Bài mới nhất

27/02/2017

CÔNG GIÁO LIỆU CÓ TỰ DO TÔN GIÁO




Ảnh minh họa lễ rủa tội cho trẻ sơ sinh

Tôi được biết rằng Tự do tôn giáo là quyền được thực hiện các hành vi tôn giáo, theo đuổi một tín ngưỡng của một cá nhân một cách tự do. Nó được nhiều người cho là một trong những quyền tự do căn bản của con người. Chiểu theo cách hiểu đó, với phép rửa tội cho trẻ sơ sinh trong Công giáo thì liệu rằng tôn giáo này có tự do? Bạn bè tôi, thậm chí có cả những người trong công giáo cũng đã thắc mắc, một đứa trẻ vừa được sinh ra, não trạng chưa phát triển, chưa nhận thức được những việc mình làm, chưa hiểu được những vấn đề xung quanh, nhưng nó đã phải làm phép rửa tội và mặc nhiên trở thành người công giáo, vậy đó là quyền tự do hay là quyền áp đặt. Nhiều người đã than vãn rằng, nếu sinh ra mà không cho con đi rửa tội thì Cha nói chết sẽ không được lên thiên đường, sẽ không được giải thoát khỏi tội lỗi và được tái sinh làm con Thiên Chúa, trở thành chi thể của Đức Ki-tô, không được tháp nhập vào thân mình mầu nhiệm của Đức Ki-tô là Hội Thánh và tham phần vào sứ mạng cao cả của Hội Thánh, vậy đây có phải là vấn đề mà như một số người vẫn nói đó là dùng thần quyền giáo lý để ép buộc người khác theo một tôn giáo hay không?

Thiên đường là gì? Nó ở đâu? nó như thế nào? Liệu rằng những người đã được làm phép rửa tội hay những vị chủ chăn đã thấy được Thiên đường ấy chưa? Trong khi cuộc sống hiện tại có hàng triệu triệu người theo công giáo vẫn phải chịu cảnh nghèo khó? Một đứa trẻ sinh ra làm sao có tội? kể cả khi chúng ta vẫn thường nghĩ rằng đời cha ăn mặn đời con khát nước, nhưng liệu sau lần rửa tội tương lai đứa trẻ đó có phải gánh chịu tội lỗi trước đó không? Vậy tại sao nhiều trẻ em Công giáo không được sung sướng như bao đứa trẻ khác mà vẫn phải chịu một cuộc sống khổ sở? Tôi nghĩ rằng tội lỗi cần được sửa chữa bằng những hành động thực tế chứ không phải bằng những phép màu nhiệm? Rồi chưa kể sau khi đứa trẻ đó lớn lên, rồi nhiều người trong số đó có những hành vi phạm tội, thậm chí là giết người, nhưng hình phạt cho những tín đồ là gì? Là "xưng tội", đơn giản chỉ là một hành động thừa nhận và sau đó mọi việc dường như chưa từng xảy ra. Trên thế giới vẫn tồn tại hàng trăm linh mục là yêu râu xanh, ở Việt Nam thì có những linh mục đội lốt quỹ giữ như Nguyễn Thái Hợp, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, nhưng họ vẫn không bị giáo hội Công giáo trừng trị, vậy nên dẫn đến hệ quả là những con số linh mục yêu râu xanh, phạm tội ngày càng tăng.

Vậy phép rửa tội mang đến lợi ích gì? Hay như nhiều người vẫn nói, nó là cách ép buộc người khác theo Công giáo? Tại sao Công giáo không như bao nhiêu tôn giáo khác không để cho một người khi đủ 18 tuổi (khi mà có đủ sự chính chắn và thật sự trưởng thành) mới lựa chọn có nên theo Công giáo hay không? Và theo tôi biết theo luật của Công giáo thì không có thủ tục để một người rời bỏ hay nói cách khác là từ đạo, mà đã vào là sẽ theo suốt đời, chưa kể là tiếp tục kéo sợi giây ràng buộc cho thế hệ sau để Công giáo mãi "chỉ có" phát triển. Vậy, đâu là tự do tôn giáo?

