Bài mới nhất

09/09/2016

TRƯƠNG DUY NHẤT LẠI VIẾT LÁO

Tiếc thay cho thân phận bồi bút của Nhất
 Lê Quang
Cách đây mấy năm, Trương Duy Nhất từng phải ăn cơm tù về cái tội viết láo, nói láo của mình dưới vỏ bọc “Một góc nhìn khác”. Góc nhìn của Nhất quả có khác thật. Đó là đông đảo nhân dân đều thấy một thực tế rằng đất nước ngày càng phát triển đi lên, xã hội ngày càng công bằng, dân chủ, văn minh, uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế không ngừng được nâng cao. Đất nước sau bao năm tháng phải oằn mình chống chịu bom đạn chiến tranh của kẻ thù thì nay đang trở mình để phát triển như vũ bão, bước vào thời kỳ độc lập tự chủ và thịnh vượng.  Nhưng khác với mọi người Nhất lại không thấy thế hoặc giả vờ không thấy thế. Anh ta đã có nhiều bài viết xuyên tạc và bịa đặt thông tin, tình hình đất nước, các cơ quan Đảng, Nhà nước và các cá nhân lãnh đạo các cấp, gây ảnh hưởng đến danh dự, uy tín của Nhàn nước và một số công dân khác.Vì thế, Nhất vướng vào vòng tù tội theo Điều 258 Bộ luật Hình sự về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”
Những tưởng sau một thời gian ngồi tù, Nhất sẽ bình tâm suy nghĩ và hoàn lương, trở thành một người có ích cho đất nước. Chí ít thì Nhất cũng từng là nhà báo, nhiều người hi vọng Nhất sẽ hối cải và có những bài viết phản ánh đúng tình hình thực tế, cổ vũ cho phong trào thi đua xây dựng, sản xuất, kiến thiết đất nước.
Nhưng tất cả những niềm tin vào Nhất của người thân, gia đình và bạn bè đều trở nên thất vọng khi Nhất vẫn ngựa quen đường cũ, từ một nhà báo có lối viết phóng khoáng, khách quan, được nhiều người yêu thích thì nay Nhất lại biến thành một tên bồi bút với ngòi bút bị bẻ cong theo ý của những kẻ ngoại bang.
Mới đây Nhất vừa có bài viết tựa đề “Trịnh Bá Khiêm và một gia đình bất khuất”. Đọc bài viết thấy một giọng văn chua loét khi Nhất không tiếc lời ca ngợi, tâng bốc vợ chồng đầu đơn khiếu kiện là Trịnh Bá Khiêm, Cấn Thị Thêu cùng các đứa con như Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư… Nhất viết họ như thể là những anh hùng thực sự, dám đương đầu với mọi sóng gió một cách bất khuất, trung kiên.
Trương Duy Nhất viết:
“Hiếm có được phụ nữ nào như vợ anh. Ngày trước ra tù, thì ngay ngày hôm sau đã lại phất băng rôn biểu ngữ, dẫn đầu đoàn dân oan Dương Nội tiếp tục chiến cuộc biểu tình giữ đất. Khởi phát từ sự phản kháng của một nông dân mất đất, nhưng không dừng ở việc đòi đất. Suốt mấy năm qua, cái tên Cấn Thị Thêu đã trở nên như một biểu tượng quả cảm, bất khuất của phong trào dân quyền.
Chị vào tù. Cháu Phương (Trịnh Bá Phương) ở nhà thay mẹ gánh vác sứ mệnh giữ lửa cho phong trào Dương Nội. Bao lần bị bắt, hành hung và hăm doạ, Phương tuyên bố “Nếu tôi chết, đừng chôn. Hãy khiêng xác tôi khắp phố phường Hà Nội”.
Chàng trai 32 tuổi ấy giờ trở nên như một thủ lĩnh, và là biểu tượng đẹp, bất khuất không chỉ của Dương Nội, mà cho phong trào dân oan cả nước.
Phương như vậy đó. Chị Thêu như vậy đó. Anh Khiêm như vậy đó. Và cô em gái kề Phương, cùng cậu em út Trịnh Bá Tư nữa. Xúc động, quí phục không chỉ bởi anh Khiêm là bạn tù tôi, mà bởi nó đã thành như một gia đình biểu trưng bất khuất cho phong trào dân oan cả nước.”
Khốn nạn đến thế là cùng. Cái sự khốn nạn giành cho ngòi bút bị bẻ cong, giành cho thân phận một tên bồi bút. Với vốn liếng làm báo của Nhất, chẳng lẽ anh không biết được rằng một bài viết muốn thu hút được độc giả thì tiêu chí đầu tiên là nó phải khách quan, phản anh đúng sự thật. Người dân Hà Nội ai còn lạ gì những kẻ lợi dụng dân oan để kiếm sống như gia đình Cấn Thị Thêu. Bà ta thường kích động, lôi kéo bà con khiếu kiện tham gia vào các hoạt động khiếu kiện lì, khiếu kiện dài ngày, nhất là tại trụ sở các cơ quan chính quyền để gây rối an ninh trật tự rồi sau đó ngửa tay nhận các đồng tiền tài trợ từ các tổ chức thù địch Nhà nước Việt Nam ở nước ngoài gửi về. Ngay cả vấn đề sử dụng tiền tài trợ, vợ chồng Khiêm-Thêu cũng có nhiều khuất tất khiến cho vợ chồng này nhiều lần bị chính người dân khiếu kiện bóc mẽ, sỉ vả. Thế mà Nhất lại nghiễm nhiên dùng mĩ từ “bất khuất” để miêu tả Cấn Thị Thêu. Bất khuất chỉ dùng cho người đã chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, không tiếc xương máu mình cống hiến cho Tổ quốc chứ không ai miêu tả một kẻ đi ngược lại sự phát triển của xã hội, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, của đất nước. Cái sự khốn nạn của tên bồi bút là ở chỗ đó.
Chắc khi viết bài này Nhất lại được chia mấy trăm. Không biết lương tâm Nhất có cắn rứt không? Đã là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.



