Bài mới nhất

30/11/2017

Thực tế có hay không cái gọi “quyền tự do bày tỏ chính kiến” như Mỹ rêu rao


Hoa đất
Tự do ngôn luận không phải là quyền tuyệt đối

Quyền tự do bày tỏ chính kiến là một trong bốn quyền chính trị cơ bản của con người được pháp luật quốc tế ghi nhận. Khái niệm tự do bày tỏ chính kiến, tự do ngôn luận có thể được tìm thấy trong các văn kiện chính trị-pháp lý quốc tế từ rất sớm trong lịch sử nhân loại. Bộ Luật về quyền (Bill of Rights) của Vương quốc Anh ngay từ năm 1680 đã quy định quyền hiến định về tự do ngôn luận và còn nguyên giá trị tới ngày nay. 

Tuyên ngôn Dân quyền và nhân quyền của Pháp năm 1789 cũng đặc biệt khẳng định tự do ngôn luận như là một quyền cố hữu của con người. Điều 11 của Tuyên ngôn khẳng định “Trao đổi tự do các ý tưởng và quan điểm là một trong những quyền quý giá nhất của con người; Mọi người đều có quyền được nói, viết, in ấn tự do; đồng thời chịu trách nhiệm trước pháp luật đối với những hành vi lạm dụng quyền tự do ngôn luận”. Tuy nhiên, ngay từ thời kỳ đấy, các nước phương Tây đều có các quy định về hành vi lạm dụng quyền tự do ngôn luận, bày tỏ chính kiến.

Thời gian qua, Mỹ vẫn rêu rao cho rằng, Việt Nam đàn áp các nhà bất đồng chính kiến, vi phạm quyền tự do ngôn luận. Điển hình là vụ việc xét xử đối tượng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Ngày 30/11, thông cáo của bà Caryn McClelland, Đại biện lâm thời Hoa Kỳ tại Việt Nam được phát đi với nội dung:

"Tôi quan ngại sâu sắc trước việc Tòa án Việt Nam giữ nguyên bản án 10 năm tù đối với nhà hoạt động ôn hòa, được trao giải thưởng Phụ nữ can đảm quốc tế, blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (còn gọi là Mẹ Nấm) với cáo buộc mơ hồ "Tuyên truyền chống nhà nước."

"Tất cả mọi người đều có các quyền tự do cơ bản như bày tỏ chính kiến, hội họp và lập hội một cách ôn hòa."

Trong tiến trình phát triển, một trong những thành tựu của nhân loại là đưa quyền tự do ngôn luận, quyền bày tỏ chính kiến vào hệ thống pháp luật quốc tế và quốc gia. Việc pháp điển hóa quyền tự do bày tỏ chính kiến trong luật quốc tế đã đẩy khái niệm lợi ích quốc gia, xã hội và chủ quyền xuống thứ yếu. Theo Mỹ, quyền tự do ngôn luận, bày tỏ chính kiến là quyền tuyệt đối, phải được đặt cao hơn cả luật pháp, lợi ích chung xã hội. Để đảm bảo quyền tự do ngôn luận cần thiết phải giới hạn, thậm chí xâm phạm đến luật pháp, chủ quyền nước sở tại.

Không ai phủ nhận vai trò của cá nhân – những thực thể cấu thành xã hội loài người nói chung, các cộng đồng dân tộc nói riêng. Cũng không ai phủ nhận tầm quan trọng của quyền tự do ngôn luận, với ý nghĩa là những giá trị nhân văn, là động lực thúc đẩy sự tiến bộ của các dân tộc và toàn nhân loại. Tuy nhiên, việc tuyệt đối hóa và cực đoan hóa các quyền tự do ngôn luận của cá nhân có thực sự thúc đẩy sự phát triển của các xã hội và bảo vệ các quyền của mọi cá nhân?

Một thực tế không thể phủ nhận rằng cá nhân không bao giờ và không thể tồn tại tách rời với cộng đồng. Trong mối quan hệ với cộng đồng, mỗi cá nhân có các quyền tự do, nhưng nhất thiết không phải là những quyền tự do tuyệt đối. Nếu mọi cá nhân có các quyền tự do tuyệt đối, cộng đồng sẽ không tồn tại. Bên cạnh các quyền cá nhân, có quyền tập thể của cả cộng đồng. Quyền này nhằm mục đích bảo đảm những lợi ích chung của tất cả các cá nhân thành viên. Quyền cộng đồng hoàn toàn không phải là sản phẩm của sự tự biện mà là kết tinh của nền văn minh nhân loại và đã được thừa nhận đồng thời với các quyền cá nhân trong các văn kiện quốc tế về nhân quyền. Chỉ đơn cử, sau khi ghi nhận các quyền cá nhân, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền tại Điều 29 đồng thời quy định rằng, các quyền cá nhân sẽ bị hạn chế nếu điều đó là cần thiết để đảm bảo lợi ích chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung xã hội. Như vậy có nghĩa là quyền của cộng đồng phải được đặt cao hơn các quyền của cá nhân. Cực đoan hóa các quyền cá nhân tất yếu dẫn tới vi phạm các quyền của cộng đồng, làm tổn hại lợi ích chung của toàn xã hội.

