Bài mới nhất

20/11/2016

NỖI LO CỦA ĐOAN TRANG VÀ GIỚI “DÂN CHỦ”

Thiên Lương
Phạm Đoan Trang chia sẻ trên trang cá nhân

Benjamin Franklin, một chính trị gia, một nhà khoa học, một tác giả, một thợ in, một triết gia, một nhà phát minh, nhà hoạt động xã hội, một nhà ngoại giao hàng đầu đã từ nói “Dối trá và lừa lọc là hành động của kẻ ngu xuẩn không có đủ trí óc để trung thực” và chúng ta vẫn thường nói với nhau rằng “mọi sự dối trá đều phải trả giá bằng sự cô đơn”. Điều này đã, đang hiện hữu trong tâm tư và hiện thực cuộc sống của những nhà “dân chủ” hết thời Việt Nam. Mới đây trên facebook cá nhân của mình “dân, dâm chủ” Đoan Trang đã phải thốt lên rằng trong và ngoài phong trào có những người viết trên facebook những câu đại loại: “Chán”, “Chẳng còn biết tin vào ai bây giờ”, “Thế này thì bao giờ mới thắng được cộng sản”, “Buồn”…

Sự thật thì Sở Khanh cũng chỉ lừa được gái dễ. Các nhà “dân, dâm chủ” của chúng ta luôn cố gắng lợi dụng những sự việc phức tạp, như Formosa Hà Tĩnh, hay những oan sai của người khác để rồi bơm đểu, kích động nguời khác gây rối an ninh trật tự, chống chính quyền, tuyên truyền cho sai phạm của một số cán bộ làm bản chất của chế độ, cho rằng chế độ này đang đàn áp bốc lột nhân dân, hay cho rằng chế độ này giống chế độ quân phiệt ở Miến Điện, nên loại bỏ chế độ này lập nên những Đảng phải mới do chúng lãnh đạo và có sự giúp sức tự từ các thế lực thù địch bên ngoài…nhưng thực tế mỗi người chúng ta cũng thấy rằng, dưới sự lãnh đạo của Đảng sau 70 năm chính thức giành độc lập và 40 năm thống nhất đất nước, Việt Nam giờ đây đang trỗi dậy mạnh mẽ, nhiều nhà báo, cây viết xuất sắc về kinh tế của nước ngoài cũng phải thốt lên rằng: sự phát triển và những bước tiến của đất nước Việt Nam ngay khi bước chân lên máy bay của Hàng không Việt Nam trên đường bay từ Paris đến Thành phố Hồ Chi Minh. Thật vậy, chuyến bay không còn một chỗ trống, hầu hết là khách nước ngoài, đi du lịch hoặc đến Việt Nam tìm cơ hội làm ăn, hợp tác. Đặt chân tới Việt Nam, người ta thấy ngay nhịp sống mới: Các loại điện thoại thông minh, iphones đời mới nhất, máy tính bảng, laptop quá ư phổ biến ở đây, cũng giống như mấy chục năm trước khi tôi đã từng đến đây và chứng kiến từng đoàn xe đạp nối đuôi nhau cùng với các loại xe xích lô, xe máy đời cũ, những chiếc ô tô tải cũ kỹ tràn ngập đó đây, một đất nước con người được phát huy quyền dân chủ (nếu không nói hiện nay xuất hiện hiện tượng dân chủ quá trớn)...

