Bài mới nhất

26/01/2017

VÌ SAO MAI KHÔI CỰ TUYỆT CỜ VÀNG

Lê Quang
Mai Khôi, cái tên được nhiều người biết đến sau Giải thưởng “Bài hát của năm” trong khuôn khổ “Bài hát Việt 2010”. Và cũng như bao nghệ sĩ khác. Một khi đã nổi tiếng thì ngay lập tức người ta sẽ bằng mọi cách tìm hiểu về cuộc sống của cô từ quá khứ đến hiện tại. Và cũng chính nhờ cái quy luật bất thành văn này mà chúng ta biết biệt danh mà nhiều người đặt cho Mai Khôi là "Kỹ nữ"

Ca sĩ Mai Khôi
Đối với Mai Khôi biệt danh này đúng cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Từng trải qua hàng chục mối tình, cô không những bắt cá hai tay, mà một tay cô có thể bắt nhiều cá. Đầu tiên phải kể đến mối tình với chàng ca sĩ đãng tuổi bố tên là Đức Huy, nhưng cùng thời gian đó cô lại có bạn trai làm thông dịch viên cho Mỹ, và khi được hỏi về sự lăng loàn của mình cô đã "thẳng thắn" chia sẻ: Tôi yêu anh Đức Huy (5 tháng) với tình yêu nghệ sĩ, với bạn trai tôi là tình yêu nam nữ. Và sau chàng trai "thông" dịch viên cô tìm đến một "bàn đạp" lớn hơn đó là một nhà sưu tầm tranh nổi tiếng với tên viết tắt là BQC (chỉ quen nhau ít ngày nhưng cô ca "ngây thơ" đã về chung sống với anh ta như vợ chồng). Rồi cô tiếp tục "yêu" Minh Anh, Đằng Phương... (cuộc "yêu" của cô ca sỹ này còn rất dài, một ngày tôi không thể kể hết bạn đọc vui lòng tìm hiểu thêm).
Tất nhiên, như người đời vẫn nói không ai cho không ai cái gì, ông mất chân giò bà thò chai rượu, không tự nhiện Mai Khôi lại dễ "yêu" đến thế. Như những đứa trẻ tập đi, có những đứa thì ngả chúng tự đứng dậy để đi tiếp, nhưng có những đứa lại phải cần người dìu dắt, cần những "điểm tựa". Ca sĩ Mai Khôi cũng vậy, bước chân vào giới nghệ sĩ với vốn giọng hát cũng không chẳng đến đâu, ngoại hình xem ra chỉ hấp dẫn với những "lão làng", nhưng lại muốn nhanh nổi tiếng, muốn có nhiều tiền trong thời gian ngắn thì việc tìm đến những "diểm tựa" âu cũng là điều dễ hiểu đối với người chấp nhận đánh đổi. Nhưng sự đánh đổi của cô được che lấp bởi những lời ngụy biện khôn khéo. Khôi từng nói "Những người đàn ông lớn tuổi và từng trải tuyệt vời đấy chứ. Họ có hiểu biết, kinh nghiệm mà một cô gái trẻ như tôi không có. Tôi đã tìm được người đàn ông vừa vặn với mình, đủ đầy về cả vật chất lẫn tinh thần (khi cô đến với Đức Huy, BBQ). Và cô cũng từng nói: "họ luôn đầy ắp sức sống và sự hoang tưởng dễ thương của tuổi trẻ" (khi "yêu" Minh Anh, Đằng Phương... )  hay "Không biết đàn ông trẻ đẹp khác thế nào, còn tôi đã yêu vài người, thấy họ nông nổi, tình cảm hời hợt. Họ không cho mình sự che chở nào, mà mình toàn phải che chở cho họ". Quả là những lời nói "khôn khéo" đậm bản chất "cơ hội".
Và có lẽ, cũng vì mang trong mình "bản tính" cơ hội mà cô bén duyên với các anh trai "dân chủ". Sau khi giải thường 2010 nhợt nhạt đi, cô không thể như những nghệ sỹ tài năng khác ra một sản phẩm có tính đột phá để lôi kéo khán giả quay lại với mình (phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi, và chúng ta cũng không lộ gì giới bầu sô, thích cho ai nổi là hướng hết các "phương tiện" vào họ, nhưng tiếc thay người ta không thể nghe nhiều lần cùng một cái lạ, mà cần phải có tài năng). Chính vì vậy, cô đã phải nhờ đến anh, chị dân chủ với trò lố "Ứng cử vào đại biểu quốc hội". Đây có thể nói đây là mối quan hệ hai bên cùng có lợi, một bên các anh "dâm chủ" được kết nạp một em "dễ yêu" lại từng nổi tiếng vào nhóm của mình, còn Mai Khôi thì thông qua các kênh truyền thông dân chủ được nổi tiếng hơn, nhiều người biết hơn, không những trong nước mà cả nước ngoài, được mời hát nhiều hơn, có tiền hơn. Bản chất bọn "dân chủ" thì như nhiều bạn đọc đã biết, chúng luôn muốn có những người nổi tiếng theo mình đẻ chúng dễ bề "truyền đạo" rằng, đấy những người nổi tiếng như vầy còn theo chúng tôi, sao các bạn không theo? Nhưng chúng cũng không ngờ rằng Mai Khôi cũng không phải là người "dễ ăn".
Cụ thể là vào hôm 8/1/2017 cô được đại diện nhóm "sỏ lá ba que - cờ ba sọc" là Nguyễn Thị Thanh Bình mời đến đến thủ đô Washington, Hoa Kỳ  để trình diễn trong buổi hòa nhạc thính phòng, mà theo bà này cam kết đây chỉ là một buổi nhạc thính phòng private, không ra cộng đồng và khách mời chỉ là những người bạn thân quen của bà. Nhưng khi đến nơi Khôi  thấy nơi tổ chức là "hội trường của nhà văn hoá cộng đồng", hoàn toàn khác với cam kết trước đó với bà Thanh Bình, và trên sân khấu thì toàn là ba que. Ngay lập tức "tố chất khôn ngoan" của cô được phát huy. Khôi ngay lập tức bỏ ra khỏi khán phòng trước khi hàng chục ống kính smartphone chiếu vào. Khôi yêu cầu ban tổ chức bỏ ba que đi, sau một thời gian thương lượng với "nhà tài trợ" thì ban tổ chức cũng đành xếp xó ba que. Nhưng dường như biết được bản tính xảo trá của cộng đồng ba que. Khôi đã "ăn chắc, mặc bền" bằng cách ngồi xuống cùng bà con ba que, lưng dí sát tường để tránh việc cờ ba que mọc sau lưng khi nào không hay.
Tiếc thay cho người dân ba que, họ tưởng dễ "hiếp dâm" Khôi như Tạ Phong Tần (quàng cờ ba que vào cổ ngay khi bước chân qua mễ) hay Nguyễn Văn Hải (lần đầu khước từ nhưng vì không còn đường quay lại nên đành chấp nhận). Đâu biết rằng đối với Khôi mà nói anh em "dân chủ" cũng chỉ như các "anh lớn tuổi" trước đó, cũng là chỗ dựa, là bàn đạp cho Khôi mà thôi. Khôi không thể vì các anh mà bỏ quê hương, rồi theo vết xe đổ các anh chôn chân nơi đất khách quê người, Khôi muốn nổi tiếng nhưng không muốn đổi lấy một cuộc sống tăm tối không có ngày mai như các anh. Khôi nói "Tôi có 3 điều tôi không muốn dính vào đó là : cờ vàng, Việt Tân, tham gia tổ chức nào đó... Tôi là nghệ sỹ độc lập và hát tiếng hát đòi quyền tự do biễu đạt, tự do nghệ thuật, tự do sáng tạo, tự do đi lại, tự do tụ tập... Tôi không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ, nếu được chọn, tôi thích cờ hồng". Và ngay trong bài viết với tiêu đề "thư ngõ ca sĩ Mai Khôi" của một thành viên ba que cũng đã phải thừa nhận cuộc sống tăm tối, mất tự do ở Mỹ - đất nước mà họ luôn mồm kêu là đất nước của tự do " Khi nhìn vào ánh mắt ẩn chứa bao tuyệt vọng và đớn đau của những bậc trưởng lão đang sống những năm tháng cuối đời tại đất khách quê người mới cảm nhận được số phận bi đát của mình". Xin được trích câu nói muộn màng của một người Việt Nam Cộng Cộng hòa đang sinh sống trên đất Mỹ thay cho câu kết của bài viết " họ tìm tự do trong cái chết" (ở Mỹ, có lẻ chỉ chết đi mới có tự do).