Như vậy, quyền tự do bày tỏ chính kiến phải được đặt dưới quyền cộng đồng, không được ảnh hưởng đến lợi ích chung toàn xã hội.

Thực tế, đối với nhiều nước trên thế giới (cả tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa) thì việc nói xấu Đảng, Nhà nước là hành động được chính phủ trừng trị một cách nghiêm khắc. Đơn cử như ở Ả Rập Xê Út, chính phủ nước này đã ra đạo luật, theo đó đối với những người lên mạng để "nổ", chửi rủa chính phủ, gây ảnh hưởng xấu đến xã hội sẽ bị hành quyết. Đây là một biện pháp trừng phạt nặng nề đối với công dân mạng. Cụ thể, đạo luật đã nêu rõ việc chỉ trích, nói xấu chính phủ, gây ảnh hướng xấu đến xã hội bị xem là nhành vi phát tán tin đồn nguy hiểm, sẽ phải đối mặt với mức trừng phạt cao nhất là cái chết, thấp hơn có thể là bị giam giữ, cấm ra khỏi nước, giam tại nhà hoặc cấm sử dụng mạng internet.


Qua đó có thể nhận thấy những tiếng khóc thay của Mỹ dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là sự ngụy biện đầy dối trá mà thôi.

Hot!

Từ khóa SEO:

33 nhận xét:

nếu có quyền tự do chính kiến của mình đối với mĩ chắc sẽ có rất nhiều những ý kiến sự bất công bất mãn trong xã hội mĩ ...ở mĩ chỉ được cái làm màu,đi rêu rao nhân quyền tự do cho các nước khác thì giỏi nhưng nhìn lại mĩ thì chúng ta có thể thấy,khi đưa ra chính kiến của bản thân thì chắc nhận lại là những viên đạn

một trong những thành tựu của nhân loại là đưa quyền tự do ngôn luận, quyền bày tỏ chính kiến vào hệ thống pháp luật quốc tế và quốc gia. Việc pháp điển hóa quyền tự do bày tỏ chính kiến trong luật quốc tế đã đẩy khái niệm lợi ích quốc gia, xã hội và chủ quyền xuống thứ yếu.

Quyền cộng đồng hoàn toàn không phải là sản phẩm của sự tự biện mà là kết tinh của nền văn minh nhân loại và đã được thừa nhận đồng thời với các quyền cá nhân trong các văn kiện quốc tế về nhân quyền.

Việc pháp điển hóa quyền tự do bày tỏ chính kiến trong luật quốc tế đã đẩy khái niệm lợi ích quốc gia, xã hội và chủ quyền xuống thứ yếu. Theo Mỹ, quyền tự do ngôn luận, bày tỏ chính kiến là quyền tuyệt đối, phải được đặt cao hơn cả luật pháp, lợi ích chung xã hội. Để đảm bảo quyền tự do ngôn luận cần thiết phải giới hạn, thậm chí xâm phạm đến luật pháp, chủ quyền nước sở tại.

những tiếng khóc thay của Mỹ dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là sự ngụy biện đầy dối trá mà thôi. đúng là bọn giả tạo

những tiếng khóc thay của Mỹ dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là sự ngụy biện đầy dối trá mà thôi. đúng là bọn giả tạo. Thực tế, đối với nhiều nước trên thế giới (cả tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa) thì việc nói xấu Đảng, Nhà nước là hành động được chính phủ trừng trị một cách nghiêm khắc.

Quyền tự do bày tỏ chính kiến là một trong bốn quyền chính trị cơ bản của con người được pháp luật quốc tế ghi nhận. Khái niệm tự do bày tỏ chính kiến, tự do ngôn luận có thể được tìm thấy trong các văn kiện chính trị-pháp lý quốc tế từ rất sớm trong lịch sử nhân loại. Bộ Luật về quyền (Bill of Rights) của Vương quốc Anh ngay từ năm 1680 đã quy định quyền hiến định về tự do ngôn luận và còn nguyên giá trị tới ngày nay.

