Bài mới nhất

29/02/2016

Gương mặt tự ứng cử đại biểu quốc hội: Nguyễn Trung Lĩnh

Hoa đất
Nguyễn Trung Lĩnh tự ứng cử đại biểu quốc hội

Lại xuất hiện thêm một nhân vật mới tự ứng cử đại biểu quốc hội sau màn kịch do Nguyễn Quang A xướng xuất. Nhân vật lần này vốn dĩ khá quen thuộc với cộng đồng người Việt ở hải ngoại và cả trong nước, Nguyễn Trung Lĩnh xuất hiện như một cơn gió lạ đánh tan cơn ngáp ngủ lâu ngày của giới “dân chủ” Việt bằng CƯƠNG LĨNH TRANH CỬ khá hoành tráng.

Trước hết, nói đến Nguyễn Trung Lĩnh, hẳn nhiều nhà dân chủ trong nước, nhất là những người đã từng vào tù ra tội và một số người Việt hải ngoại đã không còn lạ lẫm gì với những trò bịp bợm, gian manh đã được phanh phui, lật tẩy qua nhiều vụ việc. Trong suốt quá trình hoạt động từ đất nước CHLB Đức cho đến khi về Việt Nam đến nay, rất nhiều tổ chức, đảng phái mà Lĩnh đã tuyên bố thành lập, như “nhóm những người yêu nước Việt Nam” (tại Đức năm 1991), “đảng thống nhất dân chủ Việt Nam”, “ nhóm người Việt Nam yêu nước”, “lực lượng chính trị đối lập Việt Nam”… tất cả tôn chỉ của tổ chức phản động này không nằm ngoài mục tiêu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, lật đổ chế độ XHCN ở Việt Nam.

Bàn về khả năng tự ứng cử đại biểu quốc hội, Lĩnh là một người mặc dù trình độ, uy tín hạn chế, nhưng lại thích khoe trương, thích “nổ”, cao ngạo luôn tự cho mình có trí tuệ, đầu óc đứng trên thiên hạ. Hầu hết những lần mà Lĩnh kêu gọi lập các tổ chức đều kêu gọi tài trợ, quyên góp bằng nhiều hình thức khác nhau và để thuận lợi cho việc này Lĩnh đã viết với những lời tuyên bố, kế hoạch hành động rất hoành tráng, nhưng kết quả thì lại kiểu “đầu voi đuôi chuột”. Nhiều đồng bọn của Lĩnh là Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Khắc Toàn hay Lê Thị Công Nhân đã cạch mặt con người này vì những khoản chia chác không rõ ràng.

Như vậy thôi cũng đã đủ để khẳng định, dự định ứng cử đại biểu quốc hội của Nguyễn Trung Lĩnh chắc chắc sẽ bị loại từ vòng gửi xe.

Lại bàn tiếp về CƯƠNG LĨNH TRANH CỬ được Lĩnh khái quát thành 20 điều. Nghe thoáng qua thì hoành tráng nhưng thật sự đầy sự sáo rỗng và nực cười. Lĩnh cho rằng cần phải như các nước G7, cần phải bỏ các môn Mác-Lê Nin, CNXH Khoa học và lịch sử ĐCSVN trong chương trình đại học, ban hành báo chí tư nhân… Tất cả những kiến nghị trên đã chỉ rõ bản chất thật sự của con người này. Phải chăng hắn chỉ nhăm nhăm vào quốc hội để thay đổi chính sách, lật đổ chế độ XHCN ở Việt Nam?

Đại biểu quốc hội gì cái loại này? Vì vậy, cần loại bỏ ngay lập tức những kẻ phản quốc này ra khỏi đời sống xã hội. 



Vì sao “Hội cứu lấy dân oan” tự tan rã?

Hoa đất
Cặp đôi Mai Dũng&Cẩm Hường đã  tuyên bố giải tán hội

Đầu năm mới, phong trào “dân chủ” Việt đón nhật thêm một tốn thất lớn. Hội cứu lấy dân oan do đối tượng Mai Xuân Dũng và bồ nhí Phan Cẩm Hường cầm đầu đã chính thức thông báo tự giải tán. Trên facebook cá nhân của mình, Phan Cẩm Hường chia sẻ:

“Nhưng hai chữ Nhân Duyên luôn đúng trong mọi trường hợp & vấn đề này không ngoại lệ. Chúng tôi, Cẩm Hường & Mai Dũng sẽ giải thể nhóm CLDO sau khi giải quyết hết vướng mắc & tồn đọng những gì nhân danh Nhóm”

Khi mới thành lập Hội cứu lấy dân oan các đối tượng mạnh mồm lắm. Tuyên bố hùng hồn lắm. Nhưng khi thấy những gì mà hai đối tượng mèo mả gà đồng là Mai Xuân Dũng và bồ nhí Phan Cẩm Hường thể hiện thì mọi người không khỏi ngán ngẩm. Một tổ chức tự tuyên bố rõ hoành tráng lại nhưng lại để hai kẻ bất tài lãnh đạo thì hi vọng làm nên trò trống gì. Mà đúng thật là không làm nên trò trống gì. Tổ chức lập ra nhưng không thu hút được những “dân oan chính hiệu” tham gia. Thế thì lập tổ chức cũng chỉ là đánh trống ghi tên mà thôi.

Mặt khác, sau quá trình hoạt động, bộ mặt hám tiền và vô đạo đức của Mai Xuân Dũng và bồ nhí Phan Cẩm Hường đang làm xấu mặt các anh chị trong giới “dân chủ” Việt và bị tẩy chay đến đường cùng.

Đỉnh cao của sự thối nát là sự kiện ông chủ Dũng bị bắt quả tang dùng tiền của hội đưa cô thư ký, kiêm thủ kỹ Phan Cẩm Hường thường xuyên “tâm sự” trong nhà nghỉ, ăn chơi trác táng, thác loạn. sau đó để hợp thức hóa tài chính, Dũng đã chỉ đạo tay chân khác là Đoàn Trương Vĩnh Phước, “đệ tử ruột” của Mai Xuân Dũng lập một loạt danh sách, khai khống các “dân oan” giả hòng ăn chặn, gạo, tiền của những “zân oan” từ nguồn “hỗ trợ” của các “ông trùm” hải ngoại để bịt mồm dân oan khác khi bị tố giác.

Sự chỉ đạo, cổ vũ của các thế lực bên ngoài bấy lâu nay là liều thuốc tinh thần cho những nỗ lực chống phá bên trong của các “hội dân oan”. Trong bối cảnh nền kinh tế thế giới gặp nhiều khó khăn, những khoản “bố thí” từ các “nguồn” bên ngoài chỉ đủ giúp duy trì sinh hoạt thường ngày của phong trào dân chủ. Lo cho cái ăn còn khó, động lực để phong trào dân oan này tiếp tục thực hiện những toan tính của mình nghe ra chỉ dừng lại ở những suy nghĩ viển vông. Những khoản tiền hàng chục nghìn USD dành cho Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định trước đây, giờ chỉ là giấc mơ xa vời đối vơi Mai Dũng. Thế mới có chuyện dân chủ hóa "lưu manh" để ăn vạ, câu kết với xã hội đen để kiếm sống. Những thành phần ấy lấy đâu ra thực lực và chính nghĩa để đại diện cho cái gọi là “phong trào dân oan”.

Hụt hơi và thua xa những gì cụ già Lê Hiền Đức thể hiện, ít nhất là ở khẩu hiệu hô hào. Sự tan rã của Hội cứu lấy dân oan là điều tất yếu. 





Nợ công Việt Nam trong con mắt các nhà rân chủ.

Bằng Thái
Nợ công là sản phẩm ở nhiều quốc gia

Một cách khái quát nhất, có thể hiểu nợ chính phủ, nợ công hoặc nợ quốc gia là tổng giá trị các khoản tiền mà chính phủ thuộc mọi cấp từ trung ương đến địa phương đi vay nhằm tài trợ cho các khoản thâm hụt ngân sách, vì thế, nợ chính phủ, nói cách khác, là thâm hụt ngân sách luỹ kế tính đến một thời điểm nào đó. Để dễ hình dung quy mô của nợ chính phủ, người ta thường đo xem khoản nợ này bằng bao nhiêu phần trăm so với tổng sản phẩm quốc nội (GDP).