Vậy sao có thể đem ra so sánh với một Miến Điện như cách “dân, dâm chủ” Đoan Trang đã làm trong bài viết của mình (cô ả đã so sánh chế độ của ta với với chế độ đọc tài ở Myanmar). Myanmar, đất nước có bộ máy chính quyền kém cỏi trong ngoại giao và quan hệ quốc tế. Bởi vậy Myanmar bị cấm vận làm cho kinh tế kiệt quệ, đặc biệt chế độ độc tài của Myanmar không có được sự ủng hộ của Mỹ, ngược lại còn bị Mỹ ghét bỏ và muốn thay thế. Do đó, chế độ độc tài của Myanmar bị dồn đến đường cùng và buộc phải thay đổi vì nó vì nó không còn đủ khả năng cung cấp cho người dân miếng ăn, thức uống thuần túy, người dân đã vùng dậy. Còn nhớ, cuộc đàn áp đẫm máu ngày 08-08-1988 do nhóm các tướng lĩnh trong “Hội đồng Quốc gia phục hồi Luật pháp và Trật tự” chỉ huy quân đội thực hiện, nhằm đàn áp cuộc nổi dậy của nhân dân đòi dân chủ. Hàng trăm sinh viên, các nhà sư và những người chống đối khác đã bị giết, hàng nghìn người bị cầm tù, khác hẳn với Việt Nam, các nhà dân chủ mồm thi nhau chửi bới lăng mạ công an, lăng mạ chính quyền vẫn không hề bị xử lý và thậm chí ngày càng lộng hành khiến nhiều bạn bè quốc tế nhìn vào và cảm thấy lo ngại trước cái “dân quyền quá trớn” đó. Đáng ra Đoan Trang nên so sánh sựu vùng dậy ở Myanmar với những cuộc khánh chiến thần thánh của dân tộc, dưới sự lãnh đạo của Đảng để xóa bỏ ách áp bức phong kiến phương bắc, sự dày xéo của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ để rồi có được cuộc sống độc lập tự do nhu ngày hôm nay.

Đoan Trang cũng như nhiều nhà “dân, dân chủ” khác, cố gắng khoét sâu những tiêu cực tham nhũng, những bất ổn không thể tránh khỏi về kinh tế để hạ uy tín của Đảng, làm giảm sút lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của nhà nước. Nhưng chúng ta ai cũng biết rằng ở đâu cũng sẽ có người tốt kẻ xấu, không thể có một nhà nước, một chính phủ nào hoàn toàn là những người trong sạch liêm khiết (theo Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) vừa công bố xếp hạng thường niên về tham nhũng trên thế giới. Việt Nam đứng ở vị trí thứ 116/177 quốc gia được xếp hạng, trong khi đó Nước Mỹ, nền kinh tế lớn nhất thế giới xếp ở vị trí thứ 19, đồng hạng với quốc gia Nam Mỹ Uruguay. Canada, Đức, Anh, Nhật là vài trong số những quốc gia được đánh giá là minh bạch hơn Mỹ), Vậy nên điều quan trọng là hạn chế đến mức thấp nhất những con số này, và có thể nói với danh sách những quan tham liên tục được ra trước vành móng ngựa trong thời gian gần đây, nhất là kể từ sau hội nghị Trung ương 4 khóa XII cho thấy lãnh đạo Đảng, Nhà nước đang rất quyết tâm bài trừ những vẫn này.

Và thêm vào đó là những vụ việc lùm xùm tố nhau lừa đảo ăn chặn tiền bà con hải ngoại vạch trần bản chất cái gọi là “phong trào dân chủ trong giới “dân, dâm chủ”, rồi những bức ảnh phanh phui cuộc sống xa hoa, xa xỉ của những kẻ vốn không có trình độ, đốn mạt, sống dưới đáy xã hội, hay những hình ảnh lăng loàn về những chuyện tình không kể tuổi tác giữa các nhà “dân chủ” được tung lên mạng ngày càng nhiều hơn…

