Bài mới nhất

10/12/2016

Hiểu thế nào là xúc phạm lãnh tụ - xin gửi Mặc Lâm

Hoa đất

Mặc Lâm của RFA bênh vực cho Phùng Hiệu

Gần đây, phóng viên Mặc Lâm của đài Á châu tự do có bài viết: “Xúc phạm lãnh tụ, một cái gông mới cho nhà báo”. Nội dung bài viết là sự cảm thông và ủng hộ những suy nghĩ của Nhà báo Phùng Hiệu, phóng viên báo Nhà báo và Công luận. Chúng ta còn nhớ, cách đây không lâu, với status xúc phạm lãnh tụ Phidel Castro ông Phùng Hiệu đã bị đình chỉ công tác. Động thái này được Mặc Lâm xem là cái gông đối với Nhà báo và cho rằng Việt Nam vi phạm tự do báo chí.

Hãy xem cách mà Phùng Hiệu xúc phạm lãnh tụ Fidelvà người dân Cuba, chúng ta không thấy có bất cứ sự thương hại nào với quyết định đình chỉ công tác nhà báo này:

“Xin thắp cho ông Fidel Castro một nén nhang, chúc cho dân tộc của ông bước sang một trang sử mới. Sau gần 50 năm cai trị đất nước Cuba với sự độc tài, bảo thủ và tôn thờ chủ nghĩa Marx một cách mê muội, ông Fidel Castro đã để lại một Cuba nghèo nàn, lạc hậu với những chiếc xe Lada cũ kỹ thời Xô Viết và những chiếc tivi màn hình đen trắng.
Mấy hôm nay báo chí và nguời dân nuớc tôi cứ ngây thơ ca ngợi, tiếc thuơng ông mà không xót xa cho một đất nước hơn nửa thế kỷ chìm đắm, ngủ quên trong lạc hậu và bị cô lập, cấm vận; mất cả quyền tự do, bình đẳng. Rất may nguời em của ông đã nhìn thấy và kịp vực dậy, đưa dân tộc thoát dần ra khỏi tối tăm. Hy vọng sau khi ông mất nguời dân Cuba sẽ hòa nhập vào thế giới tiến bộ của con nguời.”

Còn nhớ cách đây không lâu, nhà báo Đỗ Hùng, Phó Tổng Thư ký tòa soạn báo Thanh Niên, phụ trách nội dung online đã đăng một status có tính chất bỡn cợt với Bác Hồ và cách mạng cũng đã được cơ quan chức năng cho “về vườn”

“Lúc ấy, Thế chiến (thứ mấy tớ ... nhớ), Đế quốc đánh với Phát xít. Phía Phát xít, Thống chế chết. Đám tướng tá, lính lác đánh đấm kém, chết hết (...) sót mấy mống. Phía Đế quốc thắng lớn. Thế chiến kết thúc.
Chớp lấy cái thế ấy, bác Ái Quốc, tướng Giáp với mấy chú, mấy mế xứ Pác Bó vác cuốc, vác giáo mác, vác súng ống xuống đánh phát xít, đánh Pháp, cướp lấy khí giới, cướp thóc, chiếm bốt, cứ thế đánh tới bến...”

Có thể nhận thấy, Phùng Hiệu và Đỗ Hùng không chỉ có hành vi xúc phạm lãnh tụ, coi thường dân tộc mà họ đang đánh mất lập trường chính trị của mình. Một người làm báo, là Đảng viên họ phải giữ vững cơ sở tư tưởng là chủ nghĩa Mác Lê Nin, phụng sự dân tộc. Nhưng họ lại phủ định chủ nghĩa Mác, phủ nhận thành quả cách mạng. Đấy là hành vi đáng để xã hội phải lên án. Khi nhận thức không đúng thì hành động của họ trong thực tiễn liệu có đạt chuẩn hay không?

Ngụy biện thay cho hành vi bất cần của Phùng Hiệu, Mặc Lâm còn cho rằng quyết định đình chỉ công tác với ông như là “cái gông đeo vào cổ”. Hãy nhìn sang một số quốc gia khác, với những hành vi tương tự đã bị xử lý như thế nào.