Xưa nay, vấn đề kinh tế có liên quan trực tiếp đến vấn đề chính trị. Chính vị vậy, thời gian qua, nhằm xuyên tạc tình hình về kinh tế Việt Nam để bôi nhọ, hạ thấp uy tín của Đảng và Nhà nước ta. Các thế lực phản động, đặc biệt là phản động lưu vong đã đưa ra những luận điệu cho rằng nền kinh tế Việt Nam đang bị đe dọa nghiêm trọng. Điển hình là nợ công Việt Nam đang đạt đến mức kỉ lục, nền kinh tế Việt Nam sắp đến mức đổ vỡ. Điều này đồng nghĩa với việc chính trị của nước ta sẽ có những thay đổi lớn. Chúng thường có những luận điệu hùng hồn như:” Kinh tế Việt Nam sắp sụp đổ vì nợ công; Gánh nặng nợ công của Chính phủ đang đè lên cổ mỗi người dân Việt Nam; Cộng sản làm ăn kém cỏi nên mới phải đi vay, đè nợ lên nhân dân, đè nặng gánh nợ lên đời con cháu sau này v.v…

Âm mưu của chúng nhằm bịt mắt những người thiếu hiểu biết hoặc không có điều kiện biết về thực chất nền kinh tế nước ta hiện nay. Một nền kinh tế mà được bạn bè quốc tế đánh giá là triển vọng và tăng trưởng ổn định bậc nhất thế giới. Nếu dẫn tin tức báo chí trong nước, thì bọn phản động chống Đảng, Nhà nước có thể nhảy cẫng lên rằng báo chí Việt Nam không đáng tin. Vậy tôi dẫn tin từ trang veb điện tử VOA của đài Tiếng nói Hoa Kỳ cụ thể trong bài viết ngày 24/2/2016 VOA đăng bài cho biết: Ngày 23/2/2016, Chủ tịch Ngân hàng thế giới Jim Yoong Kim đến Việt Nam, đã đến chào Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Sau đó Chủ tịch Ngân hàng thế giới đã làm việc với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và công bố chương trình mang tên “Việt Nam 2035: Hướng tới thịnh vượng, sáng tạo, công băng và dân chủ”. Ông nói rằng, Việt Nam đã đạt được những thành tích phát triển kinh tế - xã hội, xóa đói giảm nghèo, thu hẹp khoảng cách phát triển với các nước trong khu vực và cải thiện mức sống của người dân. Ngân hàng Thế giới sẽ hỗ trợ Việt Nam các khoản vay dài hạn với lãi suất thấp để phát triển đất nước. Như chúng ta đã biết, các quan chức Ngân hàng thế giới, Quỹ tiền tệ thế giới, Ngân hàng Châu Á, các nhà đầu tư thế giới thường xuyên có các chuyến đi tới Việt Nam vì họ đánh giá cao cách mà Việt Nam sử dụng ngồn vốn để phát triển đất nước.

Phải nhận thức rõ một thực tế rằng, bất Chính phủ nào trên thế giới cũng đều đi vay để phát triển, đều có có nợ công. Nói như vậy là tất cả các nước trên thế giới đều có nợ công, kể cả các nước phát triển như Mỹ, Nhật, Anh, Đức… Nếu như “quan điểm” của các nhà phản động cho rằng Việt Nam cần duy trì nợ công ở mức 0 thì xin thưa rằng, điều đó không một nước nào trên thế giới thời điểm này làm được chứ không riêng gì Việt Nam.

Tiếp theo, Quốc hội Việt Nam báo động nợ công của Chính phủ không phải là báo động nợ công sắp sụp đổ nền kinh tế - điều mà Loài phản động mong đợi và vui mừng - mà là, báo động nợ công của Chính phủ sắp chạm ngưỡng kế hoạch mà Quốc hội cho phép và Chính phủ đã nhận, thường là khoảng 65% GDP. Bè lũ phản động thấy con số này nên đồng loạt vỗ tay tán thưởng cho rằng mình lại có một “miếng mồi” ngon để kiếm ăn. Nhưng chắc hẳn, chúng không biết rằng vài chục năm qua, tăng trưởng kinh tế của nước ta đều đặn tăng hàng năm từ 5-8% ( Có năm tăng tới 7,9%), trong đó vài năm gần đây tăng 6-6,5%. Các chuyên gia quốc tế còn dự đoán năm 2016, tăng trưởng của Việt Nam có thể đạt 6,9%.

Một đất nước liên tục tăng trưởng cao và đều đặn như vậy, thì Quốc hội có báo động, thì phải tìm hiểu báo động cái gì, chứ không thể là báo động sụp nợ công, sụp nền kinh tế được. Mặt khác, một đất nước có thông tin đại chúng phát triển, an toàn, ổn định nhất thế giới, vẫn đang có những bước phát triển vượt bậc trên tất cả các lĩnh vực thì người dân là người hiểu nhất và cảm nhận rõ nhất về nó. Không đến lượt bè lũ bán nước chống phá ta mà tung hô gây hoang mang, xao động quần chúng. 





Sự thật về “cương lĩnh tranh cử”

Bằng Thái

Nguyễn Quang A

Gần đây, trước kỳ bầu cử quốc hội khóa 14, trên các trang mạng của các tổ chức phản động đồng loạt đưa tin về sự việc ông Nguyễn Quang A tự ứng cử ra làm đại biểu quốc hội khóa 14. Bên cạnh đó, xuất hiện cái phong trào gọi là: “Kêu gọi kí tên ủng hộ tiến sỹ Nguyễn Quang A ứng cử đại biểu quốc hội khóa 14” được xem như là “cương lĩnh tranh cử” của Nguyễn Quang A. Đám rân chủ cho rằng, với hành động này sẽ “góp phần” giúp ông A tham gia vào “một chân hoạt động chính trị” nhằm “xâm nhập” vào cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng và Nhà nước ta. Nhưng sự thật về cái “phong trào” ấy như thế nào? Chúng ta hãy cùng nhau làm rõ:

Thứ nhất, chắc hẳn bạn đọc, cũng như giới đấu tranh dân chủ khét tiếng ở Việt Nam thời gian gần đây không lạ lẫm gì về Nguyễn Quang A: Một tay chống cộng khét tiếng mới nổi ở Việt Nam. Nguyễn Quang A sinh năm 1946 tại Huyện Quế võ Tỉnh Bắc ninh, là con trai duy nhất trong một gia đình CM có cha là Liệt sỹ chống Pháp, vì là con con Liệt sỹ nên ông ta được Đảng và Nhà nước ưu tiên cho đi du học ở Hung Ga ri năm 1965, rồi trở thành Tiến sỹ khoa học năm 1982, ngành Điện tử Viễn thông. Về nước mang tấm bằng TS danh giá, trở thành một Sỹ quan Quân đội Nhân dân VN. Đáng lẽ ra Nguyễn Quang A phải nhận thức được rằng, mình là con nhà CM đã được Đảng và Nhà nước quan tâm cho ăn, cho học đến”Thành tài”để thành danh ông TS. Khi đã được ân sủng của chế độ, thì ông phải biết phát huy truyền thống CM của gia đình, mang trí tuệ, sức lực, cùng tài năng của tuổi trẻ, kể cả tuổi già (nếu có) để cống hiến, để phục vụ tổ quốc, phụng sự Nhân dân và trả ơn cho chế độ. 

Thế nhưng NQA đã không làm như vậy, ông ta đã tự biến mình thành một kẻ vô ơn, bạc nghĩa. Khi danh vọng cùng những tham vọng không đạt được NQA nảy sinh tiêu cực, bất mãn đổ oán trách lên chế độ, chính quyền. Ngày 27/8/2007 NQA cùng 8 nhà nghiên cứu có tên tuổi trong nước thành lập ra cái gọi “Viện nghiên cứu phát triển IDS”. Từ năm 2011 đến nay trước những hành động gây hấn của TQ NQA đã tham gia tổ chức nhiều cuộc biểu tình, được gọi là ôn hòa tại Hà Nội để phản đối TQ. NQA lại là người đầu trò thành lập ra cái gọi là “Diễn đàn xã hội dân sự” (DDXHDS) thực chất diễn đàn này là tập hợp những kẻ bất mãn, những kẻ lưu manh chính trị cùng những kẻ được cho là bất đồng chính kiến, tiếp tục chống đối Đảng và Nhà nước Việt Nam. Lợi dụng tự do dân chủ, cái gọi (DĐXHDS) đã kích động Nhân Dân đi biểu tình gây bất ổn chính trị xã hội, nói ngược chủ trương, chính sách của Đảng và nhà nước, đi ngược lại lợi ích dân tộc, đòi đa Đảng, đa nguyên, đòi thay đổi Hiến pháp 1992 và cuối cùng mục tiêu là đòi thay đổi thể chế……… Với bảng thành tích “dày dặn” về hoạt động chống phá Đảng và Nhà nước, phản bội ý chí và nguyện vọng của nhân dân như trên, liệu ông A có được nhân dân ủng hộ để trở thành Đại biểu quốc hội, đại diện cho nhân dân yêu nước nói lên tiếng nói của mình???Câu trả lời chắc hẳn chúng ta ai cũng đã rõ.

