếng nói của những đảng đối lập cũng chỉ là một sự lạc lõng


Và ngay cả người mà theo quy định của hiến pháp có quyền đề ra các điều lệ, quy đnh và chỉ thị gọi là Mệnh lệnh hành pháp, có hiệu lực giống như luật của các cơ quan Liên bang mà không cần phải thông qua Quốc hội như Obama thì tiếng nói cũng dường như không có trọng lượng đối với vấn đề này - quy. Barack Obama đã nhiều lần phải đắng cay thừa nhận rằng việc không thuyết phục được Quốc hội thông qua dự luật cải cách cơ chế buôn bán và s hữu súng đạn là thất vọng lớn nhất trong nhiệm kỳ làm tổng thống của ông từ năm 2009 tới nay.


Việc có một quy định kiểm soát súng đạn đối với người dân Mỹ mà nói dường như là chuyện xa vời và nó vẫn sẽ chỉ là ước mơ




Hot!

Từ khóa SEO:

28 nhận xét:

Đa nguyên chính trị, đảng đối lập ở đây để làm gì khi quyền lợi của công dân - những chủ nhân của đất nước không được đảm bảo. Cứ ngỡ rằng nếu có nhiều đảng thì với việc cạnh tranh quyền lực lẫn nhau, tranh giành ảnh hưởng của nhau đối với người dân thông qua những lợi ích mà các đảng mang lại thì cuộc sống người dân sẽ không ngừng được cải thiện. Đa nguyên đa đảng, lại thêm việc súng đạn tràn lan, đúng là một thảm họa, không đâu hỗn loạn bằng.

Thực ra có sống trông chăn mới biết chăn có rận, giống như hàn quốc, tuyên truyền về con người và món ăn qua phim ảnh làm nhiều người ảo tưởng đó như một thiên đường để chúng ta ước mơ sống nhưng đến rồi mới thây sự thật phũ phàng như thế nào, Mỹ cũng vậ, ra sức tuyên truyền cho nên văn hóa mình, nhưng mấy ai biết có những người nông dân của cường quốc này còn khổ hơn nông dân Việt Nam

Mặc du nhiều đảng, nhưng rốt cuộc vẫn nằm dưới quyền của Đảng cầm quyền, đã thế các đảng liên tục thay nhau và mọi thứ cứ thế bắt đầu lại từ đầu, trồng một loài cây nhưng chúng ta nghiên cứu làm cho nó ngày càng năng suất hơn, hiệu quả hơn thì có lẽ tốt hơn cứ chọn cây này không đươc vứt lấy cây khác

Đúng vói bản chất của một nền văn hóa thực dụng, đồng tiền đã được đưa lên hàng đầu, lợi ích đặt lên trên cả mạng sống con người, công dân đã nhận ra nguy hại của việc sử dụng súng nhưng có lẽ chẳng bao giờ chính phủ Mỹ muốn nhận ra điều này với khoản tiền kích cầu mà nó mang lại

Như Việt Nam khỏe, súng đang không có, mà cũng chưa khỏe đâu, chúng nó vác giao chém nhau ầm ầm, chứ có súng như mỹ nưa thì ngày nào cũng đi nhặt xác mấy thằng trẻ trâu, nếu không công bố số người chết như thế này thì mình cũng không ngờ được số lượng người chết do súng ở Mỹ nhiều như vậy

Nếu không sống với tâm của lãnh đạo như tác gải nó thì thực sự khó tránh khỏi cám dỗ với khoản lợi nhuận mà vũ khí mang lại, nó như đang tiếp nước cho nền kinh tế suy thoái của Mỹ,và ở mỹ thì thì người nào có tiền người đó có chức vụ, bởi vì họ vận động bằng tiền

ở Mỹ một năm không biết xảy ra bao nhiêu vụ xả súng dẫn tới chết người một cách oan uổng nữa. Thế mà, kì lạ thay, vẫn có cái mà người ta rêu rao là dân chủ, là nhân quyền
giới ôi, cái này nó quá là xa vời, nó quá là hư ảo, tới nỗi có muốn tin cũng khó lòng mà tin được.

