Bài mới nhất

09/12/2016

Việt Nam đang bóp nghẹt quyền tự do tôn giáo

Hoa đất
Quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam ngày càng được
 hoàn thiện và đảm bảo

Sự kiện quốc hội Việt Nam phê chuẩn Luật tín ngưỡng, tôn giáo 2016 là dấu mốc quan trọng trong việc đảm bảo ngày càng tốt hơn nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Ấy vậy mà một số chức sắc tôn giáo cực đoan, vốn không mấy thiện chí với chế độ XHCN Việt Nam trong lúc trả lời một số tờ báo nước ngoài lại đưa ra nhiều nhận xét cảm tính để phủ nhận thành quả trên. Đại loại, các luận điệu mà chúng đưa ra tập trung vào một số điểm như: “ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra Luật tín ngưỡng, tôn giáo”, “luật tín ngưỡng tôn giáo tiếp tục là công cụ để Nhà nước bóp nghẹt tôn giáo”, “luật không nhằm phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của Đảng Cộng sản...”. 

Có thể khẳng định rằng, khi đưa ra các luận điệu trên họ chẳng hiểu gì về tự do tín ngưỡng, tôn giáo và thực thi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam.

Thứ nhất, quyền tự do tôn giáo là một trong những quyền cơ bản của công dân, nó được quy định trong nhiều văn bản pháp lý quốc tế: Hiến chương Liên hợp quốc (1945), Tuyên ngôn Nhân quyền (1948), Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên hợp quốc phê chuẩn ngày 16-12-1966, Công ước quốc tế về xoá bỏ mọi hình thức phân biệt chủng tộc, có hiệu lực từ ngày 4/1/1969… Tất cả các văn kiện pháp lý trên Việt Nam đều tham gia và thực hiện nghiêm túc. Vì vậy, không có gì khó hiểu khi quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam được đảm bảo, thể chế hóa thành luật và không mâu thuẫn với các văn bản pháp lý quốc tế về quyền con người.

Thứ hai, tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền cơ bản của công dân nhưng nó không phải là quyền tuyệt đối. Các đối tượng thường rêu rao rằng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền bẩm sinh, không phụ thuộc vào văn hóa hay ý chí cá nhân, giai cấp, cộng đồng hay nhà nước; không một chủ thể nào, kể cả nhà nước, có thể ban phát hay tước bỏ các quyền con người bẩm sinh, vốn có của các cá nhân. Đấy là quan điểm hết sức sai lầm. Bởi ngay tại Điều 18 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị khẳng định: “Quyền tự do bày tỏ tín ngưỡng, tôn giáo chỉ có thể bị giới hạn bởi những quy định của pháp luật và những giới hạn này là cần thiết cho việc bảo vệ an toàn, trật tự công cộng, sức khỏe, đạo đức của công chúng hoặc những quyền tự do cơ bản của người khác”..

Thứ ba, không một quốc gia nào lại không quản lý tôn giáo. Ngay tại Mỹ-một đất nước luôn tự cho là “mẫu hình” về tự do tôn giáo, nhưng trong hệ thống luật pháp vẫn có hàng trăm các quy định để quản lý tôn giáo. Chẳng hạn, trong Hiến pháp Hoa Kỳ có nội dung: Nghiêm cấm việc thiết lập một tôn giáo nhà nước chính thức cũng như cấm chính phủ trợ giúp cho các nhóm tôn giáo... Tương tự ở Pháp, thế giứoi của văn minh phương Tây đề ra đạo luật ngày 9-12-1905 ghi rõ: “Nền Cộng hòa bảo đảm quyền tự do lương tâm, bảo đảm quyền tự do thực hành các việc thờ phụng với những hạn chế duy nhất được ban bố... vì lợi ích trật tự công cộng” (Điều 1). Tại Điều 25 của đạo luật trên cũng ghi: “Các cuộc hội họp để cử hành một việc thờ phụng được điều hành trong những trụ sở thuộc một hiệp hội tôn giáo... là công cộng. Chúng được đặt dưới sự giám sát của nhà chức trách vì lợi ích của trật tự công cộng”. Ở Anh, chuông nhà thờ reo ở trung tâm các thành phố lớn đều phải được sự đồng ý của chính quyền…

Như vậy có thể thấy, không chỉ ở Việt Nam mà các nước trên thế giới đều trực tiếp đề ra các văn bản pháp luật làm cơ sở để quản lý tôn giáo. Không bao giờ có chuyện “ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra Luật tín ngưỡng, tôn giáo” như giọng điệu mà các đối tượng đang rêu rao. 



