Bài mới nhất

02/04/2017

NHÂN CHỨNG CHO SỰ TÀN ÁC CỦA VIỆT NAM CỘNG HÒA

Cai ngục Trần Văn Nhu (Bảy Nhu)
Nhà tù Côn Đảo, nơi đây ghi lại những hành động vi phạm nhân quyền nghiêm trọng của thực dân Pháp và chính quyền Việt Nam Cộng hòa. Trong hơn 100 năm, khoảng 20.000 người dân Việt Nam thuộc nhiều thế hệ đã bị giam cầm, hy sinh tại "địa ngục trần gian" Côn Đảo, nơi cả thế giới bàng hoàng khi sự thật được phơi bày. Ngày 1/2/1862, Thống đốc Bonard ở Nam Kỳ ký quyết định thành lập nhà tù Côn Đảo - "địa ngục trần gian" (nay thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu). Đây là một hệ thống nhà tù với nhiều khu vực biệt giam, chuồng cọp. Trại Bagne 1 (sau đó được đổi thành trại 1, trại Cộng Hòa, trại 2, trại Phú Hải) rộng hơn 12.000 m2 gồm 10 khám lớn (phòng giam lớn), 20 hầm đá biệt giam, 1 khám đặc biệt, hầm xay lúa và khu đập đá. Cùng với nhà tù Phú Quốc, đây là một trong những địa điểm giam giữ các chiến sĩ cộng sản, những người Việt Nam yêu nước đã xả thân mình cho độc lập dân tộc. Nhiều sĩ phu yêu nước như Huỳnh Thúc Kháng, Phan Chu Trinh... cho đến những nhà cách mạng nổi tiếng như Tôn Đức Thắng, Lê Duẩn, Lê Đức Thọ, Phạm Hùng... từng bị giam giữ nơi đây. Tại mỗi phòng giam, lúc cao điểm có đến hàng trăm người bị gông cùm, xiềng xích. Cai ngục thực dân dùng nhiều hình thức tra tấn từ thể xác đến tinh thần đối với các chiến sĩ. 

Tháng 7/1970, sự thật bị Mỹ che giấu về Chuồng Cọp trong hệ thống Nhà tù Côn Đảo đã bị phanh phui, gây chấn động quốc tế. Người đầu tiên khám phá ra sự thật đó trước công chúng Mỹ là nhà báo Mỹ - Don Luce. Trợ lý của đoàn Quốc hội Mỹ là ông Tom Harkin đã thuyết phục hai nghị sĩ trong đoàn điều tra hoạt động tra tấn trong "Chuồng cọp" tại nhà tù Côn Đảo nằm ngoài khơi bờ biển của Việt Nam. Sử dụng bản đồ được Cao Nguyên Lợi - một cựu tù nhân bị giam trong "Chuồng cọp" vẽ, Don Luce và Tom Harkin đã bí mật chuyển hướng khỏi các lộ trình được lên kế hoạch từ trước, và vội vã đi xuống một con hẻm giữa hai dãy nhà tù. Họ tìm thấy cánh cửa nhỏ dẫn đến các lồng sắt giữa các bức tường nhà tù. Don Luce kể: "Tại đây hình ảnh của các tù nhân trong lồng đã khắc sâu trong tâm trí tôi, không thể tẩy xóa nổi. Người đàn ông với ba ngón tay bị cắt rời; một người khác đã chết có hộp sọ đã vỡ toác; và nhiều tu sĩ Phật giáo Huế - những người đấu tranh chống sự đàn áp các Phật tử - trong tình trạng thê lương. Tôi nhớ rõ mùi hôi thối khủng khiếp do tiêu chảy và và các vết thương lở loét ở mắt cá chân các tù nhân do xiềng xích cắt vào

Và giờ đây, sau hơn 40 năm kể từ ngày sự thật được làm rõ. Một cai ngục tàn ác bậc nhất lịch sử Việt Nam đã phải chui ra khỏi bóng tối tội lỗi để thừa nhận sự tàn ác của mình, tội ác của một người lính Việt Nam cộng hòa, một kẻ bán nước cầu vinh, làm tay sai cho ngoại bang và đúng nghĩa "ác với dân hèn với giặc", thừa nhận về tội ác tày trời của thực dân Pháp và sự lấp liếp, cỗ vũ hành động vi phạm nhân quyền của đế quốc Mỹ. Kẻ đó chính là 

