Bài mới nhất

17/04/2017

"RẬN CHỦ" CHÊ CHỦ NGHĨA XÃ HỘI ĐỘC TÀI - NGỢI CA CHẾ ĐỘ NGÔ ĐÌNH DIỆM


Đây là tình trạng của đám "rận chủ" ở trong nước cũng như số tàn dư của Việt Nam Cộng hòa đu càng trốn năm 1975. Như chúng ta thấy trong các bài viết của mình chúng cho rằng chỉ một mình Đảng Cộng Sản lãnh đạo là độc tài, phải có nhiều Đảng phái khác (những Đảng do chúng ảo tưởng lập ra để làm lãnh đạo) thì mới dân chủ, mới công bằng. Tuy nhiên nghịch lý, trớ trêu chúng lại ca ngợi chế độ độc tài gia đình trị của Ngô Đình Diệm, của chế độ Việt Nam cộng hòa thối nát bị dân ta đánh dạt sang Mỹ. Trong các cuộc biểu tình với danh nghĩa "yểm trợ quốc nội" chúng giơ cao cờ ba que (thứ đại diện cho Việt Nam Công hòa), áo quần chúng mặc lên "show" cũng điểm tiết cờ ba sọc, và gần đây nhất là cuộc biểu tình với lý do "tôm cá" mà nhiều trang báo đưa tin do bọn vong nô Việt Nam cộng hòa châm ngòi cũng giương cao cờ ba sọc.

Người Việt Nam chúng ta, đặc biệt là những người từng sống trong thời chiến, những người đã để lại một phần xương máu của mình lại chiến trường để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc ngày hôm nay chắc không thể quên được chế độ khát máu Việt Nam Cộng hòa do một tay Ngô Đình Diệm thâu tóm (chính sách cải cách điền địa thu hồi đất của dân trao cho địa chủ, chính sách thà giết nhầm còn hơn bỏ sót để tiêu diệt những người Việt Nam yêu nước). Thể chế Việt Nam cộng hòa không những là bù nhìn, tay sai của để quốc Mỹ, giúp ngoại bang giày xéo dân tộc "rước hổ vào nhà, rước voi về giày mả tổ" mà nó còn là một chế độ độc tài, gia đình trị.

Trong thiên “Điều khoản Căn bản”, điều 2, Hiến pháp 1956 do Quốc hội biểu quyết ngày 20/10/1956 được Tổng thống Ngô Đình Diệm ban hành ngày 26/10/1956, thành lập nền Đệ nhất Cộng hòa viết rằng “Chủ quyền thuộc về toàn dân” nhưng ngay đoạn 3, điều 3 thì lại xác định “Tổng thống lãnh đạo quốc dân”, nghĩa là tách rời hai ý niệm “chủ quyền” và “quyền lực” ra khỏi nhau. Làm sao nhân dân có thể làm chủ được quốc gia khi Tổng thống - chứ không phải họ - lãnh đạo quốc dân?, dù “quốc dân ủy nhiệm vụ hành pháp cho Tổng thống dân cử và nhiệm vụ lập pháp cho quốc hội cũng do dân cử” (điều 3, đoạn 1). Mà “ủy” theo bản dịch Pháp văn chính thức lại có nghĩa là “phong” (investir) tức là trao toàn quyền. Một cách thực tế, cứ 5 năm, người dân cầm lá phiếu để “phong” một ông Tổng thống để cai trị mình rồi trở về không còn tham dự gì vào quyền lực quốc gia nữa (như dùng quyền truất phế - impeachment – Tổng thống thông qua người đại diện của mình ở Quốc hội chẳng hạn …) . Như ta sẽ thấy rõ trong bản Hiến pháp ở các mục sau, cũng như trên thực tế của 7 năm cai trị, Tổng thống Diệm tập trung trong tay những quyền hành “hợp hiến” to lớn mà Quốc hội chỉ là một bộ phận phụ thuộc được dùng để luật hóa các quyết định chính trị của hành pháp mà thôi. Cũng do đó, tinh thần Tam quyền Phân lập cơ bản được đề ra trong Hiến pháp chỉ còn là chiêu bài xảo trá để đánh bóng cho chế độ mà thôi.