Hot!

Từ khóa SEO:

42 nhận xét:

Hiện nay khi số lượng người tham gia vào các hoạt động tôn giáo tín ngưỡng ngày càng tăng thì việc đảm bảo an ninh trật tự, duy trì sự phát triển của các tôn giáo cũng như của đất nước là rất quan trọng. Bởi vậy cần có những văn bản pháp lý để ràng buộc những tín đồ, giúp họ thực hiện các quyền tự do tôn giáo nhưng vẫn đảm bảo không làm ảnh hưởng tới những người xung quanh.

Sự kiện quốc hội Việt Nam phê chuẩn Luật tín ngưỡng, tôn giáo 2016 là dấu mốc quan trọng trong việc đảm bảo ngày càng tốt hơn nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Ấy vậy mà một số chức sắc tôn giáo cực đoan, vốn không mấy thiện chí với chế độ XHCN Việt Nam trong lúc trả lời một số tờ báo nước ngoài lại đưa ra nhiều nhận xét cảm tính để phủ nhận thành quả trên.

Không chỉ ở Việt Nam mà các nước trên thế giới đều trực tiếp đề ra các văn bản pháp luật làm cơ sở để quản lý tôn giáo. Không bao giờ có chuyện “ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra Luật tín ngưỡng, tôn giáo” như giọng điệu mà các đối tượng đang rêu rao.

Ở bất kỳ quốc gia nào cũng vậy thôi, tất cả các cá nhân, tổ chức đều phải chịu sự giám sát của chính quyền, nhà nước. Dù văn mình tới mấy thì anh cũng không thể hoạt động độc lập với sự lãnh đạo của nhà nước được. Như thế thì loạn lâu rồi. Cho nên bản thân chúng đưa ra đã mâu thuẫn rồi, chứ nói gì đến hành động. Chúng cứ lấy mác các nước khác để lòe người khác. lòe ai, chỉ có mà lòe cùng hội, cùng thuyền của bọn chúng thôi.

Cho thằng nào nói là ở các nước văn mình nó như vậy thì cho nó ra các nước văn minh mà thành lập tổ chức xem có chết bên đó không. Đã không biết cái gì lại còn đeo mác của mấy nước vớ vẩn nào vào? Nước nào văn minh? Nước nào cho như vậy? Đưa rõ tên nước ra, có mà cho ngậm miệng luôn. Có dám chỉ đích danh nước nào đâu.

Họ nói rằng, “ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra Luật TNTG”. Họ còn xuyên tạc rằng: Dự án Luật TNTG mà Quốc hội Việt Nam thông qua “không nhằm phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của Đảng Cộng sản...” Vậy mà, Tại Điều 18 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên hợp quốc phê chuẩn ngày 16-12-1966 (Việt Nam tham gia công ước này ngày 24-9-1982), ghi rõ: “1. Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, TNTG. Quyền tự do này bao gồm tự do có theo một tôn giáo hoặc tín ngưỡng do mình lựa chọn, tự do bày tỏ TNTG một mình hoặc trong tập thể với nhiều người khác, một cách công khai hoặc thầm kín dưới hình thức thờ cúng, cầu nguyện, thực hành và giảng đạo; 2. Không ai bị ép buộc làm những điều tổn hại đến quyền tự do lựa chọn một tôn giáo hoặc tín ngưỡng; 3. Quyền tự do bày tỏ TNTG chỉ có thể bị giới hạn bởi những quy định của pháp luật và những giới hạn này là cần thiết cho việc bảo vệ an toàn, trật tự công cộng, sức khỏe, đạo đức của công chúng hoặc những quyền tự do cơ bản của người khác”.

