Bài mới nhất

15/12/2016

Đôi lời với Nguyễn Đình Cống

Hoa đất

Trong thời gian gần đây, nhiều người thường đề cập đến việc phải xem lại triết lý giáo dục Việt Nam! Thậm chí có ý kiến cho rằng Việt Nam chúng ta chưa có triết lý giáo dục! 

Thật ra, giáo dục nước ta với quá trình lịch sử vẻ vang dựng nước và giữ nước, đất nước đang phát triển, không thể không có triết lý. Triết lý giáo dục làm người của nhà trường đã trở thành nền tảng sâu sắc, lâu đời trong đời sống tinh thần dân tộc Việt Nam.

Lại là những luận điệu phá hoại của Nguyễn Đình Cống trên Bauxite

Đọc bài “Bàn về triết lý giáo dục Việt Nam” của Nguyễn Đình Cống được đăng tải trên trang Bauxite, tưởng rằng sẽ có những đóng góp tích cực cho nền giáo dục Việt Nam. Ai dè đó lại là một bài viết thể hiện hằn học cá nhân mang tính chất phá hoại hơn là những góp ý công tâm. Thế là đã rõ, khi từ bỏ Đảng, trượt dài trên những suy nghĩ đối lập, Nguyễn Đình Cống đã lộ rõ bộ mặt phản bội lại với lý tưởng thủa ban đầu của mình.

Xuyên suốt bài viết, ông luôn đặt ra một câu hỏi và tự trả lời rằng, sở dĩ nền giáo dục Việt Nam xuống cấp là do chưa có một triết lý giáo dục khoa học, tiến bộ. Và Nguyễn Đình Cống sẵn sàng quy chụp rằng, lý do chưa có một triết lý giáo dục khoa học, tiến bộ là lỗi hoàn toàn của chế độ XHCN. Hắn viết rằng:

Giáo dục Việt Nam đề cao lòng trung thành với Đảng, tuyệt đối tin tưởng vào chủ nghĩa Mác Lê, không thấy đề cập đến Con người tự do. Như vậy phải chăng là muốn đào tạo ra Con người lệ thuộc? Vậy những tính chất như trung thành, tuyệt đối tin tưởng… có cần không? Rất cần cho quân đội, cho các tổ chức hoạt động bí mật, v.v. còn trong GD, trong khoa học thì nó thường là kẻ thù của tự do tư tưởng và sáng tạo.

Trong tình trạng xã hội Việt Nam hiện nay với sự độc tài toàn trị theo định hướng xã hội chủ nghĩa, với nạn tham nhũng và mua quan bán chức tràn lan thì chưa thể nào đổi mới căn bản, toàn diện GD theo hướng tiến bộ, đào tạo con người tự do được.

Có nhiều điểm cần để trao đổi với Nguyễn Đình Cống, nhưng xin tập trung vào 3 vấn đề chính sau:

Thứ nhất, xin thưa với ông rằng, giáo dục là vấn đề hết sức rộng lớn. Chẳng một quốc gia nào lại không giáo dục công dân nước mình về tinh thần yêu nước. Từ xa xưa đến bây giờ, ông cha ta luôn xem giáo dục là quốc sách. Trải qua nhiều chế độ xã hội khác nhau, vấn đề này hiện nay vẫn được duy trì trong chính sách phát triển của đất nước. Rõ ràng, quy chụp sự xuống cấp của giáo dục là do chế độ XHCN hiện nay như Nguyễn Đình Cống trình bày là hết sức phi lý. 

Thứ hai, những vấn đề mà Nguyễn Đình Cống đưa ra để chứng minh cho sự xuống cấp của nền giáo dục Việt Nam mang tính cá biệt hay phổ biến. Rõ ràng, đấy chỉ là một vài điểm cá biệt. Suy nghĩ của ông chỉ tập trung vào cái chưa tốt mà không một chút quan tâm đến những kỳ tích của giáo dục Việt Nam. Gần đây nhất, theo kết quả bài thi đánh giá học sinh quốc tế năm 2015 được Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD) công bố ngày 6/12, Việt Nam xếp thứ 8 trong 72 nước về Khoa học, thứ 22 về Toán và 32 về Đọc hiểu. Ngay lần đầu tiên tham gia bài đánh giá PISA vào năm 2012, Việt Nam đã đứng thứ 8 về Khoa học, thứ 17 về Toán và thứ 19 về Đọc hiểu. Xếp hạng cao về chỉ số giáo dục là do chế độ XHCN phải không Nguyễn Đình Cống?

