Bài mới nhất

22/12/2017

NHÀM CHÁN NHỮNG BẢN PHÚC TRÌNH NHÂN QUYỀN CỦA RSF



RSF làm cho người đọc cảm tưởng công việc của họ không phải như cái danh xưng mà chính họ đang sử dụng (Tổ chức phóng viên không biên giới), thậm chí nhiều người còn nhầm lẫn đây là “tổ chức nhân quyền” , nhưng đồng thời họ cũng thắc mắc là chưa bao giờ tổ chức này đưa ra một bản phúc trình nó sáng sủa, ghi nhận sự tiến bộ trong vấn đề nhân quyền của một nước bất kỳ, điều đặc biệt hơn là những quốc gia “vi phạm nhân quyền theo RSF” nếu không phải là các nước xã hội chủ nghĩa thì cũng là không phải đồng minh của Mỹ, 

Trong khi đó Mỹ - một đất nước nếu so sánh về độ vi phạm nhân quyền thì còn vượt hàng trăm lần so với các nước trong danh sách (nhờ có Mỹ mở cuộc chiến tranh xâm lược nên hàng triệu triệu người dân Việt Nam đã phải hy sinh, nhờ Mỹ rải "chất độc da cam" nên giờ Việt Nam mới có những em bé sinh ra với đủ hình hài quái thú, nhờ Mỹ với lý do nghi ngờ có vũ hạt nhân mà iraq từ một đất nước phát triển trở thành cái rốn của khủng bố với những vụ đánh bom liều chết diễn ra như cơm bữa, nhờ chính phủ Mỹ mà luật cấm súng đạn không được thông qua và hàng triệu người dân Mỹ phải sống với nỗi lo chết bất cứ lúc nào, có thể là một ngày đẹp trời có cậu bé mang khẩu aka quạt giữa đám đông như từng xảy ra trước đó; đó là còn chưa kể những thông tin phản ánh Mỹ đứng đằng sau IS, là tác giả của màn kịch 11/9 với sự ra đi của hàng ngàn người Mỹ để chính phủ nước này có cớ châm ngòi cho “cuộc chiến chống khủng bố” với mục đích lợi dụng chống khủng bố can thiệp vào công việc nội bộ nước khác, bởi không tự nhiên một đất nước với vũ khí, công nghệ tối tân, đội quân được huấn luyện tinh nhuệ, kiểm soát an ninh chặt chẽ lại để hai máy bay xuyên tòa tháp đôi, và rồi phát đi lời tuyên ngôn mang tính bố đời “Một là đứng về phía Mỹ (tức Mỹ nói gì phải ngoan mà nghe), hai là theo khủng bố).

Và bản “Phúc trình thường niên 2017” không có gì khác biệt, Việt Nam một đất theo hệ tư tưởng tiến bộ khác Mỹ, một đất nước nằm trong tham vọng “xâm chiếm” vẫn không thể thoát khỏi danh sách. Sau khi đảo qua những số liệu thống kê chung chung (đến chúa mới biết đó là số liệu thật hay không) thì các ngài RFS đá ngay sang Việt Nam với những lời lẽ không có gì ngoài xuyên tạc “Riêng tại Việt Nam, có những nhà báo công dân, blogger, từng cộng tác với Đài Á Châu Tự Do chúng tôi bị kết án, như trường hợp của anh Nguyễn Văn Hóa mới bị kêu án 7 năm tù, blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức Mẹ Nấm, bị tòa kết án 10 năm tù. Ngoài ra, một blogger khác là luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài bị bắt giữ hồi tháng Mười Hai năm 2015, đến giờ vẫn chưa đưa ra xét xử…Tổ Chức Các Nhà Báo Không Biên Giới cũng cho thấy trong năm 2017 có 326 nhà báo chuyên nghiệp, nhà báo công dân, bị giam cầm, trong đó phân nửa là những người sinh sống ở 5 nước gồm Thổ Nhĩ Kỳ, Syria, Iran, Trung Quốc và Việt Nam.

