Bài mới nhất

05/12/2016

Nhà báo và Nhà giáo đâu phải lúc nào cũng đúng

Hoa đất

Có nhiều cách để dân tộc Việt Nam tưởng nhớ đến vị lãnh tụ Phidel Castro. Đoàn lãnh đạo cấp cao của Đảng, Nhà nước do chủ tịch quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đã trực tiếp đến thủ đô La Ha Ba Na để viếng theo nghi thức quốc gia trang trọng nhất. Bên cạnh đấy, Việt Nam đã chọn ngày chủ nhật 4/12 /2016 làm lễ quốc tang cho vị lãnh tụ kính yêu này.

Vậy mà nhiều cá nhân vốn là những thành phần được xã hội nể trọng lại có cái nhìn hết sức lệch lạc và cực đoan về sự kiện này. Trước hết về nhà báo Phùng Hiệu đã viết trên facebook bình luận về sự ra đi của lãnh tụ Cu ba rằng:

"Sau gần 50 năm cai trị đất nước Cuba với sự độc tài, bảo thủ và tôn thờ chủ nghĩa Marx một cách mê muội, ông Fidel Castro đã để lại một Cuba nghèo nàn, lạc hậu." 
"Hy vọng sau khi ông mất người dân Cuba sẽ hòa nhập vào thế giới tiến bộ của con người."

Phùng Hiệu xúc phạm Fidel trên trang cá nhân


Với dòng chia sẻ này, nhà báo Phùng Hiệu đã nhận được không ít gạch đá từ dư luận. Nhiều câu hỏi được đặt ra rằng một Nhà báo kỳ cựu như Phùng Hiệu lại khẳng định sự lãnh đạo Fidel là độc tài, Cu Ba tôn thờ chủ nghĩa Mác một cách mê muội? Đây khác nào là luận điệu của những kẻ chống cộng cực đoan luôn có cái nhìn không thiện chí với chủ nghĩa xã hội. 

Và nếu như ông Phùng Hiệu nhìn thấy từng đoàn người dài người dân Cu ba và hàng chục nước trên thế giới bày tỏ lòng thành kính thì ông mới thấy Fidel có phải độc tài không. Theo các thông tin đã đưa thì lãnh đạo tờ báo Nhà báo và Công luận, cơ quan ngôn luận của Hội nhà báo Việt Nam vừa quyết định đình chỉ công tác đối với ông Phùng Hiệu. 

Báo chí hay người làm báo ở Việt Nam là một bộ phận quan trọng trong công tác tuyên truyền của Đảng. Các nhà báo được xem là chiến sỹ xung kích trên mặt trận văn hóa - tư tưởng. Báo chí là công cụ sắc bén tuyên truyền đường lối, chủ trương của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước; đồng thời, là cẩu nôi, kịp thời phản ánh những tâm tư, nguyện vọng, những nhu cầu cấp thiêt của nhân dân. Ấy vậy mà những lời chia sẻ của nhà báo Phùng Hiệu khác nào là sự phủ định những nguyên tắc ấy. Điều này đang gieo rắc những luồng tư tưởng độc hại cho xã hội, là cái cớ để các nhà “dân chủ” Việt nhảy và xuyên tạc, phá hoại.

Không khó hiểu khi cơ quan ngôn luận của Hội nhà báo Việt Mam vừa quyết định đình chỉ công tác đối với ông Phùng Hiệu. Đây là lời cảnh tỉnh nghiêm khắc đối với những người làm báo luôn tự vỗ ngực cho rằng mình có thể thoải mái “bẻ cong ngòi bút”, thoát ly khỏi sự định hướng của cơ quan chức năng. Đấy không phải là tự do báo chí như nhiều người nghĩ mà là đây là sự vi phạm các quy định trong quản lý báo chí.

Tiếp đến là những phát ngôn của một nhà giáo khá nổi tiếng trong thời gian qua – PGS Văn Như Cương. Trên trang cá nhân, vị nhà giáo già này chia sẻ về sự ra đi của Fidel Castro:

Dần dần, thời gian trôi đi, những ngưỡng mộ của tôi đối với ông phần nào giảm sút, nhất là khi ông cứ ngồi mãi ở cái ghế Thủ tướng lâu đến mức khó chịu... Bấy giờ tôi xem ông là một nhà cách mạng có tài nhưng đồng thời là một nhà cách mạng độc tài.

