Bài mới nhất

15/01/2017

Đặng Xuân Diện chọn bài chuồn sang Pháp

Hoa đất
Đặng Xuân Diệu đã ở Pháp

Đặng Xuân Diệu, sinh năm 1979, trú tại số 3 đường Đinh Lễ, phường Hưng Phúc, thành phố Vinh. Ngày 02/8/2011, Đặng Xuân Diệu bị Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an bắt về hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân theo điều 79 Bộ luật hình sự. Là thành viên cốt cán của tổ chức phản động lưu vong Việt Tân ở trong nội địa, Đặng Xuân Diệu đã nhiều lần lôi kéo người vào tổ chức, và tham gia các khóa huấn luyện do "Việt tân" tổ chức (ở Thái Lan: 02 lần; ở Philippines: 01 lần).

Mức án 13 năm tù giam và 5 quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” được đưa ra đã thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật đối hành vi vi phạm của  con người này. Trong quá trình tố tụng, Diệu chính là đối tượng ngoan cố và ranh mãnh nhất để bao che cho hành vi phạm tội của mình.

Thông tin Đặng Xuân Diệu được đặc cách sang Pháp chữa bệnh đang gây xôn xao trong giới zân chủ Việt. Câu chuyện xuất khẩu các nhà zân chủ ra nước ngoài là điều không còn mới mẻ ở Việt Nam. Trước đây đã từng có các gương mặt nổi lên sang Mỹ như: Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần, Hải Điếu cày, Trần Khải Thanh Thủy… Tuy nhiên, sang Pháp – nền văn minh của Châu Âu đang khiến Diệu nổi bật hơn cả.
Phải nhận thấy rằng, để được sang Pháp, Đặng Xuân Diệu đã không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Ở trong tù, Diệu tích cực giả vờ tuyệt thực, vu cáo cán bộ quản giáo đánh đập, thường xuyên vi phạm quy định nơi giam giữ… Mặt khác, đồng bọn của hắn ở bên ngoài (Trịnh Hội - cầm đầu cái gọi là VOICE một tổ chức trá hình của “Việt Tân”) thường xuyên kêu gọi chính giới các nước can thiệp để kiếm một vé đi Pháp cho Diệu. Một số chức sắc Công giáo tìm mọi cách móc nối, tiếp xúc với các phần tử cực đoan trong đại sứ quán Canada, Úc, Na Uy, Thụy Sĩ ở Hà Nội vận động sự ủng hộ. Đấy là một sự bài bản không hề nhẹ của các đối tượng chống đối rơi vào cảnh lao tù.

Vậy mà mới bước chân sang Pháp, Đặng Xuân Diệu đã phỏng vấn báo đài ầm ý, tuyên bố sẽ đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam, vu cáo chế độ. Chẳng thấy sự mệt nhọc trong lúc hắn kêu gào rằng mình bị vô số bệnh và cần được đi nước ngoài chữa trị. 

Rõ ràng mạnh ai nấy làm, còn nhớ một zân chủ nổi tiếng hơn Đặng Xuân Diệu nhiều là Trần Huỳnh Duy Thức đã nhiều lần đề xuất ý tưởng ra nước ngoài nhưng chưa thành. Có lẽ Trần Huỳnh Duy Thức chưa lươn lẹo và ranh mãnh như Diệu được.

Sau khi Trump đắc cử tổng thống với chính sách không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước nên con đường đi Mỹ của đám zân chủ trong nước xem như khép lại. Nhìn vào các tấm gương như Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần… sang Mỹ để mang danh đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền nhưng trái lại họ chỉ luẩn quẩn kiếm sống qua ngày mà thôi.


Hi vọng Pháp hay một số nước Châu Âu sẽ là điểm đến tiếp theo của các nhà zân chủ đang chịu cảnh lao tù.

Hot!

Từ khóa SEO:

34 nhận xét:

mới bước chân sang Pháp, Đặng Xuân Diệu đã phỏng vấn báo đài ầm ý, tuyên bố sẽ đấu tranh cho nhân quyền ở Việt Nam, vu cáo chế độ. Chẳng thấy sự mệt nhọc trong lúc hắn kêu gào rằng mình bị vô số bệnh và cần được đi nước ngoài chữa trị. Rõ ràng mạnh ai nấy làm, còn nhớ một zân chủ nổi tiếng hơn Đặng Xuân Diệu nhiều là Trần Huỳnh Duy Thức đã nhiều lần được ra nước ngoài nhưng chưa thành. Có lẽ Trần Huỳnh Duy Thức chưa lươn lẹo và ranh mãnh như Diệu được.