Riêng mấy ông Thổ Nhĩ Kỳ, Syria, Iran, Trung Quốc thì tôi không biết, nhưng đối với Việt Nam thì tin rằng tất cả người dân Việt Nam đều có cùng suy nghĩ như tôi không có chuyện như RSF đưa tin. Trường hợp Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì cách đây mấy ngày vị luật sư người Hoa Kỳ, gốc Việt Trịnh Quốc Thiên đã chỉ rõ là Quỳnh không hề bị oan và chính thị cũng đã từng thừa nhận về tội lỗi của mình (có clip trên youtube), Trần Thị Nga cũng là trường hợp tương tự, còn Nguyễn Văn Đài sở dĩ chưa bị xử không phải là không có bằng chứng bởi trên mạng nó nhan nhản hành động của thằng này, có lẽ cơ quan chức năng đang chờ “đủ mâm” để dọn một thể.

Bản chất của RSF vẫn không hề thay đổi, vẫn như nhiều tác giả phương Tây từng lên tiếng tố cáo, phê phán RSF sử dụng phương pháp “người mù một mắt”.

LÊ PHAN

Hot!

Từ khóa SEO:

26 nhận xét:

Bản chất của RSF vẫn không hề thay đổi, vẫn như nhiều tác giả phương Tây từng lên tiếng tố cáo, phê phán RSF sử dụng phương pháp “người mù một mắt”. chúng mượn vấn đề nhân quyền để xuyên tạc nhà nước ta, hy vọng rằng các cơ quan chức năng sẽ sớm vào cuộc xử lỹ cái tổ chức phi pháp này.

RSF làm cho người đọc cảm tưởng công việc của họ không phải như cái danh xưng mà chính họ đang sử dụng (Tổ chức phóng viên không biên giới), thậm chí nhiều người còn nhầm lẫn đây là “tổ chức nhân quyền” , nhưng đồng thời họ cũng thắc mắc là chưa bao giờ tổ chức này đưa ra một bản phúc trình nó sáng sủa, ghi nhận sự tiến bộ trong vấn đề nhân quyền của một nước bất kỳ

Nói đến RSF chúng ta hầu như đều nghĩ đây là một tổ chức của nhân quyền nhiều hơn. Khi mà những thứ họ nói đều liên quan đến những vấn để nhân quyền, mà cụ thể là họ thường xuyên tạc hay chỉ chích vấn đề nhân quyền của Việt nam không có căn cứ. RSF tố cáo nhân quyền Việt nam thông qua những lời nói, những bài viết xuyên tạc của những kẻ có tư tưởng phản động như nguyễn ngọc như quỳnh hay blogger ba xàm...

Chỉ cần nhìn vào đối tượng, mục tiêu mà tổ chức này hướng tới thì việc bản phúc trình lần này vất đi là điều đương nhiên vì không đọc thì người ta cũng biết lại là những lời lẽ rêu rao chống Việt Nam. Chúng ta đã quá quen với mấy bản phúc trình, cũng quá quen với mấy việc của mấy cái tổ chức mang danh nhân quyền cứ đòi thọc mõm thối vào việc nước ta rồi

Rõ ràng với những thành tựu về tự do báo chí dày công xây dựng nhiều năm qua, cùng với đó là tốc độ tăng trưởng của các phương tiện truyền thông mạng xã hội, chúng ta có quyền tự hào về nền báo chí, thông tin tự do của dân tộc ta, của nhân dân ta, vì hạnh phúc của nhân dân ta, quyết không để tổ chức như RSF công kích làm phương hại

ết. Bảo vệ nhân quyền là cái cớ, nói cho chính xác đó là phương tiện để tổ chức này xuyên tạc, bôi nhọ các chế độ xã hội mà Hoa Kỳ không ưa, đặc biệt là các quốc gia Cộng sản. Người dân ở mỗi quốc gia, họ tự biết thế nào là phù hợp, Việt Nam luôn là đất nước của sự thoải mái, hạnh phúc, nếu như những gì bản phúc trình kia thì có khi giờ này ta đang là thái lan thứ 2 rồi