Thứ ba, Việt Nam có triết lý giáo dục chứ không phải là không có. 

Tháng 11/2013, Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa XI đã tiến hành Hội nghị Trung ương 8. Theo đó, Hội nghị Trung ương 8 đã ban hành Nghị quyết số 29 với chủ điểm là đổi mới căn bản và toàn diện về giáo dục.

Điều 61, Hiến pháp năm 2013 quy định:

"Phát triển giáo dục là quốc sách hàng đầu nhằm nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, bồi dưỡng nhân tài" 

Hay như trong Luật Giáo dục, đã có nhiều những quy định thể hiện tính triết lý trong giáo dục "Mục tiêu giáo dục là đào tạo con người Việt Nam phát triển toàn diện, có đạo đức, tri thức, sức khỏe, thẩm mỹ và nghề nghiệp, trung thành với lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; hình thành và bồi dưỡng nhân cách, phẩm chất và năng lực của công dân, đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc".

Đấy không phải là triết lý giáo dục thì là cái gì thưa ông Cống?



Hot!

Từ khóa SEO:

50 nhận xét:

Thưa ông Nông Đình Cống, cháu xin mạn phép được gọi như thế,vì nhìn ảnh ông, cháu đoán tuổi ông bằng tuổi ông nội cháu. Với tuổi như vậy, người ta sẽ ở nhà, vui vẻ, đề huề bên gia đình, con cháu, vui thú điền viên, thế là mãn nguyện về già rồi. Cố bàn chuyện xã hội để làm chi, ảnh hưởng đến con, đến cháu ra ông?

Một ông già tóc bạc phơ, tuổi cao, sức yếu mà vẫn ảo tưởng về sức mạnh, vẫn đòi bàn chuyện chính trị thế này. Không hiểu do tuổi cao, trí óc không còn minh mẫn nữa nên ông làm thế, hay lại nghe theo lời xúi giục, nịnh nọt của những thằng mất dậy nào. Chỉ khổ cái là già rồi mà vẫn tạo tai tiếng, nghiệp chướng!

bài “Bàn về triết lý giáo dục Việt Nam” của Nguyễn Đình Cống được đăng tải trên trang Bauxite là một bài thể hiện cái nhìn mang tính chất phiến diện, mang tính áp đặt của tác giả. ông đang tự cho mình cái quyền ngồi một chỗ mà suy xét, đánh giá cả hệ thống giáo dục của chúng ta

lại một lý thuyết đổ lỗi nữa: "sở dĩ nền giáo dục Việt Nam xuống cấp là do chưa có một triết lý giáo dục khoa học, tiến bộ. Và Nguyễn Đình Cống sẵn sàng quy chụp rằng, lý do chưa có một triết lý giáo dục khoa học, tiến bộ là lỗi hoàn toàn của chế độ XHCN". cái lý thuyết này lúc nào chẳng được nhai đi nhai lại để lật đổ Đảng Cộng sản

nước chúng ta còn nghèo nên rõ ràng nền giáo dục nước nhà không thể theo kịp các nước tiên tiến được, nhưng mà cũng không thể để ai coi thường trí tuệ việt nam. Bằng chứng là trong các cuộc thi quốc tế, các nước trên thế giới đều dành cho việt nam con mắt khâm phục

Là một Giáo sư về toán học nên Nguyễn Đình Cống có lẽ không am hiểu rõ về chính trị là điều bình thường nhưng lại đi tuyên truyền chống lại con đường chính trị mà cha ông ta đã chọn là không nên. Ông này già rồi nên lú lẫn, bọn dân chủ dởm nói gì cũng tin, tuy là người có học nhưng ông có vẻ không hiểu biết về gì đất nước và tình hình đất nước hiện nay, chỉ nhìn vào những mặt xấu và những lời đồn thổi, nên đã dễ dàng theo bọn dân chủ dởm.