Hai nguyên lý căn bản nhất làm cơ sở chỉ đạo cho hiến pháp 1956 là Chủ quyền của ai và Ai lãnh đạo đã nói lên rất rõ ý đồ của ông Ngô Đình Nhu muốn tập trung quyền lực vào một cá nhân Tổng thống để có thể cai trị một cách độc tài, phản dân chủ. Cho nên ta không lấy làm ngạc nhiên khi thấy quyền Hành pháp của Tổng thống chẳng những đã lấn át quyền của Quốc hội mà có khi còn bao gồm cả tính Lập pháp nữa. Thật vậy, Tổng thống có quyền bổ nhiệm và cách chức tất cảcác công chức dân và quân sự (điều 37), nghĩa là một vị quận trưởng hay một trung úy đại đội trưởng cũng có thể bị ông Diệm, từ dinh Độc Lập, trực tiếp ra lệng miệng cách chức mà không cần thông qua một quy trình của Bộ Nội vụ hoặc bộ Quốc phòng; bổ nhiệm các sứ thần (điều 35), là tổng tư lệnh tối cao của quân đội (điều 37); có quyền ân xá, ân giảm, hoán cải hình phạt, huyền án (điều 37); ký kết, phê chuẩn các hiệp định quốc tế, thay mặt quốc gia trong việc giao thiệp với ngoại quốc (điều 35), tuyên chiến và ký kết hòa ước với sự thỏa thuận của chỉ một nửa túc số quốc hội (điều 36); tuyên bố tình trạng khẩn cấp báo động, giới nghiêm (điều 44); tổ chức trưng cầu dân ý (điều 40). Và vì các vị thẩm phán tối cao đều do Tổng thống bổ nhiệm (và, khác với Hiến pháp Mỹ, bị xem như một công chức nên có thể bị Tổng thống cách chức) nên trên thực tế Tổng thống chẳng những đã trực tiếp nắm gần hết mọi cơ cấu của Hành pháp từ cấp Bộ trưởng, Tướng lãnh cho đến nhân viên hốt rác, anh binh nhì…mà còn có khả năng khuynh loát và điều động Tư pháp nữa....

Vì vậy nếu "rận chủ", lũ tàn dư của Việt Nam Cộng hòa chửi Đảng Cộng Sảng những ca ngợi thể chế thối nát của mình thì không khác gì tự tay bóp dái. Trên thực tế thì mỗi chế độ đều có những ưu điểm riêng của mình, và có một sự thật, chế độ xã hội chủ nghĩa đang ngày càng chứng tối ưu và tính tồn tại tất yếu của mình với sự lớn mạnh của các nước xã hội chủ nghĩa trong đó có Trung Quốc trước một sự già cỗi trông thấy của Mỹ (một cường quốc tư bản). Không phải cứ một Đảng lãnh đạo là đọc tài bởi vì chế độ đa đảng không phải là dấu hiệu của dân chủ, chế độ một đảng không phải là nguyên nhân của mất dân chủ. Cái gốc để bảo đảm dân chủ hay không dân chủ là tư liệu sản xuất nằm trong tay ai. Dưới chủ nghĩa xã hội tư liệu sản xuất nằm trong tay nhân dân lao động và họ là người làm chủ xã hội. Dưới chủ nghĩa tư bản tư liệu sản xuất nằm trong tay một thiểu số nhà tư bản, nền dân chủ đó là quyền làm chủ của một nhóm tư bản độc quyền. Còn quần chúng nhân dân chỉ là những người bị thống trị. Và cũng vì Chế độ đa đảng trong hệ thống chính trị tư sản chỉ là sự phân chia quyền lực giữa các phe cánh của một đảng lớn duy nhất là đảng của những nhà tư bản độc quyền. Không có một nhà nước nào không phải là nhà nước chuyên chính của một giai cấp. Chỉ có giai cấp tư sản không dám công khai thừa nhận điều đó mà thôi. Thực chất, chế độ đa đảng ở phương Tây, cũng dựa trên cơ sở nhất nguyên chính trị, vì tất cả các đảng cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản.

CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

27 nhận xét:

Trong quá khứ, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho “ông chủ” của mình là quân viễn chinh Mỹ - những kẻ đã phạm nhiều tội ác phi nhân tính như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napalm và các loại bom chùm có sức sát thương tàn bạo… Với những đòn nhục hình gần như chỉ để triệt hạ các tù binh cộng sản (đóng đinh vào đầu, đục răng, đục xương bánh chè, luộc sôi người... Lũ rận chủ nhìn những hình ảnh này liệu còn dám ca ngợi lũ cờ vàng ba sọc nữa hay không

Các nhà dân chủ Việt xúm vào cổ vũ cho một chế độ đã là quá khứ, một cái chế độ diệt chủng dã man và tàn bạo nhất trong lịch sử Việt Nam, chế độ cờ vàng tay sai – Việt Nam Cộng hòa. Vì sao cái chế độ chết trôi VNCH với tội ác ngút trời, có sử dụng nước biển Đông gột rửa cũng không bao giờ hết tội lại khiến những kẻ bất nhân của hậu thế tôn sùng và hưởng ứng lớn như thế? Tất cả chỉ vì tiền, vì tiền mà chúng bất chấp, bán rẻ tư cách, đạo đức và lương tâm. Ăn cơm chúa phải múa tối ngày, nhận tiền rồi liếm no rồi không sủa để chết à

Miệng lưỡi các rận chủ lúc nào mà không trơn cho được. Vào mồm bọn chúng thì chuyện không có cũng thành có thôi .NHưng chuyện ở đây là cái ngu dốt của tay sai.Giờ đây chúng hết chyện xuyên tạc nên tìm cớ cho nổi đây mà.Dù sao thì bản chất là sai rồi,làm gi cũng thế thôi các tay sai à.

Bản chất bọn rận chủ chỉ thể là ngu ngốc mà thôi, không biết hay không hiểu gì cả ,Bởi nếu không ngu thì làm sao lại làm ra những việc chống phá đất nước ,làm tay sai cho bọn phương tây.Sự biến chất của chúng làm ra những hành động đáng lý ra là không thể nào có.

Bản thân chúng cũng thừa biết là đa đảng hay một đảng không độc tài, mà vì lỡ nhận tiền rồi, ngậm rồi nên lo làm cho Mỹ. Tuyên truyền nói xấu chế độ xã hội chủ nghĩa là hoạt động lâu nay của mỹ đây là một trong những thủ đoạn quen thuộc trong chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù địch. Chúng lấy quan điểm “dân chủ”, “nhân quyền” tư sản để đồng nhất dân chủ với đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập; nhà nước pháp quyền với thiết chế tam quyền phân lập; nhân quyền với tuyệt đối hóa quyền của cá nhân. Chúng đòi “trưng cầu dân ý” về vai trò cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) và đặt sự lãnh đạo của Đảng CSVN dưới sự giám sát của Liên hợp quốc. Chúng cho rằng: “Thể chế Việt Nam hiện nay là không phù hợp với các chuẩn mực quốc tế”, “Chế độ một đảng lãnh đạo, cầm quyền là trái với nguyên tắc nhà nước pháp quyền”, “Việc Đảng nắm quyền lãnh đạo đất nước là hành vi tiếm quyền, chiếm đoạt thành quả của nhân dân”… Thực chất là chúng muốn xóa bỏ vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng CSVN đối với đất nước ta.

đừng lên chủ quan duy ý chí mà hướng tới những điểm tiêu cực của đảng ta hãy nhìn các nước đa đảng chính trị xem nền dân chủ của nước họ như thế nào, nước ta có khác gì không hay chỉ động đến những người rận chủ mấy người còn người dân khác thì không có ý kiến gì, còn nói nước ta phát triển hay không thì cũng nên có cái nhìn khách quan tí đi, nước ta đứng lên từ đâu, chiến tranh triển miên mà giờ được như thế này là hạnh phúc như thế nào, còn muốn phát triển hơn thì thay vì chống phá chửi bới thì nên có những việc làm thiết thực hơn đi

ngợi ca chế độ Ngô Đình Diệm đã là điều không thể chấp nhận được rồi, cái chế độ mà cả đất nước căm thù, thể chế Việt Nam cộng hòa không những là bù nhìn, tay sai của để quốc Mỹ, giúp ngoại bang giày xéo dân tộc rước hổ vào nhà, rước voi về giày mả tổ mà nó còn là một chế độ độc tài, gia đình trị.