Hot!

Từ khóa SEO:

37 nhận xét:

Không liên quan đến bài viết, nhưng nhìn ca sĩ mà ăn mặc thế kia thì nghe chừng diễn cơ thể là chính, chứ hát hò cái gì. Có nhiều ca sĩ nổi tiếng họ đâu cần trình diễn phô trương cơ thể ra đâu mà vẫn được nhiều người hâm mộ, đằng này thì phô hết cái cơ thể ra mà có ai quan tâm đâu.

Tôi nghĩ đây là tình cảm riêng tư của ca sĩ, có lẽ chúng ta cũng không nên can thiệp quá sâu
Đầu tiên phải kể đến mối tình với chàng ca sĩ đãng tuổi bố tên là Đức Huy, nhưng cùng thời gian đó cô lại có bạn trai làm thông dịch viên cho Mỹ, và khi được hỏi về sự lăng loàn của mình cô đã "thẳng thắn" chia sẻ: Tôi yêu anh Đức Huy (5 tháng) với tình yêu nghệ sĩ, với bạn trai tôi là tình yêu nam nữ. Và sau chàng trai "thông" dịch viên cô tìm đến một "bàn đạp" lớn hơn đó là một nhà sưu tầm tranh nổi tiếng với tên viết tắt là BQC (chỉ quen nhau ít ngày nhưng cô ca "ngây thơ" đã về chung sống với anh ta như vợ chồng). Rồi cô tiếp tục "yêu" Minh Anh, Đằng Phương... (cuộc "yêu" của cô ca sỹ này còn rất dài, một ngày tôi không thể kể hết bạn đọc vui lòng tìm hiểu thêm).

Khôi nói "Tôi có 3 điều tôi không muốn dính vào đó là : cờ vàng, Việt Tân, tham gia tổ chức nào đó... Tôi là nghệ sỹ độc lập và hát tiếng hát đòi quyền tự do biễu đạt, tự do nghệ thuật, tự do sáng tạo, tự do đi lại, tự do tụ tập... Tôi không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ, nếu được chọn, tôi thích cờ hồng".
Đúng là nàng tỉnh hơn đám nhà rận tưởng tượng, song nàng này có vẻ màu mè quá, chọn cờ hồng thì hình như nhà phật có một chút sắc hồng ấy nhỉ?

Dù ở góc độ nào thì có thể nói Mai khôi là người từng trải, mặc dù tiếp xúc và cũng có phần hướng về nhà rân chủ một chút, song vẫn tỉnh táo ở mức là không dấn thân vào tổ chức đó. Đấy là một cái khôn của Mai khôi. Vẫn để đường lui cho mình.

Gọi cái tên Khôi "Kỹ nữ" thì đúng là hơi quá, nhưng cái trang phục của cô ca sĩ này mặc khi biểu diễn thì cũng nói lên tất cả. không biết tài năng của cô này đến đâu, và cũng nhiều cô khác nữa, nhưng cứ gọi là phô cơ thể ra hết thế này thì cũng thấy phản cảm quá rồi. Nhiều khán giả quay lưng lại với các ca sĩ cũng chỉ vì ăn mặc không tôn trọng khán giả đấy nhé.

Đối với Khôi mà nói anh em "dân chủ" cũng chỉ như các "anh lớn tuổi" trước đó, cũng là chỗ dựa, là bàn đạp cho Khôi mà thôi. Khôi không thể vì các anh mà bỏ quê hương, rồi theo vết xe đổ các anh chôn chân nơi đất khách quê người, Khôi muốn nổi tiếng nhưng không muốn đổi lấy một cuộc sống tăm tối không có ngày mai như các anh.

