Bài mới nhất

27/12/2016

Tính khả thi của dự luật nhân quyền toàn cầu Magnitsky

Hoa đất
Magnitsky Act đã được thông qua

Theo thông tin từ Nhà trắng, Tổng thống Barack Obama đã ký thành luật dự luật S. 2943, tức Luật Chuẩn chi Ngân sách Quốc phòng năm 2017 (NDAA 2017). Trong luật này có điều luật Chịu trách nhiệm về Nhân quyền Toàn cầu Magnitsky (gọi tắt là Magnitsky Act), quy định chế tài với các cá nhân mà Hoa Kỳ cho là vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới. Theo đó, các cá nhân, kể cả quan chức ở các nước nếu bị liệt vào dạng vi phạm nhân quyền, sẽ có thể bị Hoa Kỳ hạn chế nhập cảnh hoặc đóng băng tài sản.

Văn bản điều luật quy định: "Tổng thống có thể áp dụng chế tài... đối với bất kỳ cá nhân nào mà Tổng thống xác quyết, dựa trên các bằng chứng đáng tin cậy, là phải chịu trách nhiệm về hành vi giết hại bất hợp pháp, tra tấn hoặc các vi phạm nghiêm trọng khác đối với quyền con người được quốc tế công nhận nhằm vào các cá nhân ở bất kỳ quốc gia nào".

Các nhà zân chủ Việt không giấu nổi tâm trạng phấn khởi, cho đây là công cụ pháp lý nhằm từng bước can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Vậy thực sự Magnitsky Act có khả thi như chúng ta suy nghĩ?

Thứ nhất, dễ nhận thấy dự luật này được ký kết vào những ngày cuối cùng trong nhiệm kỳ ông Obama làm tổng thống. Điều này có ý nghĩa rằng, một dự luật được trình ra quốc hội khá lâu mới được tổng thống phê chuẩn sẽ chẳng mấy ai quan tâm về tính cấp thiết của nó. Ngay cả tổng thống cũng bỏ bê thì việc ký bừa một dự luật để nghỉ hưu chẳng khác gì tư duy hoàng hôn nhiệm kỳ. Điều này khẳng định rằng, ông Obama đã không còn xem nặng vấn đề nhân quyền trong nhiệm kỳ của mình. Trong khi đó người tiền nhiệm Donal Trump lại càng không có sở thích can thiệp vào công việc nội bộ các nước. Liệu Magnitsky Act có còn giá trị trong thực tế?

Thứ hai, đây không phải là lần đầu tiên nước Mỹ cho mình cái quyền được phán xét tình hình nhân quyền các nước trên thế giới. Đối với Việt Nam, các cơ quan, tổ chức nh­ư Bộ Ngoại giao, Uỷ ban tự do tôn giáo quốc tế Mỹ, Nghị viện Châu Âu, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW), Ân xá Quốc tế (AI)… trong báo cáo hàng năm mặc dù buộc phải thừa nhận Việt Nam có chuyển biến tích cực về “nhân quyền” như­ng luôn cố ý đánh giá tiêu cực về tình hình nhân quyền, tự do tôn giáo ở Việt Nam; đòi đ­ưa ta vào diện “những n­ước vi phạm nhân quyền nghiêm trọng” vì chúng cho rằng Việt Nam đã và đang còn “đàn áp nhân quyền”, bắt bớ trái pháp luật. Những năm gần đây, Hạ nghị viện Mỹ liên tục thông qua cái gọi là “Đạo luật Nhân quyền cho Việt Nam” như: HR2833 năm 2001; HR2368 năm 2001; HR1587 năm 2004; HR3096 năm 2007; HR1969 năm 2009; HR1609/S3678 năm 2010; HR1410 năm 2012… để xuyên tạc tình hình nhân quyền ở Việt Nam có liên quan tới vấn đề tôn giáo, dân tộc; vu cáo Việt Nam “vi phạm nhân quyền”, “đàn áp tôn giáo”, “đàn áp DTTS”. Đây là hành động can thiệp trắng trợn, thô bạo vào công việc nội bộ của nước ta. 

Can thiệp đâu chẳng biết nhưng Việt Nam vẫn hội nhập sâu rộng và có những bước phát triển vượt bậc. Minh chứng rõ ràng nhất là việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp quốc với số phiếu cao nhất. Liệu một điều luật cỏn con như Magnitsky Act có đủ tác động đến nền chính trị ổn định ở Việt Nam?