Thứ hai, bản chất của cái phong trào kí tên này là gì? Từ thực tế có thể thấy, đây không phải là lần đầu tiên các tổ chức phản động và giới hoạt động dân chủ trong và ngoài nước cho ra đời cái gọi là “phong trào kí tên”. Gần đây nhất, là phong trào kí tên đòi sửa đổi Điều 4 Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Được bắt nguồn từ cái “trò lố” gọi là “Kiến Nghị 72”do 72 các “danh sĩ, trí thức” kí vào. Và kết quả thể hiện một sự “thảm bại” của nó khi không được quần chúng yêu nước ủng hộ ngoài đám “chóp bu” bán nước kí để kiếm thù lao. Đấy là chưa kể được các tổ chức phản động lưu vong ủng hộ cả về vật chất, lẫn tinh thần. Như vậy, liệu phong trào này có được “thành công” như các phong trào trước hay không? Hay chỉ là một chiêu trò để đánh bóng tên tuổi được đề xướng bởi Nguyễn Quang A. Đã thế, Nguyễn Quang A cũng không phải dạng vừa khi đã lên kế hoạch bài bản cho việc tự ứng cử của mình. Ngay từ những ngày đầu tháng 2, Nguyễn Quang A đã tiến hành vận động ký tên ủng hộ ông ứng cử trên mạng internet, không lâu sau đó Nguyễn Quang A tiếp tục đề ra “cương lĩnh tranh cử” ngay trên trang facebook cá nhân của mình. Nguyễn Quang A cho rằng, với 5000 chữ kí, với mấy dòng được gọi là “cương lĩnh tranh cử” kia thì có thể trở thành Đại biểu quốc hội, có thể tham gia vào cơ quan lập pháp hay sao? Xin khẳng định rằng dù có lấy được 5000 chữ kí ủng hộ hay hơn thế nữa thì việc ứng cử vẫn phải tuân theo một trình tự nhất định, phải đầy đủ các tiêu chí do pháp luật quy định và phải được sự tín nhiệm của cử tri. Còn cái gọi là “cương lĩnh tranh cử” mà Nguyễn Quang A đề ra chỉ là những dòng chữ đầy tính mị dân. Nguyễn Quang A sợ rằng với khả năng, phẩm chất của mình sẽ không có đủ 5000 chữ kí ủng hộ nên đã phải thêm cái trò ra cương lĩnh để vận động tranh cử như các nước phương Tây. Thế nhưng, Nguyễn Quang A sẽ không dám đứng trước nhân dân để đọc bản cương lĩnh tranh cử kia. 

Như vậy, đây thực chất chỉ là một chiêu trò đánh bóng tên tuổi của Nguyễn Quang A và nhằm xin tiền của các tổ chức phản động phục vụ các mục đích cá nhân của y mà thôi. 









Nguyễn Tường Thụy đang tát nước theo mưa

Hoa đất
Nguyễn Tường Thụy tự ứng cử đại biểu quốc hội

Trong giới “dân chủ” Việt, Nguyễn Tường Thụy được biết đến là kẻ đi sau núp bóng. Ai chẳng biết Thụy đang nổi lên như một gương mặt “già” có tầm ảnh hưởng trong giới dân chủ. Không phải vì đạo đức, trình độ là những điểm nổi trội để đánh giá năng lực của Nguyễn Tường Thụy, hắn được biết đến với phương thức hoạt động khá độc đáo nhưng đầy tinh vi của mình: tát nước theo mưa. 

Kinh nghiệm lão làng của Thụy gắn liền với những cuộc tuần hành, kích động biểu tình quanh Hồ Gươm. Nào là lấy lý do phản đối Trung Quốc hạ đặt giàn khoan HD 981 trái phép trên Biển Đông, biểu tình phản đối chặt cây xanh… tất cả đều thấy lão già này xuất hiện với bộ mặt hớn hở cùng đồng bọn. Việc gì có chút lợi ích và đánh bóng tên tuổi, Thụy tìm đủ mọi cách để dây vào, tham gia vào việc của người khác đang làm, để hòng được chia chác, ban phát một chút lợi ích cho mình.

Phong trào tự ứng cử đại biểu quốc hội do Nguyễn Quang A khởi xướng cách đây không lâu đang khiến Thụy đứng ngồi không yên. Chẳng nhẽ cái việc đơn giản này Nguyễn Quang A làm được mà mình lại không làm được. Phải chăng đây là lý do thúc đẩy Nguyễn Tường Thụy tự vỗ ngực “ứng cử đại biểu quốc hội”???

Nhìn về vở diễn lạc lõng này có thể nhận thấy:

Thứ nhất, chiêu trò “tát nước theo mưa” đã phản ánh bản chất thật sự của con người Nguyễn Tường Thụy. Không phải đến tận bây giờ Thụy mới ra “tự ứng cử” mà quan trọng là khi phong trào này của Nguyễn Quang A phần nào đã gây được sự chú ý từ bên ngoài thì hắn mới Cái kiểu cơ hội, muốn nổi tiếng nhưng chưa bao giờ đi tiên phong mà chỉ chờ thời để thể hiện đang khiến Thụy mất điểm trong con mắt của các nhà “dân chủ”. Gừng càng già càng cay, nhưng biết đâu đây cũng là cách để Thụy che đậy năng lực yếu kém của mình.

Thứ hai, là một con người không có năng lực, đức độ, thử hỏi Thụy Lấy gì ra để “giúp dân, giúp nước”???? Nguyễn Tường Thụy là một công dân xấu, không nghiêm chỉnh chấp hành các quy định của pháp luật. Là công dân nhưng Thụy thường xuyên vi phạm pháp luật. Thế nên, Thụy đã có bảng thành tích tương đối dày với hơn 10 lần bị Công an mời làm việc vì các hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm Nghị định 38 của Chính phủ và 4 lần bị xử phạt hành chính.

Thứ ba, mục đích của Nguyễn Tường Thụy không nằm ngoài những toan tính cá nhân của hắn. Trong bối cảnh Hội nhà báo độc lập ngày càng rệu rã, Thụy đang muốn đánh bóng bản thân để gây sự chú ý từ bên ngoài. Và viễn cảnh về những “khoản tiền” được bên ngoài rót vào để hậu thuẫn cho Thụy trở thành lãnh tụ của phong trào “dân chủ” sẽ là động lực để hắn tiếp tục tát nước theo mưa.


Chừng đấy thôi cũng đã đủ khẳng định: thật đáng hổ thẹn cho Nguyễn Tường Thụy!

27/02/2016

Đằng sau câu chuyện “Con cá nằm phơi bụng trên vũng cạn”

Bằng Thái

TPP và cơ hội đối với Việt Nam

Ngày 24/02/2016, trên trang mạng của Tổ chức phản động lưu vong Việt Tân( Viettan.org) đăng bài viết “Ký kết gia nhập TTP rồi sao nữa?” của bút danh Phạm Nhật Bình. Tổ quan bài viết phê phán Việt Nam trên các lĩnh vực kinh tế, nhân quyền, tự do ngôn luận… xoay quanh sự kiện Việt Nam gia nhập Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP vào ngày 4/2/2016. Cuối bài viết có kết luận một câu xanh rờn vê viễn cảnh của đất nước ta rằng “Chừng ấy thay vì hóa rồng, thì đấ nước vẫn chỉ là con cá nằm phơi bụng trên vũng cạn”. Có thể thấy, toàn bộ nội dung bài viết là một sự xuyên tạc “nhảm nhí”, thiếu khoa học, thể hiện sự “am hiểu ngu dốt” của tác giả. Qua đó có thể thấy rõ ở các mặt sau:

Thứ nhất, bài viết cho rằng nền kinh tế Việt Nam sau 8 năm hội nhập WTO nền kinh tế vẫn còn yếu kém và thiếu triển vọng. Đó là một sự phủ nhận những thành tựu về phát triển kinh tế của nước ta những năm qua mà đã được bạn bè trên thế giới ghi nhận. Tốc độ tăng trưởng kinh tế Việt Nam liên tục trong 8 năm ở mức cao của thế giới. Đặc biệt, trong năm 2015, mặc cho sự ảm đạm và những dấu hiệu bất ổn của nền kinh tế thế giới, tăng trưởng GDP của Việt Nam đạt khoảng 6.68% mức cao nhất trong 8 năm qua và xếp tốp các nước có mức tăng trưởng cao nhất. GDP bình quân đầu người đạt mức cao nhất 2.109 USD/người. Như vậy, Việt Nam đủ các điều kiện cũng như khả năng để đạt các yêu cầu, tiêu chuẩn của các thành viên TTP. 