Cảnh sát Thái Lan đã bắt giữ đối tượng Jatupat Boonpattararaksa, người bị cáo buộc tội xúc phạm hoàng gia. Chỉ vì hành động Boonpattararaksa đã chia sẻ trên Facebook bài viết của một hãng tin nước ngoài về tiểu sử bằng tiếng Thái của tân vương (một tay chơi trước lúc lên làm quốc vương). Theo luật của Thái Lan, người xúc phạm hay đe doạ vua, hoàng hậu, người kế nhiệm hay nhiếp chính sẽ bị phạt đến 15 năm tù giam.

Hay như tổng thống mới đắc cử Donal Trump bảo vệ quan điểm cho rằng những người Mỹ có hành vi đốt quốc kỳ Mỹ - một hành vi xúc phạm dân tộc cần phải bị đối mặt với "những hậu quả" và ông đề nghị mức phạt là một năm tù hoặc tước quyền công dân của họ. 

Trong khi đó, 9 nhân viên khác của tờ Myanmar Herald được tha bổng trong phiên xử diễn ra vào hôm thứ 3 (21-7). Vụ kiện này do phía Bộ Thông tin Myanmar đâm đơn từ tháng 1-2015. Tờ báo nói trên bị cho là “phỉ báng” ông Thein Sein vì đã đăng một bài phỏng vấn chỉ trích ông này.

Năm 2015, hai nhà báo của tờ Myanmar Herald có hànhvi “phỉ báng” ông Thein Sein (Tổng thống Myanma). Sau khi bị bắt giữ và được thả ngay sau đó, họ đã phải nhận mức phạt tiền cao nhất vì vi phạm Đạo luật Truyền thông mới được ban hành.


Nhìn về hành vi của Phùng Hiệu và Đỗ Hùng thì việc đình chỉ công tác với họ là còn nhẹ so với thực tế. Vì vậy, Mặc Lâm không nên cứ phải xuyên tạc một cách vô căn cứ như vậy.

Hot!

Từ khóa SEO:

30 nhận xét:

Với một kẻ tư cách tồi như vậy thì chẳng có lý do gì tiếp tục để một kẻ như Phùng Hiệu tiếp tục được đứng trong hàng ngũ phóng viên nhà báo nữa. Thiết nghĩ Bộ Thông tin truyền thông nên sớm có quyết định loại bỏ những kẻ như thế này ra khỏi làng báo đi còn làm gì nữa. Bọn kìa cũng chỉ là mẹ hát con khen hay mà thôi.

Fidel Castro là nhà lãnh đạo tầm vóc thế giới, ông là vị lãnh tụ mà tất cả những nhà lãnh đạo chân chính đều phải ngả mũ. Ông đã tạo nên một Cuba anh hùng, một Cuba theo đúng nghĩa xã hội chủ nghĩa. Mặc dù ở ngay gần Mĩ, bị Mĩ cấm vận, bị Mĩ chèn ép, nhưng Cuba vẫn đạt được những thành quả đáng kể. Ở đất nước Cuba, học sinh từ tiểu học tới đại học được giáo dục miễn phí. Giáo dục Cuba thuộc hàng tiên tiến trên thế giới, ngang với Đan Mạch. Người dân được hưởng dịch vụ y tế miễn phí. Trẻ em từ 1 đến 6 tuổi không bị thiếu sữa,.... Nói chung Cuba đã lo cho người dân hết mức có thể. Thế mà nhà báo Phùng Hiệu lại ăn nói sằng bậy. Bị đình chỉ công tác như thế là quá nhẹ cho ông ta, còn kêu ca gì nữa

Vâng anh Phùng Hiệu ạ, anh có biết hai phần ba nhân dân Việt Nam mong mỏi được như Cuba không? Nhân dân Cuba được hưởng dịch vụ y tế và giáo dục miễn phí. Cuba có một nền giáo dục và y tế tiên tiến tầm cỡ thế giới. Anh Phùng Hiệu anh đừng có tưởng anh là nhà báo thì thích nói cái gì thì nói, nói sằng nói bậy gì cũng được. Nói thật anh bị đình chỉ là quá nhẹ. Các hành động, hay có lời nói xúc phạm lãnh tụ như Phùng Hiệu hay nhà báo Đỗ Hùng thì bị đình chỉ là quá nhẹ rồi. Đặc biệt là cái tên Đỗ Hùng lại phủ nhận thành quả cách mạng phỉ bám lãnh tụ Việt Nam thì tội hắn càng nặng. Xử thế là quá nhẹ tay rồi là khác