Trần Văn Nhu (tức Bảy Nhu) hiện nay đã ngoài tuổi 80 (quê gốc ở huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp, lên Sài Gòn sống rồi đi lính quân cảnh nhưng sợ vào bộ binh dễ mất mạng nên ông ta đồng ý ra Trại tù binh Phú Quốc làm cai ngục) với “chiến tích” tra tấn tù nhân gồm 24 ngón đòn. Khi gặp lại những tù nhân từng bị ông ta tra tấn, trước những khoảng khắc đau đớn mà họ kể lại Bảy Nhu đã phải thừa nhận tội ác của mình cũng như tội ác của những tên cai ngục dưới chế độ Việt Nam cộng hòa, ông ta đã thừa nhận nhiều ngón đòn dã man đã được mình và cộng sự thực thi, như: Đập vỡ xương bánh chè, ép ván vỡ lồng ngực, đốt dương vật, đốt miệng cho chín lưỡi những người tù vì tội không chịu khai báo… Thỉnh thoảng tức giận cái gì, đám cai ngục lại cho bắn vài quả đạn cối, giết mấy chục người “bướng bỉnh” khênh đi ném bỏ ngoài bìa rừng. Có khi chúng bắt người tù phải ăn cơm chấm với phân và máu của họ. Lũ đồ tể cũng sẵn sàng nướng người trên than hồng, luộc người trong chảo nước sôi, đập vỡ hết các mắt cá chân và xương bánh chè, cắt da “chỗ kín” của người tù, nhét đỉa sống vào rồi khâu lại, nướng thanh sắt đỏ rồi xuyên liên tục qua bắp chân, mổ bụng moi gan người mà chúng coi là “ương bướng”. Đặc biệt là trò dùng “gậy biệt ly” và “vồ sầu đời” (coi tra tấn, giết người như một thú chơi, nên bọn chúng đều đặt tên cho từng dụng cụ) ghè từng chiếc răng trong miệng tù nhân, bắt họ uống máu họ rồi nhè từng chiếc răng ra nộp cho “thầy cai”. “Thầy” mua vui bằng cách đeo nó trong ống bơ sữa bò treo tung tăng trên cổ. Mỗi lúc Bảy Nhu sắp đến tra tấn ai, họ đều nghe tiếng lóc xóc của hàng trăm chiếc răng bỏ trong lon sữa bò...

Trước mặt đồng chí Đoàn Thanh Phương (người từng bị Nhu tra tấn), Trần Văn Nhu hoảng hốt, xỉu lật ngửa ra phía sau rồi gục đầu xuống khóc: “Xin lỗi, tha tội chết cho tôi vì hồi đó tôi ác quá... Nhưng thay vì trả thù bắt Nhu đền tội, thì với phẩm chất của một chiến sĩ cộng sản, với lương tâm của người Việt Nam cương trực, hiền hòa, yêu nước. Đồng chí Đoàn Thanh Phương nhẹ nhàng nói: “Nếu tôi giết ông thì tôi đã giết từ lâu rồi. Ông nên nhớ rằng Đảng ta sẽ tha thứ kẻ có tội mà biết nhận lỗi, biết được như thế thì sẽ được khoan hồng. Chỉ sợ có tội mà không nhận tội, đó mới là người xấu. Hiện nay tôi còn sống như ông thấy, và tôi đã được Nhà nước tuyên dương Anh hùng quân đội”.Đồng chí Đoàn Thanh Phương quay lại nói với những người xung quanh: “Yêu cầu tất cả anh em tù binh của chúng ta không được có hành động gì quá khích với tên Trần Văn Nhu, để sau khi bảo tồn di tích lịch sử nhà tù Phú Quốc, Trần Văn Nhu sẽ là nhân chứng sống (viên cai ngục tàn ác) trong chiến tranh vệ quốc của người Việt Nam. Việc “ác quỷ” Trần Văn Nhu được sống đến hôm nay, nó cũng là bằng chứng về chủ trương nhân đạo của Đảng và Nhà nước ta”.