Mặt khác, gia nhập TTP, Việt Nam được gì? Mặc dù không phải là phiên chợ lớn nhất của thế giới( Tổ chức thương mại thế giới WTO, Việt Nam đã là thành viên từ 11/01/2007), nhưng TTP còn có tác động mạnh mẽ hơn cả WTO.Bởi vì, với 40% GDP của cả thế giới, cộng với quy mô và tính ưu việt của TTP thì nền kinh tế Việt Nam sẽ có được một đối trọng đủ nặng để có thể tái cân bằng được quan hệ thương mại với các thị trường truyền thống trọng điểm hiện nay, giảm bớt ảnh hưởng lệ thuộc của thị trường nhất định, đặc biệt là Trung Quốc( không phải là thành viên TTP). Bên cạnh đó, những rào cản về thuế quan được giỡ bỏ, sẽ tạo điều kiện cho phát triển thị trường xuất nhập khẩu của nước ta. Như vậy, việc gia nhập TTP có ý nghĩa rất quan trọng đối với Việt Nam. Thiết nghĩ, nếu các trang mạng phản động của Việt Tân và các tổ chức phản động cho rằng Việt Nam như“Cá chép nằm trên vũng cạn” và phủ nhận, hạ thấp vai trò, uy tín của Việt Nam khi gia nhập TTP thì hãy xem lại những thành tựu mà Việt Nam đã đạt được mà một số nhà nghiên cứu, chuyên gia kinh tế của nước ngoài đánh giá là “kì tích”. 

Thứ hai, bài viết cho rằng vấn đề tự do ngôn luận và nhân quyền là những “rào cản” của Việt Nam khi gia nhập TTP khi những năm qua Việt Nam không có những “cải thiện” đáng kể nào trong các lĩnh vực này. Có thể thấy, Phạm Nhật Bình đã “lồng ghép” một cách “có ý đồ” khi đưa vấn đề này vào bài viết.Băng cách “hướng lái” này, bài viết lại càng bộc lộ sự thiếu lô gic và bộc lộ bản chất của mình. Ai cũng biết, những năm qua, Việt Nam đã có những bước tiến xuất sắc trên lĩnh vực nhân quyền được bạn bè quốc tế đánh giá cao( tham khảo tại: http://vov.vn/chinh-tri/thanh-tuu-nhan-quyen-viet-nam-70-nam-qua-457797.vov). Do đó, những căn cứ về tình trạng nhân quyền Việt Nam trong bài viết là xuyên tạc sai sự thật, nằm trong âm mưu và hoạt động chống phá lâu dài của các thế lực thù địch, điển hình là tổ chức phản động lưu vong Việt Tân (tham khảo thêm tại: http://www.qdnd.vn/chong-dien-bien-hoa-binh/khong-the-xuyen-tac-phu-nhan-thanh-tuu-nhan-quyen-cua-viet-nam-465087 ).

Bên cạnh đó, bài viết cho rằng vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam đang ở tình trạng nghiêm trọng với sự quản lí chặt chẽ của Nhà nước, và không được phát triển. Tuy nhiên, chắc các nhà “nghiên cứu” của Việt Tân không biết rằng, Việt Nam có 857 cơ quan báo chí, 105 báo, tạp chí điện tử, 67 đài PTTH…. Số lương cơ quan công khai đồ sộ như vậy mà các nhà “phân tích đại tài” của Việt Tân không biết hoặc cố tình không biết thì thật đáng quan ngại!!!

Vậy mục đích của bài viết đó là gì? Một mặt, chúng muốn hạ uy tín của Việt Nam khi gia nhập TPP. Đồng thời, qua đó thể hiện mục đích lợi dụng sự quan tâm của dư luận để tiến hành “lồng ghép” nội dung chống phá. Điều đó không nằm ngoài âm mưu và hoạt động của tổ chức phản động Việt Tân trong vòng những năm qua (xem thêm tại: http://vietbao.vn/An-ninh-Phap-luat/Dap-tan-am-muu-cua-to-chuc-phan-dong-Viet-Tan/65087085/218/). 





Ai đang lợi dụng bầu cử Quốc hội nước ta để chống phá

Bằng Thái
Các thế lực đang lợi dụng bầu cử Quôc hội để chống phá

Gần đây, trên trang mạng của Tổ chức phản động lưu vong Việt Tân và một số trang mạng phản động khác có đăng tải bài viết "Quốc hội hay hội nghị đảng viên mở rộng?”. Qua đó, xuyên tạc một cách trắng trợn tình hình, thực tế cũng như vị trí, vai trò của Quốc hội Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

Với tư duy của những nhà “dân chủ”, mở rộng bài viết có nêu một câu xanh rờn rằng: “Bầu cử quốc hội từ lâu không được quần chúng quan tâm, cho dù nó được nhà nước tôn vinh là “Cơ quan quyền lực cao nhất nước”. Vâng, chắc hẳn đó là “sự thật” khi tác giả bài viết không biết hoặc cố tình không biết rằng trong lần bầu cử đại biểu Quốc hội Khóa XII (2007 - 2011) bầu cử ngày 20-5-2007 tỉ lệ cử tri bỏ phiếu là 99,64% và trong lần bầu cử quốc hội gần nhất, quốc hội khóa XIII( 2011-2016),tỉ lệ cử tri đi bỏ phiếu đạt 99.51%( Xem thêm tại: 

Như vậy, bầu cử quốc hội “không còn được quần chúng quan tâm” nhưng trong khi đó vẫn có tới hơn 99% cử tri trong cả nước tham gia. Không biết tác giả bài viết có những bình luận gì về những con số ấn tượng này?

Tiếp theo, bài viết đưa ra phê phán quy chế bầu cử dân chủ là thiếu công khai, minh bạch và “không có ở nước nào trên thế giới khi đại biểu quốc hội phải qua sự giới thiệu của Mặt trận tổ quốc Việt Nam”. Tuy nhiên, ở phần lớn các nước trên thế giới, đại biểu quốc hội cũng được sự giới thiệu của một số tổ chức. Điển hình là ở Mỹ, các thành viên Hạ viện Mỹ và Thượng viện Mỹ đều là thành viên của hai đảng Dân chủ và Công hòa (Tìm hiểu thêm tại: 

Mặt khác, Mặt trận tổ quốc Việt Nam là là một bộ phận cấu thành hệ thống chính trị của nước ta hiện nay. Sự qui định này là do yêu cầu khách quan của sự nghiệp cách mạng, là xuất phát tư thể chế chính trị: nước ta là nước dân chủ, mọi quyền lực thuộc về nhân dân. Đây là vấn đề lịch sử, vấn đề truyền thống. Vai trò của Mặt trận không phải tự Mặt trận đặt ra mà là do chính nhân dân, chính lịch sử thừa nhận.Chính vì vậy, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam có quyền và trách nhiệm tham gia vào việc bầu cử, góp phần đảm bảo việc bầu cử được tiến hành dân chủ, bình đẳng, đúng pháp luật, an toàn, tiết kiệm, thực sự là ngày hội của nhân dân. Ngoài ra, còn có các tổ chức hiệp thương khác tham gia vào việc giới thiệu người vào quốc hội.

Bên cạnh đó, bài viết đưa ra những con số từ Hội nghị hiệp thương lần thứ nhất ngày 16/02/2016 vừa qua tổ chức tại Hà Nội. Qua đó, cho rằng những con số này là thiếu minh bạch và dân chủ. Trong khi đó, ngày bầu cử vẫn chưa diễn ra. Hơn nữa, bài viết còn nêu ra sự “bất cập”về tỉ lệ đảng viên, người không phải là đảng viên, dân tộc thiểu số tham gia quốc hội. Tuy nhiên, “nhà phân tích lí luận” của tổ chức Việt Tân không biết rằng những tỉ lệ này những năm qua đều được duy trì một cách hợp lý, và được nhân dân bầu lên. Thể hiện sự dân chủ, đúng đắn và hoạt động hiệu quả của Cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước.

Cuối bài viết, với kết luận “thường thấy” của các bài viết phản động: “Đừng để Đảng tiếp tục độc quyền chính trị và quốc hội khóa 14 tiếp tục là một hội nghị đảng viên mở rộng”. “Độc quyền chính trị” để có một nước Việt Nam hòa bình, ổn định, phát triển như hôm nay thiết nghĩ là cần thiết. “Độc tài chính trị” nhưng được quần chúng nhân dân ủng hộ và là sự lựa chọn của dân tộc chứ không phải “bám đít, bu càng”, “cõng rắn cắn gà nhà” như các “anh hung” VNCH trước đây hay Việt Tân hiện nay cũng là điều cần thiết vì đó là nguyện vọng của tổ quốc, của nhân dân. 








24/02/2016

Một vài lời với Nguyễn Bắc Truyển

Hoa đất

Nguyễn Bắc Truyển mang danh là tín đồ phật giáo Hòa Hảo nhưng chỉ dựa hơi vợ là chính. Lý do là vợ hắn theo Phật giáo Hòa hảo nên theo cho có lệ. Còn lại mọi hoạt động phật pháp hầu như hắn không biết và cũng không tham gia. 

