Bài mới nhất

28/02/2017

LẠI LÀ GIÁO XỨ ĐÔNG YÊN

Hình ảnh được giới ""dân chủ Việt"  cho là có 1000 người tham gia biểu tình
Có thể nói từ ngày Nguyễn Thái Hợp về làm giám mục giáo phận vinh, Nguyễn Quang Tuấn về làm linh mục quản giáo xứ Đông Yên, thì xứ đạo này trở nên hót hòn họt. Tất nhiên không phải là cách hót như ngày xưa "hữu xạ tự nhiên hương", mà hót theo kiểu "cơ chế thị trường", hót bằng mọi giá. Ấy vậy mới mới có chuyện khi nhắc đên hai từ Đông Yên thì nhiều người đã bột miệng nói ra hai chữ "biểu tình, gây rối". Cái gì cũng có nguyên cớ của nó, sau một thời gian chán việc kéo thị xã Kì Anh biểu tình, hay biểu tình quanh vùng thì hôm nay người dân Đông Yên không biết ai chỉ dạy mà sáng tạo đến lạ, lấy lưới ra vợt cả xe oto. Thực ra nhiều nước trên thế giới đã cho phép xe đâm qua đoàn biểu tình khi chặn quốc lộ hay cao tốc, nhưng đó là câu chuyện ở nước ngoài, còn ở Việt Nam là đất nước của dân, do dân, vì dân, nên cho dù dân sai đến đâu thì vẫn cho dân đè đầu cưỡi cổ, còn ở nước ngoài đất nước không phải của dân nên họ cho đâm thoải mái?

Thực ra khi đến việc giáo xứ Đông Yên biểu tình thì quả thực là quá nhàm đối với tôi cũng như nhiều người, chuyện xảy ra như cơm bữa, không phải giáo dân người ta muốn đi nhưng chỉ vì "Cha". Lý do được đưa ra cho cuộc biểu tình lần này đã được trang "Tin mừng cho người nghèo" đưa ra một cách nhanh chóng khi vụ việc mới bắt đầu xảy ra làm người cảm tưởng như được soạn sẵn, đó là: Gần 10 tháng nay, kể từ khi xảy ra vụ thảm họa ô nhiễm môi trường biển do tác nhân Formosa xả thải, giới chức cầm quyền đã tự ý nhận tiền đền bù 500 triệu USD của doanh nghiệp này và hứa sẽ đền bù thiệt hại cho bà con ngư dân, nhưng cho đến nay lời hứa vẫn chưa được thực hiện. Phẫn nộ trước sự thờ ơ, vô trách nhiệm của nhà cầm quyền, hàng trăm bà con ngư dân ở giáo xứ Đông Yên, G.p Vinh đã xuống đường biểu tình tại Đèo Con, vào sáng ngày 14.01.2017".

Một thông tin có thể nói làm thế nào cũng không thể khớp với thực tế. Cụ thể sau khi nhận được tiền đền bù từ chính phủ chính quyền Hà Tĩnh đã triển khai thống kê, thẩm định, thẩm tra việc kê khai, áp giá bồi thường cho các ngư dân và các đối tượng thuộc quy định. Thị xã Kỳ Anh, trong đó có giáo xứ Đông Yên là những khu vực được ưu tiên nhất trong đợt đền bù đầu tiên. Trong tổng số 55 thôn chịu ảnh hưởng bởi sự cố formosa thì đến nay đã có 48 thôn đã hoàn thành việc kiểm đếm theo quy định. 7 thôn còn lại chưa thực hiện kiểm đếm, trong Đông Yên dành 4 xuất (4 thôn). Trong 7 thông không chịu kiểm đếm, thì lại có một số hộ dân hợp tác với chính quyền nhưng không dám công khai, nhận tiền đền bù cũng phải dấu kín vì? Hỏi ra mới biết người đứng đầu xứ Đông Yên "vỗ về" rằng: Những gia đình nào hợp tác với chính quyền trong việc kiểm đếm để nhận đền bù thì sẽ bị đuổi ra khỏi giáo xứ và không được chủ chăn thực hiện các quyền lợi liên quan trong đạo Giáo hội Công giáo. Một cú múc dân quen thuộc của đám linh mục giả cầy.

Đến đây thì chắc không cần nói thêm nữa, các cô, các bác, các anh, các chị cũng có thể biết nguyên nhân lý do tại sao lại có màn thả lưới bắt oto của dân chơi xứ đạo Đồng Yên, tại sao trong khi các vùng khác không biểu tình, nụ cười còn nở trên môi mà Đông Yên lại chống đối một cách nhộn nhịp như vậy, và trên cơ sở đây chúng ta cũng có thể tư duy khách quan về vụ Song Ngọc của linh mục tiền tỷ Nguyễn Đình Thục.
Nhân Tâm

RFA - KHÔNG HỔ DANH LÀ ĐÀI XUYÊN TẠC

Hình ảnh bài viết của đối tượng phản động Nguyễn Hữu Vinh trên RFA
RFA một tổ chức phục vụ cho quyền lợi của Mỹ do một nhóm người Việt lưu vong điều hành nhằm làm suy yếu sự đoàn kết dân tộc của Việt Nam và gây bất ổn chính trị xã hội để các thế lực thù địch “thừa nước đục thả câu". Âm mưu của chúng là lợi dụng một số vụ việc phức tạp ở nước ta rồi tiến hành tuyên truyền xuyên tạc, phá hoại tư tưởng dẫn đến sự sụp đổ và tan rã chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam một cách nhanh chóng. Và một lần nữa "bản chất" xuyên tạc, bóp méo sự thật của RFA được thể hiện rõ trong bài viết của Nguyễn Hữu Vinh (một trong những dân chủ dởm Việt Nam và cũng là một cộng tác viên đắc lực cho RFA. Tìm hiểu thêm: http://baophapluat.vn/thoi-su/lat-mat-ke-gia-danh-dan-chu-noi-sam-va-noi-nguoc-nguyen-huu-vinh-184496.html). Bài viết có tiêu đề "Nhà cầm quyền Nghệ An thể hiện điều gì qua công văn gửi Tòa Giám mục Vinh?". 

Bài viết liên tục khẳng định rằng: "nhà cầm quyền Nghệ An tìm mọi cách ngăn cản đoàn người dân ba xã ở Quỳnh Lưu đi khiếu kiện Formosa rồi sau đó đưa lực lượng đàn áp người dân đẫm máu, đã được phơi bày trên mạng Internet toàn cầu.Dù cho nhà cầm quyền Nghệ An, vẫn với bản chất bạo lực cộng sản của mình, đã được vận dụng qua các sự việc như Con Cuông, Mỹ Yên và các vụ đàn áp dân lành, đã tìm mọi cách bưng bít sự thật tàn bạo này, thì những thông tin, hình ảnh được mạng internet phổ biến đã vạch trần sự thật". Nhưng thực tế như thế nào thì nhiều người trong chúng ta cũng đã rõ. Giáo xứ Song Ngọc, một địa bàn ít chịu ảnh hưởng nhất từ sự cố Formosa Hà Tình, và có một sự thật rằng những người làm biển đa phần (nếu không nói gần như toàn bộ) đều là người lương, nhưng họ lại không có mặt trong vụ biểu tình dưới dự chăn dắt của Nguyễn Đình Thục - người khoác lên mình chiếc áo linh mục. Thậm chí nhiều người dân tỉnh khác còn thắc mắc rằng "Formosa ảnh hưởng nhất là Hà Tĩnh, Quảng Bình, mà sau khi được đền bù họ còn không muốn đi kiện vậy tại sao dân giáo của một địa phương hầu như chẳng liên quan lại biểu tình? Không biết có lợi lộc gì không?" 

Và có một thực tế, đó là vào sáng 14/2/2017 linh mục Nguyễn Đình Thục đã dùng loa dẫn dắt khoảng 300 giáo dân với băng rôn, cờ hoa đổ ra đường hướng về thị xã Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh kiện tụng, đòi chia tiền Formosa bồi thường cho ngư dân nơi đây. Linh mục Nguyễn Đình Thục, quản xứ Song Ngọc trực tiếp dẫn đầu đoàn người, cầm loa kêu gọi kích động. Đoàn người này không chỉ gây mất an ninh trật tự mà còn gây cản trở giao thông kéo dài suốt tuyến Quốc lộ 1A đoạn đi qua Thị trấn Quỳnh Lưu. Mặc dù các lực lượng chức năng và chính quyền địa phương đã tổ chức tuyên truyền, vận động nhưng một số người dân vẫn nghe theo lời xúi dục tiếp tục tuần hành dọc đường với các phương tiện di chuyển gồm ô tô, xe máy và cả đi bộ. Không lâu sau đó Thục đã kích động giáo dân dùng gạch đá, gậy gộc tấn công lực lượng chức năng. Và trong cơn "mưa đá" như vậy thì liệu có một ông công an nào ngu đến mức không chạy còn rảnh háng quay lại phản đòn không? mặc dù giáo dân dưới sự chỉ đạo của Thục đang vi phạm pháp luật (chống người thi hành công vụ). Vậy thì tại sao lại có những hình ảnh giáo dân bị thương như RFA đã đăng, câu trả lời đơn giản thôi, quân ta chiến thằng quân mình, tự ném đá vào đầu nhau. Quả cao tay, chỉ cần thông qua linh mục Nguyễn Đình Thục các các thế lực thù địch nước ngoài đã một lẫn nữa sử dụng lại đối sách đã từng dùng trong chiến tranh xâm lược Việt Nam"dùng người Việt Nam đánh người Việt Nam", cụ thể ở đây là dùng người Nghệ An đánh người Nghệ An, hay nói dễ hiểu hơn là tự tay bóp dái mình. 

Trong bài viết còn có đoạn: "Việc các linh mục, cùng đồng hành với họ là thể hiện một tình thương và sự đồng hành, dấn thân với chính mạng sống của người dân. Còn chủ thể việc kiện tụng này, là chính người dân". Tôi tưởng rằng trong một trong những lý do Thục đưa ra để kích động giáo dân là việc Tòa án nhân dân huyện Kỳ Anh đã trả đơn kiện vì đơn và các tài liệu khởi kiện không đưa ra được tài liệu, chứng cứ chứng minh về những thiệt hại, thế nhưng Thục vẫn khẳng định trong Thư Ngỏ “chưa nhận được sự phúc đáp của các cơ quan nêu trên” và biến một số giáo dân nhẹ dạ, cả tin thành “con rối” để giật dây, điều khiển. Tôi tưởng rằng việc kích động giáo dân biểu tình là thể hiện một tình thương và sự đồng hành, dấn thân với chính mạng sống của người dân. Vậy từ đầu lòi ra khoản tiền gần 7 tỷ đồng trong tài khoản cùng với ước nguyện đi Mỹ sau vụ việc của Thục? Thục vì dân hay là sau khi kiếm được số tiền cả đời mơ không thấy thì muốn xuất ngoại an hưởng tuổi già, và tránh việc đám rận chủ rỉa ráy, xỉa xói trước những khoản tiền béo bở?.... Và còn rất nhiều ngôn từ chà đạp sự thật được tác giả ném vào bài viết của mình. 