Tất cả những yếu tố trên đã làm cho nhiều người trước đây lỡ tin vào những lời mật ngọt rót tai, gãi đúng chỗ ngứa của các nhà “dân, dâm chủ” tỉnh ngộ. Họ nhận ra cái bản chất thật của hai từ “dân chủ” mà những kẻ này luôn tìm cách rêu rao. Chính vì vậy, mà ngày hôm nay, mặc dù giới “dân, dâm chủ” đã giờ hết các chiêu bài mà chúng có: kêu oan, hỗ trợ, kích động, biểu tình… nhưng dường như chẳng mấy ai còn quan tâm, và bản thân Đoan Trang cũng như nhiều nhà dân chủ khác cũng đã bắt đầu nhận ra được điều đó. Họ bắt đầu thấy lo, khi tất cả người dân Việt Nam đều nhận ra bản chất thật của cái gọi là “đấu tranh vì tự do dân chủ” thực chất là một trò lừa đảo, bán rẻ đất nước, bán rẻ độc lập dân tộc để kiếm tiền, thì số phận họ sẽ ra sao, người dân có tha thứ cho những kẻ sai lầm nối tiếp sai lầm như họ hay không? rồi những đất nước mà họ hết lời ca tụng liệu rằng người ta có chứa chấp những kẻ cam tâm phản bội tổ quốc chỉ để đổi lấy những đồng tiền bẩn thỉu hay không? Tôi tin rằng, với trình độ hiểu biết ngày càng được nâng cao của người dân Việt Nam hiện nay, thì câu trả lời hay kết quả cho sự phản bội, dối trá của những kẻ “dân, dâm chủ” sẽ sớm hiện hữu.








Hot!

Từ khóa SEO:

21 nhận xét:

Tất cả những yếu tố trên đã làm cho nhiều người trước đây lỡ tin vào những lời mật ngọt rót tai, gãi đúng chỗ ngứa của các nhà “dân, dâm chủ” tỉnh ngộ. Họ nhận ra cái bản chất thật của hai từ “dân chủ” mà những kẻ này luôn tìm cách rêu rao. Chính vì vậy, mà ngày hôm nay, mặc dù giới “dân, dâm chủ” đã giờ hết các chiêu bài mà chúng có: kêu oan, hỗ trợ, kích động, biểu tình… nhưng dường như chẳng mấy ai còn quan tâm, và bản thân Đoan Trang cũng như nhiều nhà dân chủ khác cũng đã bắt đầu nhận ra được điều đó.

Lũ rận chủ bắt đầu thấy lo, khi tất cả người dân Việt Nam đều nhận ra bản chất thật của cái gọi là “đấu tranh vì tự do dân chủ” thực chất là một trò lừa đảo, bán rẻ đất nước, bán rẻ độc lập dân tộc để kiếm tiền, thì số phận họ sẽ ra sao, người dân có tha thứ cho những kẻ sai lầm nối tiếp sai lầm như họ hay không? rồi những đất nước mà họ hết lời ca tụng liệu rằng người ta có chứa chấp những kẻ cam tâm phản bội tổ quốc chỉ để đổi lấy những đồng tiền bẩn thỉu hay không? Với trình độ hiểu biết ngày càng được nâng cao của người dân Việt Nam hiện nay, thì câu trả lời hay kết quả cho sự phản bội, dối trá của những kẻ “dân, dâm chủ” sẽ sớm hiện hữu.

Công nhận, lần này Đoan trang có chút đúng đây các bác ạ. Đám rận cho thua thì đó cũng là chuyện bình thường mà thôi. Bởi vì lí do rất đơn giản, nó xuất phát từ cái bản chất gian dối, lọc lừa của đám rận chủ, chuyên lấy danh nghĩa bảo vệ "dân chủ" làm những chuyện dơ bẩn. Bởi vậy nên từ lâu đã chẳng ai tin tưởng, và mong sự tồn tại của chúng nữa rồi.

Rất nhiều câu trả lời, rất nhiều lý do cũng đã được nêu ra nhưng có một điều rằng, chính bản chất cơ hội, sự thiếu trong sạch và tiền là nguyên nhân chính khiến họ trở nên như vậy. Hoạt động zân chủ hay tham gia vào phong trào zân chủ thực sự với họ chẳng có lý tưởng hay mục đích gì khác ngoài tiền, vì bản chất cơ hội đó nên họ sẽ tìm cách ăn chặn tiền của nhau. Và khi ai đó bị đụng đến quyền lợi thì tất nhiên sẽ chẳng thể im lặng.

