Bài mới nhất

27/02/2017

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ CƯỚP ĐI CUỘC ĐỜI



Trẻ em như búp trên cành,
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan

Quyền trẻ em là tất cả những gì trẻ em cần có để được sống và lớn lên một cách lành mạnh và an toàn. Quyền trẻ em nhằm đảm bảo cho trẻ em không chỉ là người tiếp nhận thụ động lòng nhân từ của người lớn, mà các em là những thành viên tham gia tích cực vào quá trình phát triển. Bao gồm quyền được bảo vệ và chăm sóc đặc biệt mà mọi người, mọi gia đình dành cho trẻ em và cả quyền được cha mẹ ruột yêu thương, cũng như những nhu cầu căn bản: được ăn uống, được giáo dục....Nhưng có lẽ đối với những đứa trẻ - là con em của của những nhà dân chủ giả cầy Việt. Sinh ra lớn lên các em đã không được vui chơi, được học hành như bao đứa trẻ khác, các em nhanh chóng bị chính cha mẹ của chúng biến ngay thanh công cụ kiếm tiền một cách tội lỗi (không phải làm lũ, vất vả để kiếm tiền như một số trẻ em có hoàn cảnh gia đình khó khăn khác, mà các việc các em làm là im lặng hoặc khóc đúng chỗ), các bậc cha mẹ này hàng ngày, hàng giờ nhồi vào những khối óc tinh khôi là những cảnh chống phá, chửi bới đến cao độ của thô tục.

Như dâm nữ Trần Thị Nga có chồng là Phan Văn Quý, chết vì nghiện ma túy. Sau khi anh Quý chết Nga bỏ lại hai đứa con cho bố mẹ đẻ rồi đi lăng loàn với Linh mục Nguyễn Văn Hùng ở chân trời Tây, và sau khi được Linh mục Hùng "Thụ" rồi cho theo công giáo thì được một thời gian Nga lại trở về Việt Nam, và tiếp tục ngủ với Phan Văn Phong, sinh năm 1954, trú tại 12 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội mặc dù Nga biết ông này đã có vợ, và tiếp theo là một cơ số quan hệ lăng loàn khác của Nga mà không thể trong một ngày nói hết. Hệ quả cho lối sống phóng khoáng của Nga là tiếp tục hai đứa trẻ khác ra đời và không cha (Phan Văn Phú, sn 2010 và Phan Văn Tài sn 2012). Tưởng rằng không có cha đã là một bất hạnh quá lớn đối với hai đứa trẻ, rồi sau này khi bạn bè hỏi bố mày đâu? Hai cháu biết trả lời sao đây? Chẳng lẽ nói không có bố, như vậy sẽ bị chê cười, châm chọc. Nhưng bất hạnh như được nhân đôi khi hai đứa trẻ có bà mẹ như Nga, không cho con học hành, vui chơi như bạn bè cùng trang lứa, Nga ôm con đi ra đường, tham gia vào các cuộc khiếu kiện, chửi bới, để nhận những đồng tiền bẩn thỉu từ nước ngoài, gán ngay cho những đứa bé vô tội những tấm mác dân chủ giả cầy? 
Trần Thị Nga và con trai
Hay như dân chủ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, chỉ vì muốn kiếm tiền một cách dễ dàng, không cần phải mất sức lao động, mà chỉ cần lê mồm đi chửi bới mà Quỳnh từng bị khởi tố nhiều lần. Tháng 3/2009 nhận tiền từ tổ chức khủng bố “Việt Tân” để in áo thun có nội dung phản đối dự án bô xít ở Tây Nguyên, đã bị Cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh Khánh Hòa bắt, tạm giữ hình sự về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước. Quỳnh nhiều lần bị xử phạt hành chính về hành vi “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ để lôi kéo, kích động người khác xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” vào ngày 22-5-2013 và hành vi “gây rối trật tự công cộng” ngày 19-4-2014. Và mới đây ngày 10/10/2016, blogger Mẹ Nấm Gấu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị công an Khánh Hòa khởi tố, bắt, tạm giam về hành vi Tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 BLHS và một cái tết không mẹ đã đến với hai đứa nhỏ con Quỳnh. Không biết sau này chúng phải đối mặt sao đây với những câu nói mẹ mày là kẻ bán nước, là phản động....khi mà chỉ cần lên mạng gõ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là hình ảnh mẹ chúng lại hiện lên với muôn vàn tội lỗi, kèm theo đó là sự chửi bới của người khác. "Con cần mẹ" là câu nói của hai đứa trẻ khi được mọi người hỏi? Có lẽ nếu hiểu và diễn tả được thì hai cháu sẽ nói, chúng con không cần tiền, cần một cuộc sống bình thường như bao người khác, được đi học, được cùng mẹ đi chơi, không bị bạn bè chế diễu....Quỳnh có hiểu được không?
Con trai Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Đúng như một đoạn trong bài viết của Hoàng Huy Vũ (một dân chủ giả cầy) đã phải thừa nhận rằng "Hầu như con cái của các TNLT bị tổn thương tâm lý.. vô cảm khi gặp người lạ vì đã phải thường xuyên chứng kiến cảnh cha mẹ chúng...nên chúng bị chai lì cảm xúc". Huy Vũ cho biết nhiều người cho rằng "Họ chỉ lo "làm việc bao đồng, không lo kiếm tiền nuôi con" sao? Không, tôi khẳng định là không". Đúng như Huy Vũ nói, nhiều người không biết tưởng họ (đám dân chủ giả cầy) làm không công, nhưng thực ra họ kiếm tiền từ chính cái nghề đó "nghề dân chủ" (nhận tiền hàng trăm triệu đồng từ Mỹ và các nước phương tây để bán nước, phục vụ cho "Chiến lược diễn biến hòa bình" của chúng. Và nhiều nhà dân chủ giả cầy như Hùng nói "chỉ mong dành dụm cho con theo phương châm "hy sinh đời bố, củng cố đời con". Nhưng họ đâu biết rằng con cái họ chỉ cần được vui chơi, được bố mẹ chăm sóc, được sống một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác, không bị chửi rủa mỗi lần bước chân ra đường, không cảm thấy lo sợ khi chúng rời cái mà chúng ta thường vẫn gọi là "tổ ấm".
CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

