Bài mới nhất

28/11/2016

Tiêu chuẩn kép trong nhân quyền kiểu Mỹ

Hoa đất

Tiêu chuẩn kép là cụm từ thường được dùng để chỉ tình trạng trong cùng một vấn đề hoặc một tình huống nhưng lại có những cách nhìn nhận, xử lý hoàn toàn khác nhau. Thời gian qua, Mỹ tích cực lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Tuy nhiên, tiêu chuẩn kép về nhân quyền là vấn đề mà Mỹ đang cố tình áp đặt nhằm thực hiện tham vọng chính trị, ngoài giao của mình. Đây là một hình thức phân biệt đối xử nghiêm trọng, vi phạm nguyên tắc luật pháp hiện đại là: tất cả các bên đều bình đẳng trước pháp luật, không phân biệt tầng lớp, địa vị xã hội, dân tộc, giới tính, tôn giáo và độ tuổi. 

Edward Snowden

Ngày 09/06/2013 , Edward Snowden, cựu nhân viên tình báo Mỹ chính thức xuất hiện trước toàn thế giới, là người cung cấp thông tin về PRISM theo tiết lộ của nhân vật này thì toàn bộ hệ thống máy chủ của các tập đoàn truyền thông lớn ở Mỹ như Verizon, Yahoo, Google… đã bị CIA và NSA trực tiếp xâm nhập theo chương trình PRISM nhằm kiểm soát các thông tin kinh tế, tài chính, xã hội, an ninh, quốc phòng… ở trong và ngoài nước Mỹ. Chương trình nghe lén toàn cầu này đã làm hoen ố “thanh danh” của nước Mỹ vốn luôn rao giảng về “dân chủ”, “nhân quyền” và “tự do”.

Đối với người dân Mỹ và các nước khác, Edward Snowden chẳng khác nào là một vị “anh hùng nhân quyền” khi dám vạch mặt bộ mặt thực sự của chính phủ nước này. Nhưng đối với chính quyền Mỹ, đây thực sự là “cái gai trong mắt” cần phải được loại bỏ. Nhiều lệnh truy nã gắt gao và giao ước dẫn độ Edward Snowden đã được Mỹ phát đi toàn cầu. Theo tính toán, nếu bị dẫn độ về Mỹ, Edward Snowden có thể phải đối diện với mức án 30 năm tù giam.

Nhiều quốc gia và tổ chức đã lên tiếng bảo vệ và đề cử các giải thưởng nhân quyền cho Edward Snowden. Tuy nhiên, sự thật không đơn giản như chúng ta nghĩ.

Gần đây nhất, Edward Snowden được đề cử nhận giải thưởng Ossietzky Prize, một giải thưởng tôn vĩnh những đóng góp xuất sắc trong lĩnh vực tự do ngôn luận tại Na Uy. Mặc dù sống lưu vong ở Nga nhưng những quy định gắt gao trong tiêu chuẩn kép về nhân quyền mà Mỹ đặt ra không cho phép Edward Snowden có thể dễ dàng nhận giải. Mặc cho Edward Snowden đã gửi đơn kiện tới tòa án tối cao Na Uy, yêu cầu được đảm bảo an toàn khi tới Na Uy nhận giải thưởng, tuy nhiên điều này đã bị chính tòa án Na Uy bác bỏ. Lý do được đưa ra là Edward Snowden có tên trong danh sách dẫn độ của Mỹ và chưa có sự đồng ý của Mỹ về vấn đề bảo lãnh.

Trong ba năm qua, Edward Snowden đều được đề cử giải thưởng Nobel hòa bình, một giải thưởng được trao tại Na Uy, nhưng vẫn chưa lần nào giành được giải thưởng này. Phải chăng có mối liên hệ chặt chẽ giữa chính phủ Mỹ và Na Uy trong việc thực hiện các tiêu chí về nhân quyền? Có một thế lực nào đấy đang cố tình muốn đẩy Edward Snowden vào tình thế đường cùng?


Như vậy, không khó để hiểu được logic trong cách áp dụng tiêu chuẩn kép về nhân quyền của Mỹ. Hàng ngày chúng vẫn rêu rao, vu cáo các nước khác vi phạm dân chủ, nhân quyền. Thế nhưng, chính những cá nhân đứng ra tố cáo Mỹ vi phạm dân chủ, nhân quyền thì quốc gia này xem đấy là hành vi vi phạm pháp luật cần phải trừng trị, ngay cả khi phải áp dụng cả công nghệ ngoại giao áp đặt của mình.

Hot!