Trên cơ sở Công ước quốc tế và điều kiện chính trị, xã hội, lịch sử, văn hóa truyền thống của mỗi quốc gia, các nước đều ban hành những quy định pháp lý để quản lý hoạt động TNTG. Trên thế giới, không có nơi nào TNTG hoạt động “tự do vô chính phủ” mà đều có những hạn chế theo các quy định của pháp luật, vì một nền trật tự an ninh chung, vì sức khỏe cộng đồng, vì đạo đức xã hội hoặc vì sự bảo vệ các quyền và tự do của người khác chứ không riêng gì Việt Nam

Đạo luật ngày 9-12-1905 của Pháp ghi rõ: “Nền Cộng hòa bảo đảm quyền tự do lương tâm, bảo đảm quyền tự do thực hành các việc thờ phụng với những hạn chế duy nhất được ban bố... vì lợi ích trật tự công cộng” (Điều 1). Tại Điều 25 của đạo luật trên cũng ghi: “Các cuộc hội họp để cử hành một việc thờ phụng được điều hành trong những trụ sở thuộc một hiệp hội tôn giáo... là công cộng. Chúng được đặt dưới sự giám sát của nhà chức trách vì lợi ích của trật tự công cộng”. Đây là gì chăng

Không chỉ ở Việt Nam mà các nước trên thế giới đều quan niệm không có tự do TNTG tuyệt đối. Để bảo đảm quyền tự do TNTG của người dân, các quốc gia trên thế giới đều ban hành trong hệ thống luật pháp của mình các điều luật cụ thể, hoàn toàn không có chuyện “ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra Luật TNTG” như giọng điệu mà các thế lực thù địch đang rêu rao.

Đảng và Nhà nước Việt Nam luôn nhất quán quan điểm tự do TNTG là một trong những quyền cơ bản của con người. Điều này được thể hiện rất rõ trong thực tiễn lịch sử Việt Nam. Ngay sau khi Cách mạng Tháng Tám 1945 thành công, trong Hiến pháp đầu tiên năm 1946 của nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, tại Điều 10, Chương 2, nêu rõ: “Mọi công dân có quyền tự do tín ngưỡng”. Và điều đó đã được Nhà nước ta đảm bảo thực hiện trong mấy chục năm qua

Không chỉ thể hiện trong Hiến pháp, trong từng giai đoạn cụ thể, để đáp ứng với yêu cầu của sự nghiệp cách mạng, trên cơ sở chủ trương, chính sách của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và đòi hỏi từ thực tiễn, các cơ quan chức năng của Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản pháp luật liên quan trực tiếp đến bảo đảm quyền tự do TNTG của người dân. Chứ không thể nào như các thể lực thù địch xuyên tạc được, luật là để đảm bảo quyền đó

Nhà nước Việt Nam bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; đồng thời, để quyền tự do đó được bảo đảm thì mọi tổ chức, cá nhân phải nghiêm chỉnh chấp hành pháp luật Nhà nước. Pháp luật sẽ nghiêm trị những kẻ lợi dụng tôn giáo để xâm phạm lợi ích cộng đồng, xâm phạm quyền và lợi ích của công dân, làm mất ổn định chính trị, xã hội, ảnh hưởng đến sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đây là lẽ đương nhiên, phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế. Những luận điệu mà Phan Văn Lợi đưa ra là vu khống xuyên, vô căn cứ. Những kẻ như y cần phải sớm bị trừng trị.

Các đối tượng thường rêu rao rằng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền bẩm sinh, không phụ thuộc vào văn hóa hay ý chí cá nhân, giai cấp, cộng đồng hay nhà nước; không một chủ thể nào, kể cả nhà nước, có thể ban phát hay tước bỏ các quyền con người bẩm sinh, vốn có của các cá nhân. Đấy là quan điểm hết sức sai lầm. không một quốc gia nào lại không quản lý tôn giáo. Ngay tại Mỹ-một đất nước luôn tự cho là “mẫu hình” về tự do tôn giáo, nhưng trong hệ thống luật pháp vẫn có hàng trăm các quy định để quản lý tôn giáo.. Thế mà lũ rận chủ chúng lại ăn nói sằng bậy, lũ người này đúng là bẩn thỉu đến mức kinh tởm...

