Bài mới nhất

10/10/2017

Lại là góp ý của Nguyễn Đình Cống

Hoa đất

Là một Đảng lãnh đạo, lại là Đảng duy nhất lãnh đạo nên Đảng Cộng sản Việt Nam rất trân trọng những ý kiến góp ý từ chính các đảng viên trong Đảng và quần chúng nhân dân. Những ý kiến góp ý giúp Đảng tự soi và sửa mình, tránh tình trạng độc tài, chuyên chế. Đó cũng là thể hiện bản chất dân chủ của Đảng.

Tuy nhiên, cũng từ câu chuyện góp ý lại thấy rằng không phải ý kiến góp ý nào cũng tâm huyết, cũng đều mang tính chất xây dựng. Trái lại có nhiều góp ý không những không mang tính chất xây dựng mà còn bị biến tướng, bị một số người lợi dụng để lồng ghép vào đó các mưu đồ chính trị đen tối, thậm chí là cả tuyên truyền chống Đảng, chửi Đảng.

Điển hình như bài viết có tên “Góp ý với Hội nghị Trung ương 6” mới đây của ông Nguyễn Đình Cống đăng trên Bauxite Việt Nam.

Nguyễn Đình Cống phán trên Bauxite


Theo diễn văn của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, hội nghị Trung ương 6 sẽ bàn nhiều vấn đề, trong đó việc thảo luân sắp xếp bộ máy tinh gọn bộ máy nhà nước.

Với tinh thần nhìn thẳng vào vấn đề, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nêu ra: “tổ chức bộ máy của hệ thống chính trị vẫn còn cồng kềnh, nhiều tầng nấc, kém hiệu lực, hiệu quả; chức năng, nhiệm vụ của một số tổ chức còn chồng chéo; cơ cấu bên trong chưa hợp lý…”

Ngay lập tức nguyễn Đình Công quay sang công kích bộ máy chính quyền hiện nay bằng những lời lẽ hết sức cực đoan.

Ông nêu vấn đề: Ai, cái gì đã tạo nên bộ máy cồng kếnh ấy? Thì chính Đảng cộng sản chứ ngoài ra có ai vào đấy nữa. Chính vì chủ trương độc tài toàn trị mà đảng đã cướp quyền của dân. 

Để tìm giải pháp cho vấn đề trên, Nguyễn Đình Cống không ngần ngại góp ý với nội dung: 

Để chữa trị tận gốc thì trước tiên phải xóa bỏ sự độc tài đảng trị. Có 2 cách. Một là đảng tự thấy không thể tiếp tục sự độc tài toàn trị mà chủ động cải cách, thay đổi thành một đảng chính trị cầm quyền. Đó là sự chuyển hóa hòa bình. Hai là, nếu đảng không chủ động cải cách, sẽ bị phân hóa, bị đánh đổ.

Ông cho rằng bộ máy công kềnh là do chế độ độc Đảng, do duy trì ý thức hệ XHCN, vì thế cần phải từ bỏ ý thức hệ, từ bỏ con đường xây dựng CNXH. Tuy nhiên, ông đã cố tình phủ nhận sạch trơn những thành tựu to lớn trên các lĩnh vực mà Việt Nam đã đạt được dưới vai trò lãnh đạo của Đảng. Phải khẳng định rằng thành tựu trong công cuộc đổi mới đã và đang đưa lại những thay đổi to lớn cho Việt Nam. Kinh tế Việt Nam vẫn tiếp tục phát triển, đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân đang không ngừng được nâng lên. Điều đó là quá đáng ghi nhận trong bối cảnh xuất phát điểm của Việt Nam là một nước nghèo nàn, lạc hậu, thuộc địa nửa phong kiến lại bị chiến tranh tàn phá liên miên. Tất nhiên Việt Nam chưa thể là một nước phát triển, vẫn còn đó một số tồn tại, hạn chế. Nhưng các ông không thể cứ khoét sâu, thổi phồng một số hạn chế đó để rồi phủ nhận tất cả các thành tựu, điểm sáng, điểm tích cực và hô hào cần thay đổi chế độ chính trị, thay đổi ý thức hệ, đòi Đảng từ bỏ vai trò lãnh đạo.

