Bài mới nhất

29/03/2017

TẠI SAO PHẢI LÀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM?

Nguồn: Internet

Đa nguyên, đa đảng là vấn đề mà đám "rận chủ" cũng như các thế lực thù địch nước ngoài mong muốn, đối với đám "rận chủ" thì nuôi hy vọng nếu có một Đảng mới được thành lập, thì với công lao chống phá Đảng Cộng Sản Việt Nam trước đó chúng sẽ có một "chân chức sắc" trong đảng mới (mặc dù chúng ta biết đối với những kẻ đã dám phản bội dân tộc, phản bội lại quê hương mình thì chẳng có lý gì lại không tiếp tục phản bội người khác, và đương nhiên sẽ chẳng ai dung nạp hạng người này để rồi chúng lại cõng rắn cắn gà nhà). Về phía các thế lực thù địch nước ngoài (trong đó có Mỹ) vẫn chưa bao giờ nguôi âm mưu thôn tính Việt Nam, và như chúng ta đã biết trong thời điểm hiện nay việc phát động một cuộc chiến tranh xâm lược một quốc gia khác là điều không thể, bởi vậy để phục vụ dã tâm bềnh trướng của mình chúng  đã "đẻ" ra cái gọi là chiến tranh không cần tiếng súng hay còn gọi là "chiến lược diễn biến hòa bình".

Nói nôm na chúng sẽ thông qua các đối tượng phản động trong nước (chính là những kẻ "rận chủ", lũ cẩu nô ngoại bang) để chuyển hóa về tư tưởng người dân các nước xã hội chủ nghĩa, làm cho họ phải có suy nghĩ rằng "phải đa đảng mới dân chủ" và đương nhiên sau khi nhân dân các nước xã hội chủ nghĩa (trong đó có Việt Nam) nếu chấp nhận đa đảng thì ngay lập tức chúng sẽ dựng lên những đảng phái mà chúng hậu thuẫn, từng bước cạnh tranh giành quyền lãnh đạo với Đảng Cộng sản Việt Nam. Và một khi đảng phái của chúng lên nắm quyền thì thông qua những đảng này chúng sẽ hướng lái đất nước hoạt động theo quỹ đạo mà chúng mong muốn, tất cả để phục vụ cho lợi ích quốc gia vốn đang rất già cỗi của chúng. Vậy nên trong các cuộc biểu tình của đám rận chủ thì chúng ta dễ dàng nhận thấy bên cạnh những khẩu hiệu núp bóng "quyền lợi người dân" thì chúng luôn nói xấu Đảng Cộng sản và quy mọi tội lỗi của một số cá nhân làm tội lỗi cho toàn Đảng, đòi lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam độc tài, không vì quyền lợi của người dân, kêu gọi người dân thực hiện đa nguyên, đa đảng.

Vậy một câu hỏi đặt ra, tại sao từ trước đến nay nhân dân Việt Nam chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, như vậy liệu có độc tài hay không? Và liệu rằng đa đảng có dân chủ không? Chúng ta cùng nhau quay trở lại lịch sử Việt Nam trước khi đất nước được giải phóng, trước khi người dân được thoát khỏi kiếp bùn đen nô lệ, và đất nước có những bước phát triển vượt bậc, trở thành một đất nước có nền kinh tế phát triển mạnh mẽ như ngày hôm nay. 

Giai đoạn trước năm 1945 (trong khoảng thời gian Việt Nam ra đời), ở Việt Nam có hàng chục đảng phái như:

Đảng Lập hiến Đông Dương là một chính đảng hoạt động ở Nam Kỳ từ năm 1923 đến khoảng thập niên 1930 thì chấm dứt. Đảng này do Bùi Quang Chiêu, một kỹ sư canh nông, có quốc tịch Pháp, cũng là hội trưởng Hội Trí Tri và chủ bút tờ La Tribune Indochinoise thành lập. Đảng Lập Hiến có lực lượng tham gia chủ yếu là người việt thuộc thành phần giai cấp tư sản dân tộc, đại địa chủ, tri thức tiểu tư sản, một số là binh lính phục vụ trong hàng ngũ quân đội thực dân Pháp. Đảng này hoạt động chủ yếu ở Nam Kỳ.

