Bài mới nhất

30/06/2017

Những tiếng kêu than lạc lõng dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Hoa đất

Một đối tượng bị xử lý hình sự mà được bên ngoài quan tâm quá ắt hẳn đối tượng đó phải có nhân thân hết sức đặc biệt.

Một công dân Việt Nam được các nước và tổ chức quốc tế kêu gọi bảo vệ chắc hẳn công dân đấy phải có những mối liên hệ với họ hết sức khăng khít.

Trong hàng chục nghìn tù nhân đang bóc lịch ở Việt Nam, tại sao Mỹ lại quan tâm kêu gọi thả tự do cho một vài đối tượng mà thôi?

Vâng, tôi đang nói đến Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đối tượng “zân chủ” vừa bị Toàn án nhân dân tỉnh Khánh Hòa đã tuyên phạt 10 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” theo quy định tại Khoản 1, Điều 88 BLHS

Hãy xem chúng khóc than gì cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh:

Thông cáo báo chí của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ xem Phụ nữ Quốc tế Can đảm 2017 - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một phần trong quan hệ đổi chác về nhân quyền:

Tôi quan ngại sâu sắc về các phiên tòa của Việt Nam và việc kết án người được trao Giải thưởng Phụ nữ Quốc tế Can đảm 2017 và blogger ôn hòa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. 

Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả Mẹ Nấm và tất cả các tù nhân lương tâm ngay lập tức và cho phép tất cả cá nhân tại Việt Nam tự do thể hiện quan điểm của mình và tụ họp ôn hòa mà không lo sợ bị trừng phạt. Chúng tôi đã chứng kiến một số bước tích cực về nhân quyền tại Việt Nam trong vài năm qua. Tuy nhiên, xu hướng gia tăng các vụ bắt giữ và kết án các biểu tình ôn hòa kể từ đầu năm 2016 rất đáng lo ngại. Sự tiến bộ về nhân quyền sẽ cho phép quan hệ đối tác Hoa Kỳ-Việt Nam đạt được tiềm năng tối đa.

Thông cáo báo chí của Đại sứ quán Hoa Kỳ
Cao ủy nhân quyền LHQ cũng khóc thay cho Mẹ Nấm

Cao uỷ Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vừa ra tuyên bố yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Còn các đối tượng trong nước nghĩ gì?

Luật sư Vũ Văn Hải được dịp vuốt đuôi "khâm phục và ngưỡng mộ" Mẹ Nấm nhưng lộ rõ vẻ sợ hãi của mức án được đưa ra;

"Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị toà sơ thẩm kết án 10 năm tù, quá bất nhẫn đối với người mẹ đơn thân có hai con nhỏ. Mặc dù đối mặt với bản án nặng nề, nhưng Mẹ Nấm vẫn ngẩng đầu, khẳng định mình đã lựa chọn hành động đúng vì tương lai nước Việt, trong đó có tương lai hai con chị. Rất nhiều người Việt, trong đó có tôi khâm phục và ngưỡng mộ chị," 

Còn Lê Công Định, vốn dĩ sẵn bản chất lươn lẹo hắn vẫn cay cú vì từng bị ngồi tù và đồng cảm với Mẹ Nấm;

"Bản án 10 năm tù thật bất ngờ với tôi. Không phải vì tính chất phi nhân tàn bạo của nhà cầm quyền đối với một bà mẹ trẻ đơn thân, mà bởi tôi không ngờ đảng cầm quyền hoảng loạn đến mức như vậy. Có vẻ càng ngày nhịp độ hoảng loạn càng gia tăng.

"Tuy nhiên, có một điều quan trọng, không phải chế độ này có thể tồn tại thêm ít nhất 9 năm nữa để có thể giam cầm chị Mẹ Nấm hay không, mà chắc chắn trong cuộc đời của mình, chị sẽ có dịp nhìn thấy sự cáo chung của chế độ đã kết án chị."