Trang cá nhân của  PGS Cương

Kính thưa PGS Văn Như Cương, dòng tâm trạng có phần bức xúc của ông với lãnh tụ Fidel không biết xuất phát từ lý do nào. Nhưng có ai nghĩ rằng Fidel ngồi mãi ở cái ghế Thủ tướng lâu đến mức khó chịu lại làm khổ người dân CuBa chưa? Sự thật ở một quốc gia thứ 3, không một nước nào đạt được những thành tựu về y tế, giáo dục, an sinh xã hội tốt như CuBa. Sau khi làm cách mạng thành công, Fidel đã dành trọn cuộc đời mình lãnh đạo nhân dân Cu ba xây dựng phát triển đất nước, không ngừng nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân Cu Ba. Đáng chú ý, sự lãnh đạo ấy của ông đặt trong bối cảnh chính sách thù địch,, bao vây cấm vận kinh khủng của Mỹ. Nếu nhìn vào con số hơn 1 nghìn tỷ USD mà kinh tế Cu ba bị thiệt hại do chính sách cấm vận của Mỹ thì cũng đủ thấy sự nỗ lực, cố gắng của Fidel lớn tới mức nào.

Chắc chắn rằng, lãnh đạo lâu năm không đồng nghĩa với độc tài như ông nghĩ. Bởi vì lãnh đạo như Fidel luôn mang lại giá trị đích thực và hạnh phúc cho người dân CuBa. Thử hỏi, PGS Văn Như Cương công tác cả đời trong ngành giáo dục, về hưu vẫn đứng trên bục giảng mà chưa bao giờ có ý định từ bỏ công việc này – đấy có phải là độc tài hay không?


Nhà báo, nhà giáo là những nghề hết sức cao quý nhưng không phải họ có quyền phán xét tất cả các vấn đề để áp đặt cho dư luận. Dù thế nào đi chăng nữa, Fidel Castro vẫn mãi là vị lãnh tụ kính yêu trong lòng nhân dân Việt Nam.

Hot!

Từ khóa SEO:

43 nhận xét:

Nhà báo, nhà giáo là những nghề hết sức cao quý nhưng không phải họ có quyền phán xét tất cả các vấn đề để áp đặt cho dư luận. Dù thế nào đi chăng nữa, Fidel Castro vẫn mãi là vị lãnh tụ kính yêu trong lòng nhân dân Việt Nam.

Tôi không hiểu tại sao mọi người lại có những lời nhận xét như vậy. Đúng rằng mỗi một con người có một nhận định khác nhau, nhưng nhận định gì thì đều phải xuất phát từ đạo đức làm người. Tôi cũng không biết những lời phát biểu trên của GS Văn Như Cương có phải đúng là của ông hay không, nhưng tôi nghĩ, với cương vị là một nhà giáo lâu năm thì ông sẽ không bao giờ viết ra những điều như vậy.

"Dần dần, thời gian trôi đi, những ngưỡng mộ của tôi đối với ông phần nào giảm sút, nhất là khi ông cứ ngồi mãi ở cái ghế Thủ tướng lâu đến mức khó chịu... Bấy giờ tôi xem ông là một nhà cách mạng có tài nhưng đồng thời là một nhà cách mạng độc tài."
Tôi không tin đây là những lời nói của GS đáng kính Văn Như Cương.

Nhà báo hay nhà giáo thì đều là con người, chứ không phải là thánh, cho nên sẽ không thể tránh khỏi những lúc tư tưởng khác người, khác với thực tế. Cho nên khi đưa ra những lời nói này, thì đó là đứng trên góc độ cá nhân của họ, họ nhận xét như vậy, họ đưa ra ý kiến như thế. Chỉ có điều, ý kiến này là không thuận theo suy nghĩ của con người thế thôi