Hồ Chí Minh, Fidel Castro là những vị lãnh tụ trong số ít các vị lãnh tụ có thể ghi tên mình vào trong huyền thoại ngay từ thời khi còn sống. Họ thuộc lớp các nhà cách mạng kiệt xuất của thế giới thứ ba từng cống hiến đời mình cho lý tưởng tự do và giải phóng dân tộc . Những vị lãnh tụ này xứng đáng được mọi người dân tiến bộ trên thế giới kính yêu. Hai nhà báo Phùng Hiệu và Đỗ Hùng thật là quá sấc sược khi dám phỉ báng lãnh tụ, những vị lãnh tụ hết mực kính yêu này. Quả thật bọn nhà báo vô lương tâm bị xử như thế là còn quá nhẹ, cho nên tốt nhất là đừng có kêu ca

Nhà báo không phải là người muốn nói gì thì nói, báo chí đâu phải là thứ quyền lực thứ tư, không ai chấp nhận cho họ việc làm như vậy. Nhà báo hoạt động điều đầu tiên là phải dựa trên tinh thần sự thật, phản ánh sự thật, nếu nhà báo mà dối trá thì đương nhiên phải chấp nhận bị xử lý.

Thực sự chúng ta cảm thấy được vui vì cách xử lý nhanh chóng của Bộ 4T, Bộ đã vào cuộc nhanh chóng và đưa ra quyết định một cách kịp thời. Chúng ta không thể nào để trong làng báo có một kẻ thoái hóa về chính trị như vậy được, đó là điều sẽ làm hủy hoại nền báo chí Việt Nam.

Mặc Lâm nên nhớ rằng trong tự do ngôn luận thì ở đâu cũng có những quy định để hạn chế những quyền đó, không thể nào cứ viện vào tự do ngôn luận để muốn làm gì thì làm, kể cả việc xuyên tạc sự thật. Nhà báo thì càng không thể chấp nhận được điều đó.

Xúc phạm bất kỳ một cá nhân nào trong xã hội đều là điều đáng trách, và đương nhiên càng đáng trách hơn khi mà xúc phạm một lãnh tụ, một người đã hy sinh cả cuộc đời mình vì lý tưởng cao đẹp, vì dân vì nước. Không những xúc phạm, ông nhà báo này còn xuyên tạc sự thật, khiến cho người đọc có cái nhìn sai lệch về chủ tịch Phidel.

Tôi hỏi Mặc Lâm có quốc gia nào trên thế giới này cho nhà báo muốn làm gì thì làm, không thể có điều ấy được, nếu làm như vậy thì làm gì còn trật tự kỷ cương. Quyền của người này sẽ xâm phạm đến quyền của người khác, chẳng nhẽ đề cao quyền tự do ngôn luận của nhà báo mà quên đi quyền được bảo đảm danh dự của chủ tịch Phidel

Bản chất của Mặc Lâm này vốn chỉ là những kẻ nhận tiền của đài báo nước ngoài để chống phá Việt Nam mà thôi, chả vậy mà chúng ta cứ để ý xem có bao giờ viết được bài nào nói tốt về Việt Nam không mà chỉ toàn là nói xấu, xuyên tạc, chỉ vậy thôi cũng thấy sự thiên lệch của chúng rồi.

Mặc Lâm đang giả ngu hay thực sự là ngu thật, chả có chế độ nào, xã hội nào trên thế giới này lại chấp nhận những hành vi như của Đỗ Hùng, Phùng Hiệu cả, chúng là những kẻ hủy hoại mục đích ban đầu, cao quý của nghề báo, chúng biến nghề báo thành thứ để kiếm kiếm quyền.

Phùng Hiệu và Đỗ Hùng không chỉ có hành vi xúc phạm lãnh tụ, coi thường dân tộc mà họ đang đánh mất lập trường chính trị của mình. Một người làm báo, là Đảng viên họ phải giữ vững cơ sở tư tưởng là chủ nghĩa Mác Lê Nin, phụng sự dân tộc. Nhưng họ lại phủ định chủ nghĩa Mác, phủ nhận thành quả cách mạng. Đấy là hành vi đáng để xã hội phải lên án. Khi nhận thức không đúng thì hành động của họ trong thực tiễn liệu có đạt chuẩn hay không?