Mục tiêu giáo dục là đào tạo con người Việt Nam phát triển toàn diện, có đạo đức, tri thức, sức khỏe, thẩm mỹ và nghề nghiệp, trung thành với lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; hình thành và bồi dưỡng nhân cách, phẩm chất và năng lực của công dân, đáp ứng yêu cầu của sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc".Phát triển giáo dục là quốc sách hàng đầu nhằm nâng cao dân trí, phát triển nguồn nhân lực, bồi dưỡng nhân tài".

Nguyễn Đình Cống sau khi về hưu không lo an phận tuổi già mà lại thể hiện sự thù hằn chế độ, cổ súy cho sự thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam, qua đó thể hiện bản chất phản bội, phản động của ông Nguyễn Đình Cống ngày càng hiện rõ. Ông là giáo sư có lẽ nên hiểu chút về lẽ sống và con đường phát triển giáo dục ở Việt Nam. Có lẽ đã đến lúc phải vạch trần bộ mặt thật của ông trước công luận.

Sau hành động tuyên bố xin ra khỏi Đảng, GS Nguyễn Đình Cống đã bị nhận định là kẻ hèn nhát. Ông ta không dám nhận mình là một kẻ thừa, người thừa trong Đảng và điều đáng nói là không dám đứng trong hàng ngũ của Đảng để tranh đấu cho những điều mà theo ông là đúng đắn, là cần thiết. Thiết nghĩ, lời thách thức theo kiểu tư thù và góp ý cần được phân định rõ ràng trong những suy nghĩ thiển cận của GS Cống thối.

Dường như dưới con mắt của vị giáo sư này, “nghèo đói”, “tham nhũng”, “tụt hậu” “đạo đức suy đồi”, "vấn đề giáo dục" là bức tranh của đất nước ta hiện nay. Nhưng Nguyễn Đình Cống chỉ nhìn một cách phiến diện mà không hiểu được, những yếu kém đó mang tính cá biệt hay phổ biến, cơ bản hay không cơ bản, và trước hết là cách nhìn nhận đánh giá và giải quyết thế nào. Đối với loại người như Nguyễn Đình Cống luôn đề cao bản thân, tôn trọng cái tôi thì làm sao có thể tồn tại trong hang ngũ của Đảng, có lẽ hắn nên cút xéo khỏi đất nước hình chữ S này đi.

Ông Cống suốt đời ăn cơm của Đảng, nhờ ơn Đảng được ăn học đàng hoàng để ngày hôm nay được phong hàm giáo sư này nọ, ông được sống để hưởng phúc của con cháu đến ngày hôm nay cũng là ơn Đảng đã cho ông và con cháu ông có một môi trường hòa bình, ổn định để học tập, làm việc và sinh sống... Vậy là đến lúc gần đến sa trời ông lại phủ nhận tất cả. Hành động đó phải chăng là "ăn cháo đá bát". Già rồi chắc lú cmnr, chán vãi đ lun

Chúng ta thấy 1 điều là Nguyễn Đình Cống luôn trung thành với lối suy nghĩ phủ nhận, bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lê Nin, cho rằng các thế hệ ông cha đã sai lầm khi áp dụng học thuyết Mác-Lê nin, kêu gọi từ bỏ con đường xây dựng CNXH ở Việt Nam. Chúng ta không còn lạ ẫm gì với ông GS Nguyễn Đình Cống này khi ông luôn nổi tiếng là rận già có ăn học và được nhiều tên trong làng rận để tâm. Tuy nhiên với một người có độ tuổi nhưng năm tháng cuối đời, xin hãy giành nốt thời gian còn lại để làm những việc có ý nghĩa, có ích cho nước cho dân đi. Có lẽ ông đã quá lạc lõng trong lòng xã hội

Không một ngôn từ nào có thể diễn tả mức độ phản bội đến mức trơ trẽn của con người này. Xin thưa, học hàm học vị GS.TS mà ông đang gắn mác trên những bài viết sặc mùi phản động của mình ở đâu mà có, do ai công nhận. Năm sinh 1937 đủ để Nguyễn Đình Cống nếm trải sự giày xéo của thực dân, đế quốc lên lợi ích quốc gia dân tộc. Phê phán của nghĩa Mác một cách sạch trơn, phải chăng Nguyễn Đình Cống đang muốn đào mồ mả của cha ông để vinh danh các thế lực ngoại bang. Là một giáo sư nhưng GS Nguyễn Đình Cống đang cho thấy trình độ nhận thức của mình. Không xứng đáng với cái mác giáo sư đang mang trên vai. Chán thật.

