Bài mới nhất

12/11/2016

Bàn về dân chủ trong bầu cử ở Mỹ

Hoa đất
Đại sử Ted Osius chia sẽ về bầu cử ở Mỹ

Nhân vật ngồi vào chiếc ghế Tổng thống Mỹ sẽ quyết định khá nhiều đến những chính sách, chiến lược và tương lai của nước Mỹ cũng như những ảnh hưởng của nó đến cục diện toàn cầu. Vì vậy, dễ hiểu vì sao khắp nơi trên thế giới đang nhìn về nước Mỹ để chờ đợi câu trả lời. Chiến thắng bất ngờ thuộc về Trump trong một cuộc chạy đua mà phần thắng tưởng như đã thuộc về bà Hilary Clinton đang đánh lạc hướng của dư luận rằng: đấy là dân chủ Mỹ.

Và chính cái giá trị “dân chủ” ấy, nơi mà hàng ngày họ vẫn tự hào vỗ ngực đưa đi xuất khẩu khắp nơi trên thế giới có thực sự “dân chủ” như chúng ta nghĩ?

Bầu cử Tổng thống ở Mỹ chỉ là cuộc đua song mã giữa người đại diện duy nhất của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ. Vậy tiêu chí để bầu ra người đứng đầu Đảng Cộng hòa hay đảng Dân chủ tham gia ứng viên Tổng thống Mỹ diễn ra như thế nào?

Trong giai đoạn này, cử tri tại mỗi trong số 50 tiểu bang của Mỹ bầu chọn ra các “đại diện” địa phương mình tới dự đại hội đảng toàn quốc của đảng Cộng hòa hoặc Dân chủ. Nội dung chính của đại hội này là chọn ra ứng viên tổng thống duy nhất của đảng tranh cử tổng thống. Vì vậy, người dân chỉ có quyền bầu ra các đại diện của mình mà không có quyền bầu ra ứng viên tổng thống duy nhất của đảng tranh cử tổng thống. Việc đề xuất ứng viên Tổng thống chỉ là công việc nội bộ của Đảng Cộng hòa hay dân chủ, do Đảng chỉ định, điều này không liên quan gì đến người dân Mỹ. 

Sau đại hội đảng, ứng viên duy nhất của đảng Cộng hòa và Dân chủ mới bắt đầu trực tiếp đối đầu trong cuộc chạy đua. Cái dân chủ ở Mỹ thể hiện rõ khi họ sẵn sàng chi những khoản tiền khổng lồ cho hoạt động quảng bá và cho một loạt các cuộc vận động ở các bang. Dân chủ ở Mỹ là vậy, cứ có tiền là sẽ có phiếu bầu. Mặt khác, các cử tri Mỹ không được trực tiếp bầu Tổng thống mà phải thông qua lá phiếu của Đại cử tri do mình lựa chọn từ các bang.

Như vậy, ở Việt Nam hay Mỹ đều bầu gián tiếp thông qua người đại diện của mình (đại biểu quốc hội ở Việt Nam, đại cử tri ở Mỹ). Các luận điệu cho rằng bầu cử ở Việt Nam là công việc nội bộ của Đảng, người dân không được trực tiếp bầu người lãnh đạo Đảng vì vậy mất dân chủ…. Đây là những lập luận hết sức sai lầm. Dân chủ của người dân thể hiện ở chỗ, họ có quyền bầu ra đại biểu quốc hội làm người đại diện, trên cơ sở đó quốc hội phê chuẩn lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. 

Ở Mỹ, đại cử tri hứa sẽ bầu cho ứng viên nào, nhưng không ai kiểm soát được việc đó và nhiều người lật kèo. Đây chính là lời mà đại sứ Mỹ tại Việt Nam, ông Ted Osius chia sẻ trên trang cá nhân của mình. Và nó cũng giải thích vì sao các cuộc thăm dò dư luận trước bầu cử kết quả chiến thắng đều nghiêng về bà Hilary Clinton (trong lịch sử rất ít khi các cuộc thăm dò thất bại). Ông Ted Osius chia sẻ:

