Bài mới nhất

12/03/2017

Tôn giáo và chính trị

Hoa đất
Giáo hội có thể hoạt động chính trị yêu nước

Liên quan đến sự cố môi trường ở các tỉnh miền Trung, giáo hội Thiên chúa đang thể hiện những bộ mặt hết sức khác biệt. Bên cạnh xu thế chung sức cùng chính quyền khắc phục hậu quả, sớm ổn định đời sống của người dân thì một số đấng chủ chăn như Linh mục Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục (Nghệ An), Trần Đình Lai (Hà Tĩnh) và Hoàng Anh Ngợi (Quảng Bình)… luôn có một trạng thái đối nghịch với chính quyền. Đó là tâm lý hiếu chiến, kích động con chiên cùng chống lại chủ trương, đường lối chính sách của Nhà nước, phá hoại sự bình yên của người dân.

Nguy hiểm hơn, nhiều đối tượng ngoài nước xem đây là thời cơ để lan tỏa hiệu ứng, tập hợp lực lượng, kích động xu thế đối trọng với chính quyền tiến tới xóa bỏ chế độ XHCN ở Việt Nam. Điều này phù hợp với âm mưu mà tổ chức phản động lưu vong Việt Tân ấp ủ bấy lâu nay. Quay trở lại lịch sử, đây là điều không mới nếu không nói là xưa như trái đất. Một lần nữa, chúng ta cần nhận rõ âm mưu này và không được chủ quan, mất cảnh giác trong bối cảnh thế tục hóa tôn giáo đang diễn ra mạnh mẽ trong giai đoạn hiện nay.

Trước hết, trong quan hệ với tổ chức Giáo hội Thiên chúa, Nhà nước luôn luôn giữ vị trí người bảo hộ về pháp lý, người giúp đỡ tạo điều kiện cho các tôn giáo và các tín đồ của họ thực hiện được nghĩa vụ quyền lợi của người công dân và của người có tôn giáo. Thông qua hệ thống pháp luật, Nhà nước luôn luôn tạo điều kiện để đồng bào, chức sắc các tôn giáo có thể và cần phải tham gia các hoạt động chính trị xã hội yêu nước, kể cả việc những đại biểu ưu tú của các tôn giáo có thể tham gia các cơ quan dân cử, tham gia Mặt trận Tổ quốc. Như vậy, giáo dân có quyền khiếu kiện Formosa nhưng không phải bằng những hành vi thiếu pháp luật, kích động bạo lực như trong thời gian vừa qua.

Căn cứ vào yêu cầu của Giáo luật và quan điểm của Tòa Thánh Vatican về việc “các tu sĩ chức sắc không được can dự vào các hoạt động chính trị thế tục”, có thể nhận thấy những hoạt động cực đoan của các chức sắc Thiên chúa giáo thời gian qua đã không còn là hoạt động tôn giáo đơn thuần. Nhiều đối tượng đã công khai móc nối, nhận sự chỉ đạo và tài chính từ bên ngoài để cổ vũ cho các hoạt động chống đối bên trong. Suy cho cùng, mục đích chính trị trong việc lợi dụng khiếu kiện Formosa đã rõ. Đấy là sự đi ngược lại với quan điểm của Tòa Thánh.

Tuy vậy, các đối tượng này vẫn xuyên suốt “ngụy trang”, che đậy mục đích động cơ cá nhân với quan điểm biểu tình chống Formosa là thể hiện lòng yêu nước trong các hoạt động chính trị xã hội của đông đảo các tín đồ chức sắc. Điều này liệu có hợp lý khi chính họ đã chà đạp lên lợi ích quốc gia dân tộc, gây bất ổn tình hình chính trị trong nước từ các hoạt động kích động khiếu kiện của mình. Bởi giáo huấn “người Công giáo tốt trước hết phải là người công dân tốt” đang bị các đối tượng cố tình quên lãng. Bởi không chỉ Công giáo mà bất cứ tôn giáo nào cũng đều nằm trong cộng đồng dân tộc và trong một quốc gia nhất định. Do đó, những người hoạt động tôn giáo, bên cạnh việc hành đạo phải tôn trọng pháp luật của Nhà n­ước Việt Nam.