Theo tìm hiểu tôi được biết Nguyễn Bắc Truyển là người từng bị lãnh án tù với tội danh Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo Điều 88 Bộ luật Tố tụng hình sự khi tham gia cái gọi là “Đảng dân chủ nhân dân”. Trong quá trình hoạt động, Nguyễn Bắc Truyển đã có nhiều hành vi vi phạm pháp luật như: rải truyền đơn có nội dung vu cáo, xuyên tạc; kêu gọi, kích động biểu tình vào dịp Việt Nam tổ chức Tuần lễ cấp cao APEC năm 2006; lên tiếng ủng hộ những đối tượng vi phạm pháp luật bị xử lí.... Với những sự manh động đó, việc Nguyễn Bắc Truyển bị trừng trị trước pháp luật là lẽ đương nhiên. 

Chưa làm trọn bổn phận của một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo, Truyển lại cao dọng lên mặt với các tôn giáo khác. Hãy nghe cách Truyển nói về Phật giáo có thể nhận thấy những suy nghĩ sai lệnh đến mức đáng phải lên án của hắn.

Nguyễn Bắc Truyển chia sẻ trên face cá nhân

“Những kẻ tu hành gian dối, len lõi vào chùa để kiểm soát. Chúng tu ban ngày, ban đêm đi vũ truờng. Chúng tu nhưng không giữ điều giới cấm.Chúng tu mà có thẻ an ninh, thẻ đảng...Ngày càng sa sút đánh mất lòng tin của Phật tử là điều đuơng nhiên”.

Hắn nói tiếp:

"Tôi thuờng khuyên những nguời bạn tù chưa có đạo nên chọn một tôn giáo để tôn thờ Đức tin và sống nhân ái, đa số họ chọn Công giáo vì thấy tín hữu Công giáo đoàn kết, giáo hội đuợc tổ chức tốt, tín đồ đuợc giáo dục từ khi còn là đứa trẻ cho đến khi đã về hưu, các Linh mục luôn là tấm guơng cho lòng nhân từ bác ái...”

Rõ ràng, Truyển đang có cái nhìn thiếu thiện cảm với Phật giáo. Lấy bằng chứng gì để hắn khẳng định rằng những kẻ tu hành là “gian dối”, “Ngày càng sa sút đánh mất lòng tin của Phật tử”… Cũng có ở một vài trường hợp, một số phật tử chưa thực hiện đúng giáo luật của nhà Phật, tuy nhiên đấy chỉ là những con sâu làm rầu nồi canh, là thiểu số trong cộng đồng đạo Phật rộng lớn. Thử hỏi Nguyễn Bắc Truyển rằng, những trường hợp ấy là phổ biến hay cá biệt mà lại cố tình đi đồng nhất cả một tôn giáo. Khi tín đồ của tôn giáo này phỉ báng tôn giáo khác, trước hết đấy chính là sự xúc phạm đối với đức tin mà hắn đang mang theo. 

Tiếp theo, Truyển khuyên những người bạn tù chưa có đạo theo Thiên chúa vì tình cảm đặc biết mà hắn dành cho tôn giáo này. Hóa ra, lời khuyên của hắn chỉ có giá trị đối với những con người vi phạm pháp luật theo kiểu cá mè một lứa ở trong tù. Thực ra, là một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo nhưng Nguyễn Bắc Truyển lại có quan hệ với một số các đối tượng cực đoan trong Thiên chúa giáo. Điều này trở thành mối quan hệ theo kiểu “cộng sinh” trong giới rận chủ Việt. Cũng chính vì vậy, bản chất thực sự của hắn là muốn lôi kéo thêm lực lượng cho phong trào rận chủ Việt vốn đang suy yếu và rệu rã.

Còn nhớ, ngay chính giáo hội Thiên chúa đã từng đau đầu với nạn ấu dâm ở Vatincan. Nhưng tôi tin chắc rằng, đấy chỉ là một vài trường hợp cá biệt trong những giá trị cao cả và nhân văn của Thiên chúa giáo. 

Tôn giáo nào cũng khuyên con người hướng đến các giá trị Chân-Thiện-Mỹ cho dù là Phật giáo hay Thiên chúa giáo. Không nên vì những suy nghĩ lệch lạc như Nguyễn Bắc Truyển mà có có cái nhìn thiếu thiện cảm như vậy. 



Nguyễn Quang A thật cao tay

Hoa đất
Nguyễn Quang A

Như các bài viết trước đây, tác giả đã phân tích về màn kịch "tự ứng cử đại biểu quốc hội" của Nguyễn Quang A. Có thể nhận ra gương mặt lão làng trong giới rân chủ Việt này đang từng ngày, từng giờ mong muốn được góp mặt vào cơ quan dân cử quan trong nhất, từ đấy thực hiện mục tiêu chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam. Tuy nhiên, những toan tính của Nguyễn Quang A còn kinh khủng hơn khi hắn bộc lộ trong bài phát biểu gần đây trên BBC.

Trả lời phỏng vấn đài BBC, Nguyễn Quang A cho rằng:

"Quyền tẩy chay là một quyền rất là quan trọng và tôi nghĩ rằng mọi người phải tôn trọng quyền tẩy chay của những người người ta thực hiện quyền tẩy chay của người ta."

Sau màn kịch chống phá đại hội lần thứ 12 của Đảng, Nguyễn Quang A quay sang kêu gọi người dân tẩy chay cuộc bầu cử, hô hào người dân không đi bầu với các luận điệu cũ kỹ là “Đảng cử dân bầu”, “bầu cử là trò của Đảng, không dân chủ, công bằng”. Hắn cho rằng không đi bầu là quyền người dân nên người dân có quyền thực hiện quyền của mình.

Dưới góc độ ngôn ngữ học, “tẩy chay” có thể hiểu là “Coi như không biết gì đến, không mua, không dùng, không tham gia, không có quan hệ, để tỏ thái độ phản đối”. Tuy nhiên, “tẩy chay” không đồng nhất với “phá hoại”.

Dường như lường trước được khả năng “tự ứng cử đại biểu quốc hội” của hắn bị loại ngay từ vòng gửi xe nên Nguyễn Quang A đã tính toán các tình huống xảy ra một cách kỹ lưỡng. Ý tưởng của Nguyễn Quang A là nếu bị loại sẽ có cớ để gào lên xuyên tạc rằng việc hắn bị loại là do sự chỉ đạo của Đảng, là do sự can thiệp của chính quyền thông qua các hội nghị hiệp thương. Từ đó họ sẽ dấn tới tuyên truyền xuyên tạc rằng bầu cử đại biểu Quốc hội ở Việt Nam là không khách quan, là Đảng cử dân bầu, là màn kịch soạn sẵn khiến cho các “nhân tài thực sự” như hắn không thể chen chân…

Phải chăng, Nguyễn Quang A đang cố tình đồng nhất “quyền tẩy chay” với “phá hoại”. Thực sự trong những toan tính của hắn chỉ là sự mặc định phá hoại, phá hoại và phá hoại mà thôi. Viễn cảnh sự suy yếu về chính trị, chế độ lung lay mới là kịch bản mà Nguyễn Quang A đang mong chờ đến.

Còn nhớ vụ lùm xùm liên quan đến vụ việc “tẩy chay Tân Hiệp Phát” do rận chủ Đoan Trang đứng đầu gây xôn xao dư luận trước đây. Thông tin có được khẳng định rằng, các thế lực bên ngoài đã rót không ít tiền để tiếp tay cho Đoan Trang và một số cộng sự của ả phá hoại hàng Việt với mục đích giết chết Tân Hiệp Phát.

Nếu thực hiện được ý tưởng tẩy chay kỳ bầu cử đại biểu quốc hội lần này, ắt hẳn kinh phí bên ngoài rót cho Nguyễn Quang A sẽ là những con số không hề nhỏ!


Hóa ra, rận chủ làm kinh tế cũng tốt đấy chứ?

Chính trị gia ở Mỹ là vậy!

Hoa đất
Donald Trump - ứng cử viên Tổng thống Đảng Cộng Hòa

Tại sao những chính trị gia ở Mỹ phải có tiền, mã đẹp và biết cách chém gió mới đảm bảo được thắng lợi trong cuộc bẩu cử tổng thống. Bởi vì đơn giản ở Mỹ, chính trị là một nghề. Và khi xác định là một cuộc chạy đua chính trị thực sự, chúng cần tiền và khả năng diễn thuyết để các ứng viên lấy phiếu bầu cho mình. Donald Trump là ví dụ điển hình cho chế độ chính trị tại Mỹ. Hãy xem những phát ngôn của ông tỷ phú này khi ra ứng cử tổng thống Mỹ sẽ cho chúng ta thấy, chính trị ở Mỹ có nhất thiết phải là những người vì lợi ích của người dân Mỹ? nền chính trị ở Mỹ có thực sự dân chủ như mọi người nghĩ hay không?