Từ khóa SEO:

17 nhận xét:

Việc Mỹ đặt chương trình nghe lén toàn cầu này chắc cũng chả ai lạ lẫm gì nữa. Thỉnh thoảng lại có một vài thông tin trên thế giới khi phát hiện ra tình trạng các cơ quan như CIA, NASA thu thập tin tức từ những mạng xã hội. Mỹ đúng là đất nước tự do đấy, nhưng mà xin thưa là cái tự do của các bạn đang bị kiểm soát khá nhiều. Mỹ tập trung kiểm soát, thu thập thông tin người dùng, các cuộc gọi thoại giữa người dùng để thu thập tin tức phục vụ cho các hoạt động của mình, nhưng mà việc dùng súng thì lại không đi kiểm soát, dẫn đến cứ lâu lâu lại có mấy vụ nổ súng đấy. Cho nên là đừng có nhìn Mỹ với ánh mắt ao ước nữa. Một nơi bạn được tự do nói bất cứ cái gì và nhà cầm quyền đều biết thì chưa chắc bạn đã được yên đâu

Mỹ là một cường quốc và đầy tham vọng, nhưng chúng ta không thể biết hêt được tham vọng của Mỹ, nhưng qua những gì ta biết thì tham vọng đó không hề nhỏ. Mỹ luôn lấy cái mác dân chủ nhân quyền để áp đặt lên các nước khác, trong đó có Việt Nam. Và tất nhiên dân chủ nhân quyền là đúng nhưng mà kiểu Mỹ thì không thể chấp nhận được.

Từ lâu nước Mỹ vẫn luôn tự hào, tự vỗ ngực mà khoe khoang về những giá trị "dân chủ, nhân quyền" mang màu sắc của nước Mỹ. Thế nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc để Mỹ dễ dàng thực hiện can thiệp vào công việc nội bộ của các nước, đặc biệt là các nước đối lập về thể chế chính trị như Việt Nam.

Ngay bản thân Mỹ cũng gặp những vấn đề về nhân quyền, người dân Mỹ cũng đâu được có cho mình cái quyền tự do dân chủ đau. nên là mọi điều chỉ là tương đối thôi chứ không thể ép các quốc gia khác được

Mỹ họ tự đặt ra cái gọi là dân chủ nhân quyền kiểu Mỹ và coi đó là thứ dân chủ tuyệt đối và họ dựa vào đó mà cáo buộc các quốc gia không theo họ là vi phạm dân chủ nhân quyền. Thế nhưng, chính những cá nhân đứng ra tố cáo Mỹ vi phạm dân chủ, nhân quyền thì quốc gia này xem đấy là hành vi vi phạm pháp luật cần phải trừng trị, ngay cả khi phải áp dụng cả công nghệ ngoại giao áp đặt của mình.

Không khó để hiểu được logic trong cách áp dụng tiêu chuẩn kép về nhân quyền của Mỹ. Hàng ngày chúng vẫn rêu rao, vu cáo các nước khác vi phạm dân chủ, nhân quyền. Thế nhưng, chính những cá nhân đứng ra tố cáo Mỹ vi phạm dân chủ, nhân quyền thì quốc gia này xem đấy là hành vi vi phạm pháp luật cần phải trừng trị, ngay cả khi phải áp dụng cả công nghệ ngoại giao áp đặt của mình. Đừng nghĩ Mỹ muốn nói gì cũng được.

Tiêu chuẩn kép là cụm từ thường được dùng để chỉ tình trạng trong cùng một vấn đề hoặc một tình huống nhưng lại có những cách nhìn nhận, xử lý hoàn toàn khác nhau. Thời gian qua, Mỹ tích cực lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Tuy nhiên, tiêu chuẩn kép về nhân quyền là vấn đề mà Mỹ đang cố tình áp đặt nhằm thực hiện tham vọng chính trị, ngoài giao của mình. Đây là một hình thức phân biệt đối xử nghiêm trọng, vi phạm nguyên tắc luật pháp hiện đại là: tất cả các bên đều bình đẳng trước pháp luật, không phân biệt tầng lớp, địa vị xã hội, dân tộc, giới tính, tôn giáo và độ tuổi.

Đối với Mỹ thì chỉ có họ mới có quyền được nói đến tự do, dân chủ, nhân quyền với nước khác mà thôi, còn không có nước nào được đánh giá cái giá trị tự do nhân quyền của họ hết.

Theo bình chọn của các nhà nghiên cứu, Mỹ đứng 23 thế giới về tự do báo chí. Đây không phải là thứ bậc cao. Về luật pháp Quốc hội Mỹ, Tòa án tối cao liên bang và chính quyền các bang đã ban hành hàng trăm văn bản làm công cụ điều chỉnh và hạn chế về quyền tự do báo chí. Hiến pháp Mỹ chỉ cấm Quốc hội liên bang chứ không cấm chính quyền các bang ban hành các văn bản quy phạm pháp luật có khả năng hạn chế quyền tự do báo chí. Mặt khác, trong khi xử các vụ án liên quan đến tự do báo chí, Tòa án tối cao Mỹ thường đưa ra các phán quyết cụ thể và bắt buộc thực thi trong trường hợp tương tự.

