Bài mới nhất

06/01/2018

THẾ NÀO LÀ "NHÀ BÁO" HẢ CPJ?


Tôi cũng như nhiều người sính hàng Mỹ bởi chất lượng được kiểm định của chúng, tuy nhiên có một số thứ mặc dù made in USA nhưng người dân nhiều nước không thể ngửi được, đó là "dân chủ", "nhân quyền", "khủng bố"...Thực tế, những đất nước nào được Chính phủ Mỹ "ban phát" cho những loại hàng này đều có những kết cục na ná nhau, nếu không tan nát đất nước thì cũng trở nên khủng hoảng chính trị, lật đổ chế độ, rối loạn kinh tế...nguyên nhân của vấn đề nằm ở chỗ chính phủ Mỹ không thực sự hướng đến quyền lợi của người dân thế giới như cách họ rêu rao, mà chỉ lợi dụng các vấn đề trên (dân chủ, nhân quyền...) để kiếm cớ can thiệp vào công việc nội bộ của các nước mà họ đã chủ đích. Việt Nam "một miếng mồi ngon còn dang dở" của Mỹ cũng không phải là trường hợp ngoại lệ, có thể nói chưa bao giờ Mỹ nguôi dã tâm "xâm lược" Việt Nam, chỉ là bằng cách này hay cách khác, trong bối cảnh hiện tại chính phủ Mỹ không thể một lần nữa mang cuộc chiến tranh xâm lược để thực hiện mưu đồ của minh, như cách họ đã làm, vậy nên cách thông minh nhất mà họ chọn là thông qua tuyên truyền phá hoại tư tưởng (làm người dân mất lòng tin vào Đảng) để xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thay thế vào đó là những đảng phái thân Mỹ (tương tự như chế độ tay sai Việt Nam cộng hòa trước đây).

Và công cụ mà chính phủ Mỹ sử dụng để phá hoại tư tưởng chính là các con rận chủ (những kẻ tự xưng là nhà "dân chủ"), các tổ chức gắn mác nhân quyền "liên quan" tới Mỹ. CPJ (Ủy ban bảo vệ các nhà báo, có trụ sở ở thành phố New York) là một tổ chức như vậy. Với tôn chỉ, mục tiêu đề ra là “thúc đẩy tự do ngôn luận trên toàn thế giới thông qua hoạt động bảo vệ quyền đưa tin và nền tự do báo chí trên cơ sở tôn trọng sự thật khách quan...” thế nhưng những điều mà CPJ thể hiện hoàn toàn trái ngược, với Việt Nam CPJ chưa bao giờ cái nhìn khách về vấn đề "dân chủ" "nhân quyền", luôn là những luận điệu xuyên tạc, bịa đặt, như “Việt Nam đàn áp dân chủ, nhân quyền hoặc bịt miệng đối lập”... Mới đây, CPJ lại xuyên tạc “Việt Nam đang giam giữ ít nhất 10 nhà báo, nằm trong danh sách sáu nước giam giữ nhiều nhà báo nhất trên thế giới”, và đó không ai khác là những cái tên quen thuộc trong làng "rận chủ Việt" (Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Phan Kim Khánh, Nguyễn Đình Ngọc, Hồ Đức Hòa, Trần Huỳnh Duy Thức,...)

Quan niệm mà CPJ đưa ra về "Nhà báo độc lập" này, là những người đưa tin tức, bình luận mà không chịu bất kỳ sự kiểm soát nào của chính quyền. Họ không nhất thiết chỉ làm việc cho một tòa soạn, tạp chí, hay trang tin tức nào mà có thể là người viết blog như blogger Mẹ Nấm, doanh nhân như ông Trần Huỳnh Duy Thức, bác sĩ như Hồ Văn Hải hay cựu thiếu tá an ninh Nguyễn Hữu Vinh...Vâng, có thể đồng ý với CPJ rằng "nhà báo độc lập" không nhất thiết chỉ làm việc cho một tòa soạn, tạp chí, hay trang tin tức nào mà có thể là người viết blog, và nếu họ có quyền đưa tin tức, bình luận nhưng không đồng nghĩa với việc họ thích nói gì thì nói, kể cả tuyên tuyên truyền xuyên tạc, bôi nhọ chính quyền, bắt tay với các thế lực thù địch phá hoại Việt Nam...

Có thể nói dù trong bất kỳ xã hội nào thì tự do báo chí chỉ mang tính tương đối, bởi tự do báo chí phải được thực hiện trong khuôn khổ của pháp luật, bị pháp luật điều hành, quản lý và phù hợp điều kiện lịch sử cụ thể của từng nước. Lấy ví dụ từ nước Mỹ (đất nước được "rận chủ" ca tụng là thiên đường của sự tự do), theo quy định của Hiến pháp Mỹ thì Quốc hội không có quyền ban hành bất cứ văn bản nào nhằm hạn chế tự do báo chí, tự do ngôn luận. Tuy nhiên, đến năm 1798, Quốc hội Mỹ đã thông qua Đạo luật Phản loạn quy định “việc viết, in, phát biểu hay phổ biến…mọi văn bản sai sự thực, có tính chất xúc phạm hay ác ý chống chính quyền đều là tội”. Bên cạnh đó, Điều 2385 Chương 115 - Bộ luật Hình sự Mỹ, nghiêm cấm mọi hành vi “in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết tham vọng hoặc tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hoặc bạo lực”.