36 nhận xét:

Thật đáng thương cho những đứa trẻ khi sinh ra bởi những bà mẹ vô đạo đức như Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Vì ham chơi, lười làm, thích sống hưởng thụ mà làm những việc bất nhân, bán nước hại dân. Để đến lúc vào tù lại lôi những đứa con ra để làm bình phong. Khốn nạn!

Trẻ em như búp trên cành/ Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan. Chúng như những trang giấy trắng, vô cùng ngây thơ, trong sáng. Tương lai chúng được cha mẹ, người thân định hướng. Nhưng với những người làm mẹ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga thì tương lai của chúng sẽ đi về đâu đây?

"Hầu như con cái của các TNLT bị tổn thương tâm lý.. vô cảm khi gặp người lạ vì đã phải thường xuyên chứng kiến cảnh cha mẹ chúng...nên chúng bị chai lì cảm xúc".
Nhận ra được điều này mà sao chúng không biết quay đầu là bờ, không biết quay đầu lại để là gương, là chỗ dựa cho những đứa con?

Quyền trẻ em là tất cả những gì trẻ em cần có để được sống và lớn lên một cách lành mạnh và an toàn. Quyền trẻ em nhằm đảm bảo cho trẻ em không chỉ là người tiếp nhận thụ động lòng nhân từ của người lớn, mà các em là những thành viên tham gia tích cực vào quá trình phát triển. Bao gồm quyền được bảo vệ và chăm sóc đặc biệt mà mọi người, mọi gia đình dành cho trẻ em và cả quyền được cha mẹ ruột yêu thương, cũng như những nhu cầu căn bản: được ăn uống, được giáo dục....
Nhưng, không phải đứa trẻ nào cũng có những quyền đó, không phải nhà nước không tạo điều kiện cho chúng. Mà do chính bố mẹ chúng tước đi các quyền lợi của chúng.