Các đối tượng thường rêu rao rằng quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền bẩm sinh, không phụ thuộc vào văn hóa hay ý chí cá nhân, giai cấp, cộng đồng hay nhà nước; không một chủ thể nào, kể cả nhà nước, có thể ban phát hay tước bỏ các quyền con người bẩm sinh, vốn có của các cá nhân. Đấy là quan điểm hết sức sai lầm. Bởi ngay tại Điều 18 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị khẳng định: “Quyền tự do bày tỏ tín ngưỡng, tôn giáo chỉ có thể bị giới hạn bởi những quy định của pháp luật và những giới hạn này là cần thiết cho việc bảo vệ an toàn, trật tự công cộng, sức khỏe, đạo đức của công chúng hoặc những quyền tự do cơ bản của người khác”..

Mục đích, ý nghĩa, tính nhân văn của Luật Tín ngưỡng, tôn giáo đã thể hiện rất rõ ràng, nội dung đầy đủ thể hiện sự quan tâm đến tín ngưỡng, tôn giáo của Đảng, Nhà nước, Quốc hội nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Ấy vậy mà, ngay sau khi Quốc hội thông qua Luật này, những trang mạng lá cải và đội quân đội lốt dân chủ như được dịp “tát nước theo mưa” khi đăng tải những luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc, phủ nhận Luật Tín ngưỡng, tôn giáo với luận điệu cho rằng: “Luật Tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam không phải phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của Đảng Cộng sản...” cũng như quảng bá cho nền dân chủ phương Tây khi cho rằng: “ Ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra luật Tín ngưỡng, tôn giáo”.

Ngay sau khi Quốc hội thông qua Luật này, những trang mạng lá cải và đội quân đội lốt dân chủ như được dịp “tát nước theo mưa” khi đăng tải những luận điệu tuyên truyền, xuyên tạc, phủ nhận Luật Tín ngưỡng, tôn giáo với luận điệu cho rằng: “Luật Tín ngưỡng, tôn giáo của Việt Nam không phải phục vụ nhân quyền mà chỉ để phục vụ cho sự cai trị của Đảng Cộng sản...” cũng như quảng bá cho nền dân chủ phương Tây khi cho rằng: “ Ở các nước văn minh, người ta không bao giờ ra luật Tín ngưỡng, tôn giáo”.

Thiết nghĩa rằng, việc Luật tín ngưỡng, tôn giáo vừa được Quốc hội thông qua đã thể chế hóa các quan điểm của Đảng và Hiến pháp năm 2013, nhằm khắc phục những bất cập, tồn tại của pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo hiện hành; bảo đảm hơn nữa quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo; củng cố khối đại đoàn kết toàn dân; tạo điều kiện để quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cũng như các giá trị dân chủ, văn minh của loài người và CNXH được phát huy; giữ vững niềm tin của người có tín ngưỡng, tôn giáo vào chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước;

Hành động xuyên tạc, phủ nhận Luật Tín ngưỡng, tôn giáo trong thời gian vừa qua là hành động của những kẻ lạc lõng, cô độc trong xã hội Việt Nam, họ đang muốn mượn cớ đấu tranh dân chủ để chống phá đất nước, phục vụ cho lợi ích cá nhân của mình mà thôi.

Trên cơ sở Công ước quốc tế và điều kiện chính trị, xã hội, lịch sử, văn hóa truyền thống của mỗi quốc gia, các nước đều ban hành những quy định pháp lý để quản lý hoạt động TNTG. Trên thế giới, không có nơi nào TNTG hoạt động “tự do vô chính phủ” mà đều có những hạn chế theo các quy định của pháp luật, vì một nền trật tự an ninh chung, vì sức khỏe cộng đồng, vì đạo đức xã hội hoặc vì sự bảo vệ các quyền và tự do của người khác.