Cách đây không lâu, Tỉ phú Donald Trump, ứng viên tổng thống của đảng Cộng hoà, đã tạo ra một cơn bão chính trị khi ông hô hào cho việc cấm người Hồi giáo nhập cảnh vào Mỹ, ngay cả trong trường hợp người đó là công dân Mỹ muốn trở về nước sau khi du hành ra nước ngoài. Tuyên bố này được đưa ra sau khi xảy ra vụ bắn giết ở California, do hai tín đồ Hồi giáo cực đoan tiến hành. Chẳng nhẽ một ứng viên tổng thống ở Mỹ không đủ kiến thức tối thiểu để hiểu rằng chủ nghĩa khủng bố không đồng nhất với những người theo đạo Hồi. Thời gian đủ dài để mọi người hiểu rằng, chỉ một bộ phận nhỏ trong số hàng tỷ tín đồ đạo Hồi là những kẻ khát máu đấu tranh cho chủ nghĩa cực đoan phi nhân tính mà chúng tự vẽ ra. Mỹ, Nga, Anh, Tây Ban Nha, Pháp… tất cả các vụ khủng bố ở đây đều được gắn mác Hồi giáo đã gây ra sự kỳ thị không nhỏ từ một bộ phận người dân.

Phát ngôn của Donald Trump vô hình chung gây ra những bất lợi cho nước Mỹ trong quan hệ với thế giới đạo Hồi. Vậy bản chất chính trị từ những phát ngôn ngông cuồng của Donald Trump là gì nếu không chỉ là những toan tính cho riêng cá nhân mình?

Chưa dừng lại ở đấy, ngày 19.2 ông Trump tại một cuộc nói chuyện trước đám đông ở bang South Carolina, ông khẳng định không đồng tình với việc Apple bất hợp tác với cơ quan điều tra Mỹ. Trước đó, Cục điều tra Liên bang Mỹ (FBI) yêu cầu Apple cung cấp cho họ một phương thức để truy cập vào những chiếc điện thoại iPhone nhằm phục vụ công tác điều tra của cơ quan này. 

Vậy xin hỏi cái tự do ngôn luận, quyền bảo mật thông tin cá nhân cá nhân vốn là “công cụ” để Mỹ lật đổ các quốc gia  được nước này xem là “độc tài” nằm ở đâu? Tất cả chỉ là sự ngụy biện khi ngay chính các chính trị gia của nước này đều ủng hộ việc xâm phạm quyền bảo mật thông tin của người dân họ theo đề xuất của FBI.

Hay gần đây, trong cuộc phỏng vấn với hãng truyền thông CNN, Donald Trump một lần nữa lặp lại rằng sở dĩ ông ta được những người Mỹ gốc Phi yêu quý là vì ông sẽ giành lại công ăn việc làm cho họ từ tay người Trung Quốc, Mexico, Việt Nam và Ấn Độ cùng tất cả những nước “đã giành mất công ăn việc làm của chúng ta”. Tuyên bố này được đưa ra khi ông Trump đang đề cập tới tình trạng thất nghiệp cao trong cộng đồng người Mỹ gốc Phi.


Sự phân biệt màu da, quốc tịch trong cách ứng xử của Donald Trump một lần nữa khẳng định rằng, nền chính trị man rợ tại Mỹ không phải màu hồng như mọi người thường nghĩ.

Những điều Nguyễn Quang A cần biết

Hoa đất
Nguyễn Quang A

Sau màn kịch chống phá đại hội lần thứ 12 của Đảng rơi vào tình cảnh thất bại cay đắng, Nguyễn Quang A xuất hiện trở lại với bộ mặt hoàn toàn mới trong vai trò “tự ứng cử đại biểu quốc hội” khóa 14.

Dẫu biết tự ứng cử đại biểu quốc hội là quyền hiến định của mỗi công dân. Tuy nhiên, để xứng đáng với vị trí đấy, chắc hẳn những người tự ứng cử phải có đức, có tài và tâm huyết vì mục tiêu xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đối chiếu với những tiêu chí “tự ứng của đại biểu quốc hội” được pháp luật quy định, chắc hẳn Nguyễn Quang A sẽ thấy phiền lòng.

Ðiều 3 Luật bầu cử đại biểu Quốc hội quy định Ðại biểu Quốc hội cần có những tiêu chuẩn sau: 

1. Trung thành với Tổ quốc và Hiến pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, phấn đấu thực hiện công cuộc đổi mới, vì sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh.

2. Có phẩm chất đạo đức tốt, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, gương mẫu chấp hành pháp luật; kiên quyết đấu tranh, chống mọi biểu hiện quan liêu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng và các hành vi vi phạm pháp luật.

3. Có trình độ và năng lực thực hiện nhiệm vụ đại biểu quốc hội, tham gia quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước.

4. Liên hệ chặt chẽ với nhân dân, lắng nghe ý kiến của nhân dân, được nhân dân tín nhiệm.

5. Có điều kiện tham gia các hoạt động của Quốc hội.

Đối chiếu với tiêu chí thứ nhất, khả năng tự “ứng cử đại biểu quốc hội” của Nguyễn Quang A chắc hắn sẽ bị loại từ vòng gửi xe. Kịch bản lật đổ chế độ được Nguyễn Quang A trình bày trong những lần xuất cảnh ra nước ngoài trước các quan thầy phương Tây là minh chứng rõ ràng nhất cho bản chất của kẻ bán nước, phản bội tổ quốc như hắn. Vì vậy, hắn lấy gì để đủ tư cách tự ứng cử đại biểu quốc hội?

Chưa dừng lại ở đấy, Quang A còn kiếm được khá nhiều ngoại tệ khi trả lời phỏng vấn hầu hết các báo đài nước ngoài có thái độ thù địch với Nhà nước Việt Nam. Cái kểu mạo danh bảo vệ nhân quyền để chống phá Đảng, Nhà nước; kích động biểu tình gây rối tại nơi công cộng như những gì Nguyễn Quang A đang thể hiện liệu có khập khiễng so với tiêu chí “làm cho dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh” mà pháp luật quy định đối với một đại biểu quốc hội?

Đối với tiêu chí thứ 2 và thứ 3 cho thấy, đây còn là một con người hết sức ảo tưởng. Những gì Nguyễn Quang A và bè lũ “dân chủ” cuội đang hoạt động chỉ là nhận tiền từ ngoại bang, mang danh chống tham nhũng, hách dịch để phá hoại công cuộc phát triển của đất nước mà thôi. Cũng mang mác Tiến sỹ như ai ơi, nhưng xin thưa, trình độ Tiến sỹ của Quang A chỉ gói gọn trong lĩnh vực điện tử. Vì vậy, khi ảo tưởng về trình độ của mình sẽ trở thành lãnh tụ chính trị, đấy chắc hẳn chỉ là những suy nghĩ hoang đường của Nguyễn Quang A cùng giấc mộng lật đổ chế độ của hắn.

Tự ứng cử đại biểu quốc hội chỉ vì những ảo tưởng cá nhân, Nguyễn Quang A nên xem lại mình trước lúc cao dọng chỉ bảo người khác.

Đấy chắc hẳn là một vài điều mà Nguyễn Quang A nên biết trước lúc bắt đầu màn kịch “tự ứng cử vào đại biểu quốc hội”.



23/02/2016

Từ Syria bàn về quyền tự chủ của một quốc gia

Hoa đất
Không thể đánh mất quyền tự chủ của quốc gia

Đối với một quốc gia, quyền độc lập, tự chủ được xem là thiêng liêng và cao cả nhất. Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, sự can thiệp mạnh mẽ từ các thế lực bên ngoài đang khiến nhiều quốc gia độc lập, tự chủ rơi vào cảnh lệ thuộc. Và đúng nghĩa của nó, các quốc gia này đang đánh mất đi quyền thiêng liêng nhất của mình kèm theo những hệ lụy hết sức khôn lường. Syria là ví dụ điển hình.

Sự can thiệp mạnh tay, và “được tính toán kĩ” của Nga, Mỹ, phương Tây vào nội tình Syria khiến quốc gia này rơi vào tình trạng bị lệ thuộc hoàn toàn vào bên ngoài. Từ chỗ là một quốc gia tự chủ, giờ đây Syria đang phải ngồi nhìn các thế lực trên sắp xếp lại mọi thứ. Chưa bao giờ những quyết sách của quốc gia này được thế giới tôn trọng, và dĩ nhiên tình trạng loạn lạc, chiến tranh ở Syria vẫn chưa có hồi kết.

Quay trở lại Việt Nam, nhận thức được quyền tự chủ của đất nước, Đảng Cộng sản Việt Nam xác định Quyền dân tộc không chỉ là quyền làm chủ đối với vận mệnh của dân tộc mình mà còn là quyền tự quyết định, lựa chọn chế độ chính trị - xã hội và con đường phát triển. Quan điểm này đến nay vẫn còn có ý nghĩa thời sự và giá trị thực tiễn áp dụng trong quá trình giải quyết các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông thời gian qua.