Mai Khôi một ca sỹ chẳng hơn chẳng kém cớ sao lại dám chen chân vào con đường chính trị khi mà trong đầu ả có lẽ hiểu biết chính trị cũng chẳng có gì.Có thể muốn đánh bóng tên tuổi và làm nổi tiếng nhưng cách làm của Mai Khôi thật sự còn bẩn thỉu hơn cả các "hiện tượng" trên showbiz Việt!

Tiếc thay cho người dân ba que, họ tưởng dễ "hiếp dâm" Khôi như Tạ Phong Tần (quàng cờ ba que vào cổ ngay khi bước chân qua mễ) hay Nguyễn Văn Hải (lần đầu khước từ nhưng vì không còn đường quay lại nên đành chấp nhận). Đâu biết rằng đối với Khôi mà nói anh em "dân chủ" cũng chỉ như các "anh lớn tuổi" trước đó, cũng là chỗ dựa, là bàn đạp cho Khôi mà thôi.

Từng trải qua hàng chục mối tình, cô không những bắt cá hai tay, mà một tay cô có thể bắt nhiều cá. Đầu tiên phải kể đến mối tình với chàng ca sĩ đãng tuổi bố tên là Đức Huy, nhưng cùng thời gian đó cô lại có bạn trai làm thông dịch viên cho Mỹ

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM, NGÃ BA ĐƯỜNG LỊCH SỬ: TỒN TẠI VÀ DIỆT VONG?

Phong trào cộng sản toàn cầu, được khởi xướng từ những nhà tư tưởng thủy tổ là Marx và Engels, cho đến khi được nhào nặn thành một nhà nước thực tế bởi một người có tư duy thực dụng là Lenin, đã trải qua một thời kỳ dài với những phép thử liên tiếp về mặt tư tưởng. Hầu hết những lý luận cốt lõi của lý thuyết cộng sản đều khá mù mờ, với nền tảng là một xã hội ảo tưởng dựa trên khao khát và hiện nay thì đã bị phủ nhận hoàn toàn.

Trong khi đó, con đường mà những đệ tử của Marx tìm cách đến với xã hội chỉ có trong mơ đó thì lại đầy rẫy sai lầm. Kết quả của những phép thử về mặt tư tưởng này là một thế giới bị cày xới bởi những biến động xã hội sâu sắc. Có nhiều triệu sinh mạng đã phải trả giá trong những cuộc chiến đẫm máu, nhiều quốc gia chìm vào vài chục thập niên trong bóng tối để đến lúc nhận ra thì đất nước đã phải trả giá nặng nề và họ lại phải bắt đầu lại từ vạch xuất phát, trong khi phần còn lại của thế giới đã có những bước tiến quá xa trong lộ trình hướng tới văn minh.

Thời hoàng kim của những lý thuyết cộng sản là những năm 1960. Khi đó người ta thống kê được trên dưới 100 quốc gia áp dụng theo hoặc mô phỏng theo các mô hình tổ chức xã hội mang sắc thái cộng sản. Sự đào thải của thực tế là một phép thử rất đắt giá. Ngày nay chỉ còn năm quốc gia tự nhận là hậu duệ của những nhà cách mạng cộng sản, gồm Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào và CuBa. Toàn bộ các chế độ cộng sản còn lại đều đã bị lịch sử đào thải.

Với 5 chế độ cộng sản còn đang thoi thóp, họ cũng chẳng còn chút bóng dáng nào của những mô hình xã hội mà họ tuyên bố kế thừa. Cốt lõi lý luận của họ đều đã bị chính họ đào thải về mặt thực tiễn, phần còn lại chỉ là một xã hội lai căng quái đản giữa thể chế cai trị độc tài và nền kinh tế thị trường vay mượn từ các nước phương tây. Trong năm quốc gia đó, Trung Quốc đạt được những bước tiến rất mạnh mẽ trong khoảng 45 năm qua và hiện được coi là cường quốc số hai thế giới. Việt Nam có những cải cách vay mượn học theo ở một trình độ thấp hơn và lọt tốp các quốc gia có mức thu nhập trung bình thấp, trong khi đó, Bắc Triều Tiên thoái lui trở lại thành một xã hội phong kiến, hai quốc gia kế chót còn lại thì đang ngấp nghé bởi những trào lưu hứa hẹn sự tan rã của các chính thể độc tài.

Sự phát triển của Trung Quốc thường được các tay tuyên huấn cộng sản tuyên truyền như một khởi đầu mới của các lý thuyết cộng sản. Trên thực tế, chính bản thân những nhà lãnh đạo cao nhất của Trung Quốc cũng hiểu rất rõ họ đang đối mặt với sự sụp đổ từ bên trong, và thời gian tồn tại của nền cái trị độc tài cộng sản ở quốc gia này là một chiếc đồng hồ đếm ngược. Sự lai căng quái đản giữa mô hình cái trị độc tài và nền kinh tế thị trường ở Trung Quốc và Việt Nam đã tạo ra những vấn nạn mà các chế độ này không thể tự giải quyết được. Toàn bộ nền tảng lý luận của họ đã bị thực tế phủ nhận và lộ rõ tính ảo tưởng, những đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất lâm vào sự khủng hoảng khi không còn lý tưởng soi đường. Trong khi đó, quyền lực độc tài và những món lợi kinh tế được tạo ra từ sự cấu kết giữa quyền lực chính trị và các hoạt động kinh tế tư bản rừng rú đã khiến bộ máy cai trị của họ tha hoá nhanh chóng đến tận gốc rễ. Trên thực tế, tất cả các đảng viên từ cấp thấp nhất đến cấp cao nhất tại Trung Quốc và Việt Nam đều không sống bằng những nguồn thu nhập công khai, họ vơ vét tiền và làm giàu nhanh chóng từ những lợi thế quyền lực và thông tin mà chế độ ban phát cho họ. Bằng cách vay nợ và đánh đổi các giá trị môi trường, Trung Quốc đạt được nhiều thành tích kinh tế ngắn hạn, nhưng đi kèm với nó là sự tha hoá của toàn bộ đội ngũ cầm quyền. Tập Cận Bình khá thực lòng khi phát biểu công khai trong một hội nghị cấp cao của Đảng Cộng Sản Trung Quốc vào năm 2012: “Chúng ta đang phải dựa vào một đội ngũ tội phạm để cai trị đất nước”