Thế nhưng, đến hôm nay, trong số những thành viên của chế độ Việt Nam cộng hòa tàn ác từng được chúng ta tha chết, cho cơ hội để làm lại cuộc đời thì vẫn có những kẻ lấy oán báo ơn, tiếp tục làm tay sai cho giặc phản bội đất nước, nuôi dã tâm đê hèn lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa, phục hồi chế độ Việt Nam cộng hòa khát máu, biến Việt Nam thành thuộc địa vô hình cho ngoại bang. Chúng còn ngang nhiên, đổi trắng thay đen ca ngợi chế độ đã bị nhân dân ta loại bỏ và chế diễu chế độ xã hội chủ nghĩa mà toàn thể nhân dân Việt Nam đã lựa chọn. Nhưng sự thật vẫn là sự thật và luôn được tôn trọng, tôi tin rằng dù cho những kẻ vong ơn Việt Nam cộng hòa có cố gắng bôi đắp bùn đèn cho chế độ, cho Đảng của chúng ta đi chăng nữa, thì với những công lao trong lịch sử, những đóng góp trong thực tế xây dựng và phát triển đất nước thì chúng ta vẫn sẽ "rũ bùn đứng dậy sáng lòa".

CBR



Hot!

Từ khóa SEO:

20 nhận xét:

những hình thức tra tấn thật dã man, mới chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rợn người, đọc đến đoạn đó mà tôi muốn giết hết cái lũ cai ngục thời đó đi nhưng tại sao một người từng bị tra tấn lại có thể rộng lòng tha thứ như vậy, ông nói đúng để cho hắn sống, hắn chính là bằng chứng sống về sự tàn ác của chế độ cũng, chúng ta không giết hắn nhưng chính sự nhân đạo của chúng ta sẽ làm hắn dằn vặt còn khổ hơn bất kì hình phạt nào

Đến hôm nay, trong số những thành viên của chế độ Việt Nam cộng hòa tàn ác từng được chúng ta tha chết, cho cơ hội để làm lại cuộc đời thì vẫn có những kẻ lấy oán báo ơn, tiếp tục làm tay sai cho giặc phản bội đất nước, nuôi dã tâm đê hèn lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa, phục hồi chế độ Việt Nam cộng hòa khát máu, biến Việt Nam thành thuộc địa vô hình cho ngoại bang. Chúng còn ngang nhiên, đổi trắng thay đen ca ngợi chế độ đã bị nhân dân ta loại bỏ và chế diễu chế độ xã hội chủ nghĩa mà toàn thể nhân dân Việt Nam đã lựa chọn.

Sau hơn 40 năm kể từ ngày sự thật được làm rõ. Một cai ngục tàn ác bậc nhất lịch sử Việt Nam đã phải chui ra khỏi bóng tối tội lỗi để thừa nhận sự tàn ác của mình, tội ác của một người lính Việt Nam cộng hòa, một kẻ bán nước cầu vinh, làm tay sai cho ngoại bang và đúng nghĩa "ác với dân hèn với giặc", thừa nhận về tội ác tày trời của thực dân Pháp và sự lấp liếp, cỗ vũ hành động vi phạm nhân quyền của đế quốc Mỹ.

thực sự cảm kích trước cách hành xử của những người từng là tù nhân của địa ngục trần gian này, trải qua bao cuộc tra tấn giã man giờ gặp lại con người từng gieo giắc cho họ những sợ hãi thay vì chửi rủa thì đó lại là những lời thấm đến tận tim gan chắn hắn tên Bảy Nhu này phải cảm thấy xấu hổ, nhục nhã lắm, nhưng hắn phải sống cho tốt vào rồi còn làm nhân chứng sống tố cáo sự tàn ác của các người, hãy cho mọi người thấy cái chế độ thối nát trước đây đi

không gì bằng nhân chứng sống, chính hắn sẽ nói cho cả thiên hạ này biết sự tàn ác của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, đám cờ vàng hãy nhìn đi đây là chế độ mà các ngươi muốn lấy lại hay sao, một lũ bán nước, hèn nhát chạy theo đế quốc Mỹ, sống nhờ những đồng tiền mà chúng trợ cấp, các ngươi đủ tư cách gì mà lên tiếng phủ nhận thành quả cách mạng chứ, đất nước này nguyền rủa các ngươi

Một cái chế độ tay sai, nguyện bán linh hồn cho giặc ngoại xâm, làm đầy tớ cho giặc ngoại xâm để mà giày xéo, tra tấn, giết hại chính đồng bào của mình thì hỏi sao chúng có thể không tàn bạo được cơ chứ. May mà chúng ta đã thành công trong cuộc cách mạng dân tộc, sớm thoát khỏi chế độ VNCH đó. Cách chúng ta đối xử với tù binh và cái VNCH đối xử với tù binh đã cho thấy rõ sự khác biệt khi mà chúng ta vì tình đồng bào mà không hề xử lý ai chỉ để cho cải tạo và đưa trở về hòa nhập cộng đồng