Nói tóm lại, đã là RFA, VOA hay bất kì một rận chủ nào thì không những bài viết, mà trong từng lời nói, trong từng hành động hàng ngày của họ vẫn in đậm bản chất giả dối, xuyên tạc, bóp méo sự thật và ẩn sau đó là tâm hồn của những kẻ bán nước cầu vinh, tội đồ của dân tộc Việt.


PHAN LÊ





"NHU NHƯỢC" - ''NGU DỐT"


Đó là những gì mà tôi cũng như nhiều người dân Việt Nam cảm nhận được trước cách xử lý của cơ quan chức năng và hành động của một bộ phận người dân (chủ yếu là giáo dân) trong các sự việc phức tạp liên quan đến sự cố Formosa Hà Tĩnh. 

Chúng ta có thể thấy từ khi xảy ra sự việc Formosa Hà Tĩnh thì đã có khá nhiều vụ biểu tình đã diễn ra, ở Hà Nội có, Thành phố Hồ Chí Minh có, Hà Tĩnh có, Quảng Bình có, Nghệ An cũng có. Và một điểm chung mà chúng ta có thể nhận ra đó là phần lớn các cuộc biểu tình đều được tiến hành bởi những người, những tỉnh không chịu tác động trực tiếp của sự cố ô nhiễm trên.

Nhiều người đã đặt câu hỏi, tại sao lại có những người tốt một cách thái quá như vậy, đến những tổ chức nhân đạo từ thiện, trong nước hay quốc tế thì cũng cần những nguồn kinh phí nhất định để hoạt động, nhưng đây toàn là những người mà nhìn bề ngoài và nghe họ nói là họ chỉ đấu tranh cho quyền lợi của người khác, vậy họ sống bằng gì, con cái họ, tại sao họ có thể phơi mặt đi chửi bới một cách đầy "nhiệt huyết" như vậy, làm vậy họ được gì không?

Và không ít lâu sau nhiều người đã phải ngỡ ngàng khi nhận câu trả lời, đó là những hình ảnh được thể hiện những khoản tiền khổng lồ từ những cá nhân tổ chức nước ngoài, con số có lúc lên tới hàng tỷ đồng. Thì ra như người ta vẫn nói không ai cho không ai cái gì, mà trong trường hợp này họ những kẻ giả danh nhiệt huyết đó còn cướp đi tương lai của cả dân tộc. Báo chí chính thống, các ban ngành chức năng lần lượt thông báo cho người dân biết đây thực chất là những đối tượng phản động, lợi dụng sự tin người của bà con để kích động người khác biểu tình, nói xấu chế độ, để phục vụ cho ngoại bang thực hiện cái gọi là "chiến lược diễn biến hòa bình" - chiến tranh không cần tiền súng (Liên Xô và Đông âu là bài học nhãn tiền cho chiến lược thâm độc này của các nước phương tây đối với các nước xã hội chủ nghĩa, tư bản chủ nghĩa nhất là kẻ thù muôn đời của người dân Việt Nam là Mỹ luôn lo lắng trước sự cằn cỗi của một chế độ tư bản và sự lớn mạnh của các cường quốc xã hội chủ nghĩa).

Các bạn có thấy không, giữa muôn vàn lý do những kẻ phản quốc kia đưa ra để kích động đi biểu tình thì kết quả cuối cùng mà chúng muốn nói đến là xóa bỏ chế độ, thay thế vào đó là chế độ của chúng sáng tạo ra " chế độ của Đoan Trang, Trương Minh Tam, Nguyễn Tường Thụy- chế độ của những kẻ ngu và nhân tính). Các bạn có công nhận với tôi rằng, không một chế độ, một quốc gia nào trên thế giới mà trong bộ máy cầm quyền chỉ có những người tốt, nếu như vậy có lẽ các quy định về tội tham nhũng, làm sai chức vụ quyền hạn...sẽ không tồn tại ở tất cả các quốc gia trên thế giới. Và bạn có công nhận khi trong một gia đình có người phạm tội giết người thì chúng ta sẽ không quy chụp cả gia đình đó là sát nhân, hay một cái máy bị hỏng một chi tiết thì thay vì vứt cả cá máy thì chúng ta chỉ thay thế linh kiện đã hỏng. Sự cố Formosa Hà Tĩnh không thể tránh khỏi những sai phạm, sẽ có những người phải nhận trách nhiệm nhưng không vì thế ta đổ lỗi cho cả chế độ, bên cạnh một số kẻ xấu vẫn đầy rẫy những người tốt.

Vậy rõ ràng cái lối quy chụp cho cả chế độ của những kẻ "nhiệt huyết" một cách thái quá minh chứng cho một điều rằng chúng không hề đấu tranh cho quyền lợi của chúng ta, không hề muốn đất nước tốt đẹp hơn. Vậy mà vẫn có những người dân công giáo vẫn đâm đầu vào những hoạt động biểu tình, đập phá dưới sự kích động của những linh mục giả cầy. Vụ việc Linh mục Nguyễn Đình Thục kích động giáo dân biểu tình ném đá vào xe công an rồi thu về mình gần 7 tỷ đồng, để rồi sau đó linh mục này xin được định cư ở Mỹ là minh chứng rõ ràng cho những hoạt động treo đầu dê bán thịt chó này. Trong khi nhân dân, những người chịu ảnh hưởng trực tiếp từ thiệt hại họ cảm thấy hài lòng với những khoản đền bù, với cách thức xử lý của cơ quan chức năng, thì những giáo dân của Thục không hề chịu thiệt hại từ sự cố này lại rủ nhau đi biểu tình đòi đền bù. Đây không phải là hành động đòi quyền lợi thiết thực của một người dân, mà là hành động coi thường pháp luật, chủ nghĩa quá trớn, dẫm đạp lên sự thật, làm chó săn cho nước ngoài.

Trách bộ phận người dân biểu tình một, trách cơ quan chức năng mười, tại sao biết rõ đây là những kẻ phản động, những kẻ bán nước hại dân mà không bắt rồi xử lý chúng một cách nghiêm khắc (treo cổ trước quần chúng nhân dân có thể là một hình phạt tham khảo từ các nước trên thế giới). Nhiều người cho rằng nếu bắt chúng sẽ vu khống ta đàn áp người dân ư? Không, người dân Việt không "ngu" đến thế đâu, tôi có thể khẳng định như vậy, không phải ai cũng dễ bị những kẻ này qua mặt. Rất nhiều người trong chúng tôi đã biết được bộ mặt thật của những kẻ dân chủ giả cầy, những linh mục đội lốt quỷ dữ này từ lâu. Điều tôi cũng như hàng triệu người dân Việt Nam khác chờ đợi 
đó là cách giải quyết cứng rắn của cơ quan chức năng và những hình phạt nghiêm khắc dành cho những kẻ bán nước, chứ không phải cách xử lý có phần "nhu nhược" để đám dân chủ giả cầy lợi dụng sự việc chà đạp lên pháp luật và công lý như hiện nay

CBR


CHỈ CÓ “TÂY” MỚI TIN

Hình ảnh về cuộc gặp giữa một số rận chủ và một số người được cho là
phái đoàn dân biểu của Nghị viện châu Âu
Mới đây, trên facebook của giới “dân chủ Việt” đồng loạt “sáng” lên cái gọi là “TUYÊN BỐ CHUNG CỦA XHDS ĐỘC LẬP VIỆT NAM GỬI EU”. Về bản chất cái xã hội dân sự (XHDS) của đám rận chủ thì nhiều người cũng đã biết, nhất là với những hành vi kích động người dân biểu tình chống chính quyền trên cơ sở lợi dụng sự cố môi trường biển formosa Hà Tĩnh trong thời gian qua, cộng thêm vào đó thành viên của những tổ chức này đều các phần tử chống đối, chống phá chính quyền (nhiều kẻ trong số đó đã từng vào tù ra tội với những hành vi vi phạm pháp luật: Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Pham Đoan Trang) thì chúng ta có thể thấy nó không đúng nghĩa với một tổ chức xã hội dân sự thật sự đó là cùng với Nhà nước xây dựng và thực thi pháp luật, khắc phục tệ quan liêu,… nhằm đạt tới mục tiêu cuối cùng là xây dựng một xã hội tốt đẹp, phồn vinh, hạnh phúc, mà đây chỉ là những tổ chức núp bóng xã hội dân sự để kiếm những đồng tiền bản thỉu từ nước ngoài, phục vụ cho mưu đồ của ngoại bang đó là từng bước hình thành tổ chức chính trị đối lập nhằm chuyển hóa chế độ chính trị ở Việt Nam

Cụ thể bản tuyên bố có trình bày một số vấn đề mà đám dân chủ giả cầy cho đây là những biện pháp mà chính quyền dùng để trấn áp tự do ngôn luận và báo chí ở Việt Nam:

Thứ nhất: Duy trì hệ thống thẻ nhà báo do nhà nước cấp phát, để không công nhận nhà báo độc lập, từ đây mở đường cho việc hạn chế quyền tiếp cận thông tin, thậm chí đánh đập, hành hung người làm báo. Có thể thấy, ở bất kì một quốc gia hay vùng lãnh thổ nào trên thế giới thì sự tự do đều có những giới hạn khuôn khổ của nó. Những giới hạn này không phải để gò bó hay tước đi quyền lợi tự do của mỗi cá nhân, mà là để đảm bảo cho những quyền lợi chung của cả cộng đồng. Bạn không thể nói vì người tức người khác mà bạn có thể giết họ, hay vì tức một ai đó bạn có thể lăng mạ cả gia đình họ. Ngay cả một đất nước luôn tuyền rằng mình là xứ sở của tự do, dân chủ như Mỹ thì bạn cũng có thể thấy khi vợ obama bị người khác gọi là con vượn đi giày cao gót, hay việc một hãng thông tấn phát đi thông tin cho rằng số người tham gia ngày nhậm chức của ông Trum không bằng ông Obama, ngay sau đó cũng đã có những hình thức xử lý “thích hợp”.

