Bài mới nhất

03/11/2016

LẠI TIẾP TỤC VỚI CÁI LƯỠI KHÔNG XƯƠNG CỦA RSF


Tống Giang

Vừa qua, trên các trang mạng truyền thông dân chủ vừa đăng tải bài viết tuyên truyền, xuyên tạc sự thật của cái gọi là tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF, Reporters Sans Frontières) về tình hình thực tiễn tự do báo chí ở Việt Nam trong thời gian vừa qua. Theo như những gì trang Dân làm báo này đăng tải, tổ chức RSF đã có cái nhìn thiếu khách quan, phiến diện về thực tiễn quá trình xây dựng và phát triển đất nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Việc tổ chức RSF bị dư luận lên án, phản đối cũng không còn lạ lẫm gì khi mà thời gian vừa qua khi mà việc xuyên tạc thực tế phục vụ cho mục đích chính trị can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam dường như đã thành tiêu chí hoạt động của RSF.  
Theo đó, trong năm 2016, tổ chức RSF đã đưa Việt Nam vào  “một trong những nước thù địch nhất đối với truyền thông, xếp hạng thứ 175 trong số 180 quốc gia đàn áp tự do báo chí”. Không những vậy để tát nước theo mưa RSF một số cá nhân, tổ chức đã tuyên xuyên tạc và cho rằng: “Tại VN báo chí hoàn toàn bị cấm đoán, Internet bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ. Theo nghị định, tất cả ký giả phải khai báo các nguồn tin và cấm không được dùng bút hiệu. Bloggers và những người bất đồng chính kiến trên Internet bị lãnh án tù dài hạn. Truyền thông Việt Nam thi hành chỉ thị của đảng cộng sản do đó các bloggers hay những công dân mạng là nguồn gốc của thông tin độc lập”. Là một công dân Việt Nam, bản thân tác giả cũng như những người dân chúng ta có thể thấy rằng những luận điệu của RSF và lũ kền kền cũng chỉ là cái cớ để cho chúng xuyên tạc sự thật, can thiệp vào công việc nội bộ, chống phá Việt Nam mà thôi. Điều đó thể hiện trên một số khía cạnh sau:
 
Tổ chức "xuyên tạc không biên giới"
Đầu tiên, chúng ta thấy rằng sự thật về tự do báo chí ở Việt Nam trái ngược hẳn với những gì mà RSF đưa ra. Sự phát triển nhanh của các phương tiện thông tin đại chúng và  in-tơ-nét cho thấy: quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí ở Việt Nam đã có bước cải thiện rất đáng kể trong những năm qua. Số lượng các cơ quan báo chí đã tăng thêm 71 cơ quan trong giai đoạn 2011 - 2015. Hiện nay, cả nước có 857 cơ quan báo chí, với trên 18.000 nhà báo được cấp thẻ (tăng 1.500 người so với năm 2011). Số cơ quan báo chí điện tử cũng tăng thêm 44 cơ quan. Đến nay, cả nước có 105 báo, tạp chí điện tử, 248 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí được cấp phép. Người dân Việt Nam được tiếp cận 258 kênh phát thanh, truyền hình; trong đó, có nhiều kênh truyền hình nước ngoài
Thậm chí, thời gian vừa qua Luật Báo chí (sửa đổi 2016) được Quốc hội khóa XIII thảo luận trong năm 2015 và thông qua tháng 4-2016 cũng theo định hướng đó; đồng thời, dành hẳn Chương II quy định cụ thể về quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân; mở rộng đối tượng được thành lập tạp chí khoa học so với trước, bao gồm cả các cơ sở giáo dục, tổ chức khoa học và công nghệ thuộc loại hình tư thục, có đầu tư nước ngoài. Tỷ lệ người dân sử dụng in-tơ-nét cũng tăng lên đáng kể. Nếu tháng 12-2013 chỉ có 34% dân số, thì đến tháng 12 năm 2015 đã có 52% dân số sử dụng, cao hơn mức trung bình của khu vực châu Á (38,8%) và của thế giới (45%), đứng thứ 3 trong khu vực Đông Nam Á, thứ 6 tại châu Á. Việc báo chí được tham gia giám sát công tác kiểm phiếu kết quả bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XIV và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016 - 2021; cũng như việc phát sóng truyền hình trực tiếp buổi thuyết trình của Tổng thống B. Ô-ba-ma tại Trung tâm Hội nghị quốc gia trưa ngày 24 - 5 trong chuyến thăm Việt Nam vừa qua là những bằng chứng sinh động nói lên quyền tự do báo chí ở Việt Nam đang được đảm bảo tốt.
Tiếp đến, mỗi chúng ta thấy rằng cũng như mọi quốc gia trên thế giới, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam là một quyền có giới hạn. Những quy định hạn chế quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trong luật pháp Việt Nam đối với một số trường hợp là hoàn toàn phù hợp với Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị và Công ước Nhân quyền châu Âu (có hiệu lực từ 03/9/1953). Khoản 3 Điều 19 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị, Khoản 2 Điều 10 của Công ước Nhân quyền châu Âu đều quy định những giới hạn nhất định đối với quyền tự do ngôn luận, nhằm bảo đảm các quyền hợp pháp và chính đáng, uy tín, danh dự của người khác; cũng như nhằm bảo vệ an ninh quốc gia, trật tự, an toàn công cộng, sức khỏe cộng đồng và đạo đức của xã hội. Những trường hợp mà RSF gọi là “các bloggers có tiếng nói đối lập bị đàn áp” như: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Hồ Hải mới đây … về bản chất là những người đã vi phạm khoản 3 Điều 19 và khoản 2 Điều 10 mà các công ước nói trên quy định cũng như đi ngược lại lợi ích quốc gia, dân tộc.

