Bài mới nhất

14/04/2017

TIÊU CHÍ ĐỀ "RẬN CHỦ" ĐƯỢC NOBEL HÒA BÌNH

Ảnh được cut từ Facebook Phạm Lê Vương Các

Được biết giải Nobel Hòa bình là một trong năm nhóm giải thưởng ban đầu của Giải Nobel. Theo nguyện vọng ghi trong di chúc của Alfred Nobel, Giải Nobel hòa bình nên được trao "cho người đã có đóng góp to lớn trong việc đẩy mạnh tình đoàn kết giữa các quốc gia, trong việc giải trừ hoặc hạn chế các lực lượng vũ trang và trong việc tổ chức hay xúc tiến các hội nghị hòa bình". Nhưng bên cạnh mục đích cao cả mà người sáng lập đưa ra thì việc đánh giá tiêu chuẩn của các ứng cử viên để xét trao Giải Nobel Hòa bình việc có lẽ là nhược điểm lớn nhất. Nếu như ở các giải Nobel khác như Giải Nobel Văn học hay các giải Nobel về khoa học, các ứng cử viên thường chỉ được xét giải sau hai hoặc ba thập kỉ những đóng góp của họ ra đời, thì đóng góp của các ứng cử viên cho Giải Nobel Hòa bình thường chỉ xét ngay trong năm đó hoặc trong khoảng thời gian ngắn xung quanh thời gian xét giải, phụ thuộc vào những diễn biến chính trị của đóng góp.

Vì vậy, trên thực tế đã có nhiều trường hợp sau khi được trao Giải Nobel Hòa bình, cá nhân hoặc tổ chức nhận giải lại tham gia vào việc phát động các cuộc chiến tranh hoặc chạy đua vũ trang, đi ngược lại với tiêu chí giải thưởng. Đó là trường hợp của Theodore Roosevelt, tổng thống Mỹ, được trao giải năm 1906, sau khi được trao giải đã mở rộng không ngừng lực lượng Hải quân Hoa Kỳ và dùng vũ lực đàn áp đẫm máu các cuộc nổi dậy của người dân Philippines chống lại quân đội chiếm đóng Mỹ. Một trường hợp khác là Shimon Peres, được trao giải năm 1994, lại được coi là một trong những nhân vật "diều hâu" nhất của chính trường Israel và là người ủng hộ tích cực việc sử dụng vũ lực đàn áp người Palestine hay trường hợp của Lưu Hiểu Ba một trong những "rận chủ" kỳ cựu của Trung Quốc (bị kết án về tội "tuyên truyền và kích động phản cách mạng ". Trong tháng 10 năm 1996, Lưu Hiểu Ba phải chịu ba năm cải tạo lao động về tội "gây rối trật tự công cộng" vì đã tuyên truyền chống Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tháng 12 năm 2009, bị bắt và chịu án tù 11 năm và hai năm bị tước quyền chính trị vì tội "xúi giục chống phá nhà nước"...Nhưng ông ta cũng lại là người được giải thưởng "Nobel Hòa Bình"

