Bài mới nhất

29/08/2017

BÙI THANH HIẾU - NHÀ "DÂN CHỦ" - XỨ SỞ THIÊN ĐƯỜNG

Bùi Thanh Hiếu (Người buôn gió) ở Đức
Đây là hình ảnh của "dân chủ" - con nghiện Bùi Thanh Hiếu ở phương trời Tây (nơi mà đám dân chủ quốc nội luôn ca tụng, cố gắng hình tượng hóa trước mắt người dân trong nước rằng đó là những thiên đường). 

Bùi Thanh Hiếu có lẽ là cái tên không xa lạ gì trong giới “dân chủ”, xuất thân từ một con nghiện nhưng có cái tài viết lách nên được những kẻ chống đối lợi dụng để bôi nhọ xuyên tạc thông tin về đất nước. Năm 2009, y đã từng bị bắt vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm an ninh quốc gia”. Nhận thấy có thể sử dụng Bùi Thanh Hiếu, các thế lực phản động đã dùng chiêu bài “học bổng nghệ thuật” để hợp thức hóa việc y ở lại Đức nhằm tiện bề “sai khiến”. Bùi Thanh Hiếu có mối quan hệ thân thiết với Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Văn Hải (Bloggerr Điếu Cày) - những kẻ bị bắt vì tội chống phá Nhà nước. Từ khi sang Đức, Bùi Thanh Hiếu với nỗi cơ đơn nơi xứ người lãnh lẽo đã ngày đêm ra sức viết những bài xuyên tạc, vu khống, chống phá Đảng, Nhà nước, kích động gây chia rẽ dân tộc… Và sau bao năm cống hiến cho "dân chủ" thì đây là cuộc sống mà "xứ sở dân chủ" ban tặng cho Hiếu. Hối hận giờ cũng đã muộn, một kẻ phản quốc như Hiếu không thể muối mặt về quê nhà, vậy nên y phải chấp nhận cuộc sống đầu đường, xó chợ vỉa hè và tiếp tục xuyên tạc để được ăn và  tị nạn, và có lẽ không tiếp tục xuyên tạc thì đến cả cái vỉa hè có lẽ cũng không có chỗ dành cho Hiếu.

Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng không có báo ứng. Trước Bùi Thanh Hiếu cũng đã nhiều "dân chủ" - những kẻ phản quốc -trở mỏ cắn cánh đã phải nhận được "quả đắng" của mình. Có thể kể đến Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu cày để thấy điều đó.

Bùi Tín - một kẻ phản động gạo cội thì sau quảng đời chống phá đã dành cho mình một căn phòng nhỏ bé chật chội và một cuộc sống cô độc nơi đất khách quê người (Bùi Tín nói:Sự ảo tưởng đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của tôi. Nó làm tôi lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những cái không có thật... miễn sao "bôi xấu" vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà tôi từng khôn lớn, trưởng thành. Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không dám nhìn, nhớ về những bài viết ấy. Nỗi đau đắng chát một đời người Ông nói "tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi đó là cái giá tôi phải trả những cái đau nhất...". Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp "lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông "đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi"

Trần Khải Thanh Thủy lại bị đám “Việt tân” đá văng ra đường không thương tiếc vì chẳng mang lại ích lợi gì cho chúng. Trong khi Cù Huy Hà Vũ đã dường như “mất tích” kể từ ngày đặt chân tới Mỹ, Vũ đã bị chính đám chống Cộng tẩy chay bởi thói lộng ngôn và xấc láo. Còn Hải Điếu cày thì sao? Có lẽ cái còn duy nhất lúc này là kiếm những sự kiện như việc Tạ Phong Tần sang Mỹ để làm hàng, thay vì phải hạ nhục ôm hôn cờ vàng mà không biết có ngày sẽ bị đá ra đường bất cứ lúc nào. Những “dân chủ” như Thủy, Vũ, Hải hay Tần mong Mỹ sẽ làm những điều như họ đã hứa, song quả thực những gì diễn ra không như những gì họ tưởng tượng. Chẳng thế mà Nguyễn Tường Thụy đã phải thốt lên những lời gan mật nhân chuyến đi Mỹ của “đồng nghiệp” Tạ Phong Tần. Thụy viết: "Tôi mừng cho các anh chị, mặc dù biết rằng các anh chị không muốn thế. Hôm nay tôi mừng cho Tạ Phong Tần nhưng cũng thật là buồn. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Ngày càng thấy rõ, những tù nhân lương tâm nổi tiếng trở thành món hàng trao đổi. Thật khốn nạn. Không trông chờ ở bên ngoài, nhưng không khỏi đặt ra câu hỏi: Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao?".