Giáo dục là vấn đề hết sức rộng lớn. Chẳng một quốc gia nào lại không giáo dục công dân nước mình về tinh thần yêu nước. Từ xa xưa đến bây giờ, ông cha ta luôn xem giáo dục là quốc sách. Trải qua nhiều chế độ xã hội khác nhau, vấn đề này hiện nay vẫn được duy trì trong chính sách phát triển của đất nước. Rõ ràng, quy chụp sự xuống cấp của giáo dục là do chế độ XHCN hiện nay như Nguyễn Đình Cống trình bày là hết sức phi lý.

Là một Giáo sư về toán học nên Nguyễn Đình Cống có lẽ không am hiểu rõ về chính trị là điều bình thường nhưng lại đi tuyên truyền chống lại con đường chính trị mà cha ông ta đã chọn là không nên. Ông này già rồi nên lú lẫn, bọn dân chủ dởm nói gì cũng tin, tuy là người có học nhưng ông có vẻ không hiểu biết về gì đất nước và tình hình đất nước hiện nay, chỉ nhìn vào những mặt xấu và những lời đồn thổi, nên đã dễ dàng theo bọn dân chủ dởm.

Nguyễn Đình Cống, con người này đúng thật là hết thuốc chữa rồi, Ông Cống suốt đời ăn cơm của Đảng, nhờ ơn Đảng được ăn học đàng hoàng để ngày hôm nay được phong hàm giáo sư này nọ, ông được sống để hưởng phúc của con cháu đến ngày hôm nay cũng là ơn Đảng đã cho ông và con cháu ông có một môi trường hòa bình, ổn định để học tập, làm việc và sinh sống... Vậy là đến lúc gần đến sa trời ông lại phủ nhận tất cả. Hành động đó phải chăng là "ăn cháo đá bát". mong là ông ta sẽ sớm nhận ra những hành động của mình là sai trái, chứ cứ tiếp tục những hành động này thì đến lúc chết cũng bị người ta chửi mất...

Nguyễn Đình Cống, con người này đúng thật là hết thuốc chữa rồi, Ông Cống suốt đời ăn cơm của Đảng, nhờ ơn Đảng được ăn học đàng hoàng để ngày hôm nay được phong hàm giáo sư này nọ, ông được sống để hưởng phúc của con cháu đến ngày hôm nay cũng là ơn Đảng đã cho ông và con cháu ông có một môi trường hòa bình, ổn định để học tập, làm việc và sinh sống... Vậy là đến lúc gần đến sa trời ông lại phủ nhận tất cả. Hành động đó phải chăng là "ăn cháo đá bát". mong là ông ta sẽ sớm nhận ra những hành động của mình là sai trái, chứ cứ tiếp tục những hành động này thì đến lúc chết cũng bị người ta chửi mất...

Nguyễn Đình Cống sau khi về hưu không lo an phận tuổi già mà lại thể hiện sự thù hằn chế độ, cổ súy cho sự thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam, qua đó thể hiện bản chất phản bội, phản động của ông Nguyễn Đình Cống ngày càng hiện rõ. Ông là giáo sư có lẽ nên hiểu chút về lẽ sống và con đường phát triển giáo dục ở Việt Nam. Có lẽ đã đến lúc phải vạch trần bộ mặt thật của ông trước công luận.