Đời nó thế, có như vậy thì mới gọi là cuộc sống. Không phải bất cứ một người mẹ nào sinh con cũng làm tròn tránh nhiệm, bổn phận của mình, nếu như thế thì đã không có những đứa trẻ vừa sinh ra đã bị mẹ chúng bỏ rơi. Thế nên, xã hội thì vô vàn kiểu người lắm, như trần thị nga, hay nguyễn ngọc như quỳnh là một kiểu người. Chúng ta lên án chúng, vì chúng không có nhân đạo, không có đạo đức, không phải để trù dập chúng, mà mong muốn chúng tỉnh ngộ để làm lại cuộc đời, cho tương lai của những đứa con không còn mù mịt nữa.

Viết về hai con mẹ kia cho nó tốn giấy mực. Loại này chúng có đầu óc để suy nghĩ đâu, thì làm gì có đầu óc mà nói đến trách nhiệm. Loại chúng sao ông trời lại cho làm mẹ nhỉ? Bởi, người ta ao ước được làm mẹ, để có những thiên thần bé nhỏ, để cưng nựng, để nuôi dạy, đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người phụ nữ. Nhưng những kẻ kia có xứng đáng không?

Chỉ khor cho lũ trẻ, chúng là những con chim non nớt vô cũng trong sáng. Âý thế mà lại bị ngay những người mẹ, người cha của mình đẩy chúng vào lỗi khốn khổ mà đáng ra một đứa trẻ không nên có. Và điển hình ở đây là mụ đoan trang, mụ ta sẵn sàng mang chính đúa con rứt ruột snh ra để làm lá chắn, công cụ chống phá nhà nước ta. Loại chúng sao ông trời lại cho làm mẹ nhỉ? Bởi, người ta ao ước được làm mẹ, để có những thiên thần bé nhỏ, để cưng nựng, để nuôi dạy, đó là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người phụ nữ. Nhưng những kẻ kia có xứng đáng không?

đúng là đối với lũ rận thì tiền với là quan trọng nhất, còn bố mẹ với con cái chúng coi như là không khí, tại sao trên đời này lại có loại ngừi như thế này cơ chứ. Đã không sống đàng hoàng tử tế thì tại sao lại còn mang đau khổ cho nguiwowif khác cơ chứ. Nhưng họ đâu biết rằng con cái họ chỉ cần được vui chơi, được bố mẹ chăm sóc, được sống một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác, không bị chửi rủa mỗi lần bước chân ra đường, không cảm thấy lo sợ khi chúng rời cái mà chúng ta thường vẫn gọi là "tổ ấm".

Thật thương thay cho lũ trẻ, chúng ngây thơ hồn nhiên lắm thế nhưng chúng lại bị chính cha mẹ của chúng đẩy vào con đường tội lỗi, bố mẹ chúng những con quỷ đi theo tỏ chức phản động việt tân biến chúng thành công cụ nhằm chống phá nhà nước ta. Nhưng tôi vẫn hy vọng rằng sau này chúng lớn lên sẽ không đi theo vết se đổ của bố mẹ chúng, bởi nếu đi theo thì chúng lại biến thành những con quỷ khiến người ta ghét mà thôi.

Trẻ em như búp trên cành/ Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan. Chúng như những trang giấy trắng, vô cùng ngây thơ, trong sáng. Tương lai chúng được cha mẹ, người thân định hướng. Nhưng với những người làm mẹ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga thì tương lai của chúng sẽ đi về đâu đây? THật tội cho lũ trẻ, mong rằng sau này chúng sẽ tỉnh táo để không đi theo con đường bẩn thỉu mà ba mẹ chúng đã đi.

