Bài mới nhất

17/11/2016

Bàn về Tuyên bố của khối tín đồ Phật giáo Hòa Hảo

Hoa đất
Trò hề của các đối tượng cực đoan trong PGHH

Dự thảo Luật tín ngưỡng, tôn giáo là một nội dung quan trọng trong kỳ họp quốc hội năm 2016. Sau khi lấy ý kiến rộng rãi của các chuyên gia trong và ngoài nước, các tổ chức tôn giáo, nhiều khả năng Luật tín ngưỡng, tôn giáo sẽ được thông qua trong kỳ họp quốc hội lần này.

Khi đưa ra một dự thảo để lấy ý kiến, chắc chắn ban soạn thảo không tránh khỏi những ý kiến trái chiều. Tuy nhiên, bản Tuyên bố của khối tín đồ Phật giáo Hòa Hảo về dự thảo luật tín ngưỡng, tôn giáo được tán phát trên trang Bauxite lại cho thấy sự phản biện thiếu công tâm. Thay vào đấy là sự hằn học của những suy luận cảm tính thiếu thực tế. Người đọc dễ dàng nhận ra một số điểm thiếu khoa học trong bản góp ý cụ thể như sau:

Thứ nhất, tuyên bố này cho rằng Dự thảo 01.9.2016 hiện nay không đáp ứng các nhu cầu về tự do tôn giáo của PGHH. Xin thưa rằng, văn bản góp ý chính thức của PGHH đã đồng ý phần lớn các nội dung trong dự thảo, đấy là tiếng nói đại diện cho hàng triệu tín đồ tôn giáo này. Tuyên bố trên chỉ là một nhóm người thiểu số, không đại diện cho hàng triệu tín đồ PGHH ở Việt Nam. Dễ dàng nhận ra đối tượng cầm đầu là Nguyễn Văn Lía, hay còn gọi là Ba Lía, sinh năm 1940 tại xã Kiến Thành, huyện Chợ Mới (An Giang). Từ nhiều năm nay Nguyễn Văn Lía và một số nhân vật khác đã nhiều lần có tán phát các bản tài liệu có nội dung vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm nhân quyền, tự do tín ngưỡng; nhiều lần đến Thành phố Hồ Chí Minh gặp các hội, các phái đoàn tôn giáo nước ngoài; nhiều lần trả lời phỏng vấn các Đài nước ngoài, cung cấp nhiều thông tin, tài liệu sai sự thật vu cáo Nhà nước Việt Nam đàn áp tôn giáo, đòi lại các tài sản không thuộc quyền sở hữu của mình.

Do đó, Nguyễn Văn Lía có cái nhìn sai lệch và thiếu thiện chí về dự thảo luật tín ngưỡng, tôn giáo cũng là điều dễ hiểu.

Thứ hai, bản kiến nghị này đòi hỏi tín đồ phật giáo hòa hảo phải được hưởng quyền tự do tôn giáo tuyệt đối. 

“được quyền tự do thành lập giáo hội hay tổ chức tôn giáo riêng. Việc hình thành tổ chức tôn giáo không cần phải đăng ký nếu tổ chức tôn giáo không cần có tư cách pháp nhân để hoạt động”


“Việc suy cử, bổ nhiệm, bầu cử chức sắc tôn giáo là công việc hoàn toàn nội bộ của tôn giáo và không cần được sự cho phép của nhà nước. Khi có nhu cầu giao dịch với các cơ quan công quyền, PGHH sẽ thông báo người đại diện. Quyền tự do in ấn, phát hành Thi văn Sấm giảng của Đức Huỳnh Giáo Chủ, kinh sách và các tác phẩm tôn giáo, …”

Bản chất là các đối tượng muốn biến quyền tự do tôn giáo trở thành tuyệt đối, tách nhóm PGHH ra khỏi sự quản lý của chính quyền. Từ nhiều năm nay, nhóm cực đoan trong PGHH vẫn mưu đồ tách khỏi giáo hội, công khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng đến danh dự, uy tín của PGHH thuần túy.

