Bài mới nhất

25/08/2017

BÙI TÍN - KẾT CỤC CỦA NHỮNG KẺ PHẢN ĐỘNG

Bùi Tín (Bên trái)
Nhắc đến Bùi Tín thì người dân Việt Nam chắc hẳn mấy ai xa lạ, nhất là những thế hệ tầm trạc tuổi với Bùi Tín đều biết về quá khứ đào tẩu làm thân trâu chó bên trời Tây, và đặc biệt Bùi Tín được biết đến như một nhân vật tráo trở hèn mạt qua các bài viết xuyên tạc, chửi bới chế độ và các lãnh đạo Việt Nam. 

Bùi Tín sinh năm 1927, Tín nổi danh là một trong những cây viết có hạng của làng báo Việt Nam và đã từng giữ chức vụ Đại tá, Phó Tổng biên tập báo Nhân dân. Là người có tham vọng lớn và mắc bệnh thèm địa vị, trước biến cố của các nước trong hệ thống XHCN vào cuối thập niên 90, vốn có tiếng là “nhanh nhạy” nên vị đại tá này cho rằng chỉ vài tháng nữa, nước Việt Nam XHCN rồi cũng sẽ bị sụp đổ và nhanh chóng lên kế hoạch “chiêu hồi” với những mong sẽ quay trở lại với vị thế cao hơn. Tháng 9 năm 1990 Bùi Tín được cử sang Pháp dự hội nghị hàng năm của báo L’Humanites (Nhân Đạo, báo của Đảng Cộng sản Pháp), do đã cấu kết với các tổ chức chống cộng từ trước, Tín trốn ở lại, rồi xin tỵ nạn chính trị tại Pháp, với lý do là để “đấu tranh cho tự do, dân chủ và nhân quyền”. và kể từ đây Bùi Tín bắt đầu sự nghiệp "điên cuồng chống cộng" chống cộng của mình (Bùi Tín đã bí mật hợp tác với 13 hãng thông tấn, báo chí quốc tế và gần chục tờ báo phản động của người Việt ở hải ngoại để đăng tải những bài viết, tham luận chống lại dân tộc Việt Nam như: Kiến nghị của một công dân, Hoa xuyên tuyết, phỏng vấn đài BBC..)

Gần đây nhất, khi Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần, Bùi Tín cũng lại trả lời phỏng vấn RFA bôi nhọ vị Tướng kính yêu của cả dân tộc chúng ta. Tín nói: “Về sau này thì tài năng của ông ấy (Đại tướng Võ Nguyên Giáp) ít biểu lộ lắm… Ông ta chỉ chỉ huy từ xa thôi cho nên am hiểu về chiến trường của thời kỳ chiến tranh sau này ở miền Nam thì vai trò của ông Giáp mờ nhạt lắm”, còn RFA thì không bỏ quên cơ hội bồi thêm câu nói: “Đó là lỗi của chế độ muốn tâng bốc ông ấy như từng tâng bốc nhiều người khác khi họ đang được trọng dụng” ngay khi Bùi Tín chê Đại tướng