Đó là còn chưa kể những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Văn Hóa đã công khai thừa nhận mọi tội lỗi của mình trước cơ quan chức năng, vậy tại sao CPJ lại vẫn có mắt như mù coi đó là nhà báo, là tiếng nói khách quan...?


CBR

Hot!

Từ khóa SEO:

16 nhận xét:

Cứ nơi nào xuất hiện phong trào dân chủ- cái mà nước Mỹ đi ban phát khắp nơi thì nơi đó tan hoang, người dân mất đoàn kết, trên dưới không đồng long, vậy tại sao chúng ta lại đi tôn thờ điều này chứ.

Đất nước Mỹ bề ngoài đầy ánh hào quan thế thôi nhưng thực chất bọn chúng đâu có được như những lời nói phát ra, lợi dụng dân chủ nhân quyền để đi thực hiện các âm mưu thâm độc, biến những công dân bình thường vào con đường phạm pháp.

Tôi cũng như nhiều người sính hàng Mỹ bởi chất lượng được kiểm định của chúng, tuy nhiên có một số thứ mặc dù made in USA nhưng người dân nhiều nước không thể ngửi được, đó là "dân chủ", "nhân quyền", "khủng bố"...Thực tế, những đất nước nào được Chính phủ Mỹ "ban phát" cho những loại hàng này đều có những kết cục na ná nhau, nếu không tan nát đất nước thì cũng trở nên khủng hoảng chính trị, lật đổ chế độ, rối loạn kinh tế...nguyên nhân của vấn đề nằm ở chỗ chính phủ Mỹ không thực sự hướng đến quyền lợi của người dân thế giới như cách họ rêu rao, mà chỉ lợi dụng các vấn đề trên (dân chủ, nhân quyền...) để kiếm cớ can thiệp vào công việc nội bộ của các nước mà họ đã chủ đích.

dù trong bất kỳ xã hội nào thì tự do báo chí chỉ mang tính tương đối, bởi tự do báo chí phải được thực hiện trong khuôn khổ của pháp luật, bị pháp luật điều hành, quản lý và phù hợp điều kiện lịch sử cụ thể của từng nước. Lấy ví dụ từ nước Mỹ (đất nước được "rận chủ" ca tụng là thiên đường của sự tự do), theo quy định của Hiến pháp Mỹ thì Quốc hội không có quyền ban hành bất cứ văn bản nào nhằm hạn chế tự do báo chí, tự do ngôn luận.

CPJ không thực hiện đúng với mục đích “thúc đẩy tự do ngôn luận trên toàn thế giới thông qua hoạt động bảo vệ quyền đưa tin và nền tự do báo chí trên cơ sở tôn trọng sự thật khách quan...” CPJ đang có những cái nhìn sai lệch hoàn toàn theo nhiều hướng khác nhau về báo chí ở Việt Nam, đặc biệt là vụ việc bắt giữ 10 nhà báo thời gian qua. Đây là cái nhìn sai lệch và là bản chất của CPJ

Những điều mà CPJ thể hiện hoàn toàn trái ngược, với Việt Nam CPJ chưa bao giờ cái nhìn khách về vấn đề "dân chủ" "nhân quyền", luôn là những luận điệu xuyên tạc, bịa đặt, như “Việt Nam đàn áp dân chủ, nhân quyền hoặc bịt miệng đối lập”. Những kẻ nhà báo bị Việt Nam bắt hoàn toàn chính xác khi chúng có những luận điệu tuyên truyền chống phá Nhà nước ta. Tự do báo chí ở Việt Nam đã bị xâm phạm bởi chúng

Đúng thật là nực cười nếu sai thì phải chịu trách nhiệm thôi chứ , biết sai mà các nhà báo dởm này vẫn cứ cố tình thì hậu quả này phải chịu thôi chứ. Những tên bán nước phá hoại đất nước thử hỏi không bắt giam xử lý chẳng lẽ để mặc cho chúng tự do hoành hành quấy phá đất nước sao? Những kẻ này có tội rõ ràng, phạm tội nghiêm trọng thì phải xử lí thôi chứ, bản chất của cái trang này cũng chỉ bao biện cho mấy kẻ phạm tội thôi, chúng là đồng bọn mà. Hay là theo những kẻ xấu thì cổ vũ cho chúng hoạt động CPJ kia.