Thứ ba, bản chất của điều luật Magnitsky Act nhằm vào các cá nhân và tổ chức khủng bố là chính. Bởi hiện nay, nguồn tài chính của các tổ chức này rất khó kiểm soát và thường núp dưới tài khoản ngân hàng ở nhiều quốc gia khác nhau. Việc xác định khung tiêu chí để đáng gía một quan chức, một lãnh đạo của quốc gia khác, trong đó có Việt Nam là vi phạm nhân quyền là điều hết sức mơ hồ. 


Từng ấy lý do cũng đủ để khẳng định rằng, Magnitsky Act chỉ khiến đám zân chủ Việt mừng hụt mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

20 nhận xét:

Đọc đến đây thì cái đầu của bọn nhà rận nó vui rồi, nhưng nó không hiểu được vấn đề cốt lõi là gì bà con ạ.
"Tổng thống có thể áp dụng chế tài... đối với bất kỳ cá nhân nào mà Tổng thống xác quyết, dựa trên các bằng chứng đáng tin cậy, là phải chịu trách nhiệm về hành vi giết hại bất hợp pháp, tra tấn hoặc các vi phạm nghiêm trọng khác đối với quyền con người được quốc tế công nhận nhằm vào các cá nhân ở bất kỳ quốc gia nào".

Nước Mỹ cũng vừa thành lập trung tâm chống tuyên truyền và thông tin sai lệch, và tất nhiên Mỹ cũng vừa ký luật về nhân quyền toàn cầu. Nhưng tôi nghĩ phải hiểu rõ luật về nhân quyền toàn cầu là nhằm vào các đối tượng, các tổ chức khủng bố. Chứ không đơn giản như đầu nhà rận nó nghĩ đâu

Mới đây nước Mỹ vừa thành lập trung tâm chống tuyên truyền và thông tin sai lệch. Một nước lớn như vậy còn sợ sự tuyên truyền xuyên tạc thông tin, mà bản thân nước nay cũng là cha đẻ của nhiều thông tin sai lệch. Giờ lại thêm cái luật về nhân quyền. Thấy đối nghịch kiểu gì ấy nhỉ?

nhiều tổ chức nước ngoài tiếp tục lợi dụng danh nghĩa "nhân quyền" để ra các tuyên bố phi lý, yêu cầu Việt Nam thả tự do vô điều kiện cho một số cá nhân có hành vi vi phạm pháp luật. Không biết phá gì chỉ biết lấy nhân quyền ra thôi.

Đời nó là thế mà. Các nước thì nghĩ mình tân tiến, mình tiến bộ, mình là nước lớn nên cứ thích can thiệp vào nội bộ của các nước khác. Nhưng bản thân các nước đó thì nát hơn tương. Đủ các thể loại mà. Ngay như với Mỹ đấy, phải trích tiền ngân sách để thành lập và nuôi một cái trung tâm chống xuyên tạc và thông tin sai lệch đấy. Thế thì nói gì được nữa?

Đến cả một nước chuyên đi xuyên tạc các thông tin còn phải thành lập ra một trung tâm chống xuyên tạc thông tin sai lệch, lấy ngân sách từ chính phủ. Giờ lại thêm cái luật nhân quyền nữa. Không biết mô tê thế nào, nhưng có vẻ nhà rận chủ là mừng, nhưng đừng mừng vội các nhà dân chủ thiển cận.

Mỹ chẳng có quyền hạn gì được phán xét vấn đề nhân quyền của nước khác. Trong thế giới phẳng không có chỗ cho sự thao túng, nhất là Mỹ vốn cũng không phải là một đất nước được coi trọng về vấn đề dân chủ nhân quyền. Ngay tại Mỹ, với chính sách kiểm soát súng không chặt chẽ, người nào cũng có thể có cho riêng mình một khẩu súng sát thương, thì vấn đề nhân quyền ở đây mới đáng báo động. Thế nên việc đưa ra cái dự luật nhân quyền kia chỉ là một chiêu trò không hơn không kém và chẳng thể được áp dụng!