Có thể nói, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Mãi tới tận năm 1955 nó mới ra đời và ra đời một cách bất hợp pháp trên nửa lãnh thổ phía nam của Việt Nam như một “sáng tạo” thuần túy của người Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ (thị trường Đông Nam Á, gia tăng ảnh hưởng ở vị trí chiến lược, ngăn chặn làn sóng xã hội chủ nghĩa…). Đã thế tội ác của chế độ Việt Nam cộng hòa thì không thể kể xiết, Lính Việt Nam Cộng Hòa đã xử tử nhiều người bị chúng bắt giữ trước sự thờ ơ của cố vấn Mỹ. Một trong những nạn nhân đó đã bị cắt cổ, trong khi con trai của chị vẫn bắm chặt lấy ống quần của mẹ. Câu chuyện Ngô Đình Diệm lê mái chém đi khắp miềm Nam, quá tàn khóc, đáng lẽ phải giết hết chúng, đừng cho nó chạy thoát

Nền tảng trực tiếp cho sự ra đời của Việt Nam Cộng hòa là chính thể “Quốc gia Việt Nam” (1949-1955) – đây là một chế độ bù nhìn do Pháp lập nên trong thời kỳ kháng Pháp và do cựu hoàng Bảo Đại (mất ngôi hoàng đế sau Cách mạng tháng Tám) làm quốc trưởng. Quốc kỳ “ba que” của Việt Nam Cộng hòa cũng chính là quốc kỳ của “Quốc gia Việt Nam” được Pháp “trao trả độc lập”. phải kể đến thàm sát Mỹ lai và việc Ngô Đình Diệm đã cho tiến hành “cải cách điền địa” với nội dung ngược với “cải cách ruộng đất” (mục tiêu dân cày có ruộng) mà cách mạng đã tiến hành trước đó. Với “cải cách điền địa”, ông Diệm đã tước đoạt đất đai của nông dân và khôi phục lại giai cấp địa chủ, tạo thêm chỗ dựa xã hội cho chế độ. Cho nên, sau này dù có mị dân đến mấy, chính quyền này cũng không giành được sự ủng hộ ở nông thôn.

Quân lực Việt Nam Cộng hòa thường khoe là chiến đấu cho tự do. Tuy nhiên quân đội này lại phát xuất từ chính lực lượng ngụy quân đã sát cánh bên quân đội viễn chinh Pháp dưới lá cờ tam tài! Đa phần các tướng lĩnh cao cấp của quân đội Sài Gòn đều đã từng phục vụ trong quân đội Pháp hoặc quân đội “Quốc gia Việt Nam” của Bảo Đại để bảo vệ nền thống trị của người Pháp ở Đông Dương. Viên tướng tư lệnh Phạm Văn Phú, kẻ đã bại trận thảm hại tại chiến trường Tây Nguyên năm 1975, cũng từng là lính Việt chiến đấu hăng hái bên các chiến hữu Pháp tại Điện Biên Phủ năm 1954. Tại Điện Biên, ông Phạm Văn Phú khi đó si mê hát Quốc ca Pháp, hô hào các binh sĩ ngụy khác đánh trả quân Việt Minh của tướng Võ Nguyên Giáp.Cái gọi là “Cảnh sát Quốc gia” của chế độ ngụy cũng không hơn. Nó bắt nguồn từ lực lượng cảnh sát và mật thám của Pháp tại Đông Dương từ năm 1946. Tướng Nguyễn Ngọc Loan - Tổng Giám đốc Cảnh sát Quốc gia ngụy, kẻ đã dùng súng lục bắn thẳng vào đầu một tù binh cộng sản ngay trước ống kính máy ảnh và máy quay phim của phóng viên ngoại quốc trên đường phố Sài Gòn năm 1968 - xuất thân là quân nhân trong quân đội Liên hiệp Pháp.