Các phong trào được gọi là đấu tranh dân chủ, à mà đúng ra phải là các phong trào tự nhận mình là đấu tranh cho "dân chủ"- chúng là tập hợp của những con người không có lí tưởng, không có một tôn chỉ chung. Chúng chỉ là một đám người thích tiêu tiền mà không thích bỏ hồ hôi công sức đi làm, mà chỉ thích bỏ tí nước bọt hay múa tí lưỡi để kiếm tiền thôi. Chẳng có cái gì gọi là lí tưởng cho nên chúng không được nhân dân ủng hộ vì vậy đã đi hết từ thất bại này tới thất bại khác

Đoan Trang hay bọn người tự cho mình là "nhà dân chủ" thì đều trong tâm trạng như nhau thôi mà. Đai loại cái kiểu văn phong xưa nhất quả đất như: “Chẳng còn biết tin vào ai bây giờ”, “Thế này thì bao giờ mới thắng được cộng sản”, “Buồn”… Buồn cũng đúng, không biết tin vào ai cũng chuẩn. Vì bọn rận chủ chẳng có ai đáng tin cả. Cái tổ chức này lập ra chỉ để kiếm tiền bỏ túi, chứ chẳng có gì khác ngoài tiền cả đâu. Giờ dân không tin tưởng chẳng ai nghe theo, Tây bớt rót vốn "đói móc mõm" đã thế bọn "dân chủ" đầu sò lại còn ăn chặn tiền. Đúng là quá "lởm "và quá chán

Nỗi lo của Đoan Trang là một nỗi lo chính đáng, và hơn hết nỗi lo của Đoan Trang đó cũng là nỗi lo của toàn đám người gọi là "đấu tranh cho dân chủ". Họ có thể tin vào ai khi các đàn anh, các đầu sò của chúng- những kẻ suốt ngày nói "nhân nghĩa". đấu tranh cho "dân chủ". Nhưng lại tham ô, tham nhũng ầm ầm. Ăn chặn tiền mồ hôi xương máu của Kiều bào gửi về cho "dân oan" để ăn chơi trác tán. Thử hỏi cứ thế thì bảo làm sao mà lại không "chán"...

Có thể nói, chưa khi nào làng zân chủ Việt lại rối ren và lục đục như hiện nay. Các thành viên của phong trào không ngừng tố cáo, phanh phui, bóc mẽ lẫn nhau, trong khi dư luận thì tiếp tục nhìn họ với một con mắt khinh bỉ và xem thường. Nội bộ rệu rã, các thành viên vì liên tục ăn chặn tiền của nhau nên chẳng ai còn tin ai. Thử hỏi với thực tại ảm đảm như vậy thì tương lai nào cho họ. Câu trả lời chắc ai cũng rõ ràng rồi, với những kẻ mà mục đích ngay từ đầu đã là xấu xa, chuộc lợi cho bản thân thì sẽ sớm bị xã hội đào thải thôi

Cái phong trào đội lốt "dân chủ" ở Việt Nam thực chất là tập hợp của những kẻ "làm tiền chính trị", coi việc đó như một cái cần câu cơm trong thời buổi thị trường này. Chỉ cần còn tiền ở bên ngoài rót vào đều đều thì ở trong nước vẫn sẽ có những kẻ sẵn sàng sủa ầm ĩ các khẩu hiệu "dân chủ, nhân quyền"

Như bán hàng đa cấp thôi, cái gì mà đã lừa đảo thì cũng chỉ một thời gian người ta phát giác ra thìkr ư nkhông còn gì để nói, giờ không ai tin cũng là chuyện đương nhiên, người ta còn chưa đập vào mặt là may chứ còn tin cái vẹo gì, mỗi thời đều có những loại người xảo trá như thế này nhỉ, đúng là xã hội ở đâu cũng có người tốt kẻ xấu, đời nhiều người bình thườn như mình thì xã hội nó bình bình quá, phẳng lặng quá.