Kế thừa truyền thống yêu hòa bình, nhân nghĩa của dân tộc, Việt Nam kiên trì giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, các thỏa thuận giữa ASEAN và Trung Quốc, thỏa thuận giữa lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam - Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc; đồng thời bảo vệ môi trường hòa bình, ổn định cho sự phát triển đất nước ta, hòa bình, ổn định trong khu vực. Quan điểm trên một lần nữa khẳng định, Việt Nam không liên minh với bên nào để chống lại bên khác. Và dĩ nhiên, viễn cảnh phức tạp trong quan hệ quốc tế hiện nay, việc liên minh với quốc gia khác có thể đưa Việt Nam nhanh chóng rơi vào tình cảnh bị lệ thuộc, mất quyền tự chủ như những gì đang diễn ra ở Syria. Lúc đấy, chủ quyền biển đảo sẽ bị đánh mất vĩnh viễn.

Quyền tự chủ của Việt Nam luôn gắn với chính nghĩa và lẽ phải. Trải qua đã mấy ngàn năm, ông cha ta, dẫu cho trước bất cứ ai, dù trong bất cứ tình huống nào, bao giờ cũng quyết lấy lợi ích quốc gia, dân tộc làm mục tiêu tối thượng trong mọi hành xử của mình, cho nên mới tạo dựng được cơ đồ vững vàng để lại cho con cháu hôm nay.

Lịch sử đất nước cũng cho thấy, dựa dẫm vào các quốc gia khác mà đánh mất quyền tự chủ là tự rước lấy tai họa, không mất nước, trở thành nô lệ thì cũng đẩy đất nước, đẩy nhân dân vào cảnh thống khổ, lầm than. Bài học về Nguyễn Ánh cách đây hàng trăm năm còn chưa thể xóa nhòa trong ký ức của người Việt.

Những viễn cảnh lung linh về việc có một thế lực nào đấy có thể đòi lại chủ quyền biển đảo cho Việt Nam chỉ có thể là suy nghĩ viễn vông trong tình hình hiện nay. Sức mạnh của một quốc gia không thể dựa trên những khẩu hiệu suông, mà phải tranh thủ ngoại lực, khơi dậy nội lực, biến ngoại lực thành nội lực, xây dựng đất nước ta hùng cường, giàu mạnh, sánh vai cùng với các cường quốc năm châu, nhân dân có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc, chứ quyết không đánh mất mình, không rơi vào tụt hậu, lệ thuộc. 

Đấy là những quan điểm hết sức sáng suốt của Đảng cộng sản Việt Nam trong giải quyết các vấn đề tranh chấp biển đảo hiện nay.



Theo Mỹ thoát Trung liệu có hợp lý?

Hoa đất
Tàu chiến của Mỹ ở Biển Đông

Trước những diễn biến phức tạp trong khu vực, những âm mưu và hành động của Trung Quốc xâm chiếm, gây nên tranh chấp trên biển Đông, đe dọa chủ quyền biển, đảo của đất nước ta, Việt Nam kiên quyết phản đối. Với thế trận lòng dân, chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, là tài sản vô giá của cha ông ta để lại, thế hệ chúng ta hiện nay có nghĩa vụ giữ gìn, bảo vệ để truyền cho các thế hệ con cháu. 

Cũng chính vì vậy mà nhiều ý kiến đề xuất được đưa ra trước những vấn đề mang tính cấp bách liên quan đến chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Trong đó, các nhà “dân chủ” cuội tập trung vào luận điệu “theo Mỹ thoát Trung”, dựa vào Mỹ để đòi lại chủ quyền biển đảo. Vậy thực sự, bánh vẽ về viễn cảnh Mỹ đòi lại chủ quyền biển đảo của Tổ quốc có thực sự màu hồng như luận điệu của đám “dân chủ” cuội tuyên truyền?

Trước hết phải khẳng định rằng, Mỹ không bao giờ ngu dại đi đánh nhau vì nước khác bao giờ, trừ khi có lợi ích cho Mỹ thì quốc gia này mới đem quân đến để đánh và cướp tài nguyên. Iraq, Afganistan, Lybia.... là những ví dụ điển hình nhất. Mỹ đem tàu đến, tuyên bố rất mạnh mẽ, nhưng chỉ là những trò kích động chiến tranh mà thôi. Và đúng như dự đoán Trung Quốc đã mang tên lửa S300 nhái (HQ-09) ra đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam với lý do " Chống lại áp lực của Mỹ". Và Biển Đông lại một lần nữa rơi vào tình thế “quân sự hóa” trong viễn cảnh một cuộc xung đột quân sự là điều hoàn toàn có thể xảy ra. 

Khi đấy, môi trường ổn định để phát triển sẽ chẳng bao giờ còn. Đất nước sẽ kiệt quệ vì rơi vào tình trạng chạy đua vũ trang, quan hệ quốc tế sẽ bị đóng băng…

Hãy xem phản ứng của Mỹ những ngày gần đây chúng ta sẽ thấy rõ hơn về điều này.

Phát biểu với các phóng viên ở Sydney, một trong những điểm dừng chân trong chuyến thăm Australia, Tư lệnh Hạm đội 7 khẳng định: Ông không muốn Biển Đông được miêu tả như là một đấu trường giữa Mỹ và Trung Quốc.

Theo ông Aucoins, hoạt động tuần tra tự do hàng hải của quân đội Mỹ ở Biển Đông không nên bị xem là hành động khiêu khích. Ông khẳng định: “Cái mà chúng tôi muốn là đảm bảo rằng, mọi quốc gia, bất kể lớn hay nhỏ, mạnh hay yếu, đều có thể được hưởng những quyền lợi được luật biển quy định mà không bị đe dọa”.

Ông nhấn mạnh rằng, sự hiện diện của hệ thống tên lửa Trung Quốc trên đảo Phú Lâm không làm ảnh hưởng đến hoạt động bay của quân đội Mỹ.

Có hay không những hành động can thiệp của Mỹ đối với Trung Quốc để đòi lại chủ quyền biển đảo cho Việt Nam, đấy chỉ là những luận điệu của đảm “dân chủ” cuội nhằm phá hoại đất nước mà thôi.

Kế thừa truyền thống yêu hòa bình, hòa hiếu, nhân nghĩa của dân tộc, chúng ta kiên trì giải quyết các tranh chấp bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở luật pháp quốc tế, các thỏa thuận giữa ASEAN và Trung Quốc, thỏa thuận giữa lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam - Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền biển, đảo của Tổ quốc.

Vì vậy, chỉ chính mình mới có thể đòi lại chủ quyền biển đảo của Tổ quốc mà không nên dựa dẫm, ỷ lại vào bất kỳ quốc gia nào khác.





22/02/2016

Quân sự hóa Biển Đông – bước leo thang nguy hiểm của Trung Quốc

Hoa đất
Trung Quốc đưa tên lửa ra đảo Phú Lâm

Ngày 17/2, đồng loạt nhiều tờ báo đưa tin quân đội Trung Quốc đã đưa tên lửa đất đối không HQ-9 vào đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đây là động thái leo thang đặc biệt nguy hiểm của Trung Quốc sau hàng loạt hành động gây hấn và xây dựng cải tạo các đảo nhân tạo trái phép trước đây. 

Còn nhớ vào ngày 17/2/1989, lợi dụng tình hình phức tạp ở Việt Nam, Trung Quốc đã dùng vũ lực chiếm đóng trái phép. Việt Nam đã nhiều lần yêu cầu Trung Quốc trao trả Hoàng Sa nhưng Trung Quốc đều từ chối. Đây khác nào là động thái khẳng định chủ quyền của Trung Quốc đối với Hoàng Sa.

Biển Đông một lần nữa dậy sóng vì hành động này của Trung Quốc. Trước hết, nó diễn ra ngay vào thời điểm Mỹ đã tuyên bố sẽ lắp đặt hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD trên bán đảo Triều Tiên, và dường như đối với một quốc gia hiếu chiến như Trung Quốc, cần thiết phải có sự trả đũa. Ngay lập tức tên lửa đất đối không HQ-9 vào đảo Phú Lâm – đảo lớn nhất trong quần đảo Hoàng Sa có thể xem là một hình thức khiêu khích khá lộ liễu của quốc gia này.

Tiếp đến, bất chấp phản ứng dư luận các nước, Trung Quốc vẫn cố tình thay đổi hiện trạng trên Biển Đông bằng việc gia tăng các hoạt động xây dựng, cải tạo các đảo nhân tạo trái phép. Hành động này đã buộc Mỹ phải lên tiếng khi tuyên bố, sẽ tuần tra thường xuyên trên biển Đông, và trên Biển Đông có lợi ích của Mỹ. Bố trí trận địa tên lửa tân tiến trên đảo Phú Lâm, Trung Quốc một lần nữa khẳng định lập trường bành trướng, trấn áp, đe dọa các nước xung quanh biển Đông. 

