Bài mới nhất

08/01/2017

Lại nói về Trương Vĩnh Ký

Hoa đất
Trương Vĩnh Ký

Cuốn sách “Petrus Ký, nỗi oan thế kỷ” do nhà nghiên cứu Nguyễn Đình Đầu chủ biên, là một công trình tập hợp các bài viết của nhiều tác giả xưa và nay, nói về Trương Vĩnh Ký (1837-1898).

Tuy nhiên, cuốn sách này đang bị ngừng phát hành vì tính chính trị nhạy cảm của nó. Mặc cho khá nhiều thông tin liên quan, nhưng điểm qua một vài sự kiện về nhân vật này chúng ta có thể lý giải vì sao cuốn sách về Trương Vĩnh Ký lại bị ngừng xuất bản?

Sinh ra trong một gia đình theo Thiên chúa giáo vào thời Thiệu Trị, cha mất sớm, Trương Vĩnh Ký được một linh mục người Pháp nhận nuôi và được thực dân Pháp đào tạo làm cán bộ cho chính sách cai trị của mình. Phải nói rằng, do ảnh hưởng bởi nền giáo dục bên ngoài, Trương Vĩnh Ký đã hợp tác với quân ngoại bang xâm lăng. Khi thực dân Pháp bắt đầu đánh chiếm Đà Nẵng thì Trương Vĩnh Ký đã 21 tuổi. Đứng trước tình hình nước ta bị giặc xâm chiếm như vậy thì bổn phận người dân phải làm gì? Lẽ tất nhiên là phải bảo vệ Tổ quốc, đánh đuổi quân xâm lược dẫu đấy là thành phần nào đi nữa. Thế nhưng Trương Vĩnh Ký không những khoong đóng vai bàng quang, ẩn dật “trùm chăn” mà lại cong tích cực hoạt động giúp cho quân địch một cách rất đắc lực.

Năm 1895, sau khi Pháp chiếm đánh Gia Định thì một giám mục người Pháp là Lefrèbre đã tiến cư Trương Vĩnh Ký làm thông ngôn cho trung tá Dô-rê-ghi-be-ry. Dần già, ngoài nhiệm vụ thông ngôn, Trương còn giúp bọn tướng tá thực dân trong những việc tình báo, bầy mưu, chỉ điểm lập kế để giúp gặc chóng đạt được mưu đồ chinh phục của chúng.

Năm 1863, Trương Vĩnh Ký lại được thực dân Pháp đề cử làm thông ngôn đi theo phái đoàn Phan Thanh Giản đi sứ sang Pháp để xin chuộc lại ba tỉnh Đông Nam kỳ mà chúng đã chiếm được năm trước. Ngoài công việc thông ngôn đã đảm nhiệm một cách xuất sắc, Trương Vĩnh Ký được chính phủ Pháp cho đi thăm các nước Tây Âu. Tại Ý, Trương Vĩnh Ký được thăm giáo hoàng và tha thiết cmả ơn giáo hoàng vì những nhà truyền giáo. Trương lại còn thốt ra cái niềm “vui mà dân An-nam đã cảm thấy và cuối cùng đã bước vào một thời kỳ ổn định và hòa bình”. Như vậy là trái với những nhà ái quốc rất đau lòng, căm phẫn, khi thấy giặc Pháp đến xâm lăng Tổ quốc, Trương lại cho là “bước vào một thời kỳ ổn định và hòa bình”. Những công việc mà còn người yêu nước cho là “rước voi về dầy mả tổ”, là “cõng rắn cắn gà nhà” thì Trương Vĩnh Ký lại cho là “niềm vui”, những điều mà người biết nghĩ cần phải thóa mạ thì Trương lại cảm ơn. 

Năm 1876, Trương Vĩnh Ký ra thăm Bắc Kỳ và khi trở về có viết cuón sách “Chuyến đi Bắc Kỳ năm Ất Hợi” và một bản báo cáo gửi cho đô đốc Duperré phản ánh tình hình kinh tế, chính trị ở Bắc Kỳ khiến cho bọn thực dân Pháp cũng cho rằng chuyến đi này không pháp là một cuộc du lịch mà là một “nhiệm vụ đặc phái”. 

Mặc dầu Trương Vĩnh Ký thông minh biết nhiều thứ tiếng, nhưng vì quá cuồng tín, bị các giáo sĩ thực dân tuyên truyền nên cứ nghĩ rằng việc Pháp chinh phục Viễn Đông, trong đó có Việt Nam, là do ý của Thượng Đế sai phái nước Pháp làm như vậy. 


Dẫu ai vì lý do nào đó mà vẫn còn vinh danh ông, nhưng những hành động Việt gian và gián điệp cho thực dân Pháp của Trương Vĩnh Ký khó có thể tẩy xóa ra khỏi lịch sử.

Hot!

Từ khóa SEO:

11 nhận xét:

Thử hỏi rằng mục đích "hoà hợp dân tộc, đại đoàn kết dân tộc" của học giả Nguyễn Đình Đầu có đạt được không khi giữa những người đã từng bài xích, lên án Trương Vĩnh Ký và những người đã từng ủng hộ, đấu tranh, giải oan cho ông ta vẫn không thể thoát ra được khỏi cái nỗi oan đã vận vào ông sau hơn 1 thế kỷ như vậy? Do đó việc khắc ghi nỗi oan của Trương Vĩnh Ký vì thế sẽ làm cho mâu thuẫn, bất hòa trở nên gia tăng hơn mà thôi! Tốt nhất là nên im lặng và lãng quên nó đi!