"Bạn có biết rằng công dân Mỹ không trực tiếp bầu tổng thống hoặc phó tổng thống? Việc này do Cử tri đoàn thực hiện. Dù trên phiếu bầu có ghi tên của các ứng cử viên tổng thống và phó tổng thống, thực chất cử tri chọn ra đại cử tri khi họ bỏ phiếu bầu tổng thống hay phó tổng thống. Những đại cử tri sau đó sẽ bỏ phiếu cho hai vị trí tổng thống và phó tổng thống. Các đại cử tri thường cam kết bỏ phiếu cho ứng cử viên do đảng của họ đề cử, nhưng tại quầy thông tin này, tôi biết được rằng, có những “đại cử tri không trung thành” đã bỏ phiếu cho những ứng cử viên khác." https://www.facebook.com/usambassador.vietnam/?hc_ref=PAGES_TIMELINE&fref=nf


Dân chủ ở Mỹ là vậy khi người đại diện cho người dân không thực hiện đúng lời hứa khi đứng ra vận động. Chính những người trong cuộc đã thừa nhận, vì vậy, không thể tin được cái gọi là “dân chủ” Mỹ mà họ vẫn rêu rao.





Hot!

Từ khóa SEO:

30 nhận xét:

Qua kết quả của cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vừa mới diễn ra thành công, chúng ta có thể thấy một điều khá là nghịch lý khi người dành được nhiều sự tín nhiệm của người dân hơn lại không chắc chắn có thể giành được chiến thắng.

Cái dân chủ ở Mỹ thể hiện rõ khi họ sẵn sàng chi những khoản tiền khổng lồ cho hoạt động quảng bá và cho một loạt các cuộc vận động ở các bang. Dân chủ ở Mỹ là vậy, cứ có tiền là sẽ có phiếu bầu. Mặt khác, các cử tri Mỹ không được trực tiếp bầu Tổng thống mà phải thông qua lá phiếu của Đại cử tri do mình lựa chọn từ các bang.

Dân chủ kiểu của Mỹ. Người dân chỉ có quyền bầu ra các đại diện của mình mà không có quyền bầu ra ứng viên tổng thống duy nhất của đảng tranh cử tổng thống. Việc đề xuất ứng viên Tổng thống chỉ là công việc nội bộ của Đảng Cộng hòa hay dân chủ, do Đảng chỉ định, điều này không liên quan gì đến người dân Mỹ.

Mình thấy ở Mỹ mỗi lần bầu bán các cuộc bầu cử Quốc hội có xu hướng tập trung vào đảng phái, vì nhiều cử tri luôn kiên định ủng hộ một đảng phái chính trị nào đó, và họ có xu hướng bầu đại biểu Quốc hội theo tiêu chí đại biểu đó thuộc đảng chính trị nào. Các phẩm chất và năng lực cá nhân của đại biểu ra tranh cử thường chỉ mang tính tham khảo và bổ sung cho quyết định bỏ phiếu của cử tri. Nếu thế thì có tiền sang Mỹ sống có ngày được làm tổng thống mất, họ chỉ quan trọng tiền, làm truyền thông tốt là được mà, có cái gì gọi là dân chủ đâu nhi các bạn???

Có thể nói trước và trong những ngày nước Mỹ diễn ra cuộc bầu cử Tổng thống đã thực sự “chia đôi”. Một bên là những người ủng hộ bà Hillary Clinton và một bên là những người ủng hộ ông Donald Trump. Nói khác đi, một nửa nước Mỹ muốn tiếp tục đi theo con đường của Đảng Dân chủ mà Tổng thống đương nhiệm Barack Obama đã xây dựng, tức là ủng hộ bà Hillary Clinton và những chủ trương của Đảng Dân chủ và một nửa là muốn thay đổi, tức là ủng hộ những chủ trương cải cách kinh tế của ông Donald Trump. CÓ thể nói, dù nước Mỹ có văn minh và dân chủ đến đâu nhưng tất cả cũng chỉ là tương đối, như vậy cho họ biết đừng nên can thiệp vào công việc của nước khá khi những mâu thuân cha rẽ của họ, dân chủ thực sự của Mỹ vẫn còn là xã vời lắm.