Đã từng được nghe: Từ thế kỷ XV-XVII, để phục vụ cho công cuộc mở mang thuộc địa đến các vùng đất xa xôi, Tây Ban Nha, Bồ Ðào Nha và Pháp đã biết dựa vào thế lực của giáo hội Công giáo (Tòa Thánh Va Ti Căng). Với danh nghĩa của những người đi "mở mang nước Chúa", "cứu chuộc những đứa con tội lỗi ở trần thế", "khai hóa văn minh", giáo hội Công giáo đã đóng vai trò như một lực lượng mở đường cho công cuộc chinh phục thuộc địa của thực dân. Mặt khác, thông qua đó giáo hội cũng đạt được một số mục đích như: đẩy mạnh công cuộc truyền giáo, mở rộng địa bàn ảnh hưởng, thu nạp thêm nhiều tín đồ, củng cố và nâng cao vị thế của giáo hội Công giáo trên thế giới. Và thực tế, trong những năm gần đây, ở Việt Nam chúng ta xảy ra hàng chục vụ việc linh mục kích động người dân biểu tình gây rối an ninh trật tự (gần đây nhất là vụ việc Linh mục Nguyễn Đình Thục kích động 600 giáo dân biểu tình, ném đá vào lượng chức năng), rồi đã có những thông tin phản ánh việc những linh mục này nhận tiền từ nước ngoài để chỉ đạo các giáo dân trong nước tiền hành gây rối. Vậy đây có phải là cái "Chiến lược diễn biến hòa bình" mà người ta vẫn thường bảo (là chiến lược cơ bản của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động, đứng đầu là Mĩ nhằm lật đổ chế độ chính trị – xã hội của các nước tiến bộ, trước hết là các nước xã hội chủ nghĩa từ bên trong, chủ yếu bằng các biện pháp phi quân sự”. Sử dụng mọi thủ đoạn phi quân sự, kết hợp với răn đe quân sự để ngầm phá từ bên trông, tạo ra các lực lượng chính trị đối lập núp dưới chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền. Kích động các mâu thuẫn tôn giáo, dân tộc, sắc tộc. Triệt để khái thác và lợi dụng những khó khăn, sai sót của Nhà nước hiện hành, tạo nên sức ép ngày càng lớn buộc lãnh đạo nhà nước phải từng bước chuyển hoá, thay đổi đường lối chính trị, nhường quyền lãnh đạo cho lực lượng đối lập).


CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

24 nhận xét:

Tôi cũng được biết là theo luật của đạo thì không bỏ dc ko có thủ tục để bỏ đâu nếu đôi nào lỡ yêu nhau nhưng vì gia đình không cho theo đạo bạn "ăn gian" thì cứ bỏ đi nhà thờ cưới xong rồi ra ở riêng rồi tính tiếp, chứ khi khi đưa ra cái quy định khó bỏ đạo này người ta cũng tính toán trước rồi, nếu người ta thực sự nghĩ cho quyền tự do tôn giáo thì người ta đã có những quy định cụ thể cho hoạt động này, như bên phật giáo người ta cũng có những quy định cho những người không còn muốn theo đao nữa, mà đúng như bạn kia nói thì bên đạo phât hay như nhiều đạo khác không bắt một trẻ sơ sinh làm như vậy. thật ra phải để cho con người có nhận thức thì quyết định vẫn hay hơn