Cái mục tiêu trước mắt của Diện đã thành công, Diện đã được đi nước ngoài vô thời hạn, đấy là trước mắt, còn con đường kiếm sống bên đó thế nào nó mới là cái quan trọng.

Đặng Xuân Diệu từng tuyên bố là tuyệt thực và nói rằng ở tù lạnh lẽo, không được mặc ấm, như vậy thiết nghĩ ông ta phải teo tóp lắm chứ. Tuy nhiên nhìn những hình ảnh ông ta ở ngoài cùng với một xe máy chăn nệm thì chẳng ai nghĩ ông ta vừa mới đi ở tù về. Và những con người đã không có lòng tự tôn dân tộc ăn bám ngoại bang như thế thì chúng ta không cần.

Cũng như Cù Huy Hà Vũ, Diệu tuyên bố là tuyệt thực nhưng nhìn những hình ảnh béo tốt của ông chắc hẳn không ai nghĩ ông là một người phải đi tù, đã đi tù còn đòi quyền lợi. Những con người giả dối như Diệu đất nước VN không cần, chúng tôi không chào đón những người như hắn ta!

"Đặng Xuân Diệu, sinh năm 1979, trú tại số 3 đường Đinh Lễ, phường Hưng Phúc, thành phố Vinh. Ngày 02/8/2011, Đặng Xuân Diệu bị Cơ quan An ninh điều tra - Bộ Công an bắt về hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân theo điều 79 Bộ luật hình sự. Là thành viên cốt cán của tổ chức phản động lưu vong Việt Tân ở trong nội địa, Đặng Xuân Diệu đã nhiều lần lôi kéo người vào tổ chức, và tham gia các khóa huấn luyện do "Việt tân" tổ chức (ở Thái Lan: 02 lần; ở Philippines: 01 lần)."
Lại một kẻ chống phá, liệu tị nạn bên Pháp có ổn không ta?

"Mức án 13 năm tù giam và 5 quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” được đưa ra đã thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật đối hành vi vi phạm của con người này. Trong quá trình tố tụng, Diệu chính là đối tượng ngoan cố và ranh mãnh nhất để bao che cho hành vi phạm tội của mình."
Thế này mà chưa đủ răn đe, chưa tỉnh ngộ sao? Nhưng không sao, cứ ra nước ngoài sống và chết ở ngoài đó cũng được!

"Thông tin Đặng Xuân Diệu được đặc cách sang Pháp chữa bệnh đang gây xôn xao trong giới zân chủ Việt. Câu chuyện xuất khẩu các nhà zân chủ ra nước ngoài là điều không còn mới mẻ ở Việt Nam. Trước đây đã từng có các gương mặt nổi lên sang Mỹ như: Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần, Hải Điếu cày, Trần Khải Thanh Thủy… Tuy nhiên, sang Pháp – nền văn minh của Châu Âu đang khiến Diệu nổi bật hơn cả."
Cứ đi đâu ra khỏi Việt nam là được. Vì việt nam không chứa những kẻ ăn rồi phá hoại. Tốt nhất là không quay trở lại, chẳng ai chào đón đâu.

Những kẻ như Đặng Xuân Diện thì đi đến đâu chẳng được ai chào đón đâu. Mà hắn rời khỏi đâu thì nơi đấy người dân người ta vui mừng. Thế là thoát được một thằng giặc. Giờ thông tin hắn tị nạn ở Pháp cũng là một tin vui đối với mọi người ấy chứ.

Cuộc đời của mỗi con người rất ngắn ngủi, vì thế sống làm sao cho có ích, được mọi người yêu quý, giúp đỡ nhân dân, giúp được gì cho đất nước là tốt, nếu không giúp được thì cố gắng làm tròn bổn phận của mình. Thế mới là người có đầu óc suy nghĩ. Còn với những loại người không có óc như lũ nhà rận thì đi đến đâu cũng bị người dân nguyền rủa thôi.

trước những phát biểu của tân tổng thống Mỹ Donal Trump thì rõ ràng những nhà dân chủ chúng ta đều hiểu được rằng không thể trông chờ mãi vào Mỹ được và tất yếu con đường mà chúng tìm là các nước châu Âu như Pháp chẳng hạn, cuộc sống chui lủi của đám người hô hào đấu tranh vì dân chủ sẽ còn chịu nhiều nhục nhã, sớm muộn thì chúng cũng hết đường thôi

Sau khi Trump đắc cử tổng thống với chính sách không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước nên con đường đi Mỹ của đám zân chủ trong nước xem như khép lại. Nhìn vào các tấm gương như Cù Huy Hà Vũ, Tạ Phong Tần… sang Mỹ để mang danh đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền nhưng trái lại họ chỉ luẩn quẩn kiếm sống qua ngày mà thôi.