Tôi nghĩ thế này, với cương vị ngài lãnh tụ Fidel castro, ngài là người có tài, nên ngài muốn cống hiến hết sức mình, hết tài năng của mình cho đất nước. Điều này đáng được trân trọng.
Còn với giáo sư Văn Như Cương, giáo sư có tài,có tình yêu với nghề, tình yêu học trò, nên giáo sư muốn cống hiến. Điều này đáng được ghi nhận.
Như vậy, tất cả mọi người làm việc đều trên một tình yêu dành cho công việc của mình. Điều này là tốt, đáng ghi nhận. Đừng soi mói nhau quá làm gì

Nhà giáo là những người truyền dạy kiến thức, những điều hay lẽ phải cách sống cho người khác. Nhà báo là những người mang đến sự thật, thông tin cho mọi người. Nhưng điều này chỉ đúng và được áp dụng với những nhà giáo, nhà báo chân chính, những người có tâm có đạo đức nghề nghiệp. Chứ với những người như nhà báo Phùng Hiệu hay PGS Văn Như Cương thì nó không đúng nữa rồi, và giờ họ không phải là kiểu mẫu để chúng ta hướng đến, tôn trọng nữa rồi.

Nhà báo và nhà giáo đều là những nghề hết sức cao quý, đáng được chúng ta trân trọng và quý mến. Nhưng mà những sự tôn trọng hay quý mến đó mchir dành cho những nhà báo, nhà giáo chân chính mà thôi chứ không dành cho những người mang danh nhà báo nhà giáo nhưng có tư tư tưởng lệch lạc với những hành vi xuyên tạc bôi nhọ người khác như nhà báo Phùng Hiệu hay PGS Văn Như Cương.Vậy nên không phải tất cả nhà báo nhà giáo đều đúng mà chỉ những nahf giáo nhà báo chân chính mới đáng tin.

Công lao, nhân cách, sự vĩ đại cũng như tình cảm với đất nước Việt Nam của chủ tịch Phidel Castro tôi xin không nhắc lại nữa vì đó đã là một sự thật hiển nhiên, điều mà mỗi một chúng ta – những người yêu chuộng hòa bình đều biết rõ. Điều tôi muốn nói là với phát ngôn của Phùng Hiệu thì việc bị đình chỉ công tác và tước quyền phụ trách cơ quan phía Nam tờ Nhà Báo & Công Luận là hoàn toàn hợp lí và có căn cứ xác đáng.

Nhà báo, nhà giáo là những nghề hết sức cao quý nhưng không phải họ có quyền phán xét tất cả các vấn đề để áp đặt cho dư luận.Và thực tế tất nhiên chẳng phải nhà báo ,nhà giáo nào cũng có phẩm chất đạo đức tốt cũng tâm huyết với nghề.Nhận thức chính trị của họ cũng chẳng phải ai cũng có nhận thức đúng đắn,chính vì vậy việc bình xét về những vấn đề chính trị như việc lãnh tụ Fidel Castro ra đi chẳng phải là chuyện đề họ có thể bình phẩm một cách lung tung.Vì nó động chạm đến cả tình cảm của người dân VIệt Nam dành cho con người đã nguyện hiến dâng để giúp đất nước ta có được nền hòa bình nay!

Nhà báo hay nhà giáo thì đều là con người, chứ không phải là thánh, cho nên sẽ không thể tránh khỏi những lúc tư tưởng khác người, khác với thực tế. Cho nên khi đưa ra những lời nói này, thì đó là đứng trên góc độ cá nhân của họ, họ nhận xét như vậy, họ đưa ra ý kiến như thế. Chỉ có điều, ý kiến này là không thuận theo suy nghĩ của con người thế thôi...

Nhà giáo, nhà báo là một trong những nghề rất cao quý. Nhưng không có nghĩa là họ nói gì cũng thật chuẩn xác và theo số đông ý kiến người dân. Những nhà giáo, nhà báo không có quyền áp đặt dư luận. Ta có thể xem như đây là ý kiến góc độ của họ thôi. Nhưng thiết nghĩ thì suy nghĩ của họ rất sai lầm. Tại sao lại nói Fidel độc tài? Chẳng nhẽ vì ông ấy đã ngồi quá lâu trên chiếc ghế thủ tướng chăng? Thật nực cười!