Hot!

Từ khóa SEO:

41 nhận xét:

đúng là thiên hạ dễ đổi mà bản tính thì khó rời, dù Nhất có ngồi tù thêm bao lâu nữa thì cái tư tưởng chống đối trong hắn cũng không thế nào thay đổi được, chắc hắn cũng chỉ như những loại người kia thèm tiền đến nỗi bán rẻ lương tâm, sẵn sàng nói sai sự thật miễn là có tiền, hắn đâu có để ý tác động của những gì hắn viết đâu, quan trọng là có tiền là được người ta bảo hắn viết gì thì cũng chỉ biết vậy thôi

Vâng, cái đám rận mài mực bút viết báo láo kiếm tiền dăm ba đồng bạc của đám giặc ngoài nước thì thật khó có thể hoàn cải, bạn thấy đó riêng nhân vật Trương Duy Nhất này có một quá khứ chống phá anh hùng thì nay tiếp tục chứng nào tật nấy, Nhưng mặt thật của hắn ta đã lộ rõ giữa ban ngày và cho cả thiên hạ biết. Tên Duy Nhất nhưng số người như anh còn nhiều.


Bắn chết mẹ chúng nó đi, nói dài dòng bỏ mẹ, các ông công an chứng mình được nó, có đủ bẳng chứng thì bắn, sợ đéo gì thằng nào, mà tội phản quốc hay nói chung là liên quan đến vấn đề bán nước tốt nhất nên quy vào tôi tử hình thế cho nó nhanh

Con hát mẹ khen hay đây, chị vào tù còn giữ lửa, sao không cho nó câu chị vào tù con cũng chuẩn bị vào theo, cả nhà mình cùng đi tù cho vui, vào trong đó động viên nhau giữ lửa cho nhau, nghe câu chuyện muốn ói quá, thằng này chắc quê ở tam lăng phú thọ

Đời bố mẹ làm gì thì làm, đừng lôi con theo để học nhưng việc thất đứt như vậy chứ, chỉ có loại bố mẹ không có não mới đưa con cái vào vòng lao lý, đưa con cái cái ra làm công cụ để kiếm tiền, nhiều người nó ngu lắm, suy nghĩ ngắn, được mấy đồng để rồi muôn đời con cái khổ

Hành động sai trái hôm nay của những người này sau sẽ được báo lên con cháu, đời rất công bang và luôn có luật nhân quả cả thôi, tốt nhất hôm nay chúng ta làm gì nên nghĩ cho thế hệ sau, đơn giản chuyện thực tế như thế này, hôm nay chúng ta khai thác khoảng sản kiệt quệ con cháu sau sẽ khổ

Đối với những kẻ này như những kẻ nghiện, vô tù ra tội thôi, không được cái mẹ gì đâu, tốt nhât là đã bắt giam thì cho nó luôn cái bản án chung thân không miễn giảm tội. chúng nó như những đứa nghiện, lức lên cơn thì thành thần hứa hết thèm cái là thành thất hứa

Tâng bốc đồng bọn cũng là điều dễ hiểu thôi mà, nhìn vào thực tế thì thấy mấy ai trong những bác dân chủ đầu đàn là không từng được tâng bốc, từng được tung hô như những vị anh hùng cái thế đâu cơ chứ.

