Bài mới nhất

27/08/2017

Lại bàn về Phan Huy Lê và xu hướng xét lại lịch sử

Hoa đất
Phan Huy Lê xuyên tạc lịch sử 

Xu hướng xét lại lịch sử của một vài đối tượng thời gian qua đã không còn là điều mới lạ. Chỉ biết rằng, do rất nhiều nguyên nhân khác nhau, họ đã có những cái nhìn phiến diện và sai lệch về lịch sử, từ đó suy tôn những thứ đã từng chà đạp lên lợi ích quốc gia dân tộc. Phan Huy Lê là ví dụ điển hình cho nhận định trên.

Có nhiều lý do được dư luận đưa ra để giải thích cho nhận định của Phan Huy Lê đòi công nhận Việt Nam cộng hòa là một chính thể độc lập, có thể do thiếu thông tin và thiếu hiểu biết. Nhận định này là không có căn cứ bởi một giáo sư đầu ngành về lịch sử như ông không thể có sự lú lẫn đến mức độ vậy. Bởi khẳng định chính thể đo khác nào là sự phủ nhận sự hy sinh xương máu của hơn một triệu rưỡi cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam và hai triệu đồng bào ta đã vì nền độc lập của đất nước mà ngã xuống trong hai cuộc kháng chiến.

Có ý kiến cho rằng, sở dĩ Phan Huy Lê đưa ra quan điểm trên vì động cơ cá nhân, muốn vinh danh cho dòng họ dòng dõi của mình. Quay trở lại nhân thân của vị giáo sư này, không biết phải vì muốn vinh danh dòng tộc hay không (như nhiều người nói ông Phan Huy Lê là em trai ông Phan Huy Quát, thủ tướng VNCH đã chết trong tù năm 1979, sau khi bị bắt vì tội phản loạn, cũng như vượt biên) mà trong bộ sách về lịch sử Việt Nam Phan Huy Lê đã cố tình công nhận Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 là một chính thể độc lập.

Thực ra, đấy là luận điểm của những người muốn "xét lại lịch sử" với ý đồ cá nhân mượn danh khoa học lịch sử. Không khó để nhận ra phương pháp được Phan Huy Lê sử dụng dùng để làm "bằng chứng" được ngụy tạo một cách khá ngô nghê khi viện cớ vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa để vinh danh VNCH. Thủ thuật của tác giả ở đây là thường nhấn mạnh các chi tiết, sự kiện cụ thể, riêng lẻ mà không đặt chúng trong bối cảnh lịch sử cụ thể. Chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa là không thể tranh cãi, là rất quan trọng. Nhưng không thể vì thế mà đánh đổi cơ hội mong manh về pháp lý để đòi lại chủ quyền ấy với giá trị giải phóng dân tộc của cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 cũng như giá trị bằng xương máu của hàng triệu liệt sĩ và nhân dân Việt Nam đã đổ xuống trong hai cuộc kháng chiến bảo vệ chủ quyền, độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ vừa qua.


Xem ra nếu Phan Huy Lê bắn vào quá khứ bằng súng lục tức là hành động gạt bỏ những gì thuộc về quá khứ, quay lưng, xuyên tạc với quá khứ… thì tương lai sẽ bắn vào ông bằng đại bác. Quá khứ tuy đã qua, nhưng không có nghĩa nó là vô nghĩa. Nó có thể là một quá khứ đau thương, có thể là một quá khứ huy hoàng, và dù thế nào chăng nữa, mỗi cá nhân cần biết trân trọng, gìn giữ những câu chuyện “ngày xưa” của mình. Phải chăng Phan Huy Lê đang sử dụng khẩu “Súng lục” bằng những luận điệu mang danh khoa học để hủy hoại quá khứ, gieo rắc vào thế hệ trẻ hôm nay những điều trái với đạo lý dân tộc. Vấy bẩn quá khứ hay cũng chính làm vấy bẩn tương lai của chính mình. Quá khứ cho ta những bài học từ sai lầm hay những kỷ niệm khó quên mà không gì có thể mua được, nếu ta không biết nâng niu, trân trọng nó, thay vào đó là những hành vi quay lưng, phủ nhận, gạt bỏ,… cuộc đời sẽ cho ta một tương lai không hề tốt đẹp…

Bài học này chắc giáo sư rõ hơn ai hết!