Gần đây nhất, năm 1998, chính quyền Mỹ đã cho ra đời đạo luật HR 2431 “Luật tự do tôn giáo quốc tế”, luật này cho phép Tổng thống Mỹ áp dụng 8 biện pháp ngoại giao, 7 biện pháp kinh tế để trừng phạt một n­ước, khi n­ước đó bị xác định là “vi phạm tự do tôn giáo”. Như­ vậy, nhiều vấn đề tôn giáo trở thành một nhân tố nằm trong đường lối chính trị, ngoại giao của Mỹ. 

Nhận diện về hoạt động lợi dụng tôn giáo để thực hiện âm mưu thay đổi chế độ chính trị là vấn đề không mới. Vì vậy, để đảm bảo tôn giáo đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH, Đảng Nhà nước Việt Nam cần thực hiện chính sách bình đẳng, tự do tôn giáo, vừa kiên quyết đấu tranh bóc tách mặt phản động, ngăn chặn các hoạt động hỗ trợ cho các đối tượng chống đối trong nước từ bên ngoài; phản kích, vô hiệu hoá các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Nhà nư­ớc ta, kích động tư­ tư­ởng, hoạt động chống đối từ bên trong của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo.

Hot!

Từ khóa SEO:

29 nhận xét:

càng ngày một số chức sắc công giáo ở việt nam càng có nhiều biểu hiện quan tâm một cách quá mức đến chính trị, đến nỗi mà họ không những có những hành động vượt quá nhiệm vụ của một đức cha, mà còn là thái quá, thậm chí là phạm pháp nữa.

Liên quan đến sự cố môi trường ở các tỉnh miền Trung, giáo hội Thiên chúa đang thể hiện những bộ mặt hết sức khác biệt. Tại sao lại vậy và nó thật sự nguy hiểm chúng ta cần nêu cao cảnh giác cũng như nhận diện những âm mưu xấu của các kẻ chống đối dựng lên, có như vậy với có được sự bình yên và hạnh phúc được.

Qua bài viết của tác giả chúng ta nhận thấy rằng "để đảm bảo tôn giáo đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH, Đảng Nhà nước Việt Nam cần thực hiện chính sách bình đẳng, tự do tôn giáo, vừa kiên quyết đấu tranh bóc tách mặt phản động, ngăn chặn các hoạt động hỗ trợ cho các đối tượng chống đối trong nước từ bên ngoài" điều quan trọng hiện nay là cá giáo dân cần biết đâu là đúng đâu là sai tránh để cho các vị linh mục cũng như các người có sức ảnh hưởng vạch ra những con đường xấu.

vấn đề tôn giáo và chính trị luôn là vấn đề nóng được các quốc gia quan tâm, nhất là đối với Mỹ chúng luôn lợi dụng vấn đề tự do tôn giáo để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác, trong quá khứ Mỹ đã từng gây là chiến tranh cho nhiều nước, nhiều quốc gia rơi vào tình trạng khốn khó, và nó đang được thực hiện ở nước ta với liên tiếp những cuộc biểu tình của giáo dân lợi dụng sự cố môi trường biển vừa qua, chúng ta cần lên tiếng đúng lúc trước khi quá muộn

gần đây chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy những gì mà công giáo đang làm đang đi ngược lại với chính giáo lí, lời dậy của chúa, còn với pháp luật thì họ đang thể hiện sự thách thức của mình, giáo dân họ có thực sự muốn vậy hay là đang bị ép buộc theo nếu không sẽ bị các vị linh mục gây khó dễ, mọi người hãy lên tiếng bảo vệ cái đúng đừng im lặng như vậy nữa, vì chính cuộc sống của chúng ta, đừng tiếp tục tiếp tay cho lũ bán nước này nữa

Nhận diện về hoạt động lợi dụng tôn giáo để thực hiện âm mưu thay đổi chế độ chính trị là vấn đề không mới. Vì vậy, để đảm bảo tôn giáo đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH, Đảng Nhà nước Việt Nam cần thực hiện chính sách bình đẳng, tự do tôn giáo, vừa kiên quyết đấu tranh bóc tách mặt phản động, ngăn chặn các hoạt động hỗ trợ cho các đối tượng chống đối trong nước từ bên ngoài; phản kích, vô hiệu hoá các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Nhà nư­ớc ta, kích động tư­ tư­ởng, hoạt động chống đối từ bên trong của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo.