Thứ hai: tuyến bố cho rằng Nhà nước Việt Nam duy trì hệ thống cơ quan tuyên giáo các cấp từ trung ương tới địa phương để kiểm soát chặt chẽ nội dung của báo chí. Lại phải nhắc lại rằng không có một đất nước nào không có sự kiểm soát thông tin báo chí, sự kiểm soát thông tin để đảm bảo rằng thông tin được đưa ra là chính xác, có nguồn gốc xác thực, không phải là những thông tin bịa đặt như những ngày qua chúng ta được thấy: một cống xả thải nước rửa xe ở Đà Nẵng được giới dân chủ giả cầy thi nhau chia sẽ với tiêu đề cống xả ở vũng áng, Hà Tĩnh, hay sự kiện không lâu trước đó, một bức ảnh được chụp ở hội chợ Việt Trung thì cũng chính cái mồm thối của đám dân chủ tuyên truyền rằng đó là khu phố Trung Quốc ở Việt Nam, hay trong vụ nước mắm có nhiễm asen…

Thứ ba: Phát triển đội ngũ dư luận viên để công khai tấn công vào tự do ngôn luận, mạ lị, bôi nhọ các tiếng nói phản biện, song song với ca ngợi chính sách của nhà nước…Không biết thực sự như tuyên bố khẳng định là có đội ngũ dư luận viên hay không? Nhưng ông cha ta đã nói “thật vàng không sợ lửa”. Nếu bản thân bạn là những người tốt thì dù người ta có bôi tro, trát trâu vào mặt các bạn thì bạn vẫn là người tốt, người ta sẽ nhận thấy bạn tốt qua từng hành động, lối sống, qua những gì bạn thể hiện trong cuộc sống hàng ngày chứ không phải qua những chiếc mồm luốn kêu gào hai từ “dân chủ” nhưng phía sau đó là những hành động bợ đít ngoại bang để nhận những đồng tiền dơ bản, những đồng tiền kiếm được bằng cách dẫm lên xương máu của những lớp người đi trước. Cũng có câu nói vui rằng “muốn người ta không biết trừ khi mình đừng làm: các bạn ca ngợi chế độ Việt Nam cộng hòa, một chế độ nhai thịt uống máu đồng bào, một chế độ soạn ra kịch bản dâng hoàng sa cho Trung Quốc trong chớp nháy, các bạn kêu gào hai từ “dân chủ” nhưng khi kinh tế bị động chạm các bạn đem nhau ra đấu tố, các bạn kêu đấu tranh vì người khác nhưng sao các bạn giàu nhanh đến lạ (lê dũng vova chỉ ngồi uống café và lai trym nói xấu đủ thứ người để rồi tiền chạu vào túi, Trương Minh Tam từ một người nhem nhuốc đẩy than thì sau khi hành nghề trở thành MC, khoác trên mình bộ vest lộng lẫy, Trần Thị Nga tự người phụ nữ lăng loàng vạ vật kiếm sống thì này mập ú đến là thường và có của ăn của để…)…

Điều 18 của Tuyên bố chung xác định lực lượng an ninh đã và đang rất tích cực gây chia rẽ giữa các tổ chức xã hội dân sự có giấy phép và khối xã hội dân sự độc lập. Thực ra người xưa cũng đã nói, ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Không thể có chuyện một thằng tốt chơi với một kẻ xấu, người xấu thì không sao nhưng người tốt sẽ cảm thấy khó chịu trước những hành vi hèn hạ, bỉ ổi, thú tính của người kia, và cũng bởi vì người ta có thể chấp nhận hành động xấu đó một lần, hai lần chứ không thể chấp nhận nó cả đời.

Và cũng có một thực tế rằng, ngoài những kẻ dân chủ giả cầy, những tổ chức núp bóng tổ chức xã hội dân sự để chống phá người khác thì không một người dân Việt Nam nào có suy nghĩ là mình bị hạn chế quyền tự do báo chí, hay tự do ngôn luận, thậm chí nhiều người còn cho rằng pháp luật nước mình lỏng nên đã dẫn đến hiện tượng nhờn về luật, bạn có thể bắt gặp hình ảnh một chàng trai, hay cô gái chạy xe không đội mũ bảo hiểm, rồi khi bị dừng xe thì chửi bới, rồi đi tiếp ở Việt Nam chứ không thể gặp ở Mỹ, ở Nga hay bất kỳ một quốc giá khác. Bạn cũng có thể gặp một đám người không liên quan đến một thiệt hại nào đó nhưng vẫn đi khiếu kiện rồi đánh đập cơ quan chức năng, đòi tiền đền bù ở Việt Nam, chứ không thể làm hành động tương tự ở các quốc gia khác…

Vậy nên với những gì bản tuyên bố đã nêu ra, thì nếu phái đoàn dân biểu của Nghị viện châu Âu là tập hợp những con người luôn tôn trọng sự thật khách quan, lấy thông tin từ những trải nghiệm thực tế, thì có lẽ bản tuyên bố của đám dân chủ giả cầy sẽ ngay lập tức bi bác bỏ bởi một nguyên nhân duy nhất, đó là phi thực tế.

27/02/2017

Tự do báo chí ở Mỹ

Hoa đất
Donal Trump chỉ trích truyền thông Mỹ

Bởi vì hôm nay, chúng ta không chỉ đơn thuần chuyển giao quyền lực từ một chính quyền sang chính quyền khác hay từ một đảng này sang đảng khác. Chúng ta đang chuyển giao quyền lực từ Washington DC và đưa nó trở lại với các bạn - người dân của chúng ta. 

Đấy là phát biểu của Donal Trump trong buổi lễ nhậm chức tổng thống Mỹ vừa qua.

Đã quá lâu rồi nước Mỹ rơi vào tình trạng bị các tập đoàn truyền thông chi phối. Diễn đàn để người dân thể hiện quan điểm của mình là hết sức ít ỏi. Quyền lực thứ 4 dường như bao trùm hết cái gọi là tự do báo chí ở Mỹ. Chẳng vậy mà trong cuộc bầu cử tổng thống, giới truyền thông tiến hành thăm dò dư luận và khẳng định thắng lợi đã nằm chắc trong tay bà Clinton. Nhưng một chiến thắng áp đảo ngược lại cho Donal Trump đang khiến người dân Mỹ cảm thấy bị dắt mũi bởi truyền thông của nước này.

Sau khi nhậm chức, Donal Trump đã tuyên chiến với giới truyền thông trong nỗ lực kiểm soát xã hội của mình. Gần đây nhất, các hãng tin tức, báo lớn trong đó có CNN, New York Times bị cấm tham dự một cuộc họp báo ở Nhà Trắng, điều khiến căng thẳng gia tăng giữa giới truyền thông và chính quyền Trump.

Quyết định của Nhà Trắng gây sốc cho các phóng viên bởi đây là điều chưa từng có tiền lệ trong thời hiện đại. Ngoài CNN và New York Times, các tờ báo nổi tiếng và uy tín như Los Angeles Times, Politico, BuzzFeed cũng nằm trong danh sách bị loại khỏi cuộc họp báo tổ chức tại văn phòng của Thư ký báo chí Sean Spicer. 

Xét dưới góc độ quản lý nhà nước, khi quyền lực báo chí vượt ra ngoài tầm kiểm soát của chính quyền sẽ là một bước đi hết sức nguy hiểm. Điều này sẽ dẫn đến những hệ lụy khôn lường trong bối cảnh yếu tố chính trị đang có sự phân hóa. Dẫu biết, ở các nước tư bản, thực chất báo chí của giai cấp tư sản cũng nhằm phục vụ quyền lợi của các nhà tư bản, nằm trong tay một số nhà tư bản lớn tạo nên sự độc quyền về báo chí với những ông vua báo chí, thâu tóm mọi hoạt động và lợi nhuận của báo chí. Vì vậy, Donal Trump muốn nắm và khống chế hệ thống truyền thông Mỹ cũng là điều hoàn toàn bình thường.

Cuộc họp báo Nhà Trắng thông thường có đại diện từ một đài truyền hình, một đài phát thanh và một tờ báo in cùng các phóng viên thuộc các đơn vị khác. Trong lần này, 4 trong 5 kênh truyền hình lớn gồm NBC, ABC, CBS và Fox News được mời tham dự, chỉ có CNN bị từ chối. Trong khi New York Times không được mời thì các tờ báo bảo thủ khác như Breitbart News, Washington Times lại có mặt. 

Vậy phải chăng Donal Trump đang muốn phân hóa giới truyền thông Mỹ theo kiểu “chia để trị” từ đấy làm giảm sức mạnh của giới truyền thông?

Đúng là chính trị ở Mỹ cũng lắm chiêu trò. Sẽ chẳng có một công thức “tự do báo chí tuyệt đối” như các đối tượng rêu rao. 

Quay trở lại Việt Nam, Nhà nước luôn quan tâm và tạo mọi điều kiện cho báo chí phát triển. Đến nay toàn quốc đã có 777 cơ quan báo chí với 710 cơ quan báo in (896 ấn phẩm); 67 đài phát thanh, truyền hình, 25 cơ quan báo điện tử, 160 trang tin điện tử của các cơ quan báo chí và trên 4 triệu trang tin điện tử khác của cá nhân, tổ chức. Cơ sở vật chất, kĩ thuật của nhiều cơ quan báo chí được trang bị hiện đại, đời sống cũng như điều kiện tác nghiệp của phóng viên báo chí được đảm bảo. Chính phủ Việt Nam tăng cường tiếp xúc, đối thoại với các cơ quan báo chí trong và ngoài nước, đáp ứng thông tin kịp thời cho báo chí về các sự kiện chính trị - kinh tế - xã hội - văn hoá của đất nước. Quan hệ hợp tác quốc tế về báo chí được mở rộng, nhiều tác phẩm báo chí của Việt Nam được trao giải thưởng quốc tế. Rõ ràng những luận điệu vu cáo Việt Nam vi phạm “quyền tự do báo chí” là không có cơ sở.


Chỉ nhìn vậy thôi cũng đủ biết tự do báo chí ở Việt Nam còn gấp vạn lần nước Mỹ.

NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ CƯỚP ĐI CUỘC ĐỜI



Trẻ em như búp trên cành,
Biết ăn ngủ, biết học hành là ngoan

Quyền trẻ em là tất cả những gì trẻ em cần có để được sống và lớn lên một cách lành mạnh và an toàn. Quyền trẻ em nhằm đảm bảo cho trẻ em không chỉ là người tiếp nhận thụ động lòng nhân từ của người lớn, mà các em là những thành viên tham gia tích cực vào quá trình phát triển. Bao gồm quyền được bảo vệ và chăm sóc đặc biệt mà mọi người, mọi gia đình dành cho trẻ em và cả quyền được cha mẹ ruột yêu thương, cũng như những nhu cầu căn bản: được ăn uống, được giáo dục....Nhưng có lẽ đối với những đứa trẻ - là con em của của những nhà dân chủ giả cầy Việt. Sinh ra lớn lên các em đã không được vui chơi, được học hành như bao đứa trẻ khác, các em nhanh chóng bị chính cha mẹ của chúng biến ngay thanh công cụ kiếm tiền một cách tội lỗi (không phải làm lũ, vất vả để kiếm tiền như một số trẻ em có hoàn cảnh gia đình khó khăn khác, mà các việc các em làm là im lặng hoặc khóc đúng chỗ), các bậc cha mẹ này hàng ngày, hàng giờ nhồi vào những khối óc tinh khôi là những cảnh chống phá, chửi bới đến cao độ của thô tục.