Thằng Trương Duy Nhất này trước đã từng đi tù về cái tội viết láo, nói láo. Nếu mà vẫn ngựa quen đường cũ thì con đường trở lại trại giam của y sẽ sớm thôi.

Nhắc đến gia đình Trịnh Bá Khiêm, Cấn Thị Thêu thì chẳng còn gì để nói. Một gia đình có truyền thống tù tội, chống đối chính quyền từ vợ chồng đến con cái hết lần này đến lần khác. Ca ngợi họ như những anh hùng chỉ có những kẻ cùng tư tưởng với họ mới mở miệng nói như thế được thôi. Trương Duy Nhất đang khẳng định mình cũng cùng một hội dân oan, dân chủ giả danh như họ sao?

Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

Đã là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

Đã là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

Trương Duy Nhất vướng vào vòng tù tội theo Điều 258 Bộ luật Hình sự về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân”

"Chắc khi viết bài này Nhất lại được chia mấy trăm. Không biết lương tâm Nhất có cắn rứt không?". tác giả nói lại đi. có khi cả triệu đồng ấy chứ, thế mới mua được cái lương tâm của Nhất. lương tâm Nhất không hề rẻ đâu nha. cho nên Nhất mới phóng được ngòi bút mà viết lếu láo như thế được chứ

Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. tuy nhiên, do tài năng của Nhất mà bọn phản động ngoài nước, lũ rân chủ trong nước lại rất cần đến nó đấy. và đây lại là cần câu cơm của Nhất

Những tưởng sau một thời gian ngồi tù, anh sẽ có cơ hội điều chỉnh lại ánh mắt và góc nhìn của mình, sẽ nhìn đời, nhìn thực tại xã hội bằng ánh mắt khách quan, chính xác, toàn diện hơn. Thế nhưng, hóa ra không phải. Anh Lác vẫn hoàn Lác.Đúng là Cấn Thị Thêu là “thủ lĩnh dân oan” thật đấy nhưng lại là chuyên lợi dụng “dân oan” để làm tiền. Chị ta làm nghề chăn dắt “dân oan”, kích động, lôi kéo bà con khiếu kiện tham gia vào các hoạt động khiếu kiện lì, khiếu kiện dài ngày, nhất là tại thủ đô để gây rối an ninh trật tự thậm chí là lôi kéo người khiếu kiện tham gia các hoạt động chính trị phức tạp của làng “dân chủ” Việt để rồi sau đó ngửa tay nhận các đồng tiền tài trợ từ các tổ chức thù địch Nhà nước Việt Nam ở nước ngoài gửi về.

Ngay cả vấn đề sử dụng tiền tài trợ, vợ chồng Khiêm-Thêu cũng có nhiều khuất tất khiến cho vợ chồng này nhiều lần bị chính người dân khiếu kiện bóc mẽ, sỉ vả. Thế mà Nhất lại nghiễm nhiên dùng mĩ từ “bất khuất” để miêu tả Cấn Thị Thêu. Bất khuất chỉ dùng cho người đã chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, không tiếc xương máu mình cống hiến cho Tổ quốc chứ không ai miêu tả một kẻ đi ngược lại sự phát triển của xã hội, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, của đất nước. Cái sự khốn nạn của tên bồi bút là ở chỗ đó.

ĐỌC ĐÈN CÙ, THẤY QUYỀN CON NGƯỜI LÀ QUÍ GIÁ

Được một người bạn tặng cho cuốn Đèn Cù, tôi đã ngấu nghiến nó trong 3 ngày dù cuốn sách đến 599 trang. Trước đó, tôi đã đọc nhiều cuốn hồi ký thuộc giai đoạn này như: Đêm giữa ban ngày, Một cơn gió bụi, Trong gọng kềm lịch sử, Từ thực dân đến phong kiến,… phần nào hiểu về sự thật của một giai đoạn lịch sử nhưng tôi thật sự cuốn hút khi bắt đầu với Đèn Cù. Đèn Cù cuốn hút không chỉ lối trình bày của một cây bút lão luyện mà còn cuốn hút vì nhiều thông tin mới mẻ.