Mối quan hệ giữa tôn giáo và chính trị luôn đ­ược xem là vấn đề phức tạp, tế nhị, tinh vi và nhạy cảm. Trong bối cảnh toàn cầu hóa, hội nhập quốc tế diễn ra mạnh mẽ, tôn giáo với tư cách là thực thể xã hội có tác động nhiều mặt đến đời sống chính trị, xã hội của mỗi quốc gia cũng không thể đứng ngoài xu thế này. Vì vậy, các thế lực thù địch đứng đầu là Mỹ xem đây là “thời cơ vàng” để đẩy mạnh chiến lược diễn biến hòa bình nhằm xóa bỏ chế độ XHCN ở Việt Nam mà biểu hiện rõ nét là tìm cách “chính trị hóa tôn giáo” để từ đó làm cơ sở cho các hoạt động chống phá cách mạng nước ta.

Việt Nam là một n­ước có nhiều tôn giáo và tín ng­ưỡng khác nhau, tín đồ các tôn giáo ở Việt Nam đều bình đẳng và tự do hành đạo, Nhà nư­ớc Việt Nam luôn tôn trọng tự do tín ngưỡng và tự do không tín ng­ưỡng, không và ch­ưa bao giờ cản trở hoạt động tôn giáo. Đư­ơng nhiên, bất cứ tôn giáo nào cũng đều nằm trong cộng đồng dân tộc và trong một quốc gia nhất định. Do đó, những người hoạt động tôn giáo, bên cạnh việc hành đạo phải tôn trọng pháp luật của Nhà n­ước Việt Nam.

Tự do tôn giáo trong khuôn khổ các quyền con người cơ bản trở thành một trong những vấn đề gây tranh cãi gay gắt ở các diễn đàn đa phương và trong nhiều mối quan hệ song phương. Cho dù có sự thống nhất tương đối về mặt ngôn ngữ, nhưng không có sự đồng thuận về bản chất và giới hạn của quyền tự do tôn giáo cá nhân, cũng như cách áp dụng trong từng trường hợp cụ thể. Vì thế trên thực tế, vấn đề tự do tôn giáo trở thành công cụ chính trị để một quốc gia có thể phê phán tính chính đáng của một chính phủ khác hoặc tạo cớ để can thiệp.

Không ai phủ nhận được tình hình chung là đang có sự phục hồi, phát triển mạnh mẽ của các hình thức tín ngưỡng, tôn giáo; song, đáng lo ngại hơn là trong thời đại ngày nay, tôn giáo có liên quan chặt chẽ đến những cuộc xung đột dân tộc, sắc tộc đang diễn ra ở nhiều nơi trên thế giới. Mặt khác, hiện trạng ấy còn biểu hiện vai trò, ảnh hưởng của tôn giáo trong việc bảo lưu, giữ vững bản sắc văn hóa của từng cộng đồng dân tộc trước xu thế khu vực hoá, quốc tế hoá ngày càng diễn biến nhanh và tác động sâu sắc trong đời sống đương đại.

Sự thực, đặt trong bối cảnh chính trị - xã hội hiện nay, vai trò của tôn giáo và tín ngưỡng, nhất là riêng đối với tôn giáo đang được nhận thức lại theo hướng đúng đắn, toàn diện hơn. Cụ thể, tôn giáo không chỉ là "thuốc phiện của nhân dân"; mà còn là "trật tự tinh thần của một thế giới không có trật tự", "trái tim của một thế giới không có trái tim". Tức là phải nhận ra cả hai mặt tiêu cực và tích cực của tôn giáo và tín ngưỡng; không chỉ nhận thức những vấn đề đó từ góc độ phản ánh ý thức xã hội, mà cần phải đánh giá đúng cả từ hướng hiện tượng xã hội; được xem xét theo quan điểm biện chứng duy vật, lịch sử - cụ thể; để xử lý mối quan hệ giữa chính trị với tôn giáo, giữa tôn giáo với các tôn giáo, giữa tôn giáo với các khía cạnh nội tại và các mối quan hệ khác một cách khoa học, có giá trị thực tiễn hơn

Tôn giáo hoàn toàn có thể tham gia hoạt động chính trị, thể hiện sự quan tâm của mình đến chính trị của đất nước, và điều này thật sự rất tốt. Tuy nhiên, sự quan tâm đó nếu vì lòng yêu nước thì chả sao, nhưng những linh mục trong công giáo được nhắc đến ở đây lại ngược lại, họ kích động giáo dân chống đối chính quyền.