Vâng thưa ông nhà báo Phùng Hiệu ông nói Cuba nghèo nàn lạc hậu, mê muội theo chủ nghĩa Mác xít. Hỏi thật nhé ông có biết là hai phần ba dân số Việt Nam đều mơ để được như Cuba bây giờ. Nhân dân Cuba có tỉ lệ người biết chữ cao nhất thế giới. Nhân dân Cuba được giáo dục miễn phí từ mầm non tới đại học. Giáo dục Cuba thuộc top hàng đầu thế giới ngang với Đan Mạch. Nhân dân được chăm sóc ý tế và được sử dụng những thứ thuốc tốt nhất miễn phí. Chính quyền Cuba đã chăm sóc một cách tốt nhất cho người già và trẻ em.

Sự ra đi của ông Fidel Castro là niềm tiếc thương vô hạn của người dân Cuba và nhân dân yêu chuộng hòa bình khắp thế giới. Những gì mà ông Fidel làm cho nhân dân Cuba và nhân dân thế giới thật đáng kính trọng. Một con người như Fidel ra đi là sự mất mát không thể bù đắp không chỉ Cuba mà là cả nhân loại. Tôi nghĩ với tư duy lệch lạc và sai lầm của ông Phùng Hiệu thì việc ông Phùng Hiệu bị kỉ luật chỉ là điều sớm hay muộn mà thôi

Là một nhà báo, cũng có thể nói là có chút kiến thức mà sao lại có thể phát ngôn ra những lời lẽ sai lầm đến như thế kia được nhỉ, chẳng nhẽ sự lệch lạc trong suy nghĩ nó đã đến mức báo động quá rồi sao.

không thế hiểu được vì lí do gì mà một nhà báo, một nhà giáo lão luyện, có học lại có những dòng chia sẻ như vậy, chẳng lẽ họ không biết đến những đóng góp của ông, cũng như sự thành kính của người dân Cuba nói chung và người dân yêu chuộng hòa bình trên thế giới nói riêng đối với ông nhiều như thế nào sao, thật mất niềm tin với những người mà cái nghề của họ vốn là cao quý thiêng liêng

Đây chính là lời cảnh cáo của Bộ thông tin truyền thông nói riêng và nhà nước nói chung với tất cả những kẻ nào đang mang danh nhà báo nhưng làm việc trái lương tâm trái đạo đức nghề nghiệp tham lam mà quên đi danh dự của một người làm báo. Nhà báo không thể bị bôi nhọ hơn nữa

Đây chính là lời cảnh cáo của Bộ thông tin truyền thông nói riêng và nhà nước nói chung với tất cả những kẻ nào đang mang danh nhà báo nhưng làm việc trái lương tâm trái đạo đức nghề nghiệp tham lam mà quên đi danh dự của một người làm báo. Nhà báo không thể bị bôi nhọ hơn nữa

với tôi thầy giáo Văn Như Cương là một vị thầy đáng kính từ thời tôi còn là đứa học sinh ngồi trên nhà trường. nhưng rồi thời gian dần dần trôi qua, sự ngưỡng mộ của tôi cũng dần giảm sút. với tôi ông vẫn là một người thầy giáo nhưng đồng thời ông cũng không đóng góp gì nhiều cho giáo dục như ông ấy từng nói

giáo sư Văn Như Cương hình như quá già để tham gia mạng xã hội rồi. ông không còn để ý mỗi lời một nhà giáo nói ra là một thước đo chuẩn mực của xã hội. đã đến lúc giáo sư Văn Như Cương nên về dưỡng già được rồi

giáo sư Văn Như Cương thực sự làm tôi rất buồn. ông nhận xét Fidel Castro mà làm tôi mất hết niềm tin về hình tượng của ông. có phải khi người ta được coi là có học thức, khi người ta coi là được nổi tiếng. người ta thích nói gì thì nói không nhỉ

Báo chí gì mà viết những thông tin một cách bậy bạ, thiếu suy nghĩ như vậy được chứ. Dù là ai thì chắc hẳn mọi người dân Việt Nam đều ít nhiều biết về Fidel Castro, và về những công lao mà ông đã đóng góp cho mối quan hệ tốt đẹp giữa 2 nước. Vậy mà một số kẻ lại viết ra những bài viết về Fidel Castro như thể những kẻ vô ơn với ân nhân của mình.