Luật TNTG này hơn hẳn các pháp lệnh, nghị định trước đây bảo đảm quyền con người, đáp ứng được nhu cầu bức thiết của TNTG ở Việt Nam trong thời kỳ mới, hội nhập quốc tế”. Một trong những mục đích chính của việc thông qua dự thảo Luật TNTG là nhằm bảo đảm ngày càng tốt hơn quyền con người, đưa TNTG ở Việt Nam phù hợp với Công ước quốc tế và thực tiễn đất nước. Những ai cho rằng dự án Luật TNTG mà Quốc hội Việt Nam vừa thông qua “không nhằm phục vụ nhân quyền...” là một sự xuyên tạc trắng trợn, không thể chấp nhận được

Là một nước đa tôn giáo, nhưng cộng đồng các tôn giáo ở Việt Nam luôn gắn bó với dân tộc; đồng thời, là nhân tố xã hội và văn hoá tích cực góp phần làm cho nền văn hoá Việt Nam phong phú, đa dạng và đặc sắc. Các tôn giáo ở Việt Nam có mối quan hệ ôn hòa, đoàn kết với nhau, đoàn kết với toàn dân trong quá trình dựng nước và giữ nước. Trong giai đoạn hiện nay, số lượng tín đồ, số lượng cơ sở thờ tự ngày càng tăng lên, cùng với sự tạo điều kiện từ phía nhà nước Việt Nam đã cho thấy sự phát triển mạnh mẽ của các tôn giáo ở Việt Nam.

Tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền cơ bản của công dân nhưng nó không phải là quyền tuyệt đối. Bởi tại Điều 18 của Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị khẳng định: “Quyền tự do bày tỏ tín ngưỡng, tôn giáo chỉ có thể bị giới hạn bởi những quy định của pháp luật và những giới hạn này là cần thiết cho việc bảo vệ an toàn, trật tự công cộng, sức khỏe, đạo đức của công chúng hoặc những quyền tự do cơ bản của người khác” Mọi hoạt động của một xã hội văn minh phải tuân thủ theo pháp luật và bị giới hạn bởi luật pháp!

Lợi dụng vấn đề tôn giáo chống phá cách mạng Việt Nam là một trong những âm mưu xuyên suốt của các thế lực thù địch nhà nước Việt Nam. Để thực hiện âm mưu đó họ không từ một thủ đoạn nào để chống phá đặc biệt là xuyên tạc về tình hình tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam. Với những luận điệu như Việt Nam vi phạm tự do tín ngưỡng tôn giáo, Việt Nam đàn áp tôn giáo họ xuyê tạc một cách trắng trợn tình hình tự do tín ngưỡng tôn giáo ở Việt Nam. Tuy nhiên dù họ có “to mồm” đến đấu thì họ cũng không thể phủ nhận một thực tế rằng VIệt Nam là một nước luôn tôn trọng và đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo. Điều này được thể hiện ngay trong hệ thống đường lối chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước và thực tiễn.

Các tôn giáo ở VIệt Nam dù nội sinh hay ngoại nhập muốn phát triển đều phải hòa đồng với văn hóa dân tộc và chịu sự quản lý của nhà nước. nội dung quản lý được ghi nhận trong Hiến Pháp và pháp luật. Bấy lâu nay đã không ít những kẻ đang lợi dụng đạo Phật, Công giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo… để thực hiện các mưu đồ chính trị, chống phá chính quyền, gây bất ổn an ninh, trật tự. Do đó, việc Nhà nước ngăn chặn và hạn chế quyền tự do tôn giáo của những cá nhân, tổ chức này rõ ràng là điều đáng phải làm.