Đại Việt Dân chính Đảng là tên gọi một chính đảng do nhóm Tự Lực văn đoàn sáng lập, tồn tại từ 1938 đến 1945.

Đại Việt Phục hưng Hội là một tổ chức chính trị hoạt động tại Trung Kỳ từ 1942 đến 1945. Được thành lập vào năm 1942 với chủ trương liên kết với Đế quốc Nhật Bản để gạt ảnh hưởng của Pháp tại Đông Dương, Đại Việt Phục hưng Hội hoạt động cho đến năm 1945 khi Việt Minh thực hiện cuộc đảo chính ngày 19 tháng 8 lật đổ chính phủ Việt Nam Đế quốc.Ngoài ra còn hàng chục đảng phái khác:Việt Nam Quang phục Hội, Đảng Thanh niên Việt Nam, Thanh niên Cao vọng Đảng‎, Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, Tân Việt Cách mệnh Đảng, Việt Nam Quốc dân Đảng, Đông Dương Cộng sản Đảng, An Nam Cộng sản Đảng, Việt Nam Quốc gia Độc lập Đảng, Việt Nam Độc lập Đồng minh Hội, Đảng Cộng sản Việt Nam...

Giai đoạn 1945 đến 1954 có các Đảng như: Đảng Lao động Việt Nam Việt Nam, Đảng Cộng Sản Việt Nam, Quốc dân Đảng, Đại Việt Quốc dân Đảng, Đảng Xã hội Việt Nam, Đảng Dân chủ Việt Nam Việt Nam Độc lập Đồng minh, Hội Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội, Việt Nam Dân chủ Xã hội, Đảng Đảng Dân chủ An Nam Liên minh Dân chủ Hội, Liên hiệp Quốc dân Việt Nam, Bảo hoàng chính đảng Mặt trận Thống nhất Quốc gia ...

Có thể thấy đất nước Việt Nam đã từng tồn tại rất nhiều đảng phái với những mục đích hoạt động khác nhau, nhưng duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam là đã lãnh đạo nhân dân ta đánh đuổi thực dân Pháp, đánh thắng đế quốc Mỹ, dành độc lập tự do cho dân tộc. Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng có một cội nguồn vững chắc tạo nên sức mạnh to lớn cho Đảng là dân tộc; đó là những "đồng bào" tuy chưa phải là đảng viên nhưng vẫn luôn tự hào nói tới "Đảng ta". Và cũng chính vì lý do đó mà cho đến hôm nay hoặc mai sau nữa toàn thể nhân dân Việt Nam vẫn chọn Đảng cộng sản Việt Nam là Đảng lãnh đạo của toàn thể dân tộc. Còn về vấn đề đa đảng, hãy xem chính người Mỹ nói về nước Mỹ, một nước thực hiện chế độ đa đảng, thực chất là thế nào. Họ nói rằng, nước Mỹ là một nước “tự do” người dân tự do biểu tình, chửi bới, báo chí tự do phanh phui những chuyện nhạy cảm, xuyên tạc, bôi xấu lẫn nhau vì sự cạnh tranh của các đảng phái này, nhằm hạ uy tín của đảng phái kia. Nhưng điều đó không phải là bản chất thực sự của dân chủ. Giáo sư trường Đại học bang Indiana, Paul Mishler cho thấy rõ thực chất vấn đề: “Mọi đói nghèo, thất nghiệp, thất học... đều do lỗi của hệ thống, lỗi từ chủ nghĩa tư bản Mỹ gây ra”; “Nước Mỹ tự xưng là đa đảng nhưng thực chất chỉ là một đảng, đó là đảng của chủ nghĩa tư bản, dù là đảng Cộng hòa hay Dân chủ

