Bài mới nhất

28/02/2018

XOAY QUANH CÂU CHUYỆN NGHĨA TRANG 1400 TỶ


Vấn đề đầu tiên là sự chính xác của thông tin xoay quanh câu chuyện nghĩa trang 1400 tỷ. Đây là một dự án được UBND TP Hà Nội phối hợp với Bộ Xây dựng tổ chức lễ công bố cách đây ít hôm. Tuy nhiên nghĩa trang này không đơn thuần chỉ dành cho cán bộ cấp cao sau khi trừ trần như một số trang mạng, nhất là các trang nổi tiếng tuyên truyền chống Việt Nam giật tít "Hà Nội xây nghĩa trang 1.400 tỷ dành cho cán bộ cấp cao", bởi ngoài việc dành cho cán bộ cấp cao thì nghĩa trang còn được dành cho các anh hùng, danh nhân của đất nước sau khi từ trần. Và dự án này cũng nhằm đáp ứng nhu cầu hỏa táng của người dân trong địa bàn thành phố Hà Nội. Và nguồn tiền 1400 tỷ không phải hoàn toàn là từ ngân sách Nhà nước, mà ngân sách Nhà nước chỉ chiếm một phần nhỏ, phần lớn còn lại là xã hội hóa.

Việc cần thiết hay không cũng là vấn đề khó rạch ròi, bởi bất cứ cái gì cũng có tính hai mặt. Thứ nhất, trong bối cảnh Hà Nội đất chật người động, việc chôn cất theo phương thức truyền thống (để nguyên cả thi hài) rất khó khăn thì dự án này cũng là một sự cần thiết để đáp ứng nhu cầu người dân. Thứ hai nghĩa trang đôi khi không chỉ đơn thuần là "nghĩa trang", đó có thể trở thành một địa chỉ thăm viếng, thăm quan thu hút bạn bè quốc tế như nghĩa trang Trường Sơn, Thành cổ Quảng Trị...tạo công ăn việc làm cho người dân xung quanh...

Tuy nhiên, theo nhiều người lại cho rằng, cuộc sống của nhân dân đang gặp rất nhiều khó khăn, đặc biệt là nhân dân các vùng bị ảnh hưởng trực tiếp như: Sơn La, Yên Bái, miền Trung, Tây Nguyên và các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Chi một phần ngân sách trong dự án xây dựng nghĩa trang ngàn tỉ để giúp nhân dân ở các vùng này khắc phục thiên tai, ổn định cuộc sống để phát triển là việc làm ý nghĩa và cần thiết hơn bao giờ hết. Hiện cả nước có 64 huyện nghèo. Nhân dân ở các huyện này đang rất cần sự hỗ trợ về tài chính để ổn định cuộc sống; chính quyền các huyện này cũng rất cần ngân sách để xây dựng kết cấu hạ tầng nhằm phát triển địa phương. Rất nhiều trường học không điện, không nước, không nhà vệ sinh; bệnh viện quá tải, 2-3 bệnh nhân nằm chung một giường; nhiều con đường, cây cầu xuống cấp trầm trọng…Đây cũng là những ý kiến đáng lưu tâm. Song chúng ta cũng phải thừa nhận với nhau rằng, tại nhiều địa phương sau khi các công trình phúc lợi, an sinh xã hội được hoàn thiện thì không được sử dụng, bỏ hoang, nhiều công trình xuống cấp trầm trong, bên cạnh đó nhiều hộ gia đình mặc dù được hỗ trợ thoát nghèo những dường như vẫn cố lẫn quẩn ở trong vòng nghèo khổ để được "trợ cấp"...

Và bên cạnh những ý kiến quan tâm một cách tích cực trên thì có những kẻ đã đục nước béo cò, tranh thủ cơ hội bôi nhọ Đảng, Nhà nước. Trên các các trang cá nhân của "lũ rận" tràn ngập những lời lẽ bịa đặt. Đơn cử như như phản động Nguyễn Thị Kim Chi (Người đàn bà từng được biết đến là một người đẹp nổi tiếng của làng điện ảnh và sân khấu VN, thế nhưng không hiểu vì đâu cứ như ma đưa lối, quỷ đưa đường càng ngày Kim Chi càng dấn thân vào con đường tội lỗi? đi ngược lại chính sách, pháp luật của Nhà nước, lợi ích của Nhân dân, phát ngôn bừa bãi xúc phạm đến lãnh đạo Đảng và Nhà nước cam tâm đi theo phường dân chủ lưu manh giả Cầy “Treo đầu Dê bán thịt Chó” như Nguyễn Quang A, Nguyễn trường Thụỵ, Nguyễn xuân Diện, Huỳnh ngọc Chênh, Bùi minh Hằng ……ra mặt thách thức pháp luật, chống đối chính quyền) phát ngôn rằng "Thật đúng là kinh hoàng, và thật sự là đau khổ, vì những người có chức có quyền họ không biết thương dân”. Hay rận chủ Huỳnh Ngọc Chênh (kẻ từng có những lời lẽ cay độc xúc phạm Đại tướng Võ Nguyên Giáp) phát biểu "Nhưng mà cái gì chủ trương từ đảng rồi thì họ rất khó thay đổi. Tôi nghĩ cái chuyện xây nghĩa trang cho lãnh đạo cao cấp này là xuất phát chủ trương từ đảng. Mà đảng họ nói là không theo đuôi quần chúng. Họ làm theo ý của họ. Cho nên tôi thấy khó mà thay đổi.”

Những lời lẽ có thể nói là sặc vui xuyên tạc, thương hay không xin hãy để chính người dân tự cảm nhận điều đó, họ cảm nhận từ lịch sử đến hiện tại, đâu phải cứ luôn giới thiệu mình là "người tốt" như đám "rận chủ" thì sẽ trở thành người tốt đâu, tốt xấu phải cần kiểm chứng qua thực tiễn và Đảng Cộng sản Việt Nam đã chứng minh được điều đó. Và mọi thứ đều có thể thay đổi để làm sao mang lại lợi ích lớn nhất, thiết thực cho đồng bào dân tộc, đó cũng là lí do Đảng, Nhà nước ta không ngừng đổi mới và "bước ngoặt lịch sử năm 1986" là minh chứng hùng hồn nhất cho tâm niệm luôn "vì nước, vì dân".

CBR


"BỐ ĐỜI" ĐINH VĂN MINH


Là linh mục nhưng những gì Đinh Văn Minh làm chỉ làm cho người khác thấy hắn ta không khác gì một thằng thảo khấu, xã hội đen, cướp đường, cướp chợ. Từ ngày về quản xứ Đăng Cao, với vai trò là Cha, thử hỏi Minh đã làm được gì cho giáo dân của mình ngoài việc đẩy họ vào cảnh thiếu thốn về kinh tế khi liên tục thu những khoản gọi là "đóng góp" (mỗi lần sau khi lễ xong, Minh chỉ đạo hiền đệ đóng cửa nhà thờ không cho bất kì giáo dân nào về để tận thu quyên góp cho nhà thờ. Sở dĩ phải làm vậy vì không mấy người muốn đóng, muốn đưa những đồng tiền mồ hôi nước mắt đề Minh thỏa chí hưởng lạc; Dùng thần quyền để o ép các cha mẹ cấm không cho trẻ em mầm non đi học tại các trường mầm non xã. Thay vào đó là xây nhà giáo lý để bắt các em học ở đó với mức đóng 900 nghìn một tháng. Nhà giáo lý thì chưa xong, các em cần dạy dỗ vẫn phải ở nhà làm gánh nặng cho gia đình. Trước đó, lúc còn quản xứ Yên Hòa ở Thị xã Hoàng Mai, vị linh mục này cũng đã lấy tiền của giáo dân xây 01 nhà máy may để thu lợi bất chính, khi bị giáo dân tố cáo nên Tòa giám mục mới chuyển khỏi địa bàn.). Hay đưa giáo dân vào vòng lao lý khi liên tục kích động họ gây rối an ninh trật tự

Mới đây nhất là vào chiều ngày, 23/02/2018, hàng chục giáo dân theo chỉ đạo của Linh mục Đinh Văn Minh, quản xứ Đăng Cao đã vác gậy, gộc, dao, liềm… đến cổng trường Tiểu học Diễn Đoài, Diễn Châu để tấn công nhà trường. Mục đích tạo áp lực cho học sinh giáo dân trong xứ đi học thêm buổi 2 miễn phí. Một số lương dân quanh trường ra can ngăn thì ngay lập tức bị các giáo dân đánh bằng gậy, liềm, ném đá gây bị thương nhiều trường hợp. 