Suy cho cùng, khi mọi sự đã an bài, những tiếng khóc thay cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ như muối đổ biển mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

28 nhận xét:

ai cũng biết mẹ Nấm là người có tính độc lập và rất khôn khéo lại am hiểu luật pháp có khả năng lôi léo người khác vì điều này Mẹ Nấm rất được các tổ chức "chống đối" nhất là các đối tượng cốt cán của tổ chức Việt Tân tin tưởng và đặt niềm tin rất lớn, giờ thấy ả ta lâm nguy như thế này tại sao chúng lại không phản ứng dữ dội được, mất đi ngọn cờ đầu chúng như rắn mất đấu, hoang mang dao động, liệu hoạt động dân chủ của chúng sẽ đi về đâu hay tất cả sẽ chung số phận như mẹ Nấm này

Khi kết án 10 năm tù một phụ nữ có hai con thơ chỉ vì bất đồng chánh kiến, tòa án đã bôi nhọ tệ hại chính quyền mình đang phục vụ!

QUỲNH

Vụ án, đúng như tôi đã nói với các luật sư hôm qua: Như mọi án chính trị khác, bị cáo và luật sư có yêu cầu triệu tập người giám định (và cá nhân, tổ chức bị hại - như vụ án tôi, và án Quỳnh hôm nay), nhưng toà sẽ không bao giờ dám triệu tập. Bởi đấy là căn cứ duy nhất họ vin vào kết tội.

Nếu cho triệu tập giám định viên, triệu tập cá nhân và tổ chức được cho là "bị hại", cho đối chất tranh tụng công minh, thì chúng tôi xử họ chứ họ làm sao xử nổi chúng tôi.

Quỳnh ơi! Bất kể bản án thế nào. Tù đày - chỉ làm chúng ta mạnh lên, chứ không khiến chúng ta sợ hãi!

"Có loại tù làm người ta nhục nhã, nhưng có loại tù chỉ khiến họ vinh quang". Tuyên ngôn ấy, anh từng nói trước toà. Đâu chỉ cho anh, cho Quỳnh đấy, và cho tất thảy những bạn tù bất khuất của anh.

(Trương Duy Nhất)

Ứng xử cộng đồng trong việc kêu gọi quyên góp tài chính hỗ trợ cho hai con nhỏ của Như Quỳnh cho thấy chính quyền đã phá sản trong việc xử tù Như Quỳnh như một hình thức răn đe dằn mặt những tiếng nói còn lại. Chính quyền đã “giúp” cộng đồng nhích lại gần nhau, bày tỏ sự chia sẻ nhiều hơn, kể cả từ những người từng không thích Như Quỳnh lúc cô chưa bị bắt. “Thất bại” là từ rất xứng đáng dành cho chính quyền lúc này. Chưa bao giờ chính quyền cô độc như thế này. “Mặt trận chính trị” của chính quyền trước nhân dân, nói cách khác, đã hoàn toàn thất thủ! Xin “chúc mừng” một sự “tiến bộ” mới mà chính quyền đã “đạt” được!

(Mạnh kim)

Cho đến giờ này bộ ngoại giao cùng đại sứ quán Hoa Kỳ , đại sứ quán Đức , ủy ban nhân quyền quốc tế , báo chí thế giới cùng đồng loạt lên tiếng đòi trả tự do cho Mẹ Nấm . Vậy mà người dân trong nước không có lấy một cuộc xuống đường đòi trả tự do cho Mẹ Nấm ( trừ một số giáo dân tại các giáo xứ tại Nghệ An ) . Nói lên điều này cho mọi người thấy : Chuyện của mình cả thế giới đều lên tiếng chỉ mỗi người của mình là im tiếng ! Mẹ Việt Nam ơi , đêm còn dài lắm mới đến bình minh ������

(Trường Giang)

HAI VỤ ÁN VÀ HAI NGƯỜI PHỤ NỮ

Một hoa hậu, trong vụ án… lồn tiền (xin lỗi phải viết thẳng, không thể khác được) đang được hết thảy các báo bâu vấu như ruồi gặp cứt.

Một vụ án khác, về một phụ nữ khác (chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – Mẹ Nấm) đang được truyền thông cả thế giới quan tâm ca tụng và lo lắng. Nhưng báo chí trong nước không được phép đưa tin. Sẽ không có, bất kỳ một thằng nhà báo nào dám mó tới.

Nếu có, sẽ chẳng gì ngoài những bài móc moi phỉ báng còn hơn cả luận tội. Chắc chắn thế. Trong khi, ngập tràn những dòng báo ra chiều rất “nhân văn”, chia sẻ, cảm thông với người phụ nữ trong vụ án lồn tiền.

Hai vụ án, hai thân phận đàn bà, và một điều khác biệt quá đắng cay!