Đọc bài “Bàn về triết lý giáo dục Việt Nam” của Nguyễn Đình Cống được đăng tải trên trang Bauxite, tưởng rằng sẽ có những đóng góp tích cực cho nền giáo dục Việt Nam. Ai dè đó lại là một bài viết thể hiện hằn học cá nhân mang tính chất phá hoại hơn là những góp ý công tâm. Thế là đã rõ, khi từ bỏ Đảng, trượt dài trên những suy nghĩ đối lập, Nguyễn Đình Cống đã lộ rõ bộ mặt phản bội lại với lý tưởng thủa ban đầu của mình. Già rồi không lo sum vầy con cháu toàn làm tay sai cho lũ phản động.

Những con sâu như Nguyễn Đình Cống hãy bớt phát ngôn bừa bãi đi, nếu không còn tâm huyết để cống hiến cho nước nhà thì về nghỉ ngơi an dưỡng tuổi gia, chứ đừng có chạy theo lũ trẻ ranh dân chủ đi phục vụ cho thế lực thù địch chống đối với Việt Nam.

Sau khi bị khai trừ không thương tiếc khỏi Đảng, Nguyễn Đình Cống thường xuyên trả lời phỏng vấn của các đối tượng xấu. Nội dung phỏng vấn không hề đề cấp đến lĩnh vực xây dựng mà ông được phong đến học hàm giáo sư, chủ yếu chúng hướng đến những yếu tố liên quan đến chính trị, dân chủ, nhân quyền, những vấn đề này thì Nguyễn Đình Cống chỉ là một kẻ tầm thường, hiểu biết không hơn ai. Mới đây, qua cuộc phỏng vấn với đối tượng chống đối ở nước ngoài, Nguyễn Đình Cống đã khẳng định “muốn chấn hưng giáo dục phải thay đổi thể chế chính trị”, con đường cuối cùng mà Nguyễn Đình Cống muốn hướng đến là thay đổi chính trị nước ta.

Ông Nguyễn Đình Cống là một giáo sư giảng dạy tại trường Đại học Xây dựng. Thế nhưng ông ấy dần dần mang trong mình tư tưởng bất mãn với thời cuộc, nhìn vào thực tiễn của đời sống để phủ nhận đi tri thức của nhân loại.

Sự khó hiểu của những nhà trí thức bất mãn với thời cuộc này là nhìn thấy, thay vì lên án cái xấu thì ông Cống lại cho rằng đó là sự sai lầm của chủ nghĩa Mác - Lên Nin. Chủ nghĩa Mác Lê đi vào sự vận động quy luật của kinh tế và sự phát triển, nó hoàn toàn logic.

Chủ nghĩa Mác Lê được cụ Hồ mang đến nhào nặn cùng với giá trị của dân tộc để đem đến con đường giải phóng dân tộc, vậy thì sự hi sinh của những cha anh liệt sĩ có phải là do chủ nghĩa Mác - Lê dẫn dắt không. Nhờ có chủ nghĩa Mác Lê mà cụ Hồ đã nhìn thấy con đường đúng đắn cần phải đấu tranh để đánh đuổi đế quốc. Vậy thì thưa ông Nguyễn Đình Cống sự hi sinh của cha ông có phải là bảo vệ chủ nghĩa Mác Lê không?

Những bài viết của ông Cống thay vì bẻ gãy lý thuyết Mác thì dùng để đả kích vào mặt trái của xã hội. Ở phương tây thì họ bầy Mác là nhà triết gia vĩ đại còn trí thức ở Việt Nam coi đó là lỗi thời, phủ nhận trắng trơn giá trị của chủ nghĩa Mác.

Đúng vậy, Phương tây thì nghiên cứu tường tận về chủ nghĩa Mác còn mấy nhà trí thức ở Việt Nam không phản biện được thì đem ra để chửi.

Luận điểm không có Bác không có chủ nghĩa Mác thì nhân dân ta sẽ đói khổ, còn nhớ những ngày bị khai thác thuộc địa đưa về đất mẹ Pháp, hoặc là nhổ lúa trồng đay làm 2 triệu người chết đói thì điều đó đúng hay sai, nếu không có đấu tranh đánh đuổi đế quốc thì chúng ta sẽ như thế nào. Thay vì nhìn nhận hoàn cảnh của nó thì ông Cống cố gắng nhào nặn bài viết của mình một cách chủ quan, ông cố gắng đưa ra thật nhiều mặt trái của xã hội rồi lèo lái theo cách hiểu ngụy biện của mình.