Vậy sự bất cập trên liệu có xảy ra ở Việt Nam khi mà mới đây trên status của mình "rận chủ" Phạm Lê Vương Các (từng là sinh viên khoa Luật, Đại học Luật TP Hồ Chí Minh, nhưng vì theo tiếng gọi của mấy anh chị em “rận chủ” tham gia “đấu tranh dân chủ” nên sự học hành của Phạm Lê Vương Các dang dở. Trở về nước sau khi được Trịnh Hội (cầm đầu tổ chức VOICE - tổ chức ngoại vi của “Việt tân” ở Philippine) đưa đi tham gia khóa huấn luyện về “đấu tranh bất bạo động”, “thúc đẩy xã hội dân sự”, Phạm Lê Vương Các đã cùng với ông Nguyễn Quang A liên tục tổ chức các hội thảo, khóa huấn luyện về cách thức khai thác các cơ chế nhân quyền quốc tế để bảo vệ đám chống đối trong nước với danh nghĩa “bảo vệ nhà bảo vệ dân quyền”, hắn cũng là một kẻ thường xuyên có bài viết nói xấu chế độ vớ đầy đủ những ngôn từ vô học) có nói "Nghe đồn, bây giờ chỉ đợi bà Pham Doan Trang bị hốt và ngồi tù là bà ấy có một hồ sơ rất đẹp để tham gia ứng cử cho giải Nobel Hòa bình - một giải thưởng danh giá và cao quý bậc nhất thế giới... Nhưng có vẻ có đôi chút trở ngại và bất lợi trong tiến trình xét giải sau này vì bà Trang chửi lộn với an ninh kinh quá. Giải thưởng này họ còn xem xét theo khía cạnh văn hóa, bao gồm cách cư xử và ngôn từ...". Nhắc đến Đoan Trang, không ai còn lạ gì nhân vật này một rận chủ kì cựu với hàng loạt hoạt động chống đối chính quyền. Tự xưng là một “nhà dân chủ” hàng đầu, là nhà “dân chủ” vì dân, vì nước. Cô ta cũng thường tự hào mình là nhà “dân chủ” có học thức, được đào tạo bài bản, đã từng được học ở Mỹ hẳn hoi, nhưng khi được chứng kiến những lời dâm chủ này nói và hoạt động sống của cô ta thì nhiều người hàng xóm đã phải thốt lên rằng "còn không bằng một con đĩ". Và nếu như Phạm Lê Vương Các nói, các tiêu chí của giải thưởng Quốc tế về "hòa bình" này chỉ cần một "bảng vàng" thành tích chống đối chính quyền, kết hợp với việc "được ngồi tù" thì có lẽ không những Đoan Trang mà nhiều rận chủ như Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Hữu Vình... cũng xứng đáng để nhận được cái "giải thưởng này". Còn ngược lại nếu căn cứ theo tiêu chí "đã có đóng góp to lớn trong việc đẩy mạnh tình đoàn kết giữa các quốc gia", đúng như mục đích tốt đẹp được ghi trong di chúc của Alfred Nobel thì những rận chủ trên chỉ xứng đáng để nhận những hình phạt thích nghiêm khắc nhất bởi những hành vi hoàn toàn đối lập, đó là nhận tiền tay sai cho giặc, phá hoại đất nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Vẫn biết, có nhiều thông tin đã phản ảnh rằng, để phục vụ cho chiến lược "diễn biến hòa bình" (chiến tranh không cần tiến súng, lật đổ chính quyền hiện tại bằng công nghệ biểu tình) của mình Mỹ đã chi rất nhiều tiền trong đó có những khoản lớn "hỗ trợ" cho một số tổ chức danh nghĩa quốc tế đẻ những tổ chức này "đền ơn đáp nghĩa" lại cho Mỹ, và hành động trao các giải thưởng chính là một hàng động mang tính "đền đáp", mục đích là PR cho những kẻ được Mỹ nuôi dưỡng, từ đó thu hút sự chú ý của dư luận, làm cho dư luận tưởng rằng những kẻ này là người tốt (vì họ được nhận giải thưởng rất "quốc tế"). Tuy nhiên, đối với nhân dân Việt Nam, những người đã từng đối đầu với những kẻ thù gian xảo nhất thì tin rằng họ có đủ kinh nghiệm, đủ tỉnh táo để nhận ra rằng đâu là kẻ bán nước, mượn danh, núp bóng và đâu là người tốt xứng đáng để nhận những giải thưởng danh giá này. Vậy nên, trong trường hợp Ủy ban giải Nobel hòa bình có tiếp tục "sơ suất" làm cho một "rận chủ" được giải, nhưng  nếu người dân Việt Nam "tỉnh táo" không công nhận thì đó cũng chỉ là thứ bỏ đi.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

11 nhận xét:

Để phục vụ cho chiến lược "diễn biến hòa bình" (chiến tranh không cần tiến súng, lật đổ chính quyền hiện tại bằng công nghệ biểu tình) của mình Mỹ đã chi rất nhiều tiền trong đó có những khoản lớn "hỗ trợ" cho một số tổ chức danh nghĩa quốc tế đẻ những tổ chức này "đền ơn đáp nghĩa" lại cho Mỹ, và hành động trao các giải thưởng chính là một hàng động mang tính "đền đáp", mục đích là PR cho những kẻ được Mỹ nuôi dưỡng, từ đó thu hút sự chú ý của dư luận, làm cho dư luận tưởng rằng những kẻ này là người tốt (vì họ được nhận giải thưởng rất "quốc tế"). Tuy nhiên, đối với nhân dân Việt Nam, những người đã từng đối đầu với những kẻ thù gian xảo nhất thì tin rằng họ có đủ kinh nghiệm, đủ tỉnh táo để nhận ra rằng đâu là kẻ bán nước, mượn danh, núp bóng và đâu là người tốt xứng đáng để nhận những giải thưởng danh giá này. Vậy nên, trong trường hợp Ủy ban giải Nobel hòa bình có tiếp tục "sơ suất" làm cho một "rận chủ" được giải, nhưng nếu người dân Việt Nam "tỉnh táo" không công nhận thì đó cũng chỉ là thứ bỏ đi.