cái vấn đề tự do súng đạn ở mỹ thì có nói thế, chứu nói nữa, nói nwuax thì cũng chỉ tới đó mà thôi
rồi sẽ chẳng có cái gì gọi là khả thi, gọi là tiến bộ hơn
rồi sẽ vẫn có những vụ xả súng bừa bãi, rồi vẫn còn những vụ chết oan vì súng đạn mà thôi
tự do đấy, nhân quyền đấy

nếu cứ để việc sử dụng súng đạn một cách vô tổ chức như thế này thì người dân Mỹ còn phải chứng kiến thêm nhiều vụ thảm sát đẫm máu nữa và người dân vẫn phải sống trong cảnh lo sợ như thế này, dường như súng đạn đã trở thành nét văn hóa của Mỹ và Mỹ khó có thể bỏ nét văn hóa đó trong thời gian tới

Việc sử dụng súng đạn sớm đã được Đảng ,Nhà nước ta nhận định là cần phải được quản lý một cách nghiêm khắc.Bởi lẽ sử dụng súng đạn chẳng khác gì ban cho người ta công cụ bạo lực ,không phải để tự vệ.Ở Mỹ người ta cho rằng đó là dân chủ nhưng thực tế lại cho thấy nó đang thực sự trở thành vấn nạn ở Mỹ.

Một quốc gia mà mỗi người đều có thể tự do mua súng thì tính mạng con người sẽ không bao giờ được an toàn.Do đó, những sự việc xả súng hàng loạt ở Mỹ vẫn diễn ra thường xuyên. Thiết nghĩ, nếu Mỹ không có những chính sách khắt khe trong việc kiểm soát súng đạn thì những sự việc đáng tiếc liên quan đến súng đạn vẫn sẽ thường xuyên xảy ra.

Nước Mỹ đã trải qua bao nhiêu vụ xả súng kinh hoàng mà họ vẫn chưa chịu thay đổi luật sở hữu súng đạn của họ. Một đất nước mà cho người dân sử dụng súng đạn thì đó là đất nước thuyệt nhiên không bình yên như vẻ bề ngoài của nó. Và có lẽ những người dân Mỹ nếu không được có súng để tự vệ thì họ cúng không dám sống yên bình trên đất nước đó

Không phải ngẫu nhiên phần lớn các nước trên thế giới kiểm soát chặt chẽ vẫn để sử dụng súng của người dân, thậm chí nhiều nước còn cấm không cho công dân nước mình sử dụng loại vũ khí có tính sát thương lớn này, trong đó có Việt Nam. Bởi xuất phát từ những hậu quả, tác hại to lớn mà nó mang đến cho xã hội. Và nước Mỹ đang là minh chứng hùng hồn cho sự lơ là, dễ dãi trong việc kiểm soát súng đạn.

Không phải ngẫu nhiên phần lớn các nước trên thế giới kiểm soát chặt chẽ vẫn để sử dụng súng của người dân, thậm chí nhiều nước còn cấm không cho công dân nước mình sử dụng loại vũ khí có tính sát thương lớn này, trong đó có Việt Nam. Bởi xuất phát từ những hậu quả, tác hại to lớn mà nó mang đến cho xã hội. Và nước Mỹ đang là minh chứng hùng hồn cho sự lơ là, dễ dãi trong việc kiểm soát súng đạn.

Mĩ một đất nước lớn mạnh lên từ việc buôn bán vũ khí cho các cuộc chiến tranh trên thế giới một đất nước sản xuất vũ khí lớn nhất thế giuồ thì chuyện cấm vũ khí sao có thể mà thục hiện đucợ với đất nước này vì thế ở mĩ bao nhiêu cuộ ám sát đnáh bom liều chết làm chết bao nhiêu người dân như thế thì an toàn sao đucợ

Súng đạn được xem là một phần của lịch sử và văn hóa của quốc gia này nhưng cũng được xem là một trong những vấn nạn gay nên những cái chết đẫm máu hàng loạt. Việc tự do dùng súng cũng như việc kiểm soát súng chưa được tốt đã và đang biến nước Mĩ trở thành một trong những quốc gia mà nền nhân quyền bị đe dọa nghiêm trọng nhất.