Suy cho cùng rằng quyền tự do tôn giáo như các đối tượng trình bày là bộ phận trong quyền cá nhân. Một thực tế không thể phủ nhận rằng cá nhân không bao giờ và không thể tồn tại tách rời với cộng đồng. Trong mối quan hệ với cộng đồng, mỗi cá nhân có các quyền tự do, nhưng nhất thiết không phải là những quyền tự do tuyệt đối. Nếu mọi cá nhân có các quyền tự do tuyệt đối, cộng đồng sẽ không tồn tại. Bên cạnh các quyền cá nhân, có quyền tập thể của cả cộng đồng. Quyền này nhằm mục đích bảo đảm những lợi ích chung của tất cả các cá nhân thành viên. Quyền cộng đồng hoàn toàn không phải là sản phẩm của sự tự biện mà là kết tinh của nền văn minh nhân loại và đã được thừa nhận đồng thời với các quyền cá nhân trong các văn kiện quốc tế về nhân quyền. Chỉ đơn cử, sau khi ghi nhận các quyền cá nhân, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền tại Điều 29 đồng thời quy định rằng, các quyền cá nhân sẽ bị hạn chế nếu điều đó là cần thiết để đảm bảo lợi ích chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung xã hội. Như vậy có nghĩa là quyền của cộng đồng phải được đặt cao hơn các quyền của cá nhân. Cực đoan hóa các quyền cá nhân tất yếu dẫn tới vi phạm các quyền của cộng đồng, làm tổn hại lợi ích chung của toàn xã hội.


Đấy là lý do giải thích vì sao không thể có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo tuyệt đối như lời của các đối tượng rêu rao. Tự do tôn giáo phải được đặt trong khuôn khổ của pháp luật, chịu sự quản lý của Nhà nước.

Các hoạt động bổ nhiệm chức sắc, thành lập giáo hội, xây dựng cơ sở thờ tự, xuất bản kinh sách... ở bất kỳ quốc gia nào trên thế giới đều phải chịu sự quản lý của chính quyền. 

Vì vậy, thực chất bản Tuyên bố của khối tín đồ Phật giáo Hòa Hảo về dự thảo luật tín ngưỡng, tôn giáo chỉ là chiêu trò chống phá của Nguyễn Văn Lía và một vài đối tượng mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

18 nhận xét:

Đây là thể loại được voi đòi hai bà trưng đây mà. Làm gì có chuyện cái quyền tự do tuyệt đối, không có sự kiểm soát của chính quyền chứ, trên trời rơi xuống à. Các tổ chức được cấp quyền hoạt động tự do nhưng tất cả đều được cho vào khuôn khổ hết, đó là việc chấp hành các quy định của pháp luật đối với hoạt động của tổ chức tôn giáo. Một điều nữa, nếu mà những hoạt động đó là đúng pháp luật thì chẳng có việc gì phải sợ cả.

Suy cho cùng rằng quyền tự do tôn giáo như các đối tượng trình bày là bộ phận trong quyền cá nhân. Một thực tế không thể phủ nhận rằng cá nhân không bao giờ và không thể tồn tại tách rời với cộng đồng. Trong mối quan hệ với cộng đồng, mỗi cá nhân có các quyền tự do, nhưng nhất thiết không phải là những quyền tự do tuyệt đối. Nếu mọi cá nhân có các quyền tự do tuyệt đối, cộng đồng sẽ không tồn tại.

Còn tưởng vấn đề gì to tát lắm cơ, thì ra cái bản tuyên bố này chỉ là do một nhóm người trong phật giáo hòa hảo tiền hành chứ cái gọi là giá trị thì cũng chả được bao nhiêu. Khi mà đại đa số các tín đồ khác của Phật giáo hòa hảo đã chấp nhận dự thảo luật rồi thì cái một nhóm nhỏ chống đối này vẫn nuôi ý chí không phục, cố ý làm trái với đại đa số các tín đồ còn lại để đòi các quyền hoang đường mà họ cho là "tự do tôn giáo" chả ai chấp nhận điều đó cả đâu

Bản chất là các đối tượng muốn biến quyền tự do tôn giáo trở thành tuyệt đối, tách nhóm phật giáo Hòa Hảo ra khỏi sự quản lý của chính quyền. Từ nhiều năm nay, nhóm cực đoan trong Phật giáo hòa hảo vẫn mưu đồ tách khỏi giáo hội, công khai các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng đến danh dự, uy tín của PGHH thuần túy. Bọn này nghĩ chúng nó muốn làm gì cũng được à? Tự do tôn giáo phải được đặt trong khuôn khổ của pháp luật, chịu sự quản lý của Nhà nước.