Giữa thế kỷ XIX, trên thế giới xuất hiện hệ tư tưởng mới là chủ nghĩa Cộng Sản, càng ngày càng ảnh hưởng mạnh mẽ đến đời sống xã hội, đe dọa trực tiếp lợi ích của giai cấp tư sản, phong kiến.Ðể chống lại xu thế lịch sử đó, bọn đế quốc mà đứng đầu là đế quốc Mỹ liên kết với các thế lực phản động áp dụng nhiều thủ đoạn chống phá cách mạng một cách điên cuồng, trên nhiều lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao... Ðặc biệt, chúng tiếp tục đẩy mạnh việc lợi dụng các tôn giáo (nhất là giáo hội Công giáo) vào mục đích chính trị: Xóa bỏ nhà nước XHCN, xóa bỏ học thuyết Mác-Lênin.Năm 1891, Giáo Hoàng Lê-On XIII đã công bố thông điệp "tâm sự" với nội dung chống chủ nghĩa Cộng sản... Thông điệp Bách Chu Niên (1991) kêu gọi thay thế học thuyết Mác-Lênin bằng học thuyết xã hội Công Giáo mà nền tảng là "phúc âm hóa" toàn thế giới.Từ năm 1945, hệ thống các nước XHCN được thiết lập trên khắp các châu lục. Ðể chống lại xu hướng lịch sử đó, đế quốc và các nước phản động khác (đứng đầu là đế quốc Mỹ), tìm mọi cách kéo giáo hội các tôn giáo vào cuộc chiến tranh "diễn biến hòa bình", nhằm xóa bỏ chế độ XHCN, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Ðảng Cộng sản ở các nước này.Bằng cách lập ra những trung tâm thông tin, đêm ngày phát sóng tuyên truyền phát triển đạo, nói xấu Ðảng Cộng sản, kích động chiến tranh tôn giáo, chiến tranh sắc tộc, kêu gọi tín đồ đấu tranh đòi tự do tôn giáo, đòi tách giáo hội khỏi sự kiểm soát của Nhà nước XGCN, gây mất ổn định chính trị xã hội nhằm tạo thời cơ để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước đó.Những phương thức chủ yếu của bọn đế quốc trong việc lợi dụng tôn giáo nhằm chống phá cách mạng.Chúng tìm mọi cách để đưa giáo hội vào các cuộc chiến chính trị. Một mặt chúng thúc giục các giáo hội ủng hộ các đảng phái đồi lập hoạt động chống Ðảng Cộng Sản. Mặt khác thông qua hoạt động của các đảng phái đối lập để lôi kéo, tập hợp, kích động các chức sắc, giáo sĩ, tín đồ chống lại nhà nước XHCN.Xúi giục các giáo hội đòi lập khu tôn giáo tự trị.Từ sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, bọn đế quốc chú trọng đến việc xây dựng các khu tôn giáo tự trị ngay trên lãnh thổ các nước XHCN. Chẳng hạn ở Trung quốc, đã một thời xuất hiện khu tự trị Phật Giáo Tây Tạng.Mục đích của việc hình thành các khu tự trị tôn giáo này là:Tăng thêm tính độc lập của giáo hội đối với nhà nước.Tạo thế và lực cho giáo hội hoạt động chống nhà nước.Tạo cơ sở pháp lý để tiến hành các hoạt động can thiệp trực tiếp khi giáo hội yêu cầu.

Tụi em sắp lấy nhau, người yêu em theo đạo phật em thì làm phép rửa tội và thường vẫn đi lễ công giáo, tụi em muốn đạo ai nấy giữ và định xin làm phép chuẩn. Nhưng đến đây thì gặp rắc rối. Thủ tục xin phép chuẩn ở nhà thờ em thế này: có giấy đăng ký kết hôn (cái này thì tụi em làm được), phải xin nhập vào nhà thờ (ôi đến giờ em mới biết là em chả thuộc về nhà thờ nào hết, em cứ tưởng rửa tội ở đây và sống ở đây thì thuộc về nhà thờ này chứ), rồi xin giấy giới thiệu hôn phối của ông trùm (mà em chả biết là ai cả, em cũng chả buồn hỏi nữa), cuối cùng là phải hứa cho con theo đạo và có ba mẹ đến xin cha, không có ba mẹ thì cha không tiếp, nghe đến đây thì em bực quá rồi, chả muốn xin xỏ gì nữa.Tụi em đã thỏa thuận là để con sau này tự chọn đạo, em thấy chả có vấn đề gì cả, vì em cũng tự chọn đạo mà. Vậy mà tại sao nhà thờ lại không chịu?

thấy cũng đúng, rõ ràng thấy mấy ông công giáo khi nào cũng tự do tôn giao, rồi tự do nhân quyền, kêu gọi quyền con người được đảm bảo, rồi có những ông ở nghệ an, biển thì không ảnh hưởng gì bởi chất độc, nhưng vẫn đi khiếu kiện rồi đồi được đền bì, có cha nào lại kích con đi ném đá, đánh người không, đạo nào chẳng dạy cách cư xử ôn hòa, rồi một đứa trẻ như ông này nói sinh ra biết cái éo gi đâu mà theo đạo, lớn lên rồi thì đem thần quyền ra dạo nó, vậy tự do cái gì, mà còn mấy ông linh mục kia có phải linh mục không, hay là linh mục giả cầy.