Luôn tuyền truyền cho nền tự do dân chủ rởm của mình, những thực sự ở Mỹ thì sao?
Ở Mỹ, có hai công cụ chủ yếu được dùng để điều phối tự do báo chí là sức mạnh quyền lực chính trị và tài chính. Hai gọng kìm này là công cụ mềm dùng để điều chỉnh các chủ báo để rồi chính các chủ báo này phải thốt lên rằng “Chúng ta bị lừa gạt bởi giới cầm quyền, thông tin bị cắt xén, và các cuộc tranh luận bị cản trở. Họ cho rằng như thế là cần thiết để duy trì một nền dân chủ thực sự… hệ thống báo chí của chúng ta đang trở thành thiên đường của những kẻ lừa dối”. Nhà báo kỳ cựu Peter Amlt chỉ vì trả lời phỏng vấn trên đài truyền hình Al Jazeera không có lợi cho ý đồ của Mỹ trong cuộc chiến tranh vùng vịnh đã bị hãng NBC đột ngột chấm dứt hợp đồng. Ông nói “Tôi bị sa thải vì đã nói lên sự thật”.

1/2010 thông qua bài phát biểu của ngoại trưởng Hilarry Clinton, Chính phủ Mỹ tuyên bố nâng vấn đề tự do Internet lên thành một khía cạnh của nhân quyền. Nước Mỹ cũng nhân mạnh tự do Internet là ưu tiên số một cho chính sách đối ngoại của mình nhằm mục đích phê phán một số quốc gia mà họ cho rằng không mở cửa không gian mạng. Rồi quả bom Wikileaks bùng nổ, chính quyền Mỹ lại ra sức ngăn cản truy cập trang web của Wikileaks, chính quyền Mỹ tìm mọi cách dẫn độ cho được ông chủ của trang web này về Mỹ đòi xét xử dù tội danh chưa thể xác định chính xác, chỉ vì ông này đã tiết lộ bí mật ngoại giao của nước này lên không gian mạng. Họ phong tỏa tất cả các tài khoản Wikileaks và cấm vận các công ty ủng hộ trang web này. Ngày 5/6/2013, dư luận Mỹ chấn động khi báo Anh The Guardian phanh phui Cơ quan An ninh quốc gia Mỹ (NSA) đã bí mật nghe lén điện thoại hàng chục triệu người Mỹ sự dụng dịch vụ của hang viễn thông Verizon. Một ngày sai cơn địa chấn, báo Washingtone Post lại lôi ra ánh sáng vụ NSA và cục Điều tra liên bang Mỹ FBI truy cập trực tiếp vào hệ thống máy chủ hàng loạt tập toàn công nghệ lớn để lấy thông tin người sử dụng Internet. Dư luận phản đối việc xâm phạm đến quyền riêng tư này là không thể chấp nhận được

Người Mỹ luôn đề cao sự tự do cá nhân và bình đẳng giữa mọi người. Ai cũng đều được đối xử công bằng với mức độ tôn trọng như nhau và có quyền ngang nhau trong cuộc sống. Những trên thực tế thì sao, mọi nguồn thông tin đều bị kiểm soát thậm chí kiểm soát một cách găt gao, khác với Việt Nam, người dân có thể đăng thông tin một cách thoải mái, một số “dân chủ” dởm còn thoải mái lên mạng chửi bới chế độ mà không hề bị bắt, không bị trấn áp như ở Mỹ, nếu như ở Mỹ chắc chắn những kẻ chân chủ dởm này đứt lâu rồi

Anh nói hay như đài, mỗi tội anh không làm hay như lời anh nói, anh gần giống vứi thằng Trung Quốc xi nhan bên phải nhưng lại rẻ trái, nói về tự do, về nhân quyền về dân chủ, nhưng thực chất chỉ có người dân mỹ những người sinh sống dưới chế độ hà khắc đó mới biết được có thực sự dân chủ hay không, hay là một sự kìm kẹp, gông xích, một đất nước hoàn toàn không có tự do như lời chúng nói.

thực nực cười cho cái gọi là tiêu chuẩn kép trong nhân quyền của Mỹ khi mà hàng ngày chúng vẫn rêu rao, vu cáo các nước khác vi phạm dân chủ, nhân quyền. Thế nhưng, chính những cá nhân đứng ra tố cáo Mỹ vi phạm dân chủ, nhân quyền thì quốc gia này xem đấy là hành vi vi phạm pháp luật cần phải trừng trị.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Thực tế cho thấy rằng Mỹ đang trở nên cô độc hơn khi cố tình tạo ra những giá trị nhân quyền ảo này và thực hiện nó bằng sức mạnh cưỡng ép và gây thảm họa cho các nước có nền văn hóa chính trị khác biệt với Mỹ. Bằng chứng cho thấy rõ đó là cảnh hoang tàn tại chiến trường của Syria là điều cho thấy Mỹ đang cố gieo rắc nỗi sợ hãi cho nhân dân Syria; việc Mỹ nuôi IS để thực hiện giá trị nhân quyền cho khu vực Trung Đông, thế nhưng IS lại đang quay lại cho Mỹ thấy nhân quyền đó không phù hợp với các nước ở Trung Đông.

Với Việt Nam, khi Mỹ áp đặt luật chắc chắn đám dân chủ Việt trong nước thêm mở cờ trong bụng vì lại có những cách để xuyên tạc và đánh đu theo những giá trị nhân quyền Mỹ. Phải chăng đây chính là những cách thức mà Mỹ ban ra để cứu cánh đồng minh đang bị chết dần héo mòn ở Việt Nam khi mà bị dư luận xã hội lên án gay gắt thời gian qua.

Đăng nhận xét