Việt Nam Cộng hòa do một tay Ngô Đình Diệm thâu tóm (chính sách cải cách điền địa thu hồi đất của dân trao cho địa chủ, chính sách thà giết nhầm còn hơn bỏ sót để tiêu diệt những người Việt Nam yêu nước). Thể chế Việt Nam cộng hòa không những là bù nhìn, tay sai của để quốc Mỹ, giúp ngoại bang giày xéo dân tộc "rước hổ vào nhà, rước voi về giày mả tổ" mà nó còn là một chế độ độc tài, gia đình trị. Vậy mà đám rận lại dám so sánh với xã hội hiện giờ chúng ta đang sống chứ, nực cười.

Việt Nam Cộng Hòa ngày trước chỉ là một con tốt dưới tay Đế quốc Mỹ mà thôi. Thử hỏi Ngô Đình Diệm sẽ làm được gì nếu mà lúc đó Mỹ không có ý định thâu tóm cả bán đảo Đông Dương để rồi mà rót tiền vào cho hắn. Không có tiền của Mỹ thì xem hắn có làm được gì không. Ấy vậy mà bọn rận chủ vẫn cứ ngồi mà ca ngợi được.

Ca ngợi một kẻ như Ngô Đình Diệm thì đủ thấy và hiểu được bản chất của đám rận này là như thế nào rồi. Những gì mà chính quyền Diệm đã gây ra cho nhân dân Việt Nam, đồng bào miền Nam đã được lịch sử minh chứng, ghi lại. Đó là trang dài những tội ác dã man, có chỗ nào là công lao, là mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân chứ? Luật 10-59 cùng với sự kiện lê máy chém khắp miền Nam giết hại không chỉ biết bao chiến sĩ Cộng sản mà còn cả những người dân vô tội với "triết lý" thà giết nhầm còn hơn bỏ sót chẳng lẽ chưa đủ để nói lên hết tội ác đẫm máu của chúng sao?

Đúng là chủ nào tớ nấy, ngày xưa diệm để lại cho nhân dân Việt Nam một lịch sử kinh hoàng thì giờ tay chân cuu chúng lại bắt đầu những hành động nhằm đưa Việt Nam quay trở lại lịch sử, chúng làm tay sai cho Mỹ, giúp mỹ can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, nhằm biến Việt Nam thành Irac, siary hay như những nước mà chúng đã làm. QUá ưa là vô công rồi nghề các bạn ạ

Năm 1955, Ngô Đình Diệm với sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ Hoa Kỳ đã có cuộc trưng cầu dân ý nhằm quyết định người đứng đầu, đối đầu với Quốc trưởng hiện tại là Bảo Đại. Kết quả vua Bảo Đại bị phế truất. Ngô Đình Diệm trở thành tổng thống thành lập chính quyền mới Việt Nam Cộng Hòa, tuyên bố vùng lãnh thổ với toàn bộ Việt Nam, mặc dù thực tế chỉ kiểm soát đến phía nam vỹ tuyến 17. Từ đây mở ra thời kỳ đen tối cho nhân dân miền Nam nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung, có thể thấy những kẻ làm chó săn, cánh tay nối dài cho Hoa Kỳ như Diệm thật đáng ghét, phỉ báng,Năm 1955, Ngô Đình Diệm với sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ Hoa Kỳ đã có cuộc trưng cầu dân ý nhằm quyết định người đứng đầu, đối đầu với Quốc trưởng hiện tại là Bảo Đại. Kết quả vua Bảo Đại bị phế truất. Ngô Đình Diệm trở thành tổng thống thành lập chính quyền mới Việt Nam Cộng Hòa, tuyên bố vùng lãnh thổ với toàn bộ Việt Nam, mặc dù thực tế chỉ kiểm soát đến phía nam vỹ tuyến 17. Từ đây mở ra thời kỳ đen tối cho nhân dân miền Nam nói riêng và nhân dân Việt Nam nói chung, có thể thấy những kẻ làm chó săn, cánh tay nối dài cho Hoa Kỳ như Diệm thật đáng ghét, phỉ báng,