(Xin xem tiếp phần dưới)

Hầu như không còn ai tại Trung Quốc và Việt Nam còn tin rằng chế độ cai trị có thể trường tồn. Câu cửa miệng của các quan chức Trung Quốc khi gửi vợ con và các tài sản vơ vét được ra nước ngoài là: “Cũng chẳng còn được lâu nữa đâu”. Trên thực tế các xã hội như Trung Quốc và Việt Nam từ lâu đã biến thành những xã hội phân biệt đẳng cấp sâu sắc. Nếu có những thống kê thực tế về tài sản của các Đảng viên Đảng cộng sản cỡ trung cao cấp và toàn bộ phần còn lại của đất nước thì chắc chắn rằng hầu hết các tài sản và nguồn lực kinh tế của những quốc gia này đều nằm dưới sự chi phối, sở hữu và thao túng của các hậu duệ cộng sản. Khởi nguồn từ những cuộc đấu tranh giai cấp, nhưng hiện nay chính họ lại là một giai cấp mới, sở hữu hầu kết các nguồn lực kinh tế và sở hữu tuyệt đối về quyền lực chính trị. Tất nhiên, kiểu tồn tại của họ sẽ không thể lâu dài, vì tự thân nó là nguyên nhân của sự diệt vong. Vậy nhưng các nhà nước cộng sản tại Trung Quốc và Việt Nam vẫn đang tồn tại và cố tìm mọi cách níu kéo quyền lực của mình.

Bằng cách tận diệt tài nguyên và đánh đổi các giá trị môi trường, Trung Quốc tạo được nhiều thành tích ấn tượng về phát triển kinh tế ngắn hạn. Đây được coi là thứ bùa thiêng để các nhà tuyên huấn của Đảng Cộng Sản Trung Quốc tuyên truyền nhằm duy trì tính chính danh của mình. Tuy nhiên, đó là sự phát triển không có ngày mai vì đó là sự vay mượn tận diệt từ tương lai để đốt hết cho hiện tại. Trong lúc các vấn nạn về tham nhũng, tha hoá, bất bình đẳng và sự kìm kẹp xã hội đến nghẹt thở càng lúc càng nặng nề. Ở chiều ngược lại là một nền tảng dân chúng ngày một khao khát tự do. Một điều gần giống như thế cũng diễn ra ở Việt Nam, tuy nhiên chế độ cộng sản ở Việt Nam kém thành công hơn trong việc tạo ra các thành tích kinh tế ngắn hạn (điều không may) và đồng thời cũng kém thành công hơn trong việc bóp nghẹt sự giao lưu về các lý tưởng tự do (điều may mắn). Giữa hai chế độ độc tài cộng sản có thể coi là còn hùng mạnh này, Việt Nam có nhiều cơ sở để tạo ra sự đổi thay nhanh hơn Trung Quốc.

Mặc dù biết chắc phía trước là vực thẳm, nhưng đội ngũ lãnh đạo chóp bu ở cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều tin rằng họ có thể trì hoãn được thời gian. Những nỗ lực của họ không phải để hướng tới tương lai mà là để kéo dài cái chết. Điểm kết cuối cùng là những tay cộng sản nặng túi sẽ tìm cách đào thoát khỏi con tàu sắp đắm. Còn những gì diễn ra sau lưng thì có lẽ đúng với câu ngạn ngữ cổ xưa: “Khi trẫm đã thôi trị vì thì dẫu có nạn hồng thủy trên vương quốc cũng mặc”. Có những cách thức để họ có thể thay đổi và trì hoãn ngày tàn, và đó cũng chính là thứ mà các tay lý luận cộng sản cố gắng tìm kiếm. Bài viết này sẽ bàn đến những cách thức đó.

Lang Anh
(29/01/2017)

Thế gian có chuyện lạ đời. Có thằng không do dân bầu, ngày mồng một Tết dắt một lũ lơ ngơ, mộng du đi ngoài đường, không có ai cũng đưa tay chào, bạ đâu cũng cười như người mất hồn,đi xe buýt thì dành riêng một làn, đứa nào lấn làn là đòi xử nghiêm. Đất nước thì sắp "xuống hố cả nút" vẫn ngơ ngẩn nói" Nhìn tổng quát đất nước có bao giờ được thế này không ?" hoặc "Thế nước đang lên"... Những tên như vậy nhất định là bị bệnh tâm thần hoang tưởng rất nặng. Cần phải chữa trị gấp nếu không sẽ bị "tâm thần phân liệt". Chính vì dân không chịu đưa bọn này đi chữa trị nên mới dẫn đến một đất nước như ngày hôm nay.

Thế mà việc nhà không lo lại đi chỉ trích, châm biếm một tổng thống được dân bầu hẳn hoi, từ những cử tri có học vấn vào loại hàng đầu thế giới và trong một đất nước được điều hành bằng những cơ chế rất lý trí. Tổng thống này chỉ trong 10 ngày nhưng đã ra những quyết định đột phá mà những người khác phải mất hàng năm mới dám làm. Và ông ta không hề tâm thần chút nào khi không vi hiến mà căn cứ trên những quyền mà một bản hiến pháp khoa học của một đất nước vĩ đại đã dành cho ông trên cương vị đứng đầu nhánh hành pháp.

Phải nói rằng Việt Nam càng ngày càng đẻ ra những kẻ lộng ngôn, chẳng hề biết mình là ai. Chỉ cốt làm trò cười cho bàn dân thiên hạ.

(Duong Hoai Linh)

TÊN PHẢN QUỐC

I- Nhân Thân

Nguyễn Phú Trọng sinh ngày 14-4-1944, tại xã Ðông Hội, huyện Ðông Anh, thành phố Hà Nội trong một gia đình nông dân họ Nguyễn, từ nhỏ đến nay chưa bao giờ sống ở nước ngoài ngoại trừ có một thời gian ngắn làm thực tập sinh và bảo vệ luận án Phó Tiến Sĩ khoa Xây Dựng Đảng thuộc viện Hàn lâm Khoa Học Xã Hội Liên Xô (1981 - 1983), Nguyễn Phú Trọng cũng chưa bao giờ vào quốc tịch của một quốc gia nào khác ngoài Việt Nam. Họ của Trọng là họ Nguyễn là một trong những dòng họ chính thống của dân tộc Việt Nam. Với nhân thân như vậy, Nguyễn Phú Trọng là người Việt Nam chính gốc không pha, không lai, không đổi.