Chúng nó cứ đòi quyền nọ quyền kia trong khi thực tế chúng không xứng đáng để có, nhưng quyền trẻ em của chính con mình thì lại phớt lờ đi, không chịu thực hiện. Thật đáng thương cho các em, sinh ra hồn nhiên ngây thơ là vậy lại bị chính bố mẹ mình đầu độc tâm hồn, hướng lái vào con đường tội lỗi. Mong rằng các em sẽ không dấn thân theo con đường mà bố mẹ nó đã đi.

tôi nghĩ thì những người này họ chẳng coi những đứa trẻ đó là con mình, chẳng biết làm thế nào cho giống một người mẹ, thật bất hạnh cho những đứa trẻ này, không cha không mẹ, không được vui chơi, học tập như bao đứa trẻ khác đó là một nỗi bất hạnh và cũng là tội ác của những bậc làm cha làm mẹ,

Bản thân những đứa trẻ này vô tội, nhưng bố mẹ chúng đã đẩy chúng đến với những điều sai trái và tội lỗi, đến với những điều mà đáng ra chúng không phải như vậy

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga... những người phụ nữ trong giới dân chủ ấy đang làm vấy bẩn hình ảnh người phụ nữ Việt Nam. Họ có thể làm bất cứ điều gì để mưu sinh, nhưng hoạt động vi phạm pháp luật đã là sai lầm, dùng chính những đứa con của mình để phục vụ lợi ích của bản thân thì càng không thể chấp nhận được. Tội nghiệp cho những đứa trẻ mà bố mẹ của chúng không có lương tâm

Những đứa trẻ, chúng sinh ra không được chọn lựa bố mẹ chúng là ai. Khi còn nhỏ, chúng phải phụ thuộc vào những người nuôi chúng mà không thể quyết định số phận của mình ngay lúc đó. Những đứa trẻ được lớn lên từ sự nuôi dạy của các nữ dân chủ thật thiệt thòi. Mong rằng, sau này khi nhận thức rõ hơn về xã hội, đất nước, về những hành động của cha mẹ chúng thì chúng có thể đi đúng hướng.

những đứa trẻ này thật đáng thương, đáng lẽ ở tuổi này chúng được vui chơi, học hỏi nhiều điều hay của cuộc sống như bao bạn cùng chan lứa vậy mà chúng lại phải sống một cuộc sống thiếu thốn đủ thứ ở đây tôi muốn nói đến là thiếu thốn về tình thương, sự chở che của cha mẹ nó còn hơn cả thiểu thốn về mặt vật chất, chính cha mẹ chúng là những người có lỗi trong việc này, họ không xứng được chúng gọi là bố là mẹ

Trần Thị Nga, một nhà rận chủ sừng sỏ, gạo cội, người đàn bà được biết đến với những danh xưng chẳng mấy mỹ miều như rận chủ “dâm đãng, lăng loàn” bậc nhất trong làng rận chủ quốc nội. Bên cạnh cuộc sống mưu sinh tuyên truyền xuyên tạc “làm tiền” kiếm sống qua ngày, Trần Thị Nga còn khiến cho bầy rận chủ quốc nội phải “ngả mũ” kính nể vì bản năng “thú vậy”, chung chạ với không ít những gã đàn ông khoác trên mình chiếc áo “nhà hoạt động dân chủ nhân quyền” cùng hội cùng thuyền với ả. Không biết sau này con Nga đi học sẽ nghe một huyền thoại về mẹ như thế nào, khổ thân những đứa bé, nếu được chọn chúng chắc chẳng bao giờ chọn nga, người biến chúng thành công cụ kiếm tiền

một người đàn bà luôn xốc nách 2 đứa con thơ đi đấu tranh khắp chốn Hà Nội, Nam Hà, Nghệ An, Sài Gòn, Vũng Tàu…Trận nào cũng nóng. Từ buổi “Dã ngoại nhân quyền” ở công viên Nghĩa Đô đến phiên tòa xử Hồ Đức Hòa ở Nghệ An, biểu tình “chống Trung Quốc” ở Hà Nội, cầu nguyện cho Lê Quốc Quân ở nhà thờ Thái Hà, gây rối ở phiên tòa phúc thẩm Uyên, Kha, về Thái Bình cổ vũ cho vụ xả súng của Đặng Ngọc Viết…Nếu "ăn vạ" là một giáo phái thì Nga có lẽ là một đệ tử cuồng tín.