Xin thưa với ông Cống thêm rằng, chẳng có một bộ máy lãnh đạo nào trên thế giới là hòa hảo. Bởi thực tế, sự phát triển kinh tế xã hội không phụ thuộc vào một Đảng hay đang Đảng. Nhưng với bản chất cách mạng, Đảng ra luôn thẳng thắn nhìn nhận để khắc phục những thiếu sót, đưa đất nước phát triển. Chỉ có những chính Đảng bảo thủ, không chịu thay đổi mới là “độc đoán” như ngôn từ mà Nguyễn Đình Cống mô tả mà thôi.

Trên thế giới, nhiều quốc gia thay đổi cả chục Đảng mà tình hình kinh tế xã hội chẳng khá khẩm lên là bao. Iraq dưới trướng của Mỹ thay đổi cả chục Tổng thống đi kém với nó là cả bộ máy công quyền hết sức tốn kém, nhưng kết quả là đất nước vẫn trì trệ, đói kém. Ngay cả quốc gia hùng mạnh như Mỹ, sau mỗi kỳ bầu cử thay đổi tổng thống, nội các mới lại hình thành và phủ nhận hoàn toàn bộ máy công quyền cũ. Đó chẳng phải là là sự tốn kém, lãng phí hay sao thưa ông Nguyễn Đình Cống?


Tóm lại, dù ông Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.





Hot!

Từ khóa SEO:

25 nhận xét:

Chẳng có một bộ máy lãnh đạo nào trên thế giới là hoàn hảo cả. Tất nhiên Việt Nam chưa thể là một nước phát triển, vẫn còn đó một số tồn tại, hạn chế. Nhưng các ông không thể cứ khoét sâu, thổi phồng một số hạn chế đó để rồi phủ nhận tất cả các thành tựu, điểm sáng, điểm tích cực và hô hào cần thay đổi chế độ chính trị, thay đổi ý thức hệ, đòi Đảng từ bỏ vai trò lãnh đạo. Hãy nhìn Iraq, Syria ở đó mà làm gương, dưới sự can thiệp sâu từ nước ngoài, một quốc gia không bao h có thể bình ổn phát triển được đâu

Tóm lại, dù ông Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.

Đảng rất muốn lắng nghe ý kiến của những đảng viên cũng như người dân cả nước góp ý để Đảng thay đổi hoàn thiện hơn, tất nhiên đó phải là những ý kiến đóng góp mang tính xây dựng chứ không phải những góp ý hàm chứa yếu tố chính trị trong đó như cách ông Nguyễn Đình Công làm đây, sâu xa thì ông cũng chỉ muốn xỏa bỏ vai trò của Đảng mà thôi chứ có tích cực gì đâu

ông Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.
Nhưng ông xem khu vực và trên thế giới xem có nơi nào có an ninh trật tự ổn định như ở việt nam không? Có nơi nào mà Đảng luôn chăm lo đến đời sống của nhân dân như ở việt nam không?

Trên thế giới, nhiều quốc gia thay đổi cả chục Đảng mà tình hình kinh tế xã hội chẳng khá khẩm lên là bao. Iraq dưới trướng của Mỹ thay đổi cả chục Tổng thống đi kém với nó là cả bộ máy công quyền hết sức tốn kém, nhưng kết quả là đất nước vẫn trì trệ, đói kém. Ngay cả quốc gia hùng mạnh như Mỹ, sau mỗi kỳ bầu cử thay đổi tổng thống, nội các mới lại hình thành và phủ nhận hoàn toàn bộ máy công quyền cũ. Đó chẳng phải là là sự tốn kém, lãng phí hay sao thưa ông Nguyễn Đình Cống?

Xin hỏi ngài Cống rằng nếu đã đưa ra lý luận đó, vậy ngài hãy đưa ra một mô hình chính trị hoàn hảo, không có khuyết điểm gì xem? Hay ngài lại vẽ ra rằng phải là đa Đảng, hoặc giả phải là một thứ đảng phái nào đó mà do chính cái óc thiên tài của ngài nghĩ ra? Nói thì hay, phê phán thì dễ, nhưng hãy đứng trên bình diện phê phán đề góp ý, để mang tính chất xây dựng chứ không phải là để phủ định sạch trơn, để đạp đổ.