Bên cạnh đó, từ thực tiễn trong thời gian vừa qua chúng ta thấy rằng,  những luận điệu tuyên truyền xuyên tạc sự thật và những cái nhìn thiếu thiện chí, nhận xét sai lệch về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam của RSF không có gì lạ; bởi về thực chất, RSF chỉ là “cái loa”, hay “cánh tay” nối dài của những thế lực thù địch đối với Nhà nước Việt Nam hiện nay. Do RSF là tổ chức nhận tài trợ nhiều từ nhà tỷ phú Mỹ George Soros và từ Quỹ quốc gia Hỗ trợ dân chủ - tổ chức mà 90% ngân sách có nguồn gốc từ ngân sách quốc gia Hoa Kỳ và Bộ Ngoại giao Mỹ - nên RSF chẳng bao giờ khách quan. Vậy nên một lần nữa, RSF lại thực hiện chiêu trò tự sướng và thể hiện rõ bộ mặt của những kẻ đang muốn lợi dụng quyền tự do, dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ chống phá Việt Nam. Phải chăng RSF là tổ chức “XUYÊN TẠC KHÔNG BIÊN GIỚI” như những gì mà cư dân mạng đã đồn thổi

Hot!

Từ khóa SEO:

51 nhận xét:

Những luận điệu tuyên truyền xuyên tạc sự thật và những cái nhìn thiếu thiện chí, nhận xét sai lệch về tình hình tự do báo chí ở Việt Nam của RSF không có gì lạ; bởi về thực chất, RSF chỉ là “cái loa”, hay “cánh tay” nối dài của những thế lực thù địch đối với Nhà nước Việt Nam hiện nay. Do RSF là tổ chức nhận tài trợ nhiều từ nhà tỷ phú Mỹ George Soros và từ Quỹ quốc gia Hỗ trợ dân chủ - tổ chức mà 90% ngân sách có nguồn gốc từ ngân sách quốc gia Hoa Kỳ và Bộ Ngoại giao Mỹ - nên RSF chẳng bao giờ khách quan.

Tổ chức RSF đã có cái nhìn thiếu khách quan, phiến diện về thực tiễn quá trình xây dựng và phát triển đất nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Việc tổ chức RSF bị dư luận lên án, phản đối cũng không còn lạ lẫm gì khi mà thời gian vừa qua khi mà việc xuyên tạc thực tế phục vụ cho mục đích chính trị can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam dường như đã thành tiêu chí hoạt động của RSF.

Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF chuyên đưa những thông tin theo kiểu xuyên tạc trắng trợn, cùng với đó là sự can thiệp sâu vào công việc nội bộ của nước khác. Và ngày càng tổ chức này đang càng có những hoạt động mang tính “điên” hơn khi đăng tải những danh sách mang sặc mùi chính trị mà bản thân danh sách đó xuất phát từ những ông chủ “bơm tiền” cho tổ chức này.

RSF thực chất là một công cụ đắc lực cho các tổ chức phản động bên cạnh các tổ chức như HRW nhằm chống phá tình hình nội bộ các quốc gia, can thiệp sâu vào các sự việc điều này làm lộ rõ bản chất diều hâu của tổ chức này là hoạt động dựa trên sự chỉ đạo của các thế lực thù địch chứ chẳng hề có cái gọi là “tự do” như họ quảng bá để câu view.

Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF không phải là một tổ chức độc lập như họ rêu rao mà thực chất chỉ là một cái bình phong để rửa tiền, kiếm những đồng tiền bẩn thỉu từ những thế lực thù địch, và họ lựa chọn viết các bài hay đăng các thông tin một cách có “chọn lọc” và đã có nhiều cáo buộc xung quang việc tổ chức này dấu nhẹm đi các vụ việc tai tiếng về tự do báo chí liên quan đến các quốc gia “trợ cấp” cho chúng như Hoa Kỳ, và chúng hoạt động dưới sự chỉ đạo của Bộ ngoại giao Hoa kỳ trong việc định hướng viết bài làm cho các bài viết nhuốm màu chính trị sao cho có lợi cho Hoa Kỳ trong chính sách đối ngoại.