(Trương Duy Nhất)

Đây vẫn là điều thường thấy khi một trong những dâm chủ viên của làng dâm chủ bị bắt và xét xử. Đơn giản kêu gào là điều đương nhiên thôi. Nhưng chúng cũng chỉ có kêu vậy thôi chứ lũ chống phá vậy bỏ tù ai thương. Bài học cho những kẻ đang theo cũng như có ý định muốn theo làm dâm chủ nửa mùa. Được vài ba câu chữ đòi kiếm cơm của bọn phản động bên ngoài bơm tiền vào

Miệng lưỡi thế gian ,các chị thích tám chuyện nhà người khác đây mà. Ai cần các chị xía vào chuyện nhà khác trong khi chuyện nhà các chị chưa đâu vào đâu. Các chị ở đâu mà lại kêu oan cho NGUYỄN NGỌC NHƯ QUỲNH trong khi Quỳnh không kêu mình bị oan, mà Quỳnh đã thú nhận hoàn toàn tội mà mình gây ra.

Cứ hễ mỗi lần "nhà dân chủ" bị ta tóm là y như rằng phía Mỹ có ý kiến bắt ta này nọ như thể Mỹ là bố thiên hạ vậy. Nên nhớ tự do biểu đạt có đồng nghiã với việc thích nói gì thì nói không? Tự do biểu đạt hay là xuyên tạc sự thật, định hướng lệch lạc và tuyên truyền chống phá? Cái gì cũng có khuôn khổ của nó và luôn được pháp luật điều chỉnh

Thật nực cười cho một đại sứ lươn lẹo như Ted, vâng ông có thể đến từ nước Mỹ xinh đẹp và giàu có. Nhưng ông đừng quên rằng dù Mỹ có giàu có đến đâu thì Mỹ cũng không đánh thắng được Việt Nam, người Mỹ cũng không thể đổi trắng thay đen, thay đổi luật pháp Việt Nam được đâu nhé. Cũng đâu phải lần đầu Mỹ lên tiếng cho các đối tượng phạm tội An ninh quốc gia, vì sao ư, quân cờ của Mỹ dựng lên, sao nó có thể buông dễ dàng. Quan trọng không phải ở cái nhìn, mà ở cái dã tâm của họ đang muốn can thiệp vào nội bộ công việc của đất nước mình

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Nự cười nhất có những kẻ không hiểu mức độ nguy hiểm của những hành vi Quỳnh gây ra, rồi nói bà ta oan. Không oan gì đâu một kẻ nói dối trăng trợn, nhưng thông tin dối trá, sai trái ấy, khi đăng tải lên mang xã hội rõ ràng ảnh hưởng rất nhiều đến cuộc sống của nhân dân, bộ mặt của Nhà nước, đương nhiên ảnh hưởng đến sự phát triển quốc gia. Nếu có oan thì dư luận xã hội lên tiếng mạnh mẽ. Chứ không phải cái kiểu, dư luận cùn của cái đám tổ chức nào đó kia

10 năm tù là hình phạt dành cho những hành vi phạm tội mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã gây ra. Hình phạt là thứ đẻ giáo dục ả ta có thể nhận ra sai lầm của ả đã làm, cũng là để ngăn chặn những hành động ả ta có thể làm tiếp tục gây hại cho đất nước. Đương nhiên, sẽ có người nói hình phạt còn quá nhẹ, hay có kẻ bênh rằng hình phạt quá nặng. Nhưng tất cả đều kết luận dựa trên cơ sở pháp lý và những hành vi thực tiễn đã xảy ra, nên không cần có gì bàn cãi cả

Luật sư bảo vệ cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đặc biệt là Võ An Đôn chắc sau vụ này sẽ được dịp nổi như cồn. Vì khả năng bào chữa quá xuất sắc, nâng được hình phạt cho Quỳnh từ 8 năm tù mà thêm được 2 năm nữa là 10 năm.Cũng như nhiều người mong đợi, thì cái họ muốn, không chỉ là 10 năm tù cho những kẻ tham tiền mà chống lại sự phát triển của đất nước. Những kẻ này xứng đáng nhận những hình phạt nghiêm khắc hơn. Và mọi người cũng hy vọng, sau sự việc này, sẽ có những xử phạt quyết liệt hơn với những đối tượng khác