Fidel Castro là nhà lãnh đạo tầm vóc thế giới, ông là vị lãnh tụ mà tất cả những nhà lãnh đạo chân chính đều phải ngả mũ. Ông đã tạo nên một Cuba anh hùng, một Cuba theo đúng nghĩa xã hội chủ nghĩa. Mặc dù ở ngay gần Mĩ, bị Mĩ cấm vận, bị Mĩ chèn ép, nhưng Cuba vẫn đạt được những thành quả đáng kể. Ở đất nước Cuba, học sinh từ tiểu học tới đại học được giáo dục miễn phí. Giáo dục Cuba thuộc hàng tiên tiến trên thế giới, ngang với Đan Mạch. Người dân được hưởng dịch vụ y tế miễn phí. Trẻ em từ 1 đến 6 tuổi không bị thiếu sữa,.... Nói chung Cuba đã lo cho người dân hết mức có thể. Thế mà nhà báo Phùng Hiệu lại ăn nói sằng bậy. Bị đình chỉ công tác như thế là quá nhẹ cho ông ta, còn kêu ca gì nữa...

Xung quanh sự việc này, cộng đồng mạng đã thể hiện thái độ phản ứng gay gắt. Người ta đặt dấu hỏi là tại sao một “nhân cách xuống cấp” như Phùng Hiệu mà lại có thể trở thành quyền phụ trách cơ quan phía Nam của Nhà báo và Công luận khi mà ông ta phát ngôn ra những lời thể hiện sự thối tha, bỉ ổi, vô ơn, vô cảm, thậm chí là đi ngược lại với luân thường đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, sống có nghĩa có tình của nhân dân Việt Nam từ bao đời nay.

RFA – tổ chức “có nghề” trong lĩnh vực “chém gió”, xuyên tạc tình hình nội địa Việt Nam. Lấy danh nghĩa là một tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Mỹ do một nhóm người Việt lưu vong điều hành nhằm làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội để các thế lực thù địch “thừa nước đục thả câu”. Những người ở trong nước đã và đang cộng tác với họ hoặc do bị lừa gạt, hoặc tự nguyện cần ý thức được rằng RFA - vì sứ mệnh chính trị của họ chưa bao giờ làm việc khách quan, chưa bao giờ có thiện chí với Việt Nam và dân tộc Việt Nam.

Đài Á châu Tự do phải không ? Có thật sự nhà đài quan tâm đến vấn đề tự do dân tộc phải không. Nhưng sao tôi thấy nhà đài toàn quan tâm những thứ tự do liêm sỉ của đám nhà giàu Phố Wall vậy. Tự do là gì khi một nền tự do lại phân biệt đẳng cấp, phân biệt công dân hạng một, công dân hạng hai hay ba ?
liệu ngươi đọc sẽ nghĩ gì khi mà có một đài mang danh tự do nhưng luôn có bài viết bênh vực những kẻ phản động trong nước những kẻ mà người dân đã thi nhau vạch mặt bản chất của chúng, hay đay là việc treo đầu dê bán thịt chó


RFA cũng như những trang blog khác của mấy anh chị dâm chủ cũng ban đầu lưa người khác được một thời gian, nhưng sau lộ rõ bản chất. Nói về RFA, bà Catharin Dalpino thuộc Viện Brookings, từng phục vụ trong Bộ Ngoại giao của Clinton với tư cách phụ tá Phó Bộ trưởng đặc trách về nhân quyền, đã gọi Đài Á châu Tự do là "một sự lãng phí tiền bạc". Bà cũng nói "Bất cứ nơi đâu chúng ta cảm thấy có một kẻ thù tư tưởng, chúng ta sẽ có ngay một Đài Gì đó Tự do". Điều đó càng khẳng định rõ hơn bản chất mưu mô, xảo quyệt của chúng. Chúng ta cần nâng cao tinh thần cảnh giác để không bị luận điệu, dư luận của chúng dắt mũi.

Thời đại thay đổi, phương thức hoạt động của những kẻ vẫn còn nuôi vọng ảo tưởng lật đổ chễ độ cũng thay đổi, chúng không còn dùng bạo lực, không dùng vũ khí nữa, mà dùng lời nói, dùng khoa học công nghệ để dần dần tác động chuyển hóa tư tưởng mỗi người bằng những luận điệu sai trái của mình, phương thức này tuy ngay tức khắc không có tác dụng rõ rệt nhưng lâu dài nếu không ngăn chặn sẽ là hiểm họa vô cùng khôn lường. Mục đích thực sự của RFA là chống lại chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Hàng ngày, mỗi người dân Việt Nam có thể phải chứng kiến sự tra tấn bằng những bản tin chống Việt Nam qua ngôn ngữ của chính dân tộc mình. Âm mưu của chúng là phá hoại tư tưởng dẫn đến sự sụp đổ và tan rã chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam một cách nhanh chóng. Mọi người cần chung tay để loại bỏ sự ảnh hưởng của RFA đến Việt Nam. Có vậy thì mới đảm bảo chúng không còn đất để tồn tại.