Đoan Trang, tìm hiểu thấy đúng là con điếm, nhưng mà nghĩ cũng tởm thế, một con quá xấu, nhìn quá tởm thế mà thấy thằng dâm chủ vần lao vào húp soàm soạt, nồi nào úp vung nấy có khác, ngưu tầm ngưu mà tầm mà, những kể vừa vô học vừa không có tiền như thế này thì việc giúp nhau giải quyết nhu cầu sinh lý âu cũng là chuyện đương nhiên có thể hiểu được, giờ thì có tiền rồi

Chỗ mình xung thế, ban đầu nhiều người cũng ra hóng hơt cái vụ mà đông đông ở Formosa, nhưng giờ biết đây là âm mưu của kẻ xấu nên mọi người cũng không ra hóng nữa, thực ra toàn mấy người theo đạo ra hóng thôi, có ông thì theo, có bữa họp nhau lại nói cái gì để sáng mai đi, mình không theo đạ nên không được vào, nhưng giờ mấy ông ấy kể lại, nói thực ra ai cũng biết là đền bì như vậy là tốt rồi, nhưng mà cha nói chẳng lẽ không nghê nên đi theo thôi, một số thì thân với cha nên cha nói là đi rất nhiệt tình, nói chung là có ăn chia chứ không ai cho không ai cái gì

Cái kim trong túi lâu ngay cũng phải lòi mũi ra, không thể giấu người khác ca đời được, tốt hay đẹp một thời gian thì người ta cũng biết hết, như bán hàng đa cấp đấy, đúng đúng bọn này như bọn bán hàng đa cấp hút máu người khác để sống, cũng lừa người ta, ban đâu cũng nói là mình là người tốt, mình chỉ muốn giúp mọi người nhưn biết đâu chúng nó đang hại mình, người ta giờ mà thấy những thằng bán hàng đa cấp là y chang bi đánh, chỉ những người dân nghèo bị lừa, ít tiếp xúc với thông tin thì bị lừa, giờ những thằn này làm gì lừa được những người hay độc tin tức thời sự rồi có những cách nhìn đa nhiều tư nhiều gốc độ khác nhau , chỉ lừa được những người thiếu thông tin, tính nóng vội không chịu suy nghĩ thôi

Giờ lu cũng khó, tiền cũng chẳng xong, không ai tin nữa, không ai theo nữa, không quấy phá được nữa thì làm sao mà mấy ổng ở bên kaia ông gửi tiền cho được, không làm được việc thì chỉ có cách loại bỏ chứ còn gì nữa, con về cũng không được, người ta chỉ tha thứ một hai lần chứ tha thứ cho cả đời sao được , cái giá nhận được là đăt lắm, quá đắt, người đời nói rồi, vì bào ứng đến thường hơi muộn nên người ta không có cảm giác lo sợ. chưa nhận ra được cái tác hại của những hành động của bẩn thân

Lợi dụng tình hình phức tạp tại các tỉnh miền trung sau thảm họa môi trường biển những tháng qua, đám rận đã thi nhau chém gió trên mạng 1 cách thô thiển. Những khó khăn của nền kinh tế đã biến một bộ phận các nhà rân chủ Việt hóa "lưu manh" để ăn vạ, câu kết với xã hội đen để kiếm sống. Những thành phần ấy lấy đâu ra thực lực và chính nghĩa để đại diện cho cái gọi là “phong trào dân chủ” để đem ra so sánh với chính đảng của bà Aung San Suu Kyi tại Myanmar. Thật ngu xuẩn