Nguyên nhân vụ việc trên được biết xuất phát từ việc trường Tiểu học Diễn Đoài triển khai cho học phụ huynh học sinh đăng ký học buổi thứ 2 nhằm bổ sung kiến thức cho các em. Theo quy định bậc tiểu học học 1 ngày 1 buổi trong chương trình giáo dục. Những ai không đăng ký học buổi 2 thì học một buổi như bình thường. Và với bản chất "bố đời" thì Linh mục Đinh Văn Minh muốn không đăng ký học, không nạp tiền, nhưng vẫn được đi học buổi 2 tại trường. Do đó hắn ta đã gây sức ép, yêu cầu các bậc phụ huynh không đăng ký học, không nạp tiền, và bắt phụ huynh đưa các em đi học buổi 2 tại trường như thường

Đến trường thì chúng ta cũng biết, trẻ con có gì nói nấy thấy các bạn không đồng tiền vẫn đi học nên trong lúc vui đùa, một số học sinh khác trêu chọc các em bên giáo là “không biết xấu hổ”, không đóng tiền cũng đi học ké. Những câu nói đó vô tình gây tâm lý ngại ngùng, xấu hổ khiến các em bên giáo không muốn đi học như vậy, và khi bị ép đi học thì các em đã không vào lớp. Lợi dụng vấn đề trên thì linh mục Minh đã hô hào đám giáo dân cuồng tín đến tấn công nhà trường.

Như vậy nguyên nhân từ đâu, do ai? Chúng ta cũng đều đã rõ. Nếu nhà trường bắt các em học thêm thì đó là hành động cần lên án, đằng này họ tôn trọng quyền tự do của các em, nên cho các em được lựa chọn đi hoặc không, và lẽ thường các gia đình có con em bị linh Minh o ép cũng thừa biết rằng, chẳng ai đi dạy không công suốt ngày, giáo viên họ cũng có gia đình, có cuộc sống của mình, với mức lương khiêm tốn hiện tại nếu không dạy thêm thì họ cũng sẽ tìm một công việc làm thêm khác để hỗ trợ cuộc sống gia đình, và tiền học phí mà các em đóng để được học buổi thứ hai nó đâu bằng một góc so với mức đóng 900 nghìn một tháng đối với nhà giáo lý "chưa bao giờ xây xong" của linh mục Minh. Rốt cuộc học hay không học không phải lý do, cái mục đích chính là Đinh Văn Minh muốn tìm cớ để kích động người dân gây rối chống chính quyền, như những gì hắn ta đã từng làm.

LÊ PHAN

GM Nguyễn Hữu Long lại phát ngôn hàm hồ?

 Hoa đất 

Huấn từ và Sứ điệp của Giáo hoàng Benedict XVI gửi Giáo hội Công giáo Việt: “Bằng đời sống xây nền trên đức ái, sự liêm chính, việc quý trọng công ích, anh chị em giáo dân phải chứng tỏ rằng là người công giáo tốt cũng là người công dân tốt”. 

Thông điệp này thể hiện rõ ràng mong muốn: những người theo đạo hãy sống Phúc âm giữa lòng dân tộc; đồng bào Công giáo cũng như mọi công dân khác của nước Việt, đều cần có nghĩa vụ đóng góp vào công cuộc xây dựng, phát triển đất nước. 

GM phụ tá Nguyễn Hữu Long

Thế nhưng hiện nay vẫn tồn tại những kẻ có hành vi lời nói đi ngược lại với Huấn từ và Sứ điệp của Giáo hoàng cũng như chính sách đại đoàn kết dân tộc của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Cụ thể là những phát ngôn gần đây của Giám mục phụ tá Nguyễn Hữu Long tại giáo phận Hưng Hóa. 

Nội dung của sự phân biệt ở đây đó là việc ông Nguyễn Hữu Long đã rao giảng cho con chiên của mình rằng “Tuyệt đối không yêu, không kết hôn với người vô thần”. Đây là nội dung thể hiện cách nhìn đầy phiến diện của một vị Giám mục đối với quyền tự do hôn nhân, quan hệ gặp gỡ của con chiên với những người khác đạo. Không hiểu sao một vị Giám mục lại có những phát biểu hàm hồ đến vậy. Xét dưới góc độ giản đơn nhất, nó đang đi ngược lại với Giáo hoàng, xâm phạm quyền và lợi ích của Giáo hội cũng như các con chiên. 

Trong giai đoạn bị Pháp, Mỹ đô hộ trước đây, những người không mấy thiện cảm với người cộng sản và CNXH, họ đã từng biến mâu thuẫn dân tộc, giai cấp thành mâu thuẫn về nhận thức, tư tưởng, biến vấn đề thứ yếu thành chủ yếu, nhằm tạo nghi kỵ, đối đầu giữa người Cộng sản với tín đồ Côn giáo. Những luận điệu “vô thần và hữu thần như nước với lửa”, "CNXH không tương dung với tôn giáo”, "CNXH phủ nhận sự tồn tại của Thượng đế", "CNXH không phù hợp với nền văn minh Ki tô giáo" và gán cho những người cộng sản đủ thứ xấu xa, là những kẻ vô Tổ quốc, vô gia đình và vô đạo, thậm chí còn đồng nhất người cộng sản với quỷ dữ … 

Nhưng trong giai đoạn đất nước thống nhất hiện nay, với chính sách đảm bảo quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của Đảng, Nhà nước Việt Nam, GM Nguyễn Hữu Long một lần nữa thể hiện thái độ hẹp hòi, cực đoạn khi xâm phạm chính quyền và lợi ích của tín đồ của mình. 

Là người công dân Việt Nam, người Công giáo có mọi quyền lợi và nghĩa vụ như bất cứ công dân nào khác. Trong đời sống xã hội, họ có quyền tự do đóng góp trí tuệ tài năng và sức lực để xã hội, có quyền tự do hôn nhân, lập gia đình. Những phát ngôn của GM Nguyễn Hữu Long truyền tải đang đi ngược lai, nếu không nói là vi phạm quy định pháp luật. 

Quyền kết hôn, lập gia đình và bình đẳng trong hôn nhân đầu tiên được đề cập trong Điều 16 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (UDHR). Theo Điều này thì: Nam và nữ khi đủ tuổi đều có quyền kết hôn và xây dựng gia đình mà không có bất kỳ sự hạn chế nào về chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam và nữ có quyền bình đẳng trong việc kết hôn, trong thời gian chung sống và khi ly hôn. 

Khoản 2, Điều 2, Luật hôn nhân và gia đình cũng khẳng định: Hôn nhân giữa công dân Việt Nam thuộc các dân tộc, tôn giáo, giữa người theo tôn giáo với người không theo tôn giáo, giữa người có tín ngưỡng với người không có tín ngưỡng, giữa công dân Việt Nam với người nước ngoài được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ. 

Sự hàm hồ của GM Nguyễn Hữu Long tiếp tục là cái cớ để các thế lực thù địch bên ngoài khoét sâu mâu thuẫn lương – giáo, giữa chính quyền – giáo hội. Thật đáng buồn cho những con người như vậy?

KHÁNG NỮA CŨNG VẬY?