Nhận diện về hoạt động lợi dụng tôn giáo để thực hiện âm mưu thay đổi chế độ chính trị là vấn đề không mới. Vì vậy, để đảm bảo tôn giáo đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH, Đảng Nhà nước Việt Nam cần thực hiện chính sách bình đẳng, tự do tôn giáo, vừa kiên quyết đấu tranh bóc tách mặt phản động, ngăn chặn các hoạt động hỗ trợ cho các đối tượng chống đối trong nước từ bên ngoài; phản kích, vô hiệu hoá các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Nhà nư­ớc ta, kích động tư­ tư­ởng, hoạt động chống đối từ bên trong của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo.

Các tôn giáo xuất hiện là để hướng tới sự ấm no hạnh phúc cho mọi người. Nhưng có thể thấy hiện nay một số đối tượng lợi dụng thiên chúa giáo để tuyên truyền những quan điểm chống đối lại Đảng và Nhà nước ta, đi ngược lại với luật pháp Việt Nam. Điều này là không thể chấp nhận và cần được pháp luật trừng trị nghiêm khắc.

Liên quan đến sự cố môi trường ở các tỉnh miền Trung, giáo hội Thiên chúa đang thể hiện những bộ mặt hết sức khác biệt. Bên cạnh xu thế chung sức cùng chính quyền khắc phục hậu quả, sớm ổn định đời sống của người dân thì một số đấng chủ chăn như Linh mục Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục (Nghệ An), Trần Đình Lai (Hà Tĩnh) và Hoàng Anh Ngợi (Quảng Bình)… luôn có một trạng thái đối nghịch với chính quyền. Đó là tâm lý hiếu chiến, kích động con chiên cùng chống lại chủ trương, đường lối chính sách của Nhà nước, phá hoại sự bình yên của người dân.
Và sự mất ổn định ở các khu vực giáo phận chủ yếu là do các linh mục có tư tưởng lệch lạc, và kích động bà con giáo dân

Thời gian gần đây tại các giáo sứ, giáo phận Vinh là nơi mà gây ra sự mất ổn định về chính trị. Các thành viên của Việt tân đội lốt linh mục kích động bà con giáo dân đứng ra biểu tình, xuyên tạc các chính sách của nhà nước. Nhưng bản chất đằng sau tất cả những sự việc này là tài chính mà các tổ chức phản động tài trợ.

hoạt động lợi dụng tôn giáo để thực hiện âm mưu thay đổi chế độ chính trị là vấn đề không mới. Vì vậy, để đảm bảo tôn giáo đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng CNXH, Đảng Nhà nước Việt Nam cần thực hiện chính sách bình đẳng, tự do tôn giáo, vừa kiên quyết đấu tranh bóc tách mặt phản động, ngăn chặn các hoạt động hỗ trợ cho các đối tượng chống đối trong nước từ bên ngoài; phản kích, vô hiệu hoá các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc, vu cáo Nhà nư­ớc ta, kích động tư­ tư­ởng, hoạt động chống đối từ bên trong của các thế lực thù địch lợi dụng tôn giáo.

trong quan hệ với tổ chức Giáo hội Thiên chúa, Nhà nước luôn luôn giữ vị trí người bảo hộ về pháp lý, người giúp đỡ tạo điều kiện cho các tôn giáo và các tín đồ của họ thực hiện được nghĩa vụ quyền lợi của người công dân và của người có tôn giáo. Thông qua hệ thống pháp luật, Nhà nước luôn luôn tạo điều kiện để đồng bào, chức sắc các tôn giáo có thể và cần phải tham gia các hoạt động chính trị xã hội yêu nước, kể cả việc những đại biểu ưu tú của các tôn giáo có thể tham gia các cơ quan dân cử, tham gia Mặt trận Tổ quốc. Như vậy, giáo dân có quyền khiếu kiện Formosa nhưng không phải bằng những hành vi thiếu pháp luật, kích động bạo lực như trong thời gian vừa qua.