Nói thẳng ra với một kẻ tư cách tồi như vậy thì chẳng có lý do gì tiếp tục để một kẻ như Phùng Hiệu tiếp tục được đứng trong hàng ngũ phóng viên nhà báo nữa. Thiết nghĩ Bộ Thông tin truyền thông nên sớm có quyết định loại bỏ những kẻ như thế này ra khỏi làng báo bởi sự có mặt của hắn chỉ làm xấu đi bộ mặt của báo giới mà thôi, và việc RFA lên tiếng bênh vực cho Phùng Hiệu càng làm cho người khác thấy rõ bản chất của RFA vốn bj nhiều người nghi ngờ từ lâu, nhiều bạn đã nói rằng chẳng còn gì mà lưu luyến với cái đài suốt ngày chỉ đăng tin nhằm chống phá, hạ thấp uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế. Đúng là kiểu vừa đấu tranh vừa hợp tác. Thế quái nào lúc gặp nhau thì mặt mày hớn hở còn trong các lĩnh vực lại nói xấu, xuyên tạc đến mức lạ kỳ.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Chúng ta là người Việt thì phải trân trọng những gì mà cả dân tộc đã phải đấu tranh bảo vệ mới có, đó là thành quả, minh chứng lịch sử cụ thể nhất, chứ không phải là “ngồi đổng nói trống không” mà chà đạp lên tinh thần dân tộc của người Việt Nam, bóp méo xuyên tạc của các nhà báo phản động là việc không thể tha thứ. Cần có sự xử lí thích đáng với đám người dám xúc phạm đến các nhà lãnh đạo!

Theo Mặc Lâm thì việc ông Phùng Hiệu viết status trên mạng như thế chẳng có gì đáng trách, chẳng có gì sai trái và ông Phùng Hiệu không đáng bị đình chỉ công tác. Việc đình chỉ công tác ông Phùng Hiệu chứng tỏ Việt Nam vi phạm tự do báo chí và Mặc Lâm cho rằng xúc phạm lãnh tụ là một cái gông mới đeo vào cổ các nhà báo. Đúng là một cái nhìn sai lệch, méo mó về vấn đề đình chỉ nhà báo Phùng Hiệu, suy cho cùng rận vẫn hoàn rận, thấy cái nào có lợi, có íhc cho bản thân là nhảy vào cắn xé kinh hồn. Đúng là loại thối thây

Sau khi lãnh tụ vĩ đại Fidel Castro qua đời, Phùng Hiệu từ trên trời rơi xuống với 1 status không đâu vào với đâu, ngu nặng ra. Ngay sau đó, ông Phùng Hiệu đã đình chỉ công tác và tước quyền phụ trách cơ quan phía Nam tờ Nhà Báo & Công Luận. Việc làm đó là hoàn toàn đúng đắn và kịp thời để loại bỏ những con sâu mọt trong giới báo chí. Hoan hô các cơ quan chức năng trong ngành báo chí đã có quyết định làm nức lòng người hâm mộ, cho đám báo chí tư tưởng kém mở mày mở mặt nhìn ông anh mà học tập, đừng có ngu như thế nữa đi.

Vâng thưa nhà báo Phùng Hiệu, ông nói Cuba nghèo nàn lạc hậu, mê muội theo chủ nghĩa Mác xít. Hỏi thật nhé ông có biết là hai phần ba dân số Việt Nam đều mơ để được như Cuba bây giờ. Nhân dân Cuba có tỉ lệ người biết chữ cao nhất thế giới. Nhân dân Cuba được giáo dục miễn phí từ mầm non tới đại học. Giáo dục Cuba thuộc top hàng đầu thế giới ngang với Đan Mạch. Nhân dân được chăm sóc y tế và được sử dụng những thứ thuốc tốt nhất miễn phí. Chính quyền Cuba đã chăm sóc một cách tốt nhất cho người già và trẻ em. Nhà báo là những nghề hết sức cao quý nhưng không phải họ có quyền phán xét tất cả các vấn đề để áp đặt cho dư luận.