Việc RSF dựa vào một số thông tin chưa được kiểm chứng cùng với đó là luận điệu xuyên tạc của những kẻ nhân danh dân chủ việt nam ta về tình hình chính trị xã hội, thông tin kinh tế, với sự kỳ thị sẵn có ra “Phúc trình” cường điệu hóa hiện tượng này, đồng thời bỏ qua tất cả các quy định của Hiến pháp, pháp luật Việt Nam về bảo vệ con người, có thể nói HRW đã xuyên tạc bản chất nhân đạo, tính nghiêm minh của pháp luật Việt Nam, cũng như bỏ qua mọi nỗ lực thành quả mà đảng chính quyền cũng như người dân Việt Nam ta đã xây dựng suốt thời gian qua

Mấy bản cáo trạng, tâm thư, của những tổ chức tự cho mình là nhân quyền như RSF, HWR đều là những màn kịch dựng sẵn một cách vụng về trên sân khấu chính trị, mượn cái lốt "dân chủ, nhân quyền" để phá hoại xu hướng phát triển tiến bộ của các quốc gia luôn giữ vững độc lập và tự chủ, tự chọn con đường phát triển của mình, trong đó có Việt Nam

Không phải dài dòng, chúng ta thừa biết màn kịch quen thuộc này được các tổ chức kiểu như RSF diễn đi diễn lại trong nhiều năm nay. Bởi xét cho cùng thì điều mà RSF muốn không gì khác chính là lợi dụng vấn đề tự do Internet, tự do thông tin, lợi dụng vấn đề nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ Việt Nam và một số quốc gia khác, tạo áp lực buộc Việt Nam chấp nhận theo “kiểu tự do” của họ. Hơn lúc nào hết, để tồn tại ở môi trường hội nhập, thể hiện đúng tôn chỉ, mục đích cao đẹp của mình, RSF hãy thôi ngay mấy cái trò tự sướng, thủ dâm này đi thì hơn.

Nếu những kẻ chống phá Việt Nam như RSF thích lập dánh sách những anh hùng thông tin, thì Việt Nam cũng có hơn 80 triệu người trong số đó. Nhưng hơn 80 triệu anh hùng thông tin này của Việt Nam là những người yêu nước chân chính, luôn cố gắng xây dựng, phát triển đất nước; và đặc biệt, họ sẵn sàng công khai danh tính cũng như chiến đấu với những kẻ chống phá và phản bội lại tổ quốc than yêu này. Đó mới là những anh hùng thông tin thực sự. Đây là “chiêu” không có gì là mới mẻ, nhưng đã là “chiêu” thì phải làm thế nào để không bị phát hiện một cách lộ liễu, đằng này tổ chức “Phóng viên không biên giới” là sử dụng một “chiêu” quá cũ, trong khi không biết cách làm mới vấn đề và cách thực hiện.

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) luôn nhắm đến để tấn công và bôi nhọ các nước không thân phương Tây, và tất nhiên trong đó có nước ta, có lẽ phóng viên viết bài xuyên tạc là một phần hoạt động của RSF mà thôi, ngoài ra RSF còn chuyên tài trợ, cổ súy cho các đối tượng chống đối, lưu manh chính trị trong nước ta tiến hành các hoạt động phỉ báng chính quyền, tuyên truyền đầu độc tư tưởng nhận thức của quần chúng về bản chất, và tình hình xã hội trong nước, đây thực sự là một vấn đề đáng lưu ý, có thể coi là can thiệp vào công việc nội bộ của 1 quốc gia, như thế là vi phạm pháp luật quốc tế rồi còn gì.