Không phải nói thì tất cả chúng ta đều biết bầu cử Tổng thống ở Mỹ chỉ là cuộc đua song mã giữa người đại diện duy nhất của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ. Xưa nay, yếu tố kinh tế luôn luôn giữ vai trò chi phối trong những lá phiếu mà ứng cử viên tổng thống ở Mỹ dành được. Họ sẵn sàng chi những khoản tiền khổng lồ cho hoạt động quảng bá và cho một loạt các cuộc vận động ở các bang, chi càng nhiều tiền thì càng thành công. Như vậy dân chủ Mỹ là dân chủ tư bản, tiền nong đặt lên trước giá trị trí tuệ, đạo đức, lạ quái gì

Ui trời dân chủ kiểu Mỹ ý mà. Dân chủ theo kiểu cứ thằng nào mạnh, lắm tiền nhiêu của thằng đó có quyền... Mình cũng không hiểu chuyện chính trị hay Đảng phái gì gì đâu. Nhưng mình thấy ở Việt Nam còn dân chủ chán, vì đảng viên còn tự cầm trên tay những lá phiếu bầu, qua đó thể hiện sự dân chủ. CÒn ở Mỹ thì sao cơ chứ?? MUốn làm gì thì làm cần phải có tiền để vận động các phiếu bầu, lọi ích phe nhóm rồi 2 Đảng lớn của họ thay nhau cầm quyền. Dân chủ kiểu gì đây các nhà rận chủ Việt????

Đảng Cộng sản Việt Nam – một chính đảng duy nhất lãnh đạo cách mạng Việt Nam đã và đang không ngừng xây dựng và phát huy quyền làm chủ của nhân dân. Dưới sự lãnh đạo của Đảng, sự nghiệp cách mạng ở nước ta đã đem lại những quyền cơ bản nhất cho quốc gia, dân tộc và toàn thể nhân dân lao động. Nó hoàn toàn trái ngược với người dân Mỹ, ở Mỹ không đảm bảo được dân chủ đích thực, mà tất cả chỉ là những cái bánh vẽ mà thôi. Bản chất của dân chủ là quyền lực thuộc về nhân dân. Khi mà ở đó họ chỉ nhằm một mục tiêu duy nhất là đảm bảo cho giai cấp tư sản bóc lột mà thôi. Dân chủ quá nhờ??

Bà Clinton có vẻ được đông đảo dư luận ủng hộ, các kết quả thăm dò dư luận đều nghiêng về bà dẫn tới việc nhiều người đều có chung một phán đoán, nhận định rằng bà Clinton chắc chắn sẽ dành phần thắng. Thế nhưng, số đông không phải là người quyết định. Quyền quyết định số phận của tổng thống Mỹ lại nằm ở phiếu đại cử tri. Bên cạnh đó việc Donal Trump mạnh dạn chi đến hàng trăm tỷ USD, dùng mọi cách dể dành thắng lợi, qua đó cho chúng ta hiểu 1 quy luạt thế này nếu các ứng viên có tài nhưng không có tiền thì đừng bao giờ mơ về chính trường nước Mỹ.

Đúng là bên kia Thái Bình Dương, cử tri chỉ bầu Dân biểu, Thượng nghị sỹ/Đại biểu Quốc hội hoặc Đại cử tri rồi những đại diện này mới bầu ra Tổng thống và/hoặc Chính phủ, người dân không trực tiếp bỏ phiếu bầu các vị trí nêu trên . Tuy nhiên, ở trong lòng chính giới Mỹ có thể nói là luôn có sự xảo quyệt và bẩn thỉu , không chỉ phe Dân Chủ, mà cả phe Cộng Hòa cũng thế thôi, luôn luôn moi móc khuyết điểm của nhau, giành giật quyền lực và lợi ích. Lợi ích không phải là cho bản thân nước Mỹ hay cho người dân Mỹ, mà suy cho đến tận ngọn nguồn của vấn đề, vẫn là lợi ích phục vụ cho một nhóm thiểu số ở nước Mỹ. Thế này là đủ hiểu rồi nhỉ các anh em rận, 1 cuộc bầu cử đầy toan tính, hết sức xấu xí