Khi nói về Chủ tịch Hồ Chí Minh (danh nhân văn hóa thế giới, anh hùng giải phóng dân tộc) thì giọng điệu xuyên tạc của Tín vẫn không hề thuyên giam. Tín nói: Càng về sau, ông Hồ càng trở thành một nhân vật thực hiện sứ mạng do quốc tế cộng sản giao cho, tức là gây dựng và phát triển phong trào cộng sản ở Việt Nam, Đông Dương, và mở rộng chủ nghĩa cộng sản ở Đông Nam Á. Con đường ấy, theo tôi bây giờ, đó là con đường sai lầm, đưa đất nước vào tình hình khó khăn sau này. Ví dụ như cho đến nay, dân tộc Việt Nam ta còn quá lạc hậu về mọi mặt, từ mức sống, nhân quyền, dân quyền. Tôi nghĩ cái đó thuộc về trách nhiệm của ông Hồ rất lớn, vì đã nhầm lẫn đem một học thuyết từ Liên Xô cũ về áp dụng đến gần nửa thế kỷ nay. Bây giờ, học thuyết này đã đựơc chứng minh bằng thực tế rõ ràng là chủ nghĩa cộng sản, về mặt lý luận, xây dựng một xã hội tốt đẹp không có người bóc lột người chỉ là ảo tưởng thôi. Chủ nghĩa cộng sản bây giờ, ở ngay nơi cốt lõi của nó là Liên Xô, cũng đã sụp đổ. Ở một loạt các nước Đông Âu, nó cũng hoàn toàn bị tan rã. Tại Việt Nam, theo chủ nghĩa này, một lý luận đựơc ông Hồ nói nhiều nhất là Việt Nam bỏ qua thời kỳ phát triển tư bản chủ nghĩa đến tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội.

Đó là còn chưa kể trước đó, trước thềm Đại hội XII của Đảng, nhằm thu hút sự quan tâm của dư luận. Bùi Tín đã đưa lên các trang mạng xã hội hàng loạt bài viết xuyên tạc, phủ nhận nội dung các dự thảo Văn kiện và công tác nhân sự Đại hội XII của Đảng. Ngay sau khi Đại hội XII Đảng thành công, Bùi Tín lại hung hăng lên các trang mạng xã hội hàng chục bài viết có nội dung hết sức phản động chống Đảng, Nhà nước Việt Nam bằng những thủ đoạn bịa đặt hết sức bi ổi. Bùi Tín đưa lên trang mạng Blog VOA bài viết với tiêu đề rất phản động " Đảng cầm nhầm" với nội dung chủ yếu tập trung bịa đặt, xuyên tạc, phủ nhận khẩu hiệu: Đoàn kết - Dân chủ - Kỷ cương - Đổi mới...

Và sau bao năm "chống đối", khi đến tuổi gần đất xa trời thì ông mới cảm nhận được sự đơn độc dành cho những kẻ phản quốc. Ông nói: Sự ảo tưởng đã giết chết lý trí, tinh thần và bản lĩnh của tôi. Nó làm tôi lao vào viết, viết và viết điên cuồng như một con thiêu thân. Không từ một thuật ngữ, không ngại ngần viết về những cái không có thật... miễn sao "bôi xấu" vào cái chế độ, Đảng, Nhà nước mà tôi từng khôn lớn, trưởng thành. Tôi ghê sợ những gì tôi viết ra và không giám nhìn, nhớ về những bài viết ấy. Nỗi đau đắng chát một đời người Ông nói "tôi không ân hận về những gì đang xảy đến với tôi đó là cái giá tôi phải trả nhưng cái đau nhất...". Ông lặng người nhìn về phía xa xa một cách vô vọng. Ông tiếp "lúc này đây tôi thực sự thấm thía câu nói của cha ông "đồng tiền và danh vọng nó bạc như vôi" và chúng tôi cảm nhận rằng: Nỗi đau của ông lúc này là nỗi nhớ quê hương, nhớ từng bước chân trên con phố nhỏ hay giữa dòng người đông đúc hoặc nhớ buổi chiều ngồi ngắm cảnh bên dòng sông Hương nơi chôn rau cắt rốn của ông hoặc Hồ Tây nơi gắn bó nhiều kỷ niệm. Chắn hẳn, ông vẫn mong lúc sống không dễ gì nhân dân Việt Nam tha thứ nhưng khi ông chết đi chỉ mong được mang nắm tro tàn về chôn ở quê cha, đất mẹ. Nỗi đau lớn nhất lúc này với ông đó là sự "ghẻ lạnh", "hắt hủi" của những người mà ông từng coi là "cùng chiến tuyến", "cùng phản phản bội Tổ quốc"... Ở cái tuổi 90, ông ốm đau liên tục và không còn sức viết nổi nửa trang tin thì cũng là lúc không có ai "ngó đến xem ông sống thế nào ? đau ốm thế nào ?...". 