Quyền kháng cáo trong tố tụng hình sự là nhu cầu tất yếu khách quan xuất phát từ bản chất của tố tụng hình sự là bảo vệ ngày càng có hiệu quả hơn quyền con người trong lĩnh vực hoạt động đặc thù - tố tụng hình sự. Quyền kháng cáo là biểu hiện của dân chủ và tiến bộ, bảo đảm pháp lý cho việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của công dân trong tố tụng hình sự. Quyền kháng cáo hiểu theo đúng nghĩa của nó không tồn tại trong tố tụng hình sự của những chế độ xã hội không có nền dân chủ, không tôn trọng quyền con người. Với Việt Nam - đất nước của dân chủ, nhân quyền thì quyền kháng cáo luôn được tôn trọng và được thực thi nghiêm minh

Tuy nhiên, cũng cần phải hiểu rằng, người ta chỉ kháng cáo khi cảm thấy bị oan, hay nói cách khác là bản án mà tòa án dành cho họ không phù hợp với hành vi của bản thân, tức là người ta có cơ sở để đảm bảo mình trong sạch vô tội.

Còn đám "rận chủ" những hành vi phạm tội của chúng đã quá rõ ràng, nói không chỉ là "lời nói gió bay" mà là giấy trắng, mực đen, là những hành động thực tế không thể chối cãi. Ấy vậy, mà nghe đâu, theo lời của Ls Đặng Đình Mạnh (FB Manh Dang): "Cả ba nhà hoạt động dân chủ gồm Vũ Quang Thuận, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc bị TAND TP.Hà Nội xét xử về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước ..." đều đã có đơn kháng cáo bản án sơ thẩm 

Trước đó, trong phiên tòa sơ thẩm ngày 31/1/2018, trên cơ sở xem xét các tình tiết trong vụ án, Hội đồng xét xử đã tuyên phạt bị cáo Vũ Quang Thuận 8 năm tù, Nguyễn Văn Điển 6 năm 6 tháng tù, Trần Hoàng Phúc 6 năm tù về cùng tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Ngoài ra, áp dụng hình phạt bổ sung Vũ Quang Thuận 5 năm quản chế, Nguyễn Văn Điển và Trần Hoàng Phúc cùng bị phạt 4 năm quản chế kể từ ngày chấp hành xong hình phạt tù.

Có thể điểm qua thành tích của "ba vị" kháng cáo này:

Trước hết là Vũ Quang Thuận, được nhiều người biết đến là một kẻ tâm thần chính trị, Y từng tự phong là "Tổng thống Việt Nam dân chủ lâm thời", là "Chủ tịch sáng lập ủy ban vận động thành lập chính phủ chung thế giới", "Chủ tịch sáng lập ủy ban vận động thành lập quân đội chung thế giới"!, "Chủ tịch sáng lập ủy ban vận động thành lập chính phủ chung ASEAN", "Chủ tịch sáng lập ủy ban vận động thành lập đồng tiền chung ASEAN", "Chủ tịch sáng lập ủy ban vận động thành lập quân đội chung ASEAN". Luôn tự khẳng định mình ngang tầm với một số nhà lãnh đạo nổi tiếng trên thế giới như Đặng Tiểu Bình của Trung Quốc, Lý Quang Diệu của Singapore, Putin của Nga. Con đường chống lại đất nước, chống lại dân tộc của Vũ Quang Thuận bắt đầu từ năm 1989, khi hệ thống các nước xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô, Đông Âu tan rã. Lúc ấy, trong đầu anh ta, xuất hiện tư tưởng đòi đa nguyên, đa đảng. Bằng nhiều phương cách, Vũ Quang Thuận tiếp cận với một số sinh viên để tuyên truyền, lôi kéo họ nhưng không thành công. Tháng 5/2007, khi quen Lê Thăng Long, rồi được Long đưa về làm Phó Giám đốc Inotech, Thuận cùng Long thành lập cái gọi là "Câu lạc bộ chấn hưng nước Việt" với mục đích tập hợp giới doanh nhân trong nước, để lãnh đạo "phong trào dân chủ" ở Việt Nam. Câu lạc bộ này lấy trụ sở Công ty Inotech ở số 62 phố Chùa Hà - Hà Nội làm nơi hoạt động. Thuận từng khai: "Tôi sử dụng các bút danh như Nguyễn Việt Nam, Võ Phù Đổng, Phan Cửu Long, Trần Đông Tây, viết 18 bài đăng trên trang web "Chấn hưng nước Việt" do Thích Minh Tâm (Việt kiều Úc), lập ra". Vẫn theo Vũ Quang Thuận, thì "nội dung của những bài viết ấy, tôi tuyên truyền, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Nhà nước Việt Nam, đồng thời kêu gọi mọi người gia nhập câu lạc bộ, nhằm tập hợp lực lượng"

Nguyễn Văn Điển (sinh ngày 19/5/1983 tại Yên Bái, có hộ khẩu thường trú tại Tổ 16A, phường Yên Thịnh, TP. Yên Bái, tỉnh Yên Bái) là hien đệ, bạn đồng hành với Vũ Quang Thuận, chính vì vậy Thuận bao nhiêu tội thì Điển cũng tương ứng bấy nhiêu.

Còn về Trần Hoàng Phúc, em được cộng đồng mạng tìm thịt khi bức hình mà Phúc giả danh bộ đội, ăn mặc quân phục giơ chân đạp vào bức hình chủ tịch Hồ Chí Minh được tung lên mạng. Phúc là một gương mặt trẻ, đã từng có thời gian đi lính nghĩa vụ quân sự. Tuy nhiên do thiếu rèn luyện và kém bản lĩnh, bị tác động bởi các quan điểm sai trái, thù địch cũng như sự lôi kéo của nhiều phần tử phản động, chống phá chính quyền nên đã dần dần tham gia vào “phong trào đấu tranh dân chủ”. Với những tư tưởng lệch lạc bị tiêm nhiễm, Trần Hoàng Phúc liên tiếp có các hành vi tuyên truyền sai trái, chống Nhà nước Việt Nam. Vì lẽ đó, Phú bị kỷ luật, tước quân tịch và đuổi ra khỏi quân đội, trả về địa phương. Về địa phương, với sự lôi kéo mạnh hơn của các nhà “dân chủ” Phúc càng trượt dài vào con đường sai trái. Phúc viết bài, tạo dựng nhiều video clip trên mạng có nội dung tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Phúc còn tham gia một số tổ chức, hội nhóm phức tạp trá hình khác và tích cực tuyên truyền lôi kéo, kích động những người khác tham gia vào hoạt động chống Nhà nước. Và cơ quan chức năng đã có đủ chứng cứ để chứng minh về hành vi phạm tội của tên "trẻ trâu dân chủ" này.

Với những hành vi xâm phạm an ninh quốc gia rõ ràng như vậy thì chỉ có nước như luật sư Đặng Đình Mạnh "Có lẽ, chỉ cầu nguyện cho họ", cầu nguyện cho thế lực ma quỷ nào che chở thì mới thoát nạn.

NHÂN TÂM

Bàn thêm về quyết định điều chuyển LM Đặng Hữu Nam

Hoa đất 
Đặng Hữu Nam

Chuỗi ngày trải hoa hồng của Đặng Hữu Nam cùng giáo xứ Phú Yên đã đến hồi kết. Thời gian qua, hoạt động mục vụ của vị Linh mục này tại đây không được thể hiện bằng hình ảnh đại diện cho Thiên chúa chăm lo đức tin cho tín đồ. Ngược lại, Đặng Hữu Nam ra sức lợi dụng các vụ việc phức tạp liên quan đến môi trường biển ở miền Trung để kích động giáo dân gây rối, thách thức chính quyền. Và cũng dễ hiểu vì sao Đặng Hữu Nam có chút âu lo khi được bề trên điều chuyển đi nơi khác. 

Thứ nhất, giáo xứ Phú Yên là nơi khá sầm uất nếu không nói là giáo dân có đời sống khá giả. Được cai quản cho một địa bàn như vậy ắt hẳn đây là điều mà bất cứ linh mục nào cũng đều mong muốn. Nhìn khoản tiền 13 tỷ đồng được giải ngân trong vòng 1 năm của Đặng Hữu Nam có thể thấy, làm Linh mục có lợi thế như thế nào trong việc huy động “tài chính” từ giáo dân. Trong đó có cả việc nhận các nguồn “tài trợ” khủng từ các tổ chức, cá nhân bên ngoài, tất nhiên ai cũng hiểu điều này xuất phát từ việc kích động giáo dân gây rối, mang danh bảo vệ môi trường để chống phá. 