Và với thực tiễn ở đất nước Mỹ chúng ta có thể khẳng định rằng: thứ nhất, chế độ đa đảng của nước Mỹ “thực chất chỉ là một đảng”, là sự cầm quyền của đảng tư sản; thứ hai, dân chủ ở nước Mỹ là dân chủ tư sản, không phải là dân chủ của đa số, không thực hiện quyền lực thực sự thuộc về nhân dân; thứ ba, thực chất đa đảng đối lập trong xã hội tư bản chỉ nhằm mục tiêu duy nhất là bảo đảm quyền lực cho giai cấp tư sản. Vậy điều chúng ta càn hiện nay không phải là lựa chọn một đảng hay đa đảng, mà là phải thực hiện tốt hơn nữa quyền lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với xã hội. Mỗi công dân Việt Nam, chủ nhân của đất nước phải góp phần xây dựng một Đảng Cộng sản trong sạch vững mạnh, tích cực phát huy truyền thống vốn có, xứng đáng là Đảng lãnh đạo của toàn thể dân tộc Việt Nam.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

17 nhận xét:

vai trò của Đảng và những đóng góp của Đảng trong suốt chiều dài lịch sử là điều không ai có thể chối cãi và phủ nhận được, dưới sự lãnh đạo của Đảng nước ta đã vượt qua 2 đế quốc thực dân hùng mạnh cùng với đó là sự phát triển vượt bậc của kinh tế trong nước để có được cuộc sống như ngày hôm nay, người dân chúng ta đủ hiểu biết để đưa ra lựa chọn cho mình, đừng nên ảo tưởng về một cuộc sống như nước Mỹ như đám rận chủ kia vì đó chỉ là vẻ bề ngoài

Trong suốt chiều dài lịch sử từ khi thành lập đến nay, thì Đảng Cộng sản Việt Nam đã làm tôt vai trò lãnh đạo của mình đấy chứ. Từ việc lãnh đạo toàn dân đánh đuổi 2 đế quốc cho đến việc lãnh đạo thúc đẩy sự phát triển như ngày hôm nay, giữ được môi trường sống hòa bình cho chúng ta bây giờ. Những điều này thì không thể nào chối cãi được. Vậy thì đa đảng làm gì, sao không cùng đảng cộng sản xây dựng đất nước phát triển hơn nữa đi.

Xét theo thời điểm lịch sử thì không có một đảng chính trị nào có thể đảm nhiệm được vai trò giải phóng dân tộc cả. Nên không có Đảng thì sao cách mạng thành công

Sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam là một tất yếu khách quan đã được lịch sử kiểm chứng và nhân dân Việt Nam ủng hộ. Việc quy định vai trò lãnh đạo của Đảng trong Hiến pháp là phù hợp với xu thế khách quan trên thế giới hiện nay. Việc quy định về vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam trong Hiến pháp là một tất yếu khách quan, phù hợp với xu thế phát triển trên thế giới và được đông đảo nhân dân Việt Nam ủng hộ.

Như Bác Hồ đã nói, Đảng ta là Đảng cầm quyền, là lực lượng chính trị duy nhất giữ vai trò lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo hệ thống chính trị và toàn xã hội, có vị trí xứng đáng trong lòng dân tộc Việt Nam suốt gần một thế kỷ qua. Sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là một vấn đề có tính nguyên tắc của cách mạng Việt Nam.

Rõ ràng, đòi đa nguyên, đa đảng chỉ là mưu đồ xấu của một số người nhằm thực hiện mưu đồ chính trị, tham vọng quyền lực đen tối của mình. Họ muốn thông qua đa nguyên, đa đảng để đất nước có biến, khi đó họ sẽ thừa cơ ngóc đầu dậy, với sự giúp đỡ của bên ngoài để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, Nhà nước Việt Nam để đưa họ lên nắm giữ các vị trí quyền lực để thỏa mãn tham vọng cá nhân của mình. Họ đâu có biết rằng, sống trong điều kiện, môi trường đấu đá, tranh giành quyền lực ấy thì cuộc sống của người dân sẽ ra sao? Đất nước bất ổn thế nào? Và nguy cơ về những cuộc xâm lăng từ bên ngoài ẩn hiện ra sao? Đó thực sự là những vấn đề mà người dân sẽ phải đối mặt khi thực hiện đa nguyên, đa đảng để phục vụ cho tham vọng cá nhân của một số người.