cũng do dân mình nhát gan nữa, như nhiều nước xem, đe dọa nó vẫn bỏ như thường, Nghiên cứu thống kê của PEW ngày 25 tháng 2 năm 2008 cho biết rằng số người bỏ Thiên Chúa Giáo càng ngày càng tăng nhanh, và Công Giáo là tôn giáo có số tín đồ bỏ đạo nhiều nhất. Ở Mỹ, Công Giáo chiếm tỉ lệ 31%, nhưng chỉ có chừng 24% người Công Giáo còn nhìn nhận họ là Công Giáo, có nghĩa là hiện có tới 76% người Công Giáo đã bỏ đạo. Ngay cả những Chính Địa của Công Giáo La Mã như Ý, Ái Nhĩ Lan, nơi mà việc duy trì tín ngưỡng như là một thứ không thể thiếu trong đời sống hằng ngày, số người đi lễ Nhà Thờ đang trên đà sút giảm. họ cho rằng đạo công giáo đang ngày càng bị thế lực đen tối nào đó thâu tóm, dẫn đến những hoạt động rất cực đoan, thấy nguy hiểm nên họ bỏ.Đông Đức : 3,6% (1991) xuống còn 2,1% (1998);Tây Đức :14,7% (1991) xuống còn 7% (1998);Na Uy : 4,6% năm (1991) xuống còn 4,1% năm (1998); Ý : 41,4% (1991) xuống còn 29,4% (1998); Ái Nhĩ Lan : 65,1% (1991) xuống còn 63,2% (1998); Pháp: chỉ có 3-4% người dân Paris đi lễ đều đặn 1998; Anh quốc : 89% không đi nhà thờ đều đặn năm 1995, con số này tăng 99% năm 1999.Thụy Điển: 85% ở trong các tổ chức nhà thờ, nhưng chưa đến 50% tin có đời sau. Tuần báo NEWSWEEK chú thích: Các tin trên đây được trích dẫn từ bản so sánh các quốc gia trên thế giới trong chương trình nghiên cứu xã hội do tổ chức National Secular Society, văn phòng của Tổng Giám Mục tại Paris, Pháp thực hiện.

tôi không biết đây có phải là những luật lệ của công giáo mà buộc những người theo đạo phải theo nhưng một đứa trẻ vừa ra đời thử hỏi chúng đã theo tôn giáo đó chưa, nghĩa là việc làm của công giáo có phải đang ép một đứa trẻ theo tôn giáo của mình khi mà chúng còn chưa có nhận thức mà cũng không hiểu chúng có tội gì mà phải rửa nữa, nhiều người rửa xong mà giờ vẫn đầy tội đấy thôi chắc ngày nào cũng phải rửa mất

theo một cách nhìn khách quan thì tôi cũng không tán thánh việc làm này của công giáo, những đứa trẻ vừa ra đời chưa có nhận thức, mà cũng chẳng có tội lỗi gì mà phải làm lễ như vậy, nó mặc nhiên đưa những đứa trẻ này trở thành những con chiên mà chưa chắc chúng đã muốn, hỏi mọi người liệu đó có phải tự do tôn giáo không, thiết nghĩ công giáo nên có cái nhìn kĩ càng hơn về việc làm này

ở việt nam hiện nay có một số vấn đề liên quan đến công giáo đang trở nên đặc biệt nhức nhối. những rắc rối này chủ yếu đến từ tư tưởng chống phá của các vị chức sắc, còn các vị ấy được ai giật dây thì không ai biết được.

Loại tự do này như kiểu là tự do áp đặt cho con chiên ấy nhỉ. Thấy cũng kì thật đấy, một đứa trẻ sinh ra chưa biết đời, chưa biết cuộc sống ra sao thì làm sao phải rửa tội nhỉ, có tội gì đâu nhỉ. Mấy ông cứ kêu rồi đòi tự do tôn giáo các kiểu nhưng trong chính tôn giáo của mình thì mấy ông lại không đảm bảo được những sự tự do đơn giản nhất.