Các bậc rận chủ (ý chỉ những kẻ bợ đít ngoại bang, hành nghề dân chủ chống phá dân tộc) có quy luật viết, sáng chế, nhào nặn bệnh phẩm xuyên tạc theo thời gian. Cứ mỗi năm trôi qua, những toan tính và dự định của phong trào rân chủ Việt lại rơi vào bế tắc: Dân chủ được mở rộng, Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp quốc, tình hình chính trị - xã hội ổn định… Tuy vậy, dưới cách “chém gió” theo kiểu “gỡ gạc” của các nhà rân chủ, đây là năm của “dân chủ và nhân quyền” có tác dụng thức tỉnh nhiều người dân quan tâm đến tình hình đất nước. Thế thì sao có thể thắng được cộng sản Việt Nam đây rận ơi

Đúng là cuộc sống có khác, có nhiều kẻ ghen ăn tức phản ứng ra mặt khi có những mâu thuẫn khi hoạt động chống đối, hoặc khi đám rận mâu thuẫn về lợi ích với nhau. Quay ra đâm sau lưng nhau một cách ghê gớm, không có sự đoàn kết cũng như không có 1 lý tưởng khi hoạt động thì có cố gắng bằng trời cũng thế mà thôi. Tuy nhiên, dù đám rận có thế nào đi chăng nữa thì với những người có lương tri và trách nhiệm có lẽ chẳng ai thèm tin và nghe theo những lời hô hào, kích động mà ngay bản thân nó đã chứa đựng những điều chẳng lấy gì làm tốt đẹp khi chính những người đưa ra những lời kích động đó là những người đang chống phá lại đất nước, dân tộc này.

Nhìn lại thời gian qua, nhiều vấn đề chính trị - xã hội trong và ngoài nước được các nhà rân chủ lợi dụng để xuyên tạc, nhưng dường như những kết quả ít ỏi đạt được không khiến các nhà rân chủ quan tâm, đơn giản chỉ vì: miễn có tiền là được. mà xin thưa với các quý vị là làm gì mà chỉ nghĩ đến chuyện tiền nong thì thật sự chán chết đi được, làm thế sao mà bền được, có lẽ đám rận nên nghỉ cmn đi là vừa đó, đừng lạc lõng giữa xã hội Việt nữa đi

Lâu nay trong ao làng dân chủ Việt ngày đêm hô hào đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho sự phát triển của đất nước Việt Nam. Nhưng sự thật có phải vậy không khi ngày càng có nhiều người trong cái ao ấy liên tiếp bóc mẽ và bạch hóa phong trào dân chủ? Họ chẳng khác nào đây là gánh hát rẻ tiền của những kịch sỹ muốn thể hiện mình. Những thành phần ấy lấy đâu ra thực lực và chính nghĩa để đại diện cho cái gọi là “phong trào dân chủ”. Lo lắng cho phong trào dân chủ quốc nội là điều dễ hiểu mà em Đoan Trang

Với đạo đức, nhân cách, lối sống, cũng như thái độ chính trị của các nhà zân chủ cuội như Phạm Đoan Trang, Nguyễn Quang A, Vượng râu, Nguyễn Tường Thụy, Cấn Thị Thêu... toàn những anh hùng vào tù ra tội không biết bao lần vì tội ngu xuẩn chống phá quê hương, như vậy thì phong trào dân chủ Việt trông ngóng gì với những con người này. Mình nghĩ cứ theo cái đà này thì phong trào dân chủ Việt sẽ đi vào ngõ cụt thì cũng đâm vào đá, vào tường mà thôi.

Nếu dùng một từ mà có thể lột tả hết được bản chất của phong trào dân chủ cuội thì đó là chữ “tiền”. Mục đích cuối cùng của đấu tranh hay đấu đá cũng chỉ vì tiền. Nếu chỉ vì thế mà luôn đứng ra kêu gọi biểu tình, tuần hành thì có đáng không rận ơi. Rồi đây con tàu dân chủ cuội sẽ chết chìm chết đắm như thế nào khi những anh em cùng hội cùng thuyền chỉ lo đấu đá lẫn nhau thay vì “đấu tranh” như lời họ thường nói?

Đăng nhận xét