Mấy hôm nay báo chí và người dân nước tôi cứ ngây thơ ca ngợi, tiếc thương ông mà không xót xa cho một đất nước hơn nửa thế kỷ chìm đắm, ngủ quên trong lạc hậu và bị cô lập, cấm vận; mất cả quyền tự do, bình đẳng. Những lời nói ngu dốt này phát ra từ chính Phùng Hiệu, mình cũng không hiểu hắn già bị lú lẫn hay là bị đám rận chủ nó lôi kéo tham gia nói xấu chế độ cũng như chủ tịch Fidel của Cuba anh em. Hỏng thật nhà báo mà chả có tư cách cái éo gì cả

Thật đáng buồn vì ông này không có năng lực của một nhà báo thực thụ rõ ràng với nhận thức chính trị như vậy thì chúng ta thấy thật là nguy hiểm, nhất là ông Phùng Hiệu là một nhà báo. Những tư tưởng này nếu ông chuyển tải vào trong các bài báo của ông thì hậu quả khó lường. Nếu không còn yêu nghề báo, nếu muốn bỏ nghề có lẽ nhà báo Phùng Hiệu không cần phải dùng cái trò khốn nạn này.

Thế mà nhà báo Phùng Hiệu lại có thể buông ra những lời lẽ tầm thường như vậy. Càng đau lòng hơn khi Phùng Hiệu nói rằng “Với lại 10 năm làm báo là quá đủ rồi. Báo tôi bán đâu ai mua, làm thằng đại diện phía Nam phải chạy vạy làm ra tiền nuôi cả chục anh em, rồi phải chạy chỉ tiêu cả tỉ bạc hàng năm cho cơ quan. Mỗi lần đi xin quảng cáo các doanh nghiệp tôi thấy quá xá nhục. Thôi, sẵn dịp này bỏ nghề luôn!”. Thiết nghĩ, đã đến lúc các cơ quan chức năng cần phải loại bỏ con người này ra khỏi làng báo để làm trong sạch làng báo nước nhà.

Phùng hiệu lại đi bội nhọ danh dự nhân phẩm của ông, hắn tưởng rằng cứ phát ngân bừa bãi là mọi người tin hay sao.. , xuyên tạc, bôi nhọ Chủ tịch Cuba Fidel Castro là những kẻ kẻ đáng bị lên án. Rõ ràng, xuyên tạc, bôi nhọ Chủ tịch Cuba Fidel Castro là những kẻ kẻ đáng bị lên án. Đặc biệt, đối với một nhà báo như Phùng Hiệu được coi là người có trình độ, có hiểu biết trong xã hội lại viết “status” phỉ báng lãnh tụ Chủ tịch Cuba Fidel Castro, thể hiện sự vô ơn, vô cảm và đi ngược lại luân thường đạo lý của người Việt Nam là hành vi càng không thể chấp nhận được và cần phải bị lên án mạnh mẽ.

Phùng Hiệu đã phủ nhân những công lao của Phidel, một người bạn lớn của nhân dân Việt Nam, người đã có công lớn với đất nước Cu Ba, cho rằng ông là độc tài. Cả hai stauts của hai người từng làm báo đều cho thấy họ có những sự suy thoái về tư tưởng chính trị, suy đồi về nhân cách. Và như thế họ không đáp ứng được tiêu chí của người làm báo chí cách mạng Việt Nam. Và họ bị đình chỉ công tác bởi cơ quan cũng là lẽ thường tình. Với một kẻ tư cách tồi như vậy thì chẳng có lý do gì tiếp tục để một kẻ như Phùng Hiệu tiếp tục được đứng trong hàng ngũ phóng viên nhà báo nữa. Thiết nghĩ Bộ Thông tin truyền thông nên sớm có quyết định loại bỏ những kẻ như thế này ra khỏi làng báo đi còn làm gì nữa.