Như dâm nữ Trần Thị Nga có chồng là Phan Văn Quý, chết vì nghiện ma túy. Sau khi anh Quý chết Nga bỏ lại hai đứa con cho bố mẹ đẻ rồi đi lăng loàn với Linh mục Nguyễn Văn Hùng ở chân trời Tây, và sau khi được Linh mục Hùng "Thụ" rồi cho theo công giáo thì được một thời gian Nga lại trở về Việt Nam, và tiếp tục ngủ với Phan Văn Phong, sinh năm 1954, trú tại 12 Tràng Tiền, Hoàn Kiếm, Hà Nội mặc dù Nga biết ông này đã có vợ, và tiếp theo là một cơ số quan hệ lăng loàn khác của Nga mà không thể trong một ngày nói hết. Hệ quả cho lối sống phóng khoáng của Nga là tiếp tục hai đứa trẻ khác ra đời và không cha (Phan Văn Phú, sn 2010 và Phan Văn Tài sn 2012). Tưởng rằng không có cha đã là một bất hạnh quá lớn đối với hai đứa trẻ, rồi sau này khi bạn bè hỏi bố mày đâu? Hai cháu biết trả lời sao đây? Chẳng lẽ nói không có bố, như vậy sẽ bị chê cười, châm chọc. Nhưng bất hạnh như được nhân đôi khi hai đứa trẻ có bà mẹ như Nga, không cho con học hành, vui chơi như bạn bè cùng trang lứa, Nga ôm con đi ra đường, tham gia vào các cuộc khiếu kiện, chửi bới, để nhận những đồng tiền bẩn thỉu từ nước ngoài, gán ngay cho những đứa bé vô tội những tấm mác dân chủ giả cầy? 
Trần Thị Nga và con trai
Hay như dân chủ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, chỉ vì muốn kiếm tiền một cách dễ dàng, không cần phải mất sức lao động, mà chỉ cần lê mồm đi chửi bới mà Quỳnh từng bị khởi tố nhiều lần. Tháng 3/2009 nhận tiền từ tổ chức khủng bố “Việt Tân” để in áo thun có nội dung phản đối dự án bô xít ở Tây Nguyên, đã bị Cơ quan An ninh điều tra, Công an tỉnh Khánh Hòa bắt, tạm giữ hình sự về hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước. Quỳnh nhiều lần bị xử phạt hành chính về hành vi “Lợi dụng quyền tự do, dân chủ để lôi kéo, kích động người khác xâm phạm lợi ích Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân” vào ngày 22-5-2013 và hành vi “gây rối trật tự công cộng” ngày 19-4-2014. Và mới đây ngày 10/10/2016, blogger Mẹ Nấm Gấu Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã bị công an Khánh Hòa khởi tố, bắt, tạm giam về hành vi Tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 88 BLHS và một cái tết không mẹ đã đến với hai đứa nhỏ con Quỳnh. Không biết sau này chúng phải đối mặt sao đây với những câu nói mẹ mày là kẻ bán nước, là phản động....khi mà chỉ cần lên mạng gõ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là hình ảnh mẹ chúng lại hiện lên với muôn vàn tội lỗi, kèm theo đó là sự chửi bới của người khác. "Con cần mẹ" là câu nói của hai đứa trẻ khi được mọi người hỏi? Có lẽ nếu hiểu và diễn tả được thì hai cháu sẽ nói, chúng con không cần tiền, cần một cuộc sống bình thường như bao người khác, được đi học, được cùng mẹ đi chơi, không bị bạn bè chế diễu....Quỳnh có hiểu được không?
Con trai Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Đúng như một đoạn trong bài viết của Hoàng Huy Vũ (một dân chủ giả cầy) đã phải thừa nhận rằng "Hầu như con cái của các TNLT bị tổn thương tâm lý.. vô cảm khi gặp người lạ vì đã phải thường xuyên chứng kiến cảnh cha mẹ chúng...nên chúng bị chai lì cảm xúc". Huy Vũ cho biết nhiều người cho rằng "Họ chỉ lo "làm việc bao đồng, không lo kiếm tiền nuôi con" sao? Không, tôi khẳng định là không". Đúng như Huy Vũ nói, nhiều người không biết tưởng họ (đám dân chủ giả cầy) làm không công, nhưng thực ra họ kiếm tiền từ chính cái nghề đó "nghề dân chủ" (nhận tiền hàng trăm triệu đồng từ Mỹ và các nước phương tây để bán nước, phục vụ cho "Chiến lược diễn biến hòa bình" của chúng. Và nhiều nhà dân chủ giả cầy như Hùng nói "chỉ mong dành dụm cho con theo phương châm "hy sinh đời bố, củng cố đời con". Nhưng họ đâu biết rằng con cái họ chỉ cần được vui chơi, được bố mẹ chăm sóc, được sống một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác, không bị chửi rủa mỗi lần bước chân ra đường, không cảm thấy lo sợ khi chúng rời cái mà chúng ta thường vẫn gọi là "tổ ấm".
CBR

NGU NHƯ PHẠM ĐOAN TRANG

Ảnh được cut từ facebook cá nhân dâm chủ Đoan Trang
Dâm nữ Đoan trang thì ai cũng biết rồi, với mà chát sex lột đồ trần trụi khiến cộng đồng mạng được mãn nhãn. Nhưng hôm nay chúng ta tạm gác cái độ Dâm của nữ "dân chủ" này để tiếp tục được mãn nhãn với cái độ ngu của Thị. Trên facebook cá nhân của mình (Pham Đoan Trang) mới đây thị đăng tải bài viết có tựa đề sặc ngôn từ vô học của đám dân chủ "LUẬT PHÁP VIỆT NAM NHƯ CCC!".

Trong bài viết của mình Thị thể hiện sự tức tối của mình qua sự việc MC Anh Tuấn cùng đoàn 160 mô tô diễu hành tưởng nhớ Trần Lập MC. Thị cho rằng MC Anh Tuấn đã dẫn 160 motor diễu hành trên phố tưởng nhớ cố ca sĩ Trần Lập thì lại được “lên tivi”, “lên báo”, được báo đài quay phim chụp ảnh tíu tít. Trong khi cách đây ba năm, bà Bùi Thị Minh Hằng cùng hai người bạn (Nguyễn Văn Minh, Nguyễn Thúy Quỳnh) bị công an bắt bỏ tù, khép vào tội “gây rối trật tự công cộng” trong một vụ án nổi tiếng với cáo trạng nực cười “hai xe đi hàng ba”. Đúng là chỉ có cách nghĩ của những kẻ cùn mằn, tiểu nhân, vô học.


Bùi Thị Minh Hằng là ai? là một ả lưu manh chuyên nghiệp, kiêm chủ chứa mại dâm, một kẻ từng mắng cha chửi mẹ chỉ vì tranh giành đất cát với anh chị em ruột, một kẻ đã từng lập đàn cầu cúng cho Trung Quốc mang quân sang đánh Việt Nam, và kiếm ăn bằng cách gây rối trật tự công cộng. Bùi Hằng có quan hệ bất chính với một người đàn ông đang có vợ con, vi phạm chế độ hôn nhân 1 vợ 1 chồng, và bị TAND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu xử phạt 9 tháng tù treo, 12 tháng thử thách. Năm 2011 thị đã 3 lần bị tạm giam vì hành vi gây rối trật tự công cộng núp bóng các hoạt động lợi dụng tự do dân chủ chống phá nhà nước.

Phản động Bùi Thị Minh Hằng

Và gần đây nhất là sáng ngày 11/22014, Bùi Thị Minh Hằng cùng 20 người khác đi trên 10 chiếc xe mô tô về huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp để “đấu tranh” với Công an huyện về trường hợp của “nhà zân trủ Nguyễn Bắc Truyền đã bị áp giải về trụ sở công an trước đó. Khi đi trên đường, đoàn mô tô xe máy này đi hàng đôi, hàng ba nên đã bị Tổ công tác CSGT đang tuần tra kiểm soát ra hiệu dừng lại để kiểm tra. Không những không chấp hành hiệu lệnh của người thi hành công vụ, Bùi Thị Minh Hằng cùng đoàn người này còn thóa mạ, tấn công tổ công tác làm ách tắc giao thông trong nhiều giờ.

Còn ca sĩ Trần Lập là ai? Thủ lĩnh Bức Tường, người đã có nhiều cống hiến cho nền âm nhạc Việt Nam, anh đảm nhận vai trò sáng tác chính với hơn 30 ca khúc, đặc biệt với nhạc phẩm “Đường đến đỉnh vinh quang”, Tâm hồn đá", "Bông hồng thủy tinh"... Đây là những ca khúc đưa Bức Tường trở thành ban nhạc rock có số lượng người hâm mộ lớn nhất tại Việt Nam. Anh là người có đóng góp cho đất nước, và đó cũng là lý do khi anh ra đi nhiều người đã tiếc thương anh đến vậy?

Ca sĩ Trần Lập

Vậy xin hỏi dâm nữ Đoan Trang, giữa một kẻ bán nước cầu vinh, hại đồng bào với một người có đóng góp cho đất nước thì nên chọn người nào. Và giữa một bên là hành vi gây rối, tiếp tay cho giặc núp dưới chiêu bài "dân chủ", còn một bên là tưởng niệm người có cống hiến thì nên tạo điều kiện cho hoạt động nào và loại bỏ hoạt động nào? Việc so sánh của Đoan Trang không khác gì đũa mốc chòi mâm son, cố gắng đem hình ảnh kinh tởm của đám dâm chủ ngang bằng với một người sống có ích cho xã hội. Đoan Trang có tự hỏi tại sao đám cưới, đám hiếu, người ta dàn hàng ngang thì công an không bắt, nhưng lại bắt những thằng trẻ trâu tóc đủ màu chạy hỗn loạn trên đường không? Dù có muốn biện hộ cho mình, cố xây dựng hình ảnh tốt cho mình thì cũng không nên so sánh khập khểnh vậy chứ?