Bản chất của cái chế độ tư bản là như vậy mà, tiền chi phối tất cả mọi thứ, có tiền thì bạn sẽ có nhiều tiếng nói và có thể đứng trên đầu của những kẻ khác. Cái này cũng chả còn gì xa lạ. Hai ứng cử viên của Đảng dân chủ và Đảng cộng hòa thì đúng là cũng chả liên quan gì đến việc người dân Mỹ bầu chọn cả, đây chỉ là hai ứng viên sáng giá nhất được nội bộ 2 Đảng này bầu chọn để mà đại diện cho 2 Đảng này tranh cử tổng thống. So với cái này bầu cử của chúng ta dân chủ hơn gấp trăm lần

chính những người trong cuộc cũng đã thừa nhận về tính dân chủ trong quá trình bầu cử rồi không hiểu còn ai còn tự hào về dân chủ Mỹ nữa không, còn muốn nước ta có một nền dân chủ như vậy nữa không khi mà người mà được nhân dân tin tưởng lại không thể giành chiến thắng vì những đồng tiền mua phiếu bầu cử đó

Truyền thông nước ta hay đưa tin về các vụ khủng bố, biểu tình ở các nước khác, thậm chí họ còn cử cả phóng viên qua tận bển để làm phóng sự trực tiếp về chiến tranh, về xả súng..vv... Nói chung là cái gì ở bển bất ổn là họ đưa lên TV tuốt tuồn tuột, còn những cái tốt như chính sách về y tế, giáo dục, an sinh xã hội, cơ sở hạ tầng thì họ lờ tịt đi, hoặc có thì đưa tin rất ít.

Bạn có bao giờ thắc mắc, vụ Formosa rúng động cả thế giới, ảnh hưởng đến hàng triệu người dân, các vụ biểu tình với số lượng tham gia có khi lên đến hàng chục nghìn người diễn ra khắp nơi mà sao báo chí lại lờ đi? Nếu không có mạng xã hội thì tôi tin chắc rằng, người dân Việt Nam đến giờ cũng ít ai biết đến tác hại của việc xả thải nó ảnh hưởng lớn đến sức khoẻ, tính mạng của họ như thế nào.

Vậy có khi nào bạn tự hỏi: tại sao chuyện nhà người ta thì truyền thông Việt Nam lại hăng hái như vậy trong khi nhà mình thối như shit thì lại giấu đi?

Để tôi kể cho các bạn nghe một câu chuyện:

Có hai đứa trẻ đang chơi đùa cùng nhau, một đứa bỗng nhiên được tặng nhiều quà là quần áo đẹp, bánh kẹo, đồ chơi...đứa còn lại thì không có gì cả.

Đứa trẻ không được quà nó sẽ thắc mắc, sao mình cũng ngoan, cũng giỏi giống nó mà mình không được quà, tại sao lại bất công như vậy?

Nhưng cũng là đứa trẻ không được tặng quà đó, nếu ta đặt nó bên cạnh một đứa trẻ mồ côi, phải đi ăn xin, bán vé số hay nhặt rác để kiếm sống thì bỗng dưng nó thấy rằng mình đã là hoàng tử hay công chúa so với đứa trẻ bất hạnh kia rồi.

Vâng, nhiệm vụ của truyền thông ở các nước độc tài thường như vậy. Thay vì đặt chúng ta ở vị trí của đứa trẻ thắc mắc vì sao mình ngoan, mình giỏi mà không được quà kia thì họ lại đặt ta vào tình huống thứ 2, tuy không được quà nhưng vẫn hạnh phúc hơn so với đứa trẻ ăn xin, bán vé số hay nhặt rác kia.

Thế nên dân mình bây giờ ít ai đưa ra câu hỏi, sao mình chăm chỉ, mình đóng thuế nhiều như thế mà mình không nhận lại được những gì tương xứng? Câu cửa miệng của họ thường chỉ là, tụi bây thấy nước họ chưa, biểu tình, khủng bố, xả súng hàng ngày, qua đó chết oan lúc nào chẳng hay.

Thôi, thà nghèo mà bình yên còn hơn giàu mà bất ổn.

Uh, cái này thì truyền thông làm rất tốt, bởi dân đâu biết rằng, cộng tất cả các vụ khủng bố, xả súng ở các nước kia lại cũng không bằng số người chết vì ung thư, vì TNGT ở Việt Nam trong có một ngày.

(Nhan The Hoang)

Đọc xong mà cảm thấy ghê tởm :(

Nhớ lại lúc còn nhỏ ước mơ lớn lên sẽ được làm cô giáo
Khi học tập tấm gương một ai đó thì không có nghĩa là phải học theo hết tất cả tính cách của người đó. Đã là con người thì có tính tốt và cả tính xấu, hãy lựa chọn mà học tập và làm theo các đồng chí nhé

(Nguyễn Thùy Linh)
---------------------
NỗI LòNG GIáO VIêN Và Sự IM LặNG CủA Bộ TRƯởNG Bộ GIáO DụC.