Những kẻ mà ngay cả quê hương, dân tộc - nơi chôn nhau cắt rốt, nơi có gia đình, bạn bè, nơi mình sinh ra và lớn lên chúng còn bán được thì không có lý do gì chúng không phản bội lại những kẻ khác, chính vì vậy cái cách Mỹ và các nước thân Mỹ "đối đãi" với số này âu cũng là chuyện dễ hiểu, và chính những nhà "dân chủ" cũng phải tự hiểu rằng khi ra nước ngoài tức là mất hết khả năng chống phá - không còn có tác dụng, lợi ích cho âm mưu của các thế lực thù địch nước ngoài vậy nên họ sẽ không ngu ngốc bỏ ra những đồng tiền không có "lãi".

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

38 nhận xét:

BÙi Thanh Hiếu và cũng như hàng loạt cái tên khác như Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu cày... đều đi đến chung một cái kết cục thảm hại ở nơi chính trời tây mà trước đây chúng mặc sức ca tụng đó là thiên đường tự do dân chủ, có một điểm chung đó của những con người này đó là sống chung với tư tưởng chống đối và rồi để đến những ngày tháng nhận ra chân lý thì đã quá muộn màng và không còn con đường để quay lại, tiêp tục cho một cuộc sống nhục nhã, hèn hạ ở xứ trời Tây.

Bùi Thanh Hiếu có lẽ là cái tên không xa lạ gì trong giới “dân chủ”, xuất thân từ một con nghiện nhưng có cái tài viết lách nên được những kẻ chống đối lợi dụng để bôi nhọ xuyên tạc thông tin về đất nước. Từng ra tù vào tội chống phá nhà nước ta nhưng sau khi ra tù vần không biết đường ăn năn hối cải thì giờ có chết đường chết chợ bên nước ngaoif cũng đáng thôi, đáng đời cho con người như bùi thanh hiếu, giờ phải sống nay đây mai đó như người vô gia cư cũng đáng thôi.

Những kẻ mà ngay cả quê hương, dân tộc - nơi chôn nhau cắt rốt, nơi có gia đình, bạn bè, nơi mình sinh ra và lớn lên chúng còn bán được thì không có lý do gì chúng không phản bội lại những kẻ khác, chính vì vậy cái cách Mỹ và các nước thân Mỹ "đối đãi" với số này âu cũng là chuyện dễ hiểu, và chính những nhà "dân chủ" cũng phải tự hiểu rằng khi ra nước ngoài tức là mất hết khả năng chống phá - không còn có tác dụng, lợi ích cho âm mưu của các thế lực thù địch nước ngoài vậy nên họ sẽ không ngu ngốc bỏ ra những đồng tiền không có "lãi".

Từ khi sang Đức, Bùi Thanh Hiếu với nỗi cơ đơn nơi xứ người lãnh lẽo đã ngày đêm ra sức viết những bài xuyên tạc, vu khống, chống phá Đảng, Nhà nước, kích động gây chia rẽ dân tộc… Và sau bao năm cống hiến cho "dân chủ" thì đây là cuộc sống mà "xứ sở dân chủ" ban tặng cho Hiếu. Hối hận giờ cũng đã muộn, một kẻ phản quốc như Hiếu không thể muối mặt về quê nhà, vậy nên y phải chấp nhận cuộc sống đầu đường, xó chợ vỉa hè và tiếp tục xuyên tạc để được ăn và tị nạn, và có lẽ không tiếp tục xuyên tạc thì đến cả cái vỉa hè có lẽ cũng không có chỗ dành cho Hiếu.

Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng không có báo ứng. Trước Bùi Thanh Hiếu cũng đã nhiều "dân chủ" - những kẻ phản quốc -trở mỏ cắn cánh đã phải nhận được "quả đắng" của mình. Và giờ dây khi sống trong cảnh không manh chiếu, miếng ăn cũng là cái giá phải trả cho bùi thanh hiếu thôi, đáng đời cho những kẻ phản quốc.

Luật nhân quả không tha cho một ai làm những việc xấu xa hèn hạ, và bùi thanh hiếu cũng thế. Hắn ta đã từng ở tù vì tội chống phá nhà nước ta nhưng sau khi ra tù vãn chứng nào tật ấy, bởi vì bản tính quá bẩn thỉu của mình nên bây giờ hắn ta không còn chỗ tung hoành làm bậy trên nước ta nữa thế nên hắn mới chạy sang phương trời tây, và giờ hắn không một nơi lương tựa, nay đây mai đó như con ma xó. đáng đời hắn ta.

Cứ tưởng thế nào, hóa ra “lái gió” Bùi Thanh Hiếu cũng chỉ là một kẻ buôn nồi. Xem ra con đường hoạt động chính trị của Bùi Thanh Hiếu có lẽ sẽ sắp rẽ sang một hướng khác, khi giờ đây Hiếu “gió” sẽ chú tâm hơn vào câu chuyện “buôn nồi” của mình. Xem ra, cái nghề “buôn nồi” có lẽ phù hợp hơn với anh đấy, Bùi Thanh Hiếu.

Cái bệnh của bọn dâm chủ là háo danh, tham lam nên chuyên bị ăn bánh vẽ. Chúng nghĩ rằng bước chân ra khỏi nước Việt là đến thiên đàng. Nhưng chỉ 5 năm (đến 10 năm là cùng) khi từ thiên đàng nhìn về "địa ngục" chúng chỉ muốn làm sao mau chóng được đầu thai. Nhưng đã muộn rồi. Sự việc của Hiếu lại càng khắc họa bức chân dung khắc khổ của dân chủ dởm việt nam mà thôi

Hiếu gió hết thời rồi, đang cố vẫy đuôi để chủ nó không xếp vào hạng "chó chết". Chỉ vài hồi nữa thôi là sẽ hát nhạc Trịnh, "... Để gió cuốn đi". Đời nó mạt thành hạt bụi sớm thôi! Hãy sống với đúng cái tên của mình đi hiếu gió , Háo danh và những suy nghĩ tiêu cực đó rồi sớm muộn cũng có ngày đi vào những chỗ không còn đường lui !

Bùi Thanh Hiếu ơi kết cục của em cũng chẳng hay ho gì đâu. xưa em hay xem lại lão già Bùi Tín sống khổ hơn cả con chó hoang, này anh nghĩ em nên có cái nhìn đúng kết cục bi đát của đám Rận chủ. Dẫu biết là sai nhưng nên quay đầu là bờ Hiếu ah. Đám rận sống lưu vong nhục nhã lắm tranh giành nhau vài hào nhuận bút

Không ai còn xa lạ với tên người buôn nồi Bùi Thanh Hiếu này rồi, bản chất vô liêm xỉ , chạy theo đồng tiền bẩn của ngoại bang ,xuyên tạc sự thật , bôi nhọ ,phá hoại đất nước , tên này còn đứng sau cuộc biểu tình đỏi thả TXT cùng với bọn 3 que mà . ác giả các báo , nhất định tên phản động này cũng sẽ phải trả giá thôi.