Một đất nước mà tính mạng người dân cũng như một món hàng để đổi lấy lợi ích về kinh tế chính trị lại luôn đứng ra bảo vệ nhân quyền thế giới. Chưa cần biết Việt Nam có vi phạm nhân quyền hay không nhưng ai cũng biết Việt Nam luôn mong muốn người dân được hưởng độc lập tự do hạnh phúc. Đây là tính nhân văn của chế độ xã hội chủ nghĩa

Khi mà những thứ họ nói đều liên quan đến những vấn để nhân quyền, mà cụ thể là họ thường xuyên tạc hay chỉ chích vấn đề nhân quyền của Việt nam không có căn cứ. Việt Nam luôn mong muốn người dân được hưởng độc lập tự do hạnh phúc và mọi người đều có quyền được hưởng hạnh phúc.

có thể thấy cái tổ quốc phóng viên không biên giới RSF đang xâm phạm đến công việc nội bộ của Việt Nam,ai vi phạm điều luật ảnh hưởng đến lợi ích và tồn vong của một chế độ nước đó thì tất nhiên chính quyền nhà nước đó phải xử lý và trừng trị là đúng rồi,mà những hoạt động chống phá của những tên "dân chủ" ở Việt Nam thì toàn là lũ lừa gạt và xuyên tạc sự việc thôi.

Báo chí không biên giới, thực chất là gì. Có phải chơi trò thầy bói xem voi như các nhà báo vừa viết mấy bài đây không. Báo chí không biên giới thực chất là cái gì. Cầm tay chỉ việc, bị bệnh chân vuông à. nằm ở phòng để viết chuyện khắp thiên hạ này hay sao. Những ngòi bút đã bị phù phép rồi thì làm sao có hai từ " sự thật " ở trong tờ báo đó được.

Những năm gần đây dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây tôn chỉ, mục đích ban đầu mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới đã đề ra đang dần trở nên méo mó hơn bao giờ hết. Mặc dù, đang khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo, nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính

Tại sao RSF không lấy thông tin từ các cơ quan, tổ chức, cá nhân khác của Việt Nam như Bộ thông tin, truyền thông, các nhà báo chân chính mà đi lấy thông tin từ mấy nhà dân chủ cuội này để xây dựng báo cáo

Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) được biết đến là một "công cụ" của Mỹ và phương Tây sử dụng để xuyên tạc, bịa đặt về tình hình báo chí của một số quốc gia mà Mỹ đang thực hiện những chính sách phá hoại hay muốn can thiệp. Nhưng thật nực cưới khi RSF né tránh, không đưa ra bất kỳ báo cáo nào về hoạt động chống lại nhà báo của Mỹ và các đồng minh. Đây đúng là một trò hề rẻ tiền, nhạt nhẽo mà lại được một lũ hề hết đát, nghèo nàn về ý tưởng diễn đi diễn lại hàng năm hòng duy trì cái cần câu cơm của nó.

Đây là tổ chức hoạt động nhờ tài trợ một phần từ Chính phủ Pháp, một phần từ Chính phủ Mỹ. Dưới sự chỉ đạo từ Mỹ và phương Tây RSF đã ngày càng dời xa tôn chỉ, mục đích hoạt động, ngày càng trở nên méo mó, lệch lạc. RSF lấy cái mác bảo vệ nhà báo, bảo vệ quyền tự do báo chí nhưng thực tế hoàn toàn trái ngược, RSF tiếp tay một số Blogger, nhà "dân chủ"... để thực hiện các hoạt động chống phá chính quyền của một số quốc gia. Cho nên, những bản báo cáo này của nó hoàn toàn chỉ là tờ giấy lộn không đáng mọt xu giá trị.

RSF đã từng bị tố cáo nhận hàng trăm nghìn USD từ các tổ chức phản động lưu vong người gốc Cuba và một số tổ chức đối lập tại Venezuela để tiến hành chiến dịch truyền thông chống Nhà nước Cuba và Chính phủ của Tổng thống Hugo Chavez trong cuộc khủng hoảng chính trị ở Venezuela tháng 4-2002. Bên cạnh đó, RSF còn nhận tiền từ các tổ chức, cá nhân để tham gia lật đổ Tổng thống Haiti, J.B. Aristide trong cuộc khủng hoảng chính trị ở nước này năm 2004. Cho nên không vội vàng khi khẳng định rằng, đây chỉ là một thứ công cụ kiếm tiền của mấy thằng tây lông mạt hạng.