Khác với các tác giả khác, ông Trần Đĩnh có vị trí đặc biệt để cung cấp cho những người hậu sinh như tôi có góc nhìn toàn cảnh, chân thực hơn giai đoạn lịch sử 1946-1975; giai đoạn lịch sử được phủ lớp sơn bóng bẩy có chủ ý của nhà cầm quyền.

Đèn Cù cho ta thấy: như hình ảnh voi giấy, ngựa giấy chạy vòng quanh tít mù trong đèn cù (đèn kéo quân), Đảng cộng sản VN cũng chạy quanh thế nào dưới sức ép của hai nước lớn trong phe XHCN-Liên Xô và Trung Quốc. Thú vị hơn nữa, ta thấy các giáo chủ của một chủ nghĩa thần bí-hứa hẹn đưa con người đến thiên đường trên mặt đất-chủ nghĩa Mac-Lenin đã độc quyền trong việc giải thích chủ nghĩa này như thế nào là trong sáng: để bảo vệ sự trong sáng của chủ nghĩa Mác Lenin thì phải không sợ Mỹ, phải đánh Mỹ.

Qua Đèn cù, ta thấy câu nói của tổng bí thư Lê Duẩn “ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc” rõ nghĩa hơn, sinh động hơn. Cuộc chiến mà mà sách giáo khoa hay nói là chiến tranh thần thánh chống Mỹ cứu nước chẳng qua là một cuộc chiến được thúc đẩy bỡi Mao Trạch Đông để phục vụ ý đồ của ông ta “Thiên hạ đại loạn, Trung Quốc được nhờ”. Ông ta muốn đánh Mỹ đến người Việt Nam cuối cùng. Tôi thật sự giật mình khi biết rằng Mao đã xui VN đánh Mỹ để giải phóng miền Nam mà Trung Quốc thì không đánh nhau để giải phóng Đài Loan hay họ kiên nhẫn để thống nhất Hồng Kông, Macao trong hòa bình. Ít nhất điều này đã thể hiện tâm và tầm lãnh đạo.

Thật là đau xót khi đọc câu nhận định của tác giả (Trần Đĩnh) “Máu Việt Nam mới có sức dịch chuyển địa chính trị mạnh mẽ và quý giá làm sao”. Mao muốn biến Việt Nam thành bãi chọi trâu để phục vụ mưu đồ tranh quyền đoạt bá với Liên Xô cũng như mưu đồ kéo Trung Quốc đến gần Mỹ hơn.

Đọc Đèn Cù tôi thấy phần nào ấm lòng vì số người biết xót xa cho phận người dân khốn khổ, hẩm hiu như tác giả còn rất nhiều. Chỉ có điều, những người tốt thường không quyết liệt, mạnh mẽ như những người hiếu chiến. Có lẽ do đặc tính này mà loài người còn nhiều đau khổ chăng?

Với lượng thông tin phong phú chứa đựng trong 599 trang sách hẳn sẽ thỏa mãn nhiều mối quan tâm khác nhau của độc giả. Là một người tham gia tranh đấu cho quyền con người, đọc Đèn Cù tôi thấy quyền tự do ngôn luận quí đến dường nào. Nếu ngày đó có tự do ngôn luận, hay có internet chắc chắn người dân miền Bắc sẽ không yêu nước đến cuồng nhiệt: lớp sống đói khổ, lớp chịu bom đạn, lớp đưa hàng triệu con em mình vào Nam chịu cảnh bi thảm: sinh Bắc tử Nam.

Tôi cũng thật bất ngờ khi biết rằng ở miền Bắc cũng có phe phản chiến như ở Mỹ, chỉ có điều họ bị bịt miệng quá nhanh chứ không được tự do nói như bên Mỹ.

Qua đây chúng ta cũng sẽ học được bài học vô cùng quí giá là: muốn có một xã hội tốt đẹp thì trước tiên là kiên quyết tranh đấu cho quyền tự do ngôn luận. Tuyệt đối, không cho nhà cầm quyền lũng đoạn tất cả các kênh thông tin. Vì như cha lập quốc nước Mỹ George Washington đã nói “một khi bị cướp đi quyền tự do ngôn luận, chúng ta trở nên câm lặng và ngu xuẩn, như những con cừu bị dẫn đến lò sát sinh”. Nhắc lại điều này, tôi nghĩ không mới nhưng thấy buồn là hiện còn nhiều người Việt Nam chưa ý thức được vấn đề này để góp một tay tranh đấu cho quyền thiêng liêng –

(Xin đọc tiếp phần Kết dưới)

TỰ DO NGÔN LUẬN.