Sang Đức nếu không kiếm nghề gì làm thì lấy gì mà ăn, nghề dâm chủ có phải lúc nào cũng được đâu? Thỉnh thoảng các anh chị tây mới vứt cho miếng xương mẩu thịt thôi. Nghe ở tây tưởng danh giá nhưng chỉ là làm thuê buôn bán nhỏ thôi. Bùi Thanh Hiếu thánh xuyên tạc , tên phản động ,chống phá đất nước. Bản chất giả dối , xấu xa vì tiền ngoại bang mà việc gì tên chó này cũng làm được.

Chém gió như Bùi Hiếu: Nghiện, giang hồ, mại dâm, cờ bạc .v.v.v Bỗng một ngày đẹp trời trở thành một nhà đấu tranh dân chủ có tiếng. chắc cũng nhờ cái tài chém gió. Chính những người hoạt động giang hồ, những tên lưu manh còn khinh rẻ con người Hiếu vì miếng cơm mà bán rẻ Tổ quốc, vì ấm no của bản thân mà làm cho đất nước mất yên bình, sớm muộn gì cũng phải trả giá cho những lời nói và hành động của mình.

Bùi Thanh Hiếu (Người buôn gió) là cái tên mà có lẽ chẳng còn xa lạ gì với những “tín đồ” của mạng xã hội. Bao năm qua, “lái gió” Bùi Thanh Hiếu đã nổi tiếng khắp cộng đồng mạng bởi cái tài “chém gió” xung quanh những câu chuyện bàn luận về chính trị ở Việt Nam. Sau khi không còn đất dung thân ở Việt Nam, Bùi Thanh Hiếu tìm cách lang bạt mãi sang Âu châu (Đức). Hiện tại, Hiếu “gió” vẫn đang tìm mọi cách để xin tỵ nạn chính trị tại Đức nhưng xem chừng anh ta vẫn chưa được chấp thuận.

Tưởng sang bên kia sống thế nào, hóa ra cũng chỉ sống như một người thừa, không bằng cuộc sống ở Việt Nam đâu Hiếu ạ, về nước đi cuộc sống nó ổn hơn, đừng có ngồi trong đau khổ và tuyên truyền để bao thế hệ người việt tiếp tục cái gọi là chạy tù chính trị sang bên đó nữa

Đây là hình ảnh của "dân chủ" - con nghiện Bùi Thanh Hiếu ở phương trời Tây (nơi mà đám dân chủ quốc nội luôn ca tụng, cố gắng hình tượng hóa trước mắt người dân trong nước rằng đó là những thiên đường).
Thiên đường của Bùi Thanh Hiếu! Các nhà dân chủ còn ước mong nữa không?

Những kẻ mà ngay cả quê hương, dân tộc - nơi chôn nhau cắt rốt, nơi có gia đình, bạn bè, nơi mình sinh ra và lớn lên chúng còn bán được thì không có lý do gì chúng không phản bội lại những kẻ khác, chính vì vậy cái cách Mỹ và các nước thân Mỹ "đối đãi" với số này âu cũng là chuyện dễ hiểu, và chính những nhà "dân chủ" cũng phải tự hiểu rằng khi ra nước ngoài tức là mất hết khả năng chống phá - không còn có tác dụng, lợi ích cho âm mưu của các thế lực thù địch nước ngoài vậy nên họ sẽ không ngu ngốc bỏ ra những đồng tiền không có "lãi".


Trần Khải Thanh Thủy lại bị đám “Việt tân” đá văng ra đường không thương tiếc vì chẳng mang lại ích lợi gì cho chúng. Trong khi Cù Huy Hà Vũ đã dường như “mất tích” kể từ ngày đặt chân tới Mỹ, Vũ đã bị chính đám chống Cộng tẩy chay bởi thói lộng ngôn và xấc láo. Còn Hải Điếu cày thì sao? Có lẽ cái còn duy nhất lúc này là kiếm những sự kiện như việc Tạ Phong Tần sang Mỹ để làm hàng, thay vì phải hạ nhục ôm hôn cờ vàng mà không biết có ngày sẽ bị đá ra đường bất cứ lúc nào. Những “dân chủ” như Thủy, Vũ, Hải hay Tần mong Mỹ sẽ làm những điều như họ đã hứa, song quả thực những gì diễn ra không như những gì họ tưởng tượng. Chẳng thế mà Nguyễn Tường Thụy đã phải thốt lên những lời gan mật nhân chuyến đi Mỹ của “đồng nghiệp” Tạ Phong Tần. Thụy viết: "Tôi mừng cho các anh chị, mặc dù biết rằng các anh chị không muốn thế. Hôm nay tôi mừng cho Tạ Phong Tần nhưng cũng thật là buồn. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Ngày càng thấy rõ, những tù nhân lương tâm nổi tiếng trở thành món hàng trao đổi. Thật khốn nạn. Không trông chờ ở bên ngoài, nhưng không khỏi đặt ra câu hỏi: Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao?".

