Bài mới nhất

30/03/2017

VỈA HÈ THÀNH PHỐ HÒ CHÍ MINH - VỈA HÈ QUẢNG BÌNH

Người dân TP Đồng Hới (Quảng Bình) cùng lực lượng chức năng lập lại vỉa hè
Chiến dịch "dành lại vỉa hè cho người đi bộ" có lẽ là vấn đề thu hút được sự chú ý của đông đảo dư luận trong những tuần vừa quá. Địa phương đầu tiên thực hiện chiến dịch này là đô thị đông dân nhất Việt Nam - Tp Hồ Chí Minh. Cũng chính vì đông dân (đông đảo hộ kinh doanh) nên đã có nhiều ý kiến trái chiều xoay quanh sự việc này, tất nhiên đa phần người dân đồng tình ủng hộ vì quyền lợi của họ được đảm bảo, tuy nhiên thì vẫn còn có một bộ phận nhỏ người dân có thái độ bất hợp tác và tỏ ra không bằng lòng với chiến dịch này, họ cho rằng việc làm này không hợp lý, gây ảnh hưởng đến kinh tế gia đình mình, thậm chí có người còn thắp hương vái mấy lực lượng chức năng, nhằm ngăn cản họ tháo dỡ những công trình lấn chiếm vìa hè...

Đó là câu chuyện đầu cầu Tp Hồ Chí Minh. Hưởng ứng chiến dịch trên tỉnh Quảng Bình cũng đã tiền hành dành lại vỉa hè cho người đi bộ. Các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Bình đã ra quân tuyên truyền đến người dân, đặc biệt là các hộ kinh doanh, buôn bán trên các tuyến đường của thành phố không được lấn chiếm vỉa hè, lòng đường gây mất an toàn giao thông. Và với sự ủng hộ của đông đảo người dân vỉa hè đã được lấy lại cho người đi bộ một cách nhanh chóng, nhẹ nhàng không "to chuyện" như TP Hồ Chí Minh. 

Cùng một "chiến dịch" nhưng thực tế cách đón nhận người dân buôn bán, kinh doanh ở hai địa phương lại có sự khác nhau, một bên là sự yên bình của TP Đồng Hới (Quảng Bình) và một bên là sự "náo nhiệt" của TP Hồ Chí Minh. Phải chăng các hộ kinh doanh "mặt tiền" Quảng Bình khi bị tháo dỡ bậc thang, biển quảng cáo, thậm chí là bị thu dữ thì lợi ích của họ không bị ảnh hưởng, phải chăng họ muốn từ bỏ một khoảng không gian "có lợi" cho bản thân mình? Rõ ràng đây là sự khác nhau về "ý thức", ai chẳng muốn kinh doanh, chẳng muốn thò tấm biển quảng cáo của mình thêm chút để thu hút sự chú ý, chẳng muốn có thêm không gian để kinh doanh, nhưng người dân Quảng Bình họ nhận thức được bên cạnh lợi ích cá nhân còn lợi ích của cả cộng đồng, họ biết rằng nếu người khác cũng như mình thì có lẽ đường xá sẽ ngôn ngang, thiếu quy cũ, sẽ lại có những trường hợp người đi bộ vì không có làn đường dành cho riêng mình đành chọn cách đi dưới lòng đường để rồi tai nạn chợt đến...

Từ bỏ một thói quen, một lối sống là điều không dễ, nhưng từ bỏ để có cuộc sống tốt hơn cho mình mà mọi người thì đó là điều chúng ta nên làm. Chúng ta đã từng được nghe câu chuyện lấy vợ, lấy chồng cùng huyết thống, khám chữa bệnh bằng thầy mo mà không phải bằng thuốc của bà con đồng bào dân tộc thiểu số, rồi hiến tế....chính chúng ta đã từng chê họ lạc hậu và vận động họ từ bỏ một thói quen, một hủ tục của dân tộc mình, vậy thì không lý do nào ngăn cản chúng ta từ bỏ thói que lấn chiếm vỉa hè, những cô bán hàng rông sẽ có những khu chợ riêng tương tự singgapore, cuộc sống họ có thể sẽ ổn định hơn rất nhiều nếu khách hàng cùng tập trung tại một địa điểm, còn chúng ta, một xã hội văn minh hơn, nơi có có những con đường xanh, sạch, đẹp là điều mà chúng ta sẽ nhận được từ hiệu quả của "chiến dịch" này

CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

12 nhận xét:

Cùng một "chiến dịch", cùng một hành động như nhau, ấy vậy mà phản ứng cũng như cách tiếp cận của mỗi nơi, mỗi người lại khác nhau. Phản ứng "náo nhiệt" như vậy cũng dễ hiểu thôi, bởi từ việc được hưởng phần không gian "miễn phí" đến việc phải giao nộp nó lại về chính chủ(của chung). Nhưng dù muốn hay không thì đó là tài sản chung, dành cho người đi bộ, không của riêng ai, không được phép lấn chiếm lấy như vậy.

Thành phố ở Quảng Bình không sầm uất không nhọn nhịp như thành phố HCM nhưng họ vẫn rất tôn trọng và thực hiện chiến dịch dọn vỉa hè, thái độ của họ thật đáng khâm phục. Thành phố ồn ào nhưng dường như người dân cũng ích kỷ hơn, tầm nhìn của họ chỉ gói gọn trong khoảng không gian miễn phí họ tận dụng được.

từ bỏ lợi ích rành rành của mình là điều không không hề dễ dàng gì cả. tuy nhiên, vì lợi ích của cộng đồng mà từ bỏ những lợi ích phi pháp của mình là điều phải làm. vì nếu không tự nguyện thì cũng sẽ bị cưỡng chế theo pháp luật của nhà nước ta thôi mà.