Khác với Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Văn Hải (Điếu cày) hay Tạ Phong Tần, nếu như các zân chủ kia sau khi rời khỏi Việt Nam đều tìm đường sang Mỹ thì Đặng Xuân Diệu lại sang Pháp. Chẳng biết, có phải vì những thông điệp có phần cứng rắn của Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump với đám zân chủ ngoại quốc hay không mà Đặng Xuân Diệu lại không tiếp bước những Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy, Hải Điếu cày hay Tạ Phong Tần?

Ngày 09/01/2013, Đặng Xuân Diệu Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An tuyên phạt 13 năm tù giam và 5 quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Được biết, Đặng Xuân Diệu là kẻ gian manh và ngoan cố nhất trong số các bị can vụ Hồ Đức Hòa. Chính vì lý do này, chỉ một mình y được tổ chức khủng bố “Việt tân” thông qua Trương Minh Tam vận động, sắp đặt kịch bản để được ra nước ngoài "chữa bệnh"

Rõ ràng việc Đặng Xuân Diệu chạy sang Pháp với lý do “chữa bệnh” là câu chuyện đã được sắp đặt sẵn giữa Trịnh Hội, “Việt tân” và một số nhân vật cực hữu trong EU. Đặng Xuân Diệu chuồn sang Pháp để muốn được tái ngộ với Trịnh Hội và những kẻ chống cộng lưu vong tại đây để tiếp tục thực hiện các hành vi phá hoại.

Đặng Xuân Diệu trốn chạy sang Pháp giữa lúc làng zân chủ và phong trào zân chủ Việt ở quốc nội đang lâm vào hỗn loạn. Điều đó cho thấy, các zân chủ Việt cũng chẳng có lấy một chút bản lĩnh nào, thấy khó khăn là ngay lập tức họ lại chuồn. Trong lúc khốn khó mới thấy mặt anh hùng. Đúng là với zân chủ Việt, 36 kế chuồn là thượng sách.

Khác với Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy, Nguyễn Văn Hải (Điếu cày) hay Tạ Phong Tần, nếu như các zân chủ kia sau khi rời khỏi Việt Nam đều tìm đường sang Mỹ thì Đặng Xuân Diệu lại sang Pháp. Chẳng biết, có phải vì những thông điệp có phần cứng rắn của Tổng thống đắc cử Mỹ Donald Trump với đám zân chủ ngoại quốc hay không mà Đặng Xuân Diệu lại không tiếp bước những Cù Huy Hà Vũ, Trần Khải Thanh Thủy, Hải Điếu cày hay Tạ Phong Tần?

Việc Mỹ, EU sẵn sàng giơ tay can thiệp, cưu mang cho những người như Đặng Xuân Diệu cũng nói lên rằng giữa Mỹ, EU với các đối tượng chống đối chính quyền vi phạm pháp luật của Việt Nam có mối liên hệ hết sức chặt chẽ. Trong mối liên hệ đó, Mỹ, EU luôn như là những ông chủ chỉ đạo số này hoạt động và là chỗ dựa cả về tinh thần và vật chất cho số này tác oai tác quái. Và khi số này bị bắt, bị xử lý, họ lại giơ tay can thiệp, cưu mang. Đây chính là những điểm khiến số đối tượng chống đối chính quyền, vi phạm pháp luật hoạt động tích cực hơn, quyết liệt hơn vì luôn nghĩ mình có chỗ dựa.

Mới vào tù năm 2011 đến nay đã được 5 năm, Đặng Xuân Diệu đã nhận được sự khoan hồng của chính quyền trong việc đồng ý cho Diệu ra tù sớm để sang Pháp chữa bệnh. Sự kiện này đánh dấu một bước ngoặt lớn trong đảm bảo quyền công dân và chăm sóc sức khỏe của một người tù vi phạm pháp luật của cơ quan chức năng.

Vụ án “Hồ Đức Hòa và đồng bọn” phía cơ quan Công an đã đưa ra các chứng cứ rõ ràng về hoạt động móc nối của tổ chức phản động Việt Tân đối với các thanh niên Công giáo tại giáo phận Vinh và do đó những bản án nghiêm khắc đã được cơ quan chức năng đưa ra để làm lời cảnh tỉnh cho những thế hệ trẻ đang có những bước đi sai trái.