II- Việc làm

1- Là người Việt Nam, học lịch sử Việt Nam lẽ dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Tàu là nước đã đô hộ Việt Nam trên 1000 năm trong thời phong kiến. Và trong suốt chiều dài lịch sử nước nhà, Tàu luôn luôn chực chờ cơ hội để đem quân đánh chiếm Việt Nam. Gần nhất là việc nhà Thanh nước Tàu mượn cớ cầu viện của Lê Chiêu Thống, sai Tôn Sĩ Nghị Tổng Đốc lưỡng Quảng đem quân chiếm giữ nước ta vào năm Mậu Thân 1788, là bài học mà người Việt Nam không ai không khắc cốt ghi tâm.

2- Là người làm chính trị dĩ nhiên Nguyễn Phú Trọng phải biết Việt Nam là mục tiêu tiên quyết Trung cộng cần phải thu phục để thực hiện giấc mộng bành trướng của Mao Trạch Đông trước đây và giấc mộng phục hưng đại Hán hôm nay của Tập Cận Bình.

3- Là người Việt Nam Nguyễn Phú Trong phải biết hải quân Trung cộng tấn công và chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam vào năm 1974.

4- Là một thành viên lãnh đạo cao cấp của nhà nước CHXHCN/VN, là chủ tịch Quốc Hội nước CHXHCN/VN kế đến là Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, người lãnh đạo cao nhất nước Việt Nam Nguyễn Phú Trọng phải biết:

- Trung cộng đã xua quân tấn công 6 tỉnh thành của Việt Nam ở biên giới Việt/Trung vào năm 1979.

- Hải quân Trung cộng tấn công và chiếm các bãi đá Chữ Thập, Châu Viên, Ga Ven, Tư Nghĩa, Gạc Ma, Su Bi thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam vào năm 1988 và hiện nay họ đang bồi đắp các nơi này thành các căn cứ quân sự để khống chế Biển Đông và Việt Nam.

- Trung cộng đưa giàn khoan Hải Dương 981của họ vào khu vực biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa là lãnh hải của Việt Nam để thăm dò dầu khí vào năm 2014.

- Trung cộng công bố đường đường chín đoạn, dùng để chỉ đường quốc giới hải vực biển Đông, do họ chủ trương và đơn phương tuyên bố chủ quyền với khoảng 75% diện tích mặt nước của biển Đông, chỉ còn lại khoảng 25% cho tất cả các nước Philippines, Malaysia, Brunei, Indonesia, và Việt Nam.

(Xin xem tiếp phần dưới)

- Tàu hải giám và ngư dân Trung cộng với sự yểm trợ của hải quân Trung cộng trong hơn 4 thập niên nay đã lấn chiếm Biển Đông, xem Biển Đông như ao nhà của họ. Chỉ nội trong 2 năm qua đã có hơn 4.000 tàu cá Việt Nam hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam đã bị hải quân Trung cộng tấn công, bắn giết bừa bãi làm cho hơn 2.300 ngư dân Việt Nam bị thương vong, mất tích trên biển (tin VOA ngày 02/6/2016).

- Thảm họa môi trường trên vùng biển của 4 tỉnh miền Trung Việt Nam là do tập đoàn MCC (China Metallurgical Group Corporation) thuộc sở hửu của nhà nước Trung cộng núp dưới vỏ bọc Formosa (Công ty tư nhân của Đài Loan) gây ra.

Để đáp lại những âm mưu và hành động xâm lược này của Trung cộng, Nguyễn Phú Trọng Tổng Bí Thư đảng cộng sản, với cương vị là người lãnh đạo tối cao của nước Việt Nam đã làm những gì và phản ứng ra sao:

1- Từ ngày 11 đến ngày 15/10/2011, Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng để:

"...khẳng định tình hữu nghị đời đời Việt-Trung là tài sản quý báu chung của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần được không ngừng củng cố, phát triển, truyền mãi cho các thế hệ mai sau.Hai bên khẳng định, Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt...” Và mời tên đầu sỏ xâm lược Tập Cận Bình sang thăm Việt Nam (Tuyên bố chung Việt Nam/Trung Quốc 2011).

2- Từ ngày 7/4 đến ngày 10/4/2015 Nguyễn Phú Trọng thăm Trung cộng và tuyên bố rằng:

Quan hệ Việt Trung có truyền thống tốt đẹp kề vai sát cánh, ủng hộ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân hai nước trong thời kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc và trong tiến trình thúc đẩy sự nghiệp cách mạng và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Việt Nam và Trung Quốc là láng giềng quan trọng của nhau, nhất trí cho rằng hai nước có chế độ chính trị tương đồng, có con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ vận mệnh tương quan, sự phát triển của nước này là cơ hội quan trọng cho nước kia. (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 04/ 2015)

3- Từ ngày 5 đến ngày 6/11/2015 đáp lời mời của Nguyễn Phú Trọng, Tập Cận Bình Tổng Bí Thư Ban Chấp hành Trung Ương Đảng cộng sản Trung Quốc, Chủ Tịch nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tới Việt Nam, trong dịp này Nguyễn Phú Trọng nhất trí với Tập Cận Bình:

"...Tình hữu nghị Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh, Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các nhà lãnh đạo tiền bối đích thân xây dựng và dày công vun đắp là tài sản chung quý báu của nhân dân hai nước cần được gìn giữ, kế thừa và phát huy; Thực hiện tốt phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; Nắm vững phương hướng đúng đắn của tình hữu nghị Việt - Trung, tăng cường trao đổi chiến lược, củng cố tin cậy chính trị, thúc đẩy hợp tác các lĩnh vực trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau, bình đẳng, cùng có lợi, kiểm soát tốt và giải quyết thỏa đáng bất đồng, thúc đẩy quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt - Trung phát triển lành mạnh, ổn định..." (Tuyên bố chung Việt Nam Trung Quốc 11/2015)