Những người theo tôn giáo thường có những tư tưởng cực đoan theo kiểu với họ tôn giáo họ theo là nhất và là đặc biệt, họ có những thái độ phân biệt tôn giáo

Nếu công giáo có tự do tôn giáo thì đã không xảy ra sự việc đáng tiếc của ngày 14/2 do linh mục Nguyễn Đình Thục chủ mưu. Nếu có tự do công giáo thì khi người dân không muốn tham gia cùng linh mục này thì họ không bị ép buộc phải làm như vậy. Tự do tôn giáo ở chính công giáo cũng là điều vô cùng khó.

Trên thế giới vẫn tồn tại hàng trăm linh mục là yêu râu xanh, ở Việt Nam thì có những linh mục đội lốt quỹ giữ như Nguyễn Thái Hợp, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, nhưng họ vẫn không bị giáo hội Công giáo trừng trị, vậy nên dẫn đến hệ quả là những con số linh mục yêu râu xanh, phạm tội ngày càng tăng.

Thưa Cha, chúng con đã yêu nhau được 2 năm rồi.Con là người Công giáo, còn anh ấy theo đạo Phật.Chúng con sắp tính tới chuyện kết hôn vào cuối năm nay.Gia dình con muốn anh theo đạo Công giáo, học giáo lý chịu phép rửa tội, và cử hành Bí tích Hôn phối.Anh ấy hỏi con : Tại sao người Công giáo cứ bắt người khác theo đạo của mình, còn các tôn giáo khác thì không như vậy ? Thí dụ như Phật giáo hay Cao đài, kết hôn với người ngoại đạo họ không bắt người bạn đời của mình phải theo đạo.Có phải người đạo Công giáo lúc nào cũng muốn “ chiêu mộ” tin đồ cho đông đúc.Con không biết phải trả lời anh ấy thế nào ? Xin cha giải thích giùm con.Con xin cám ơn cha.


Nhiều người đã thắc mắc như bạn trên. Bạn tôi cũng vậy từng viết thư gửi cha nói rằng , con là một thanh niên Công giáo rất tin tưởng đạo của mình. Con có quen một người bạn gái ngoại đạo. Trước đây cô ta có ý muốn xin học đạo và rửa tội, nhưng sau này, cô ta tự ái và bỏ ý định ấy chỉ vì một lần nghe thấy cha mẹ con đặt điều kiện bắt ép cô phải theo đạo mới cho con làm đám cưới. Hiện nay, cô ấy vẫn còn bất mãn lắm. Cô chủ trương “đạo nào cũng tốt”, "Tại sao người Công Giáo bắt người khác phải bỏ đạo của họ mà theo đạo Công Giáo, còn những người Công Giáo có dám bỏ đạo của mình mà theo đạo của họ không?". Nhưng không được gì các bạn ạ, Công giáo vẫn thế, đó là cách họ ràng buộc người khác để phát triển, như phép rủa tội mà bạn kia nói, đó cũng là cách họ ràng buộc tôn giáo

Ngay từ khi đặt chân vào Việt Nam, chủ nghĩa đế quốc đã tính toán đến âm mưu lợi dụng vấn đề tôn giáo để chống phá cách mạng nước ta. Chúng tìm cách mua chuộc, lôi kéo các giáo sĩ, tín đồ các tôn giáo để thực hiện mục đích chính trị phản động. Khi Mỹ buộc phải rút khỏi miền Nam Việt Nam (1975), viên Đại sứ Mỹ tại Sài Gòn - Polga - nói rằng: “Sau khi Mỹ rút khỏi miền Nam Việt Nam thì lực lượng đấu tranh với cộng sản, chủ yếu là tôn giáo...”.Lúc chúng ta bước vào công cuộc đổi mới, chủ nghĩa đế quốc tiếp tục lợi dụng vấn đề tôn giáo để thực hiện “diễn biến hoà bình” đối với Việt Nam. Các thế lực thù địch tuyên truyền rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam hiện đang còn mạnh, chưa thể chuyển hoá ngay được nội bộ. Vì vậy, để làm cho Cộng sản Việt Nam suy yếu, biện pháp hữu hiệu nhất là dùng vấn đề tôn giáo và dân tộc để phá hoại an ninh, làm cho Việt Nam suy yếu...”.