Suy rộng ra, một xã hội mà quyền con người được bảo đảm là một xã hội tránh được nhiều nguy cơ, trong đó có nguy cơ chiến tranh, đổ máu. Một giá trị rất đáng để tranh đấu.

Đèn Cù là một cuốn sách tuyệt vời, chỉ có điều vì là một cuốn sách có bản quyền nên sẽ ít người được đọc nó. Hy vọng rằng có ai làm mạnh thường quân, mua tác quyền để có thể phổ biến rộng rãi hơn. Tôi nghĩ mạnh thường quân cho việc này là một người yêu nước vì cuốn sách giúp công chúng hiểu biết chân thực hơn một giai đoạn lịch sử. Như ai đó đã nói “Đèn Cù đã giải thiêng cho cuộc cách mạng Việt Nam”, sự giải thiêng này sẽ giảm đi tính thần thánh, đỉnh cao trí tuệ nhân loại mà ĐCS VN thường tự nhận về mình và nó góp phần thúc đẩy nền dân chủ cho Việt Nam.

Thế hệ trẻ như chúng tôi cần nhiều Đèn Cù hơn nữa để có hành trang chân thực góp sức mở ra một trang sử mới cho dân tộc.
Một lần nữa, xin cảm ơn tác giả Đèn Cù.

Xin cầu chúc tác giả nhiều sức khỏe để thấy một Việt Nam tươi đẹp như lý tưởng mà tác giả hy sinh cuộc đời mình để theo đuổi, bảo vệ.

Để rõ hơn tác phẩm, xin giới thiệu một bài review trên báo RFA: Trần Đĩnh và tác phẩm Đèn Cù.

Nguyễn Văn Thạnh
06-09-2014

Những Ngòi Bút Thép

NHẬN DIỆN NHỮNG KẺ THÙ ÁC VỚI NGƯỜI DÂN ...

Trong các cuộc đàn áp người biểu tình, dân oan hay cưỡng chế đất đai thì dần dần ta thấy xuất hiện càng lúc càng rõ nét hơn kẻ trực tiếp ra tay thủ ác với người dân. Đó là các đoàn thể tổ chức dân quân, thanh niên xung phong, cờ đỏ... Đây là lực lượng bán quân sự địa phương, có tổ chức nhưng không ở trong biên chế nhà nước như các lực lượng CA, AN...

Tùy theo địa phương và tùy theo hoàn cảnh từng vụ việc mà chính quyền cắt cử những thành phần này tham gia việc trấn áp người dân. Đa phần trong các lực lượng này là thanh niên thất nghiệp, học sinh bỏ học kể cả lưu manh, tù hình sự đã mãn án. Nên dễ hiểu là các thành phần này hung hăng và mẫn cán như thế nào khi được kêu đi trong các vụ đàn áp người dân. Quả là không thể có cơ hội nào tốt hơn để cho những thành phần văn hóa thấp này được dịp thỏa mãn thú tính được đánh đập hành hạ người dân.

Nhưng tại sao chính quyền Việt Nam lại phải chơi chiêu hạ sách, dùng những thành phần gần như mạt hạng đó để đối phó với người dân. Có nhiều lý do.

Thứ nhất khi quyết định đàn áp người biểu tình thì chính quyền đưa ngay các lực lượng này vào vai trò xung kích, trực tiếp ra tay đánh đập và đàn áp người dân. Có các thành phần CA, AN, QĐ... không mặc sắc phục trộn lẫn vào thành phần này để chỉ huy kiêm đàn áp.

Các lực lượng CA mặc sắc phục đứng ở vòng ngoài quan sát và chỉ tham gia khi có đột biến. Việc này sẽ khiến cho chính quyền đỡ dơ mặt hơn khi những hình ảnh đàn áp người dân ra đến với thế giới bên ngoài. Nhất là khi có nổ ra những việc lớn như đàn áp quá đà hay có người chết chẳng hạn. Chính quyền chỉ việc chối phắt.