Có quá nhiều ý kiến trái chiều trong việc này, liệu rằng nỗi oan của Trương Vĩnh Ký có thực là như vậy không? Do đó mà những cuốn sách về sự việc này tốt nhất là chưa nên phát hành bởi cái lí do bập bênh của nó. Những gì thuộc về lịch sử nên được công bố một cách chính thức khi đó các văn nghệ sĩ mới xem xét đưa vào tác phẩm!

vinh danh ông này khác gì nhổ nước bọt vào lịch sử dân tộc nữa.lịch sử đã rõ như thế.người đương thời lúc đó cũng rõ chuyện.lẽ nào lại đưa một kẻ từng thờ giặc về giày xéo tổ quốc để tổ quốc cả trăm năm bị chịu kiếp nô lệ.những kẻ đó ko xứng đáng để nhắc tới là người dân con cháu lạc hồng

Một kẻ làm tay sai cho giặc “rước voi về dầy mả tổ”, là “cõng rắn cắn gà nhà” nhưng Trương Vĩnh Ký lại cho là “niềm vui”. Thế mà lại có cuốn sách vinh danh hắn ta thì đúng là hết ý kiến luôn, không hiểu ông chủ biên cuốn sách nghĩ cái gì trong đầu nữa.

có thể theo những người nào đó xem Trương Vĩnh Ký là đáng trân trọng và tôn vinh thì những gì ông đã làm cho đất nước này không thể xóa bỏ trong lịch sử, nó là nỗi nhục của dân tộc Việt Nam, một kẻ mà cõng rắn cắn gà nhà mà vẫn hả hê cho là đang đưa đất nước vào thời kì ổn định và phát triển thì không đáng được chúng ta xem trọng

Vì tham vọng chính trị mà làm những điều có lỗi với dân tộc, nhưng giờ lại ngồi kêu nỗi oan, nói về lịch sử thời bấy giờ không biết đúng sai thế nào, nhưng nói về tinh thần dân tộc thì đâu có oan uổng đâu

Tôi thấy xấu hổ chó Trương Vĩnh Ký, làm một tên gián điệp bán nước giết hại đồng bào ta tiếp tay cho thực dân pháp hại nhân dân, tên này không xứng đáng là người dân Việt Nam.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Quả thực hậu bối ngày nay không thể không nể phục và ngưỡng mộ tài năng của Trương Vĩnh Ký. Tuy nhiên, có tài nhưng cũng có tật, ông sớm đã bị tẩy não bởi các giáo sỹ Thiên chúa thời đó và mang nặng tư tưởng làm tay sai. Năm 1859, quân Pháp đánh chiếm thành Gia Định, trung tá hải quân Jean Bernard Jaureguiberry và 800 lính ở lại giữ thành Gia Định. Pétrus Ký viết thư cho Jean, trong đó kêu gọi quân Pháp nhanh chóng đánh đuổi quân nhà Nguyễn để hỗ trợ các tín hữu Ki-tô giáo tại Việt Nam

Năm 1886, sau khi được Paul Bert (Khâm sứ Trung Kỳ và Bắc Kỳ) mời Trương Vĩnh Ký ra Huế giúp việc, được vua Đồng Khánh cho lãnh chức trong Cơ mật viện Tham tá, sung Hàn lâm viện Thị giảng học sĩ, Pétrus Ký đã chủ trương An Nam không thể chống lại Pháp được, mà phải tuân theo họ, nhất là sau khi cuộc nổi dậy của vua Hàm Nghi thất bại. Pétrus Ký coi những người tham gia phong trào Cần Vương chống Pháp chỉ là đám phiến loạn không hiểu thời cuộc, ông cho rằng rằng tinh thần ái quốc của họ chỉ là do sự hận thù đối với các con chiên Công giáo cộng tác với người Pháp. Thậm chí còn đề nghị Paul Bert cho huấn luyện và cấp vũ khí cho các đơn vị lính người Việt, dùng các đơn vị này để trấn áp các cuộc nổi dậy của phong trào Cần Vương. Điều này chứng tỏ rõ con người này tuy có tài nhưng lại không phân biệt được đúng sai mà sẵn sàng trực tiếp biến mình thành công cụ cho giặc đàn áp phong trào yêu nước.

Chẳng thế mà đến cuối đời, khi mất đi chọ dựa, tuy có tài nhưng Ký không được cả người Pháp và triều đình nhà Nguyễn lúc đó coi trọng nữa, thậm chí là nghi kị, trù dập. Đến múc cuối đời phải sống trong cảnh đói nghèo, bệnh tật và cay đắng viết nên những dòng thơ:
Quanh quanh quẩn quẩn lối đường quai,
Xô đẩy người vô giữa cuộc đời.
Học thức gửi tên con mọt sách,
Công danh rốt cuộc cái quan tài.
Dạo hòn, lũ kiến men chân bước,
Bò xối, con sùng chắt lưỡi hoài!
Cuốn sổ bình sanh công với tội,
Tìm nơi thẩm phán để thừa khai

Đăng nhận xét