Lại cái luận điệu cũ rích của những kẻ chống đối được nhai đi nhai lại. Ông Cống là do muốn xây dựng nhưng thiếu hiểu biết hay là giả ngu để phá hoại đây? Có cần phải dẫn ra hàng chục, hàng trăm quốc gia đang đa nguyên, đa đảng mà suốt ngày chiến tranh, loạn lạc, đói kém hay không? Chẳng có một mô hình chính trị nào tuyệt đối hóa cả. Huống hồ đặc điểm lịch sử, tính cách con người mỗi quốc gia là khác nhau, dựa vào đâu mà ông có thể phê phán cực đoan một thể chể chính trị này trong khi lại tuyệt đối hóa một mô hình chính trị khác trong khi nó chưa hề được chứng minh là hoàn hảo?

dù ông Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.

Cứ nghĩ rằng gừng càng già càng cay, càng hiểu biết nhiều, nhưng với ông thì chắc là sai. Vì tôi thấy ông càng có tuổi thì tỉ lệ nghịch với độ minh mẫn. Ông quan sát các nước xung quanh khu vực, các nước trên thế giới xem thế nào rồi hãy phát biểu nhé

Để chữa trị tận gốc thì trước tiên phải xóa bỏ sự độc tài đảng trị. Có 2 cách. Một là đảng tự thấy không thể tiếp tục sự độc tài toàn trị mà chủ động cải cách, thay đổi thành một đảng chính trị cầm quyền. Đó là sự chuyển hóa hòa bình. Hai là, nếu đảng không chủ động cải cách, sẽ bị phân hóa, bị đánh đổ.
Đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm!

Cống với chả rãnh, không nói ra thì thôi, nói ra thì thối không ai ngửi được. Cái ngu lòi ra, chả hiểu gì, lại thích thể hiện. Gìa rồi, leo lắt trước gió, cố thể hiện để kiếm trác mấy đồng bạc bẩn của đồng bọn dân chủ là gì để người dân người ta chửi cho. Nói ra bị chửi, thấy nhục mặt chưa?

Nguyễn Đình Cống có suy nghĩ còn non kém quá về vai trò của Đảng. Ông ta cho rằng cần đa Đảng, xóa bỏ chế độ 1 Đảng lãnh đạo để khỏi cồng kềnh bộ máy,... Thế nhưng khi phát ngôn ra như vậy ông có nghĩ trước cho tương lai? Đa Đảng lãnh đạo thì Việt Nam sẽ như thế nào? Nhìn các nước phương Tây, đa Đảng rồi vẫn tốn kém, vẫn cồng kềnh, thậm chí còn rối loạn. Hãy tự hào rằng tại Việt Nam, nhờ công sức của Đảng Cộng sản mà mới có thành quả và cuộc sống ấm no như hiện tại. Ở đâu cũng thế, không có thứ gì là hoàn hảo 100%, vì vậy, Đảng lãnh đạo đưa đất nước ta phát triển như bây giờ là quá tuyệt vời rồi. Nguyễn Đình Cống cần xem xét lại những suy nghĩ và ý kiến non nớt của bản thân

Có thể thấy rằng những ý kiến của Nguyễn Đình Công không phải ý kiến góp ý nào cũng tâm huyết, cũng đều mang tính chất xây dựng. Trái lại có nhiều góp ý không những không mang tính chất xây dựng mà còn bị biến tướng, bị một số người lợi dụng để lồng ghép vào đó các mưu đồ chính trị đen tối, thậm chí là cả tuyên truyền chống Đảng, chửi Đảng. Mọi người cần phải vạch mặt những kẻ như vậy

Mặc dù Việt Nam là một nước đang phát triển, đang còn nghèo nhưng hãy nhìn vào những thành tựu mà nước ta đạt được thì không thể phủ nhận. Ông Công và những kẻ xấu không thể cứ khoét sâu, thổi phồng một số hạn chế đó để rồi phủ nhận tất cả các thành tựu, điểm sáng, điểm tích cực và hô hào cần thay đổi chế độ chính trị, thay đổi ý thức hệ, đòi Đảng từ bỏ vai trò lãnh đạo.