Việt Nam Cộng hòa còn xây dựng 1 hệ thống nhà tù trên miền nam Việt nam, một số nhà tù được xây mới như Nhà tù Phú Lợi hay sử dụng lại các nhà tù cũ của Pháp ví dụ là Nhà tù Côn Đảo và Nhà tù Phú Quốc, dùng để giam giữ những người tù chính trị cộng sản hoặc binh lính Quân Giải Phóng, Quân đội Nhân dân. Ở đây, tù nhân phải nằm trên nền xi măng ẩm thấp, không có giường ngủ, đa số bị mắc các bệnh liên quan đến đường hô hấp do nền nhà ẩm thấp, bị suy dinh dưỡng do không được cho ăn, được chữa bệnh một cách đầy đủ. Nhà tù Phú Quốc có những hình thức tra tấn ghê rợn:đóng kim, chuồng cọp kẽm gai, "ăn cơm nhạt": tù nhân không được ăn muối, sau hai tháng mắt sẽ bị mờ, sau 5-6 tháng liền có người bị mù hẳn."lộn vỉ sắt": các tấm vỉ sắt loại có lỗ tròn và đầy mấu để mắc vào nhau và lật ngửa làm "đường băng sân bay" rồi bắt tù binh cởi áo, cởi quần ngoài, chỉ còn chiếc quần đùi. người tù bị bắt cắm đầu xuống vỉ sắt lộn ra sau, sau vài lần là lưng người tù tóe máu, đầu bị bứt tóc, tróc da tơi tả. Nhân quyên ở đua hả các con chó Việt Nam Cộng hòa

Trong suốt thời gian tồn tại của mình, dù nhiều lần hô hào Bắc tiến nhưng quân đội Sài Gòn chưa bao giờ có khả năng đưa lục quân ra miền Bắc XHCN, ngược lại họ luôn trong thế phòng ngự. bởi vì sao? Vì chó má, vì sát hại đồng bào, vì sợ chết mà làm tay sai cho dặc, ỉa lên mồ tổ tiên của chính mình, chún không phải là con người mà là những con quỷ khát máu, không bằng con súc sinh

những gì những tên cai ngục này làm sẽ theo chúng cả đời, những người như Bảy Nhu âu có hơn những kẻ khác là còn biết suy nghĩ cho những hành vi sai trái của mình mà lên tiếng xin lỗi còn hơn lũ người ngoài kia vẫn hằng ngày cắn xé mơ tưởng gây dựng lại chế độ cũ, chính những nhân chứng sống này sẽ cho thế hệ hiện tại biết được độ tàn ác của chúng, qua đó giáo dục tình yêu nước trong mỗi chúng ta

Nói về chiến tranh của nhân dân Việt Nam chống Mỹ giải phóng dân tộc thống nhất đất nước, chúng ta không thể nhắc đến tội ác của Đế Quốc Mỹ và chính quyền tay sai Việt Nam cộng hòa đã gây ra với dân tộc ta. Việt Nam sẵn sàng gác lại lịch sử, cùng nhau tiến tới tương lai, nhưng Việt Nam sẽ không bao giờ quên nỗi đau mà Mỹ đã gây ra cho nhân dân Việt Nam. Chúng ta phải luôn luôn ghi nhớ để dạy cho thế hệ mai sau rằng: Không có gì quý hơn độc lập tự do. Chúng ta đã quá khổ trong cuộc chiến tranh giành độc lập rồi, đám Ngụy quyền Sài Gòn thực chất do bọn đế quốc dựng lên, chúng không mang lại giá trị tốt đẹp gì cho người dân miền Nam VN cả. Chúng nó là lũ khốn nạn, chó chết.

Nói chung là bài viết hơi lòng vòng, khó hiểu tác gải ak, lần sau cố gắng dế hiểu hơn nhé. Mình biết bạn đã cố gắng nói lên những tội ác, cũng như hành động thật sự đáng khinh bỉ của bên đối lập với lợi ích dân tộc, đối lập với cuộc chiến tranh chính nghĩa để thống nhất đất nước. "Chiến đấu cho tự do", vâng thật là mỉa mai cho bè lũ Việt Nam Cộng Hòa, những kẻ "lê máy chém khắp miền nam", cấu kết với Mĩ để tiêu diệt đồng bào ta. Thôi dù gì chiến tranh đã lùi xa lâu lắm rồi, hãy để nó là kí ức, chúng ta hãy chung tay vì 1 Việt Nam hòa bình, phát triển. Dù gì cũng cảm ơn về bài viết của tác giả, cung cấp nhiều thông tin bổ ích cho bạn đọc.