Mỗi chúng ta thấy rằng cũng như mọi quốc gia trên thế giới, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam là một quyền có giới hạn. Những quy định hạn chế quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trong luật pháp Việt Nam đối với một số trường hợp là hoàn toàn phù hợp với Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị và Công ước Nhân quyền châu Âu

“Tại VN báo chí hoàn toàn bị cấm đoán, Internet bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ. Theo nghị định, tất cả ký giả phải khai báo các nguồn tin và cấm không được dùng bút hiệu. Bloggers và những người bất đồng chính kiến trên Internet bị lãnh án tù dài hạn. Truyền thông Việt Nam thi hành chỉ thị của đảng cộng sản do đó các bloggers hay những công dân mạng là nguồn gốc của thông tin độc lập”.
Xuyên tạc trắng trợn. Thế mà có phải vừa rồi nhà thờ Thái hà cho tổ chức này mượn nhà thờ làm địa điểm để bọn chúng tổ chức gì đó không nhỉ?

Xét cho cùng Việt nam chưa mạnh tay được như Philipin. Chứ như nước bạn mà bọn này vào hoạt động rồi xuyên tạc linh tinh như thế thì thủ tướng nước đó đã dẹp ngay khi còn mầm mống ấy. Chứ làm gì có cái thể loại khách đến nhà chơi lại xuyên tạc, nói xấu ngay trước mặt chủ nhà? Mà cái tổ chức này nó cũng chẳng tốt đẹp gì, bởi nó toàn nhìn vào những mặt tiêu cực mà xuyên tạc, nói linh tinh thì dẹp, dẹp luôn đi cho khỏi rác nhà

Về bản chất RSF chỉ là “cái loa”, hay “cánh tay” nối dài của những thế lực thù địch đối với Nhà nước Việt Nam hiện nay. Do RSF là tổ chức nhận tài trợ nhiều từ nhà tỷ phú Mỹ George Soros và từ Quỹ quốc gia Hỗ trợ dân chủ - tổ chức mà 90% ngân sách có nguồn gốc từ ngân sách quốc gia Hoa Kỳ và Bộ Ngoại giao Mỹ - nên RSF chẳng bao giờ khách quan.

tổ chức RSF đã có cái nhìn thiếu khách quan, phiến diện về thực tiễn quá trình xây dựng và phát triển đất nước Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Với cái nhìn thiếu khách quan, phiến diện, xuyên tạc, lại đưa ra những bản tin sai lệch như vậy thì tổ chức này bị người dân việt nam lên án là điều tất nhiên, thậm chí bị lên án quyết liệt, gay gắt ấy

Vịnh giáo sư

Cả nước lại thêm hơn 700 giáo sư giáo siếc
Dân đã nặng đòn cai trị, lại còng lưng gánh thêm đám trí thức nửa mùa.
Hết viện nọ viện kia, rồi trường này trường khác
Nuôi đám quân Nguyên không chế nổi chiếc máy lọc nước biển cho bộ đội đảo xa.

Người áo vá cặm cụi lội bùn trên đồng ruộng
Chẳng thèm quan tâm những tiến sĩ giáo sư chính trị cám hâm
Nuôi heo có ích hơn nuôi ăn mày có học
Nhưng “có học” ơi, cứ ăn bám mãi nhân dân cũng phải biết ngượng ngùng.

"Giới chức Hà Tĩnh không thể vì hạ cánh an toàn của quan chức mà không quan tâm đến sinh mạng của người dân, càng không thể dùng thủ đoạn tuyên truyền "thế lực thù địch" chống phá mà bao che cho tội ác."

(Lm Lê Ngọc Thanh)

Chút thất vọng với báo Tuổi Trẻ

Tờ Tuổi Trẻ xưa nay rất chỉn chu, thận trọng về từ ngữ, nhất là tiếng Việt. Nhưng thời gian gần đây, chả hiểu sao nó dở chứng, có nhiều lỗi loại này. Ví dụ, trong cái tin và nghệ sĩ Út Bạch Lan trên báo điện tử sáng nay 5.11, nó viết: "NSƯT Út Bạch Lan sẽ được liệm tại tư gia lúc 12g trưa nay, ngày 5-11, sau đó di quan đến chùa Ấn Quang, 243, Sư Vạn Hạnh, P.9, Q.10, TP.HCM và quàng tại đây. Lễ động quan lúc 7g ngày 8-11, sau đó đưa đi hỏa táng tại Bình Hưng Hòa".