Và dĩ nhiên, quyền lực quân sự trên đảo Phú Lâm mang lại cho quốc gia này sự chủ động trong viễn cảnh xẩy ra xung đột. Trên thực tế, Đảo Phú Lâm trực thuộc huyện đảo Hoàng Sa, một đơn vị hành chính thuộc thành phố Đà Nẵng của Việt Nam. Rõ ràng là quân đội Trung Quốc không muốn các nước trên biển Đông giành lại chủ quyền các đảo vốn là của họ, do đó cũng không khó lý giải khi lần này Trung Quốc tỏ rõ thái độ ngạo mạn đến như vậy.

Đây cũng có thể xem là một động thái thách thức ngang ngược đối với các nước ASEAN và cả Mỹ khi thời điểm Trung Quốc triển khai hệ thống tên lửa trùng với hội nghị cấp cao Mỹ-ASEAN.

Thực sự đây là bước leo thang đặc biệt nguy hiểm của Trung Quốc.





21/02/2016

Cù Huy Hà Vũ tự mâu thuẫn với phát ngôn của mình

Hoa đất
Vũ "chém" đang tự gây mâu thuẫn với phát ngôn của mình

Cách đây không lâu Tòa án Nhân dân Hà Nội đã tuyên án 7 năm tù và 3 năm quản chế đối với Cù Huy Hà Vũ trong một phiên xử gây chú ý của công luận. Được sự khoan hồng của pháp luật và đơn đặt hàng xuất ngoại của các thế lực bên ngoài, Vũ được xuất cảnh sang Mỹ chiểu theo yêu cầu muốn được hưởng thụ giá trị dân chủ, nhân quyền ở xứ người. Sang Mỹ nhưng Vũ “béo” thường xuyên lên mạng chém gió về tình hình chính trị tại Việt Nam như thể một công dân quan tâm đến “vận mệnh” của đất nước. Ấy vậy mà biệt danh Vũ “chém” đang khiến cho những thế lực đứng sau ra sức giật dây đưa hắn sang Mỹ để tạo dựng “ngọn cờ” chống Cộng tại đây hết sức thất vọng.

Trả lời phỏng vấn của Chân Lý online  dưới tiêu đề “TỨ TRỤ hậu Đại hội 12 ĐCSVN dưới cái nhìn của CÙ HUY HÀ VŨ” gần đây, Cù Huy Hà Vũ công kích, tố cáo Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, đề cao TBT Nguyễn Phú Trọng người đứng đầu Đảng CSVN. Điều này đang khiến cho phe chống Cộng tại Mỹ hết sức hụt hẫng. 

Còn nhớ cách đây không lâu, khi mới sang Mỹ, Vũ “chém” còn hồ hởi tuyên bố: “chỉ có đánh đổ Đảng CSVN mới xây dựng một nước tự do dân chủ…” và còn dõng dạc hét “ Đảng CSVN tự giải tán hay là đợi dùng bạo lực…”. Hôm nay hắn quay ngoắt 180 độ khi chém rằng : “… ông Nguyễn Phú Trọng là người tuyên bố bảo vệ chế độ độc tài của Đảng CSVN để xây dựng chủ nghĩa xã hội làm Tổng bí thư Đảng tôi thấy là phải lắm rồi….”. 

Câu nói này được Vũ phát đi sau khi đại hội lần thứ 12 của Đảng thành công tốt đẹp. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tái đắc cử với số tín nhiệm rất cao. Vì vậy, Vũ “chém” đưa ra nhận định ủng hộ Đảng cộng sản Việt Nam chẳng khác nào là luận điệu tát nước theo mưa đầy cũ kỹ. Đúng là bản chất của những kẻ bám đít ngoại bang, gió chiều nào ngả ngay theo chiều ấy, uốn lưỡi không biết ngượng. Xem lại các hoạt động chống phá với tội danh tuyên truyền chống Nhà nước, công khai lật đổ chế độ của Vũ “chém” thời gian qua cho thấy, sự thật của những kẻ bám đít ngoại bang trơ trẽn đến mức nào.

Dẫu biết cuộc sống ở bên Mỹ còn nhiều khó khăn nên những loại chó săn như Vũ bị bảo gì thì nói đấy. Hễ ngửi thấy mùi “tiền” là Vũ “chém” lại sủa bất chấp đúng hay sai, trắng hay đen.

Thế mới biết, phe chống Cộng tại Mỹ cũng phân ra nhiều phe phái. Duy chỉ có những loại kiểu như Cù Huy Hà Vũ chỉ mãi là công cụ cho các thế lực ngoại bang phá hoại đất nước mà thôi.Vì vậy, đừng bao giờ tin những lời Vũ chém.



Những toan tính của Nguyễn Quang A khi tự ứng cử đại biểu quốc hội

Hoa đất
Nguyễn Quang A toan tính kỹ lưỡng khi tự ứng cử đại biểu Quốc hội

Các nhà “dân chủ” cuội ở Việt Nam phân thành 2 dạng rõ rệt. Dạng thứ nhất thường sử dụng mác trí thức của mình để đánh bóng tên tuổi và làm bình phong để hoạt động, có thể kể đến những Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân, Lê Quốc Quân… Dạng “dân chủ” cuội này thường mềm mỏng, khôn khéo, lời lẽ sắc sảo tập trung công kích, bôi nhọ chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước hướng tới các hoạt động chống phá chế độ. Dạng thứ hai là những thành phần còn lại với điểm nhấn là thói côn đồ, vô học, thiên về các hoạt động thực tiễn theo kiểu kêu gào vô văn hóa, đậm chất đầu đường xó chợ. Có thể kể đến như Bùi Hằng, Trương Dũng, Trịnh Bá Khiêm....

Tìm trong ao làng “dân chủ” vốn chật chội, duy nhất chỉ có Nguyễn Quang A thuộc dạng đặc biệt. Là một kẻ có học nhưng bị tiêm nhiễm bởi những tư tưởng chống phá sặc mùi phản động, Nguyễn Quang A đang hội hội tụ đầy đủ các phẩm chất của thủ lĩnh phong trào “dân chủ” Việt hiện nay.

Sau màn kịch chống phá đại hội lần thứ 12 của Đảng thất bại, Nguyễn Quang A nhanh chóng chuyển hướng sang bầu cử quốc hội khóa 14 và hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2016-2021. Cũng dễ hiểu cho những toan tính cá nhân khi hắn dõng dạc tuyên bố “tự ứng cử đại biểu quốc hội” khóa 14. Để thực hiện mục tiêu trên, Nguyễn Quang A chủ động bày trò xin chữ ký của những người ủng hộ mình nhằm từng bước len lỏi vào cơ quan dân cử theo kiểu hợp pháp.

Dẫu biết tự ứng cử đại biểu quốc hội là quyền hiến định của mỗi công dân. Tuy nhiên, để xứng đáng với vị trí đấy, chắc hẳn những người tự ứng cử phải có đức, có tài và tâm huyết vì mục tiêu xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Đối chiếu với những tiêu chí gắn mác Nguyễn Quang A thời gian qua có thể khẳng định rằng, thật ô uế cho những con người như hắn khi mạo muội tự ứng cử đại biểu quốc hội.

Thứ nhất, bản chất phản động của Nguyễn Quang A là điều không cần phải bàn cãi. Hết trả lời phỏng vấn các báo đài nước ngoài, mạo danh nhân quyền để chống phá Đảng, Nhà nước; kích động biểu tình gây rối tại nơi công cộng; đứng sau xúi dục nhận sự hỗ trợ từ các thế lực ngoại bang… Tất cả đều khẳng định rằng, cái ý đồ thật sự của Nguyễn Quang A khi tìm cách chui vào cơ quan dân cử là để có điều kiện hiện thực hóa mục tiêu lật đổ chế độ như hắn đã từng trình bày trước các nhân vật chống Cộng ở hải ngoại. 

Mục đích đã rõ nhưng chưa đủ. Cái tầm sâu xa của người có học vị tiến sỹ như Nguyễn Quang A khiến giới “dân chủ” Việt còn phải nể phục. Thông qua cách lăng xê đầy mỹ miều khi tự ứng cử đại biểu quốc hội, hắn một lần nữa muốn khẳng định vị trí “thủ lĩnh” phong trào “dân chủ” Việt hiện nay. Đã có một vài chữ ký ủng hộ hắn nhưng chung quy lại, đó cũng chỉ là những kẻ vuốt đuôi theo kiểu cá mè một lứa mà Nguyễn Quang A muốn thuần phục nhằm tập hợp lực lượng, đối trọng với các cơ quan chính quyền. Một thông điệp thông qua màn kịch tự ứng cử đại biểu quốc hội mà Nguyễn Quang A muốn gửi gắm đến giới “dân chủ” Việt rằng, chỉ có đi theo con đường của hắn vạch sẵn thì mới mong có cơ hội thành công.

Thăm dò phản ứng dư luận cũng là cách Nguyễn Quang A tiếp tay cho các thế lực ngoại bang từng bước thực hiện các cuộc cách mạng màu ở Việt Nam. Hơn hết, để thực hiện âm mưu thâm độc này, Nguyễn Quang A đã có những toan tính hết sức kỹ lưỡng.