Bùi Thanh Hiếu không xa lạ gì trong giới “dân chủ”, xuất thân từ một con nghiện nhưng có cái tài viết lách nên được những kẻ chống đối lợi dụng để bôi nhọ xuyên tạc thông tin về đất nước. Năm 2009, y đã từng bị bắt vì tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm an ninh quốc gia”. Nhận thấy có thể sử dụng Bùi Thanh Hiếu, các thế lực phản động đã dùng chiêu bài “học bổng nghệ thuật” để hợp thức hóa việc y ở lại Đức nhằm tiện bề “sai khiến”. Bùi Thanh Hiếu có mối quan hệ thân thiết với Nguyễn Tiến Trung và Nguyễn Văn Hải (Bloggerr Điếu Cày) - những kẻ bị bắt vì tội chống phá Nhà nước.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng không có báo ứng; sau bao năm cống hiến cho "dân chủ" thì đây là cuộc sống mà "xứ sở dân chủ" ban tặng cho Hiếu. Hối hận giờ cũng đã muộn, một kẻ phản quốc như Hiếu không thể muối mặt về quê nhà, vậy nên y phải chấp nhận cuộc sống đầu đường, xó chợ vỉa hè và tiếp tục xuyên tạc để được ăn và tị nạn, và có lẽ không tiếp tục xuyên tạc thì đến cả cái vỉa hè có lẽ cũng không có chỗ dành cho Hiếu.

Những kẻ mà ngay cả quê hương, dân tộc - nơi chôn nhau cắt rốt, nơi có gia đình, bạn bè, nơi mình sinh ra và lớn lên chúng còn bán được thì không có lý do gì chúng không phản bội lại những kẻ khác, chính vì vậy cái cách Mỹ và các nước thân Mỹ "đối đãi" với số này âu cũng là chuyện dễ hiểu, và chính những nhà "dân chủ" cũng phải tự hiểu rằng khi ra nước ngoài tức là mất hết khả năng chống phá - không còn có tác dụng, lợi ích cho âm mưu của các thế lực thù địch nước ngoài vậy nên họ sẽ không ngu ngốc bỏ ra những đồng tiền không có "lãi".

Trần Khải Thanh Thủy lại bị đám “Việt tân” đá văng ra đường không thương tiếc vì chẳng mang lại ích lợi gì cho chúng. Trong khi Cù Huy Hà Vũ đã dường như “mất tích” kể từ ngày đặt chân tới Mỹ, Vũ đã bị chính đám chống Cộng tẩy chay bởi thói lộng ngôn và xấc láo. Còn Hải Điếu cày thì sao? Có lẽ cái còn duy nhất lúc này là kiếm những sự kiện như việc Tạ Phong Tần sang Mỹ để làm hàng, thay vì phải hạ nhục ôm hôn cờ vàng mà không biết có ngày sẽ bị đá ra đường bất cứ lúc nào. Những “dân chủ” như Thủy, Vũ, Hải hay Tần mong Mỹ sẽ làm những điều như họ đã hứa, song quả thực những gì diễn ra không như những gì họ tưởng tượng. Chẳng thế mà Nguyễn Tường Thụy đã phải thốt lên những lời gan mật nhân chuyến đi Mỹ của “đồng nghiệp” Tạ Phong Tần. Thụy viết: "Tôi mừng cho các anh chị, mặc dù biết rằng các anh chị không muốn thế. Hôm nay tôi mừng cho Tạ Phong Tần nhưng cũng thật là buồn. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Ngày càng thấy rõ, những tù nhân lương tâm nổi tiếng trở thành món hàng trao đổi. Thật khốn nạn. Không trông chờ ở bên ngoài, nhưng không khỏi đặt ra câu hỏi: Chính phủ Mỹ chỉ làm (hoặc chỉ làm được) đến thế thôi sao?".