Thứ hai là để những thành phần ba vạ như thế trực tiếp nhúng tay vào tội ác thì lực lượng chính qui mặc sắc phục như CA sẽ đỡ việc tai tiếng. Hơn nữa sử dụng đám chốt thí này thì rẻ, chỉ trả tiền từng vụ việc và chúng rất hung hăng trong công việc để lập công. Chỉ cần hứa hẹn tào lao sẽ cho chúng vào ngành này nghề nọ những thành phần hăng hái nhất. Chúng sẽ như những con chó trung thành nhất, và chúng đã chứng tỏ là những con chó trung thành rồi...

Nhưng dù gì thì lực lượng CA và chính quyền cũng phải chịu trách nhiệm và là kẻ phải trả giá cho tất cả tội ác với người dân..

MTA

Vừa mới ra tù chưa được bao lâu, nhưng có lẽ Trương Duy Nhất (từng thụ án 2 năm tù vì tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, tổ chức theo Điều 258 Bộ luật Hình sự) vẫn không chịu thức tỉnh mà dường như anh ta vẫn “ngựa quen đường cũ”. Ngồi tù gần 3 năm trời vậy mà vẫn chưa tỉnh ngộ ra được gì sao. Lúc khổ thì có đứa nào nó dòm ngó lo lắng cho không. Giờ khi ra tù bọn nó mới nhớ tới vậy mà vẫn có thể chứng nào tật đấy như trước đây, không thấy nhục nhã hả Nhất?? Xem ra cuộc đời của những tên rận này chỉ có thế mà thôi

Những thân nhân của Thêu, từ chồng cho tới các con, cũng đều là các cánh tay đắc lực của Cấn Thị Thêu. Bản chất đây là một gia đình bất chấp pháp luật, lợi dụng dân khiếu kiện để trục lợi cá nhân.Thế nên khi Trương Duy Nhất nhìn nhận và khen ngợi, tâng bốc gia đình Cấn Thị Thêu như thế, mọi người buộc phải đánh giá rằng: Thánh Lác vẫn là thánh Lác.

Chắc không phải nói nhiều thì mọi người cũng đều biết Trịnh Bá Khiêm, Cấn Thị Thêu cùng các đứa con như Trịnh Bá Phương, Trịnh Bá Tư… là ai? Họ luôn tự nhận mình là dân oan, nhưng đó là từ mỹ miều mà thôi, thực chất là những kẻ chuyên nhận tiền của đám rận để kích động bà con đi khiếu kiện biểu tình, ăn vạ vu cáo chính quyền công an trấn áp, đánh đạp. Chả lẽ 1 nhà báo như Trương Duy Nhất lại ngu đến mức không nhận ra điều đó hay sao? ĐÚng là cá mè 1 lứa, chỉ PR cho nhau là giỏi thôi, chả được cái lợi íhc gì cho xã hội cả

Trương Duy Nhất từng nổi tiếng với blog “Một góc nhìn khác”. Có thể do đó nên những bài viết của Nhất quanh đi quẩn lại đều thể hiện 1 tầm nhìn, góc nhìn kiểu ếch ngồi đáy giếng. Những thân nhân của Cấn Thị Thêu, từ chồng cho tới các con đều là những kẻ hạot động vi phạm pháp luật, chống đối chính quyền. Ấy thế mà Nhất ccho đó là 1 gia đình bất khuất. Theo mình Trương DUy nhất nên đổi tên thành Một góc nhìn mù thì hợp lý hơn đó

Toàn bài viết giọng điệu của một kẻ bỉ ổi không hơn không kém. Có lẽ vì muốn tạo được dấu ấn gì đó trong lần trở lại chăng, Trương Duy Nhất muốn tập trung sự chú ý của mình với những bài viết thể hiện sự hằn học, đố kỵ của một kẻ vô liêm sỉ, hô hào cổ vũ cho những kẻ vi phạm pháp luật như mình. Với lối mòn, “ngựa quen đường cũ” đó, xem chừng cái ngày Duy Nhất tiếp bước Hải Điếu cày, Tạ Phong Tần, Nguyễn Hữu Vinh không còn xa?