Không thể tin được đó là phát biểu của tổ chức quốc tế sao? Thử hỏi xem những tên phản động như trần thị nga, nguyễn ngọc như quỳnh, nguyễn văn hóa ... cũng được xem là nhà báo sao? Đó là phản động bán nước chứ nhà báo. Thấy rằng mấy tổ chức này luôn đi xuyên tạc soi mói nội bộ nước khác. Nhận tiền từ tư bản phương tây và Mỹ để đi chống phá các nước xã hội chủ nghĩa. Xem mấy nhà báo này có ai là có đủ bằng cấp nhà báo hay là chỉ những kẻ zâm chủ mạo danh tự phong nhà báo đây

Trên thế giới không chỉ Việt Nam quốc gia nào cũng vậy,ngay cả mỹ tự do báo chí chỉ mang giá trị tương đối mà thôi. Những kẻ tuyên tuyên truyền xuyên tạc, bôi nhọ chính quyền, bắt tay với các thế lực thù địch phá hoại Việt Nam... như Nguyễn ngọc quỳnh như, Nguyễn văn hóa...thì bị bắt và xử lí trước pháp luật đó là điều đương nhiên, chả có gì là sai cả xin thưa CPJ.

Những kẻ này là người dân của Việt Nam, nên cũng sẽ chịu trách nhiệm hình sự khi vi phạm pháp luật. Với cái tội chống chính quyền thì đi tù là đáng lắm rồi. Mấy cái tổ chức ấy chẳng bao giờ tha cho Việt Nam. Với cái lý do “dân chủ" , "nhân quyền” rồi nhiều cái nữa mà bọn xuyên tạc, dối trả đủ điều để lừa lọc người dân thế giới về chuyện Việt Nam. Do đó hãy ngừng các hoạt động xuyên tạc, chống phá Nhà nước Việt Nam lại ngay

Tôi xin khẳng định rằng Việt Nam đã làm đúng khi bắt giữ những kẻ nhà báo trên. Bởi, những kẻ nhà báo trên dường như đã rất quen mặt người dân khi ai cũng biết đó là những kẻ phản động, kẻ chống đối chế độ chính quyền và Nhà nước, lợi dụng ngành báo chí, mạng xã hội để đưa ra những nội dung xuyên tạc nghiêm trọng chống đối Nhà nước. Do đó, đó là hành vi vi phạm pháp luật và phải bị trừng trị

Nhà nước Việt Nam chỉ bắt giữ những kẻ có hành vi vi phạm pháp luật, có hành vi vi phạm pháp luật thì bị giam giữ xử lí theo pháp luật là điều rất hợp lí không có gì để chối cãi được dù đó là ai. Những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga,... cùng nhiều kẻ khác có tên trong danh sách đều là những kẻ chống đối nhà nước, lợi dụng báo chí để chống chế độ, làm việc xấu. Có thể nhận thấy những luận điệu xuyên tạc của CPJ chỉ với mục đích chống phá Việt Nam

Khi để ý những cái tên trong danh sách mà CPJ cho rằng đó là các nhà báo bị giam ở Việt Nam thì đó là những người vi phạm pháp luật, hành động lợi dụng quyền tự do dân chủ để chống phá Nhà nước. Những kẻ này là phản động đội lốt dân chủ là đúng hơn, theo tôi cần phải giam nhiều hơn nữa những nhà báo như vậy.Nhà báo nhưng có tư tưởng và hành động không xứng đáng, bọn chúng là phản động đội lốt dân chủ là đúng hơn, theo tôi cần phải giam nhiều hơn nữa những nhà báo như vậy.

Tự do báo chí tự do ngôn luận cũng chỉ là tương đối mà thôi. Những kẻ tuyên tuyên truyền xuyên tạc, bôi nhọ chính quyền, bắt tay với các thế lực thù địch phá hoại Việt Nam... như Nguyễn ngọc quỳnh như, Nguyễn văn hóa...thì bị bắt và bị xử trước pháp luật của Việt Nam là điều đương nhiên chả có gì là sai.

Những kẻ như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga,... cùng nhiều kẻ khác có tên trong danh sách đều là những kẻ chống đối nhà nước, lợi dụng báo chí để chống chế độ, làm việc xấu. Việc bắt giữ và xử lí những tên này là hoàn toàn hợp lí thưa CPJ. Không chỉ ở Việt Nam mà tất cả các quốc gia trên thế giới ngay cả mỹ tự báo chí cũng mang tương đối. Chứ không phải tự do báo chí là thích nói gì thì nói, thích viết gì thì viết được.

Họ không nhất thiết chỉ làm việc cho một tòa soạn, tạp chí, hay trang tin tức nào mà có thể là người viết blog như blogger Mẹ Nấm, doanh nhân như ông Trần Huỳnh Duy Thức, bác sĩ như Hồ Văn Hải hay cựu thiếu tá an ninh Nguyễn Hữu Vinh

Đăng nhận xét