Hiện nay, các tôn giáo ở Việt Nam đang hoạt động đoàn kết với nhau, thực hiện đại đoàn kết các tôn giáo, đoàn kết dân tộc; các tôn giáo đều hoạt động theo con đường và chủ trương “đạo pháp, dân tộc, CNXH”, “nước vinh, đạo sáng”, “sống phúc âm trong lòng dân tộc”… thể hiện việc gắn bó với dân tộc của các tôn giáo sống “tốt đời, đẹp đạo” cùng với sự quan tâm của Nhà nước, các tôn giáo ở Việt Nam đang ngày càng phát triển, đồng bào theo các tôn giáo đều thể hiện rằng mình vừa là tín đồ tốt và cũng là người công dân tốt. Đây chính là cái tát vào những luận điệu xuyên tạc Việt Nam không có tự do tín ngưỡng tôn giáo của những kẻ thiếu thiện chí, thù địch với chúng ta.

Tự do tín ngưỡng tôn giáo là một trong những quyền cơ bản của con người. Đây là vấn đề không phải bàn cãi và nó đã được pháp luật quốc tế và luật pháp của nhiều quốc gia thừa nhận. Phải chăng xuất phát từ sự thiếu thiện chí với Việt nam hay vì một lý do sâu xa nào khác mà họ đã cố tình đưa ra những luận điệu Việt Nam vi phạm tự do tín ngưỡng tôn giáo, Nhà nước Việt Nam đàn áp tôn giáo… Nếu họ vẫn tiếp tục xuyên tạc về tình hình tự do tín ngưỡng tôn giáo của Việt Nam, e rằng họ sẽ là những người lạc lõng giữa xã hội

Vấn đề tín ngưỡng tôn giáo là một trong những vấn đề cực kỳ nhạy cảm và phức tạp, khi mà các thế lực thù địch liên tục thực hiện các âm mưu, thủ đoạn chống phá nhằm vào các chính sách tự do, tín ngưỡng tôn giáo. Nhưng có 1 chân lý không bao giờ thay đổi là Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và đảm bảo các quyền con người nói chung và quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo nói riêng. Điều này đã được thể hiện không chỉ là trong các chỉ thị, nghị quyết của Đảng, pháp luật của Nhà nước mà còn luôn được Nhà nước Việt Nam đảm bảo thực hiện trong thực tiễn.

Tự do tôn giáo là quyền của mỗi công dân nhưng không phải cứ là quyền thì được tự do không giới hạn, được thỏa thích làm những gì mình muốn. Tự do là những gì hợp với quy luật. Giới hạn tự do của người này là quyền tự do của người khác, không thể có tự do quá trớn, tự do vô chính phủ. Tôn giáo cũng vậy. Tôn giáo là một thực thể của xã hội, do con người sinh ra, do đó tôn giáo cũng phải chịu sự quản lý của Nhà nước, của xã hội. Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều chỉ có giá trị tương đối, không thể tuyệt đối hóa một cái gì. Tôn giáo cũng vậy. Tự do tôn giáo cũng phải trong khuôn khổ pháp luật, phù hợp với điều kiện lịch sử của mỗi quốc gia. Không thể có tự do tôn giáo một cách tuyệt đối.

Tình hình tín ngưỡng, tôn giáo ở Việt Nam hiện nay, về cơ bản là ổn định, do nhận thức ngày càng rõ của đại bộ phận tín đồ, chức sắc tôn giáo về đường lối, chính sách tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Đảng và Nhà nước ta. Hệ thống quy phạm pháp luật về tín ngưỡng, tôn giáo được bổ sung, hoàn thiện; công tác vận động quần chúng và công tác quản lý nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo, về an ninh, trật tự ở cơ sở ngày càng được chú trọng. Mình cũng chả hiểu đám kền kền cứ xoay đi xoay lại 1 vấn đề, nhai như kiểu chó nhai giẻ rách ý mà không chán nhỉ? Không chọc ngoáy họ không chịu được hay sao ý, thiết nghĩ đã đến lúc những người dân có đạo hay không có đạo nên vạch trần bản chất bịp bợm của lũ rận ngày ngày nói Việt Nam không có tự do tín ngưỡng, tôn giáo