Bùi Tín - một kẻ phản động gạo cội thì sau quảng đời chống phá đã dành cho mình một căn phòng nhỏ bé chật chội và một cuộc sống cô độc nơi đất khách quê người (Bùi Tín nói:Sự ảo tưởng đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của tôi. Nó làm tôi lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những cái không có thật... miễn sao "bôi xấu" vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà tôi từng khôn lớn, trưởng thành. Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không dám nhìn, nhớ về những bài viết ấy. Nỗi đau đắng chát một đời người Ông nói "tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi đó là cái giá tôi phải trả những cái đau nhất...". Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp "lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông "đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi"

Nhân quả thường đến muộn khiến cho nhiều người lầm tưởng không có báo ứng. Trước Bùi Thanh Hiếu cũng đã nhiều "dân chủ" - những kẻ phản quốc -trở mỏ cắn cánh đã phải nhận được "quả đắng" của mình. Có thể kể đến Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu cày để thấy điều đó.

Bùi Tín - một kẻ phản động gạo cội thì sau quảng đời chống phá đã dành cho mình một căn phòng nhỏ bé chật chội và một cuộc sống cô độc nơi đất khách quê người (Bùi Tín nói:Sự ảo tưởng đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của tôi. Nó làm tôi lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những cái không có thật... miễn sao "bôi xấu" vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà tôi từng khôn lớn, trưởng thành. Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không dám nhìn, nhớ về những bài viết ấy. Nỗi đau đắng chát một đời người Ông nói "tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi đó là cái giá tôi phải trả những cái đau nhất...". Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp "lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông "đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi"

Những việc chúng làm nó sai rành rành ra đấy mà chúng nó vẫn cứ cố gan cho rằng là đúng là phù hợp với sự phát triển của xã hội. Những con người không làm mà chỉ muốn được hưởng một cuộc sống sung sướng thì những loại người đó không có não, bị thịt chỉ biết đi sống nhờ sống gửi vào kẻ khác, vô trách nhiệm và thiếu lòng tự trọng. Trong khi cả đất nước đứng lên chống lại ách đô hô của thực dân Pháp và đế quốc Mỹ thì những kẻ ăn không ngồi rồi bán đất nước vào tay của quân xâm lược, hưởng cuộc sống sung sướng. Khi bọn chúng thua cuộc trên đất nước ta thì ngay lập tức bọn bán nước cũng cuốn xéo theo chúng về nước, mang lòng hận thù dân tộc. Thử hỏi những kẻ đó có xứng đáng là con người Việt Nam nữa hay không

Những việc làm sai trái của họ thì cái kết nhận được chính là điều bất hạnh nhất, và không còn gì phải tranh cãi. Trong khi cả đất nước cùng chung tay, người góp công, người góp của ra sức chống Pháp,Mỹ cứu nước thì lại có những kẻ không làm được gì cho đất nước, đi ăn nhờ ở đậu từ những kẻ khác là những loại người cặn bã của xã hội, không biết liêm sỉ là gì. Tất nhiên, từ bài học rút ra từ lịch sử thì cái kết mà chúng nhận là 1 cái chết thảm khốc nơi đất khách quê người, và chúng chính là kẻ mà tự đào mồ chôn mình khi phản bội lại quê hương, Tổ quốc đi bám riết những kẻ thù không đội trời chung với chúng ta.