Phải nói ngay, "quàn" chứ không phải "quàng". Quàn và quàng đều là từ thuần Việt, quàn là từ cổ, nay ít dùng. Nó có nghĩa giữ lại, lưu lại cái gì đó trong một thời gian nhất định. Từ này thường chỉ dùng trong trường hợp tang lễ, tức là lưu quan tài, linh cữu lại một thời gian để cúng tế, làm lễ, phúng viếng.

"Quàng" là động tác vòng tay ôm vai, ôm cổ người khác, nó cũng được mở rộng nghĩa là trói buộc. Người ta thường nói quàng vai bá cổ để chỉ sự thân mật, thông tục trong mối quan hệ. Quàng còn có nghĩa không hay, để chỉ những việc không hay không tốt, ví dụ: "Thấy người sang bắt quàng làm họ", "Đi đâu mà vội mà vàng/Mà vấp phải đá, mà quàng phải dây/Đủng đỉnh như chúng em đây/Chẳng đá nào vấp, chẳng dây nào quàng".

Một tờ báo như Tuổi Trẻ mà cũng sai mấy cái sơ đẳng này, thật đáng tiếc.

(Nguyễn Thông)

Ở trong chăn còn lạ gì rận

Cái vụ Trịnh Xuân Thanh ấy, buồn cười đáo để. Cứ giả dụ ông Thanh về Hậu Giang hoặc được rút về Bộ Công Thương và trở thành nhân vật xuất chúng, được dân mến mộ, công trùm thiên hạ, thì lúc ấy các ông các bà quyền uy quyền lực, tổ chức cán bộ lại không nhao nhao xông vào xâu xé giành giật, đòi công đòi lao, chứ có đâu bây giờ đổ hết cho thằng nọ đứa kia, nào là tại Vũ Huy Hoàng, nào bởi Tỉnh ủy Hậu Giang, chứ tao không dính gì.

Có cán bộ tốt thì nhận vơ nhận xằng do công tác cán bộ của trung ương, do tre non tre bánh tẻ tre già, do luân chuyển sáng suốt. Gặp phải thằng cha vơ chú váo đéo ra gì, thì đuổi như đuổi tà, tránh như tránh hủi.

Cũng là cái thói lếu láo nhố nhăng xưa nay, đẹp tốt vơ vào lòng (vụ nhận công lao đổi mới chẳng hạn), xấu xa đổ cho người khác. Tôi đắp cái chăn của họ lâu nay, tôi còn lạ gì.

(Nguyễn Thông)

UẤT PHẪN.

Sao không bắn hết lũ khốn nạn này?

Đứng trước tổ công tác của UBND huyện Tuy Đức (tỉnh Đắk Nông), ông Đàm Đình Quảng giơ đôi bàn tay gầy guộc lên kêu cứ:

“Tôi còn 1 tháng nữa là 94 tuổi. Chúng nó phá của tôi hết. 3000 cây cao su năm thứ 3 không cho cạo, năm thứ 4 ủi hết, 500 cây cà phê và một mẫu điều cũng ủi hết. Thằng Cường buộc tôi vào cây khiêng đi, năm 2014 ấy. Năm 2015 công ty lại về ủi cao su của tôi, rồi thằng Cường cho 1 thằng nữa buộc tôi vào gốc cao su, rồi đẩy tôi đập ngực vào cây, đến giờ vẫn còn đau ngực.

Giếng nước của tôi nó cũng phá hết. Tôi chỉ còn 2 vợ chồng già, đất đai không có. Không dám làm gì nữa, không dám trồng cây gì nữa vì sợ công ty nó về đánh. Bây giờ tôi nhục lắm rồi, chín mấy tuổi mà ở nhà không có ai nuôi. Bây giờ chỉ có 2 bàn tay trắng, không có gì ăn nữa.
Ông Đàm Đình Quảng cho biết, ngay sau khi bị đau, ông đã đi bệnh viện Bù Đăng khám. Bệnh viện nói ông ra lấy giấy của công an huyện. Hai đứa cháu đến công an xin thì công an không cho lấy, nên ra viện không có bệnh án gì cả. Cái ảnh chụp ở bệnh viện để ở đâu, tôi già rồi không còn nhớ nữa".

Link: Vụ nổ súng 3 người chết: “Xin chờ Bộ CA làm rõ trắng đen”
http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/vu-no-sung-3-nguoi-chet-xin-cho-bo-ca-lam-ro-trang-den-337913.html

Tự do báo chí ở Việt Nam vẫn xếp hạng 175/180. Đó là một kiểu đưa tin thiếu căn cứ, cơ sở của RSF vốn được gọi là “Tổ chức Phóng viên không biên giới” nhưng thực chất đây là một tổ chức hoạt động có mục đích chính trị.Đã không ít lần RSF có những bài viết xuyên tạc tình hình chính trị, kinh tế ở Việt Nam; đặc biệt là những bài viết bênh vực, cổ vũ cho đám rận chủ chuyên chống phá Nhà nước.