Chỉ có bọn ngu người, dốt nát thì mới nói Việt Nam bóp nghẹt quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo. Quyền tự do tín ngưỡng là một trong những quyền cơ bản của người dân, nó được quy định trong nhiều văn bản pháp lý quốc tế: Hiến chương Liên hợp quốc (1945), Tuyên ngôn Nhân quyền (1948), Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên hợp quốc phê chuẩn ngày 16-12-1966, Công ước quốc tế về xoá bỏ mọi hình thức phân biệt chủng tộc, có hiệu lực từ ngày 4/1/1969… Tất cả các văn kiện pháp lý trên Việt Nam đều tham gia và thực hiện nghiêm túc.Nên không có lí gì nói Việt Nam bóp nghẹt quyền tự do tôn giáo cả

Đảng và Nhà nước ta luôn đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo cho người dân. Không chỉ thể hiện trong Hiến pháp, trong từng giai đoạn cụ thể, để đáp ứng với yêu cầu của sự nghiệp cách mạng, trên cơ sở chủ trương, chính sách của Đảng, Hiến pháp của Nhà nước và đòi hỏi từ thực tiễn, các cơ quan chức năng của Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản pháp luật liên quan trực tiếp đến bảo đảm quyền tự do TNTG của người dân. Vì vậy không bao giờ có chuyện Việt Nam vi phạm quyền về tự do tín ngưỡng, tôn giáo chứ đừng nói là "bóp nghẹt"

Sự kiện quốc hội Việt Nam phê chuẩn Luật tín ngưỡng, tôn giáo 2016 là dấu mốc quan trọng trong việc đảm bảo ngày càng tốt hơn nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo của người dân. Chỉ có bọn thối mồm, chẳng hiểu cái ,mịa gì thì mới nói rằng Việt Nam vi phạm quyền về tự do tín ngưỡng tôn giáo. Việt Nam từ trước luôn tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng là một trong những quyền của con người. Cái bọn thối mồm ngu dốt cố tình xuyên tạc mới nói Viêt Nam bóp nghet tôn giáo thôi

Như chúng ta biết, nhà nước VN luôn làm tròn trách nhiệm của bản thân và không có những hành động này gây phương hại hết, nên vậy các cơ quan chức năng của Việt Nam đã ban hành nhiều văn bản pháp luật liên quan trực tiếp đến bảo đảm quyền tự do TNTG của người dân. Vì vậy không bao giờ có chuyện Việt Nam vi phạm quyền về tự do tín ngưỡng, tôn giáo chứ đừng nói là "bóp nghẹt"

Chúng muốn chia rẽ giữa giáo dân và chính quyền để từ đó thao túng, lũng đạo giáo dân để thực hiện theo những mưu đồ đen tối, xấu xa của chúng. Thậm chí chúng cấu kết với nhau để hình thành các tổ chức “liên tôn” lôi kéo đông đảo chức sắc, quần chúng tín đồ ở nhiều tôn giáo khác nhau vào hoạt động chống đối. Những kẻ này lợi dụng các mối quan hệ giữa các tổ chức tôn giáo để tìm sự hỗ trợ về lợi ích, kinh tế, tình thần và qua đó những kẻ bên ngoài, Mỹ và phương Tây có cái cớ để can thiệp sâu vào công việc nội bộ.

Âm mưu và hoạt động lợi dụng tôn giáo của cá nhân, tổ chức chống đối ngày càng thâm độc, tinh vi, khó phát hiện. Do đó, người dân cần phải bình tĩnh, cảnh giác trước những lời kích động, xuyên tạc không đúng sự thật. Đừng để những kẻ xấu lợi dụng thành "công cụ" để thực hiện các hành vi vi phạm pháp luật và chống chính quyền

Thời gian qua, vấn đề tôn giáo đang là vấn đề nóng thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận của trong nước và ngoài nước. Và nổi nhất là những vụ việc tụ tập đông người, biểu tình gây rối của giáo dân ở Giáo phận Vinh. Qua tìm hiểu được biết, các đối tượng chống đối, thù địch đang lợi dụng vấn đề tôn giáo để tiến hành các hoạt động chống phá, kích động biểu tình, làm "ngòi nổ", cái cớ thực hiện âm mưu chống chính quyền, lật đổ chế độ. Sau đây, tác giả vạch trần âm mưu xấu xa, lợi dụng tôn giáo của các đối tượng xấu, chống đối.