(Xin xem tiếp phần KẾT dưới)

4- Từ ngày 12/1 đến ngày 15/1/2017 Nguyễn Phú Trọng, thăm Trung cộng khẳng định rằng:

"...Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời, đều là nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị tương đồng, con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung; tình hữu nghị truyền thống Việt - Trung do Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch Mao Trạch Đông cùng các thế hệ lãnh đạo tiền bối đích thân gây dựng và dày công vun đắp là tài sản quý báu của hai Đảng, hai nước và nhân dân hai nước, cần phải kế thừa, gìn giữ và phát huy tốt hơn nữa trong tình hình mới. Việt Nam và Trung Quốc sẽ tiếp tục kiên trì phương châm “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” và tinh thần “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”; luôn nhìn nhận và phát triển quan hệ song phương từ tầm cao chiến lược và tầm nhìn lâu dài..."

Trong chuyến thăm này ngoài chuyện tái xác quyết lập trường chính trị nô lệ trên, Nguyễn Phú Trọng còn ký kết với Tàu 15 văn kiện liên quan đến chính trị, kinh tế, quân sự, xã hội để khai thông con đường xâm lược của Tàu vào Việt Nam trong những năm tháng sắp đến và mời Tập Cận Bình thăm lại Việt Nam trong dịp đi dự Hội nghị Cấp cao APEC lần thứ 25.
(Thông cáo chung giữa hai nước Việt Nam-Trung Quốc 2017)

5- Trong hơn 5 năm (từ 1/2011 đến nay) làm Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, lợi dụng chức vụ của mình Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh cho tay chân bộ hạ đàn áp khốc liệt những cuộc biểu tình chống Trung cộng xâm lược Việt Nam. Tạo mọi gian cớ để triệt hạ, bỏ tù, trấn áp những người Việt Nam yêu nước đứng lên chống ngoại xâm để bảo cho Tổ Quốc của mình.

III- Kết Luận:

Những việc làm nối giáo cho giặc, rước voi về giày mả tổ nêu trên là những bằng chứng cụ thể không thể chối cải để kết tội Nguyễn Phú Trọng, đảng trưởng đảng cộng sản Việt Nam đã chống lại tổ quốc và nhân dân của mình. Hắn là tên Phản Quốc.

29/01/2017
Lê Dủ Chân

Mai Khôi không thể vì các anh mà bỏ quê hương, rồi theo vết xe đổ các anh chôn chân nơi đất khách quê người, Khôi muốn nổi tiếng nhưng không muốn đổi lấy một cuộc sống tăm tối không có ngày mai như các anh.

đúng là một sự khôn ngoan của Mai Khôi, cô đúng là biết cách làm cho mọi người nhắc đến mình và nhớ đến mình nhiều hơn, điều đó giúp cô được nổi tiếng hơn, đám cờ vàng cứ tưởng đã lôi kéo về mình được một người nổi tiếng ai ngờ chính họ mới là nước cờ trong sự tính toán của cô, giờ thì cô cũng đạt được mục đích của mình rồi, còn đám cờ vàng cũng chỉ biết chửi rủa cô mà thôi

Ít ra cô này còn khôn một tí, mặc dù có hơi muộn nhưng ít nhất cô ca sĩ Mai Khôi này đã tỉnh ngộ. Cô MAi Khôi này còn biết đâu là phải trái , đúng sai. Biết được rằng cái bọn cờ vàng ba sọc kia chẳng tốt đẹp cái khỉ gió gì cả. Chỉ là một lũ ăn tục nói phét, một lũ mất dạy, một lũ phản quốc đáng nguyền rủa. Vậy đấy nếu Mai Khôi cô ra khỏi cái nơi bốc mùi bẩn thỉu đấy rồi thì nên biết sống sao cho tố

Với một cô ca sĩ "dễ yêu " như Mai Khôi, cô này dễ yêu, dễ si tình nhưng không ngu tới nỗi dễ để người khác lợi dụng dễ dàng như thế được. Cờ vàng ba que cứ tưởng một người con gái như Mai khôi là ngon ăn, là lừa phỉnh một cách dễ dàng. Nhưng hỡi ôi, cô ta chỉ chịu bị lợi dụng khi cô ta có lợi mà thôi, khi hai beeb cùng sinh lợi ích, chứ cô ta không ngu quá để 'rận chủ" thích dắt mũi là dắt đâu

Mai khôi cô ta là một người mà bắt cá hai tay chỉ là chuyện vặt, cô ta đẳng cấp hơn là một tay bắt nhiều cá. Cô ta hết say tình với chàng này chưa được bao lâu là lại thấy cặp kè tung tăng với một chàng trai khác, khi lại âu yếm với một chàng khác nữa. Chịu, đó là đời sống tư của cô ta. Cô ta rất khôn, biết tìm "điểm tựa". Cô ta đang rất "khát điểm tựa' nhưng không có nghĩa là cô ta khát quá sinh ngu mà bọn cờ vàng tưởng bở, tưởng hốt được cô này ngon ơ. Không dễ đâu, vì ai cũng biết cờ vàng là cái thứ chẳng hay ho gì, chẳng tốt đẹp gì.

Cho dù chúng có bày đủ mọi âm mưu thủ đoạn thì cũng không thể thay đổi được thực tại rằng thời của tư bản đế quốc trên đất nước Việt Nam đã hết, và lá cờ đỏ sao vàng tung bay khắp thế giới mãi mãi là biểu tượng của thành công, là biểu tượng của sự chiến đấu và hi sinh quật cường của biết bao thế hệ cha ông đã ngã xuống, là hi vọng cho lớp trẻ tiến lên xây dựng đất nước. Những kẻ đề xuất cấm treo cờ đều là những người Việt đã mất gốc, phục vụ cho Mỹ trước và sau chiến tranh.