Không nên so sánh Hồ Chí Minh với Quảng Bình, vì như vậy cũng không đúng, một thành phố đông dân bậc nhất với một thành phố nhỏ, chắc chắn sự quản lý và mật đô là khác nhau

tại sao lại có sự khác nhau như vậy ở hai thành phố, có phải vì người dân Đồng Hới không bị ảnh hưởng vì kinh tế, tất nhiên là ở đâu cũng bị ảnh hưởng thôi nhưng cái quan trọng là họ có ý thức thay đổi cái cũ vì hướng đến cái mới tốt đẹp hơn, trước là không quen nhưng một thời gian thôi khi mọi thứ đã ổn định thì họ sẽ thấy những lợi ích do nó đem lại, chắc chắn đó là một đô thị văn minh

cùng một cách làm nhưng lại được người dân đón nhận với những thái độ khác nhau, mấu chốt là ý thức của người dân, hi sinh lợi ích trước mắt để có được lợi ích lâu dài, vì phố phường văn minh hơn, khi đó sẽ không còn những tai nạn thương tâm, cảnh người dân không có vỉa hẻ đi, hay cảnh hàng quán la liệt mà mọi thứ được đưa vào quy của, thuận tiện cho cả người mua người bán, tất cả những gì chính quyền làm đều vì lợi ích của chính người dân

Hiện nay chúng ta đang quan tâm đến giao thông động nhiều hơn nhưng cần đảm bảo giao thông tĩnh. Vậy giao thông tĩnh ở đâu? Vỉa hè vừa là giao thông động nhưng cũng vừa là giao thông tĩnh. Hà Nội có quyết định số 15 quy định sử dụng hè phố theo Luật Giao thông đường bộ. Chúng ta vẫn phải sử dụng một phần lòng đường vỉa hè cho mục đích giao thông tĩnh. Điểm nào được cấp phép, có thể kinh doanh, đỗ xe và thu phí theo quy định, còn những tuyến đường không tổ chức kinh doanh thì để dân tự sắp xếp phương tiện giao thông.

Cấm toàn bộ vật cản trên vỉa hè, lòng đường muốn dừng đỗ phải vào nhà, bến bãi ... không được làm ảnh hưởng tới người khác, nhà nước cũng bỏ cái lợi ích nhỏ mà dẹp bãi gửi xe đi mà làm gương, dân thì xét hoàn cảnh mà cấp cho họ có chỗ bán trong chợ, kinh doanh thì phải có chỗ đậu xe mới cấp phép, làm quy củ đi, các vị thực tế đi, giao cho một đơn vị cao nhất thôi 3, 4 đơn vị có bàn đến vài thế kỷ cũng không ra vấn đề ... bức xúc!

Ai sống ở các thành phố lớn, nhỏ ở Việt Nam cũng phải thừa nhận tình trạng lấn chiếm vỉa hè, ý thức chấp hành pháp luật, giữ gìn tài sản chung của đa số người dân đã trở nên không thể chấp nhận được. Cứ nhìn hai thành phố lớn nhất nước Hà Nội và Sài Gòn chẳng hạn thì thấy, không có một con đường nào mà không bị lấn chiếm bởi đủ thứ gánh hàng rong, dịch vụ, quán xá các loại, rồi thì biển quảng cáo, mái bạt căng lên che chắn…Không chỉ gánh hàng rong lề đường, những ngôi nhà mặt tiền cho thuê buôn bán, người kinh doanh cũng tìm cách lấn thêm ra ngoài. Các shop quần áo thời trang thì treo quần áo, chưng mannequin ra tận lề đường, các cửa hàng sửa chữa xe máy cũng bày vật liệu sửa chữa vừa lấn chiếm vỉa hè vừa gây ô nhiễm môi trường, quán ăn thì bày thêm bàn ghế ra ngoài, rồi các điểm trông giữ xe trái phép trên vỉa hè… Người qua lại cũng góp thêm phần lấn chiếm không gian công cộng đó khi dừng xe bên đường mua hàng hóa, thức ăn…

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Từ lâu rồi người dân sống ở các thành phố lớn không còn có vỉa hè để mà đi bộ nữa (nhưng nghĩ cho cùng thì ở nước mình cũng có mấy ai đi bộ, chỉ trừ khi có việc phải đi một quãng ngắn và trừ lúc sáng sớm vắng vẻ, may ra có một số người đi bộ để tập thể dục (!). Lý do dễ hiểu, có phải như ở các thành phố của Châu Âu vỉa hè thoáng rộng, môi trường trong lành, cho người dân tha hổ đi bộ, ngắm cảnh đâu. Các thành phố lớn ở Việt Nam ngoài đường thì đông đúc bụi bặm ồn ào ô nhiễm, xe cộ người đi lại đông như mắc cửi cả ngày, đi bộ thế nào được và đi để làm gì (?). Có nhiều nơi người dân phải đi bộ dưới lòng đường, vừa thêm chật chội vừa nguy hiểm, dễ bị tai nạn.

Năm 1993, khi sang thăm Sài Gòn, ông Lý Quang Diệu – người kiến tạo giá trị giàu đẹp của quốc đảo sư tử Singapore đã tư vấn rằng: Sài Gòn chỉ có thể xây dựng mô hình đô thị hiện đại khi việc buôn bán chỉ được thực hiện từ mép nhà trở vào! Nghĩa là, việc cần thiết và cấp bách nhất của Sài Gòn là dọp dẹp tình trạng mua bán lấn chiếm vỉa hè.

Đăng nhận xét