Họ nói rằng để tạo môi trường chăm sóc thuận lợi, cha mẹ cần tạo một bầu không khí yêu thương, đoàn kết, gắn bó quan tâm giữa các thành viên gia đình, nhưng đối với những đứa trẻ con như quỳnh, Nga thì có thẻ một cuộc sống bình thường còn khó, hổ dữ không ăn thịt con, đến con thú như vậy nó còn biết chăm sóc bảo vệ con cái của mình nhưng mà nhìn những hình ảnh trên kia thấy thương đứa bé quá, nhất là bé con Nga, bị mẹ ôm đi khiếu kiện, không biết con mụ kia nghĩ gì , dù sao cũng là khúc ruột mày đẻ ra mà tại sao mày làm cháu dến thương vậy

Cái lại này kiếp sau không có con đâu, phụ của không gặp của, trời cho những đứa kháu khỉnh như thế mà nỡ đem nó đi kiếm tiền, không xứng đáng là một người mẹ, kể cả mẹ nuôi cũng không làm thế này, đúng là đối với những kẻ bán nước thì không gì chúng không thể làm, phản bội cả dân tộc mà cũng có thể làm được thì chuyện nay trong tầm tay, các tổ chức xã hội nên đưa những đứa bé vào trại trẻ,đừng để mẹ nó hành hạ như thế.

Gia đình chính là nơi an toàn nhất cho trẻ em. Bảo vệ trẻ em trước hết là đảm bảo cho trẻ em được thực hiện các quyền của mình; đồng thời phòng ngừa không để trẻ em bị thiệt thòi, không bị xâm hại đến các quyền đã được pháp luật thừa nhận. nhưng quyên của con Nga và Quỳnh cũng như bao bà mẹ dâm chủ khác đó là được ăn, được ăn thôi không biết đúng giờ hay không, còn quan tâm hả, xa xỉ quá, nếu đã có chút tình thường đã không đem con mình đi phơi nắng phơi sương như vậy, thấy con ra khỏi nhà nắng bản thân đã thấy xót lắm rồi, dù không cho con được bằng người ta nhưng phải làm tât cả những gì có thể mà mình có

Lợi dụng trẻ em triệt để nhất là gia đình Maria Thúy Nguyễn, bà này đã chỉ huy cả đàn con gái, con dâu, cháu nội, cháu ngoại lít nhít đi lê la khắp Hà Nội. Huấn luyện đứa trẻ thành những công cụ tuyên truyền, cầm băng rôn, khẩu hiệu đả phá chính quyền. Những đứa trẻ ban ngày hò hét ngoài đường với những khẩu hiệu chống phá, tối về vào các trung tâm thương mai mua sắm, sống cuộc sống xa hoa, hưởng thụ do được bao bọc, nuôi dưỡng bởi những tổ chức chống cộng cực đoan.

“Trẻ em như búp trên cành. Biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan”, việc lợi dụng trẻ em để thực hiện cho những mưu đồ xấu xa trong thời gian qua tại Hà Tĩnh là những hành động đáng phê bình, lên án. Mỗi bậc làm cha làm mẹ, những người có trách nhiệm hãy ý thức hơn về vấn đề này. Hãy để những đứa trẻ tại đây có đúng quyền và thực hiện đúng những nghĩa vụ mà chính các em được hưởng.