Là con Chúa, không được phép làm chuyện phản lại luật pháp chính đáng được quy định bởi chính quyền, bởi luật pháp của mỗi quốc gia nhằm lợi ích chung của con người hay sự trật tự trong tổ chức xã hội. Còn theo Thánh Tôma Aquinô, luật pháp công chính là nhằm xây dựng và bảo vệ công ích như hòa bình, công lý xã hội. Khi mang tính cách công chính như thế, công quyền và luật pháp xã hội phản ảnh ý định của Thiên Chúa và các lề luật vĩnh hằng của Ngài... Sự bất tuân luật pháp công chính là tội, và đó là tội trọng. Vì hành động ấy nguy hại cho công lý, bác ái xã hội và phản nghịch ý định tốt đẹp của Thiên Chúa. Do đó, sự cuồng tín mới đích thực là một tội ác nguy hiểm và đáng sợ nhất vì kẻ cuồng tín không biết hối hận. Vì vậy, kích động chủ nghĩa tôn giáo cực đoan đã trở thành chủ nghĩa vô nhân đạo.

Thiên chúa giáo là tôn giáo toàn cầu, có mặt ở nhiều quốc gia trên thế giới, nhưng tôi tin ở bất kỳ quốc gia nào tôn giáo không thể là lực lượng đi ngược lại với lợi ích tổ quốc trừ một số trở thành lực lượng đối lập đòi ly khai tách khỏi cộng đồng quốc gia dân tộc hoặc thực hiện các hoạt động chống phá mà vẫn thường núp dưới danh nghĩa bảo vệ nước Chúa. Tôn giáo là một thực thể của xã hội, do đó nó không thể nằm ngoài xã hội, nằm ngoài Nhà nước. Tôn giáo là một thực thể của xã hội do đó nó sẽ phải chịu sự quản lý của Nhà nước, của xã hội. Không thể có tự do tôn giáo một cách tuyệt đối.

“Sống phúc âm giữa lòng dân tộc”, “người công giáo tốt cũng là người công dân tốt”, “tốt đời đẹp đạo” là đường hướng, phương châm hoạt động của Giáo hội Công giáo Việt Nam. Những người công giáo là người hiểu hơn ai hết điều này. Thế nhưng họ đã thực hiện đúng phương châm, đường hướng hoạt động ấy của Giáo hội hay chưa. Câu trả lời rõ ràng là chưa, thậm chí còn đi ngược lại với đường hướng, phương châm hoạt động của Giáo hội. Liệu chăng họ không coi pháp luật ra cái gì cả và coi đó là việc làm bình thường vì chúa.

Sống tốt đời đẹp đạo và sống phúc âm trong lòng dân tộc là hành động như những kẻ côn đồ thế này đấy sao? Pháp luật không xử lý nghiêm những kẻ đang hoang tưởng rằng họ có quyền đứng trên những quy định của pháp luật thì không biết hậu quả sau này sẽ tạo tiền lệ cho chúng phá hoại nhiều hơn và ở những vị trí quan trọng hơn. Đây nhu là một phép thử phản ứng của những kẻ đứng đầu chỉ đạo ở phía sau để xem chính quyền và pháp luật sẽ làm như thế nào đây mà

Tôn giáo có tác động ru ngủ, bởi vì tác dụng ru ngủ là chức năng xã hội chung của mọi tôn giáo. Các thế lực xấu lợi dụng tôn giáo chính là chú trọng lợi dụng tác dụng ru ngủ của tôn giáo đối các tín đồ. Sự ru ngủ của tôn giáo, là lợi dụng sự kém hiểu biết của con người về thế giới tự nhiên, cho rằng mọi đau khổ trong đời sống xã hội và những đau khổ của kiếp người đều do số mệnh, do một thế lực siêu nhiên chi phối. Do vậy, tôn giáo đã khuyên răn mọi người gửi gắm những ước mơ thoát khỏi khổ đau và ảo tưởng tôn giáo, và thiên đường ở kiếp sau. Ở đó mỗi người sẽ tìm thấy sự giải thoát của mọi khổ đau và có được sự an ủi về tinh thần trong thế giới ảo tưởng của tôn giáo. Chức năng ru ngủ của tôn giáo đã được các thế lực xấu lợi dụng.