RSF hoạt động với mục đích chính trị; và điều này càng rõ nét hơn trong nội dung của cái gọi là “Phúc trình thường niên về tự do báo chí thế giới” thông qua sự đánh giá,Dựa vào cái quái gì để một tổ chức chẳng xứng danh như RSF đánh giá Việt Nam? Thật quá lộ liễu rằng đó thực chất chỉ là chiêu trò của những tổ chức chuyên chống phá Việt Nam như RSF. Những nhận xét phiến diện đó chẳng dựa trên một căn cứ cụ thể nào cả. Đó chỉ là những gì RSF nhai đi, nhai lại để làm xấu đi hình ảnh của Việt Nam mà thôi.

Đây rõ ràng là những phát biểu mang tính chất kích động chống phá Việt Nam, kích động và kêu gọi trắng trợn các thực thể can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Cái cụm từ “nhân quyền” chỉ là cái danh, chỉ là cái cớ che dấu đi bản chất xấu xa ở bên trong của RSF.

Phóng viên không biên giới do nhà báo người Pháp Robert Ménard thành lập năm 1985. Với tôn chỉ và mục đích tốt đẹp vãi lều như thế, nhưng trong thời gian từ khi thành lập cho đến này, tổ chức này thường xuyên đưa tin, bài nhằm xuyên tạc, vu cáo tình hình nhân quyền của Việt Nam, tìm mọi cách can thiệp vào công việc nội bổ của Việt Nam, đấu tranh đòi thả tự do cho những đối tượng vi phạm pháp luật hình sự ở Việt Nam mang mác dân chủ, nhân quyền

Tổ chức này còn cho phép mình có quyền định giá quyền tự do báo chí và xếp hạng Việt Nam đứng thứ 169 trong số gần 200 quốc già và vùng lãnh thổ trên thế giới. Tiêu chí để tổ chức này xếp hạng Việt Nam là căn cứ vào hơn 100 đối tượng cơ hội chính trị cực đoan thường xuyên tổ chức biểu tình, viết bài xuyên tạc tình hình chính trị, xã hội Việt Nam, tự lập các blog cá nhân rồi viết bài đăng lên đấy, trong số đó có một số đối tượng bị công an Việt Nam sờ gáy như Bọ Lập, Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh,.. Thỉnh thoảng hứng chí, tổ chức này còn bày trò trao giải thưởng “rắm thối” cho một vài đối tượng cực đoan trên thế giới, rận Việt Nam cũng vinh dự có 01 đại diện được “hưởng rắm” là Huỳnh Ngọc Chênh– một Nitizen nổi tiếng ba trợn và mất dạy, cả đời sống trong váy đàn bà chẳng có lý tưởng gì sất.

Tổ chức này còn ba trợn đến mức chỉ xem lũ “bồi bút” thuộc họ Rận chủ ở Việt Nam là nhà báo, còn tìm cách phớt lờ sự phát triển của báo chí cách mạng Việt Nam. Theo thống kê của Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam, hiện nay cả nước có 845 cơ quan báo chí với 1.111 ấn phẩm, hằng năm phát hành khoảng 650 triệu bản; 67 đài phát thanh – truyền hình, 105 kênh chương trình truyền hình quảng bá và 75 kênh chương trình phát thanh quảng bá, sáu kênh truyền hình hoạt động không có hạ tầng phát sóng truyền hình riêng; 33 đơn vị cung cấp truyền hình cáp với 74 kênh truyền hình và chín kênh phát thanh trên hệ thống truyền hình trả tiền, 40 kênh truyền hình nước ngoài được khai thác trên hệ thống truyền hình trả tiền, thuê bao truyền hình trả tiền là 6,6 triệu

Với cả một bề dày thành tích phát triển như thế những RSF chỉ quan tâm đến lũ lề trái chuyên ăn chực, nằm chờ ở các đại sứ quán, chứ chẳng quan tâm gì đến tình hình thực tế của Việt Nam, do đó, tổ chức này tìm mọi cách để vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền, đàn áp tự do của người dân, qua đó âm mưu phá hoại nền hòa bình và sự ổn định của chính trị Việt Nam.

Theo lý, những tổ chức hoạt động phi pháp như thế này nên giải tán sớm nhằm đảm bạo tự do thông tin được thực thi trên toàn cầu, một tổ chức thường xuyên vu cáo tự do thông tin trên thế giới không xứng đáng được tồn tại với tư cách là một cơ quan báo chí thế giới. Thiết nghĩ đã đến lúc nên tắt cái loa rè RSF này đi.