Giọt nước mắt luôn chảy ra và ông lại hận những kẻ tưởng chừng thề cùng sống chết thì lại dễ dàng bỏ mặc ông trong lúc ông cần chỗ dựa tinh thần. Bùi Tín, tuổi xế chiều ở Paris thân già lủi thủi, cô đơn không một người Việt nào ở Pháp hỏi thăm khi ốm, khi đau, khi trái gió trở trời... và đã làm ông hận vì dự "ảo tưởng" của chính mình. Ông đau đớn khi bị bỏ rơi như một đưa trẻ bơ vơ nơi đất khách. Ông càng đau đớn hơn khi tất cả quay lưng với chính ông vì ông không còn tác dụng... Ông nhớ lại, lúc họ cần mình thì "sao ngọt ngào đến thế nhưng khi không còn sử dụng họ rũ bỏ như rũ một con bọ trên vai áo". Lúc này đây, bệnh tuổi già làm ông đau ốm liên miên nhưng cái đau nhất không phải về thể xác mà đó là lương tâm và sự hận thù những kẻ đã từng "cưng phụng ông", "tô vẽ ông" lại bỏ lại ông với sự cô đơn. Nỗi đau của ông lúc này, chỉ có những người quan tâm đến ông mới hiểu được. Đây có lẽ là bài học đắt giá, nhãn tiễn nhất đối với những người đã và đang nuôi ảo tưởng vong nô, làm giàu trên xương máu đồng bào dân tộc, rốt cuộc thì danh vọng và đồng tiền vẫn bạc như vôi, tiền bạc không thể mua được tất cả, đời người ngắn ngủi, sống sao để khi mất đi người khác nhắc đến mình bằng một tiếng thơm.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

25 nhận xét:

Lúc này đây, bệnh tuổi già làm Bùi Tín đau ốm liên miên nhưng cái đau nhất không phải về thể xác mà đó là lương tâm và sự hận thù những kẻ đã từng "cưng phụng ông", "tô vẽ ông" lại bỏ lại ông với sự cô đơn. Nỗi đau của ông lúc này, chỉ có những người quan tâm đến ông mới hiểu được. Đây có lẽ là bài học đắt giá, nhãn tiễn nhất đối với những người đã và đang nuôi ảo tưởng vong nô, làm giàu trên xương máu đồng bào dân tộc, rốt cuộc thì danh vọng và đồng tiền vẫn bạc như vôi, tiền bạc không thể mua được tất cả, đời người ngắn ngủi, sống sao để khi mất đi người khác nhắc đến mình bằng một tiếng thơm.

nhục thay cho Bùi Tín,tôi mà như ông ta chắc tôi treo cổ tự tử lâu rồi chứ ko còn già mồm rồi chết trong nhục nhã như bây giờ đâu,là đại tá quân đội mà phản bội tưởng dễ ăn chạy qua đức rồi tị nạn chống cộng.nhục thế thì chết đi chứ sống mà chống nữa ko thấy nhục cho con cháu à

đến cuối đời mà nhận ra thì đã quá muộn,haha,nếu như ngày đấy làm một kẻ cơ hội chính trị bất thành thì ông có thể sả sai bằng cách đấu tranh chống lại lũ thú đoi VNCH đang điên cuồng chống VN ở hải ngoải hơn là làm một tên tị nạn đéo ai chấp,sai lầm do ông tạo ra và ông nhận ra quá muộn nên tự ông ghánh lấy thôi

Đối với nhân vật Bùi Tín cư dân mạng luôn ưu ái dành cho biệt hiệu kền kền vì ông ta là chuyên gia xuyên tạc và bịa đặt hàng đầu ở hải ngoại. Mang thân phận một kẻ phản bội, cố tình trốn ở lại nước ngoài để chống phá đất nước nên những điều Bùi Tín nói ra không có một phần trăm sự thật. Một là Bùi Tín quá dốt nát về chính trị nên không hiểu hoặc hai là Bùi Tín hiểu nhưng vẫn cố tình xuyên tạc, bịa đặt nhằm chống Nhà nước Việt Nam.