Đây là cái giá phải trả cho những hành động tham lam, không suy nghĩ của Quỳnh. Sẽ không có luật sư dân chủ nào có thể cứu quỳnh đâu , nên các chế rận đang ở ngoài cũng cứ dè chừng. Nguyễn Ngọc Như Quỳnh phải chịu bản án thích đáng cho hành vi phạm tội của mình. Mong rằng đây cũng là lời cảnh tỉnh cho các đối tượng đang lăm le chống phá nhà nước ta

Thế là lại một con rận chủ nữa phải trả giá cho cái hành động sai trái của mình. Từ trước đến nay pháp luật luôn có những chính sách khoan hồng, nhưng không phải là dành cho tất cả, mà chỉ dành cho những người có thái độ thú nhận, ân hận về hành vi phạm pháp của mình, hơn hết là phải đầu thú nhận tội trước pháp luật thì mới được khoan hồng. Chứ còn mấy kẻ ngoan cố thì điều đó sẽ không bao giờ có thể xảy ra đâu nhé

Việc xét diễn ra đúng thẩm quyền, trình tự, thủ tục rồi, có bằng chứng rõ ràng rồi thì cứ theo luật mà tuyên án thôi, lấy gì để gây sức ép cản trở luật pháp được nữa chứ.Các đối tượng sử dụng mạng xã hội để viết, đăng tải bài viết có nội dung xuyên tạc sự thật, tung tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, gieo rắc sự hoài nghi và kích động chống phá chính quyền. Tất cả kẻ đấy đều phải chịu trách nhiệm trước Pháp luật

Quyền tự do bày tỏ chính kiến là một trong bốn quyền chính trị cơ bản của con người được pháp luật quốc tế ghi nhận. Khái niệm tự do bày tỏ chính kiến, tự do ngôn luận có thể được tìm thấy trong các văn kiện chính trị-pháp lý quốc tế từ rất sớm trong lịch sử nhân loại. Bộ Luật về quyền (Bill of Rights) của Vương quốc Anh ngay từ năm 1680 đã quy định quyền hiến định về tự do ngôn luận và còn nguyên giá trị tới ngày nay.

đối với nhiều nước trên thế giới (cả tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa) thì việc nói xấu Đảng, Nhà nước là hành động được chính phủ trừng trị một cách nghiêm khắc. Đơn cử như ở Ả Rập Xê Út, chính phủ nước này đã ra đạo luật, theo đó đối với những người lên mạng để "nổ", chửi rủa chính phủ, gây ảnh hưởng xấu đến xã hội sẽ bị hành quyết. Đây là một biện pháp trừng phạt nặng nề đối với công dân mạng. Cụ thể, đạo luật đã nêu rõ việc chỉ trích, nói xấu chính phủ, gây ảnh hướng xấu đến xã hội bị xem là nhành vi phát tán tin đồn nguy hiểm, sẽ phải đối mặt với mức trừng phạt cao nhất là cái chết, thấp hơn có thể là bị giam giữ, cấm ra khỏi nước, giam tại nhà hoặc cấm sử dụng mạng internet.

Không ai phủ nhận vai trò của cá nhân – những thực thể cấu thành xã hội loài người nói chung, các cộng đồng dân tộc nói riêng. Cũng không ai phủ nhận tầm quan trọng của quyền tự do ngôn luận, với ý nghĩa là những giá trị nhân văn, là động lực thúc đẩy sự tiến bộ của các dân tộc và toàn nhân loại. Tuy nhiên, việc tuyệt đối hóa và cực đoan hóa các quyền tự do ngôn luận của cá nhân có thực sự thúc đẩy sự phát triển của các xã hội và bảo vệ các quyền của mọi cá nhân?

Quyền tự do ngôn luận có thể được hiểu là sự tự do phát biểu mà không bị kiểm duyệt hoặc hạn chế. Tuy nhiên, như đã lập luận ở trên việc thực thi quyền tự do ngôn luận của một người có thể gây ảnh hưởng tới những người khác và toàn xã hội cho nên, ở bất cứ quốc gia nào cũng sẽ bị hạn chế ở những mức độ nhất định tùy theo pháp luật của mỗi quốc gia.