Đúng là gieo nhân nào gặt quả ý, gieo gió ắt gặp bão, những kẻ bán nước cầu vinh thì chắc chắn sẽ có những cái kết thật thảm hại. Chúng là những kẻ có tài nhưng không có đức, cố chấp cho hành động sai trái của mình, phủ nhận lại những chiến thắng, thành công vẻ vang của đất nước. Bám riết lấy kẻ thù để rồi khi hết giá trị lợi dụng chúng ném đi như những thứ rác rưởi, bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối, vậy mà những kẻ cơ hội này vẫn cố níu giữ để rồi kết cục nhận được là cái chết thảm hại nơi đất khách quê người vì sự ngu dốt, nịnh bợ, bán nước cầu vinh.

Ai đó đã nói rằng, trong đất tâm ta có đủ mọi hạt giống: Hạt giống của sân hận, si mê, kiêu căng và ganh tị… mà cũng có hạt giống của hạnh phúc, giác ngộ, giải thoát, tha thứ, thương yêu. Mỗi chúng ta nên học cách chăm sóc khu vườn tâm của mình, biết tưới tắm những hạt giống tốt và biết chuyển hóa những hạt giống xấu thì mới có hoa trái của hạnh phúc, thương yêu và giác ngộ

Những kẻ như Bùi Thanh Hiếu, Ta Phong Tần thì không một người dân Việt Nam yêu nước chân chính nào có thể chấp nhận được. Những kẻ lưu vong này còn cách nào để sống nơi đất khách quê người ngoài việc viết thuê cho bọn tư bản nữa? Và còm cách náo hơn việc dựa vào nhau mà sống.Những kẻ như chúng không còn đường mà trở về quê hương nữa. Vì đất mẹ không thể chấp nhận những đứa con phản bội như chúng. Những kẻ phản bội dân tộc như chúng thì chết rục xương nơi đất khách cũng không có ai thương tiếc

Đã bao giờ và khi nào Bùi Thanh Hiếu chứng minh được mình không phải là người tráo trở? Hơn thế nữa, hầu hết mọi hành động và lời nói của Hiếu là chỉ chứng minh rõ mục đích của Hiểu cũng như của các rận chủ dởm khác là trục lợi cá nhân. Cái khẩu hiệu “nhân quyền” chỉ là cái mác để che đậy và chống lưng cho các hành động xuyên tạc của Hiếu cũng như các rận chủ dởm mà thôi. Dù hắn có sử dụng bất kỳ chiêu trò nào đi nữa thì bản chất của hắn ta vẫn vậy mà thôi. Hãy ngậm miêng lại trước khi quá muộn Hiếu ak

Một kẻ đã có những hành đội bội bạc với chính dân tộc và đồng mình không sớm thì muộn khi hết giá trị lợi dụng chúng sẽ bị "bỏ đi" không thương tiếc. Bài học của những người như Hiếu vẫn còn đang hiện hữu. Hiếu hãy nhìn những tấm gương đó, suy nghĩ đừng vì lợi ích vật chất mà xuyên tạc vu khống về đất nước, quê hương như vậy. Hiếu hãy nhìn những tấm gương đó, suy nghĩ đừng vì lợi ích vật chất mà xuyên tạc vu khống về đất nước, quê hương như vậy!

Từ khi dấn thân vào làng “rận chủ” Bùi Thanh Hiếu rất nhiệt tình trong hoạt động tuyên truyền chống phá Nhà nước. Và cứ thế, từ bao giờ một kẻ từng bị vào tù vì nghiện ngập, buôn ma túy trở thành “Người Buôn Gió” nổi tiếng vậy? Để tạo dựng được tiếng vang cũng như thu hút được sự quan tâm của đồng bọn cũng như các tổ chức chống phá đất nước thì không lạ gì khi một con người đang xa quê hương đất nước nhưng cũng cố đấm ăn xôi để thực hiện "đánh bóng" tên tuổi của mình để xin một vé "tỵ nạn" ở các nước phương Tây để dễ hoạt động chủ chống phá đất nước đấy mà. ĐÚng là loại rẻ rách