Xin được lấy một đoạn trong bài viết của Đoan Trang làm lời kết của câu chuyện. "Ai làm cũng được, nhưng hễ đó là “thành phần xấu”, “đối tượng hoạt động dân chủ” thì công an đánh...
CBR

CÔNG GIÁO LIỆU CÓ TỰ DO TÔN GIÁO




Ảnh minh họa lễ rủa tội cho trẻ sơ sinh

Tôi được biết rằng Tự do tôn giáo là quyền được thực hiện các hành vi tôn giáo, theo đuổi một tín ngưỡng của một cá nhân một cách tự do. Nó được nhiều người cho là một trong những quyền tự do căn bản của con người. Chiểu theo cách hiểu đó, với phép rửa tội cho trẻ sơ sinh trong Công giáo thì liệu rằng tôn giáo này có tự do? Bạn bè tôi, thậm chí có cả những người trong công giáo cũng đã thắc mắc, một đứa trẻ vừa được sinh ra, não trạng chưa phát triển, chưa nhận thức được những việc mình làm, chưa hiểu được những vấn đề xung quanh, nhưng nó đã phải làm phép rửa tội và mặc nhiên trở thành người công giáo, vậy đó là quyền tự do hay là quyền áp đặt. Nhiều người đã than vãn rằng, nếu sinh ra mà không cho con đi rửa tội thì Cha nói chết sẽ không được lên thiên đường, sẽ không được giải thoát khỏi tội lỗi và được tái sinh làm con Thiên Chúa, trở thành chi thể của Đức Ki-tô, không được tháp nhập vào thân mình mầu nhiệm của Đức Ki-tô là Hội Thánh và tham phần vào sứ mạng cao cả của Hội Thánh, vậy đây có phải là vấn đề mà như một số người vẫn nói đó là dùng thần quyền giáo lý để ép buộc người khác theo một tôn giáo hay không?

Thiên đường là gì? Nó ở đâu? nó như thế nào? Liệu rằng những người đã được làm phép rửa tội hay những vị chủ chăn đã thấy được Thiên đường ấy chưa? Trong khi cuộc sống hiện tại có hàng triệu triệu người theo công giáo vẫn phải chịu cảnh nghèo khó? Một đứa trẻ sinh ra làm sao có tội? kể cả khi chúng ta vẫn thường nghĩ rằng đời cha ăn mặn đời con khát nước, nhưng liệu sau lần rửa tội tương lai đứa trẻ đó có phải gánh chịu tội lỗi trước đó không? Vậy tại sao nhiều trẻ em Công giáo không được sung sướng như bao đứa trẻ khác mà vẫn phải chịu một cuộc sống khổ sở? Tôi nghĩ rằng tội lỗi cần được sửa chữa bằng những hành động thực tế chứ không phải bằng những phép màu nhiệm? Rồi chưa kể sau khi đứa trẻ đó lớn lên, rồi nhiều người trong số đó có những hành vi phạm tội, thậm chí là giết người, nhưng hình phạt cho những tín đồ là gì? Là "xưng tội", đơn giản chỉ là một hành động thừa nhận và sau đó mọi việc dường như chưa từng xảy ra. Trên thế giới vẫn tồn tại hàng trăm linh mục là yêu râu xanh, ở Việt Nam thì có những linh mục đội lốt quỹ giữ như Nguyễn Thái Hợp, Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, nhưng họ vẫn không bị giáo hội Công giáo trừng trị, vậy nên dẫn đến hệ quả là những con số linh mục yêu râu xanh, phạm tội ngày càng tăng.

Vậy phép rửa tội mang đến lợi ích gì? Hay như nhiều người vẫn nói, nó là cách ép buộc người khác theo Công giáo? Tại sao Công giáo không như bao nhiêu tôn giáo khác không để cho một người khi đủ 18 tuổi (khi mà có đủ sự chính chắn và thật sự trưởng thành) mới lựa chọn có nên theo Công giáo hay không? Và theo tôi biết theo luật của Công giáo thì không có thủ tục để một người rời bỏ hay nói cách khác là từ đạo, mà đã vào là sẽ theo suốt đời, chưa kể là tiếp tục kéo sợi giây ràng buộc cho thế hệ sau để Công giáo mãi "chỉ có" phát triển. Vậy, đâu là tự do tôn giáo?

Đã từng được nghe: Từ thế kỷ XV-XVII, để phục vụ cho công cuộc mở mang thuộc địa đến các vùng đất xa xôi, Tây Ban Nha, Bồ Ðào Nha và Pháp đã biết dựa vào thế lực của giáo hội Công giáo (Tòa Thánh Va Ti Căng). Với danh nghĩa của những người đi "mở mang nước Chúa", "cứu chuộc những đứa con tội lỗi ở trần thế", "khai hóa văn minh", giáo hội Công giáo đã đóng vai trò như một lực lượng mở đường cho công cuộc chinh phục thuộc địa của thực dân. Mặt khác, thông qua đó giáo hội cũng đạt được một số mục đích như: đẩy mạnh công cuộc truyền giáo, mở rộng địa bàn ảnh hưởng, thu nạp thêm nhiều tín đồ, củng cố và nâng cao vị thế của giáo hội Công giáo trên thế giới. Và thực tế, trong những năm gần đây, ở Việt Nam chúng ta xảy ra hàng chục vụ việc linh mục kích động người dân biểu tình gây rối an ninh trật tự (gần đây nhất là vụ việc Linh mục Nguyễn Đình Thục kích động 600 giáo dân biểu tình, ném đá vào lượng chức năng), rồi đã có những thông tin phản ánh việc những linh mục này nhận tiền từ nước ngoài để chỉ đạo các giáo dân trong nước tiền hành gây rối. Vậy đây có phải là cái "Chiến lược diễn biến hòa bình" mà người ta vẫn thường bảo (là chiến lược cơ bản của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động, đứng đầu là Mĩ nhằm lật đổ chế độ chính trị – xã hội của các nước tiến bộ, trước hết là các nước xã hội chủ nghĩa từ bên trong, chủ yếu bằng các biện pháp phi quân sự”. Sử dụng mọi thủ đoạn phi quân sự, kết hợp với răn đe quân sự để ngầm phá từ bên trông, tạo ra các lực lượng chính trị đối lập núp dưới chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền. Kích động các mâu thuẫn tôn giáo, dân tộc, sắc tộc. Triệt để khái thác và lợi dụng những khó khăn, sai sót của Nhà nước hiện hành, tạo nên sức ép ngày càng lớn buộc lãnh đạo nhà nước phải từng bước chuyển hoá, thay đổi đường lối chính trị, nhường quyền lãnh đạo cho lực lượng đối lập).


CBR

26/02/2017

BÀN VỀ TUYÊN BỐ CHUNG CỦA CÁI GỌI LÀ XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP VIỆT NAM GỬI EU (TIẾP)

Hoa đất
Các đối tượng chống đối gặp gỡ phái đoàn dân biểu Nghị viện Châu Âu

Trong bài viết trước, tác giả đã phân tích những điểm phi lý mà bản tuyên bố của cái gọi là 11 tổ chức xã hội dân sự đưa ra trong quá trình làm việc với phái đoàn dân biểu của Nghị viện Châu Âu.

Chưa dừng lại ở đó, trong bản Tuyên bố này còn đưa ra những kiến nghị hết sức ngạo mạn:

- Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam phải có những điều khoản về nhân quyền, được xác định rõ ràng và có tính ràng buộc;

- Ủy ban châu Âu phải tiến hành báo cáo đánh giá tác động nhân quyền, song song với Hiệp định;

- Sau khi Hiệp định được phê chuẩn, Ủy ban châu Âu phải xem xét các biện pháp thích hợp để đảm bảo rằng Chính phủ Việt Nam tuân thủ các cam kết và nghĩa vụ nhân quyền của mình;

- Phải có cơ chế kiểm định, đánh giá về nhân quyền; cơ chế này phải khuyến khích và tạo điều kiện cho khối xã hội dân sự độc lập tham gia.

Cần khẳng định lại rằng, việc phái đoàn dân biểu Nghị viện Châu Âu gặp gỡ các đối tượng chống đối trong nước để thánh phán về “nhân quyền” ở Việt Nam là điều hết sức phi lý. Bởi mục đích của cuộc gặp gỡ này không nằm ngoài việc tìm kiếm một chút “lợi ích” từ việc Việt Nam ký kết Hiệp định thương mại tự do Việt Nam – EU (EVFTA). Bản chất của các đối tượng ở đây muốn gắn vấn đề nhân quyền trong việc thực thi các cam kết của EVFTA, từ đấy can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

EVFTA là hiệp định mới giữa Việt Nam và 28 nước thành viên EU. Sau khi Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) bị tổng thống Mỹ Donal Trump bãi bỏ, EVFTA được xem là kênh bấu víu cuối cùng của các đối tượng trong nước đang sử dụng chiêu bài “Nhân quyền” để chống phá chế độ. Còn nhớ, trong quá trình đàm phán TPP, vấn đề “nhân quyền” được giới “dân chủ” trong nước chờ đợi sẽ là vật cản đường để Mỹ lấy cớ để gây sức ép với Việt Nam, từ đấy hậu thuẫn cho các hoạt động chống phá từ bên trong. Điều này không phải là không có cơ sở khi chính trợ lý ngoại trưởng Hoa Kỳ phụ trách về vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Lao động của Mỹ Tom Malinowski nói rằng Việt Nam sẽ phải thay đổi về nhân quyền trước khi có thể gia nhập Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương TPP.

Nhưng nay TPP đã phá sản, sự kỳ vọng của các đối tượng dành cho EVFTA là rất lớn. Vì vậy, chúng liên tiếp bắn đi những phát súng liên thanh khiến dư luận không thể phân biệt đúng – sai, phải – trái, như: Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam phải có những điều khoản về nhân quyền, EU phải báo cáo đánh giá tác động nhân quyền, Phải có cơ chế kiểm định, đánh giá về nhân quyền; cơ chế này phải khuyến khích và tạo điều kiện cho khối xã hội dân sự độc lập tham gia…

Bản chất phá hoại nếu không nói là “cõng rắn cắn gà nhà” của các đối tượng đã lộ rõ. Nếu thật sự công tâm vì sự phát triển của đất nước, chúng nên tìm hiểu các điều khoản có lợi cho Việt Nam trong quá trình ký kết EVFTA. Nhưng các tổ chức này lại cố tình tiếp tay cho các đối tượng bên ngoài sử dụng mặt hàng “dân chủ, nhân quyền” để can thiệp và hiệp định, từ đấy gây tổn hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc.

Sự thật thì nội dung EVFTA đã được ký kết và chờ thời điểm có hiệu lực (2018). Nhưng đọc qua các cam kết của Việt Nam và EU chẳng thấy có bóng dáng của một chút vấn đề “nhân quyền” nào cả. Hình như các đối tượng đang cố ảo tưởng về sức mạnh của vấn đề “nhân quyền” bởi nó hết sức mơ hồ và không có căn cứ cơ sở.

Mặt khác, chúng kỳ vọng nếu EVFTA được thông qua thì cũng đồng nghĩa việc thành lập các hội đoàn độc lập (gắn sự ràng buộc trong quát trình thực thi hiệp định) - tiền thân của xã hội dân sự theo tiêu chí phương Tây sẽ được hình thành. Đây là điều kiện để tập hợp lực lượng, từng bước xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước. Nếu có các cơ chế kiểm định, đánh giá nhân quyền như ý đồ của các đối tượng, thì điều này sẽ kích thích, cỗ vũ cho các hoạt động chống đối từ bên trong.