Theo mình thì thằng cha Ngô Đình Diệm được người Mỹ 1 tay dựng lên làm bù nhìn thôi chứ có tài cán gì, ngày giỗ nó thì mặc mẹ gia đình nhà nó, ấy thế mà mấy anh phóng viên báo đài, đặc biệt là danlambao ngu xuẩn kia lại tập trung viết bài ca ngợi về công lao của Diệm, thật ngu ngốc và theo mình lũ não ngắn này học lịch sử quá dốt. Đơn giản ông Ngô Đình Diệm yêu quý của các ông thực chất là người do Mỹ đào tạo và dựng lên nhằm mục đích là đưa Việt Nam trở thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ ở xứ viễn đông mà thôi. Khôn lắm đồ ngu ak

VNCH nói chung và Nguyễn Văn Thiệu nói riêng, bọn chúng không phải là những con người, bọn chúng là những con quỷ dữ, những con quỷ khát máu, chuyên đi uông máu người mà thôi. Nhưng tôi tin vào thứ người ta nói là tòa án lương tâm và luật nhân quả, chỉ là vì luật nhân quả nó thường đến muộn nên người ta nghĩ là nó không có. Giờ những người lính mỹ đang phải sống trong sự dằn vặt chính mình , những công ty hóa chất phải đóng cửa. Kiếp này họ đã vậy, kiếp sau họ mãi không được siêu thoát, phải trả đủ tội lỗi của mình gây ra từ kiếp trước mới được siêu thoát mà đầu thai làm kiếp khác. Nam mô...

Bất cứ người dân Việt Nam nào đều biết sự tàn ác của chế độ Việt Nam Cộng hòa. Vẫn còn đó hình ảnh con quỷ dữ khát máu Nguyễn Văn Thiệu, hình ảnh mà không một ai sống dưới chế độ VNCH quên được. Những con quỷ đó đi giết người khắp nơi, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, đuổi cùng giết tận như thế thì có ai có thể sống được dưới chế độ đó chứ. Thật may cho những ai không sống dưới cái ách cai trị của VNCH đó. Tôi muốn ngả đầu trước những người anh hùng đã hy sinh cho dân tộc. Màu áo đỏ mang hình cờ Tổ quốc vẫn thấm đầy công ơn to lớn của các anh. Là một người thanh niên trẻ, một chủ nhân tương lai của đất nước, không chỉ tôi mà tất cả các bạn sinh viên, học sinh đều mong muốn sẽ đóng góp không nhiều thì ít sức lực của mình vào sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc. Là những tri thức trẻ, chúng tôi mong muốn được đóng góp vào sự nghiệp nghiên cứu khoa học, kinh tế và xã hội của đất nước, góp phần làm nâng cao văn hóa cho xã hội, đồng thời mang lại vinh quang cho trí tuệ Việt.

Bọn Việt Nam Cộng Hòa như thế nào thì dân tộc Việt Nam biết, tên chó săn Nguyễn Văn Thiệu thì mọi người đều biết, bạn bè thế giới biết. Lịch sử là điều không gì có thể thay đổi được, nên thiết nghĩ những người có nhận thức đầy đủ về thời cuộc, cũng nên có những ý kiến khách quan, bao quát, đẩy đủ nhằm khẳng định lại lịch sử. Hành động dã man của Thiệu đến muôn đời còn lưu truyền. Sự sụp đổ của VNCH là tất yếu. Bởi nếu 1 chế độ k đưa đất nước đi lên thì sẽ bị tiêu diệt. Đó là quy luật của sự phát triển.

Chúng ta không lấy làm ngạc nhiên khi thấy quyền Hành pháp của Tổng thống chẳng những đã lấn át quyền của Quốc hội mà có khi còn bao gồm cả tính Lập pháp nữa

Nói rằng chủ nghĩa xã hội độc tài thì thật nực cười, vậy ca ngợi chính quyền gia đình trị Ngô Đình Diệm còn buồn cười hơn. Ít ra với chế độ chính trị bây giờ chúng ta còn có bầu cử, các vị lãnh đạo còn lên rồi xuống còn ông Diệm thì sao chẳng phải là ngồi ỳ ra đó à.