Ở thế giới văn minh này, xem trọng giáo dục trẻ em, dành những gì tốt nhất cho trẻ em chắc chắn, họ không thể tưởng tượng được rằng, ở Việt Nam, có một nhóm người nhân danh “đấu tranh dân chủ”, “đấu tranh nhân quyền” theo tiêu chuẩn phương Tây không chỉ đem những đứa trẻ đi biểu tình, tự hào về điều đó mà còn đem đứa trẻ ra làm lá chắn sống cho mình đối đầu với chính quyền, công an hoặc giành sự thương cảm từ truyền thông.

Tôi từng được đọc một status trên tường nhà bà Đặng Bích Phượng có bàn về việc nên hay không nên cho trẻ em đi biểu tình và khi đó đã có rất nhiều người Việt, kể cả những “nhà dân chủ” tham gia phân tích, cho biết ở nước ngoài, bố mẹ đứa trẻ sẽ bị dư luận, cộng đồng lên án, thậm chí tước quyền nuôi con, bị xử lý pháp luật…chứng tỏ nội bộ cái gọi là “phong trào dân chủ” này từng được thông não về “quyền trẻ em” nhưng vì động cơ, mục đích chống phá mà họ bất chấp tất cả, thậm chí còn triệt để khai thác làm hình ảnh truyền thông cho “phong trào dân chủ”!!!

Đẩy lên mức độ lợi dụng trẻ em triệt để nhất là gia đình cô Maria Thúy Nguyễn – là bà, mẹ của đàn con, cháu lít nhít, đã đi đầu chỉ huy cả dàn con gái, con dâu, cháu chắt lê la khắp các cuộc biểu tình, khiếu kiện ở Hà Nội, huấn luyện đứa bé giương biển, hô khẩu hiệu chửi bới chính quyền, chụp tấm hình những đứa trẻ dẫm chân lên cờ Tổ quốc, giương cờ vàng để lấy lòng đám Cờ Vàng hải ngoại…Trên facebook mẹ con nhà Thúy Nguyễn này sẽ thấy tràn ngập hình ảnh các đứa trẻ bị tước quyền học hành, nằm vạ vật lề đường bất chấp mưa nắng cùng đối lập với cảnh sống xa hoa, ăn chơi không kém bất cứ gia đình khá giả nào nhờ sự tài trợ và nuôi dưỡng của “cộng đồng chống Cộng” là minh chứng rõ nét cho việc khai thác, lợi dụng trẻ em, xâm phạm quyền phát triển

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Nếu như thế giới phẫn nộ với IS hay các nhóm khủng bố Hồi giáo huấn luyện trẻ em cấm súng, đánh bom tự sát thì những người cha mẹ lợi dụng con đẻ mình làm “lá chắn sống” bảo vệ mình khỏi bị chính quyền xử lý, khai thác hình ảnh để giành sự thương cảm từ cộng đồng, bất chấp tổn thương và ảnh hưởng đến sự phát triển, tương lai của đứa bé thì họ khác gì “khủng bố” đâu, thậm chí có phần ác tâm hơn khi dùng con đẻ của mình trong khi những kẻ khủng bố dùng con người khác. Tôi hoàn toàn đồng tình với nhận xét của người Mỹ trên trong cuộc tranh luận 5 năm trước đây.

Mỗi con người muốn phát triển cần phải học tập, trau dồi tri thức, chỉ có học tập mới giúp chúng ta khôn lớn và trưởng thành hơn, giúp ta có tài năng để làm giàu cho bản thân, gia đình và xã hội. Với những người nghèo khó, việc học là khó khăn, nhưng họ được ưu đãi và trợ cấp thì việc học là điều có thể. Tiếc thay, ngay cả chính những người giàu lại có ý tưởng vớ vẩn đến vậy. Cấm con mình đi học, rồi sau này chúng sẽ lấy kiến thức đâu để làm chủ tương lai của chúng. Hay muốn chúng đi theo vết nhơ do bố mẹ gây ra. Tội nghiệp choi những em bé có bố mẹ là những nhà hoạt động dân chủ tài tình của chúng ta

