Bài mới nhất

28/09/2017

NHÀ VĂN NGUYÊN NGỌC LẠI NÓI CÀN

Nguyên Ngọc bên phải
Nếu như trước đây, khi nhắc đến Nguyên Ngọc người ta nghĩ ngay đến một nhà văn, nhà báo, biên tập, dịch giả, nhà nghiên cứu văn hóa, giáo dục nổi tiếng của Việt Nam với những tác phẩm đi sâu vào lòng người (Rừng Xà Nu, Đất nước đứng lên, Đường chúng ta đi...). Nhưng giờ đây, Nguyễn Ngọc được nhắc đến với hình ảnh ông già lẩm cẩm với những lời nói hồ đồ, những hành động tiếp tay cho các thế lực thù địch bên ngoài xâm hại độc lập tự do dân tộc.


Người ta thường nói, con người ta sinh ra là một đứa trẻ, lớn lên- trưởng thành, rồi khi già đi trở về lại tính cách của một đưa trẻ (tính đố kị, hơn thua, bướng bỉnh..). Và có lẽ vì những nét tính cách ấy đã dẫn Nguyên Ngọc đến với những thái độ, hành động đầy tính bất mãn. Ngược dòng thời gian quay lại gai đoạn trước năm 2000, mặc dù được đề cử nhận giải thưởng Hồ Chí Minh, nhưng do không đủ số phiếu bầu nên Nguyên Ngọc đã trượt khỏi tay giải thưởng cao quý này. Có lẽ cũng từ đó nãy sinh trong con người nhà văn này một tư tưởng bất mãn, liên tiếp trong các năm 2000, 2001, 2011 khi được để cử, trao những giải thường cao quý khác như Huân chương Độc lập, giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật, giải thưởng Hồ Chí Minh...ông đã tìm cách thoái thác không nhận. Bên cạnh đó, Nguyên Ngọc cũng bắt đầu nhúng tay vào những sai lầm: từng tham gia phong trào quần chúng biểu tình phản đối việc gây hấn, xâm lược của Trung Quốc ở Biển Đông năm 2011 trong bối cảnh có sự ngăn cấm; cùng ký tên kiến nghị tước quyền của Đảng. Nào là phản đối Bô-xít Tây nguyên...

Và sai lầm nối tiếp sai lầm, với những hành động lệch lạc trên Nguyên Ngọc không được bầu vào Ban Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, cũng từ đó nhà văn lão làng này đẩy mạnh hơn các hoạt động sai trái của mình: tự đứng ra thành lập cái gọi là “Văn đoàn độc lập Việt Nam” (là hội/nhóm trái pháp luật ra đời chủ yếu phục vụ cho các âm mưu chính trị (xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam) nhiều hơn là chuyên tâm vào các hoạt động chuyên môn nghệ thuật.), Nguyên Ngọc cùng với Phạm Xuân Nguyên (cán bộ Viện Văn học, chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội), Nguyễn Duy, Nguyễn Thanh Giang, ngang xuyên tạc về anh hùng Võ Thị Sáu rằng chị Võ Thị Sáu là người có vấn đề thần kinh không bình thường, chúng còn trắng trợn dựng lên chuyện chị Sáu không giết được tên Bé Bê nên đã ném lựu đạn vào chợ để ..giết dân thường.

Mới đây, nhân dịp bộ phim “the Vietnam war” do hai đạo diễn người Mỹ thực hiện được công chiếu ở một số nước phương Tây (một bộ phim với nội dung xuyên tạc lịch sử chiến tranh Việt Nam, cào bằng tốt -xấu, cố tình làm lu mờ tội ác của những kẻ xâm lược) thì Nguyễn Ngọc đã có phát biểu mang tính bôi đen lịch sử. Cụ thể, trả lời phỏng vấn của đài phản động RFA, Nguyên Ngọc nói: “Cuộc chiến tranh Pháp rồi chiến tranh Mỹ vừa có tính chất chống xâm lược, vừa có tính chất giải phóng dân tộc, nhưng cũng có tính chất nội chiến. Và càng về sau thì tính chất nội chiến càng sâu đậm hơn. Một cuộc tàn sát nhau, huynh đệ tương tàn vì ý thức hệ. Đó là một sự thật. Bảo Ninh đã nói điều đó và ở Việt Nam bây giờ có người đã nói ra, có người chưa nói ra, nhưng ai cũng thấy điều đó”.