Chúng tôi tin Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình .

Trái ngược hẳn với những luận điệu tuyên truyền của các đối tượng phản động thù địch, hiện nay nhân dân Việt Nam vẫn đặt trọn niềm tin vào Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tiếp tục phát huy vai trò lãnh đạo đất nước vượt qua những khó khăn thách thức xây dựng một nước Việt Nam dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh, sánh vai cùng các cường quốc năm châu. Thiết nghĩ, Đảng, Nhà nước ta đang thực hiện chính sách khép lại quá khứ, đoàn kết dân tộc; các đối tượng đã có quá khứ lầm đường lạc lối hãy nên tỉnh ngộ, thấy được thiện chí đó mà chuyển đổi tư tưởng chống đối, đừng suốt ngày “gào thét” ra những lời sặc mùi phản động có hại cho dân tộc, cho tổ quốc, mà hãy để tâm trí và sức lực đóng góp cùng xây dựng quê hương đất nước ngày một giàu đẹp.

Nếu Việt Nam thực hiện đa nguyên đa đảng dưới sự bảo trợ dung túng của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch thì chắc một điều các tổ chức, Đảng phái chính trị phản động tay sai của chúng sẽ đẩy mạnh các hoạt động chống phá cách mạng ta. Lúc đó, đất nước sẽ rơi vào hỗn loạn, cản trở sự phát triển của cả dân tộc. Sự mất ổn định vẫn diễn ra ở nhiều nước đa nguyên đa đảng như Phi-lip-pin, In-đô-nê-xi-a, Thái Lan ... đó là bức tranh thực tế để Việt Nam thấy và rút ra bài học kinh nghiệm. Việt Nam không chấp nhận đa nguyên đa đảng vì đây là thủ đoạn thâm hiểm của chiến lược DBHB của chủ nghĩa đế quốc và thế lực thù địch nhằm chống phá cách mạng Việt Nam.

Với Việt Nam thực hiện mô hình một đảng lãnh đạo vẫn là có hiệu quả nhất, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của đất nước Việt Nam, là nguyện vọng rộng rãi của nhân dân Việt Nam. Ở Việt Nam, trong suốt 85 năm qua kể từ khi ra đời đến nay, Đảng Cộng sản đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam qua muôn vàn thác ghềnh, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Có được những thành tựu vẻ vang ấy, trước hết và chủ yếu là do Đảng đã nhập thân vào dân tộc, hy sinh vì lợi ích dân tộc và đem lại độc lập, thống nhất đất nước.

không chỉ về lý luận mà ngay cả thực tiễn cũng chỉ ra rằng đối với nhân dân việt nam thì đảng cộng sản mới là lực lượng lãnh đạo phù hợp duy nhất. trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng không có nghĩa rằng đó là lựa chọn sai lầm của người dân việt nam.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

cái gọi là “lực lượng chính trị mới” mà các thế lực thù địch tuyên truyền muốn thay Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo đất nước ta là lực lượng của các thế lực thù địch ủng hộ, nuôi dưỡng, cung cấp tài chính, ủng hộ về chính trị, quân sự, ngoại giao; là tổ chức ô hợp gồm đại diện của các lực lượng có thù hận với cách mạng, có tội ác với nhân dân, là những kẻ muốn lợi dụng dân tộc ta làm lá bài chính trị để phục vụ lợi ích vị kỷ của chúng. Việc tuyên truyền, xuyên tạc, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam với Nhà nước và xã hội của các thế lực thù địch để dọn đường dư luận, gây chia rẽ trong nội bộ nhân dân ta, trong xã hội ta, đồng thời chúng cũng ra sức tranh thủ sự ủng hộ của các thế lực phản động quốc tế để gây sức ép, áp đặt các điều kiện với chúng ta... để từng bước vô hiệu hóa sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Như vậy, có thế thấy rõ “lực lượng chính trị mới” mà họ tuyên truyền muốn nắm quyền lãnh đạo Nhà nước và xã hội không phải vì nước, vì dân; mà vì quyền lợi, vì thù hận giai cấp vô sản, cụ thể là giai cấp công-nông, vì mục tiêu chính trị phản động.

Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo Nhà nước và xã hội là sự lựa chọn sáng suốt của lịch sử. Việc Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo cách mạng Việt Nam là sứ mệnh lịch sử mà dân tộc, giai cấp công nhân, nhân dân lao động trao cho Đảng. Lịch sử đã minh chứng, trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, các phong trào yêu nước Việt Nam đã phát triển rất mạnh mẽ, sôi nổi nhưng đều thất bại, nhiều nhà yêu nước muốn tìm đường cứu nước, cứu dân tộc khỏi ách nô lệ, lầm than của thực dân, đế quốc nhưng đều không thành. Việt Nam cộng hòa thì làm tay sai cho giặc. Ngay từ khi ra đời, Đảng Cộng sản Việt Nam đã được nhân dân ta, dân tộc ta hết lòng ủng hộ, một lòng tin theo Đảng. Trong suốt tiến trình cách mạng đầy khó khăn, gian khổ, hàng vạn đảng viên cộng sản đã hy sinh trong ngục tù của thực dân, đế quốc, nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tuyệt đối trung thành với mục tiêu, lý tưởng cách mạng vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. chỉ có duy nhất Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo được cách mạng Việt Nam, đưa đất nước đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ, thống nhất Tổ quốc

Trước khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, ở Việt Nam đã từng tồn tại một số tổ chức như: Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên do lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập năm 1925 là tổ chức yêu nước và cách mạng đầu tiên chủ trương làm cách mạng giải phóng dân tộc và cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam. Hay Tân Việt Cách mệnh Đảng cũng là một tổ chức yêu nước và cách mạngtheo đường lối của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên. Ngoài ra, còn có một bộ phận giai cấp tiểu tư sản chủ trương dương ngọn cờ tư tưởng tư sản để tập hợp quần chúng xung quanh Việt Nam Quốc dân Đảng (12-1927), song do bất lực, nên sau bạo động Yên Bái, Việt Nam Quốc dân Đảng đã tan rã, theo đó mà ngọn cờ phản đế, phản phong, ngọn cờ giải phóng dân tộc đã chuyển hẳn về tay giai cấp vô sản Việt Nam. Vì vậy, yêu cầu khách quan khi đó là giai cấp vô sảnViệt Nam phải được tiếp thu chủ nghĩa Mác-Lênin để trở thành giai cấp đảm nhiệm sứ mệnh lãnh đạo cách mạng. và đó là Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động

nói tôi làm được thế này tôi làm được thế kia thì rất dễ, còn làm được hay không là một chuyện khác. Thực tế đó là minh chứng sinh động và thuyết phục để khẳng định, lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam “là sự lựa chọn của chính lịch sử, sự lựa chọn đã dứt khoát từ năm 1930 với sự ra đời của Đảng ta trong lúc các phong trào cứu nước từ lập trường Cần Vương đến lập trường tư sản, tiểu tư sản, qua khảo nghiệm lịch sử đều lần lượt thất bại”; theo lôgic như vậy thì, chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới là chính đảng duy nhất có đủ năng lực lãnh đạo thành công cách mạng xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

Thế mà các thế lực thù địch, phản động vẫn cố tình xuyên tạc trắng trợn chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh và cho rằng: “Đảng Cộng sản Việt Nam đã hết vai trò lịch sử”(?!), “không còn đủ khả năng để độc quyền lãnh đạo đất nước” (?!) để phủ nhận vị trí, vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chúng ra sức tuyên truyền, kích động, đòi đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, đòi phi chính trị hóa lực lượng vũ trang; đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 1992, xây dựng bộ máy nhà nước theo học thuyết tư sản “tam quyền phân lập”... nhưng chúng tôi ai cũng biết rằng chỉ có Đảng người đã giúp dân thoát khỏi sự tàn ác của chế độ thực dân, đế quốc, và tôi vẫn tin Đảng

Đăng nhận xét