Hot!

Từ khóa SEO:

24 nhận xét:

Quá khứ cho ta những bài học từ sai lầm hay những kỷ niệm khó quên mà không gì có thể mua được, nếu ta không biết nâng niu, trân trọng nó, thay vào đó là những hành vi quay lưng, phủ nhận, gạt bỏ,… cuộc đời sẽ cho ta một tương lai không hề tốt đẹp…

Xem ra nếu Phan Huy Lê bắn vào quá khứ bằng súng lục tức là hành động gạt bỏ những gì thuộc về quá khứ, quay lưng, xuyên tạc với quá khứ… thì tương lai sẽ bắn vào ông bằng đại bác. Quá khứ tuy đã qua, nhưng không có nghĩa nó là vô nghĩa. Nó có thể là một quá khứ đau thương, có thể là một quá khứ huy hoàng, và dù thế nào chăng nữa, mỗi cá nhân cần biết trân trọng, gìn giữ những câu chuyện “ngày xưa” của mình.

GS Phan Huy Lê, đừng có bắn súng vào mặt hồ đang yên ả, đính chính lịch sử gì chí, nếu bác đã có quan điểm khác biệt có thể trình bày nó dưới dạng quan điểm chứ đừng mang tính áp đặt kiểu xét lại lịch sử. Dù sao thì sách lịch sử cũng không thay đổi vì bác đâu.

Thích thì có thể viết thành sách bày tỏ quan điểm, đừng nói theo kiểu áp đặt như vậy giáo sư à. Lại còn bày đặt tổ chức họp báo. T thấy mấy nhà sử học mà có quan điểm khác biệt chẳng ai đi bô bô trước truyền thông như bác đâu, họ sẽ bày tỏ quan điểm trong bài viết, nghiên cứu, sách báo của họ, vậy thôi.

sống trong hoà bình sung sướng quá chắc suy nghĩ nó cũng nhẹ nhàng hơn thì phải,ông phan huy lê mà công nhận chính thể VNCH thì khác gi bảo ngày xưa quân ta đi xâm lược một đất nước có chủ quyền.nguỵ là giả tạo,những thứ mỹ dựng ra thì mãi vẫn là nguỵ,đừng cố xét lại nó làm gì

không biết ông phan huy lê nghĩ gì giờ này nữa khi mà đi công nhận một lũ ăn hại,một đứa được mỹ dựng lên để xâm lược VN là chính thể, đến bố mỹ nhà nó cũng thừa nhận chúng nó là một bầy ăn hại thì việc gì mình phải công nhận nó là một chính thể,chính thể lồn gì mà ko có viện trợ của mỹ thì ko tồn tại nổi một ngày.một lũ tay sai đéo bao giờ được công nhận cả,mãi mãi vẫn là một lũ tay sai của mỹ thôi

Nếu như nhận định của Phan Huy Lê đòi công nhận Việt Nam cộng hòa là một chính thể độc lập không phải do thiếu thông tin và thiếu hiểu biết thì ắt hẳn họ là những người có chủ đích khi viết như thế. Nếu nhìn tổng quát thì khi họ viết như thế những người được lợi ắt hẳn là bọn ba que, bán nước. Hẳn là có sự mờ ám ở đây rồi

Dòng họ Phan Huy tại Hà Tĩnh là một dòng họ văn hiến, hiếu học và có nhiều cống hiến cho dân tộc, đất nước qua các thời kỳ khác nhau. Có thể kể đến những tên tuổi tiêu biểu như Thượng thư, nhà ngoại giao Phan Huy Ích, nhà bác học Phan Huy Chú, Thượng thư - nhà văn hóa Phan Huy Vịnh. Thân sinh là Phan Huy Tùng (1878- ?) (đỗ Hội nguyên và Tam giáp đồng tiến sĩ khoa Quý Sửu - năm 1913), Lang trung Bộ Hình triều Nguyễn....