Những lời lẽ, lập luận mà Hiếu đã thể hiện chỉ làm cho chúng ta hình dung rõ ràng hơn nữa về con người vừa lưu manh, vừa gian xảo, bỉ ổi của y. Hồi Hiếu còn trong nước, mẹ Hiếu nhiều lần phải than thở với hàng xóm “mình thuộc loại vô phúc vì đẻ được mấy thằng con đều mất dạy, ăn chơi, đua đòi, đầu trộm đuôi cướp rồi hút hít đủ cả”. Thật nực cười, cái thằng trời đánh thánh vật ấy giờ lại oách xà lách, được đi tận Châu Âu, rồi được phong “nhà văn”. Tác giả tìm hiểu và xâu chuỗi các sự việc mới phát hiện ra rằng: kết quả của Hiếu là kết quả của sự cơ hội, lưu manh và bán đứng bạn bè. Những bài viết khốn nạn của Hiếu là những cần câu cơm của hắn ta.

Các bạn chắc đã không còn xa lạ gì với cái tên Bùi Thanh Hiếu. Anh ta cũng được xem là nhân vật có số má của phong trào “dân chủ Việt” với thương hiệu Blog “Người buôn gió”. Và có lẽ cũng chính thương hiệu này đã phần naò nói lên tính cách và bản chất của anh ta đó chính là “buôn gió”, “lái gió”, “chém gió”. Bản chất của y là thường xuyên lợi dụng các sự việc được sự quan tâm của quần chúng thì y lại sử dụng sự việc ấy để xuyên tạc, để quy kết. Đây chắc hẳn cũng là sự việc cố đấm ăn xôi của Bùi Thanh Hiếu khi lão nãy đang muốn thể hiện và đánh bóng tên tuổi bản thân để nhằm xin tị nạn và được nuông chiều như những "tiền bối" đi trước của lão như Nguyễn Văn Hải và Cù Huy Hà Vũ và bản chất của Bùi Thanh Hiếu hay biệt danh Người buôn gió lâu nay đã được dư luận trong nước và đồng bọn vạch rõ âm mưu và bản chất của một con người chống phá đất nước

Hằng ngày Hiếu ở nhà chỉ để nghĩ ra những chiêu trò, những mưu mô mới để kiếm đất diễn hay sao vậy. Hành động thì vô cùng lố và gây sự bất bình trong dân chúng. Đâm ra chính những bài viết của Hiếu cũng là loại "tin vịt" không có giá trị gì, càng làm loạn thông tin hơn mà thôi. À mà phải, "người buôn gió" phải "chém" ra "gió" thì mới có cái để buôn chứ, đây đúng là sở trường của Bùi Thanh Hiếu rồi phải không nào các bạn Thay vì chém gió, ngồi bàn phím lượm nhặt thông tin để xuyên tạc, bịa đặt, kích động gây mâu thuẫn, chia rẽ nội bộ, “Người buôn gió” nên học lấy cái gì đó có ích từ Đức để đừng trở thành những kẻ vong nô, phản quốc như Bùi Tín, Hải Điếu cày, Vũ Thư Hiên…

Trong thời gian định cư ở Đức, Bùi Thanh Hiếu vẫn mang trong mình tư tưởng chống đối nhà nước Việt Nam với việc tham gia các cuộc biểu tình ủng hộ cờ vàng, chính phủ lâm thời Việt Nam cộng hòa, cùng những bài viết đăng tải trên trang cá nhân với cách nhìn phiến diện xuyên tạc về tình hình dân chủ, nhân quyền trong nước, đặc biệt là việc bôi xấu, xuyên tạc rêu rao về các cán bộ lãnh đạo trong nước, hòng gây nên sự hiểu nhầm cũng như tâm lý hoang mang của người dân trong nước nhằm thực hiện cho mưu đồ chính trị xấu xa của đám zân chủ. Chính vì vậy mà việc y không còn đường quay về cũng là chuyện đương nhiên, không ai dung tha cho những con chó phản chủ nhiều lần như vậy.

Đăng nhận xét