Trong các vụ tụ tập biểu tình, phản đối Trung Quốc, phản đối chặt cây xanh, “tưởng niệm” Gạc Ma, hải chiến Hoàng Sa… thời gian qua, chúng ta cũng không khó để nhận ra nhiều em nhỏ đã bị một số người, thậm chí là chính cha mẹ của mình lợi dụng tham gia, trưng các băng zôn, biểu ngữ với nội dung đả đảo chính quyền trong khi các em chưa biết được chính quyền là gì? Nhiều em bé nói còn chưa rõ, còn bị bô thế mà cũng hô hào, đả đảo, chẳng biết là đả đảo cái gì? Thật sự khi chứng kiến những hình ảnh đó mà đau lòng, các em còn quá nhỏ để bị người lớn lợi dụng vào những chiêu trò, mục đích chính trị hèn hạ.

Hành động này của đám dân chủ là đáng lên án quá, chúng luôn mồm đi rêu rao khắp nơi về những hành động xấu của đất nước nhưng hãy xem những việc làm của chúng đi, có xứng đáng là một con người yêu nước không, trẻ em mà chúng nó cũng không tha nữa, thủ đoạn của chúng thật là tinh vi và xảo quyệt, không sớm thì muộn chúng mày cũng phải trả giá cho những hành động của mình mà thôi. Không biết mai này khi lớn lên những em bé này có bị mặc cảm về bố mẹ chúng không, làm cha mẹ mà không có đạo đức, không nghĩ về con như vậy thì thật sự là quá khốn nạn đó

Bác Hồ của chúng ta đã nói “ Trẻ em như búp trên cành, biết ăn, ngủ, biết học hành là ngoan. Vậy mà những người không có lương tri nỡ đi hành hạ, đối xử bạo lực với trẻ thơ, những đối tượng này cần phải đưa ra xử lý nghiêm minh nhằm răn đe những kẻ khác để xã hội chúng ta không còn những đứa trẻ bị chính người thân của mình đối xử tệ bạc, để các em được sống trong môi trường lành mạnh, bởi trẻ em là những mầm non tương lai, là thế hệ kế tiếp của đất nước .

Đây là xu hướng để chúng lợi dụng kiếm cơm qua bữa. Gần đây,những hành động xúi giục, đầu độc trẻ em tham gia các hoạt động "hiệp thông, cầu nguyện" trá hình, đầu độc với những thứ văn hóa hận thì cách mạng, hận thù chế độ của các nhà đội lốt dân chủ như Giám mục Nguyễn Thái Hợp trong thời gian qua cần được các cơ quan ban ngành xem xét,xử lý. những hoạt động trên là vi phạm pháp luật Việt Nam, Công ước Quốc tế về quyền trẻ em. Hãy trả lại tuổi thơ cho tịu nhỏ đi mấy anh chị rận ơi

Đám “rận” kia nghĩ rằng, sử dụng trẻ em làm lá chắn sẽ khiến lực lượng chức năng phải chùn chân, không dám ngăn chặn và nếu trong trường hợp bị ngăn chặn thì họ xem đó như là cái cớ để “làm truyền thông”, ghi hình, chụp ảnh vu cáo những người làm nhiệm vụ, vu cáo Việt Nam. Bởi vậy, chúng đang xem đây như là một sự thay đổi quan trọng và là hướng đi mới cho sự phát triển của phong trào “zân chủ” ở trong nước, dù rằng hành động đó chẳng khác nào hành động của những kẻ khủng bố và bị người đời nguyền rủa

Đám dận chủ này thật độc ác,những đứa trẻ thậm chí còn chưa nhận thức rõ được những việc làm của mình là đúng hay sai huống chi là nhận thức về các vấn đề chính trị xã hội.Ấy vậy chúng lại có thể lợi dụng những đứa trẻ ấy để tiêm nhiễm những tư tưởng chống phá.Liệu sau này những tương lai của đất nước có thể phát triển được không đây hả?

Đăng nhận xét