Thứ hai, quyết định thuyên chuyển về làm Linh mục quản xứ Mỹ Khánh, huyện Yên Thành, Nghệ An, Đặng Hữu Nam phải mất thời gian để xây dựng lại hình ảnh của mình, đặc biệt là thể hiện cái “ân – uy” đối với giáo dân nơi đây. Điều này không dễ dàng trong thời gian ngắn, bởi một Đặng Hữu Nam cực đoan, quá khích ở Phú Yên không thể diễn đi diễn lại màn kịch cũ kỹ ấy mãi được. Khi đó, nếu giáo hội mà cụ thể là TGM GP Vinh có muốn cứu thêm một lần nữa cũng sẽ rất khó. Chuyện Linh mục này hoặc bị treo chén, cấm mục vụ suốt đời hoặc sẽ bị khởi tố sẽ chỉ là chuyện của thời gian nếu vẫn ngựa quen đường cũ. Chính vậy, chuyện Đặng Hữu Nam sẽ nhân danh cái gì để gây chuyện tại Giáo xứ mới là điều đang làm đau đầu  vị Linh mục này.

Thứ ba, bằng mặt nhưng không bằng lòng đã thể hiện rõ thái độ của vị linh mục này trong bài trả lời phỏng vấn RFA. Đặng Hữu Nam dù chấp hành quyết định của bề trên mà trực tiếp là Giám mục Nguyễn Thái Hợp nhưng lại cố tình xuyên tạc đấy là do sự tác động của chính quyền??? Ẩn ý ở đây có thể hiểu rằng, khi mối quan hệ chính quyền và giáo hội đã được cải thiện đáng kể sau vụ thuyên chuyển vừa qua thì nghiễm nhiên “con tốt thí” Đặng Hữu Nam cũng chỉ là nước cờ nhỏ bé trong những toan tính của giáo hội. 

RFA xuyên tạc về quyết định thuyên chuyển Đặng Hữu Nam

Theo quy định hiện hành tại Điều 35 Luật tín ngưỡng, tôn giáo 2016 thì việc thuyên chuyển chức sắc, chức việc, nhà tu hành trong tổ chức tôn giáo được quy định như sau: 

- Tổ chức tôn giáo, tổ chức tôn giáo trực thuộc trước khi thuyên chuyển chức sắc, chức việc, nhà tu hành có trách nhiệm thông báo bằng văn bản đến cơ quan chuyên môn về tín ngưỡng, tôn giáo cấp tỉnh nơi đi và nơi đến chậm nhất là 20 ngày. 

- Ủy ban nhân dân cấp tỉnh có trách nhiệm trả lời bằng văn bản trong thời hạn 30 ngày kể từ ngày nhận được văn bản đăng ký. 

Như vậy, có thể thấy, chính quyền chỉ xác nhận việc thuyên chuyển chứ không có “quyền lực” để thuyên chuyển như Đặng Hữu Nam suy diễn. 

Cái đúng ở đây chỉ là sự đồng tình từ cả hai phía về những sai phạm của Đặng Hữu Nam mà thôi. 

VẪN LÀ CHIÊU TRÒ XUYÊN TẠC CỦA NGUYỄN NGỌC NAM PHONG


Đến hẹn lại lên, vào tối ngày 25/02/2018, "tụ điểm phản động" mang tên Nhà thờ Thái Hà một lần nữa lại rung lên bởi những lời lẽ xuyên tạc của một tên cẩu linh mục, đó là Nguyễn Ngọc Nam Phong (kẻ mà cách đây không lâu nhận được sự phỉ nhổ của toàn thể người dân cả nước bởi bài phát biểu đầy tính xuyên tạc, ngậm máu phun người của mình về ngày 30/4, ngay cả giáo dân của ông ta cũng phải thét lên rằng "Giáo hội công giáo Việt Nam vô phúc khi đã để con cái ma quỷ trà trộn vào hàng giáo sĩ, chúng đã leo cao, luồn sâu vào hàng giáo phẩm của giáo hội. Chúng là ai? Xin chỉ mặt đặt tên, đó là Nguyễn Ngọc Nam Phong và một số ma quỷ đội lốt linh mục khác ở Thái Hà" hay "Phủ nhận công lao cha mẹ là làm con bất hiếu, phủ nhận công lao của cả một thế hệ là làm người bất nghĩa liệu Cha Phong có xứng đáng là người Công giáo hay không?, "Phải chăng đây là tinh thần "đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục đem an hòa vào nơi tranh chấp"...)

Với bài giảng “Công lý - Hòa bình tháng 02 năm 2018” lần này, Nguyễn Ngọc Nam Phong đã xuyên tạc rằng “Yêu Nước không phải yêu Đảng cộng sản, yêu chủ nghĩa xã hội. Chúng ta có thể bình an làm sao được khi mỗi dịp tết về điệp khúc thực phẩm bẩn tràn ngập, chúng ta có thể bình an và tự hào làm sao được khi ô nhiễm môi trường ngày càng thêm trầm trọng, chúng ta bình an làm sao được khi tổ chức y tế thế giới xếp Việt Nam trong tốp 2 bản đồ ung thư thế giới. Chúng ta an tâm làm sao được khi học đường nơi dạy dỗ con cái về đạo đức về kiến thức, về nhân cách làm người thì lại là chứa đầy sự giả dối, bất an và bạo lực. Chúng ta an tâm làm sao được khi nhà lãnh đạo quốc gia không lo cho dân cho nước mà chỉ đấu đá lợi ích phe nhóm, tham nhũng bòn rút tài nguyên thiên nhiên làm của riêng mình. Trước hiện trạng bi đát của đất nước, nhiều người đã nói với chúng tôi rằng, đừng làm gì không thay đổi được đâu. Thiên chúa lại có cách của Thiên chúa, thôi kệ đi cứ cố gắng sống tốt là được...”. Trong đó câu “Yêu Nước không phải yêu Đảng cộng sản, yêu chủ nghĩa xã hội" được hắn ta nhắc đi nhắc lại nhiều lần như đoạn "Chorus" của bài giảng

Vâng, trăm lời nói hay không bằng một việc làm thiết thực, bởi nói thì dễ, làm mới khó. Vai trò của Đảng Cộng sản Việt Nam đã được chứng minh bằng những trang sử khốc liệt nhất của dân tộc. Có thể nói tại thời điểm Đảng ra đời thì có hàng chục đảng phải khác cũng đưa ra những khẩu hiệu "vì nước, vì dân", thế nhưng rốt cuộc chỉ Đảng Cộng sản Việt Nam mới cùng nhân dân thực hiện ước mở ngàn đời của dân tộc. Còn những thứ mà Nguyễn Ngọc Nam Phong thường ca tụng như nước Mỹ, chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai thì điều mà họ làm được sau những phát ngôn "vì nước, vì dân" không gì khác ngoài những hành động giày xéo dân tộc. Thử hỏi nếu không yêu và tin theo Đảng Cộng sản liệu chúng ta có được đến được bến bờ của độc lập, tự do như hôm nay?