Hiện nay, đạo đức nghề báo đang là một vấn đề nghiêm trọng. Những bài báo giật tít sốc câu view nhưng sự thật thì quá bình thường, thậm chí đăng bài sai sự thật xuất hiện ngày càng nhiều. Thắt chặt việc quản lý báo chí là cần thiết trong giai đoạn hiện nay. Cần phải xử lý chặt chẽ hơn nữa để đưa mọi việc trở lại quy củ. Tóm lại là, do ý thức chính trị thù địch vì Fidel là một lãnh tụ Cộng sản cho nên truyền thông Mỹ, các nhà “dân chủ” Cu ba và Việt Nam cố tình bôi đen, hạ uy tín của Fidel tuy nhiên sự thực vẫn là sự thực.

Tất cả người dân Cuba đều được khám, chữa bệnh miễn phí và được dùng những loại thuốc tốt nhất có thể. Cứ 1.000 người dân Cuba thì có 49 giường bệnh. (ở Mỹ là 33/1.000). Cuba có hơn 90.000 bác sĩ trên 11.239.363 dân. Một tỷ lệ bác sĩ/người dân cao nhất thế giới. Tỷ lệ tử vong của trẻ sơ sinh ở Cuba thấp nhất thế giới, ở mức 6,22/1000 em (Mỹ là 6,34/1000). CuBa cũng có lệ nhiễm HIV vào hạng thấp nhất thế giới, dưới 0,1% dân số (Ở Mỹ là 0,6%). Chắc hẳn Phùng Hiệu không đọc báo chăng? Nhà báo như vậy thì nghỉ đi cho, chỉ được cái hóng hớt là giỏi, già rồi mà chả khôn tí nào cả

Trước sự ra đi của ông, nhiều lãnh đạo thế giới đã bày tỏ niềm tiếc thương, đồng thời gửi lời chia buồn tới đất nước và nhân dân Cuba. Tổng thống Nga Vladimir Putin ca ngợi cựu chủ tịch Fidel Castro là “biểu tượng của thời đại”.Vậy mà có những người không ra nổi lũy tre làng lại nói xấu ông

Nhân sự ra đi của cựu chủ tịch Fidel Castro, đám rận chủ nhảy vào xuyên tạc, bôi nhọ, đả kích thì còn được nhưng thật đáng buồn cả những con người như thế này mà cũng không có được phẩm chất của một người Việt Nam chân chính. Hãy nhớ, từ khi lên lãnh đạo Cuba vào năm 1959, Chủ tịch Fidel đã ít nhất 638 bị Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) lên kế hoạch và thực hiện âm mưu ám sát, chưa kể tới các lực lượng tình báo phương Tây khác.

Chủ tịch Fidel đã ít nhất 638 bị Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) lên kế hoạch và thực hiện âm mưu ám sát, chưa kể tới các lực lượng tình báo phương Tây khác. Do vậy, hoàn toàn dễ hiểu khi sự ra đi của ông trở thành “niềm cảm hứng” để bọn phản dân chủ, bọn đế quốc diều hâu và đám rận chủ “hoan hỉ”. Ngay khi ngài Fidel Castro qua đời, CIA đã chỉ đạo trực tiếp đến từng chân rết, tổ chức truyền thông trá hình mở rộng chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ hình tượng vị lãnh tụ của nhân dân Cu Ba và nhân loại tiến bộ, rất tiếc có những người lại bị ảnh hưởng

Khi ngài Fidel Castro còn sống, CIA và tay sai, với USD, các loại vũ khí, đội quân ám sát tinh vi không thể đánh gục ông và tinh thần yêu nước vĩ đại của ông. Nay khi ngài Fidel Castro qua đời, chúng sử dụng tổng lực các loại truyền thông trí trá để bóp méo, đả kích, bôi nhọ ông, đó là điều dễ hiểu. Tiếc thay là việc tuyên truyền của chúng ta còn yếu dẫn đến nhiều người bị ảnh hưởng bởi những luận điệu này

Nội dung của những status trên đã “phủ nhận sạch trơn” những đóng góp, công lao của ngài Fidel trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, xây dựng đất nước và ảnh hưởng với phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới của ông.