Vậy Việt Nam không được coi là "biến đổi gien" sao ư? Hehe. Nên nhớ ở Trung Quốc tôn thờ Mác-Ang ghen và tư tưởng Mao Trạch Đông, còn ở Việt Nam thì lại là Mác-Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Nhưng tất cả đều không thực hiện theo cái cách mà Mác - Ăng ghen hay Lê nin vạch ra, vì lý thuyết đó chỉ đúng với bộ phận công nhân Liên Xô lúc bấy giờ, còn nếu đem ra các quốc gia khác như Việt Nam mà áp dụng thì quả là sai lầm. CCRĐ là một ví dụ.

Với cơ quan lý luận cao nhất, Nguyễn Đình Cống đã không vòng vo mà công kích trực diện với giọng điệu của một kẻ thù địch với ĐCSVN, ông ta viết: “Một số ngụy biện của tuyên giáo cộng sản Việt nam” với lý lẽ: “CNCS vào VN không phải qua con đường đấu tranh giai cấp mà qua tinh thần chống thực dân của các chiến sỹ yêu nước”.

Chủ nghĩa Mác- Lê nin là con đường đấu tranh cho công bằng, đứng về phía quần chúng bị trị, bị bóc lột; vậy nước ta đang kiếp nô lệ, lấy Chủ nghĩa Mác- Lê nin làm kim chỉ nam cho con đường cách mạng là quá đúng đắn, Nguyễn Đình Cống cho là “ngụy biện” thì chính ông ta đã ngụy biện.

Chỉ với con mắt thù địch, mù lịch sử, Nguyễn Đình Cống đã nhai lại những luận điệu xuyên tạc như thế này:
“Trong lúc cần duy trì chế độ và sự thống trị của mình Đảng lại phải ngụy biện, phải gian dối trong tuyên truyền. Sau 1954 đất nước bị chia cắt. Thống nhất là nguyện vọng của toàn dân. Cả hai Hiệp định Genève và Paris đều ghi là sẽ thống nhất bằng đường lối hòa bình, thông qua tổng tuyển cử...".

Con đường xã hội chủ nghĩa là định hướng, chứ lực phát triển để đưa đến con đường đó là chúng ta chưa hề có. Thế nhưng bao nhiêu gã khờ lên tiếng chửi bới, các nước đế quốc thì họ duy trì hệ thống thuộc địa bao nhiêu năm, phương tây họ dùng chiến tranh để được như ngày hôm nay.

Câu nói: "Thời thế tạo anh hùng" quả không sai... Ngày xưa các vị vua họ Lý, Trần, Lê,.. cũng đều là những vị đều có tâm, có tầm, có ước muốn một nước Việt Nam tươi đẹp và hòa bình. Nếu cống nạp bằng vật chất để đổi lấy hòa bình cho quốc gia, cho dân tộc thì cũng phải làm. Bao đời nay đều vậy, mục đích cuối cùng là "dân Nam sẽ được trở lại làm chủ đất Nam" là điều hoàn toàn tất yếu. Bác Hồ đã nhận thấy điều đó ở dân tộc, Bác đã dẫn dắt dân tộc đi từ thắng lợi này đến hết thắng lợi khác, và đến cuối cuộc đời, Bác cũng chỉ có một tâm niệm là là sao nhân dân có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành, nam bắc một nhà. Liệu ước mơ đó có là quá xa vời không?

Không chỉ có cha ông ấy mà còn có cả những người lính khác đã hi sinh bản thân của mình vì lý tưởng cách mạng, vì tương lai của đất nước hòa bình, không còn tiếng súng, để ông Cống có thể được ngồi đây và nói lên những lời này. Tôi là thế hệ sau, không được nếm trải cảm giác lịch sử như ông Cống nhưng tôi vẫn tự hào về truyền thống lịch sử hào hùng cách mạng của cả dân tộc Việt Nam.