"21 giáo viên bị điều đi tiếp khách, nhiều gia đình chao đảo, vợ chồng cãi nhau. Các chị phải cắn răng vì vị trí trường đang công tác nên không dám lên tiếng".

"Chị xin được thay mặt cho đông đảo giáo viên Hông Lĩnh cảm ơn em nhiều về việc em dám phanh phui sự thật. Chẳng có giáo viên nào ở Hồng Lĩnh dám like, share vì họ sợ!".

"Đúng như chị nói, bọn e đi làm nhiệm vụ chẳng bao giờ vui vẻ, tất cả đều bị ép buộc, rất khó chịu! Không thực hiện thì bị cho là chống đối, cuối năm thì bị xếp là không hoàn thành nhiệm vụ, hạ lương...

Không chỉ riêng giáo viên mà cán bộ như bọn e đây nhiều lúc cũng bị điều đi tiếp khách qua điện thoại 1 cách hết sức vô lý, không có kế hoạch ngay từ trước, cũng chẳng cần dựa trên giấy tờ gì. Và bị điều bất kể khi nào, tiếp khách ngoài giờ hành chính, không thực hiện thì bị quy rằng không hoàn thành nhiệm vụ.

Bọn e rất bức xúc nhưng vì miếng cơm manh áo nên phải thực hiện, đi như thế nhiều lúc phải lừa gia đình rằng có công việc này công việc nọ chứ chẳng dám nói là đi tiếp khách vì sợ gia đình tan nát!".

"Mình cũng là giáo viên. Gần 20 năm trước, ngày ấy mình vừa ra trường, dạy ở quê. Thầy hiệu trưởng gọi mình vào phòng riêng hỏi, "em muốn ở lại trường cấp 3 không", kem theo là cử chỉ rất ghê tởm, mình đã đứng bật dậy, trả lời "đời em, tiền bạc và quyền lực sẽ không ép được em". Hôm sau mình có quyết định về công tác tại trường cấp 2".

Đó chỉ là vài trong số hàng trăm tin nhắn tôi đã nhận được về chuyện nữ giáo viên, nhân viên nữ khổ sở thế nào trong quá trình công tác. Họ bị lợi dụng.

Dân tộc nào không trân trọng người làm giáo dục, coi giáo dục là nền tảng, dân tộc ấy không có tương lai. Tôi thực khó hiểu về sự im lặng, sự thờ ơ, sự lạnh lùng của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Anh chị nào thông thái có thể nói cho tôi biết Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo hiện nay tên gì được không ạ? Tôi cám ơn.

(Bạch Hoàn)

Bộ trưởng Bộ giáo dục mà còn "đổ lỗi cho nạn nhân", nơi mà họ, những giáo viên, mà nhất là phận nữ trong xã hội nặng nề Nho giáo này, gần như không có quyền phản kháng, hoặc nếu có, chắc hẳn công việc của họ sẽ bị đe doạ.

Giáo dục mà còn là công cụ và phương tiện của chính trị, nó sẽ biến những con người truyền giảng và cả thụ hưởng nền giáo dục ấy trở thành những con rô bốt, hoặc được nhồi nhét mà cúi đầu chấp nhận những thứ sai trái như là một lẽ sống hiển nhiên.

(Luan Le)
---------------

Ai xem mấy chương trình thế giới động vật ở Châu Phi ấy, khi sư tử đuổi bầy trâu thì cho dù có chạy những con non cũng được cả đàn bao bọc vào giữa. Còn chế độ CNXH thì sao những người phụ nữ yếu đuối bị quăng vào nanh vuốt lũ yêu râu xanh quan chức để cuối cùng thằng đầu ngành tuyên bố xanh rờn "lỗi tại nạn nhân". Thứ đảng gì mà đảng viên cư xử không bằng con vật thế, cần lắm cánh tay của các bạn dlv giải thích giùm coi :(

(Kien Pham)