không thể có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo tuyệt đối như lời của các đối tượng rêu rao. Tự do tôn giáo phải được đặt trong khuôn khổ của pháp luật, chịu sự quản lý của Nhà nước, tất cả vì sự phát triển chung của cộng đồng, thiết nghĩ thì tuyên bố này chỉ là mưu đồ của một số đối tượng cực đoan muốn lợi dụng tôn giáo kích động tín đồ gây rối an ninh trật tự mà thôi

Luật pháp từ quá trình xây dựng là đã tham khảo ý kiến người dân, làm đủ công tác điều tra xã hội rồi, chỉ có một nhóm nhỏ người trong phật giáo hòa hảo mà đòi thay đổi sao được. Hơn nữa, hoạt động tôn giáo thì cũng phải nằm trong cái hoạt động chung của đất nước. Tôn giáo cũng phải không được xâm phạm an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội, điều này tất cả mọi tôn giáo đều đồng ý tại sao mấy ông phật giáo hòa hảo kia phản đối, đòi tự do không đếm xỉa, cái này chả phải là vì mục đích xấu thì là gì

Ở VN hiện nay có rất nhiều tôn giáo và các tổ chức tôn giáo, do đó, luật tín ngưỡng tôn giáo sẽ ra đời dựa trên hiến pháp, pháp luật VN và trên cơ sở những "ý kiến đóng góp" của các tín đồ trong tôn giáo VN chứ không phải riêng gì đạo Hòa Hảo. Do đó khối tín đồ Hòa Hảo cần phải suy nghĩ lại cái bản tuyên bố vô tổ chức của mình. Cái gì cũng cần phải tôn trọng Pháp luật

Một bản tuyên bố chẳng thể thay đổi được vấn đề gì cả khi mà chúng ta đang sống trong một xã hội pháp quyền, mọi việc làm, hành động đều phải tuân thủ theo pháp luật, các tổ chức kể cả tôn giáo cũng phải chịu sự quản lí của luật pháp. Không có cái gì là hoàn hảo cả, tự do tôn giáo cũng thế, nói là tự do nhưng tự do trong sự cho phép của PL, nếu tự do theo cách hiểu nghĩa đen thì đó là cách hiểu của sự "cùn". Do đó, bản tuyên bố đó đem ra chỉ làm trò hề mà thôi

Đòi hỏi nhiều quá, quá giới hạn cho phép. Dù là tổ chức nào thì đều phải chịu dưới sự giám sát của nhà nước. Chứ không phải là sống trong đất nước, nhận sự ưu đãi của Nhà nước, nhưng lại đòi quyền tách riêng, độc lập như vậy. Phải nói rằng, bất kỳ tổ chức nào trên thế giới đều phải chịu sự giám sát của mỗi quốc gia đó. Không có chuyện thích tung hoành vớ vẩn gì thì tung hoành

Vớ vẩn, yêu sách linh tinh.
“Việc suy cử, bổ nhiệm, bầu cử chức sắc tôn giáo là công việc hoàn toàn nội bộ của tôn giáo và không cần được sự cho phép của nhà nước. Khi có nhu cầu giao dịch với các cơ quan công quyền, PGHH sẽ thông báo người đại diện. Quyền tự do in ấn, phát hành Thi văn Sấm giảng của Đức Huỳnh Giáo Chủ, kinh sách và các tác phẩm tôn giáo, …”

Không hiểu người soạn thảo ra cái yêu sách của hội giáo này có ý gì nhỉ? Sao đưa ra các yêu sách quái đản vậy trời? Ông muốn ăn cơm nhà nước, sống dưới sự giúp đỡ, bao bọc, tạo điều kiện của nhà nước, nhưng có những vấn đề thì lại tách ra khỏi nhà nước là sao? Ông này mù thì cũng phải thấy mờ mờ, ngu thì cũng ngơ ngơ hiểu chút chứ. Hay là có ý gì không tốt ở đấy?

Một tôn giáo mà có ban trị sự đúng đầu như thế này thì còn trông mông gì vào một tôn giáo tốt và những phật tử ngoan đạo, giúp ích cho đời Đặng Thành Định và Đặng Văn Nghĩa gồm: Lợi dụng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo để truyền giảng đạo trái phép, tuyên truyền gây chia rẽ tôn giáo; Tụ tập đông người gây mất an ninh trật tự; Tự ý xây dựng “tịnh thất”, “cốc”, hàng rào không xin phép; xây dựng “tịnh thất” trên đất sản xuất nông nghiệp; Sản xuất, nhân bản, tán phát các băng đĩa với số lượng lớn trái phép; Tổ chức khám và điều trị, chích thuốc cho nhân dân một cách tùy tiện.