Hàng năm có biết bao nhiêu người chết với con số lớn tại nước Mĩ với vấn nạn xuất hát từ việc sử dụng súng. Ấy vậy mà Mĩ vẫn luôn tự hào về việc tung hô và can thiệp nhân quyền vào các quốc gia khác trong khi nền yen bình cũng như đời sống con người đang bị đe dọa hàng ngày ở nước Mĩ.

Chưa khi nào nước Mỹ phải đối phó với nguy cơ mất an toàn và tình trạng xả súng diễn ra thường xuyên như hiện nay. Có rất nhiều nguyên nhân khiến tình trạng bạo lực, xả súng ở nước Mỹ diễn biến phức tạp như hiện nay, trong đó không thể không kể tới việc sử dụng súng tràn lan ở Mỹ mà không có sự quản lý. Ấy vậy mà lâu nay Mỹ vẫn cứ lấy cái danh nghĩa nước lớn của mình để áp đặt cái nhân quyền kiểu Mỹ như thế này để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Đúng là bày đặt, vớ vẩn, ốc không mang nổi mình ốc còn đòi mang cọc cho rêu

Sự thật về mảnh đất của " tự do" là đây ư?? Một nước Mỹ với hình ảnh thường thấy là những cuộc chiến tranh, những bộ phim bạo lực cũng là yếu tố thúc đẩy. Tuy nhiên nhiều người cho rằng chính do thứ tự do, dân chủ quá trớn của nước Mỹ cũng có thể là nguyên nhân. Ước gì một ngày nào đó những con rận cuồng Mỹ được sang hưởng thụ thiên đường "tự do dân chủ" bên đó. Để cho chúng nếm mùi thứ dân chủ kiểu Mỹ là như thế nào, để cho chúng biết được rằng đời không phải như mơ, để chúng thôi cái thói hoang tưởng và cuồng Mỹ.

Có lẽ thiên đường của "dân chủ" theo kiểu Mỹ là phải có những phi vụ trộm cướp, giết người, xả súng vô tội vạ…hỡi các anh em rận chủ nhỉ?? Nói cách khác, nước Mỹ cũng đang phải đối mặt với rất nhiều vấn đề không dễ để giải quyết. Ngày 20/6/2016, Thượng viện Mỹ đã bác bỏ 4 dự luật (2 của đảng Dân chủ, 2 của đảng Cộng hòa) về việc thắt chặt quản lý súng đạn. Phần nào đó để kiểm soát việc súng đạn tràn lan trên thị trường gây bất ổn và khó khăn cho quản lý. Không hiểu bây giờ các nước cũng can thiệp vào việc của Mỹ thì họ sẽ phản ứng ra sao nhỉ?? Các bạn rận chủ cuội

Không cần phải nói nhiều người trong chúng ta đều thấy rằng, ngành công nghiệp súng đạn ở Mỹ có lợi nhuận đặc biệt và doanh thu cực lớn. Nước Mỹ giàu lên là nhờ bán vũ khí. Vì vậy việc kiểm soát súng đạn sẽ rất khó, vì là 1 xã hội t bản mà, cứ có lợi ích là quất thôi, chả mà thế mà cứ bên nào đứng sau các ứng viên Tổng thống phải là thế lực súng đạn vũ khí hay là các nhà băng lớn ak, không đơn giản là chuyện tiền bạc đâu, súng đạn Mỹ gắn với chính trị nữa. Thế nên việc Mỹ vẫn là trung tâm của những vụ việc đau lòng vì sự tự do thái quá về súng đạn của họ cũng là điều dễ hiểu thôi mà

Các bạn nên nhớ rằng, ở bên bờ thái Bình Dương, tại Mỹ súng là một phần cơ bản của nền văn hóa và di sản chính trị truyền thống của nước Mỹ từ thuở sơ khai., nó được các nhà lãnh đạo và dân chúng coi là quyền cơ bản của con người. Đến đây rất nhiều bạn sẽ có cùng quan điểm với mình, lẽ nào dân chủ, nhân quyền ma di in Mỹ là phải cầm súng bắn nhau, có quyền dùng súng uy hiếp lẫn nhau, thật nực cười quá đi mất….