Tuy quyền tự do thành lập đảng phái tại Hoa Kỳ phổ thông và nhiều đảng phái được thành lập. Tuy nhiên chính trường Hoa Kỳ từ lâu đã bị lưỡng đảng ngự trị và ở cấp bậc liên bang, không có đảng phái (và rất hiếm hoi có ứng cử viên độc lập) đắc cử vào Hành Pháp và Lập Pháp. Có thể nói rằng, Hoa Kỳ là một chế độ chính trị lưỡng đảng toàn diện ở cấp liên bang. Khi lưỡng đảng độc chiếm môi trường chính trị, thì các phe nhóm lợi ích lộng hành. Hoa Kỳ là một quốc gia tài nguyên vô tận. Các nhóm lợi ích, từ nhà nước như FBI, CIA, Ngũ Giác Đài …đến xã hội dân sự như các cơ quan tài phiệt, tôn giáo...chỉ cần vận dụng, ảnh hưởng hoặc xâm nhập một trong 2 đảng, hoặc cả 2, là có thể thống trị xã hội Hoa Kỳ. Cho nên Hoa Kì không phải là nền chính trị đa đảng chân chính, không phải dân chủ như những lời ca tụng của đám dân chủ trong nước ta

Bầu cử Tổng thống ở Mỹ chỉ là cuộc đua song mã giữa người đại diện duy nhất của Đảng Cộng hòa và Đảng Dân chủ. Vậy tiêu chí để bầu ra người đứng đầu Đảng Cộng hòa hay đảng Dân chủ tham gia ứng viên Tổng thống Mỹ diễn ra như thế nào? Nhìn cách thức chọn tổng thống của người dân Mỹ có khác gì của ta hay chỉ là nó thu hút truyền thông hơn, người dân Mỹ cũng quan tâm hơn thay vì thái độ bàng quan của ta không?

Bản chất nhân quyền là thế này đó...Thử hỏi "dân chủ, nhân quyền" mà các tổ chức dân chủ Mỹ đã làm gì hoạt động như thế nào ở chính đất nước của họ để người dân luôn phải đối mặt với bạo lực, phân biệt chủng tộc, không công bằng giữa con người với con người, ngay như sự việc màu xuân ả rập, ứng cử viên do chính người dân chọn ra, nhưng cuối cùng họ vẫn phải chấp nhận dân chủ không phải do chính bạn bầu ra mà là sự đoàn kết thống nhất của các tư tưởng chính trị của lãnh đạo?

Quả thực cuộc bầu cử lần này của Mỹ đã đem lại những xáo động rất lớn trong nội tình nước Mỹ, bởi giữa tư tưởng của Clinton và Trump có rất nhiều điểm khác xa nhau... Và cũng bởi thế mà một lần nữa bộ mặt có thật sự là dân chủ bậc nhất hay không của xã hội Mỹ lại được phơi bày...

Nước Mỹ đã, đang và sẽ tiếp tục phải trả giá đắt cho những gì họ làm. Đại cử tri bầu cho trump và bây giờ thì lại đang biểu tình chống phá trump, hối hận vì chính lựa chọn của mình không biết mình đã làm gì giống hệt vụ brexit của người dân Anh. Bọn rận chủ sớm muộn cũng sẽ phải hứng chịu những hình phạt thích đáng do chúng tự gây ra. Cứ ngồi đó mà cô vũ hô hào cho Mỹ đi nhé, cái thứ dân chủ rởm ấy có ngày đè chết người đấy thôi.

Dân chủ, nhân quyền ở Mỹ tất nhiên phải có rồi. Nhưng đó là điều bình thường của người da trắng và là những thứ xa xỉ của người da đen, người gốc Á, gốc Phi, người không xác định được giới tính. Xã hội văn minh thế đó, chúng ta cứ ở đây mà tung hô trong khi chỉ khi là người dân ở đó thì mới biết sự thật nó là thế nào.

Sống trong xã hội nước Mỹ mới biết rõ được bản chất dân chủ kiểu Mỹ nó tối tăm đến nhường nào, đàn áp cả những người dân vô tội, lạm quyền, có khi tổng thống mới lên nhận chức này sẽ là bước đầu của sự phản kháng của nhân dân mỹ, đối đầu giữa nhà trắng và nhân dân sẽ tiếp tục leo thang, nhà cầm quyền Mỹ sẽ tiếp tục dùng bạo lực thanh cho việc dừng lại những chính sách có phần táo bạo của trump.