Ta nên hiểu rằng dù một con người, một đất nước, một sự việc vốn dĩ có tốt đẹp đến đâu thì cũng sẽ bị đám tay sai dân chủ trí trá kia bóp méo, nhìn và viết qua một lăng kính đầy USD và mưu toan chính trị dơ dáy. Tiếc là những người này lại không nhận ra mà thôi

Trong những thời điểm lịch sử quyết định nếu không có lãnh tụ, không có những con người quy tụ quần chúng, quy tụ những người đồng chí làm nên sự nghiệp cách mạng vẻ vang giải phóng dân tộc thì đâu có những thứ khác? Ở Cuba thử hỏi có ai có thể thay ông để quy tụ nhân dân đây

Những kẻ thù ghét sẽ tìm đủ mọi cách, bằng mọi phương thức nhằm chia rẽ, lật đổ và bôi nhọ chế độ xã hội chủ nghĩa, Đảng Cộng sản tại các quốc gia mà chúng cho là “thù địch”. Qua cách thức đám phản loạn ra sức bôi nhọ, xuyên tạc hình tượng Fidel Castro để thấy rằng càng ngày, đám phản loạn càng bỉ ổi, vô liêm sỉ và yếu hơn bao giờ hết. Bộ mặt của chúng lộ rõ qua từng câu chữ, ngôn từ xảo quyệt, trí trá. Nhưng vấn đề là tại sao những người như Giáo sư, nhà báo lại không xây dựng được cho mình "tấm miễn dịch" với những luận điệu này cơ chứ

Thật không thể hình dung được một nhà báo lại có cách hành xử và có những lời lẽ tầm thường như vậy. Chẳng biết, khi nói ra những ngôn từ phỉ báng, châm biếm đó, ông Phùng Hiệu có biết rằng cả đất nước Cuba đang khóc thương trước sự ra đi của Fidel Castro. Nếu Fidel Castro là một lãnh đạo độc tài, bảo thù, để lại cho Cuba một di sản nghèo nàn như ông nói thì liệu rằng, nhân dân Cuba có tiếc thương và dành tình cảm đặc biệt cho Fidel?

Với một nhà báo mà có những lời lẽ và thái độ xúc phạm lãnh tụ Phidel như vậy thì việc bị đình chỉ công tác và tước quyền quản lý tờ báo của Phùng Hiệu là còn quá nhẹ nhàng với hắn rồi. Ấy vậy mà hắn còn không biết hối lỗi, còn già mồm đổ rằng "năm nay bị hạn tam tai, chứ hắn chỉ nói đúng sự thật" , hạn đúng là hạn rồi, nhưng hạn lâu tắc đường giờ mới đến kịp, nếu ông Fidel là một người độc tài như vậy thì người dân đã không nghe ông ấy từng ấy năm, không có những giọt nước mắt của hàng triệu con dân cuba rơi xuống tiễn đưa một người anh hùng dân tộc

Không muốn nói vẫn cứ phải nói, không phải cái gì cũng tiền tiền, rồi kinh tế đâu có những cái còn quan trọng hơn đó, đó là dạnh dự quốc gia, danh dự của một dân tộc, danh dự của những con người, danh dự quan trọng lắm, nó không trực tiếp đổi ra cơm áo gao tiền nhưng nó gián tiếp làm ra những thứ đó dưới những sự tôn trọng kính nể, chứ không phải là những đồng tiền bình dân bố thí, những đồng tiền kiếm được trong danh dự tiêu sướng, oai vệ, có nhiều người đổi cả cuộc đời vi danh dự, khi họ mất đi họ được sự tôn trong của mọi người, không cần đến tầm fidel mà ai cũng có thể có cái này