Mấy hôm nay báo chí và người dân nước tôi cứ ngây thơ ca ngợi, tiếc thương ông mà không xót xa cho một đất nước hơn nửa thế kỷ chìm đắm, ngủ quên trong lạc hậu và bị cô lập, cấm vận; mất cả quyền tự do, bình đẳng. Những lời nói ngu dốt này phát ra từ chính Phùng Hiệu, Mặc Lâm, PGS Văn Như Cương...hajzzz mình cũng không hiểu hắn già bị lú lẫn hay là bị đám rận chủ nó lôi kéo tham gia nói xấu chế độ cũng như chủ tịch Fidel của Cuba anh em. Hỏng thật nhà báo, nhà giáo mà chả có tư cách cái éo gì cả

Cả hai status của hai người từng làm báo như Mặc Lâm và Phùng Hiệu đều cho thấy họ có những sự suy thoái về tư tưởng chính trị, suy đồi về nhân cách. Và như thế họ không đáp ứng được tiêu chí của người làm báo chí cách mạng Việt Nam. Và họ bị đình chỉ công tác bởi cơ quan cũng là lẽ thường tình. Thiết nghĩ, đã đến lúc các cơ quan chức năng cần phải loại bỏ con người này ra khỏi làng báo để làm trong sạch làng báo nước nhà. Không thì hỏng hết cả làng báo vì những con sâu rục muỗng này mất

Phùng hiệu lại đi bội nhọ danh dự nhân phẩm của ông, hắn tưởng rằng cứ phát ngân bừa bãi là mọi người tin hay sao.. , xuyên tạc, bôi nhọ Chủ tịch Cuba Fidel Castro là những kẻ kẻ đáng bị lên án. Rõ ràng, xuyên tạc, bôi nhọ Chủ tịch Cuba Fidel Castro là những kẻ kẻ đáng bị lên án. Đặc biệt, đối với một nhà báo như Phùng Hiệu được coi là người có trình độ, có hiểu biết trong xã hội lại viết “status” phỉ báng lãnh tụ Chủ tịch Cuba Fidel Castro, thể hiện sự vô ơn, vô cảm và đi ngược lại luân thường đạo lý của người Việt Nam là hành vi càng không thể chấp nhận được và cần phải bị lên án mạnh mẽ. Và việc hắn bị đình chỉ công tác là lời cảnh cáo của Bộ thông tin truyền thông nói riêng và nhà nước nói chung với tất cả những kẻ nào đang mang danh nhà báo nhưng làm việc trái lương tâm trái đạo đức nghề nghiệp tham lam mà quên đi danh dự của một người làm báo. Nhà báo không thể bị bôi nhọ hơn nữa.

Hiện nay, đạo đức nghề báo đang là một vấn đề nghiêm trọng. Những bài báo giật tít sốc câu view nhưng sự thật thì quá bình thường, thậm chí đăng bài sai sự thật xuất hiện ngày càng nhiều. Thắt chặt việc quản lý báo chí là cần thiết trong giai đoạn hiện nay. Cần phải xử lý chặt chẽ hơn nữa để đưa mọi việc trở lại quy củ. Tóm lại là, do ý thức chính trị thù địch vì Fidel là một lãnh tụ Cộng sản cho nên truyền thông Mỹ, các nhà “dân chủ” Cu ba và Việt Nam cố tình bôi đen, hạ uy tín của Fidel tuy nhiên sự thực vẫn là sự thực.

thời gian gần đây xuất hiện những nhà báo thoái hóa, biến chất mượn danh nghĩa nhà báo để đăng tải, viết những bài mang tính chất xuyên tạc sự thật, xúc phạm hoặc làm ảnh hưởng nghiêm trọng hình ảnh của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước, ảnh hưởng tới vấn đề chính trị và đối ngoại của nước ta. Sự việc Phùng Hiệu có những lời lẽ xúc phạm Chủ tịch Fidel và đám tang của Ngài là một minh chứng rõ nét nhất.

Nhà báo là lực lượng quan trọng trong một xã hội văn minh, là nền tảng để xây dựng một xã hội công bằng, minh bạch cho nên người ta gọi đó là quyền lực thứ sáu. Thế nhưng, cũng vì cái quyền lực thứ sáu này mà có nhiều nhà báo đã bất chấp lương tâm nghề nghiệp đăng tải những dòng tin, bài sai sự thật, không có cơ sở gây thiệt hại nghiêm trọng cho cá nhân, tổ chức và thậm chí là uy tín của Nhà nước

Đăng nhận xét