Thực ra Công giáo có căn nguyên trước đó của nó rồi , không thể phủ nhận có những người tốt, nhưng phần lớn hiện này bị địch lợi dụng tự do tín ngưỡng, tôn giáo để phá hoại an ninh quốc gia; kích động tư tưởng ly khai trên các địa bàn chiến lược. Về danh nghĩa, họ đòi thành lập các tổ chức tôn giáo để lừa bịp dư luận, song thực chất đây chỉ là các tổ chức phản động trá hình, đối nghịch với Nhà nước ta. Hiện nay, trên địa bàn Tây Bắc và Tây Nghệ An, các thế lực thù địch đang ráo riết thực hiện mưu đồ lập ra đạo Vàng Chứ để thành lập cái gọi là “Vương quốc Mông tự trị”. Vùng Tây Nguyên, chúng đòi thành lập đạo Tin lành Đề-ga để mưu đồ lập ra cái gọi là “Nhà nước Đề-ga độc lập”. Ở Tây Nam Bộ, nơi có đông đồng bào Khơ me sinh sống, chúng chủ trương dựng lên “Nhà nước Khơ me Krôm” với luận điệu vu khống Nhà nước ta đàn áp hệ Phật giáo Nam tông Khơ me Nam Bộ. Đây là thủ đoạn rất nham hiểm, trắng trợn của các thế lực thù địch hòng phá hoại an ninh quốc gia, đe dọa độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.

Trên thực tế bên cạnh những tín đồ tôn giáo chân chính, luôn hướng cuộc sống tốt đời đẹp đạo thì trà trộn trong đó vẫn còn những kẻ lợi dụng địa vị, chức sắc để xúi giục bà con giáo dân tham gia thực hiện nhiều hành vi gây rối, gây mất tình đoàn kết dân tộc - đó là những “con sâu làm rầu nồi canh” từ bên trong. Không chỉ có những “con sâu” ở bên trong này, mà ở bên ngoài, đám rận chủ - những kẻ chỉ nhăm nhe phá hoại đất nước, luôn tìm mọi cách lợi dụng chiêu bài “tự do tôn giáo” để thực hiện những tham vọng cá nhân, phá hoại sự ổn định xã hội và khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Lợi dụng hoạt động các tôn giáo vì những mục tiêu riêng, chống phá Nhà nước và quan hệ quốc tế của Việt Nam.

Chúng ta đã biết những điều chúa răn dạy là rất đúng, những điều trong giáo luật, giáo lý là rất đúng, lợi ích của tôn giáo là hướng tới những việc tốt, giúp con người được sống một cách tự do tự tại, thảnh thơi trong tâm hồn cũng như thể xác, và những việc làm sai trái của những kẻ đội lốt tôn giáo, nhân danh chúa đã làm dơ bẩn đi cái nét đẹp của tôn giáo, vì thế cần phải bài trừ những thành phần lợi dụng tôn giáo này ra khỏi tôn giáo để cho hoạt động của tôn giáo thực sự là hoạt động tôn giáo.

Chắc hẳn rằng, câu nói “Chiếc áo không làm nên thầy tu” không quá xa lạ đối với nhiều người. Theo cách hiểu đơn giản nhất, thì vẻ bề ngoài không nói lên bản chất bên trong của ai đó. Bản chất của một con người phải là những yếu tố từ bên trong nhân cách con người, chứ không phải là biểu hiện ra hình thức bên ngoài. Là một linh mục, cũng có nghĩa là một người sống tu hành, sống trọn tình yêu và niệm tin vào Thiên Chúa, chịu ơn gọi của Thiên Chúa để rao giảng và loan báo tin mừng. Nhưng thử hỏi 1 số linh mục cực đoan hiện nay họ có làm được điều đơn giản thế không????????? Nếu không làm được thì quần chúng tín đồ chính là những người phải chịu khổ