Việt Nam luôn tôn trọng quyền bình đẳng của con người, do đó cũng chẳng có gì phải ưu ái "tù nhân lương tâm" cả. Không phải bởi vì "tù nhân lương tâm" là nhưng người có "tri thức", đạo mạo, nhiều tiền, lắm của, quan hệ rộng... mà được ưu tiên hơn những kẻ lưu manh, trộm cướp, con cave. Việt Nam luôn đảm bảo làm thực thi đúng những gì pháp luật quy định đã được bạn bè quốc tế thừa nhận. Cho nên cũng chẳng có chuyện vì tổ chức ân xá quốc tế AI, hay một lũ kền kền như Bùi Tín mà ưu tiên với "tù nhân lương tâm". Đây chẳng phải là điều mà các nước tư bản phương Tây và lũ "rận chủ" muốn Việt Nam làm ư - đảm bảo quyền bình đẳng giữa con người với con người.

Tôi nghĩ rằng tên kền kền ngu ngốc Bùi Tín này ngậm miệng ăn tiền rồi nên hắn ta ăn nói như vậy, không hiểu hắn ta có hiểu những quy định về việc ân xá hay không? Hay hắn ta chỉ biết đến cách kiếm tiền bất chấp thủ đoạn thôi. Việc xét đặc xá chỉ được tiến hành với những phạm nhân có đủ điều kiện, không phân biệt người đó phạm tội gì, xuất thân như thế nào. Đồng thời, quá trình xét đề nghị đặc xá năm nay đã được các đơn vị, các ngành chức năng tiến hành nghiêm túc, đúng trình tự, công khai, minh bạch, thông qua hình thức cho phạm nhân tự bỏ phiếu để chọn ra người có quá trình cải tạo tốt nhất. Đồng thời, danh sách phạm nhân được đề nghị đặc xá được công khai cho tất cả các phạm nhân đều biết. Đúng là già rồi mà còn ngu, nói linh tinh để bị mắng vào mặt

Bùi Tín từng được phong hàm đại tá quân đội, từng được giữ chức Phó Tổng biên tập Báo Nhân dân. Nhưng không những không biết mang ơn và trả ơn những người đã giúp đỡ mình, đồng thời với bản chất cơ hội, phản bội, năm 1990, ông ta đã trốn sang pháp và xin tỵ nạn tại quốc gia này để phản bội lại quê hương, đất nước mình. Thực sự có thể nói ngắn gọn về con người này đó là “phản quốc”. Thiết nghĩ tất cả mọi người hãy lên án hành động vô liêm sỉ của những kẻ như Bùi Tín.

Nói đến Bùi Tín thì không chỉ người Việt trong nước mà cộng đồng Việt nam ở nước ngoài cũng nhận thức rõ 1 điều rằng đây là 1 người Việt Nam, 1 thời "vào sinh ra tử" trong cuộc đấu tranh dành độc lập dân tộc nhưng sau này ông ta lại lầm đường lạc lối. Ở độ tuổi như ông Tín tại sao ông ta không nên nói và làm việc tốt để nhận được sự tha thứ của người dân Việt luôn khoan dung "đánh kẻ chạy đi không đánh người quay lại". Thực sự thì quá thất vọng cho Bùi Tín. Ông già rồi, lẩm cẩm rồi nên tốt nhất đừng viết nữa không cứ tự biến mình thành trò cười cho thiên hạ.