2 năm ngồi tù phải chăng là quá nhẹ đối với một kẻ ngông cuồng như Trương Duy Nhất. Tưởng rằng vs một con người dc ăn học tử tế, vợ con thành đạt và gia đình cách mạng và bản thân Nhất đã từng công tác ở một số tờ báo. Ấy vậy mà mới ra tù Trương Duy Nhất đã thể hiện sự ngông cuồng của mình, chả lẽ hắn không biết Cấn Thị Thêu là “thủ lĩnh dân oan” kiếm tiền giỏi nhất cái vịnh Bắc Bộ này, gia đình ả thì khỏi phải nói cứ chỗ nào có tiền là lại nhảy vào giây máu ăn phần. Nghĩ mà tội cho Nhất học hành tử tế đó chứ nhưng hành động thì chẳng tương xứng tẹo nào mà hợp hơn với giọng điệu của một kẻ vô học.

Dường như những nhà "dân chủ dởm" đã quá mù quáng, mù quáng vì đồng tiền nên hầu như các kẻ phạm tội sau khi ra tù vẫn quay lại con đường cũ để hoạt động. Những con người này bị tha hóa biến chất mất rồi, mất hết đạo đức làm người và luôn có giọng điệu điêu ngoa, xảo quyệt. Đối với những kẻ như Trương Duy Nhất cần có biện pháp và hình phạt nghiêm khắc để có thể đẩy lùi sự lộng hành của bọn chúng. Nhưng bài học đi tù gần 3 năm vẫn không được y nhớ rõ, Trương Duy Nhất nhìn nhận và khen ngợi, tâng bốc gia đình Cấn Thị Thêu không khác gì việc rận nịnh rận mà thôi.

Giang sơn khó đổi, bản tính khó rời; vừa ra tù nhưng bản chất không hề thay đổi, một tên khốn nạn không hơn không kém. Trương Duy Nhất lại tiếp tục làm bậy trên trang Blog cá nhân cũng như trang mạng xã hội của mình. Với những con người như Nhất không hy vọng có thể cải tà quy chính, cần đề phòng bất cứ lúc nào. Nếu vẫn muốn quay trở lại nhà đá bóc lịch thì Duy Nhất cứ việc tiếp tục cái công việc đã trực tiếp đưa Duy Nhất đến tù tội khi cố tình xỏ xiên, bậy bạ, hoang tưởng về chính trị

cái đám rận mài mực bút viết báo láo kiếm tiền dăm ba đồng bạc của đám giặc ngoài nước thì thật khó có thể hoàn cải, bạn thấy đó riêng nhân vật Trương Duy Nhất này có một quá khứ chống phá anh hùng thì nay tiếp tục chứng nào tật nấy, Nhưng mặt thật của hắn ta đã lộ rõ giữa ban ngày và cho cả thiên hạ biết. Tên Duy Nhất nhưng số người như anh còn nhiều.

Trương Duy Nhất là kẻ chống phá và xuyên tạc, bóp méo sự thật có tiếng. Tên này dùng ngòi bút để viết lên những cái không có thực thành có thực. Phù phép mọi điều. Hắn tâng bốc một gia đình chống phá nhà nước như một nhà anh hùng. Có lẽ viết bài nào lên là hắn nhận được tiền nên hắn năng viết, năng mài ngòi bút lắm.

Trời đất ơi! Ối cha mẹ ơi! Giờ mới thấy, dưới ngòi bút của Trương Duy Nhất, thì xấu cũng thành đẹp, mà thằng đầu trộm đuôi cướp, quân môi giới mại dâm, thằng đâm thuê chém mướn cũng trở thành anh hùng. Ai đời, một gia đình chuyên đi chăn dắt dân oan lấy tiền hàng tháng mà trở thành "một gia đình biểu trưng bất khuất"
Thế này thì còn gì để nói nữa đâu

Chắc khi viết bài này Nhất lại được chia mấy trăm. Không biết lương tâm Nhất có cắn rứt không? Đã là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.
Mấy trăm cái gì, phải là tiền triệu, có thể hàng chục triệu ấy chứ. Có đủ $ thì tên này mới viết câu từ nuột nà như thế, chứ nếu không thì khéo hắn chỉ dừng lại ở mức chửi đổng thôi. Mà nhà Khiêm - Thêu thì thiếu gì tiền đâu, bỏ ra vài chục củ, viết bài ca ngợi gia đình mình thì ả bỏ ra ngay. Dù gì thì tiền có phải do mồ hôi,công sức của ả làm ra đâu mà xót, tiền là từ túi của những kẻ khác, nhẹ ra tin ả thì chuyển cho ả thôi mà