nếu có ai trong số đám dân chủ trong nước được giải Nobel hòa bình thì tôi cũng nên suy nghĩ lại tính khoa học cũng như tính chính xác của cái giải thưởng gianh giá này, khi mà trong quá khứ đã có những con người không thực sự xứng đáng với giải thưởng đó thì có lẽ tôi cũng nên chuẩn bị tâm thế để đón nhận thông tin một tên dân chủ cuội nào đó của nước mình được nhận giải

với một tiêu chí thiếu chặt chẽ cũng như thực tế cho thấy giải thưởng cũng đã được trao cho những người không thực sự xứng đáng chứ chưa muốn nói là không xứng đáng thì có lẽ đâu đó trong những kẻ dân chủ kia có kẻ được nhận giải nhưng tôi tin người dân đủ nhận thức để coi thường những người này

Một cách nói có ẩn ý của nhà dân chủ Phạm Lê Vượng nhằm giáo dục nhà dân chủ Đoan Trang. Đọc những dòng tus của Vượng có thể thấy rằng Vượng đã cho mọi người thấy cách hành xử vô văn hóa của đoan trang "không nên chửi "cả lò" của người ấy". Đúng là đám dân chủ cuội tự cắn xé nhau ý mà.

với việc Giải Nobel Hòa bình thường chỉ xét ngay trong năm đó hoặc trong khoảng thời gian ngắn xung quanh thời gian xét giải, phụ thuộc vào những diễn biến chính trị của đóng góp thì sẽ không tránh khỏi những sai xót những người không xứng đáng hoàn toàn có thể được nhận giải thưởng này thì không bất ngờ nếu như đám dân chủ trong nước cũng có được nó với sự giúp đỡ nhiệt tình của Mỹ và phương Tây

Dân Tộc Việt Nam chúng tôi sẽ rất vui mừng và hảnh diện có được một người Việt Nam được đề cử nhận lãnh giải Nobel Hòa Bình, nhưng hy vọng rằng người đó sẽ không phải là những nhà dân chủ mồm, những linh mục đội lốt, còn vì sựu sơ sài của ban tổ chứ để rồi những người đó đạt giải thưởng này thì những người Việt Nam chúng tôi sẽ hết sức hổ thẹn vì, Cái Ác Và Sự Dối Trá Đã Được Các Ông Vinh Danh

Một câu trả lời xứng đáng được tôn vinh của mọt nhà ngoại giao đã có nhiều cống hiến cho Việt Nam đến nay mình còn nhớ, ông Lê Đức Thọ. Khi được hỏi lý do vì sao ông từ chối nhận giải Nobel. Ông đã trả lời thằng bây giờ tôi nói về Giải thưởng Nobel. Chúng tôi biết, Giải thưởng Nobel là một giải thưởng lớn với thế giới. Từ xưa đến nay có ý nghĩa hết sức quan trọng. Nhưng tại sao tôi không nhận? Tôi không phải có khó khăn như bà nói đâu. Chỉ một điều là ai làm cho hòa bình? Bà biết rằng đây là giải thưởng Nobel cho hòa bình. Mỹ tiến hành xâm lược đất nước tôi 20 năm. Người chống Mỹ và làm cho Mỹ thất bại, giành độc lập đưa hòa bình cho đất nước và cho cả khu vực này là chúng tôi. Người làm hòa bình là chúng tôi chứ không phải Mỹ.Trong thư gửi Ủy ban Giải Nobel, tôi đã phân tích kỹ Mỹ tiến hành chiến tranh như thế nào? Nhưng Ủy ban Giải đã đặt ngang bằng kẻ xâm lược và người bị xâm lược, giữa kẻ gây chiến tranh và người tạo (làm) hòa bình. Coi chúng tôi cũng như Mỹ. Điều đó là sai lầm và tôi không thể chấp nhận như vậy. Vì vậy tôi đã không nhận Giải thưởng Nobel