Với vai trò là linh mục, đó cũng là vai trò của một người “chăn chiên”, có nhiệm vụ ngày đêm chăm lo đời sống tinh thần cho bầy chiên của mình. Trong trách nhiệm ấy, các linh mục Phê rô Hoàng Anh Ngợi, Nguyễn Ngọc Nam Phong, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục phải phát hiện ra những “con chiên đi lạc” để tìm về và không để con chiên ấy “đi lạc lối” nữa. Mỗi người theo tôn giáo nói chung và theo Công giáo nói riêng đều có niềm tin về tôn giáo của họ. Niềm tin ấy gắn chặt với cuộc sống hàng ngày của họ. Xem ra nản quá đi

Trong đời sống tinh thần của mỗi giáo dân Công giáo, linh mục phụ trách xứ có vai trò quan trọng trong việc coi sóc đời sống tinh thần, hướng dẫn họ thực hành lễ nghi tôn giáo và chuyên tâm thực hiện tốt những lời răn dạy của Thiên Chúa. Để làm được điều ấy, trước hết các linh mục phụ trách giáo xứ phải là những người gương mẫu, thấm nhuần những giáo huấn trong kinh thánh và đem những lời ấy như những thông điệp tốt đẹp về cách sống đến với mỗi giáo dân. Thật đáng buồn khi chứng kiến những tên “đội lốt” Linh mục gây ra bao sóng gió cho đất nước, điểm qua một số gương mặt thân quen như Linh mục Nguyễn Văn Lý, Linh mục Nguyễn Thái Hợp, linh mục Nguyễn Văn Phượng, Nguyễn Ngọc Nam Phong, Nguyễn Văn Thật… và nhiều vị đao to búa lớn khác.

các đối tượng này vẫn xuyên suốt “ngụy trang”, che đậy mục đích động cơ cá nhân với quan điểm biểu tình chống Formosa là thể hiện lòng yêu nước trong các hoạt động chính trị xã hội của đông đảo các tín đồ chức sắc

Tất cả những gì mà các vị linh mục Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Phan Đình Giáo kêu gọi bà con giáo dân xứ Mành Sơn, Phú Yên, Cẩm Trường, Song Ngọc “hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho quốc thái dân an” là như vậy đấy. Khi mới nghe tin về việc các giáo xứ Mành Sơn, Phú Yên, Cẩm Trường, Song Ngọc tổ chức “hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho quốc thái dân an” tôi cứ nghĩ rằng, lễ cầu nguyện này không được như các cụ ngày xưa vẫn thường làm để cầu cho quốc thái dân an thì chí ít cũng phải bằng một phần.

Với nhiều người, hai linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục chẳng khác nào là những vị linh mục tôn thờ bạo lực, những vị núp bóng thầy tu để kích động cho các hành vi chống phá chính quyền, chống phá Nhà nước. Vậy nhưng, nhà thờ Thái Hà lại đang tổ chức “thánh lễ cầu nguyện” cho những con người này. Phải chăng, nhà thờ Thái Hà giờ đây đã trở thành điểm tụ tập lý tưởng cho những kẻ côn đồ, là nơi cổ súy cho các hành vi bạo lực, chống phá Nhà nước?

Nguyễn Văn Lý đã rất lưu manh khi lợi dụng sự kiện công ty Formosa xả thải trái phép ra vùng biển miền Trung của Việt Nam để tuyên truyền xuyên tạc chủ trương, đường lối chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước; vu cáo, bôi nhọ các đồng chí lãnh đạo cấp cao; lôi kéo, tụ tập, kích động quần chúng nhân dân tham gia vào các hoạt động chống phá chính quyền nhân dân. Đặc biệt, tại các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình dưới sự chỉ đạo của một số đối tượng chống đối như: linh mục Nguyễn Đình Thục, linh mục Đặng Hữu Nam, giám mục Nguyễn Thái Hợp đã chỉ đạo, lôi kéo, tụ tập, kích động giáo dân tại các giáo xứ Phú Yên, giáo xứ Mành Sơn (thuộc giáo phận Vinh) và giáo xứ Song Ngọc nhằm tiến hành biểu tình, hiệp thông; treo các băng rôn, khẩu hiệu có nội dung tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước, tiến hành các hoạt động gây rối an ninh trật tự.

Đăng nhận xét