Tuy chiến tranh trôi qua đã lâu, lịch sử cũng đã sang trang mới nhưng chúng vẫn nuôi hi vọng có thể được quay lại thời mà quyền lực còn nằm trong tay chúng, có thể hợp pháp hóa mại dâm, giết người không gớm tay, buôn bán ma túy công khai khắp thành phố,.... Sau một thời gian dài sống tại San Jose, dần dần chúng cũng khẳng định được vị thế của mình và len lỏi được vào trong chính quyền thành phố. Cực chẳng đã, hận không làm gì được nên chúng liền bày ra trò mèo để cấm treo cờ đỏ sao vàng và treo cờ vàng 3 que. Nhưng xin thưa rằng, trong tất cả các quan hệ quốc tế hiện nay thì lá cờ đại diện cho Việt Nam là lá cờ đỏ sao vàng có chiều rộng bằng 2/3 chiều dài chứ không phải lá cờ vàng sọc 3 que của Việt Nam Cộng Hòa.

cờ ba que qua những năm tháng biến tấu của nó (chủ yếu là về màu sắc) nhưng dù có biến như thế nào thì cũng chỉ là hiện thân ô nhục của thân phận thuộc địa, khá lắm thì cũng chỉ là con rối do ngoại bang trực tiếp giật dây mà thôi. Cờ ba que – đúng ra là cờ ba sọc – thực chất chỉ là cờ bù nhìn, hết bù nhìn của Nhật đến bù nhìn của Pháp, hết bù nhìn của Pháp đến bù nhìn của Hoa Kỳ cho đến lúc Nguyễn Văn Thiệu bỏ cờ chạy thoát thân

Nếu muốn dùng từ ngữ một cách thực sự chính xác, ta phải nói rằng, cờ của bù nhìn Bảo Đại cũng như của chế độ Sài Gòn sau 1954 là “cờ ba sọc”. Sọc là gì? “Từ điển tiếng Việt” (2007) của Trung tâm Từ điển học do Hoàng Phê chủ biên giảng là: “Vệt màu chạy dọc hoặc ngang trên mặt vải hay trên mặt một số vật”. Còn que là gì? Cũng quyển từ điển này giảng: “Vật cứng, dài và nhỏ, có thể cầm được dễ dàng để dùng vào việc gì”. Cứ như trên thì hiển nhiên là, ở đây, sọc thích hợp hơn que, nếu không muốn nói rằng que là một từ dùng có phần khiên cưỡng. Nhưng đằng sau sự khiên cưỡng này lại chính là ý chí và ý thức của người dân yêu nước, khinh bỉ và ghét bỏ cái lá cờ không cần biết do ai thiết kế, “design”, nhưng chắc chắn chỉ là một mớ vải do thực dân, đế quốc “sổ” ra từ lòng chế độ cai trị của nó mà thôi. Người dân đã quyết gọi nó là “cờ ba que” thì nó phải “chết tên” cờ ba que.

Hành động áp đặt cờ vàng của những kẻ hải ngoại, muốn đeo cờ vào người nổi tiếng rồi quay phim rồi nói rằng đấy cá sĩ nổi tiếng thế người ta còn theo sao mọi người không theo nhưng biết đâu ;à bj hiết dâm, việc ép một người việt mang trên mình lá cờ nhục nhã thế không ai chấp nhận đau, vì hiện nay Việt Nam chỉ có một quốc kì duy nhất đó chính là cờ đỏ sao vàng, nên hành động này của những người Việt ở Hải ngoại rõ ràng nó đã gợi nhớ lại những nỗi đau của dân tộc một thời, không thẻ chấp nhận được hành đông này của chúng, chúng ta hãy hướng về tương lai đi, khép lại một thời đau thương của dân tộc và hãy vì một nước Việt Nam mới giàu mạnh và tươi đẹp hơn đi

Thời buổi này rồi mà vẫn có kẻ khoác trên mình, trên cổ cờ 3 que là thế nào. bao nhiêu năm ngủ mê, mông muội trong quá khứ không chịu chấp nhận, đối mặt với sự thật thì làm được gì. Hãy nhìn đất nước ngày hôm nay xem, sáng sủa, tự do gấp bao nhiêu lần Sài Gòn năm xưa. Năm xưa chỉ có một góc Sài Gòn có ánh sáng, còn những nơi khác tối tăm bây giờ thì sao...đó là sự thực, hãy nhìn vào đó mà nghĩ lại mình đi. Còn cố gượng gạo cố làm cho người ta nghĩ mình là người tốt mới khổ chứ, nhân chứng sống còn sờ sờ đấy, không ai tin chúng mày dâu.

Mai Khôi không thích cờ vàng và cô đã nói điều này với nhà văn Nguyễn Thị Thanh Bình, người đứng ra tổ chức buổi văn nghệ. Cô cũng yêu cầu không có quay video hay phỏng vấn trong buổi trình diễn. Trên FB của mình, Mai Khôi cho biết cô đã nói với ban tổ chức là: “Tôi có 3 điều tôi không muốn dính vào đó là: cờ vàng, Việt Tân, tham gia tổ chức nào đó. Phải công nhận con này tỉnh phết, anh đi theo bọn mày chứ anh không ngu mà theo hẳn, a muốn dựa hơi bọn mày a những không muốn làm lính của bọn mày, lũ ngu ạ. Đúng như người ta vẫn nói Việt Nam công hòa là chế độ của sự man rợ, độc ác và ngu dốt.

Đối với những con người khôn ngoan như khôi thì làm sao có thể dễ dàng lừa được đây, đã có bao nhiêu gương đàn anh đàn chị đi trước bị những kẻ này lừa rồi thì cũng phải có chút kinh nghiệm như vậy cho các đàn em đi sau là chính xác rồi.