Thiết nghĩ, âm mưu của các đối tượng thông qua bản Tuyên bố đã rõ. Cần thiết phải vạch mặt bản chất "cõng rắn cắn gà nhà", "bán nước hại dân" của cái gọi là các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam.

BÀN VỀ TUYÊN BỐ CHUNG CỦA CÁI GỌI LÀ XÃ HỘI DÂN SỰ ĐỘC LẬP VIỆT NAM GỬI EU

Hoa đất
Các đối tượng chống đối núp bóng tổ chức xã hội dân sự

Ngày 23/2, một số trang mạng RFA, BBC rầm rộ đưa tin: đại diện của 11 cái gọi xã hội dân sự độc lập đã gặp gỡ phái đoàn dân biểu của Nghị viện châu Âu trong chuyến làm việc của Nghị viện để tìm hiểu về tình hình nhân quyền Việt Nam, trước khi có thể phê chuẩn Hiệp định Thương mại Tự do EU-Việt Nam. Trong đó, 11 tổ chức này đã thống nhất đưa ra một bản tuyên bố chung. Tuyên bố gồm có 30 điều khoản đánh giá và 4 kiến nghị đánh giá về nhân quyền ở Việt Nam trong vòng 5 năm qua.



Bản tuyên bố nêu rõ những biện pháp mà chính quyền dùng để trấn áp tự do ngôn luận và báo chí ở Việt Nam: 

1. Duy trì hệ thống thẻ nhà báo do nhà nước cấp phát, để không công nhận nhà báo độc lập, từ đây mở đường cho việc hạn chế quyền tiếp cận thông tin, thậm chí đánh đập, hành hung người làm báo; 2. Duy trì hệ thống cơ quan tuyên giáo các cấp từ trung ương tới địa phương để kiểm soát chặt chẽ nội dung của báo chí; 3. Phát triển đội ngũ dư luận viên để công khai tấn công vào tự do ngôn luận, mạ lị, bôi nhọ các tiếng nói phản biện, song song với ca ngợi chính sách của nhà nước…

Trước hết, chúng ta có thể thấy rằng, 11 tổ chức, trong đó có Con Đường Việt Nam, Green Trees, Nhật Ký Yêu Nước, Hội Nhà báo Độc lập… không phải là các tổ chức xã hội dân sự. 

Tổ chức “xã hội dân sự” (Civil Society Organizations - CSO) là những tổ chức được thành lập, hoạt động theo nguyện tắc tự nguyện, tự quản, tự chủ về tài chính, tự chịu trách nhiệm trước pháp luật; không nằm trong hệ thống bộ máy Nhà nước; hoạt động không vì mục đích lợi nhuận và không có mục đích giành chính quyền. “Không có mục đích giành chính quyền” là đặc trưng để phân biệt tổ chức xã hội dân sự với các đảng chính trị. Khi các tổ chức xã hội dân sự trong quá trình hoạt động có mục đích cạnh tranh quyền lực Nhà nước thì có nghĩa là nó đã chuyển hóa thành các đảng chính trị và thuộc khu vực “xã hội chính trị”, không thuộc khu vực “xã hội dân sự” và không được coi là tổ chức xã hội dân sự.

Trong khi đó, tập hợp của các tổ chức như Con đường Việt Nam, Nhật ký yêu nước, Hội Nhà báo độc lập… chỉ là ô hợp của các đối tượng chống đối Đảng, Nhà nước (Lê Công Định, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Tường Thụy...). Các tổ chức này đều nhận sự chỉ đạo, hậu thuẫn từ bên ngoài, và mục đích cao nhất của chúng hướng đến là lật đổ chế độ chính trị ở Việt Nam. Như vậy, các tổ chức này chỉ mang danh xã hội dân sự để phục vụ cho các hoạt động chính trị. Vì vậy, các tuyên bố của chúng chẳng có chút giá trị về mặt pháp lý nếu không nói là vô nghĩa. Nó chỉ là hành động tiếp tay cho các thế lực bên ngoài, sử dụng mặt hàng “dân chủ, nhân quyền” nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam mà thôi.

Tiếp đến, bản tuyên bố lên án chế độ duy trì, quản lý hệ thống báo chí và tuyên giáo. Báo chí mang tính giai cấp và bất kỳ Nhà nước nào đều lấy báo chí làm công cụ để thực hiện chính sách đối nội, đối ngoại của mình. . Báo chí là công cụ của giai cấp thống trị, của chính Đảng cầm quyền, do đó báo chí phải phục vụ, bảo vệ cho lợi ích của giai cấp thống trị, chính đảng cầm quyền. Vì vậy, không thể có tự do báo chí một cách tuyệt đối.

Lý do các đối tượng luôn rêu rao rằng, ở Việt Nam không có tự do báo chí, không có tự do ngôn luận là do chế độ độc Đảng? Nhưng sự thật thì chúng căn cứ vào việc một số đối tượng núp dưới danh nghĩa hoạt động báo chí vi phạm pháp luật Việt Nam, bị Nhà nước Việt Nam xử lý để vu cáo Việt Nam đàn áp những người bất đồng chính kiến, bóp nghẹt tự do dân chủ, tự do ngôn luận. Hay, ở Việt Nam không cho phép báo chí tư nhân hoạt động để cho rằng Việt Nam không có tự do báo chí.


Đấy là những luận điệu hết sức phi lý và sai lầm!

Cái kết cho thượng nghị sỹ Janet Nguyễn

Hoa đất
Thượng nghị sỹ Janet Nguyễn

Thượng nghị sĩ gốc Việt Janet Nguyễn (đảng Cộng hòa) vừa bị cảnh sát áp tải ra ngoài trong cuộc họp của Thượng viện tại California sáng thứ 5 ngày 23/2. Lý do của việc này là Janet Nguyễn đã lớn tiếng chỉ trích ông Tom Hayden, nhà hoạt động từng tham gia phản đối chiến tranh Việt Nam và ủng hộ cho cái gọi là chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây.

Trong bài phát biểu của Janet Nguyễn có đoạn: "Tôi và những người con của Chiến sỹ Việt Nam Cộng Hòa sẽ không bao giờ quên sự ủng hộ của cựu Thượng nghị sỹ Tom Hayden cho Cộng sản Việt Nam và sự đàn áp của Cộng sản Việt Nam đối với người dân Việt Nam. Sau 40 năm, việc làm của các vị như ông đã hại người dân Việt Nam và đã ngăn cản những người Việt Nam vượt biên như gia đình chúng tôi đến đất nước tự do Hoa Kỳ" 

Việc một chính trị gia bị đuổi khỏi cuộc họp của Thượng viện là một điều bất bình thường, nếu không nói là nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và sự nghiệp của Janet Nguyễn. Nhưng quan điểm cực đoan và sai lệch này đang chống lại chính những nỗ lực của bà.

Thứ nhất, ngay từ đầu, chính thể “Việt Nam Cộng hòa” đã không có một cơ sở pháp lý vững vàng nào. Mãi tới tận năm 1955 nó mới ra đời và ra đời một cách bất hợp pháp trên nửa lãnh thổ phía nam của Việt Nam như một “sáng tạo” thuần túy của người Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ (thị trường Đông Nam Á, gia tăng ảnh hưởng ở vị trí chiến lược, ngăn chặn làn sóng xã hội chủ nghĩa…).. Vì vậy, một thượng nghị sỹ như Janet Nguyễn lại đang ấu trĩ về mặt chính trị nghiêm trọng khi đồng nhất Việt Nam Cộng hòa với một thể chế chính trị được cộng đồng quốc tế thừa nhận

Thứ hai, việc Janet Nguyễn chỉ trích cựu Thượng nghị sỹ Tom Hayden chỉ là những hận thù mang tính chất cá nhân. Tuy nhiên bà lại cố tình suy diễn thêm khi đồng nhất những mâu thuẫn cá nhân với việc vu cáo Cộng sản Việt Nam đàn áp người dân Việt Nam, đồng nhất người dân Việt Nam với chế độ Việt Nam Cộng hòa. Cộng sản Việt Nam chưa bao giờ đàn áp Việt Nam, bởi cuộc chiến tranh giành độc lập dân tộc của chúng ta là chính nghĩa. Điều này đã được cả thế giới thừa nhận và ngay cả trong chính giới Mỹ hiện nay vẫn chưa bao giờ phàn nàn về vấn đề này.

Trong khi đó, ông Tom Hayden là một người công khai chỉ trích cuộc chiến Việt Nam và đã có nhiều hoạt động nhằm thúc đẩy hòa bình và nhân đạo trong mối quan hệ Việt – Mỹ. Việc bà Janet Nguyễn chỉ trích Tom Hayden chẳng khác nào là sự phủ nhận những thành tựu trên mọi lĩnh vực mà hai nước đã đạt được trong thời gian qua.

Thứ ba, Janet Nguyễn sống ở Cali, nơi tập trung các ổ Chống Cộng cực đoan nên dư luận không quá bất ngờ với các phát biểu của bà. Nhưng sự cố chấp của tư tưởng phục quốc trong mối quan hệ với sự phát triển của hai nước Việt – Mỹ liệu có hợp lý nữa hay không? Dẫu rằng sự ủng hộ của các cử tri là cần thiết (cộng đồng người Việt ở Cali), nhưng xem ra với quan điểm chính trị sai lầm của mình, Janet Nguyễn đang vô tình kéo sự nghiệp xuống bờ vực thẳm.



25/02/2017

Nhân quyền là gì thưa Ân xá quốc tế?

Hoa đất
Ân xá quốc tế tiếp tục xuyên tạc về nhân quyền Việt Nam

Đến hẹn lại lên, Amnesty International (AI) - Ân Xá Quốc Tế vừa công bố phúc trình thường niên về tình hình nhân quyền trên toàn thế giới, qua đó chỉ trích Việt Nam ngược đã tù nhân lương tâm, sách nhiễu, bắt bớ và tù đày những tiếng nói ôn hòa vì quyền con người. Đây không phải là lần đầu tiên AI có các hoạt động đánh giá về tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Kịch bản này đã được lặp đi lặp lại một cách khá cũ kỹ, chỉ có điều độ nhàm chán của nó vẫn không hề thay đổi.

Lần này bản phúc trình tiếp tục dành sự quan tâm đến hệ thống pháp luật của Việt Nam khi khẳng định đấy là sự mơ hồ:

“Nhà cầm quyền Việt Nam tiếp tục áp dụng những ngôn từ và luật lệ mơ hồ về an ninh quốc gia của Bộ Luật Hình Sự 1999 để buộc tội những người hoạt động ôn hòa, điển hình như Điều 258 Bộ Luật Hình Sự về tội gọi là lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm phạm lợi ích nhà nước, Điều 88 về tội tuyên truyền chống nhà nước, Điều 79 về tội âm mưu lật đổ chính phủ...”