Qúa giỏi, đúng là miệng lưỡi của bọn nhà rận. Cái gì vào miệng của bọn nhà rận thì không có gì là không thể. Đổi trắng thay đen là chuyện hiển nhiên ở phố huyện. Đầu trộm đuôi cướp, đâm thuê chém mướn, gái đĩ cướp chồng người ta cũng có thể trở thành những anh hùng, những nhà kiệt suất. Dưới ngòi bút của thằng rận chủ Trương Duy Nhất thì thối cũng thành thơm. Cho nên mới hiểu được là tại sao giờ xã hội ngày càng loạn. Vì có những đứa tâm thần tin vào lời nói của những thằng Trương Duy nhất mà làm theo thì loạn là phải rồi

Chắc khi viết bài này Nhất lại được chia mấy trăm. Không biết lương tâm Nhất có cắn rứt không? Đã là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

Trương Duy Nhất, hắn càng ngày càng trở nên khốn nạn. Càng ngày hắn lại càng tha hóa biến chất. Không ngờ, một con người đã từng làm nhà báo, một cây bút được mọi người yêu mến giờ dây lại xuống cấp đến thế. Không hiểu nổi ông Trương Duy Nhất này có bị bọn rận chủ tẩy não hay không mà giờ đây trở thành một con người hoàn toàn khác. Chẳng lẽ đạo đức của một con người lại có thể thay đổi nhiều thế ư?

Một đất nước lất từng trang sử đó là những cuộc đấu tranh bảo vệ đất nước, một đất nước nhỏ bé gồng mình lên để đánh hai kẻ thù khổng lồ, hai đế quốc bậc nhất thế giới. Đất nước bước ra từ chiến tranh bị bom đạn kẻ thù tàn phá nặng nề. Toàn Đảng, toàn dân đã đang cố gắng đóng góp dựng xây đất nước ngày một to đẹp hơn, đoàng hoàng hơn, văn minh hơn. Nhưng có những kẻ như Nhất đã không đóng góp thì chớ, lại còn phá hoại, tiếp tay cho các đối tượng xấu phá hoại đất nước

Không ngờ vẫn chứng nào tật ấy, cho dù đã được vào tù bóc lịch. Nhưng hình như do Đảng và Nhà nước ta có tấm lòng bao la, khoan dung đọ lượng quá nên Ông Trương Duy Nhất này không mở mắt ra được, nhẹ quá nên chưa sợ. Chắc ông này phải cho bóc lịch dài dài nữa, hay cho tù mọt gông tBị bọn rận chủ dụ dỗ, mua chuộc Trương Duy Nhất đã thoái hóa biến chất trở thành tay sai cho bọn phản động. Hắn trở thành kẻ chuyên đổi trắng thay đen, nỗi xấu thành tốt, lừa bịp dư luận, bẻ cong sự thật

Không ngờ vẫn chứng nào tật ấy, cho dù đã được vào tù bóc lịch. Nhưng hình như do Đảng và Nhà nước ta có tấm lòng bao la, khoan dung đọ lượng quá nên Ông Trương Duy Nhất này không mở mắt ra được, nhẹ quá nên chưa sợ. Chắc ông này phải cho bóc lịch dài dài nữa, hay cho tù mọt gông tBị bọn rận chủ dụ dỗ, mua chuộc Trương Duy Nhất đã thoái hóa biến chất trở thành tay sai cho bọn phản động. Hắn trở thành kẻ chuyên đổi trắng thay đen, nỗi xấu thành tốt, lừa bịp dư luận, bẻ cong sự thật

gia đình Trịnh Bá Khiêm, Cấn Thị Thêu thì chẳng còn gì để nói. Một gia đình có truyền thống tù tội, chống đối chính quyền từ vợ chồng đến con cái hết lần này đến lần khác. Ca ngợi họ như những anh hùng chỉ có những kẻ cùng tư tưởng với họ mới mở miệng nói như thế được thôi. Trương Duy Nhất đang khẳng định mình cũng cùng một hội dân oan, dân chủ giả danh như họ

là người hoạt động trong nghề viết, ai cũng có lòng tự trọng, tự tôn nghề nghiệp Nhất ạ. Khi mà mình đã đánh mất lòng tự trọng của mình để tâng bốc và ca ngợi những kẻ cặn bã, đốn mạt của xã hội thì ngòi bút của anh không còn đáng một xu. Ngay cả đối với những kẻ cùng hội cùng thuyền dân oan dân chủ thì ngoài mặt nó cười nhưng trong tâm vẫn là một sự khinh bỉ không hề nhẹ.

Đăng nhận xét