Những cá nhân, tổ chức chống đối lợi dụng cái mác “tự do tôn giáo”, “vì lợi ích của giáo hội”, “bảo vệ đạo pháp”, “bảo vệ chức sắc” để lừa bịp, dụ dỗ, kích động giáo dân vào các hoạt động chống chính quyền, biểu tình, gây rối.... Đồng thời, những kẻ xấu còn lợi dụng giáo dân, tín đồ làm lá chắn để bảo vệ chúng trước chính quyền và lực lượng chức năng.

Những kẻ xấu, đối tượng chống đối, thù địch hiểu được vấn đề đó và chúng triệt để vấn đề này để kích động, chống phá, lôi kéo các chức sắc, tín đồ tôn giáo vào các hoạt động chống đối chính quyền. Cụ thể, Lm Đặng Hữu Nam ở giáo xứ Phú Yên hay LM Nguyễn Ngọc Nam Phong của dòng chúa cứu thế Thái Hà... lợi dụng các buổi hành lễ, cầu kinh, giảng đạo, làm sai lệch tôn chỉ hành đạo của các tôn giáo, lồng các nội dung tuyên truyền nói xấu, xuyên tạc quan điểm, chính sách tôn giáo của Đảng và Nhà nước Việt Nam, làm suy giảm lòng tin của giáo dân vào chính quyền.

Chúng lợi dụng những sơ hở, thiếu sót của chính quyền trong việc thực hiện chính sách tôn giáo để chống phá để xuyên tạc, nói xấu đường lối, chính sách tôn giáo của Đảng, Nhà nước để chia rẽ giữa giáo dân và chính quyền, kích động tư tưởng bất mãn, chống đối chính quyền. Chúng còn triệt để lợi dụng những sơ hở, thiếu sót trong quá trình làm việc, những vấn đề nhạy cảm, bức xúc trong xã hội như tranh chấp đất đai, quan liêu, tham nhũng,… để thổi phồng, bịa đặt nói xấu chính quyền, làm mất uy tín và vai trò của Đảng.

Mặc cho những phát triển tiến bộ về dân chủ, nhân quyền của Việt Nam nói chung, về tự do tôn giáo nói riêng đã được hầu hết các quốc gia trong Liên hợp quốc nhìn nhận tích cực, vẫn còn có những nhận định thiên lệch, hoặc thừa nhận một cách miễn cưỡng qua Báo cáo về tự do tôn giáo thế giới của Hoa Kỳ vừa qua. Một số vấn đề được cho là Chính phủ Việt Nam vi phạm tự do tôn giáo: đối xử bạo lực, giam giữ, truy tố, giám sát việc đi lại với một số chức sắc tôn giáo; hạn chế các hoạt động của một số nhóm tôn giáo hoạt động trong lĩnh vực giáo dục, y tế; cản trở hoạt động của các tổ chức tôn giáo không đăng ký

tại Hội nghị Thủ tướng Chính phủ với các tổ chức tôn giáo do Ban Tôn giáo Chính phủ và Bộ Nội vụ tổ chức, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã khẳng định: “Đảng và Nhà nước ta luôn quan tâm tới nhu cầu văn hóa tâm linh của đồng bào có đạo, trong đó có đồng bào có đạo ở nước ngoài. Các tổ chức tôn giáo cần quan tâm, qua sinh hoạt tôn giáo để đoàn kết cộng đồng, bảo tồn, phát huy văn hóa Việt Nam”.

Trong vấn đề tôn giáo thì Đảng và Nhà nước ta luôn tạo điều kiện tối đa cho các tín ngưỡng tôn giáo, các tôn giáo phát triển. Điều này được thể hiện sự quan tâm của Đảng và Nhà nước. Đây là điều mà không phải quốc gia nào trên thế giới cũng làm được.

Đăng nhận xét