Đọc những bài viết của Bùi Tín, người ta không tháy gì hơn ngoài sự hèn mạt tráo trở vô liêm sỉ. Hắn có nghĩ hắn là anh hùng hay không thì không biết nhưng đồng bào kể cả đồng bào hải ngoại luôn có thái độ coi thường khinh bỉ hắn. Hắn những tưởng sang Pháp người ta sẽ coi trọng hắn như một chí sĩ tức thời nhưng thật ra chỉ có mấy đài phản động ngó ngàng đến hắn vì Bùi Tín ít ra còn có giá trị lợi dụng chống phá chế độ ở Việt Nam. Bây giờ hắn chắc phải cắn răng chịu đựng cảnh xa quê làm thân trâu chó cho người.

Hằng năm, ở hải ngoại, Việt Tân vẫn tổ chức “lễ tưởng niệm” để “vinh danh” những kẻ đã tham gia các chiến dịch vũ trang, khủng bố “Đông Tiến”. Và khi tổ chức khủng bố Việt Tân tự huyễn hoặc, thổi phồng thành “đảng chính trị” thì những kẻ khủng bố đó lại được gọi là “những người con đất Việt đã anh dũng hy sinh vì lý tưởng tự do của dân tộc”. Bao năm qua, Việt Tân vẫn tìm mọi cách để mị dân, dối trá ở nước ngoài.

Bùi Tín nhân vật số 1 trong làng phản động chuyên viết, nói với những luận điệu xuyên tạc, sai trái phục vụ cho mưu đồ của Việt Tân ở hải ngoại. Vẫn biết, những kẻ hám lợi, hám danh mà Việt Tân phong tặng, trao tặng luôn sẵn sàng làm tất cả không từ một thủ đoạn. Với Bùi Tín không có gì mà không thể bởi sự tráo trở đổi trắng thành đen, xuyên tạc đủ điều và nhảy vào mọi lĩnh vực. Ấy vậy, khi ở cái tuổi gần đất xa trời này Bùi Tín lại có một khoảng trống không chỉ về thời gian mà cả trong tâm hồn đen đúa ấy. Thế mới biết, lúc còn sức thì ra sức "gào thét", "điên cuồng" chống phá khi không còn sức lực thì lại "ôm hận" vì đã làm nhiều việc bất nhân để đến các thế hệ con cháu sau này không bao giờ "gột sạch". Tâm hồn đen đúa của Bùi Tín xuất hiện một đốm sáng nhỏ nhoi nhưng liệu sẽ làm được gì để thay đổi những gì mình đã làm

Giờ đây ở tuổi gần đất xa trời, cái giai đoạn người ta nhận rõ đúng sai nhất của cuộc đời, ngay tại Paris, thân già lủi thủi, cô đơn không một người Việt nào ở Pháp hỏi thăm khi ốm, khi đau, khi trái gió trở trời... và đã làm ông hận vì dự "ảo tưởng" của chính mình. Ông đau đớn khi bị bỏ rơi như một đứa trẻ bơ vơ nơi đất khách. Ông càng đau đớn hơn khi tất cả quay lưng với chính ông vì ông không còn tác dụng... Ông nhớ lại, lúc họ cần mình thì "sao ngọt ngào đến thế nhưng khi không còn sử dụng họ rũ bỏ như rũ một con bọ trên vai áo". Nỗi đau của con chó phản chủ