Quyền tự do của con người là có giới hạn và bị áp đặt bởi yếu tố thứ 2 là quy luật công bằng xã hội. Mỗi cá nhân được quyền tùy ý sử dụng quyền tự do của mình nhưng với điều kiện là không được xâm phạm đến quyền tự do của người khác. Đó là lẽ công bằng xã hội

Tự do của cá nhân, tự do của cả xã hội cần phải được bảo vệ chống lại mọi sự lợi dụng tự do cá nhân để xâm phạm. Và kỳ diệu thay, từ rất sớm, loài người đã sáng tạo ra một loại công cụ sắc bén để bảo vệ quyền tự do chân chính của từng cá nhân và của cả tập thể. Đó là pháp luật

Phải nói rằng, luật pháp Việt Nam vẫn có nhiều sơ hở và thiếu kiên quyết trong việc ngăn chặn các hành vi lợi dụng công nghệ thông tin để xuyên tạc sự thật, để phao tin thất thiệt, để bôi nhọ danh dự công dân khác…Không thể khoe khoang rằng quyền tự do của công dân được đề cao khi có người lợi dụng tự do tín ngưỡng kích động dân chúng xuống đường biểu tình gây bạo loạn, khi có những con người giấu tên, giấu địa chỉ mở trang mạng để bôi nhọ danh dự, nói xấu người khác

Trong pháp luật Việt Nam không có điều nào cấm công dân tự do bày tỏ chính kiến trong việc phê phán các thói hư tật xấu của bất kỳ ai, hoặc những sai lầm, khiếm khuyết trong ban hành và thực hiện các chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Họ được làm với điều kiện là sự việc có thực. Người viết bài không được giấu tên họ và địa chỉ với ý nghĩa là họ phải chịu trách nhiệm về các thông tin do họ cung cấp.

những tiếng khóc thay của Mỹ dành cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là sự ngụy biện đầy dối trá mà thôi. đúng là bọn giả tạo. Thực tế, đối với nhiều nước trên thế giới (cả tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa) thì việc nói xấu Đảng, Nhà nước là hành động được chính phủ trừng trị một cách nghiêm khắc.

Quyền tự do ngôn luận có thể được hiểu là sự tự do phát biểu mà không bị kiểm duyệt hoặc hạn chế. Tuy nhiên, như đã lập luận ở trên việc thực thi quyền tự do ngôn luận của một người có thể gây ảnh hưởng tới những người khác và toàn xã hội cho nên, ở bất cứ quốc gia nào cũng sẽ bị hạn chế ở những mức độ nhất định tùy theo pháp luật của mỗi quốc gia.

Thời gian qua, Mỹ vẫn rêu rao cho rằng, Việt Nam đàn áp các nhà bất đồng chính kiến, vi phạm quyền tự do ngôn luận. Điển hình là vụ việc xét xử đối tượng Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Nhân dân chúng biết thế nào là đúng sai nên những việc nguyễn ngọc như quỳnh gây ra là không thể nào chối cãi, những việc bẩn thỉu ấy hôm nay phải trả giá là việc đương nhiên rồi, nhân quả báo ứng thôi.

Thế là lại một con rận chủ nữa phải trả giá cho cái hành động sai trái của mình. Từ trước đến nay pháp luật luôn có những chính sách khoan hồng, nhưng không phải là dành cho tất cả, mà chỉ dành cho những người có thái độ thú nhận, ân hận về hành vi phạm pháp của mình, hơn hết là phải đầu thú nhận tội trước pháp luật thì mới được khoan hồng. Chứ còn mấy kẻ ngoan cố thì điều đó sẽ không bao giờ có thể xảy ra đâu nhé.

Các đối tượng sử dụng mạng xã hội để viết, đăng tải bài viết có nội dung xuyên tạc sự thật, tung tin bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng, Nhà nước, gieo rắc sự hoài nghi và kích động chống phá chính quyền.

Cái thứ tự do của Mỹ rêu rao chỉ là tự do giả hiệu. Khi nhà báo Jamal Khashoggi – một nhà báo có tiếng của Saudi Arabia đã đưa ra những tuyên bố chỉ trích ông Trump trong bài phát biểu tại Viện Washington, thủ đô Washington D.C (Mỹ) ngày 10/11/2016, nhà báo này đã bị cấm xuất hiện trên truyền hình và các cuộc hội thảo, cũng như chuyên mục của nhà báo Jamal Khashoggi trên tờ Al Hayat đã bị đình chỉ.

Báo chí Mỹ đặt lợi ích kinh tế lên hàng đầu. Điều đó có nghĩa là bạn không thể xuất bản những điều có thể gây tổn hạn đến lợi ích của mình. và như vậy chẳng bao giờ có chuyện người ta nói ngược với chính quyền để mà bị đàn áp, bởi lẽ không cần đàn áp, gây khó khăn là mấ chén cơm rồi, thế là nhìn bề ngoài, chính quyền tôn trọng tự do báo chí, tự do ngôn luận lắm. Mỹ là một nước tư bản, và bất kỳ thực thể nào, từ nhà thờ, bệnh viện, đài truyền hình,… trước hết là một doanh nghiệp và phải tự nuôi sống mình.