Vấn đề sử dụng vũ khí gây thương tích, giết người hàng loạt là nỗi kinh hoàng của tất cả các quốc gia nhưng nó đang trở thành “đặc sản”, “thông dụng” ở nước Mỹ - nơi được cho là tự do, dân chủ nhất thế giới. Đấy thấy chưa,tự do dân quyền là có thế ngang nhiên xả súng ở tòa nhà hải quan mĩ thế à.Những con rận ở trong nước mở mồm ra là đòi tự do dân chủ.Chúng muốn đất nước chúng ta như nước Mĩ.không ai có thể quản lí được súng đạn, loạn hết không có tôn ti trật tự gì cả. Cứ như Việt Nam, sống yên bình thì không muốn, đúng là đám rận lạc lõng trong xã hội.

Nước Mỹ ngày càng trở thành trò cười cho thế giới. Với những gì đang diễn ra trong nước, có thể nói Mỹ đã không làm tốt công tác bảo vệ quyền con người, sự công bằng trong xã hội. Ở nước mĩ không có ngày nào là không có các vụ đụng độ , bắn giết bằng súng đạn hay các vụ đánh bom khủng bố xảy ra. Ấy thế mà suốt ngày đi can thiệp nhân quyền và dân quyền của các nước khác mà vấn đề nhân quyền và dân quyền của mình Mỹ đâu giải quyết ổn thỏa. Quá sợ với cái kiểu nhân quyền và dân chủ kiểu Mỹ

Việc sử hữu dễ dàng vũ khí cá nhân ở Mỹ đã vô hình biến súng đạn trở thành phương tiện phạm tội.Súng đạn thực sự đã và đang trở thành “đại dịch” nguy hiểm bởi những vụ xả súng đã trở thành một hiện tượng vượt ra khỏi tầm kiểm soát của các nhà chức trách. Nạn nhân là những người vô tội với hơn 100.000 người thiệt mạng hoặc bị tổn thương mỗi năm, trong đó có hơn 700 trẻ em. Theo thống kê, trung bình 89 người chết mỗi ngày và 32.514 người chết mỗi năm vì bạo lực súng đạn ở Mỹ. Mỹ luôn rêu rao về đất nước dân chủ nhân quyền nhưng người dân mỹ luôn sống trong tình trạng nơm nớp lo sợ

Việc sử hữu dễ dàng vũ khí cá nhân ở Mỹ đã vô hình biến súng đạn trở thành phương tiện phạm tội của những phần tử cực đoan và nhiều vụ thảm sát gần đây đã một lần nữa đánh trúng nỗi đau, niềm mong mỏi kiểm soát chặt chẽ súng đạn của công dân Mỹ, họ đã đứng dậy và lên tiếng cho cuộc an bình của mình. Tuy nhiên, ngược lại với những mong mỏi của người dân thì chính phủ Mỹ vẫn không hề bị thức tỉnh, bởi những lợi ích nó mang lại cho giới cầm quyền là quá lớn và ít nhất cho đến bây giờ nó đang lớn hơn tính mạng của người dân Mỹ. Do đó việc kiểm soát súng đạn sẽ rất là xa vời ở Mỹ.

Việc kiểm soát hạn chế sử dụng súng ở Mỹ là rất khó bởi vì súng đạn mang đến quá nhiều lợi ích cho giới cầm quyền. Làm sao giới nhà giàu đứng sau các thượng nghị sĩ có thể dễ dàng đồng ý cắt giảm món lợi khổng lồ này.

Đúng là với cơ chế cho thoải mái sử dụng súng đạn bên Mỹ khi bình thường thì không sao, nhưng đến khi có vụ việc xảy ra ta mới thấy được hậu quả không lường của nó, chính vì vậy chúng ta cần nghiêm chỉnh chấp hành tốt công tác này chứ không thể để đến khi có vụ việc xảy ra thì mới lo được.

Đăng nhận xét