Về các vấn đề về môi trường, thực phẩm... mà linh mục Phong đề cập "điệp khúc thực phẩm bẩn tràn ngập, chúng ta có thể bình an và tự hào làm sao được khi ô nhiễm môi trường ngày càng thêm trầm trọng, chúng ta bình an làm sao được khi tổ chức y tế thế giới xếp Việt Nam trong tốp 2 bản đồ ung thư thế giới". Nếu nói một cách khách quan thì Đảng, Nhà nước đâu chỉ đạo người dân phải buôn bán, sản xuất hàng kém chất lượng mà chính là xuất phát tư tưởng hám lợi, vô đạo đức, chỉ biết mình không biết người của một phận người dân Việt Nam, kiểm soát đâu hết khi hàng rào bảo vệ chỉ là những đường biên giới mềm, nếu bản thân mỗi người dân chúng ta ý thức, trách nhiệm được công việc mình làm thì có lẽ "kẻ thù" muốn hại cũng khó. Và thực tế thì ngay cả những nước được Phong hết lòng ca tụng như Mỹ, Phần Lan (Những nước phát triển hơn ta gấp nhiều lần, nhất là Hoa Kỳ, có hàng trăm năm để phát triển, để đúc rút kinh nghiệm) thì tỉ lệ ung thư cũng đâu kém cạnh. Cái gốc của vấn đề không phải ở Chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản mà chính là xuất phát từ đạo đức của người dân. Còn rất nhiều vấn đề mà Nguyễn Ngọc Nam Phong nhắc đến nhưng tất cả cũng chỉ toát lên tính quy chụp "nhất định Đảng Cộng sản Việt Nam, chủ nghĩa xã hội phải xấu" của vị linh mục này

Nếu thực sự là một công dân tốt, thì thay vì xuyên tạc lịch sử dân tộc, ca ngợi ngoại bang, bôi nhọ Đảng, tiếp tay cho các thế lực thù địch làm hại đất nước thì Nguyễn Ngọc Nam phong sẽ như bao người dân Việt Nam yêu nước khác chung tay khắc phục khó khăn, xây dựng một đất nước Việt Nam ngày càng văn minh giàu đẹp hơn.

NHÂN TÂM

Geneva Summit - “Dấu chân nhân quyền” của Mỹ

Nguyễn Trung Trọng Nghĩa con trai Nguyễn Trung Tôn
“Bá chủ toàn cầu” luôn là một tham vọng được kế truyền qua các đời tổng thống Mỹ. Tuy nhiên, trong bối cảnh chính trị hiện nay, giới cầm quyền Mỹ không thể một lần nữa mang các cuộc chiến tranh đi gieo rắc để thỏa mãn tham vọng của mình như cái cách họ đã từng làm với Việt Nam. Và “trong cái khó ló cái khôn”, họ đã sáng tạo ra cái gọi là “diễn biến hòa bình” để thỏa mãn mưu đồ bành trướng của mình. Với “chiến lược diễn biến hòa bình” giới cầm quyền Mỹ đã thông qua các thủ đoạn hết sức tinh vi, xảo quyệt như “dân chủ, nhân quyền”, tự do tôn giáo”, tự do ngôn luận…để hạ bệ chính phủ một nước mà họ “mong muốn”

Với Việt Nam, Mỹ và đồng minh xác định chiêu bài “tự do, dân chủ, nhân quyền” làm mũi tiến công lợi hại để hạ bệ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chính vì vậy, giới cầm quyền Mỹ đã hướng dẫn, chỉ đạo số phần tử bất mãn, cơ hội chính trị, phần tử phản động đội lốt tôn giáo, “nhà dân chủ”… ở trong nước lợi dụng các quyền tự do, dân chủ để chống phá một cách có hệ thống: từ tư tưởng, tổ chức đến các chủ trương, chính sách, pháp luật cụ thể. Chúng tìm cách bôi nhọ các lãnh tụ, các cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước; phủ định sạch trơn những trang sử vẻ vang và những thành quả cách mạng của nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhằm tập trung vào mục tiêu xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng, lật đổ chế độ XHCN ở Việt Nam. Trước đây, chúng thường đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp năm 1992 xác lập vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Gần đây, chúng tiến thêm, đòi hủy bỏ cả Hiến pháp Việt Nam hiện hành và thay bằng hiến pháp mà chúng dự thảo.

Và để nâng cao hiệu quả hoạt động chống phá thi song hành với hoạt động của các đối tượng trong nước, chính quyền Mỹ đã hỗ trợ số ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn cũ (di tản sang Mỹ sau năm 1975), là những kẻ luôn cay cú với thất bại trước đây và những phần tử thoái hóa biến chất, do bất mãn hoặc cơ hội chính trị mà sống lưu vong để hoạt động chống lại quê cha đất tổ của mình. Đồng thời thành lập, hỗ trợ những tổ chức chính phủ, phi chính phủ ở một số nước phương Tây, mục đích là thông qua những tổ chức “gắn mác quốc tế” này để hỗ trợ đám phản động trong nước vu cáo nhà nước ta vi phạm dân chủ nhân quyền, hình thành nên cách nhìn sai lệch của cộng đồng quốc tế đối về nhà cầm quyền Việt Nam, từ đó tạo nên làn sóng dư luận quốc tế để gây sức ép hạ bệ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.

Chẳng thế mà liên tiếp trong những năm qua, các “tổ chức quốc tế” có dây mơ rể má với Mỹ (Freedom House, Ân xá Quốc tế, human rights watch…) lần lượt đưa ra những bản đánh giá, nhận xét phi thực tế, đầy tính quy chụp về tình hình “dân chủ, nhân quyền” ở Việt Nam. Mới đây, Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc (một tổ chức trực thuộc Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, được duy trì hoạt động chủ yếu bằng nguồn tài chính từ chính phủ Mỹ) đã tổ chức cái gọi là Hội Nghị Thượng Đỉnh cho Nhân Quyền và Dân Chủ, thường gọi là Geneva Summit. Với mục đích được giới thiệu là tạo cơ hội để các nạn nhân của những sự vi phạm nhân quyền lên tiếng trước dư luận quốc tế. Năm 2018, diễn giả đại diện cho Việt Nam là anh Nguyễn Trung Trọng Nghĩa, 23 tuổi, con của Mục Sư Nguyễn Trung Tôn. Ngoài anh Nghĩa, còn có 25 diễn giả khác đến từ 18 quốc gia trên thế giới. Chương trình Geneva Summit 2018 (GS18) bắt đầu vào ngày 19/02/2018 với bài diễn văn khai mạc, ông Hillel Neuer, Tổng giám đốc UN Watch (là tổ chức có có liên kết chặt chẽ với Ủy ban Người Hoa kỳ Gốc Do thái (American Jewish Committee). Hiện thời chủ tịch của UN Watch là cựu đại sứ và đại diện đặc biệt của Hoa Kỳ tại Âu châu Alfred H. Moses) 

Và người được chọn đại diện cho Việt Nam mà không qua bầu bán không ai khác là Nguyễn Trung Trọng Nghĩa, 23 tuổi, con của Mục Sư Nguyễn Trung Tôn (thành viên của tổ chức phản động “Hội Anh em dân chủ”, từng bị tuyên phạt 5 năm tù giam về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” và hiện đang bị bắt, tạm giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”). Vâng, có lẽ không nằm ngoài dự đoán của nhiều người khi nghe tên người “đại diện”, vẫn là câu nói “mõm chó không thể mọc được ngà voi” “Cha nào con nấy”, Nguyễn Trung Trọng Nghĩa đã phọt ra những lời lẽ xảo trá, mà có lẽ hắn đã cất công chuẩn bị bấy lâu:

Nghĩa nói “Tôi có mặt nơi đây hôm nay để kể lại câu chuyện đàn áp các vị lãnh tụ tôn giáo, những người bảo vệ nhân quyền, và cả xã hội dân sự độc lập nói chung tại Việt Nam. Đây là một câu chuyện của một người rất can đảm mà tôi từng được biết. Ông ấy là một mục sư, một nhà hoạt động nhân quyền, và trên hết chính là bố tôi…Tôi khẩn cầu các bạn hãy gióng lên tiếng nói của mình trong vai trò người bảo vệ nhân quyền. Hãy làm áp lực lên chính quyền Việt Nam qua mọi phương cách quốc tế. Kiểm Điểm Định Kỳ Phổ Quát của Liên Hiệp Quốc nên đem những trường hợp này ra để chính quyền Việt Nam không thể tiếp tục nói láo nữa. Họ không thể đàn áp những người yêu nước và những người bảo vệ nhân quyền mà vẫn mong được cộng đồng thế giới hoan nghênh đón nhận. Xin hãy cứu lấy bố tôi đã kiệt quệ tinh thần và thể xác cho lý tưởng tự do và dân chủ…”

Có lẽ với những người không biết đến Nguyễn Trung Tôn thì có lẽ bài phát biểu của Nguyễn Trung Trọng Nghĩa họ sẽ làm họ còn đối với đa phần người dân Việt Nam – những người đã biết và hiểu rất rõ về hành trình tội lỗi của tên phản động Nguyễn Trung Tôn thì cái mà Nghĩa nhận được có lẽ không gì khác ngoài sự khinh bỉ đối với một kẻ “nước mắt cá sấu”

Tình hình “tự do, dân chủ, nhân quyền” của Việt Nam là vấn đề không phải lần đầu tiên được đề cập, phân tích mổ xẻ, vậy nên sẽ là nhàm chán khi tôi nhắc lại ý kiến mọi người rằng Việt Nam là một đất nước mà ở đó quyền tự do của con người luôn được tôn trọng. Tự do hay không tự do, dân chủ hay không dân chủ thì chính người dân Việt Nam – những người được sống và cảm nhận sẽ có câu trả lời chính xác nhất, và câu trả lời đã được thể hiện qua hành động toàn đảng, toàn dân đoàn kết, chung tay xây dựng đất nước.