Mấy thằng ăn cháo đá bát , học cho lắm chữ vào rồi lại không biết ơn những ai đã ngã xuống cho chúng nó có cuộc sống yên ổn như ngày nay, mấy thằng trí thức giáo sư như thế còn chẳng bằng một anh nông dân một nắng hai sương nhưng biết ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Ông Nguyễn Đình Cống là một giáo sư, tiến sĩ, một nhà giáo, ông là một trong những người tiên phong của nước ta trong việc nghiên cứu về bê tông trong ngành xây dựng. Tuy nhiều năm công tác trong Nhà nước nhưng những năm gần đây, ông gây tranh cãi khi có nhiều bài viết trên trang cá nhân phản biện các chính sách của Đảng Cộng sản. Ông có nhiều bài chỉ ra những sai lầm của Chủ Nghĩa Mác- Lênin. Gần đây, ông còn kêu gọi thực hiện đa nguyên, dân chủ trên trang mạng Bauxite vốn hội tụ nhiều nhà khoa học hàng đầu Việt Nam. Bản thân là một nhà giáo lão thành được nhiều thế học sinh, sinh viên mến mộ, nhưng những phát biểu gây shock của ông khiến cho bao nhiêu người tẩy chay. Đừng vì những cái tầm thường mà đánh mất đi tạo dựng lòng tin từ k=người khác bấy lâu.

Phải nói thật lòng là các nhà dân chủ đang tận dụng quá tốt một số kẻ thoái hóa, biến chất ở nước ta, đặc biệt là số Đảng viên bị khai trừ, số cán bộ đã từng giư chức vụ trong các cơ quan Đảng, Nhà nước ta. Giáo sư Nguyễn Đình Cống là nhân vật khá nổi tiếng trong lĩnh vực xây dựng, từng nhiều năm đứng trên giảng đường để truyền đạt kiến thức cho sinh viên trong các ngành, nghề liên quan đến xây dựng nhưng đến lúc cuối đời ông lại trở thành một nhân vật chống đối quyết liệt. Thật đáng buồn

Thật đáng buồn, trong một vài năm trở lại đây, vị giáo sư già này là ít tâm huyết với sự nghiệp giáo dục, chuyển trọng tâm sang hoạt động chính trị, nhưng cái “chính trị” ở đây không phải phục vụ cho sự nghiệp phát triển của nước nhà mà theo chiều hướng trái ngược hẳn, chính trị vì vị kỷ cá nhân

Món quà ra mắt mà ông lão Nguyễn Đình Cống trao cho lũ trẻ ranh dân chủ rởm là lá đơn xin ra khỏi Đảng với lý do không còn đi theo con đường mà Đảng Cộng sản đã lựa chọn, không còn giữ vững phẩm chất chính trị, biến chất, không xứng đáng là Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Và giờ đây ông ta lại nịnh chúng bằng mấy cái bài viết rẻ tiền này

Cho đến bây giờ, Nguyễn Đình Cống mới chỉ là đối tượng non nớt, là kẻ bám theo các nhà dân chủ rởm học việc, chưa chính thức được chúng cho kết nạp vào hàng ngũ ăn tàn phá hoại do Việt Tân âm thầm chỉ đạo. Con đườngcủa Nguyễn Đình Cống chọn là thực hiện mọi thủ đoạn xuyên tạc, bôi xấu danh dự của cơ quan, tổ chức, cá nhân trong hệ thống chính trị nước ta, tuyên truyền những thông tin sai lệch nhằm làm xáo trộn tư tưởng, tạo dư luận xấu cho xã hội. Nhưng nó không dễ thế đâu ông Cống ạ, nói xấu thì cũng cần biết chọn cái mà phát ngôn đừng dốt quá để người khác cười cho

Sau khi bị khai trừ không thương tiếc khỏi Đảng, Nguyễn Đình Cống thường xuyên trả lời phỏng vấn của các đối tượng xấu. Nội dung phỏng vấn không hề đề cấp đến lĩnh vực xây dựng mà ông được phong đến học hàm giáo sư, chủ yếu chúng hướng đến những yếu tố liên quan đến chính trị, dân chủ, nhân quyền, những vấn đề này thì Nguyễn Đình Cống chỉ là một kẻ tầm thường, hiểu biết không hơn ai. Và đúng thật là càng nói thì ông ta càng thể hiện sự thiếu hiểu biết của mình