Nhắc đến Đoan Trang, không hiểu tại sao cứ mỗi lần đọc bài viết nào đó của nhà “dân chủ” Phạm Đoan Trang tôi lại có cảm giác buồn nôn kinh khủng. Buồn nôn không chỉ một phần là vì cái mặt mụn, cái nhân cách chó cắn khi sẵn sàng quăng bộ phận sinh dục lên mặt người đối diện mà còn buồn nôn vì những ngôn từ, luận điệu mà nhà “dân chủ” này phun ra. Phạm Đoan Trang cùng nhiều nhà “dân chủ” khác có lẽ không hiểu. Không phải quần chúng bàng quan, thờ ơ, vô cảm với biểu tình, với “phong trào dân chủ” mà thực ra họ đã biết được bản chất thật sự của biểu tình chỉ là trò kích động người dân để xuống đường hướng tới mục tiêu chống chính quyền, biến người dân thành thứ để các nhà “dân chủ” trong nước lập công kiếm tiền tài trợ từ nước ngoài. Quần chúng cũng biết bản chất thật sự của những nhà “dân chủ” chỉ là những kẻ cơ hội, chống phá đất nước, sẵn sàng cam tâm làm tay sai cho ngoại bang để kiếm tiền nuôi béo bản thân. Vì thế họ không ủng hộ là lẽ thường tình. Đoan Trang không hiểu điều đó nên vẫn cho là nhân dân “vô cảm” và ví nhân dân Việt Nam như “một lũ súc vật”.

Trao giải cho kể này hả, coi nhân dân Việt Nam bị ngu à. Nghe cái cách mà Phạm Đoan Trang dè bỉu, xúc phạm đến nhân dân Việt Nam tôi muốn tát vào mặt con mụ này nhiều cái. Trang coi mình là ai chứ? Là thánh sống chăng mà có cái quyền xúc phạm nhân dân ta. Nào là nhân dân ta không xứng đáng để được hưởng dân chủ, không xứng đáng để có dân chủ. Ôi! Dân tôi đã được hưởng dân chủ rồi chứ không đến lượt mấy người như thị đi đòi dân chủ cho chúng tôi. Đồ đàn bà láo toát, đã thế Trang lại còn lấy những hình ảnh của tinh thần uống nước nhớ nguồn, đền ơn đáp nghĩa để chế giếu chứ. Mấy loại người như Đoan Trang làm gì đã có hoạt động gì cho xã hội đâu mà dám chế giễu những phong trào ý nghĩa đó. Tất cả những lời nói mạt xát đó của thị là nhằm che dấu cho hình ảnh của một phong trào dân chủ đang xuống cấp trầm trọng, không có ai thèm quan tâm đến cái phong trào lừa gạt, dối trá mọi người của Đoan Trang cùng đồng bọn. Y đang tức vì mọi người không ai quan tâm đến cái phong trào dởm đó nên y dở cái giọng khốn nạn đó. Y đang chửi cả dân tộc Việt Nam không kể già, trẻ, lớn bé. Y còn so sánh người dân Việt Nam như sút vật nữa chứ. Thật không thể nào chấp nhận được con đàn bà mắt dạy này

Giống câu chuyện trùm phát xít Hitler từng được đề cử giải Hòa bình. Đã có nhiều đề cử kỳ quặc, khó hiểu từng xuất hiện trong giải Nobel Hòa bình. Gây sốc nhất là việc trùm phát xít Adolf Hitler được đề cử vào năm 1939. Năm đó, Hitler được nghị sĩ Thụy Điển E.G.C. Brandt đề cử. Brandt làm vậy để chống lại việc Thủ tướng Anh Neville Chamberlain được nhiều nghị sĩ Thụy Điển đề cử. Bản thân Brandt không ưa Chamberlain và dĩ nhiên không chấp nhận sự đề cử này. Vì thế ông đã đề cử người "ngang cấp" với Chamberlain là Adolf Hitler.Những người chỉ trích Brandt hiển nhiên đã không chấp nhận chuyện này. Đề cử dành cho Hitler cũng nhanh chóng bị rút bỏ sau đó. Được biết ngoài Hitler, danh sách đề cử giải Nobel Hòa bình cũng từng có cả trùm phát xít Italy Benito Mussolini

Alfred Nobel thì những rận chủ trên chỉ xứng đáng để nhận những hình phạt thích nghiêm khắc nhất bởi những hành vi hoàn toàn đối lập, đó là nhận tiền tay sai cho giặc, phá hoại đất nước, phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc

Đăng nhận xét