CBR



27/02/2018

Đinh Văn Minh đang cố tình chia rẽ lương – giáo


Hoa đất 
LM Đinh Văn Minh kích động giáo dân gây rối

Ngày 23/2, giáo phận Vinh lại xuất hiện thêm những phức tạp mới sau khi LM Đinh Văn Minh kích động gần 300 giáo dân cùng gậy, gộc, tuýp sắt, gạch đá... đe doạ tấn công trường tiểu học Diễn Đoài với mục đích gây áp lực buộc nhà trường dạy học mà không muốn đóng phí. 

LM Đinh Văn Minh

Đây là hành vi tiếp nối những sai phạm mà LM Nguyễn Đình Thục và Đặng Hữu Nam gây ra thời gian qua. Phải chăng, ở một giáo phận với quá nhiều những bất ổn đang làm hình ảnh của các vị chủ chăn, đặc biệt là GM Nguyễn Thái Hợp xấu đi nghiêm trọng trong mắt dư luận. 

Quay trở lại quá khứ, đây không phải là lần đầu linh mục Đinh Văn Minh, quản xứ Đăng Cao, xã Diễn Đoài, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An có những hành vi ngông cuồng như vậy. Trước đây vị chủ chăn này đã yêu cầu các phụ huynh là giáo dân không được phép cho trẻ em trong độ tuổi mầm non được đi học. Nay sự việc leo thang khi bắt “nhà trường” không được thu học phí của học sinh và kêu gọi sẽ bỏ học đồng loạt nếu thu phí. 

Cứ ngỡ là mơ, chúng ta đang sống trong một đất nước độc lập, hòa bình lại xuất hiện những mệnh lệnh hết sức phi lý, nếu không nói là phản đạo đức, đi ngược lại với các giá trị truyền thống. LM Đinh Văn Minh vốn được đào tạo từ nhỏ trong từ bậc mầm non đến đại học thuộc hệ thống giáo dục quốc dân (trước lúc học Đại chủng viện) lại có những hành vi hết sức bỉ ổi đến như vậy. 

Thử hỏi, nếu bạn là một giáo dân ở bất kỳ một xứ đạo nào đó, chắc chắn hàng năm các bạn cũng phải đóng góp "tự nguyện" cho các giáo họ, giáo xứ của mình. Số tiền các bạn đóng góp đó thì sẽ được dùng vào việc phục vụ các hoạt động, lễ nghi tôn giáo và phục vụ nhu cầu chung cho giáo hội. Vậy, tôi cũng như nhiều người khác cảm thấy thực sự khó hiểu khi có không ít những linh mục chỉ đạo các bạn "đấu tranh" phản đối việc thu các khoản phí đôi ba chục nghìn để xây dựng nông thôn, xây dựng đường làng, ngõ xóm, hay các khoản phí học đường đơn thuần??? 

Phải chăng, vấn đề “học phí” chỉ là cái cớ để Đinh Văn Minh thể hiện tài “làm loạn” của mình. 


Chưa dừng lại ở đó, Đinh Văn Minh tiếp tục ngang ngược, ngông cuồng.Cụ thể, tuy được nhân dân trong vùng nhiều lần động viên, giải thích, thuyết phục từ bỏ ngay hành động bất chấp pháp luật, coi thường cộng đồng, LM không những không sửa mình, sống tự tế đạo đức hơn mà còn bố láo xây dựng Barie riêng, cạn trở giao thông liên thôn, treo cờ vatican mà không thấy bóng cờ Tổ Quốc...

Phải chăng hắn đang muốn dùng thần quyền, giáo lý để ru ngủ giáo dân, lập khu tự trị riêng cho người Công giáo trên địa bàn? 

Xâu chuỗi sự việc có thể nhận thấy, LM Đinh Văn Minh đã có sự chuẩn bị từ trước khi ngông cuồng có các hành động gây rối trật tự công cộng, chia rẽ đoàn kết lương giáo? Và cũng chỉ tội nghiệp cho những giáo dân mù quáng, các em học sinh bị gieo rắc bởi tư tưởng cực đoan của vị chủ chăn này mà thôi.



Rận chủ cắn xé nhau đầu năm mới

Hoa đất 

Một năm trôi qua với nhiều toan tính và dự định bất thành của phong trào dân chủ: Tình hình chính trị - xã hội ổn định Việt Nam tiếp tục có bước phát triển vững chắc, quan hệ đối nội đối ngoại được nâng tầm, an ninh quốc phòng đưcọ giữ vững… Đặc biệt là số “rận chủ” nhập kho ngày càng nhiều đang khiến tương lai của phong trào này thêm phần mịt mù. 

Tô điểm thêm cho bức tranh ảm đạm trên là những mâu thuẫn, đấu đá trong nội bộ phong trào này. Năm mới từ nước Mỹ xa xôi, Tạ Phong Tần và Hải Điếu Cày lại có dịp cắn xé nhau trên diễn đàn. Lý do đơn giản cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà đôi bạn già từng là chiến hữu vạch mặt nhau cho bàn dân thiên hạ được thấy. 

Hải Điếu cày và Tạ Phong Tần ngày còn mặn nồng

Cụ thể nội dung của những bức xúc mà Tạ Phong Tần dành cho Hải Điếu Cày được thể hiện: 

Tôi không muốn nói nhiều về chuyện đời tư của ông, đó là quyền của ông. Nhưng cần phải nói một lần, để ông đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác. Mà ông có biết rằng các anh chị em CLB Nhà báo tự do người ta rời bỏ ông vì: 

1-2- Ông độc tài, độc đoán, tiền bạc thu chi không minh bạch, tự ông thu tiền ủng hộ, tự ông chi, anh em không được quyền biết đến; 

2-2- Ông tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm và coi anh em khác như công cụ để phục vụ cho quyền lợi của cá nhân ông và phe đảng đứng sau ông (trong khi anh em khác là những người độc lập, không tổ chức nào); 

3-2- Ông coi Tạ Phong Tần như công cụ để cho ông và phe đảng hái ra tiền, tìm cách khống chế TPT chỉ được quyền nói những điều ông (và phe đảng của ông) muốn TPT nói, đi đến những nơi ông (và phe đảng của ông) muốn TPT đi, gặp gỡ những người ông (và phe đảng của ông) muốn TPT gặp…. 