Nội dung của dự luật này là một mớ phi lý đến tột cùng. Với xu thế hợp tác phát triển như ngày nay, Mỹ thừa hiểu, cải thiện quan hệ với Việt Nam là một nước đi khôn ngoan, và một trong số đó là tạo điều kiện cho các lãnh đạo Việt Nam và Mỹ có cơ hội giao lưu để phát triển mối quan hệ này. Nếu chỉ vì một vấn đề nhân quyền vốn vớ vẩn và không có lý do chính đáng để xử phạt hay áp dụng chế tài thì việc cấm lãnh đạo Việt Nam nhập cảnh, nhất là nhập cảnh với lý do công vụ, và phong tỏa tài khoản của họ là một hạ sách, thậm chí là một sự ngu dốt về chính trị. Cùng với việc Trump-một người từng tuyên bố sẽ không theo đuổi chính sách đối ngoại nhằm "lật đổ chế độ" ở những quốc gia khác lên làm TT của Mỹ thì việc áp dụng cái dự luật này hẳn là một điều xa vời so với trí tưởng tượng của đám vong nô, dân chủ!

Can thiệp đâu chẳng biết nhưng Việt Nam vẫn hội nhập sâu rộng và có những bước phát triển vượt bậc. Minh chứng rõ ràng nhất là việc Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hợp quốc với số phiếu cao nhất. Liệu một điều luật cỏn con như Magnitsky Act có đủ tác động đến nền chính trị ổn định ở Việt Nam?

Mỹ luôn ra rả với thế giới về những giá trị "dân chủ, nhân quyền", tự cho phép mình có quyền can thiệp, trừng phạt bất cứ những cá nhân, tổ chức, nhà nước nào mà Mỹ cho là vi phạm theo ý mình. Thế nhưng rất nhiều những vụ bê bối được phanh phui như vụ Edward Snowden lại chính là những cú "tự vả vào mặt mình" của chính giới cầm quyền Mỹ.

bản chất của điều luật Magnitsky Act nhằm vào các cá nhân và tổ chức khủng bố là chính. Bởi hiện nay, nguồn tài chính của các tổ chức này rất khó kiểm soát và thường núp dưới tài khoản ngân hàng ở nhiều quốc gia khác nhau. Việc xác định khung tiêu chí để đáng gía một quan chức, một lãnh đạo của quốc gia khác, trong đó có Việt Nam là vi phạm nhân quyền là điều hết sức mơ hồ.

bản chất của điều luật Magnitsky Act nhằm vào các cá nhân và tổ chức khủng bố là chính. Bởi hiện nay, nguồn tài chính của các tổ chức này rất khó kiểm soát và thường núp dưới tài khoản ngân hàng ở nhiều quốc gia khác nhau. Việc xác định khung tiêu chí để đáng gía một quan chức, một lãnh đạo của quốc gia khác, trong đó có Việt Nam là vi phạm nhân quyền là điều hết sức mơ hồ.

hăng năm MỸ đã đưa ra bao nhiêu luật nhân quyền nhưng như mọi người thấy thì nước ta vẫn đang hội nhập ngày càng sâu rộng cũng như được sự ủng hộ lớn của bạn bè quốc tế đó là những minh chứng rõ nét về tình hình nhân quyền ở nước ta, một nền dân chủ nhân quyền mà nhiều nước phải mơ ước, đến chính nước Mỹ một nơi được coi là thiên đường dân chủ cũng phải ước ao, không hiểu bọn zận chủ chúng định dựa vào gì để cắn nước ta nữa

Có lẽ nhân quyền vẫn sẽ là mảnh đất màu mỡ, mảnh đất kiếm cơm truyền thống của các nhà dân chủ từ khi mới khai sinh, từ những thập niên 90 khi Việt Nam chủ động hội nhập thế giới, bình thường hóa quan hệ với Mỹ và châu Âu, bởi dân chủ, nhân quyền theo kiểu Mỹ là con bài chiến lược trong chương trình hoạt động chống phá và xóa bỏ các nước có tư tưởng đối lập. Con bài này đã được phát triển ngày càng hoàn thiện và mạnh mẽ trong thế giới ngày càng phẳng này. Bởi vậy, đây vẫn là đề tài kiếm cơm không thể bỏ của các nhà dân chủ và các anh, các chị vẫn không ngừng ra rả về tự do, dân chủ mặc dù có thể các anh đếch hiểu giá trị thật của dân chủ. Kệch cỡm