Cứ đến hẹn lại lên mỗi khi đất nước chuẩn bị diễn ra sự kiện quan trọng thì các đối tượng lại tiếp tục sử dụng chiêu trò xuyên tạc, bịa đặt, nói xấu chính quyền. Và lần này cũng vậy, Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.

Là một người có tâm đối với sự phát triển của Đảng, dù có những bất mãn hay những thất vọng trước những thiếu sót của Đảng thì cũng không thể hành động như vậy. Hành động này của GS Cống thể hiện sự hèn nhát, không xứng đáng với học hàm mà Nhà nước phong cho ông. Đây là bộ mặt thật của những kẻ vong ơn bội nghĩa, phản bội lại Tổ quốc, lại nhân dân, đất nước này. Liệu rằng viễn tưởng mà Nguyễn Đình Cống vẽ ra ở trên về tương lai của chế độ xã hội ở Việt Nam là dựa trên cơ sở nào chứ? Cứ ngồi đó mà phán linh tinh về vận mệnh đất nước.

GS Nguyễn Đình Cống đang nằm mơ về một đất nước đa nguyên, đa đảng, một đất nước dân chủ hão huyền. Nhưng thật sự mà nói với GS Cống rằng nếu Việt Nam thực hiện đa đảng liệu sẽ dân chủ hơn, đất nước phát triển hơn, đời sống nhân dân sẽ tốt hơn hay không? Hay ông đang ngộ nhận, ấu trĩ đến mức lú lẫn. Bởi lẽ, rất nhiều lần chúng ta đã đề cập rằng Việt Nam không có các điều kiện để mà có chế độ đa nguyên, cũng như thành quả cách mạng của biết bao thế hệ, trong đó có cả chính bố của GS Nguyễn Đình Cống đã chứng minh tính đúng đắn, ưu việt của chế độ của chúng ta. Thiết nghĩ, với những hành động và lời nói thiếu suy nghĩ như vậy, có lẽ đã đến lúc phải vạch trần bộ mặt thật của GS Nguyễn Đình Cống trước công chúng và dư luận.

Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung quy cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ Việt Nam ta cần phải thay đổi chế độ chính trị. Những điều mà ông giáo sư Cống nêu ra chỉ cho thấy sự phản bội và cách nhìn thiển cận của ông mà thôi. Ông không đứng chung vào trong sự nghiệp vĩ đại của hàng chục triệu con người, tự đặt mình ra ngoài lề xã hội, cũng chẳng ai giữ. Mỗi con người Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng vẫn nguyện phát huy tinh thần yêu nước, lao động, học tập không ngừng đất nước phát triển, đời sống xã hội nâng cao, có vị thế trên trường quốc tế như Bác Hồ đã răn dạy. GS cái con của khỉ rồi, già rồi lú lẫn bố nó rồi còn đâu, góp ý vs chả không

Đa đảng cũng có thể phát triển cũng có thể không, một đảng cũng vậy. Điều quan trọng là đảng cầm quyền trong thể chế chính trị đó lựa chọn cho mình đường lối, chính sách phát triển đúng đắn, phù hợp. Không thể quy kết rằng, đa đảng thì phát triển còn một đảng thì không phát triển. Trong suốt 87 năm qua kể từ khi ra đời đến nay, Đảng Cộng sản đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam qua muôn vàn thác ghềnh, đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Có được những thành tựu vẻ vang ấy, trước hết và chủ yếu là do Đảng đã nhập thân vào dân tộc, hy sinh vì lợi ích dân tộc và đem lại độc lập, thống nhất đất nước. Ông cũng là Đảng viên, chắc ông hiểu điều đó GS ạ

Nếu hỏi rằng, ông Nguyễn Đình Cống có mong ước gì thì tôi xin trả lời luôn: đó là lật đổ chế độ chính trị tại Việt Nam, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, đưa Việt Nam đi theo quỹ đạo của các nước tư bản. Đáng chú ý, mong ước này của ông Nguyễn Đình Cống cũng chẳng khác gì mong ước của các phần tử chống đối chính quyền được khoác chiếc áo “nhà dân chủ” và cũng chính chính là mục tiêu cao nhất của Mỹ và các nước phương Tây trong cái gọi là chiến lược “diễn biến hòa bình” đối với Việt Nam. Ông hằn thù chế độ, ông cổ súy cho sự thay đổi chế độ chính trị tại Việt Nam, điều đó thể hiện bản chất phản bội, phản động của ông Nguyễn Đình Cống đang thể hiện rõ. Hết thuốc chữa với con người này rồi bà con ơi