Tuy nhiên, điều đáng nói là đây cũng không phải là lần đầu tiên RSF lên tiếng bóp méo, xuyên tạc tình hình tự do báo chí ở Việt Nam. Có lẽ vì những thứ mà cái tổ chức này đưa ra để khủng bố, tống tiền VN nhưng không thể gây sức ép được với VN, và do đó nó cứ lặp đi lặp lại để lấy những đồng tiền bố thí của các ông chủ Tây. Vì vậy, RSF không hề tổ chức nghiên cứu, khảo sát thực tế tại Việt Nam; ngược lại, RSF chỉ giỏi suy diễn, cóp nhặt tin tức một chiều, phiến diện từ các trang tin lề trái hay các đối tượng chống đối, "dân chủ" như Việt Tân, Danlambao, BBC, RFA... rồi tìm cách bóp méo, xuyên tạc, “lập lờ đánh lận con đen” để vu cáo Việt Nam vi phạm quyền tự do, báo chí.

Khi nhắc đến cái tên Tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) chắc hẳn không còn xa lạ, RSF được biết đến với những bài viết bịa đặt, xuyên tạc, sai sự thật, vu khống tình hình tự do báo chí ở Việt Nam và thậm chí còn đưa ra cái bảng xếp hạng các quốc gia "dàn áp tự do báo chí" vớ vẩn mà không mấy người quan tâm. RSF thực chất chỉ là một công cụ đắc lực cho các tổ chức phản động nhằm chống phá tình hình nội bộ các quốc gia, chứ chẳng hề có cái gọi là “tự do” như họ quảng bá. RSF chỉ hoạt động theo sự chỉ đạo của Mỹ và phương tây chứ không phải vì tự do báo chí hay dân chủ và nhân quyền như họ rêu rao.

Những trường hợp mà RSF gọi là các Bloggers bị đàn áp như: Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, thì đây là những người đã lợi dụng việc tự do ngôn luận, tự do báo chí, lợi dụng mạng xã hội để tuyên truyền, chống phá đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách và luật pháp của Nhà nước Việt Nam. Vì vậy, việc họ bị xử lý theo pháp luật là hoàn toàn chính xác theo đúng luật pháp Việt Nam và luật pháp quốc tế.

Tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới (RSF) là một tổ chức phi chính phủ có tư tưởng hoạt động thiếu thiện cảm với Nhà nước Việt Nam, và cũng là chuyên gia tài trợ, cổ súy cho các đối tượng chống đối, lưu manh chính trị trong nước tiến hành các hoạt động phỉ báng chính quyền, hoặc tuyên truyền đầu độc tư tưởng nhận thức của quần chúng về bản chất, và tình hình xã hội trong nước. Chỉ có bọn Tây long định kiến hận thù với Việt Nam mới đi tin vào cái bản giấy lộn của nó.

Tổ chức RSF luôn xếp hạng tự do, báo chí dựa vào “danh sách đen” của Bộ Ngoại giao Mỹ, mà “danh sách đen” này luôn nổi lên các nước như I-ran, Xy-ri, Triều Tiên, Việt Nam, Cu-ba, Trung Quốc; nhưng RSF lại né tránh, không đưa ra bất kỳ báo cáo nào về hoạt động chống lại nhà báo của Mỹ và các đồng minh. Điều đó làm cho cái bảng xếp hạng của tổ chức này đưa ra càng trở nên vụng về đến mức trơ trẽn, lố bịch, đáng kinh tởm.

Quyền tự do tiếp cận thông tin nhưng quyền ấy là có ranh giới, cần tỉnh táo nhận diện để không bị rơi vào sự hỗn độn thông tin, không bị kẻ xấu hướng lái, lôi kéo, biến mình thành nhà “dân chủ mạng”, biến thành con rối của kẻ địch, sử dụng mạng Internet thành công cụ xâm hại cá nhân, tổ chức, xâm hại quốc gia, dân tộc mà mình là chủ thể có nghĩa vụ bảo vệ, gìn giữ.

Đăng nhận xét