Chắc giờ này Diệu đã hoàn thành giấc mơ “tự do” của hắn đi gặp Dương Thu Hương, Bùi Tín để bầu bạn suốt cuối đời còn lại. Và chỉ ngay mai, ngày kia nữa thôi, cái tên Đặng Xuân Diệu rồi sẽ chẳng còn ai biết đến. Nhưng những màn kịch chăm sóc mẹ “cựu tù nhân” sẽ được các nhà dân chủ tiếp tục diễn sâu và nhân vật chính trong vở hài kịch là bà mẹ già sẽ được chúng tiếp tục đưa ra sân khấu.

Việc xuất ngoại của Đặng Xuân Diệu là hành động chẳng còn lạ lẫm của đám dận chủ khi các hoạt động trong nước của Diệu bị lực lượng thực thi pháp luật của ta ngăn chặn.Những chứng cứ rõ ràng khiến cho Xuân Diệu phải chịu mức án 13 năm tù giam và 5 quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.Nhưng có vẻ như chẳng có dấu hiệu ăn năn hối cải của hắn!

vừa được khoan hòng cho ra tù sớm, ấy vậy mà Đặng Xuân Diệu đã chạy ngay sang Pháp ăn bám rồi. Hắn không chịu ở quê hương mà tu thân tích đức, sang Pháp là lại định ý đồ tiếp tục chống đối sao.

Với hành vi phản động của cá nhân Đặng Xuân Diệu nói riêng và những tổ chức phản động, mà ở đây Việt Tân là một điển hình nói riêng đang ngày càng tinh vi và phức tạp. Việt Tân - một tổ chức bịp bợm, manh động và khát máu xem ra ''hành động'' ngày càng đáng sợ hơn .Thôi thì hắn ta cứ ca tụng chế độ tư bản và phương Tây thì cho hắn qua đó sống thử xem sung sướng cỡ nào, xem bên đó văn minh, dân chủ đến đâu :)) khi đã hết giá trị lợi dụng thì công việc nhẹ lương cao cũng chẳng còn, hắn ta sẽ sinh tồn tại trời Tây bằng cách nào đây

Mỹ, EU đã từng can thiệp, cưu mang Đặng Xuân Diệu nhưng không có nghĩa bọn họ sẽ nuôi diệu sunh túc cả thời gian dài. Sự can thiệp đó chỉ là một động thái cho cái mẽ dân chủ giả hiệu, chứ khi đã không làm được trò trống gì thì nuôi làm gì cho tốn cơm.không hiểu là bệnh thật hay cố tình bệnh để được ra nước ngoài đây, Trước nay các nhà rân chủ luôn dùng mọi thủ đoạn chống phá, để chờ sự hậu thuẫn của Mỹ và phương Tây thôi mà

Đặng Xuân Diệu đừng nghĩ sang Pháp là sướng, ko còn trong nước anh cũng chả làm trò chống gì đâu. Cp Pháp mang anh sang n họ ko có nv và cũng ko có ý định tài trợ hay cứu giúp gì anh đâu, từ đây tự đi mà lo cho thân mình đi vì t nghĩ a hết giá trị lợi dụng vs họ rồi.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, sau 03 năm chấp hành án, Diệu chính thức đoạt tấm vé mà ngàn đời sau vẫn không thể gột rửa sự nhơ bẩn. Y chính thức được "xuất ngoại" nhưng không phải là mậu quốc "Cờ hoa" như Y hằng mong mà lại là Pháp. Thế đấy, dù sao đó cũng là 1 phần mong muốn của Y. Nhiểu người tự hỏi, giờ đây, sáng Pháp Diệu sẽ tồn tại như thế nào khi kẻ hơn "tài" như Bùi Tín rồi cũng chỉ là thằng bán báo thuê ở xứ người?

không ai lạ lẫm gì chiêu trò của các thành phần bất hảo, đội lốt "dân chủ". Với họ "dân chủ", "chính nghĩa" đơn giản chỉ là một tấm vé đi "mẫu quốc". Ở trong tù, Diệu liên tục kêu ca cho rằng mình vô tội, việc làm của y là “xuất phát từ lòng yêu nước”, vì “dân chủ”, “nhân quyền”, “vì một ngày mai cho Việt Nam””... Mồm thì kêu oan, đưa ra các yêu sách đòi được tự do đi lại, tự do gặp người thân, bạn bè, tự do đọc, nghiên cứu các loại sách báo, tài liệu mà hắn thích, tự do ăn uống và cần phải đảm bảo chế độ dinh dưỡng để bảo vệ sức khỏe, để có thể yên tâm “cống hiến sức lực, trí tuệ” của một doanh nhân, một trí thức cho đất nước...