Chúc mừng Quỳnh và bản án 10 năm tù qua xét xử sơ thẩm, nhưng mà chắc người ta thấy bản án còn quá nhẹ nhàng rồi đấy. Với cái thời gian dài ăn chia tiền bạc nước ngoài để chống đối Nhà nước, thực hiện tội phạm thì nhẽ ra hình phạt phải nặng hơn mới đúng

Kẻ cắp không bao giờ có tư cách nói chuyện đạo đức, kẻ giết người ko có tư cách nói chuyện lương tri, và Hoa Kỳ không có tư cách áp đặt mác “dân chủ nửa mùa” của mình lên các quốc gia khác. Rao giảng tự do, nhân quyền nhưng bản chất là lấy cớ để can dự vào công việc nội bộ và thay đổi thể chế chính trị của nước khác. Phục vụ âm mưu vì lợi ích Mỹ. Cái âm mưu đã giết hại hàng triệu người Việt Nam và người dân nhiều nước trên thế giới. Người Mỹ hãy tự nhận thấy mình nên làm những gì tốt nhất có thể để hàn gắn dần vết thương đã gây ra cho dân tộc Việt Nam hơn là tìm cách chống phá Việt Nam và nuôi dưỡng cho những phần tử khủng bố VN.

ưới nhiều chiêu bài khác nhau như tự do,dân chủ,nhân quyền, chống khủng bố… Chính phủ Mỹ đã bất chấp luật lệ quốc tế trực tiếp can thiệp quân sự vào nhiều quốc gia thuộc thành viên Liên Hiệp Quốc để lật đổ chính phủ hợp pháp hợp hiến của họ.Việc làm ấy của Mỹ không làm cho những quốc gia ấy có nhân quyền dân chủ hơn, mà chỉ làm người dân những quốc gia đó sống trong loạn lạc bất ổn như Afghanistan,Libya,Syria,Iraq.Chẳng những không diệt được khủng,mà hoạt đông gây bất ổn của Mỹ ở Trung Đông còn tạo cho tổ chức khủng bố phát triển hơn,qui mô hơn,mạnh mẽ hơn,chúng đe doạ an ninh toàn Toàn Cầu.như nhà nước Hồi Giáo (IS) tự xưng.Như thế,sự can thiệp của chính phủ Mỹ là một sự vi phạm nhân mang tính khủng bố Nhà Nước!

Tại phiên tòa, bị cáo Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã thừa nhận chính mình tự lập, tự quản tự đăng, tự chia sẻ các bài viết có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước trên mạng Internet; thừa nhận mình đã làm ra 14 tập tài liệu “Stop police skill civillians” (tức Chấm dứt tình trạng cảnh sát giết dân) ; thừa nhận việc giữ tiền giải thưởng nhân quyền với CRD là trái luật, là chiếm giữ tiền của “Mạng lưới blogger Việt Nam” đúng như báo Công an TP Hồ Chí Minh, báo Khánh Hòa mới đưa… Biện hộ cho mình, các luật sư và bị cáo đều tận dụng các văn bản luật quốc tế về quyền tự do ngôn luận để phủ nhận pháp luật Việt Nam.

Việc Hoa Kỳ yêu cầu VN thả Mẹ Nấm là sự can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ Việt Nam, vi phạm các nguyên tắc, chuẩn mực của quan hệ quốc tế. Đồng thời lôi mối quan hệ song phương để gây sức ép là hành động hèn hạ. Quan hệ giữa hai quốc gia là phải dựa trên sự tôn trọng độc lập chủ quyền, đường lối chính trị của nhau. Thật sự quá quan ngại các bác ạ

Lần lượt các cá nhân, tổ chức quốc tế nước ngoài đồng loạt đăng đàn kêu gọi trả tự do ngay lập tức cho blogger Mẹ Nấm. Thiết nghĩ, đây là một sự phi lý và can thiệp trắng trợn vào công việc nội bộ Việt Nam, nó thực sự đã và đang đi ngược lại với những nguyên tắc quốc tế, với những cam kết mà các bên đã ký kết cũng như làm ảnh hưởng đến hình ảnh, vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.

Đây không còn là vấn đề xa lạ bởi lý do bảo vệ cho "dân chủ, nhân quyền" hiện đang bị một số lực lượng chính trị bá quyền lợi dụng như bình phong để đòi Nhà nước ta thả tự do cho những đối tượng lợi dụng cái mác dân chủ để hoạt động chống đối, vi phạm pháp luật, đi ngược lại lợi ích của nhân dân. Thiết nghĩ, các tổ chức trên nên tập trung làm việc theo đúng sứ mệnh của mình, thay vì chỉ chăm chăm vào cố tình bóp méo sự việc để thông tin sai lệch về tình hình ở Việt Nam.