Mai Khôi cự tuyệt lá cờ vàng cũng chẳng phải là cô ta là công dân yêu nước chính hiệu, gắn bó với Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa này mà mà đơn giản theo lời cô ta đó là vì môt chính thể được trang bị vũ khí tối tân hiện đại bậc nhất thế giới như Việt Nam Cộng hòa mà để đánh thua Cộng sản. Thế nên chẳng có gì phải tự hào, tiếc nuối chế độ đó. Lời giải thích này của Mai Khôi trên FB lại càng khiến cho giới Cờ vàng tức hộc máu khi một đứa trẻ ranh dám phỉ nhổ vào cái gọi là tự hào chính thể quốc gia. Cay quá 3 que xỏ lá ơi

Trên Facebook của mình, cô ca sĩ từng là ứng cử viên độc lập chạy đua vào Quốc hội hồi năm ngoái bày tỏ quan điểm không muốn đứng chung với lá cờ vàng – vốn là quốc kỳ của ít nhất hai thể chế từng tồn tại ở nước ta là Việt Nam Cộng hoà và Quốc gia Việt Nam. Cũng tại tiểu bang này cách đây hơn hai năm, một người Việt Nam khác từ trong nước tới cũng gặp phải một tai nạn với lá cờ vàng Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải). Xem ra chưa chắc cờ vàng đã có sức hút đối với đám rận đâu nhé, hay là Mai khôi đã không lên sau những sai lầm trong quá khứ của mình

Rõ ràng là, cái gọi là Cờ vàng ba sọc đỏ là thứ không có giá trị, xét cả về quá khứ và hiện tại. Thế nên chẳng mấy người muốn dính dáng tới nó, chẳng mấy người muốn đứng chung với nó, huống hồ là chào cờ. Phe này các bác Cờ vàng chống Cộng ở hải ngoại nên xem lại mình. Vứt bỏ cái cờ ba que đi thôi. Vui quá bà con ơi

Việc động đến quá khứ thối nát của một bộ phận người Việt ở Mỹ đã khiến cho Mai Khôi bị chỉ trích dữ dội trên mạng, các nhà dân chủ dành hẳn một loạt bài để phản đối, bội nhọ ca sĩ này. Cũng giống như việc Hùng Cửu Long bay sang đất Mỹ và định trưng chiếc áo có in hình cờ đỏ sao vàng, ngay lập tức bị “chó săn” của tư bản nhảy bổ vào cắn xé, ngăn cấm. Hành động quay đầu lại làm bờ của Mai Khôi là rất đáng trân trọng, vẫn còn chút hy vọng nghĩ về dân tộc Việt Nam, mặc dù trước đây đã có nhiều hành động sai trái, chứ không phải những thành phần ăn bám tư bản và quay lưng với dân tộc Việt Nam.

Có thể thấy hành động dũng cảm này của Mai Khôi xuất phát từ tinh thần dân tộc, từ việc cảm nhận được cái đúng, cái sai, cái cá nhân ích kỷ và lợi ích dân tộc to lớn. Cờ đỏ sao vàng đại diện cho quá trình xây dựng, bảo vệ và phát triển của dân tộc, được cả thế giới công nhận và sử dụng rộng rãi. Còn là cờ vàng ba sọc đỏ là biẻu tượng một thời của chế độ Việt Nam Cộng hòa, một chế độ tay sai cho đề quốc Mỹ cướp nước, đã bị dân tộc và nhân dân Việt Nam xóa sổ từ lâu, có chăng nó chỉ còn lưu giữ bởi một số thành phần chạy loạn sang Mỹ sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc. Đơn giản thế thôi, Việt Nam chỉ có 1 lá cờ duy nhất, cờ đỏ sao vàng mà thôi

Không chỉ riêng Đỗ Nguyễn Mai Khôi bị cộng đồng cờ vàng 3 sọc chửi rủa mà ngay cả bà Thanh Bình và những người trong Ban tổ chức chương trình hát cho nữ ca sĩ này cũng bị bọn chúng kêu gọi tẩy chay. Theo chúng, những người trong ban tổ chức đang đưa cờ vàng 3 sọc ra làm trò đùa cho dư luận, bị Mai Khôi chà đạp không thương tiếc và bọn chúng cảm thấy bị tổn thương nghiêm trọng. Rõ ràng, dù có những phát ngôn cực đoan, phiến diện về tình hình trong nước, song đứng trước sự lựa chọn, Đỗ Nguyễn Mai Khôi vẫn chọn quê hương để trở về chứ nhất quyết không chịu luồn cúi dưới cờ vàng 03 sọc – biểu tượng của một “thây ma” VNCH đã chết từ lâu trên đất Mĩ.

Hình bóng của cờ vàng ba sọc chỉ xuất hiện tại đất mẹ của chế độ Việt Nam Cộng hòa, đó chính là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Chính buổi hòa nhạc do Mai Khôi tham gia là do những thành phần chạy loạn khỏi Việt Nam sau chiến tranh. Qua câu chuyện Mai khôi với cờ vàng vừa qua ta mới thấy, đám cờ vàng 03 sọc từng đổ hết mọi cố gắng, thậm chí không tiếc số khủng tiền bạc đổ vào những đối tượng mang mác “dân chủ” tự xưng, chống đối chính quyền trong nước với hi vọng đám này sẽ giúp chúng gầy dựng lại những cơ sở “thây ma” VNCH ở trong nước đã như muối bỏ bể. Hành động khước bỏ đứng dưới cờ vàng của Đỗ Nguyễn Mai Khôi hay trước đây là Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) là minh chứng cho điều ấy.

Mai Khôi đã khá khôn ngoan khi không dính đến cờ Vàng. Bởi bản chất lươn lẹo của các đối tượng ở Mỹ luôn tìm cách gán ghép, lôi kéo hoạt động văn hóa văn nghệ vào các mưu đồ chính trị của chúng. Mặt khác, quy phục cờ vàng ở Mỹ, con đường quay về nước của Mai Khôi xem như khép lại. Với năng lực ca hát không mấy làm nổi trội, phải sống ở Mỹ phải chăng là một cực hình đối với nữ ca sỹ này.

Nhắc đến thành phố San Jose, cũng phải nói thêm ít điều rằng, đây là thành phố lớn thứ 3 của bang California và là thành phố lớn thứ 10 của Mỹ. Đây là thành phố có rất nhiều người Mỹ gốc Việt, đa phần đều là những người dưới trướng Việt Nam Cộng Hòa bỏ trốn khỏi Việt Nam di cư sang Mỹ. Từ ngày đó trở đi, chúng vẫn luôn nuôi dưỡng và nung nấu thù hằn với đất nước ta, và đi kèm với lòng hận thù của mình, chúng tìm mọi cách để chống phá Đảng, Nhà nước ta và xóa bỏ sự hiện diện của Đảng Cộng sản Việt Nam trên đất Mỹ.

Đăng nhận xét