Mỹ là quốc gia không có luật báo chí, những gì liên quan đến báo chí chỉ được ghi trong Tu chính án lần thứ nhất (điều bổ sung, sửa đổi) như sau: “Quốc hội sẽ không ban hành một luật nào giới hạn quyền tự do ngôn luận hay quyền tự do báo chí của công dân…” Hiến pháp Mỹ chỉ cấm quốc hội liên bang chứ không cấm chính quyền các bang ban hành các văn bản quy phạm pháp luật có khả năng hạn chế quyền tự do báo chí.

Ở Mỹ, có hai công cụ chủ yếu được dùng để điều phối tự do báo chí là sức mạnh quyền lực chính trị và tài chính. Hai gọng kìm này là công cụ mềm dùng để điều chỉnh các chủ báo để rồi chính các chủ báo phải thốt lên rằng: “Chúng ta bị lừa gạt bởi giới cầm quyền, thông tin bị cắt xén, và các cuộc tranh luận bị cản trở. Họ cho rằng như thế là cần thiết để duy trì một nền dân chủ thực sự… Hệ thống báo chí của chúng ta đang trở thành thiên đường cho kẻ lừa dối”.

Nhà báo kỳ cựu Peter Arnett chỉ vì trả lời phỏng vấn trên đài truyền hình Al-Jazeera không có lợi cho ý đồ của Mỹ trong cuộc chiến vùng vịnh đã bị hãng NBC đột ngột chấm dứt hợp đồng. Ông bức xúc nói: “Tôi bị sa thải vì đã nói lên sự thật”. Như vậy đấy, tự do mà trái ngược với ý đò của chính quyền Mỹ thì cũng có thể phải ra đường như chơi.

Thật là lố bịch và trơ trẽn khi cứ ra rả rêu rao nhân quyền, tìm mọi cách xuất khẩu nhân quyền và áp đặt các giá trị nhân quyền của mình lên nước khác nhưng lại không nhận thấy cái bản chất bốc mùi của một kẻ đang dẫm chân lên đống c... Nói thẳng ra, Mỹ cũng chẳng hơn ai, và xếp hạng công bằng thì Mỹ cũng chỉ đứng thứ 23 trên thế giới về các nước tự do báo chí, không phải là một thứ hạng thực sự cao gì để tự hào.

Một sự thật không thể phủ nhận là tình hình nhân quyền ở Việt Nam nói chung, tự do ngôn luận, báo chí nói riêng, đã liên tục được cải thiện, phát triển trong các thập niên vừa qua. Trên cơ sở đó, không thể chấp nhận hiện tượng một số cá nhân tự cho mình là "nhà báo độc lập", rồi đưa ra ý kiến thiếu xây dựng. Bởi không thể coi là nhà báo, dù là "nhà báo độc lập" (!), khi chỉ đưa ra các tin tức và bình luận sai sự thật theo kiểu "bới bèo ra bọ" để nói xấu chính quyền, phủ nhận những thành tựu mà chính họ đang được thụ hưởng.

Một trong những luận điệu lâu nay các tổ chức, cá nhân có thái độ thù địch hoặc thiếu thiện chí với Việt Nam thường rêu rao là ở Việt Nam không có tự do ngôn luận và tự do báo chí. Rêu rao như thế, nhưng sự thật thì, họ đã cố tình tảng lờ một thực tế là ngay cả ở phương Tây, nơi vẫn được gọi là "thế giới tự do", tự do ngôn luận và tự do báo chí cũng chỉ là điều không tưởng.

Hãy xem Mỹ tự do thế nào: theo 10 Ðiều bổ sung đầu tiên của Hiến pháp Hoa Kỳ, có hiệu lực từ năm 1791, thì Quốc hội Mỹ không được phép ban hành bất cứ văn bản nào hạn chế tự do ngôn luận và báo chí. Nhưng theo một Ðạo luật của năm 1798 thì sẽ là tội phạm nếu viết, in, phát biểu và phổ biến những văn bản sai sự thật, cố ý xúc phạm hay chống lại chính quyền. Vậy là, chỉ 7 năm sau khi đưa ra điều thứ nhất, người ta đã phải sửa bẳng điều thứ hai, tự do là đây!!!

Hơn thế nữa, người ta cũng có thể truy cứu trách nhiệm hình sự về vấn đề này. Ðiều 2385 Chương 115 Bộ luật Hình sự Mỹ ghi rõ: Nghiêm cấm mọi hành vi in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết tham vọng, tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hay bạo lực.

Đăng nhận xét