Chẳng lẽ, một quốc gia có chủ quyền không được phép bắt giữ những kẻ phạm pháp, vi phạm pháp luật, đi ngược lại với lợi ích của đất nước và nhân dân chỉ vì những kẻ này mang cái danh, cái mác “dân chủ”, “nhân quyền”. Các tổ chức này rồi sớm muộn bị bị tan rã mà thôi, bởi những gì mà chúng làm là quá bẩn thỉu mà những gì bẩn thỉu sẽ không bao giờ tồn tại được lâu đâu. Toàn những luận điệu, bài vở nhàm chán quá trời

Với những bằng chứng về các hành vi vi phạm Điều 88 BLHS của bị cáo Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì việc đưa y ra trước vành máu ngựa để xét xử không có gì phải bàn cãi cả. Một ả nữ đã có quá trình thực hiện các hoạt động chống phá đất nước chắc chắn sẽ phải gánh chịu những hình phạt nghiêm minh của pháp luật. Văn bút quốc tế nên nhớ rằng Quỳnh là công dân Việt Nam và việc cô ta vi phạm pháp luật và sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật là điều dĩ nhiên, không có lý do gì để các tổ chức này lại đòi thả tự ngay tức khắc đối tượng này cả? Cũng chỉ là loại cá mè một lứa mà thôi, dựa vào nhau để sống thôi

Với những bằng chứng xác đáng về hành vi sai trái của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thời gian qua, cùng với sự đồng tình ủng hộ của đông đảo dư luận thì tin chắc rằng cho dù đồng đảng, bầy đàn của Quỳnh có gào thét, tung tin bịa đặt, đổi trắng thay đen, Quỳnh vẫn sẽ nhận được hình phạt xứng đáng với tội lỗi của mình. Mà thực chất tổ chức như Cao ủy nhân quyền LHQ không đủ tư cách để mà lớn tiếng như vậy. Bởi một lẽ tất yếu, trong xã hội văn minh, các quốc gia là bình đẳng, không thể dùng sức mạnh để ép buộc quốc gia khác, không thể dùng chiêu “dân chủ”, “nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của nhau.

Tôi quan ngại sâu sắc về các phiên tòa của Việt Nam và việc kết án người được trao Giải thưởng Phụ nữ Quốc tế Can đảm 2017 và blogger ôn hòa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Hoa Kỳ kêu gọi Việt Nam thả Mẹ Nấm và tất cả các tù nhân lương tâm ngay lập tức và cho phép tất cả cá nhân tại Việt Nam tự do thể hiện quan điểm của mình và tụ họp ôn hòa mà không lo sợ bị trừng phạt. Chúng tôi đã chứng kiến một số bước tích cực về nhân quyền tại Việt Nam trong vài năm qua. Tuy nhiên, xu hướng gia tăng các vụ bắt giữ và kết án các biểu tình ôn hòa kể từ đầu năm 2016 rất đáng lo ngại. Sự tiến bộ về nhân quyền sẽ cho phép quan hệ đối tác Hoa Kỳ-Việt Nam đạt được tiềm năng tối đa.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đối tượng “zân chủ” vừa bị Toàn án nhân dân tỉnh Khánh Hòa đã tuyên phạt 10 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” theo quy định tại Khoản 1, Điều 88 BLHS
Với những kẻ như Nugyễn Ngọc như quỳnh thì 10 năm tù là quá nhẹ

Một công dân Việt Nam được các nước và tổ chức quốc tế kêu gọi bảo vệ chắc hẳn công dân đấy phải có những mối liên hệ với họ hết sức khăng khít.

Trong hàng chục nghìn tù nhân đang bóc lịch ở Việt Nam, tại sao Mỹ lại quan tâm kêu gọi thả tự do cho một vài đối tượng mà thôi?

Bây giờ họ kêu than cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh nhưng thực chất thì họ có biết được những điều trước đây ả ta đã làm đối với đất nước, họ có biết tôn trọng luật pháp nước khác không mà đòi lên tiếng đòi công lý chứ. Thật nực cười cho cái xứ sở dân chủ.

Đăng nhận xét