Đến thế hệ của mình, anh em của Gs Phan Huy Lê cũng thực sự là những người kiệt xuất, có nhiều đóng góp và có địa vị xã hội lớn lao. Nhưng điều mà không ai có thể ngờ đến là người anh cả của GS Lê lại theo chế độ Việt Nam cộng hòa và giữ chức vụ cao trong bộ máy đó! Và nó đã làm tiêu tan đi phần nào danh vọng, địa vị, tiếng tăm của dòng họ. Và không bằng lòng với sự được mất của thời cuộc dành cho dòng họ mình, vị GS đáng kính đã định viết lại lịch sử nhân danh việc cổ vũ cho xu hướng mới trong nhận thức và viết Sử!

Rất có thể vì tình riêng và mong muốn phục hồi, "vinh danh" người anh trai quá cố của mình, vị Gs đáng kính của chúng ta đã phạm sai lầm. Và tất nhiên, có thể hiểu những vị như PGS.TS Trần Đức Cường và các cộng sự tham gia bộ sách vì nể Gs Phan Huy Lê mà trở nên đồng lõa và chấp nhận một điều mà đa phần dư luận đểu không chấp nhận được.

Sau ngày 30/4/1975, dù có nhểu nợ máu với cách mạng và người dân, song ông Quát không ra trình diện để tham gia cải tạo cùng như chịu sự giám sát, quản lý của chính quyền cách mạng. Ông ta trốn tránh những mong sự việc sẽ rơi vào quên lãng và không bị xử lý. Nhưng thật không may cho ông ta khi bị bắt vào ngày 16/8/1975 ông bị bắt trên đường vượt biên sang nước ngoài định cư. Và do có tiền sử bị bệnh trước đó, nên chưa đầy bốn năm sau ông chết trong nhà tù Chí Hòa - 27/4/1979.

Ngụy quyền và ngụy quân đúng là do giặc dựng lên để mị dân, hợp thức hóa cuộc xâm lược, và phục vụ cho cuộc xâm lược. Còn riêng những cá nhân trong bộ máy đó, nếu không còn liên quan gì nữa, không còn gây ra gì nữa, và chiến tranh đã qua lâu, xã hội ổn định, không khí thanh bình, thì nên xem họ là những người bình thường. Khép lại quá khứ không có nghĩa là đóng lại, khóa lại quá khứ. Lịch sử và các tiểu sử, trong đó có những giai đoạn lầm lạc của một số nhân vật nên được ghi nhận chính xác. Xem như đó là một bài học lịch sử để răn dạy con cháu đời sau.

Phan Huy Lê đưa ra quan điểm trên vì động cơ cá nhân, muốn vinh danh cho dòng họ dòng dõi của mình. Quay trở lại nhân thân của vị giáo sư này, không biết phải vì muốn vinh danh dòng tộc hay không (như nhiều người nói ông Phan Huy Lê là em trai ông Phan Huy Quát, thủ tướng VNCH đã chết trong tù năm 1979, sau khi bị bắt vì tội phản loạn, cũng như vượt biên) mà trong bộ sách về lịch sử Việt Nam Phan Huy Lê đã cố tình công nhận Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 là một chính thể độc lập.

Phan Huy Lê bắn vào quá khứ bằng súng lục tức là hành động gạt bỏ những gì thuộc về quá khứ, quay lưng, xuyên tạc với quá khứ… thì tương lai sẽ bắn vào ông bằng đại bác. Quá khứ tuy đã qua, nhưng không có nghĩa nó là vô nghĩa. Nó có thể là một quá khứ đau thương, có thể là một quá khứ huy hoàng, và dù thế nào chăng nữa, mỗi cá nhân cần biết trân trọng, gìn giữ những câu chuyện “ngày xưa” của mình. Phải chăng Phan Huy Lê đang sử dụng khẩu “Súng lục” bằng những luận điệu mang danh khoa học để hủy hoại quá khứ, gieo rắc vào thế hệ trẻ hôm nay những điều trái với đạo lý dân tộc. Vấy bẩn quá khứ hay cũng chính làm vấy bẩn tương lai của chính mình. Quá khứ cho ta những bài học từ sai lầm hay những kỷ niệm khó quên mà không gì có thể mua được, nếu ta không biết nâng niu, trân trọng nó, thay vào đó là những hành vi quay lưng, phủ nhận, gạt bỏ,… cuộc đời sẽ cho ta một tương lai không hề tốt đẹp…