Chúng ta thấy 1 điều là Nguyễn Đình Cống luôn trung thành với lối suy nghĩ phủ nhận, bác bỏ chủ nghĩa Mác-Lê Nin, cho rằng các thế hệ ông cha đã sai lầm khi áp dụng học thuyết Mác-Lê nin, kêu gọi từ bỏ con đường xây dựng CNXH ở Việt Nam; bây giờ hắn lại còn tuyên bố bỏ đảng. Ông cũng như phần lớn những kẻ tự xưng là nhà zân chủ có trình độ nhận thức chính trị quá lạc hậu, chỉ biết xuyên tạc, tuyên truyền, bịa đặt những cái không có thật để nhằm mục đích hạ uy tín của Đảng và Nhà nước. Có điều là một người có tâm đối với sự phát triển của Đảng, dù có những bất mãn hay những thất vọng trước những thiếu sót của Đảng thì cũng không thể hành động như vậy. Điều này vô tình đã biến ông ta thành kẻ phản bội. Một “Giáo sư” đáng kính trở thành kẻ bất trung, bất nghĩa.

Chẳng có một bộ máy lãnh đạo nào trên thế giới là hòa hảo. Bởi thực tế, sự phát triển kinh tế xã hội không phụ thuộc vào một Đảng hay đang Đảng. Nhưng với bản chất cách mạng, Đảng ra luôn thẳng thắn nhìn nhận để khắc phục những thiếu sót, đưa đất nước phát triển. Chỉ có những chính Đảng bảo thủ, không chịu thay đổi mới là “độc đoán” như ngôn từ mà Nguyễn Đình Cống mô tả mà thôi.

Trên thế giới, nhiều quốc gia thay đổi cả chục Đảng mà tình hình kinh tế xã hội chẳng khá khẩm lên là bao. Iraq dưới trướng của Mỹ thay đổi cả chục Tổng thống đi kém với nó là cả bộ máy công quyền hết sức tốn kém, nhưng kết quả là đất nước vẫn trì trệ, đói kém. Ngay cả quốc gia hùng mạnh như Mỹ, sau mỗi kỳ bầu cử thay đổi tổng thống, nội các mới lại hình thành và phủ nhận hoàn toàn bộ máy công quyền cũ

dù ông Nguyễn Đình Cống hay các nhà “dân chủ” khác viết đi viết lại, nói đi nói lại mãi chung qui cũng chỉ xoay quanh vấn đề đó là làm sao Đảng Cộng sản Việt Nam từ bỏ vai trò lãnh đạo, từ bỏ ý thức hệ, Việt Nam thay đổi chế độ chính trị mà thôi.
Điều đó luôn gắn liền với tư tưởng chống đối của những kẻ dận chủ như ông

nhiều quốc gia thay đổi cả chục Đảng mà tình hình kinh tế xã hội chẳng khá khẩm lên là bao. Iraq dưới trướng của Mỹ thay đổi cả chục Tổng thống đi kém với nó là cả bộ máy công quyền hết sức tốn kém, nhưng kết quả là đất nước vẫn trì trệ, đói kém. Ngay cả quốc gia hùng mạnh như Mỹ, sau mỗi kỳ bầu cử thay đổi tổng thống, nội các mới lại hình thành và phủ nhận hoàn toàn bộ máy công quyền cũ.

muốn lắng nghe ý kiến của những đảng viên cũng như người dân cả nước góp ý để Đảng thay đổi hoàn thiện hơn, tất nhiên đó phải là những ý kiến đóng góp mang tính xây dựng chứ không phải những góp ý hàm chứa yếu tố chính trị trong đó như cách ông Nguyễn Đình Công làm đây, sâu xa thì ông cũng chỉ muốn xỏa bỏ vai trò của Đảng mà thôi

Đăng nhận xét