4-2- Anh em tham gia CLB ở đây (trừ những người mới qua như Trương Quốc Huy, vợ chồng anh UV) đều sống lâu năm ỏ Mỹ và không có ai trở về VN, không có ai bị tai tiếng gì, người ta không muốn bị mang tiếng là thành viên “CLB đĩ đực” nên phải bỏ chạy. Nếu không có anh Thiện Thành khuyên bảo và ngăn cản thì Trịnh Du đã cho ông “lên bàn mổ” vì chuyện trai giái lem nhem, ghen tuông tá lả từ năm 2015 rồi; 

5-2- Ông dùng cái uy thế của ông khi mới qua để đe dọa anh UV (cũng mới qua) phải làm việc không công cho ông để thu tiền, để ông lấy uy với cộng đồng; 

6-2- Anh chị em CLB thấy ông đối xử với Dương Thị Tân, với Tạ Phong Tần mà người ta “tự biết thân phận”. Chị Tân hy sinh cho ông cỡ đó mà ông còn “vắt chanh bỏ vỏ” thì những người khác đối với ông chẳng là cái đinh gì cả; 
http://www.vanews.org/2018/02/ta-phong-tan-to-ong-nguyen-van-hai-ieu.html
Những mâu thuẫn được đẩy lên đỉnh điểm

Đúng là bản chất của những kẻ hám lợi, chống phá Đảng, Nhà nước như Hải Điếu Cày đã bị chính đồng bọn của hắn vạch rõ. Nào là biển thủ công quỹ, vắt chanh bỏ vỏ những người từng cưu mang mình, bồ bịch trái pháp luật, bị cộng đồng Cờ Vàng ở Mỹ cô lập… Tất cả điều này tiếp tục khẳng định rằng, khi bản chất lươn lẹo dối đã đã ăn sâu vào suy nghĩ, Hải Điếu Cày vẫn trượt dài trên con đường tội lỗi của mình. Vì vậy, loại người như hắn lấy đâu ra “chính nghĩa” để hô hào về cái gọi là đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam? 

Điều này một lần nữa khẳng định những nhà rận chủ được xuất khẩu sang Mỹ không dễ dàng để mưu sihnh hàng ngày. Còn nhớ cách đây không lâu, chính Hải Điếu cày tiếp đón Tạ Phong Tần hết sức nồng hậu của khi sang Mỹ. Cử chỉ khoác trên vai lá cờ ba sọc ngay tại sân bay được xem như là động thái đầu tiên để gia nhập đội hình “chống Cộng” tại Mỹ. Đồng nghĩa với điều đó là mọi cử chỉ, hành động, phát ngôn của Tạ Phong Tần đều phải tuân thủ sự chỉ bảo của phe chống cộng tại đây. Chúng nó bảo chửi thì phải chửi, bảo khen chế độ VNCH thì phải khen… Nếu có phản ứng hoặc làm “mất lòng” phe cờ vàng tại đây thì điều duy nhất Tạ Phong Tần có thể tồn tại được ở Mỹ là nhắn nhủ sự cầu cứu từ gia đình tại Việt Nam. 

Nhưng ai nào ngờ, sau phần khởi đầu hào nhoáng đến Mỹ, là sự cạnh tranh gay gắt của đám rận chủ tại đây. Cái loại bám đít ngoại bang, chà đạp lên lợi ích dân tộc chắc chắn sẽ bị trả giá. Mưu sinh tại Mỹ đâu phải dễ như kiểu viết vài bài báo chửi bới chế độ khi còn ở Việt Nam. Cảnh bần cùng cùng những mâu thuẫn của Hải Điếu Cày và Tạ Phong Tần khi sau khi sang Mỹ đã phần nào cho chúng ta biết trước tương lai của phong trào dân chủ Việt. 

26/02/2018

Ủy Ban Cố Vấn thuộc Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc - lũ bù nhìn

4 đặc phái viên Liên Hiệp Quốc lên tiếng về nhân quyền tại Việt Nam
Có những kẻ chuyện đã rõ trắng - đen nhưng vẫn có tình trộn đen làm mù trắng. Câu chuyện tôi muốn nói đến ở đây xoay quanh những kẻ có tên sau: Hoàng Đức Bình, Nguyễn Nam Phong, Nguyễn Văn Hóa, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Tội lỗi của từng kẻ đã rõ như ban ngày:

Đầu tiên là Nguyễn Văn Hóa. Chính hắn ta đã thừa nhận, từ năm 2013 đến năm 2017, Hóa đã lập tài khoản cá nhân trên facebook Nguyễn Văn Hóa (Maria Luygonjaga) để kết bạn, chia sẻ, phát tán bài viết, video, hình ảnh có nội dung tiêu cực, kích động, xuyên tạc sự thật, tuyên truyền các luận điệu phản động trái với đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Việc làm trên của Hóa nhằm mục đích kích động người dân tụ tập biểu tình sau sự cố môi trường biển và tình hình lũ lụt trên địa bàn các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Từ đầu năm 2014 đến tháng 1-2015, Hóa khi vào TP.HCM hoạt động, đã sử dụng Blog “Luoishoa” để đăng tải, phát tán các tài liệu có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; phao tin, bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân...; xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính quyền; gieo rắc sự nghi ngờ, bất mãn, chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Với sự cố Formosa Hóa đã trực tiếp bố trí, dàn xếp quay phim, chụp ảnh, phỏng vấn và đăng tải lên mạng xã hội để kích động người dân tụ tập biểu tình, chống đối chính quyền, Hóa còn chia sẻ, gửi các thông tin, bài viết có nội dung xuyên tạc, chống đối cho các cá nhân thuộc các tổ chức phản động để nhận sự hỗ trợ, cung cấp về tài chính. Bản thân Hóa cũng trực tiếp tham gia tụ tập, biểu tình tại trụ sở Formosa Hà Tĩnh. 

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hoạt động lợi dụng sự cố môi trường biển Formosa để tuyên truyền, kích động biểu tình chống phá chính quyền chỉ là một phần rất nhỏ trong chuỗi hoạt động chống chính quyền nhân dân của thị. Trước đó với tài khoản facebook “Mẹ Nấm”, Quỳnh đã tán phát hàng nghìn trang tài liệu có nội dung sai sự thật, đả kích, nói xấu Đảng và Nhà nước Việt Nam, xuyên tạc lịch sử cách mạng Việt Nam, chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc, qua đó tác động, làm ảnh hưởng tới lòng tin của nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước. Và chính cô ả cũng đã thừa nhận hành vi chống chính quyền nhân dân của mình.

Còn về Hoàng Đức Bình, sau khi cảm thấy Cha Thục không thể cứu mình như lời đã hua thì Bình đã cúi đầu khai nhận toàn bộ hành vi của mình từ trước tới nay, trong đó, Hoàng Đức Bình là thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân, đã tham gia một số tổ chức, hội, nhóm chống đối, mang màu sắc chính trị như nhóm “NoU Sài Gòn”, nhóm “Phong trào Lao động Việt”, thường xuyên đăng tải, chia sẻ trên facebook cá nhân những thông tin, tài liệu truyên truyền nói xấu chế độ, cổ vũ phong trào đa nguyên, đa đảng. Sau sự cố môi trường biển miền Trung với tư cách Phó chủ tịch “Phong trào Lao động Việt” Hoàng Đức Bình đã móc nối với một số linh mục cực đoan, phản động như Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam, Trần Đình Lai, Nguyễn Công Bình để làm “hạt nhân” kích động biểu tình, phá rối an ninh trật tự. Và vụ việc ngày 02/04/2017, Hoàng Đức Bình và Bạch Hồng Quyền (xã An Đố, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam) đã vào kích động giáo dân xứ Trung Nghĩa, xã Thạch Bằng, huyện Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh bao vây, tấn công tổ tuần tra của Công an huyện Lộc Hà và Công an xã Thạch Bằng, làm 01 đồng chí công an bị thương; bao vây, đập phá tài sản nhà trưởng Công an xã Thạch Bằng; kéo giáo dân lên trụ sở Công an huyện và trụ sở Ủy ban nhân dân huyện Lộc Hà gây rối an ninh trật tự… Tiếp đó, ngày 14/2/2017, chính Hoàng Đức Bình đã ngồi trong xe ô tô của Nguyễn Đình Thục để trực tiếp xúi dục và quay phim phát sang cho các tổ chức phản động ở nước ngoài xem Nguyễn Đình Thục kéo giáo dân Song Ngọc gây rối tại Diễn Hồng (Diễn Châu) kích động giáo dân ném đá chống trả lực lượng công an, phá hoại tài sản của nhà nước…