Phan Huy Lê đưa ra quan điểm trên vì động cơ cá nhân, muốn vinh danh cho dòng họ dòng dõi của mình. Quay trở lại nhân thân của vị giáo sư này, không biết phải vì muốn vinh danh dòng tộc hay không (như nhiều người nói ông Phan Huy Lê là em trai ông Phan Huy Quát, thủ tướng VNCH đã chết trong tù năm 1979, sau khi bị bắt vì tội phản loạn, cũng như vượt biên) mà trong bộ sách về lịch sử Việt Nam Phan Huy Lê đã cố tình công nhận Việt Nam Cộng Hòa trước năm 1975 là một chính thể độc lập.

Xem ra nếu Phan Huy Lê bắn vào quá khứ bằng súng lục tức là hành động gạt bỏ những gì thuộc về quá khứ, quay lưng, xuyên tạc với quá khứ… thì tương lai sẽ bắn vào ông bằng đại bác. Quá khứ tuy đã qua, nhưng không có nghĩa nó là vô nghĩa. Nó có thể là một quá khứ đau thương, có thể là một quá khứ huy hoàng, và dù thế nào chăng nữa, mỗi cá nhân cần biết trân trọng, gìn giữ những câu chuyện “ngày xưa” của mình. Phải chăng Phan Huy Lê đang sử dụng khẩu “Súng lục” bằng những luận điệu mang danh khoa học để hủy hoại quá khứ, gieo rắc vào thế hệ trẻ hôm nay những điều trái với đạo lý dân tộc. Vấy bẩn quá khứ hay cũng chính làm vấy bẩn tương lai của chính mình. Quá khứ cho ta những bài học từ sai lầm hay những kỷ niệm khó quên mà không gì có thể mua được, nếu ta không biết nâng niu, trân trọng nó, thay vào đó là những hành vi quay lưng, phủ nhận, gạt bỏ,… cuộc đời sẽ cho ta một tương lai không hề tốt đẹp…

Xu hướng xét lại lịch sử của một vài đối tượng thời gian qua đã không còn là điều mới lạ. Chỉ biết rằng, do rất nhiều nguyên nhân khác nhau, họ đã có những cái nhìn phiến diện và sai lệch về lịch sử, từ đó suy tôn những thứ đã từng chà đạp lên lợi ích quốc gia dân tộc. Phan Huy Lê là ví dụ điển hình cho nhận định trên.

Thực ra, đấy là luận điểm của những người muốn "xét lại lịch sử" với ý đồ cá nhân mượn danh khoa học lịch sử. Không khó để nhận ra phương pháp được Phan Huy Lê sử dụng dùng để làm "bằng chứng" được ngụy tạo một cách khá ngô nghê khi viện cớ vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa để vinh danh VNCH. Thủ thuật của tác giả ở đây là thường nhấn mạnh các chi tiết, sự kiện cụ thể, riêng lẻ mà không đặt chúng trong bối cảnh lịch sử cụ thể. Chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và Trường Sa là không thể tranh cãi, là rất quan trọng. Nhưng không thể vì thế mà đánh đổi cơ hội mong manh về pháp lý để đòi lại chủ quyền ấy với giá trị giải phóng dân tộc của cuộc Cách mạng tháng Tám năm 1945 cũng như giá trị bằng xương máu của hàng triệu liệt sĩ và nhân dân Việt Nam đã đổ xuống trong hai cuộc kháng chiến bảo vệ chủ quyền, độc lập, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ vừa qua.

Những vị này đã nhầm, lịch sử không phải là một tác phẩm văn chương để cho họ có thể hư cấu, thêu dệt, vẽ vời để được “nhiều người đón nhận”. Những người này nói rằng, cách gọi như vậy chỉ đơn giản là thay đổi cách gọi cho khách quan và đó là để “hòa giải dân tộc”. Tuy nhiên, những người yêu nước chân chính không thể dễ dàng để những “nhà viết sử” trên dắt mũi, bởi ai cũng biết rằng, đây không chỉ là thay đổi cách gọi tên mà nhằm một mưu đồ khác. Nhìn chung, cần phải xem xét lại kỹ lưỡng nội dung của bộ sách này bởi nó sẽ là tài liệu quan trọng liên quan đến lịch sử Việt Nam, nếu vẫn còn tồn tại những hạt sạn trong cuốn sách mà đến tay bạn đọc thì sẽ gây ra sự hiểu nhầm nghiêm trọng về lịch sử, tự chúng ta làm biến đổi sự thật lịch sử.