Thường thì mấy cái đài như thế này thì chúng được sử dụng để làm cái công cụ cho những thế lực bên ngoài muốn tác động phá hoại chúng ta thông qua tư tưởng bởi những đài báo dường như là không thực sự khách quan như thế này.NHững gì mà chúng cung cấp chủ yếu là nhằm mục đích gây ra những khó khăn cho Việt Nam chúng ta mà thôi

Tổ chức này còn ba trợn đến mức chỉ xem lũ “bồi bút” thuộc họ Rận chủ ở Việt Nam là nhà báo, còn tìm cách phớt lờ sự phát triển của báo chí cách mạng Việt Nam. Đó thực sự là một điều xỉ nhục đối với những nhà làm báo chân chính, là một điều đáng để chúng ta khinh bỉ.

Dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây dường như hoạt động của tổ chức này đã méo mó đi rất nhiều so với tôn chỉ, mục đích khi nó được ra đời. Mặc dù, đã tự khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo, nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá. Hằng năm, Tổ chức “Phóng viên không biên giới” đều tiến hành nhận xét, đánh giá về tình hình báo chí quốc tế, rồi tổ chức xếp hạng về mức độ “tự do” báo chí của một quốc gia (trong đó có Việt Nam) theo cảm nhận chủ quan của họ

Họ thường xuyên đăng tải những thông tin sai trái, thù địch, bịa đặt, lợi dụng vấn đề “dân chủ, nhân quyền” nhằm nói xấu chế độ, chống phá nền tảng tư tưởng, Cương lĩnh, đường lối của Đảng, Pháp luật của Nhà nước ở Việt Nam, suy cho cùng hòng làm cho tình hình chính trị ở Việt Nam mất ổn định, thực hiện âm mưu bạo loạn, lật đổ.

Nhân việc đòi thả những tên "dân chủ" ở Việt Nam chỉ là cái cớ để các tổ chức nước ngoài đặc biệt như tổ chức nhà báo không biên giới như RSF vu khống cho chính quyền Đảng cộng sản Việt Nam là bắt người vô cớ với những người bất đồng chính kiến thôi,nhằm hạ thấp uy tín của nhà nước Việt Nam trên trường quốc tế,đúng là tổ chức đạo đức giả

Những hoạt động nói trên của những kẻ lợi dụng "dân chủ", "nhân quyền" cũng như của các thế lực thù địch chẳng qua chỉ là trò bịa đặt, "bóp méo sự thật". Hành động của họ chẳng lừa được ai, chắc chắn sẽ bị lên án, bác bỏ. Nhìn lại những thành tựu của Việt Nam trong lĩnh vực bảo đảm dân chủ, nhân quyền, có thể khẳng định rằng, đó là những thành tựu to lớn, không thể phủ nhận được. Những "phát biểu", "điều trần" của cá nhân này, tổ chức nọ nhằm bóp méo tình hình nhân quyền ở Việt Nam chỉ là những tiếng nói lạc lõng, xa lạ với cộng đồng quốc tế. Nó đã, đang và tiếp tục bị cộng đồng quốc tế vạch trần, lên án.

có thể thấy cái tổ quốc phóng viên không biên giới RSF đang xâm phạm đến công việc nội bộ của Việt Nam,ai vi phạm điều luật ảnh hưởng đến lợi ích và tồn vong của một chế độ nước đó thì tất nhiên chính quyền nhà nước đó phải xử lý và trừng trị là đúng rồi,mà những hoạt động chống phá của những tên "dân chủ" ở Việt Nam thì toàn là lũ lừa gạt và xuyên tạc sự việc thôi.

Trong những năm gần đây, mỗi khi nói đến tình hình tự do báo chí ở Việt Nam là Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) lại đưa ra những đánh giá tùy tiện, thiếu trung thực. Đầu năm 2015, trong phần nhận xét về tình hình báo chí ở Việt Nam của cái gọi là "báo cáo thường niên", tổ chức này tiếp tục lặp lại các luận điệu bất chấp sự thật, đổi trắng thay đen để vu cáo, xuyên tạc.

Đây rõ ràng là những phát biểu mang tính chất kích động chống phá Việt Nam, kích động và kêu gọi trắng trợn các thực thể can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Cái cụm từ “nhân quyền” chỉ là cái danh, chỉ là cái cớ che dấu đi bản chất xấu xa ở bên trong của RSF.