1. Còn nhớ cách đây không lâu, xương cốt của Ngô Đình Diệm đã bị các nhà dân chủ Việt lợi dụng để trục lợi cá nhân, khi không còn lý do gì để duy trì miếng cơm dân chủ thì các nhà dân chủ đã hè nhau đến mộ ông Diệm cúng bái và chụp ảnh đăng lên mạng để thể hiện cho thiên hạ và lũ cờ vàng Hải ngoại thấy được chút “hơi tàn” cuối cùng trong nỗ lực phá hoại nền chính trị ở Việt Nam.

Diệm chỉ thực hiện đúng những gì mà Mỹ và Vanticang chỉ đạo để lót đường “rước voi về giày mả tổ”. Thật nực cười khi đám rận không dám nói trực tiếp và lại mượn danh của ông Bố dân chủ của hắn để củng cố và ca ngợi về chế độ độc tài gia đình trị Ngô Đình Diệm, cái chế độ tay sai thân Mỹ do đế quốc Mỹ dựng lên ở miền Nam Việt Nam sau năm 1955 không theo nguyên tắc “phổ thông đầu phiếu”, không dựa trên ý chí và nguyện vọng của nhân dân

1. Có thể nói rằng đây là một chế độ bù nhìn, tay sai, bợ đít Mỹ, làm nô lệ cho Mỹ, lê máy chém đi khắp miền Nam giết hại hàng vạn đồng bào miền Nam vào những năm 1959-1960 khiến nhân dân cả nước chìm trong đau khổ của chia cắt. Những nhân chứng về tội ác của Mỹ Diệm còn kể lại rằng Ngô Đình Diệm là kẻ tội đồ của dân tộc Việt Nam, tội ác của Diệm và gia đình Diệm chất cao như núi, có dùng nước biển Đông để rửa cũng không hết tội.

Thời gian Diệm còn nắm quyền và chưa bị giết chết, gã sáng tạo ra đạo luật tháng 10/1959 ra lệnh lê máy chém đi khắp miền Nam, thực hiện chính sách tố cộng, diệt cộng “thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Đó là diệt chủng chứ không chỉ là độc tài nữa

Thực hiện chính sách của Diệm, ngụy quân, ngụy quyền đã tiến hành hàng ngàn cuộc tàn sát đẫm máu, mổ bụng, phanh thây hàng trăm ngàn chiến sỹ cộng sản và người dân vô tội. Lịch sử Việt Nam còn ghi lại rõ ràng những chiến tích của chế độ độc tài gia đình trị dòng họ Ngô

Nếu Diệm và gia đình Diệm là những anh hùng hào kiệt, có tài năng, đức độ thì việc gì Mỹ phải giật giây cho chính quyền Ngụy Sài Gòn tiến hành đảo chính và bắn chết gia đình nhà Diệm? Cái chết của Diệm, Nhu lịch sử còn ghi lại vẹn nguyên là bị quân đảo chính giết, bị giết vì chỉ biết dùng tội ác để thống trị, bị giết vì Mỹ đã đi sai một nước cờ, bị giết vì Diệm và chế độ độc tài của hắn đã hết giá trị lợi dụng.

Trên ảnh xác chết của Diệm nằm co quắp như một con chó, bên cạnh là nụ cười của một tên lính VNCH. Nụ cười đã phần nào nói lên sự độc ác, xấu xa của chế độ độc tài Ngô Đình Diệm, nói lên sự bất nhân của những kẻ làm tay sai cho giặc Mỹ

Thế nhưng các nhà dân chủ Việt Nam vẫn cố tình làm bậy, cố tình thể hiện, bới móc quá khứ để hâm nóng tên tuổi của mình. dẫu Diệm là kẻ tội ác chất chồng, nhưng hắn đã chết cũng được hơn 50 năm rồi. Người chết không có tội, có chăng những kẻ có tội là những kẻ chỉ biết đào bới quá khứ, giật giây, lợi dụng xương cốt người chết để phục vụ cho những mục đích xấu xa của cá nhân, những kẻ đó đáng bị lên án, đáng bị nguyền rủa, đáng bị trừng trị trước pháp luật

Không có một nhà nước nào không phải là nhà nước chuyên chính của một giai cấp. Chỉ có giai cấp tư sản không dám công khai thừa nhận điều đó mà thôi. Thực chất, chế độ đa đảng ở phương Tây, cũng dựa trên cơ sở nhất nguyên chính trị, vì tất cả các đảng cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản.

Đăng nhận xét