Đây là một bài học quý giá cho những kẻ đang có tư tưởng phản bội tổ quốc, theo chân những kẻ nước ngoài chống đối lại tổ quốc, phản bội lại nhân dân, chạy theo đồng tiền, chạy theo danh vọng chỉ là nhất thời, chỉ là hư ảo, khi con người ta hết giá trị lợi dụng thì sẽ nhận ra sự thật đã quá muộn màng, vì vậy những ai đang có ý nghĩ, tư tưởng phản bội tổ quốc, theo chân bọn phản động nước ngoài làm tay sai thì hãy nhìn lại số phận và những năm tháng còn lại của cuộc đời của ông Bùi Tín. Hỡi những tên tay cầm Đôla, miệng hô hào, chửi Đảng, nói xấu chế độ, đả kích, bôi nhoạ lãnh tụ, đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, tự do, tôn giáo theo ý phản động.....ơi, hãy đọc, ngẫm nghĩ, đừng bỏ cả đời mình đi theo tội lỗi, để rồi cuối đời cô độc, ân hận, oán thân mình. Dừng lại đi, nếu máu các ngươi còn của dân Việt.

Bùi Tín cũng như bao thằng phản động khác, cũng mở mồm ra là nói láo, chửi chế độ, xuyên tạc sự thật để ngụy trang cho cái bản chất của chúng. Một kẻ như Bùi Tín bất trung bất hiểu, tráo trở như thế thì tiếng nói của ông không một chút giá trị nào cả. Vì vậy hãy ngậm lại cái miệng chỉ biết phun lời bẩn thỉu của ông đi

Còn nhiều gương mặt điển hình lắm, Bùi Tín ạ. Tôi mong ông mạnh khỏe, để còn viết bài chém gió cho đám rận chủ giả danh, đám thần kinh lưu manh luôn mở mồm ra là đòi tự do mà chúng đang sống bên xứ tự do đấy thôi. Một ngày kia khi Bùi Tín chết, tôi tin là anh em rân chủ, rồi các Blog “Dân làm báo”, Dân luận, Đàn Chim Việt, Việt Tân… sẽ đưa tin “Bùi Tín đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng” nhưng thực ra trong lòng chúng lại cười thầm “thế là hết nợ rồi”…giờ thì thấy rồi đó, như tác giả nói, vì nhân quả thương đến muộn nên người ta không nghĩ rằng không có nhân quả

Bùi Tín giống như quả chanh có ít nước đã bị người ta vắt sạch. Nay quả chanh vô giá trị, Bùi Tín đã bị người ta vứt vào sọt rác rồi. Ở cái tuổi gần đất xa trời, Bùi Tín luôn đau ốm, sống đơn độc không bằng hữu và đã sạch vốn bán chữ kiếm tiền. có lẽ giò đây, ông ta đã ngấm và hiểu rất rõ cái giá cay đắng mà Bùi Tín phải trả cho tham vọng chính trị thái quá một thời của mình.

Thực tế thì đã có nhiều người, sau mấy chục năm nhắm mắt chống phá, chửi bới đảng và nhà nước VN, nhưng khi đến cuối đời, họ nhận ra cái gì mới là giá trị sống đích thực, họ đã quay đầu, cho dù số phận không đến mức bi đát nha Bùi Tín, và họ vẫn được tha thứ, được đón nhận trở về như một đưa con lầm lỗi trở về với quê mẹ bao dung, đó là Nguyễn Cao Kỳ, là Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc lập... sự hối hận của Bùi Tín có lẽ là đã muộn màng nhưng ít nhất, có còn chơn không.

số phận bi đát lúc tuổi xế chiều của Bùi tín chính là bài học nhẫn tiền, là tiếng chuông cảnh tỉnh cho tất cả những kẻ con đang mơ hồ, ngộ nhận rằng có thể bán danh dự, lương tâm để sống sung sướng trọn đời. thực tế thì cái danh dự một khi đã bán đi thì không thể nào lấy lại, nó không phải là cái mỏ vàng vô tận có thể đào lên để bán mãi. Rồi những kẻ đã bán lương tâm mình cho quỷ dữ để được sang Mỹ, sang Pháp, sang Úc như Cù huy hà vũ, Hải điếu cày, Phạm Minh hoàng... cũng sẽ phải nhận trái đắng như ông Tín mà thôi.