Điểm qua một chút về những vụ bê bối liên quan đến hoạt động của RSF thời gian gần đây để thấy được phần nào “đám mây đen” đang phủ lên bầu trời RSF. Từ khi những cáo buộc trên được công bố công khai trên các phương tiện truyền thông phương Tây, không thấy RSF có động thái phản bác. Có lẽ những người đứng đầu RSF sợ phải nói ra thêm sự thật phũ phàng hay chí ít cũng lo cho uy tín, danh dự của RSF không còn chỗ đứng. Tốt nhất ho không có đủ tư các để can thiêp vào công viêc nội bộ của Việt Nam, chứ đừng nói là can dự vào công việc của Việt Nam, và xuyên tạc trắng trợn về tình hình Việt Nam như vậy

Chiêu trò giả danh “dân chủ”, “nhân quyền”, “yêu nước” để kích động chống phá chế độ và Nhà nước Việt Nam đều bị nhân dân ta, cộng đồng quốc tế yêu chuộng hòa bình và công lý nhận rõ, kiên quyết đấu tranh, bác bỏ. Lời nhắn gửi tới RSF hãy thôi “đạo đức giả” về dân chủ, nhân quyền, bởi vì “dân chủ” không phải là can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền. Nhàm lắm rồi ý

RSF dường như đang cố tình phủ nhận những thành tựu về tự do báo chí, dân chủ, nhân quyền và tốc độ phát triển Internet ở Việt Nam. Hậu thuẫn, ủng hộ cả về vật chất lẫn tinh thần cho một số người có quan điểm, hành động trái với quan điểm của Nhà nước là mục đích của những kẻ có dã tâm xấu, âm mưu phá hoại đất nước ta. Đây là “chiêu” không có gì là mới mẻ, nhưng đã là “chiêu” thì phải làm thế nào để không bị phát hiện một cách lộ liễu, đằng này tổ chức “Phóng viên không biên giới” là sử dụng một “chiêu” quá cũ, trong khi không biết cách làm mới vấn đề và cách thực hiện.

“Phóng viên không biên giới” hay “Ký giả không biên giới” (Reporters sans frontières) là một tổ chức phi chính phủ hoạt động toàn cầu, do nhà báo người Pháp Robert Ménard thành lập năm 1985 với mục đích bảo vệ tự do báo chí trên thế giới, chống kiểm duyệt và tạo áp lực giúp đỡ những nhà báo đang bị giam giữ. Tuy nhiên, dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây dường như hoạt động của tổ chức này đã méo mó đi rất nhiều so với tôn chỉ, mục đích khi nó được ra đời. Thế mà còn đòi hỏi cái gì nữa đây hả mấy ông RSF? Những “phát biểu”, “điều trần” của cá nhân này, tổ chức nọ nhằm bóp méo tình hình nhân quyền ở Việt Nam chỉ là những tiếng nói lạc lõng, xa lạ với cộng đồng quốc tế

Dù tự khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá. Những hành động thực tế của tổ chức không đem lại uy tín và hình ảnh tử tế cho RSF, mà RSF càng làm trò, càng cao ngạo và trơ tráo phê phán vấn đề tự do báo chí ở nước này hay nước khác, thì chỉ càng làm cho hình ảnh của nó thêm hoen ố.

Cẽ lẽ điều mà RSF muốn không gì khác chính là lợi dụng vấn đề tự do internet, tự do thông tin, lợi dụng vấn đề nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam và một số quốc gia khác, tạo áp lực buộc Việt Nam chấp nhận theo “kiểu tự do” của họ. Để thực hiện mưu đồ này, họ đã không từ một thủ đoạn nào kể cả việc xuyên tạc, vu cáo, bóp méo, bịa đặt, đổi trắng thay đen. Rõ ràng, tự do internet, tự do thông tin… chỉ là cái cớ mà RSF vẫn quen lợi dụng mà thôi. Thât nhố nhăng

Cứ tưởng những báo cáo những bài viết này là để đem thông tin phục vụ cho nhân dân ai ngờ lại toàn là những lời lẽ bịa đặt dối trá như thế thì nó đang làm hại nhân dân chứ không phải là việc gì tốt đẹp nữa. Thế nên nếu muốn làm vì nhân dân làm vì đất nước thì cũng nên có lương tâm đạo đức nên đưa những thông tin có thật chứ chỉ biết lừa dối nhân dân như thế này thì nó quá vô lương tâm không có đạo đức gì nữa.

danh sách 35 người mà tổ chức phóng viên không biên giới đưa ra chính là những người mà phương Tây không thích bởi vì tinh thần độc lập của họ, không chịu sự chi phối của các chính quyền phương Tây

Nhìn vào danh sách mà tổ chức này đưa ra, chúng ta có thể dễ dàng nhận ra những người trong danh sách này không phải có “thù hằn” với báo chí mà chính các nước phương Tây thù hằn với họ. Ngay cả tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Tayyip Erdogan từng là đồng minh thân cận của Mỹ và phương Tây, thành viên tích cực của NATO nhưng do dám trái ý quan thầy khi vẫn dám giao du với Nga và không chịu để bị đảo chính cũng đã nằm trong bản danh sách này. Thử hỏi sự công tâm đến từ đâu.

Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF chuyên đưa những thông tin theo kiểu xuyên tạc trắng trợn, cùng với đó là sự can thiệp sâu vào công việc nội bộ của nước khác. Và ngày càng tổ chức này đang càng có những hoạt động mang tính “điên” hơn khi đăng tải những danh sách mang sặc mùi chính trị mà bản thân danh sách đó xuất phát từ những ông chủ “bơm tiền” cho tổ chức này.

RSF lại thực hiện chiêu trò tự sướng và thể hiện rõ bộ mặt của những kẻ đang muốn lợi dụng quyền tự do, dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ chống phá Việt Nam. Vì vậy mà tổ chức RSF bị dư luận lên án, phản đối cũng không còn lạ lẫm gì.

Cái trang này đăng tin tức toàn rất là bố láo nhé, mà cũng phải công nhận cái đội ngũ viết bài này giỏi bịa đặt, có đầu óc sáng tạo. Một là chúng chẳng thèm đến Việt Nam và thường xuyên xem phim nhiều nên sinh ra ảo tưởng cứ thế là chúng viết đất nước Việt Nam như một cái gì xấu xa lắm, kinh khủng lắm. Hai là chúng có đến nước ta, thấy nước ta tươi đẹp rồi mà vẫn ngu, không thèm nhận thức và tiếp tục bịa đặt lung tung

Những năm gần đây dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây tôn chỉ, mục đích ban đầu mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới đã đề ra đang dần trở nên méo mó hơn bao giờ hết. Mặc dù, đang khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo, nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số Blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá chính quyền mà không ít Quốc gia đã lên tiếng để phản đối.

những trường hợp mà RSF gọi là “các Bloggers có tiếng nói đối lập bị đàn áp” như: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Hồ Hải họ đã lợi dụng việc tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quan điểm sai trái, thù hằn với Việt Nam tự ý thành lập các trang Blog cá nhân, các website, lợi dụng mạng xã hội facebook, twitter… để tuyên truyền những vấn đề không đúng với sự thật tại Việt Nam, vu khống Việt Nam đàn áp tự do tôn giáo, không có dân chủ, nhân quyền.

RSF thực chất chỉ là một công cụ đắc lực cho các tổ chức phản động bên cạnh các tổ chức như HRW nhằm chống phá tình hình nội bộ các quốc gia, can thiệp sâu vào các sự việc điều này làm lộ rõ bản chất diều hâu của tổ chức này là hoạt động dựa trên sự chỉ đạo của các thế lực thù địch chứ chẳng hề có cái gọi là “tự do” như họ quảng bá.

Điều dễ nhận thấy, cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới (RSF) đưa ra mới đây vẫn không có nội dung gì quá mới mẻ khi vẫn bằng cách làm chủ quan, áp đặt, thiếu thiện chí RSF thường xuyên tự cho mình cái quyền xếp nhiều nước trên thế giới trong đó có Việt Nam vào hàng “có vấn đề tự do ngôn luận, tự do báo chí”. Rõ ràng, đây là một sự xuyên tạc, bóp méo, bịa đặt, vu cáo, bôi đen thực tế xã hội và thực trạng tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.

Chẳng có lí do hay quyền hành gì mà RSF lại có thể đưa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vào danh sách “kẻ thù của tự do truyền thông” và xếp Việt Nam đứng thứ 175 trong số 180 quốc gia “đàn áp tự do báo chí. Là người VN, tôi cảm thấy sự thiếu tôn trọng từ RSF đối với người dân VN, đó là những hành động can thiệp vào công việc nội bộ nước ta và là một hành động thiếu tôn trọng người dân VN.

Nhìn lại mình rồi hãy nói,hình ảnh bê bối của người Mỹ tại nhà tù Guantanamo (nằm tại Vịnh Guantanamo phía đông CuBa) và nhà tù Abu Ghraib thuộc ngoại ô Baghdad - nơi hiện nhốt gần 500 tù nhân mà CIA và FBI cho là những thành viên Taliban và Al-Qaeda có tư tưởng chống Mỹ cùng đồng minh của Mỹ. Cảnh những cai ngục Mỹ tra tấn, hành hạ, làm nhục tù nhân bị giam giữ tại Abu Ghraib và Guantanamo. Những hình ảnh “đáng xấu hổ” ấy đã được cả thế giới biết đến và người Mỹ không còn điều gì biện minh cho cái mà họ gọi là “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”.

Mỗi chúng ta thấy rằng cũng như mọi quốc gia trên thế giới, quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận ở Việt Nam là một quyền có giới hạn. Những quy định hạn chế quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận trong luật pháp Việt Nam đối với một số trường hợp là hoàn toàn phù hợp với Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị và Công ước Nhân quyền châu Âu

Đăng nhận xét