Kết quả của cuộc bầu cử tổng thống Mỹ vừa qua cũng cho ta thấy được thực chất phần nào của tính dân chủ trong cuộc bầu cử ở Mỹ.Tiền cũng như các tuyên bố của ông Donald Trump về ưu tiên cho người Mỹ và giới tư sản ở Mỹ đã chiến thắng được năng lực của bà Clinton.Đó liệu có phải là dân chủ hay không khi một người thực sự được đại bộ phận người dân Mỹ tin tưởng lại thua cuộc trong cuộc tranh cử!

Qua lần bầu cử vừa rồi chúng ta có thể thấy rằng việc bầu ra tổng thống Mỹ là do một bộ phận những người trong giới tư sản, những đại cử tri, chỉ có họ mới có truyền trực tiếp bầu. Nếu như bình thường thì những đại cử tri này sẽ bầu cho người mà đảng mình đề cử, tức là theo nguyện vọng của những người trong đảng đó, nhưng giờ đây họ lật lọng hay không thì không ai dám chắc được cả. Với việc ông Trump bất ngờ đắc cử thì việc này cũng rất có thể đã xảy ra "những đại cử tri lật lọng".

Với sự đỡ lưng cả các nhà tài trợ dân chủ kiểu Mỹ những đối tượng trong làng dân chủ dở đủ trò mèo mả, gà đồng để xuyên tạc, chống đối chính quyền Việt Nam. Núp dưới các bóng những nhà hoạt động " dân chủ, nhân quyền" với sự bảo trợ của bọn chính trị Mỹ nhằm phá hoại tư tưởng, phá hoại sự bình yên của Việt Nam từ bên trong. Đó chính là mục tiêu của Mỹ, cùng với bè lũ tàn dư tay sai VNCH vẫn còn nuôi mộng " phục quốc" ngu xuẩn

Nhìn nhận một thức tế là cuộc bầu cử tổng thống Mỹ lần này như một gameshow truyền hình hay một trận bóng đá, nó gay cấn đến tận phút cuối cùng khi tiếng còi vang lên thì mọi việc mới được ngã ngũ. Nhưng cũng qua cuộc bầu cử này chúng ta một lần nữa mới thấy rõ được bản chất thực sự được hai từ “dân chủ” của nước Mỹ.

tổng thống Mỹ được bầu ra bằng các lá phiếu của các đại cử tri có nghĩa là người dân Mỹ dù hôm đó có háo hức, trang điểm thật đẹp, đến các điểm bỏ phiếu thật sớm thì họ cũng không phải là người trực tiệp bầu ra vị tổng thống của mình. Mặc dù được người dân Mỹ tín nhiệm hơn với 59,9 triệu phiếu phổ thông nhưng bà Hilary Clinton vẫn phải ngậm ngùi thua cuộc so với ông Trump với 59,6 triệu phiếu phổ thông. Và có lẽ chính người dân Mỹ không phục kết quả bầu cử trên nên mới diễn ra các cuộc biểu tình phản đối kết quả bầu cử trên khắp nước Mỹ như vậy.

Chính ông Obama đã phải chua xót thốt lên rằng: "Những gì mà các ứng viên đang tranh cử nên tập trung là bằng cách nào chúng ta làm mọi thứ tốt hơn, không phải là lăng mạ và những trò chế giễu ngoài sân trường và bịa đặt thông tin, không phải là sự chia rẽ bằng lằn ranh sắc tộc và niềm tin." Thế mới thấy rằng, bầu cử dân chủ kiểu Mỹ cũng có quá nhiều vấn đề.

Đấy là chưa kể, nền chính trị Mỹ vẫn thường bị than phiền bởi số tiền mà các ứng viên bỏ ra cho chiến dịch tranh cử là vô cùng lớn, gây tốn kém và lãng phí nghiêm trọng. Bầu cử Mỹ nói riêng, chính trị Mỹ nói chung cũng đâu phải là hình mẫu hoàn hảo nhỉ.

Vâng, Quyền con người là thiêng liêng và đáng trân trọng, nhưng việc thực hiện quyền con người phải phù hợp với lợi ích xã hội và không xâm phạm quyền con người của người khác. Pháp luật của các quốc gia được phép đưa ra những quy định để hạn chế việc thực hiện một số quyền vì lợi ích công cộng.

Đăng nhận xét