Bùi Tín đã ở tuổi xế chiều, cũng chẳng sủa được nhiều nữa. Hết giá trị lợi dụng một số cá nhân, tổ chức trước đây vẫn tung hô, chu cấp tiền cho Bùi Tín nay đã quay lưng đi, bỏ mặc ông già thỉnh thoảng lại tru lên vài tiếng hú. Có điều buồn cho cuộc đời Bùi Tín là đã quay lưng lại với Tổ quốc và quê hương, nếu chết chỉ còn gửi nơi đất người chứ làm sao mà quay về.

Hẳn Bùi Tín thì nhiều người đã nghe quen quen cái tên này với nhiều xúc cảm khác nhau – trong đó, có lẽ cái tên này nhắc người ta nhớ những kẻ phản bội lý tưởng, phản bội đồng đội thì hẳn là nhiều hơn. Buồn cho hắn, kẻ xuất thân trong gia đình Thượng thư của chế độ phong kiến và trưởng thành từ một người lính, nhà báo trong lực lượng Quân đội nhân dân Việt Nam với cấp hàm cao cấp Đại tá

GHẳn tất cả mọi người là bạn bè,đồng đội cùng thời với hắn thì không thể nào quên được mùa thu tháng 9/1990 khi Bùi Tín nhân chuyến công tác tham dự hội thảo báo chí tại Pháp đã có cuộc đào tẩu - xin tỵ nạn chính trị ở Pháp một cách có chủ định từ trước – một cuộc chạy trốn hèn mạt, bẩn thỉu, thối tha.

Tín đã phản bội lại lý tưởng mà hắn đã từng xả thân xây dựng; khi ở vị trí cao có những tham vọng quá lớn biến hắn hành động như thế nhằm khao khát sức mạnh quyền lực hy vọng cuộc sụp đổ hệ thống CNXH lan tỏa đến Việt Nam. Và hẳn Tín đã lường trước chỉ xin ở lại Pháp một thời gian ngắn, đồng thời khi có chính biến trong xã hội thì hắn sẽ cùng một lực lượng “mới” đứng lên chỉ huy thay thế toàn bộ số người Đảng Cộng sản và khi đó con đường chính trị của Tín hẳn là “sáng lạng rực rỡ” hơn nhiều với chức vụ anh Đại tá, anh phó tổng biên tập báo mà chế độ cộng sản đã trao cho hắ nhưng tiếc thay

Kế hoạch, kịch bản không thành đã biến Tín “tiến thoái lưỡng nan”, chính thức biến hắn thành một kẻ chó cẩu chửi rủa một cách đê tiện. Những gì từ trước tôi không nhắc lại nữa, vì trong tâm trí người Việt bây giờ thì Tín đã là một thứ gì đó cũ kỹ, xấu xí, phỏng tác dụng nên không đáng quan tâm nữa (xếp vào một xó nhà kho ẩm mốc với đầy lũ côn trùng, mạng nhện,..).

Xin hỏi Tín có phải đang tự nói ra lòng mình hay không? Giữa một bên là tủi nhục khi đã “nhỡ” phản bội lại Tổ quốc chạy theo Tây? Và một bên là xấu xé day dứt tâm can hằng ngày, hằng giờ nhưng vì sĩ diện mà không dám nói, không dám xin lỗi, không dám về nước mà sống ẩn giật nhờ vạ xứ người như vậy?

Bùi Tín trước đây là một tên tuổi báo chí lừng lẫy của Việt Nam. Ngay khi hệ thống XHCN trên thế giới tan rã năm 1990, Bùi Tín chủ động đổi tên thành BỘI TÍN và quay đầu về phía các thế lực chống đối, phản động ở Pháp. Với âm mưu làm bá chủ Việt Nam.Giờ đây, với khoản trợ cấp còm cõi của chính phủ Pháp, ở tuổi 85, Bùi Tín đang chết già giữa cô quạnh nơi xứ người.

Đăng nhận xét