Tôi sinh ra sau ngày đất nước thống nhất, non sông thu về 1 mối, sinh ra và lớn lên trong thời kỳ khó khăn khi cả nước bước vào công cuộc đổi mới, xây dựng lại sau tàn dư của chiến tranh. Nhưng mỗi khi nhìn lại những bức ảnh , như bức ảnh em bé Palm - hình ảnh một cuộc ném bom của quân đội Mỹ và Việt Nam cộng hòa ném bom tại một ngôi làng nhỏ, hay như những bức ảnh tàn sát những người Việt Nam là Cộng sản ở miền Nam, đưa họ trở thành những người ngoài vòng pháp luật, giao quyền cho việc giết không cần qua tòa án hoặc xét xử, rất thương tâm nhưng cũng lột tả hết được sự man rợ của chiến tranh , hay nói chính xác hơn là của chế độ VNCH. Nhưng thôi quá khứ là quá khứ, để những nỗi đau chiến tranh dịu đi, đừng nói đến nỗi đau nữa, Xin các ông rận chủ hãy biết quý trọng giá trị của cuộc sống hòa bình hôm nay, đừng ảo tưởng vào chế độ cũ thối nát nữa.

Chiến tranh chưa bao giờ là tốt đẹp cả, nó chỉ mang lại đau thương cho cả bên xâm lược cả bên bị xâm lược, bên nào thì cũng là người cả, lính mỹ bao nhiêu người đang sống trong dằn vặt lương tâm, việt nam ta hay những người chiến sĩ năm xưa tới bao giờ mới nguôi được nỗi đau xé lòng khi nhìn con mình đang tàn tật chống chọi với cuộc sống kia chứ. Những tội ác ghê rợn của chế độ Việt nam Cộng hóa trong quá khứ đã gieo giắc cái chết cho biết bao đồng bào vô tội không gì có thể rửa hết tội. Cho nên những người đã sang bên bờ ảo vọng đừng có mà quay lưng lại với quê hương 1 lần nữa nhé, 42 năm đã là quá đủ rồi, ai cũng đi trên con đường của mình rồi. Đừng bỉ ổi thêm chút nào nữa nhé

Nếu như kẻ phải chịu trách nhiệm về việc VIệt Nam bị chia cắt thành 2 miền, dân tộc VIệt Nam phải mất đi hàng triệu người con thì kẻ đó phải là Mỹ và bè lũ bù nhìn VNCH chúng mày đấy. Đừng có ngồi ngoài mà nuối tiếc cái chế độ cũ của chúng mày làm cái gì. Với toàn thể dân tộc Việt Nam thì ngày 30/4 là ngày tết thống nhất, Nam bắc sum họp một nhà. Tôi sinh ra sau ngày đất nước thống nhất, non sông thu về 1 mối, sinh ra và lớn lên trong thời kỳ khó khăn khi cả nước bước vào công cuộc đổi mới, xây dựng lại sau tàn dư của chiến tranh. Chính vì vậy, chúng ta cần cảnh giác trước các chiêu trò của đám cờ vàng, nhân tố cũ VNCH lợi dụng vào việc chống phá cách mạng Việt Nam như chúng đã từng làm trong quá khứ

Sau khi giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, Đảng ta đã thực hiện chính sách dân tộc, mở con đường nhân đạo đối với những người trước đó đã lầm đường lạc lối để họ có thế hoàn lương, quay trở lại gia đình, với nhân dân. Nhiều binh lính ngụy quân đã được đưa đi cải tạo và đã hòa nhập vào cuộc sống mới. ĐIều này là khác biệt hoàn toàn với cái chế độ VNCH, khi chúng lê máy chém đi khắp miền Nam, chém nhầm còn hơn bỏ sót. Nhưng sự thật là vậy, dân tộc chúng ta luôn là một dân tộc yêu hòa bình.

Sau đó, đất nước thống nhất, chế độ việt nam cộng hòa miền nam không còn chỗ đứng, lũ rận chủ mới phải xin đi tị nạn ra nước ngoài, thế mà giờ đây chúng nó đang ngoạc mồm lên nói dân chủ, quyền công dân này nọ, chúng mày khi ở trong nước thì hành hạ người dân, tới khi người dân vùng lên giành lại chính quyền thì chạy như chó, sẵn sàng đạp lên lá cờ tổ quốc để xin tỵ nạn, rồi bây giờ lại quay lại cắn nhằng, chúng mày khi đã bước chân ra khỏi việt nam, đã không còn là người dân việt nam nữa rồi, đừng mang cái mác việt kiều ra, toàn những con chó trốn chui chốn lủi mà thôi.

Chiến tranh và tội ác chiến tranh không những ám ảnh những người phải hứng chịu mà ám ảnh cả những kẻ gây ra tội ác đó. Vì vậy mà được sống trong hòa bình là điều đáng trân trọng

Đăng nhận xét