Phải nói rằng, may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử. Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

22 nhận xét:

may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử. Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

Một thời học văn cũng được phân tích một số tác phẩm của Nguyên Ngọc, ấy vậy mà sao con người đổi thay nhanh vậy. Trường hợp của Nguyên Ngọc chằng nghĩ là bao giờ ông lại vậy, cũng ở cái tuổi xế chiều rồi, thành quả cả một đời người giờ chẳng nhẽ lại để tuột khỏi tay vì đôi chút đố kỵ.

Nếu như trước đây, khi nhắc đến Nguyên Ngọc người ta nghĩ ngay đến một nhà văn, nhà báo, biên tập, dịch giả, nhà nghiên cứu văn hóa, giáo dục nổi tiếng của Việt Nam với những tác phẩm đi sâu vào lòng người (Rừng Xà Nu, Đất nước đứng lên, Đường chúng ta đi...). Nhưng giờ đây, Nguyễn Ngọc được nhắc đến với hình ảnh ông già lẩm cẩm với những lời nói hồ đồ, những hành động tiếp tay cho các thế lực thù địch bên ngoài xâm hại độc lập tự do dân tộc.
Buồn!

Phải nói rằng, may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử. Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

Một thời rất thích đọc các tác phẩm của Nguyên Ngọc. Thực sự đọc thấy hay, nói về đời sống của người dân rất chân thực. Nhưng không ngờ đến cuối đời ông lại hất đi tất cả những gì mình làm được. Buồn cho nền văn học nước nhà!

may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử. Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu

Phải nói rằng, may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử. Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

đừng lấy những lí do này lí do nọ để biện minh cho những hành động ngu ngốc của mình, hình ảnh của một nhà văn với những tác phẩm bất hủ trong thời cách mạng đã không còn nữa mà thay vào đó là một con người hoàn toàn khác, phủ nhận thành quả cách mạng, xuyên tạc lịch sử, may là chúng ta vẫn còn đó những nhân chứng sống vì vậy những con người như Ngọc sẽ không có đường mà xuyên tạc nó

từ đâu và vì cái gì mà một con người từng phục vụ cho cách mạng giờ về già lại chống lại thành quả cách mạng đó, có phải như vậy nhà văn Nguyên Ngọc đang tự vả vào mặt mình, nói càn như vậy không tốt đâu, người đời họ chửi cho đấy, giờ còn bao nhân chứng lịch sử còn sống chứ đâu phải còn mình ông mà ông thích nói gì thì nói như vậy

Nguyên Ngọc là một trong những người có nhiều chiến công, từng cống hiến tuổi trẻ thanh xuân của mình cho lý tưởng, cho cách mạng, ấy thế khi hòa bình về già lại trở thành con người đổ đốn, Nguyên Ngọc đã có nhiều hành động bất mãn, chống phá, đi cái lý tưởng mà ông ta đã hy sinh tuổi trẻ cho đất nước. Thật đáng buồn cho ông ta, đáng buồn cho danh dự dòng họ và gia đình ông ta khi bị chính ông ta chà đạp lên hết

Đến ngày hôm nay còn rất nhiều nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ. vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi. Nguyên Ngọc là một ngườ từng có rất nhiều cống hiến cho Đảng, Nhà nước và nhân dân, nhưng về già sao lại hồ đồ như vậy, phải chăng đang có sự tự diễn biến trong chính ông ta

Nguyên Ngọc trước đây là một nhà văn, nhà báo, biên tập, dịch giả, nhà nghiên cứu văn hóa, giáo dục nổi tiếng của Việt Nam với những tác phẩm đi sâu vào lòng người. Nhưng đáng buồn thay, khi về già Nguyễn Ngọc lại liên tục có những lời nói hồ đồ, những hành động tiếp tay cho các thế lực thù địch bên ngoài xâm hại độc lập tự do dân tộc.
Có chăng nên xem xét lại tư cách một người Đảng viên của ông