Đạo luật “Nhân quyền Toàn cầu Magnitsky” cho phép Mỹ có quyền áp dụng các biện pháp chế tài trên toàn thế giới và áp đặt lệnh trừng phạt chống lại tất cả những cá nhân đã tham gia các hoạt động tham nhũng và vi phạm nhân quyền trên toàn thế giới (tức là những cá nhân bị Mỹ cho là đàn áp nhân quyền trầm trọng sẽ bị cấm nhập cảnh Mỹ và tài sản sẽ bị đóng băng ở Mỹ), thì "Luật Tự do tôn giáo H.R.1115" lại đưa ra nhiều quy định cho phép Bộ Ngoại giao Mỹ có quyền áp dụng các chế tài nghiêm khắc đối với chính quyền các quốc gia mà Mỹ cho là xâm phạm tự do tôn giáo. Nhưng cũng xin nhắc các vị rận chủ quốc nội đừng vì thế mà tưởng bở, Mỹ không cho không ai gì bao giờ đâu

Ngày 23/12/2016, Obama phê chuẩn Luật Nhân Quyền Magnitsky Toàn Cầu theo đó“áp dụng các biện pháp chế tài trên toàn thế giới và cho phép áp đặt lệnh trừng phạt chống lại tất cả những cá nhân đã tham gia các hoạt động tham nhũng và vi phạm nhân quyền”. Trước đó ngày, 16/12, tổng thống Mỹ phê chuẩn Luật Tự Do Tôn Giáo H.R. 1115. Và với việc người Mỹ tự cho rằng mình là nước lớn và thực tế đã cho thấy đây không phải là lần đầu tiên nước Mỹ cho mình cái quyền được phán xét tình hình nhân quyền các nước trên thế giới. Đây là hành động can thiệp trắng trợn, thô bạo vào công việc nội bộ của một quốc gia khác.

Một quyết định của một người đứng đầu nhà trắng trước khi kết thúc một nhiệm kỳ thật sự nói lên nhiều điều và thật sự quyết định ban hành hai đạo luật này có giống như những nhà dân chủ rởm đang hi vọng. Những ngày qua giới dân chủ Việt hoan nghênh ầm ĩ và với những người này chúng coi đây là “tin vui nhất trong năm 2016, thậm chí còn vui hơn cả việc Tổng thống Obama đến Việt Nam” . Có lẽ ảo tưởng quá mà không đạt được điều mình mong muốn chắc rận chết mất

Tóm lại không chỉ chúng tôi, mà tất cả những người dân nói lên như thế. Cộng đồng thế giới lên án, phản đối việc Mỹ thông qua hai đạo luật này. Chính tổng thống Obama khi đến Việt Nam đã nói rằng chính Mỹ cũng có những vấn đề về nhân quyền. Đạo luật này có giống một cái tát vào chính mặt mình của ông cũng như nước Mỹ hay không đây.

Có thể nói điểm nổi bật nhất trong chính sách và quan điểm của các nước tư bản phát triển phương Tây về nhân quyền là các nước này đã tuyệt đối hóa quyền tự do cá nhân, đặt quyền cá nhân cao hơn quyền cộng đồng, xem nhẹ trách nhiệm của cá nhân đối với cộng đồng, thậm chí họ cho phép cá nhân có quyền công khai giữ các quan điểm đối lập với Nhà nước, nhất là trên lĩnh vực tư tưởng và chính trị. Rận chủ sau dự luật nhân quyền này chắc đang ngây ngất vì sung sướng lắm đây, sắp có kịch hay cho đám rận rồi

Dân chủ nhân quyền là cái quyền cơ bản của con người mà thôi.ở Việt nam thì quyền con người luôn được đặt lên hàng đầu và nó cũng là cái chìa khóa để dẫn tới những sự ổn định và phát triển đất nước.ấy vậy mà Mỹ cũng như các nước Phương tây lại luôn cho rằng Việt nam vi phạm dân chủ nhân quyền. Phải nói là Mỹ luôn mạnh mồm và cũng luôn tự cho mình là những nhà dân chủ nhân quyền đích thực.tuy nhiên thực tế lại hoàn toàn đi ngược lại điều đó.Cái quan điểm mà nước Mỹ cũng như phương tây đưa ra về quyền con người nó có những bất hợp lí cũng như có những cái hoàn toàn khác xa với việt nam. Vậy nên nước Mỹ hãy biết dừng lại ở những lời nói của mình. Chả có nhẽ chúng ta đang bất đồng ngôn ngữ chăng????????

Đăng nhận xét