Xét cả về lý luận và thực tiễn, pháp luật sinh ra để bảo vệ ý chí và lợi ích của Nhà nước đó. Từ chế độ XHCN hay chế độ tư bản, pháp luật có vai trò tối quan trọng trong quản lý xã hội và duy trì lợi ích của Nhà nước. Nghiễm nhiên, pháp luật hình sự Việt Nam là có trách nhiệm bảo vệ lợi ích của Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Nên việc Ân xá quốc tế có cái nhìn mơ hồ về pháp luật Việt Nam chẳng khác gì 

Không chỉ ở Việt Nam mới xuất hiện Điều 88, Điều 258, Điều 79… như các đối tượng rêu rao. Ở Mỹ, những hành vi tương tự như Điều 88 Bộ luật hình sự Việt Nam cũng đã được pháp luật quy định chế tài nhiêm khắc trong Bộ luật hình sự Mỹ. Ví dụ Ðiều 2385 Chương 115 Bộ luật Hình sự Mỹ nghiêm cấm mọi hành vi: “In ấn, xuất bản, biên tập, phát hành, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục, hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết, tham vọng, hoặc tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hoặc bạo lực”.

Phải chăng pháp luật ở Mỹ cũng đang mơ hồ như pháp luật Việt Nam?

Câu trả lời là không, bởi những kẻ hoạt động chống phá chế độ, xâm phạm lợi ích Nhà nước, xã hội và công dân ở Việt Nam không phải là ít. Đáng chú ý, đây là số đối tượng được Ân xá quốc tế hết sức quan tâm nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Đã không ít lần vì động cơ chính trị của mình, Ân xá quốc tế liên tục “khóc thay” cho nhằm kêu gọi Việt Nam thả tự do các đối tượng này. Nhưng rốt cuộc chẳng có mảy may một sự thay đổi nào đối với các bản án mà chúng nhận được. Vì vậy, nhiều đối tượng chống đối trong nước xem rằng những tiếng nói lạc lõng tiếp tục được phát ra từ cái loa của Ân xá quốc tế chỉ mang tính chất tham khảo thời vụ mà thôi.

Hơn nữa, trong quá trình tố tụng, hàng loạt đối tượng bị xử lý về các điều 79, 88, 258… của Bộ luật hình sự đều thừa nhận hành vi phạm tội của mình mà chẳng cần có sự tác động nào từ phía bên ngoài. Hoạt động chống phá của chúng cũng xuất phát một phần từ sự ngộ nhận về những ảo tưởng mà Ân xá quốc tế từng hứa hẹn sẽ can thiệp khi có chuyện gì xảy ra. Nhưng đáng tiếc thay, những lời hứa suông đấy không thể đứng trên pháp luật Việt Nam. Điển hình là Nguyễn Văn Hải (blogger Điếu Cày, 60 tuổi) bị tuyên án 12 năm tù về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, bị cáo Tạ Phong Tần (44 tuổi, ngụ Bạc Liêu) lĩnh án 10 năm; Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”…


Tổ chức Ân xá quốc tế có tên tiếng Anh là Amnesty International (viết tắt AI) do Peter Benenson, sinh năm 1921 - luật sư người Anh, thành lập năm 1961, trụ sở chính ở thủ đô London, Vương quốc Anh. Mục tiêu hướng tới của tố chức này nhằm "thúc đẩy tất cả quyền con người" trên toàn thế giới. Nhưng xem ra, khái niệm nhân quyền mà Ân xá quốc tế đưa ra chẳng phù hợp với thực tiễn tình hình ở Việt Nam chút nào.

ÂN XÁ QUỐC TẾ LẠI CHÕ MÕM VÀO CÔNG VIỆC NGƯỜI KHÁC

Hoa đất
RFA đưa tin về Ân xá quốc tế

Theo tin từ RFA, Tổ chức Ân xá Quốc tế, Amnesty International kêu gọi có hành động khẩn cấp bảo vệ những nạn nhân tham gia tuần hành khiếu kiện Formosa hồi ngày 14 tháng 2 vừa qua. Tổ chức này vừa mới cho ra đời cái gọi là thông cáo báo chí kêu gọi người dân Việt Nam và những ai quan tâm đến vụ việc gần 1000 ngư dân và giáo dân thuộc Giáo xứ Song Ngọc tuần hành khiếu kiện Formosa bị hành hung đổ máu hôm 14 tháng 2. Bên cạnh đấy, tổ chức này còn gửi thỉnh nguyện thư đến Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, Bộ trưởng Ngoại Giao kiêm Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh và Bộ trưởng Công An Tô Lâm yêu cầu chính phủ khẩn cấp điều tra vụ việc hành hung đoàn người khiếu kiện cũng như tiến hành xét xử những thủ phạm gây ra thương tích cho các nạn nhân.

Tổ chức Ân xá quốc tế có tên tiếng Anh là Amnesty International (viết tắt AI) do Peter Benenson, sinh năm 1921 - luật sư người Anh, thành lập năm 1961, trụ sở chính ở thủ đô London, Vương quốc Anh. Mục tiêu hướng tới của tố chức này nhằm "thúc đẩy tất cả quyền con người" trên toàn thế giới. Nhưng trong thực tế, AI được biết đến nhiều hơn với thành tích lợi dụng vấn đề nhân quyền nhằm can thiệp vào công việc nội bộ của các nước. Thời gian qua, tổ chức Ân xá quốc tế thường đưa ra những khái niệm theo kiểu “tù nhân chính trị”, tù nhân lượng tâm nhằm can thiệp cho các đối tượng chống đối ở Việt Nam. Ngoài ra, trong các “Báo cáo thường niên” của AI còn xuyên tạc về tình hình tự do ngôn luận và tự do báo chí tại Việt Nam, vu cáo, xuyên tạc Nhà nước Việt Nam “không có tự do báo chí”.

Mấy ngày qua, đánh hơi được vụ việc biểu tình gây rối của giáo dân xứ Song Ngọc, Nghệ An, tổ chức Ân xác quốc tế một lần nữa chõ mõm vào công việc của người khác mà chẳng đoái hoài đến tính xác thực của nó. Ngay như cái cách mô tả có “1000 giáo dân đi khiếu kiện” đã đủ cho thấy sự thiếu minh bạch trong bản thông cáo. Thực tế theo thống kê của cơ quan chức năng và chính truyền thông Công giáo đưa tin, chỉ chưa đến 600 giáo dân giáo xứ Song Ngọc có mặt trong các vụ biểu tình đòi khởi kiện Formosa. 

Điểm tiếp theo thể hiện sự “mù thông tin” của AI là việc tổ chức này quy kết chính quyền “đàn áp người biểu tình” bằng cách diễn đạt hết sức sinh động. Nào là “hành hung đổ máu”, “qua hình ảnh trên mạng xã hội cho thấy có 5 người bị thương nặng ở đầu”…

Chắc chắn rằng, những thông tin mà AI cóp nhặt được để đưa vào bản thông cáo xuất phát từ một số đối tượng chống đối cực đoan trong nước. Ai chẳng biết, chính những đối tượng đi khởi kiện Formosa đã có những hành động quá khích, ném đá vào lực lượng Công an, làm bị thương nhiều chiến sỹ trong đó có cả ông giám đốc Công an tỉnh. Sự việc đã rõ như ban ngày vậy mà AI vẫn cố tình đổi lỗi cho chính quyền, từ đấy kiến nghị lên các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước: khẩn cấp điều tra vụ việc hành hung đoàn người khiếu kiện???

So với các tổ chức công khai chống Việt Nam ở nước ngoài, AI tỏ ra thông minh và “có nghề” hơn. Không cực đoan chửi bới và xuyên tạc trực diện tình hình Việt Nam như các đối tượng chống Cộng bên ngoài, các báo cáo của AI cố gắng tỏ ra có nghiệp vụ hơn khi chỉ dùng ngôn từ theo kiểu kiến nghị nhẹ nhàng để bày tỏ chính kiến của mình về các vấn đề trong nước. Tổ chức này cũng tránh tối đa sử dụng các ngôn từ cảm tính như “Cộng sản Việt Nam”, “thay đổi chế độ” để tạo sự khách quan trong các báo cáo của mình.

Dù có sử dụng thủ đoạn nào đi nữa thì tổ chức Ân xá quốc tế vẫn không thể che đậy được bộ mặt xuyên tạc nếu không nói là trắng trợn can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam. Với cách “thúc đẩy nhân quyền” theo kiểu này, không biết liệu có còn ai tin vào AI nữa đây?





HỘI ĐỒNG LIÊN TÔN VIỆT NAM TUYÊN BỐ VỀ VỤ VIỆC XỨ SONG NGỌC

Hoa đất
Hội đồng liên tôn Việt Nam

Dường như vụ việc Linh mục Nguyễn Đình Thục kích động giáo dân xứ Song Ngọc, Quỳnh Lưu, Nghệ An đi biểu tình gây rối với lý do khởi kiện Formosa vẫn chưa đến hồi kết. Sau khi Ban Công lý và hòa bình, Văn phòng Tòa giám mục ra thông báo về vụ việc với những lời lẽ hết sức xuyên tạc, bao che cho các hành vi vi phạm của Nguyễn Đình Thục, vu cáo chính quyền đàn áp người khiếu kiện - nay lại xuất hiện thêm một cái tên mới tham gia vào những chiêu trò gọi là thư ngỏ, tuyên bố... Không ai khác đấy là Hội đồng liên tôn Việt Nam.

Trong bản tuyên bố này, một lần nữa người đọc sẽ thấy sự nhàm chán nếu không nói là copy nguyên vẹn những luận điệu chống đối của các đối tượng khác. Nào là chính quyền đàn áp người biểu tình, giăng bẫy người biểu tình, đánh trọng thương linh mục Nguyễn Đình Thục, đòi phải giải tán Formosa… Trong bản tuyên bố có đoạn nêu rõ:

“Tố cáo trước quốc dân và quốc tế nhà cầm quyền CSVN vi phạm nghiêm trọng các quyền con người đã được Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị khẳng định và Việt Nam cam kết tuân giữ; đặc biệt là vi phạm trắng trợn quyền khởi kiện của công dân đã được điều 30 Hiến pháp công nhận. Hành vi đàn áp ấy biểu hiện sự đối đầu của lãnh đạo chính trị với nguyện vọng và sức mạnh của lòng dân.”

Nghe hoành tráng vậy nhưng nhiều người chắc hẳn sẽ tò mò về cái gọi là Hội đồng liên tôn Việt Nam. Tiền thân của Hội này là tổ chức phản động khối 8406 bao gồm một số phần tử cực đoan trong các tôn giáo móc nối với các đối tượng phản động khác với mục tiêu lật đổ chế độ chính trị ở Việt Nam. Sau khi bị lực lượng chức năng phá rã, nhiều đối tượng cực đoan tôn giáo tụ tập lại cho ra đời tổ chức với danh xưng Hội động liên tôn Việt Nam. Vì vậy, đây không phải là tổ chức đại diện cho tiếng nói của các tôn giáo ở Việt Nam mà chỉ là ô hợp của các đối tượng chống đối. Có thể kể ra một số cái tên: Nguyễn Văn Lý, Phan Văn Lợi, Nguyễn Trung Tôn… với tiền sử không mấy là tốt đẹp trong các hoạt động chống phá chính quyền trước đây.