Nguyên Ngọc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ đã viết ra rất nhiều tác phẩm để đời và được đưa vào sách giáo khoa dạy cho học sinh sinh viên. Thế nhưng khi về già ông ấy lại lẩm cẩm, hồ đồ khi phủ nhận mọi thành quả cuộc chiến đấu ấy.
Lí do nào làm cho ông ấy trở nên như vậy, liệu có phần nào lí do do đám dân chủ tác động đến ông ấy không, tôi nghĩ nên điều tra làm rõ

Nguyễn Ngọc được nhắc đến với hình ảnh ông già lẩm cẩm với những lời nói hồ đồ, những hành động tiếp tay cho các thế lực thù địch bên ngoài xâm hại độc lập tự do dân tộc. Thật đáng buồn cho một nhà văn được rất nhiều bạn đọc yêu mến, hâm mộ, những hành động này của ông ấy liệu có xứng đáng với sự tin yêu của người hâm mộ không

Những bước phát triển tích cực trong quan hệ đối tác toàn diện Việt Nam – Hoa Kỳ vừa qua là kết quả của những nỗ lực to lớn của hai nước và chủ trương của Việt Nam về việc gác lại quá khứ, vượt qua khác biệt, phát huy tương đồng, hướng tới tương lai. Cá nhân tôi mong muốn nhân dân Hoa Kỳ và các nhà làm phim hiểu được tính chính nghĩa của cuộc kháng chiến cũng như thiện chí của Việt Nam”.

hải nói rằng, may mắn cho Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử.

Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

Cái ngu xuẩn của những lm như này là chính ở những việc làm như vậy! Chiên dân đại đa số đều hiểu và biết sự sai trái đó của lm. Nhưng vì đức tin và những áp đặt... nên họ không dám lên tiếng thôi! Nhưng chính những việc làm như vậy sẽ là đào huyệt chôn lm trong lòng Chiên dân!

Chiến tranh tuy đã lùi xa, nhưng những vết thương nó gây ra đối với mỗi người dân Việt Nam vẫn còn hiện hữu (những nạn nhân chất độc da cam, thương binh,...), vì vậy việc Nguyên Ngọc hay bất cứ một thế lực thù địch nào cô tình xuyên tạc lịch sử chỉ làm cho người dân thấy được bản chất giả dối của chúng mà thôi.

Việt Nam hôm nay là nhân chứng sống về sự tàn bạo, ác độc của thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, không chỉ còn mỗi Nguyên Ngọc, rất nhiều cô, gì, chú, bác (những người đã chiến đấu và để lại phần xương máu của mình lại chiến trường) vẫn còn sống, họ chính là những bằng chứng thép đập vào bộ mặt giả dối của những nhà văn biến chất, cam tâm xuyên tạc lịch sử.

Thật đáng buồn cho Nguyên Ngọc khi một người từng được biết đến như là một con người đa năng, đa tài nhưng chỉ vì lòng đố kỵ, lòng tham đã biến ông trở thành một con người hoàn toàn xa lạ, hoàn toàn khác biệt, lòng tham ấy đã dẫn ông đi hết từ sai lầm này đến sai lầm khác hy vọng ông có thể sớm tỉnh ngộ và quay đầu lại.

Nguyên Ngọc là một trong những người có nhiều chiến công, từng cống hiến tuổi trẻ thanh xuân của mình cho lý tưởng, cho cách mạng, ấy thế khi hòa bình về già lại trở thành con người đổ đốn, Nguyên Ngọc đã có nhiều hành động bất mãn, chống phá, đi cái lý tưởng mà ông ta đã hy sinh tuổi trẻ cho đất nước. Thật đáng buồn cho ông ta, đáng buồn cho danh dự dòng họ và gia đình ông ta khi bị chính ông ta chà đạp lên hết.

Đăng nhận xét