Vị giáo sư già này đã quá lẩm cẩm mà quên mất rằng tư cách, danh dự của ông đã bị giảm sút quá nhiều sau những hành động ngoài lề, tay trái trước đây, không đúng chuyên môn khoa học. Thiết nghĩ ông lên quay lại con đường chân chính của mình để nhận lại những tin yêu từ nhân dân

Vị giáo sư già này đã quá lẩm cẩm mà quên mất rằng tư cách, danh dự của ông đã bị giảm sút quá nhiều sau những hành động ngoài lề, tay trái trước đây, không đúng chuyên môn khoa học. Thiết nghĩ ông lên quay lại con đường chân chính của mình để nhận lại những tin yêu từ nhân dân

Việt Nam là một trong số ít đất nước trên thế giới có sự phát triển mạnh mẽ, nhanh chóng sau khi bị tàn phá bởi chiến tranh. Sự tụt hậu của Việt Nam so với các nước phát triển ngày càng thu hẹp, đó là một kỳ tích khi những vết thương chiến tranh vẫn còn để lại. Nguyễn Đình Cống là người đã trải qua chiến tranh, từng nếm đau thương do chiến tranh đem lại, từng tham gia vào sự nghiệp xây dựng, phát triển đất nước mà lại không hiểu được vấn đề này. Thật buồn!

Con sâu như Nguyễn Đình Cống hãy bớt phát ngôn bừa bãi đi, nếu không còn tâm huyết để cống hiến cho nước nhà thì về nghỉ ngơi an dưỡng tuổi gia, chứ đừng có chạy theo lũ trẻ ranh dân chủ đi phục vụ cho thế lực thù địch chống đối với Việt Nam.

Thưa ông Nguyễn Đình Cống ông nên tự biết lựa sức mình đi. phải chăng ông có tuổi rồi nên đầu óc không còn được minh mẫn nữa, ông già rồi nên đầu óc nó lú chăng. Hay cái đầu của ông bị bọn "rận chủ" chúng nó nhồi cho lú rồi. Làm ơn đi đầu tóc ông bạc phơ rồi đấy. Ông đừng có mà ngồi một chỗ ảo tưởng sức mạnh nữa. Xin ông hãy sống tốt tí đi

Ông Nguyễn Đình Cống đường đường là một giáo sư Toán học nhưng không thể ngờ ông lại có những phát ngôn đáng chán như thế. Thôi thì có thể thông cảm là ông ấy là giáo sư Toán học suốt ngày số và hình, vùi đầu vào toán thì biết cái méo gì chính trị. Nhưng điều đáng nói là ông này phán như đúng rồi ý. Sao ông lại có thể chém gió về chính trị- thứ mà ông mù mờ như đúng rồi thế? Có phải là dp ông già rồi nên nó lẫn vậy không?

Tưởng ông giáo sư toán học này sẽ đem tới những đóng góp, ý kiến hay đè xuất nào hay ho để nâng tầm giáo dục Việt. Ai dè cái ông NGuyễn Đình Cống này lại hết sức tiêu cực, mang tới những lời lẽ hết sức hằn học cá nhân. Với góc nhìn không hề tiện chí, cái nhìn phiến diện. Từ khi rời khỏi Đảng Nguyễn Đình Cống trượt dài trên cái dốc của việc sa ngã. Thiết ngĩ tới tuổi gần đất xa trời rồi ông hay sống tốt đời đẹp đạo tí đi

tưởng rằng sẽ có những đóng góp tích cực cho nền giáo dục Việt Nam. Ai dè đó lại là một bài viết thể hiện hằn học cá nhân mang tính chất phá hoại hơn là những góp ý công tâm. Thế là đã rõ, khi từ bỏ Đảng, trượt dài trên những suy nghĩ đối lập, Nguyễn Đình Cống đã lộ rõ bộ mặt phản bội lại với lý tưởng thủa ban đầu của mình

Đăng nhận xét