Cái loại này đuổi giờ có lẽ là hơi muộn, một thằng mất dạy Phùng hiệu phát biểu: "Với lại 10 năm làm báo là quá đủ rồi. "Báo tôi bán đâu ai mua, làm thằng đại diện phía Nam phải chạy vạy làm ra tiền nuôi cả chục anh em, rồi phải chạy chỉ tiêu cả tỉ bạc hàng năm cho cơ quan. Mỗi lần đi xin quảng cáo các doanh nghiệp tôi thấy quá xá nhục. Thôi, sẵn dịp này bỏ nghề luôn!". ừ đúng rồi, báo không có hàm lượng chất xám thì đọc làm gì cho đau mắt, phí thời gian, trong nghề báo tốt nhất nên thanh lọc một lần, lâu lâu lại có một kẻ phát ngôn vô học thể này thì mất danh dự nghề báo lắmCái loại này đuổi giờ có lẽ là hơi muộn, một thằng mất dạy Phùng hiệu phát biểu: "Với lại 10 năm làm báo là quá đủ rồi. "Báo tôi bán đâu ai mua, làm thằng đại diện phía Nam phải chạy vạy làm ra tiền nuôi cả chục anh em, rồi phải chạy chỉ tiêu cả tỉ bạc hàng năm cho cơ quan. Mỗi lần đi xin quảng cáo các doanh nghiệp tôi thấy quá xá nhục. Thôi, sẵn dịp này bỏ nghề luôn!". ừ đúng rồi, báo không có hàm lượng chất xám thì đọc làm gì cho đau mắt, phí thời gian, trong nghề báo tốt nhất nên thanh lọc một lần, lâu lâu lại có một kẻ phát ngôn vô học thể này thì mất danh dự nghề báo lắmCái loại này đuổi giờ có lẽ là hơi muộn, một thằng mất dạy Phùng hiệu phát biểu: "Với lại 10 năm làm báo là quá đủ rồi. "Báo tôi bán đâu ai mua, làm thằng đại diện phía Nam phải chạy vạy làm ra tiền nuôi cả chục anh em, rồi phải chạy chỉ tiêu cả tỉ bạc hàng năm cho cơ quan. Mỗi lần đi xin quảng cáo các doanh nghiệp tôi thấy quá xá nhục. Thôi, sẵn dịp này bỏ nghề luôn!". ừ đúng rồi, báo không có hàm lượng chất xám thì đọc làm gì cho đau mắt, phí thời gian, trong nghề báo tốt nhất nên thanh lọc một lần, lâu lâu lại có một kẻ phát ngôn vô học thể này thì mất danh dự nghề báo lắm

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Với một kẻ tư cách tồi như vậy thì chẳng có lý do gì tiếp tục để một kẻ như Phùng Hiệu tiếp tục được đứng trong hàng ngũ phóng viên nhà báo nữa. Thiết nghĩ Bộ Thông tin truyền thông nên sớm có quyết định loại bỏ những kẻ như thế này ra khỏi làng báo bởi sự có mặt của hắn chỉ làm xấu đi bộ mặt của báo giới mà thôi. Những con người như thế này đáng nhận báo ứng lắm. Đúng là không biết đâu óc ông này có vấn đề gì không, tự do cũng có khuôn khổ, có giới hạn. Là Công dân tốt sống phải tuân theo pháp luật mới là tốt, quyền công dân cũng tuân theo các quy định nhất định của Pháp luật. Việc làm của Bộ Thông tin và Truyền thông là hoàn toàn đúng: Thu hồi 4 thẻ nhà báo, xử lý kỷ luật cách chức đối với những nhà báo vi phạm đạo đức nghề nghiệp à hoàn toàn bình thường thì mới giữ được sự trong sạch của ngành, đảm bảo uy tín với nhân dân và bảo vệ được đất nước, nếu không thì nhiễu loạn hết thông tin, trắng đen lẫn lộn hay sao

Không ai nghi ngờ việc Fidel ủng hộ Việt Nam khi ông đã phát biểu những điều gan ruột giữa một biển người tại Quảng trường Cách mạng, nhưng cũng sẽ không có nhiều người hiểu được vì sao Fidel phải nói ra như vậy trong thời điểm ấy. Nếu ông Phùng Hiệu biết rằng, để có thể tiếp tục lãnh đao nhân dân Cu ba tiến lên, Fidel đã phải vượt qua hơn 600 lần ám sát bất thành của cơ quan đặc biệt Mỹ thì ông mới thấy hết sức can đảm và nghị lực phi thường của Fidel. Và nếu như ông Phùng Hiệu nhìn thấy từng đoàn người dài người dân Cu ba xếp hành chờ viếng chủ tịch Fidel thì ông mới thấy Fidel có phải độc tài không. Nếu độc tài, mất dân chủ làm sao Fidel sống được trong lòng dân như thế.

Đăng nhận xét