Với nhiều người, kỷ luật là một từ không mấy hay ho và nó đồng nghĩa với việc thiếu tự do. Nhưng trên thực tế, điều ngược lại mới đúng. Stephen R. Covey từng nói: “Những người không có kỷ luật là nô lệ cho cảm xúc, dục vọng, và đam mê.”Và xét về lâu dài, những người không có kỷ luật sẽ không có được sự tự do đi kèm với một số kỹ năng và năng lực cụ , vậy nên bất cứ cais gì ũng cần có những khuôn khổ của nó, không thể tự do một cách quá trớn được , chau để tôn giáo thích làm gì thif làm mà công giáo đã suốt ngày gây sự không cho nhân dân yên ổn, theo kiểu chó cắn đàn thì vôt ổ chức chắc đất nước này thành cái chợ cho tôn giáo quậy phá

Pháp luật vừa là công cụ quản lý nhà nước hữu hiệu, vừa tạo hành lang pháp lý cho sự phát triển kinh tế-xã hội và bảo đảm quyền tự do của công dân. Quyền tự do của công dân trong nhà nước pháp quyền được bảo đảm bằng pháp luật. Mọi người sống trong nhà nước pháp quyền được tự do trong khuôn khổ của pháp luật. Nước Mỹ được một số người coi là “hình mẫu của tự do”, nhưng tại Điều 2385 Chương 115-Bộ luật Hình sự Mỹ đã có quy định nghiêm cấm mọi hành vi "in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết tham vọng hoặc tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hoặc bạo lực".

Thực tế không một quốc gia nào trên thế giới coi quyền tự do của con người là tuyệt đối. Bởi lẽ, nếu tự do tuyệt đối thì xã hội sẽ bị loạn khi tự do bắn giết, tự do cướp bóc, tự do hãm hiếp… Quyền tự do của mỗi con người trong từng quốc gia đều được giới hạn trong khuôn khổ pháp luật của mỗi quốc gia đó. Quy đinh về tôn gióa như vậy là đúng, chính vì vậy nên được nhiều ủng hộ, còn đám này chỉ vì nếu quy đinh chặt chẽ thì không có đất diễn nên chúng mới cắn nhặng lên vây, cứ theo số đông mà làm

ở nước ta quyền tự do của người dân đã và đang được Nhà nước tôn trọng và bảo đảm trong khuôn khổ của Hiến pháp và pháp luật. Điều đó đã được nhiều linh mục nhiều nhà tu hành thấy rõ, và thậm chí nhiều người sau khi đi thực nghiệm tại các nước thì càng khẳng định những nhận định của mình là đún như trả lời phỏng vấn của Thông tấn xã Việt Nam mới đây, Phối Sư Thượng Tám Thanh-Hội trưởng Hội đồng Chưởng quản Hội Thánh Cao Đài Tây Ninh-nói: "Có thể là do một số nước không nắm được tình hình thực tế về sinh hoạt của các tôn giáo hiện có trên đất nước Việt Nam. Cũng có thể là các nước đó đã nhận được những nguồn tin thiếu trung thực, lệch lạc, khiến họ hiểu sai về thực trạng tự do hoạt động tôn giáo tại Việt Nam".

Luật tôn giáo đề ra là đáp ứng nhu cầu cơ bản của tất cả tôn giáo chứ không phải đáp ứng nhu cầu của một tôn giáo nào, nó không dựa trên lý trí của một loại tôn giáo để xây dựng

Tới đây, luật tín ngưỡng, tôn giáo sẽ đi vào đời sống, tạo cơ sở để đảm bảo việc tôn trọng và phát huy quyền tín ngưỡng, tôn giáo của công dân nhằm phát triển đời sống tinh thần. Tuy nhiên, ở quốc gia nào cũng vậy, việc thực hiện bất kỳ một quyền nào cũng gắn liền với trách nhiệm và nghĩa vụ. Do đó, bất kỳ một hoạt động tôn giáo vượt ngoài khuôn khổ pháp luật cho phép, xâm phạm đến lợi ích xã hội, lợi ích của tổ chức, cá nhân trong xã hội đều cần phải xử lý nghiêm minh theo quy định của pháp luật.

Đăng nhận xét