Với bản chất như vậy thì làm sao Hội đồng liên tôn Việt Nam lại có thể đưa ra tiếng nói khách quan về vụ việc được?

Tiếp đến, Tuyên bố của Hội đồng liên tôn Việt Nam vu cáo Việt Nam vi phạm các điều ước quốc tế về quyền con người, quyền dân sự, chính trị, quyền khởi kiện… Sự thật thì họ đang cố tình đồng nhất quyền con người với lợi dụng quyền con người để chống phá chính quyền. Có một thực tế rằng, đoàn người biểu tình khiếu kiện do Nguyễn Đình Thục cầm đầu đang lợi dụng Formosa để đạt được những mục đích cá nhân của họ. Tại sao những công dân khác cũng chịu ảnh hưởng từ sự cố môi trường từ Formosa họ lại đồng tình với chủ trương đền bù và khắc phục hậu quả của chính quyền, chung sức vì sự phát triển của địa phương mà chẳng may may kiếm cớ để khiếu kiện, gây rối. Trong khi đó, những giáo dân ở Song Ngọc, Quỳnh Ngọc xa xôi, là khu vực không phải chịu bất kỳ tác hại môi trường nào, đời sống không bị ảnh hưởng chút nào vì sự cố môi trường biển Formosa thì hết lần này đến lần khác đòi kiện Formosa, đòi đóng cửa Formosa tại Việt Nam. Đấy là chưa kể đến số tiền khổng lồ mà Nguyễn Đình Thục nhận được từ sự hậu thuẫn của các thế lực bên ngoài khi kích động gây rối.

Một thực tế không thể phủ nhận rằng cá nhân không bao giờ và không thể tồn tại tách rời với cộng đồng. Bên cạnh các quyền cá nhân, có quyền tập thể của cả cộng đồng. Quyền này nhằm mục đích bảo đảm những lợi ích chung của tất cả các cá nhân thành viên. Chỉ đơn cử, sau khi ghi nhận các quyền cá nhân, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền tại Điều 29 đồng thời quy định rằng, các quyền cá nhân sẽ bị hạn chế nếu điều đó là cần thiết để đảm bảo lợi ích chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung xã hội. Như vậy có nghĩa là quyền của cộng đồng phải được đặt cao hơn các quyền của cá nhân. Lợi dụng khiếu kiện và đức tin của một bộ phận quần chúng tín đồ để kích động biểu tình ở vụ việc giáo xứ Song Ngọc đang đi ngược lại với quyền cộng đồng và lợi ích chung của xã hội.

Nguyễn Đình Thục và những chủ chăn của giáo phận Vinh đang lợi dụng đức tin mù quáng của tín đồ để che dấu mục đích chính trị ẩn sau nó. Đấy mới chính là sự vi phạm quyền con người, quyền dân sự, chính trị… chứ không phải cứ cao giọng đổi lỗi cho chính quyền như tuyên bố của Hội đồng liên tôn Việt Nam.



24/02/2017

ĐIỂM BÁO CHO SỰ TAN RÃ CỦA PHONG TRÀO DÂN CHỦ GIẢ CẦY

CBR Vũ
Ảnh cắt từ Face Đoan Trang

Vâng, người ta vẫn thường kháo nhau rằng, sự thật thì vẫn là sự thật và vẫn luôn được tôn trọng, còn giả dối thì sớm muộn sẽ cũng bị phanh phui một cách trần trụi, để rồi trở về đúng bản chất của nó, và điều đó đang hiện hữu một cách rõ nét phong trào hoạt động của giới dân chủ mồm Việt. chính vì vậy mà cách đây ít ngày dâm chủ Đoan Trang đã phải than vãn rằng "vì chúng ta thiếu người": Có những người tham gia phong trào thì lại bị thần kinh kiểu như Vũ Quang Thuận, Lê Anh Hùng… Có người tham gia phong trào thì lại là vì tiền?

“Phải chăng Formosa đã chìm xuồng? Mẹ Nấm, Thúy Nga và các tù nhân lương tâm khác đã bị quên lãng? Còn các trí thức đâu cả, hay là đang dồn mọi quan tâm và trí tuệ vào một vụ ở xa tít bên nước Mỹ là chính sách hạn chế nhập cư của Tổng thống Donald Trump?”. Có thể nói trắng ra, một khi mục đích hoạt động đã vì tiền, thì khi nguồn tiền có nguy cơ bị cắt đứt, trong cảnh shit một đống chó chín mười con, thì chẳng còn lý do gì để những kẻ dân chủ mồm tiếp tục hoạt động. Vậy nên đúng như Đoan Trang nhận định, những nhà dân chủ mồm của chúng ta đang dồn mọi quan tâm và trí tuệ vào một vụ ở xa tít bên nước Mỹ. 

Và có lẽ chính vì phần đông dân chủ mồm đang hóng theo diễn biến của nguồn tài trợ nên bài viết "vì chúng ta thiếu người" chẳng được mấy ai quan tâm. Câu hỏi dâm chủ Đoan Trang đặt ra lúc này có thể là "làm sao bây giờ?", phải làm sao khi phong trào đang xuống dốc không phanh, phải làm sao nếu không còn ai cùng ả làm nghề dân chủ? Những kẻ như Huỳnh Thục Vi, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh... ít ra có tý nhan sắc nếu bỏ nghề dân chủ thì mặc dù không được làm công ty này công ty nọ (không ai nhận một kẻ bán nước), họ cũng có thể làm cave để sống qua ngày, nhưng còn Đoan Trang với khuôn mặt "ưa nhìn" và với thân hình đồ sộ như Đoan Trang thì ngoài mấy anh dân chủ trong lúc đói khát chiếu cố xài thì có ai mà muốn. Vậy lấy gì sống? Và có lẽ như bản năng sinh tồn của một con vật trong cơn nguy kịch, phải bằng mọi cách để có ăn, phải phục hồi lại nguồn tiền hậu thuẫn từ nước ngoài, phục hồi lại phong trào "dân chủ", Đoan Trang đã nghĩ đến việc khi không thể hâm nóng hoạt động của giới dân chủ mồm thì có thể kích động người dân. Nguyện vọng đó được cô ả thể hiện rõ trong bài viết "không đau đâu, đừng sợ".

Và vẫn lối văn vòng vèo của đám dân chủ cuội, ban đầu tỏ vẻ cảm thông với một hoạt động, một sự việc bất kì, tiếp theo là phân tích nguyên nhân do đâu, và dần dần hướng lái quy chụp là lỗi do Đảng, Nhà nước, là do cán bộ chính quyền các cấp, rồi cao hơn nữa là quy chụp cho cả chế độ. Trong bài viết "không đau đâu, đừng sợ" của mình ban đầu Đoan Trang cũng gợi mở vấn đề đó là một số người sợ phỏng vấn, sợ ống kính truyền hình" người dân Việt Nam chia sẻ một đặc điểm không được thú vị lắm, đó là: Cứ thấy ống kính máy quay và nhà báo xin phỏng vấn, là từ chối, trốn, né, thậm chí đuổi quầy quầy. Thế nhưng cũng chính những người đó, nếu thấy phóng viên quay sang phỏng vấn người khác, thì lại đứng phía sau, tìm cách thò mặt vào khuôn hình cười cười hoặc lè lưỡi, giơ tay vẫy vẫy… để được lên tivi". Và đúng như barem kịch bản từ trước, đến phần nguyên nhân giải thích cho vấn đề trên Đoan Trang bắt đầu khơi mào hướng lái dư luận "Người ta sợ lên hình để trả lời phỏng vấn một cách nghiêm túc, vì nhiều lý do: sợ mình xấu, sợ mình không biết ăn nói, và nhất là sợ phiền", rồi cô ả mô đi phê thêm nhân vật độc ác Bá Kiến với dụng ý là: người ta không chửi bá kiến vì phiền như việc người dân ngại ngùng khi phỏng vấn chỉ vì sợ "phiền", cô ả còn bồi thêm "Chắc chắn là rất, rất nhiều, đại đa số dân Việt Nam, hiện vẫn nghĩ rằng “viết lách trên mạng, còm men, like, share linh tinh trên mạng rồi có ngày đi tù”. Nhưng thực tế có phải vậy không? Người dân Việt Nam có nhút nhát vậy không? Câu trả lời ai cũng biết, đó là không?

Với bùng bổ công nghệ thông tin như hiện nay thì không cần đến việc người này hỏi người kia phỏng vấn thậm chí người ta còn tự quay và sau đó nói lên nhưng suy nghĩ của mình về muôn hình vạn trạng vấn đề trong cuộc sống, không ai cấm và chẳng ai trù dập hoạt động đó. Thậm chí một số người còn tự do một cách thái quá, đơm đặt những câu chuyện không hề có thật để lùa gạt mọi người. Đâu còn cái thời máy ảnh, máy quay phim là một thứ gì đó xa lạ với người dân Việt Nam, rồi cảnh trẻ con e thẹn khi được người khác quay như Đoan Trang kể. 



Đoan Trang nói: đại đa số dân Việt Nam, hiện vẫn nghĩ rằng “viết lách trên mạng, còm men, like, share linh tinh trên mạng rồi có ngày đi tù”. Cái này đúng, mọi thông tin về môt ai đó khi đưa lên mạng cần phải trung thực, chính xác để tránh việc vu khống cho người khác, ngậm máu phun người. Nhiều hệ lụy dã xảy ra dưới những tin đồn thất thiệt, đằng sau những câu chữ có thể là tình mạng của một con người. Vậy nên "tù" cũng là hình phạt xứng đáng cho những kẻ viết lách "linh tinh" trên mạng. Ừ thì đi tù đúng là không dễ nhưng cũng không quá khó đối với những kẻ dâm chủ như đoan trang, những bán nước cầu vinh phản bội dân tộc, chà đạp lên xương máu của lớp người đi trước đã ngã xuống cho độc lập tự do ngày hôm nay. Sẽ không còn quá lâu nữa, khi mọi người dân Việt Nam đều được biết đến, được chiêm ngưỡng bản chất thật sự của đám dân chủ cuội, thì có lẽ hình phạt tù sẽ là cái gì đó quá nhẹ mà người dân Việt Nam sẽ không nghĩ tới khi xử những kẻ này. Và lời than vãn, cố gắng gượng dậy phong trào dân chủ dởm trong thời gian gần đây của dâm chủ Đoan Trang như là điềm báo cho ngày tan rã phong trào dân chủ giả cầy.