Là một Linh mục, Đình Thục phần việc phải làm không chỉ là truyền đạo mà còn lo thay nỗi lo thường nhật về cuộc sống của giáo giáo xứ, đó là cái ăn cái mặc, cái mặc và hơn hết là nhu cầu được học hành, được lao động, sản xuất của con chiên. Nhưng trong khoảng thời gian này ông có hoàn thành được chức trách của mình không? Hay lại chỉ tập trung cầu nguyện, cổ súy cho các hoạt động vi phạm để rồi giáo dân phải bỏ bê việc đồng áng, thu hoạch mùa màng? Hơn nữa, sự phát triển đất nước cũng như Giáo hội phụ thuộc rất nhiều vào thế hệ trẻ, tương lai của các em sẽ như thế nào trong khi cả một vùng chỉ chú trọng việc tụ tập, gây rối mà không được học hành tử tế?

Nhân dân ta - giáo dân bỏ công ăn việc làm, kéo nhau đi hàng chục, hàng trăm cây số với niềm tin mãnh liệt là mình đang giúp nước, giúp dân mà không biết rằng mình chỉ là con tốt trong ván cờ mưu đồ chính trị của linh mục hay cha xứ mà mình tin tưởng càng chẳng ngờ rằng chính mình đang làm cho quê hương đất nước mình chậm phát triển và trở thành phương tiện kiếm tiền cho các linh mục. Vì vậy mặc dù theo giáo nhưng nhân dân cũng không thể mù quáng mà có quyết định không chính xác dẫn đến những hậu quả vô cùng to lớn.

Đúng là những thành phần làm ô uế, bại hoại thanh danh bấy lâu nay của chúa trong lòng của những con chiên, trong lòng những người luôn trân trọng những giá trị mà chúa đã để lại cho nhân loại cho con người, những tên phản động đội lốt thầy tu ấy chỉ là lũ ô hợp làm xấu đi hình ảnh của chúa mà thôi, phản bội chúa đi gieo tội ác cho nhân loại. Liệu Chúa đã phản bội chúng con hay chính chúng con đã phản bội Chúa khi núp bóng Chúa tiến hành các hoạt động chính trị, làm hoen ố thanh danh của Chúa????????

Đối với mỗi người Công giáo, nói chứng dối có thể xem là điều cấm kỵ vì chính Thiên Chúa đã căn dặn mỗi tín đồ rằng “Ngươi chớ nói chứng dối cho kẻ lân cận mình”. Trong nguyên ngữ của Thánh Kinh từ ngữ "kẻ lân cận mình" bao gồm những ai thân thuộc, quen biết hoặc có mối tương quan xã hội nào đó với chúng ta: là cha mẹ, là vợ chồng, là người yêu, là anh chị em, là bạn bè, là người hàng xóm, là người cộng sự, hoặc là người cùng quốc tịch. Từ ngữ này còn có một ý bao quát là "người khác," tức là bất cứ ai ngoài chính mình. Như vậy, chúng ta có thể hiểu rằng, Thiên Chúa luôn khuyên răn tín đồ không được nói chứng dối về người khác. Và đây cũng là một trong 10 điều răn quan trọng mà mỗi tín đồ Công giáo phải khắc ghi.

Trong Huấn từ và Sứ điệp của Đức Giáo hoàng Benedict XVI gửi Giáo hội Công giáo Việt Nam: “Bằng đời sống xây nền trên đức ái, sự liêm chính, việc quý trọng công ích, anh chị em giáo dân phải chứng tỏ rằng là người công giáo tốt cũng là người công dân tốt”. Trong cuộc sống, nói dối luôn được xem là một điều xấu. Người nói dối khi bị phát hiện sẽ khó có thể chiếm lĩnh lại lòng tin tưởng của người khác. Vì thế, nói dối là điều mà mọi người đều lên án. Hành động nói dối cũng là một trong những biểu hiện cụ thể của những con người có bản chất không lấy gì làm tốt đẹp. Những người Công giáo chúng ta cần phải xem lại xem thế nào nhé, đừng vì 1 số cá nhân mà ảnh hưởng đến cả cộng đồng người công giáo chúng ta nhé

Đăng nhận xét