Sẽ rất nguy hiểm cho đất nước, cho những thế hệ tương lai nếu tiếp cận với lịch sử một cách sai lầm. Một dân tộc hình thành, tồn tại, phát triển là từ lịch sử. Sẽ chẳng thể gọi là quốc gia, dân tộc nếu không có quá trình lịch sử của mình. Có lẽ vấn đề ở đây không phải ở trình độ của vị Phó giáo sư này mà là ở tư tưởng của ông ta. Thiết nghĩ những nhà làm sử hãy thận trọng, trách nhiệm với những gì mình nói, những gì mình viết.

Thừa nhận Việt Nam Cộng Hòa như mộ chính thể quốc gia chẳng phải là phủ nhận đi tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước giải phóng hoàn toàn miền Nam thống nhất đất nước của nhân dân ta. Việt Nam Cộng Hòa vốn là chế độ tay sai bù nhìn do Mỹ dựng lên để thực hiện âm mưu chia cắt nước ta phục vụ cho chiến lược bành trướng trên thế giới. Vì thế bản thân Việt Nam Cộng Hòa không thể chính danh và hoàn toàn không thể có tư cách một chính thể quốc gia. Những người chà đạp lên lịch sử sẽ bị lên án, đó là điều không thể chấp nhận được, những điều bị đặt, nói xấu lịch sử, chà đạp lên lịch sử cần đưa ra pháp luật trừng trị.

Chúng ta cần phải xem xét lại kỹ lưỡng nội dung của bộ sách bởi nó sẽ là tài liệu quan trọng liên quan đến lịch sử Việt Nam, nếu vẫn còn tồn tại những hạt sạn trong cuốn sách mà đến tay bạn đọc thì sẽ gây ra sự hiểu nhầm nghiêm trọng về lịch sử, tự chúng ta làm biến đổi sự thật lịch sử. Lịch sử cần phải tôn trọng sự thật. Vấy bẩn quá khứ hay cũng chính làm vấy bẩn tương lai của chính mình.

Lịch sử luôn được người Việt hàng nghìn năm nay sử dụng như một phương tiện để đề cao, ca ngợi những tấm gương tiết liệt, làm tấm gương sáng cho hậu thế, và răn đe những gương xấu phản dân hại nước, rước giặc vào nhà. Đó là một cách thức truyền lửa của dân ta nghìn năm nay từ thời mở nước và trong suốt những thời kỳ giữ nước, đời này noi theo gương tốt của đời nọ, thế hệ trước truyền lại ngọn đuốc cho thế hệ sau. Đánh giặc là đúng, chống ngoại xâm là đúng, theo giặc là sai, bán nước là sai. Với tinh thần “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”. Bất cứ ai “rước voi về giày mả tổ”, “cõng rắn cắn gà nhà” đều bị lịch sử chê trách, lên án. Chính nghĩa không đứng về VNCH. Cần xem xét lại vai trò của các ông giáo sư tiến sĩ viết, xét lại lịch sử, công nhận một chế độ ngụy quyền.

Có lẽ rất nhiều người đã thấy bị xúc phạm và bị tổn thương khi khi trong phần Giới thiệu của nhóm tác giả này (trực tiếp là PGS.TS Trần Đức Cường) về giai đoạn 1954 – 1975 (cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thì cụm từ “ngụy quân, ngụy quyền” (chế độ tay sai bán nước) được gọi với tên gọi mới là “Chế độ Sài Gòn” và “Quân đội Sài Gòn”…mà theo lí giải là để mềm hóa đi một giai đoạn lịch sử đau thương của dân tộc…và “để mọi người chấp nhận” mà không nói rõ để ai và để cái gì được chấp nhận… Đã đến lúc Bộ Lịch sử dày 15 tập này cần có sự tham gia của những nhà quản lý, dư luận thay vì là sản phẩm của những nhà khoa học

Đăng nhận xét