Đặng Xuân DIệu giờ này chắc hẳn đang cảm thấy rất hạnh phúc và sung sướng khi đang ở bên trời Tây. Anh ta chắc chắn sẽ được giới cờ vàng chống Cộng tổ chức tiếp đón ầm ỹ, náo nhiệt và anh ta sẽ nghĩ, mình đã được lên thiên đường.

Cứ nghĩ rằng xuất ngoại được thì sẽ đổi đời hay sao? Rồi đây Đặng Xuân DIệu sẽ còn sáng mắt thêm được nhiều điều nữa khi lưu lạc ở nơi đất khách quê người. Không làm được việc thì bè lũ Việt Tân chúng cũng chẳng coi ra gì đâu.

Cách đây hơn 5 năm ngày 02/8/2011 Đặng Xuân Diệu bị Cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an bắt về hành vi tham gia tổ chức Việt Tân, hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Với hành vi tham gia và hoạt động đắc lực cho tổ chức Việt Tân và đã được kết nạp vào tổ chức khủng bố này ngày 29/8/2009 tại Thái Lan cùng Hồ Đức Hòa; đã xuất cảnh ra nước ngoài 03 lần để gặp gỡ một số đối tượng cầm đầu, cốt cán của tổ chức Việt Tân và tham gia các khóa huấn luyện do Việt Tân tổ chức, giờ Việt Tân thì Nhà nước đã thông báo là tổ chức khủng bố, nếu còn ở Việt Nam chắc Diệu không có đất sống nên mới nghĩ kế trốn ra nước ngoài, mang tiếng chữa bệnh, rồi cũng như tạ phong tần hay mấy đứa phản động khác, cũng màu mè một thời gian rồi khi không có tác dụng nó coi như rác, cứt cũng không có mà ăn

Diệu là kẻ gian manh và ngoan cố nhất trong số các bị can vụ Hồ Đức Hòa. Và với sự gian manh của mình thì Đặng Xuân Diệu đã nhận được sự bố thí từ người Pháp, đây chính là cái cách người Pháp bố thí cho những kẻ như Diệu, liệu rằng cuộc sống Diệu sau này là như thế nào thì chắc là ai cũng biết được. hãy thử nhìn cuộc sống cũng những đám dân chủ bỏ hay trốn ở lại nước ngoài thì biết thôi. Đó chính là sự nhục nhã cho nhân cách một con người.

Người ta nói đừng nghe cave kể chuyện nhưng giờ thấy rằng cave kể chuyện vẫn còn hơn nghe mấy chú phản động rên rỉ.Khi đang thi hành án phạt tù trong trại giam Đặng Xuân Diệu luôn bịa đặt vu cáo mình bị đánh đập bỏ đói, bỏ rét trong trại giam. Nhưng khi được phóng thích nhìn số tài sản chăm ấm và các vật dung sinh hoạt quá đầy đủ. Người thì béo tốt.Đúng gái đĩ già mồm, nhưng giờ qua đó thì chưa chăc đã sướng hơn trong tù đâu, cơm ăn ngày 3 bữa, còn ra sức chửi bới vu khống, qua đó giờ không khéo chui rúc như có bên ấy, phải chịu thôi biết làm thế nào, không lẽ nhổ ra rồi lại liếm

Đối với những kẻ như Diệu, sẽ chỉ có giá trị lợi dụng khi còn ở trong nước. Một khi đã ra nước ngoài, giá trị của hắn sẽ chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Những tổ chức nước ngoài hoạt động nhằm chống phá Đảng và Nhà nước thường có nguồn kinh tế lớn, được chống lưng bởi chính phủ nước ngoài và dùng tiền để điều khiển những nhân tố chống phá trong nước. Vậy nên một khi ra nước ngoài mà tay trắng thì những kẻ như Diệu cũng chỉ như miếng chanh vắt xong thì bỏ vỏ

Thật ra đối với những kẻ như Đặng Xuân Diệu thì chúng tôi không mong muốn chúng tồn tại ở Việt nam. Bởi Đặng Xuân Diệu là kẻ gian manh và ngoan cố nhất trong số các bị can vụ Hồ Đức Hòa. Chính vì lý do này, chỉ một mình y được tổ chức khủng bố Việt Tân thông qua Trương Minh Tam vận động, sắp đặt kịch bản để được ra nước ngoài "chữa bệnh". Tất nhiên, thủ đoạn để đưa Diệu đi vẫn là chiêu "ốm đau", "bệnh hiểm nghèo" và ít lâu sau chúng ta sẽ xe diệu sống ra làm sao ở phương trời tây, nơi giá trị lợi dụng của Diệu chỉ dừng lại ở con số 0

Đăng nhận xét