Vậy mà không hiểu vì đâu lũ được gọi là Ủy Ban Cố Vấn thuộc Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc do tên tây lông có tên Baskut Tuncak lại phọt ra những lời rằng "Bỏ tù các người viết blog và những người hoạt động đã dùng các quyền chính đáng của họ để giúp quần chúng biết các vấn đề cần quan tâm về sức khỏe cộng đồng, là không thể chấp nhận được", rồi " “Chúng tôi kêu gọi nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho các ông Hoàng Đức Bình và Nguyễn Nam Phong là những người bị bắt giam vì những nỗ lực của họ giúp tăng nhận thức và bảo đảm nhà máy Formosa gây thảm họa thì phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Nhà cầm quyền phải biết rằng nền kinh tế của Việt Nam khi phát triển nhanh, không được phép đánh đổi nhân quyền, đặc biệt là những ai sống ở các cộng đồng địa phương bị ảnh hưởng cùng người lao động.”Tiếp đến một tên tây lông khác có tên David Kaye (cũng là thành viên của Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc) phọt thêm rằng “Các án tù vừa kể không những vi phạm quyền tự do phát biểu của cá nhân mà còn làm suy giảm quyền đón nhận các thông tin cốt yếu về môi trường bị nhiễm độc cũng như tranh luận về giải pháp đối phó tốt nhất, và trên hết, buộc những kẻ gây ra thảm họa phải chịu trách nhiệm”

Tôi phải dùng từ "phọt" ở đây, bởi chỉ có ngôn từ đó mới thể hiện được sự hôi thối, khinh bỉ, bốc mùi... với những phát biểu trên. Tôi thắc mắc không biết trong hai vị (David Kaye, Baskut Tuncak) đã từng đặt chân đến Việt Nam chưa? đã được sống và chứng kiến trong khoảng thời gian xảy ra sự cố chưa? được nghe tâm tư của người dân trên khắp 4 tỉnh chịu ảnh hưởng bởi sự cố chưa? Hay cũng giống như thành viên của các tổ chức quốc tế giả cầy khác, như những con ếch ngồi đáy giếng, chỉ chờ đám rận chủ khạc ra những thông tin nào thì các vị liền cuốn gói ném vào những bản "lên tiếng" của mình. Và trường hợp ngay cả khi các vị không được sang, hóng hớt, thì các vị cũng phải biết tôn trọng chứng cứ khách quan chứ? Các đối tượng đã thừa nhận hành vi phạm tội của mình và có cả clip kèm theo, được đăng tải đầy rẫy trên mạng, vậy mà các vị như cố tình đui mù không thấy?

Phải khẳng định rằng hành động ngớ ngẩn trên của các báo cáo viên đặc biệt về nhân quyền của Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc (LHQ) không những không làm thay đổi được "cục diện", mà trái lại làm người đọc dấy lên nhiều nghi ngờ về tính trung thực, cũng như mục đích chính đằng sau những tuyên bố này.

LÊ PHAN

PHẠM ĐOAN TRANG, NẾU BẮT CŨNG ĐÂU SAI?


Loan báo trên các trang Facebook cá nhân của đám "rận chủ" cũng như các kênh truyền thông thù địch chống Việt Nam như RFA, RFI, VOA... là thông tin về việc một người có tên là Phạm Đoan Trang "bị bắt" (RFA giật title: Blogger Phạm Đoan Trang bị câu lưu vì sách “Chính trị bình dân”; Blogger "điếu cày" (do rận chủ Nguyễn Văn Hải Lập) đăng tin: Sos nhà báo Phạm Đoan Trang bị bắt ngay trước cuộc gặp với tổng thống Mỹ Obama; Chantroimoimedia tung tin: Nhà báo Đoan Trang bị bắt cóc...)

Vậy thực hư như thế nào? Phạm Đoan Trang là ai? Có bị bắt thật hay không?

Theo một số thông tin mà chúng tôi thu nhận được thì việc Phạm Đoan Trang có mặt tại cơ quan chức năng (Cơ quan ANĐT) là có thực, tuy nhiên đó không phải là bắt, bắt cóc hay câu lưu, bởi vào ngày 24/2/2018, Cơ quan An ninh điều tra Bộ công an đã có giấy triệu tập Phạm Đoan Trang để điều tra về hành vi sản xuất, phát tán tài liệu tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. Như chúng ta biết, triệu tập và bắt cóc là hai hành vi hoàn toàn khác nhau, bởi bắt cóc là một hành vi vi phạm pháp luật, ấy vậy mà đám rận liên tục tung tin rằng Phạm Đoan Trang bị bắt cóc, đây rõ ràng là một hành động vu khống, hành động cho thấy bản chất, xuyên tạcbôi nhọ chính quyền của lũ "rận chủ".

Về "nhân vật chính" Phạm Đoan Trang, một cái tên có thể nói khá hot trong "làng rận chủ Việt". Không phải mê tín, nhưng quả thật những câu ông cha ta đúc rút thì cấm có sai, "nhìn mặt mà bắt hình dong", trong các yếu tố làm nên một cá thể mà cả xã hội phải đề phòng đó là "nhất lé, nhì lùn tam khoang, tứ rỗ" thì Trang thiếu mỗi lé. Vậy nên việc hôm nay có một Phạm Đoan Trang dâm đãng, vô đạo đức, xảo quyệt,..là điều đã được định sẵn. 

Có thể điểm qua một số thông tin về "nhân vật chính" của chúng ta: Phạm Đoan Trang tên thật là Phạm Thị Đoan Trang, sinh năm 1978. Năm 2006, Trang làm cộng tác viên báo Vietnamnet và rồi được đàn anh Mai Phan Lợi (kẻ mà cách đây không lâu bị thu hồi thẻ nhà báo vì có hành vi xúc phạm nghiêm trọng danh dự của Quân đội nhân dân Việt Nam, gây tổn thương sâu sắc đến gia đình, người thân, đồng đội của những cán bộ, chiến sĩ gặp nạn khi đang làm nhiệm vụ; làm tổn hại đến uy tín của đội ngũ những người làm báo) đưa về làm phóng viên báo Pháp luật TP Hồ Chí Minh tại Hà Nội. Từ khi đó, Đoan Trang bắt đầu mon men đến lĩnh vực đấu tranh dân chủ với loạt bài viết có nội dung xuyên tạc, vu cáo, chống Đảng, Nhà nước. Cô ả từng có 9 ngày (từ 28/8/2009 đến 6/9/2009) bị tạm giữ vì dính vào nhóm “Người Việt yêu nước” của Bùi Thanh Hiếu và Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, giúp Hiếu và Quỳnh in áo phông theo đơn đặt hàng của Việt tân. Những năm gần đây, Phạm Đoan Trang nổi lên với các hoạt động dưới mác "dân chủ", "nhân quyền", "môi trường", là thành viên của Hội anh em dân chủ và cũng nổi tiếng với các hoạt động dính líu đến cánh tay nối dài của Việt Tân là VOICE), có thể nói hiếm có hoạt động chống đối nào của đám rận chủ trên địa bàn Hà Nội thiếu sự "góp sức" của thị. Trang cũng từng làm nóng cộng đồng mạng với những hình ảnh chát sex cùng đám bạn tình "rận chủ".

Trên đây là một số thông tin về người mà đám rận cũng như các "tổ chức gắn mác quốc tế" gọi là nhà dân chủ. Và thật sự thì đối với kẻ như Phạm Đoan Trang dù có bị bắt thì cũng đâu có gì bất ngờ, đó chỉ là chuyện sớm muộn, bởi nếu không phải cơ quan chức năng thì chính người dân họ cũng sẽ bắt và xử những kẻ bán nước như cô ả.

LÊ PHAN

XẢ SÚNG - NHÂN QUYỀN Ở ĐÂU TRÊN ĐẤT MỸ


Doanh số bán vũ khí của Mỹ đạt 37,8 tỉ USD năm 2008, chiếm 2/3 tổng doanh số toàn cầu, tăng mạnh so với 25,4 tỉ USD năm 2007. Trong 9 tháng đầu năm 2015, doanh thu bán vũ khí cho nước ngoài của Mỹ tăng 36% lên mức 46,6 tỉ USD, so với mức 34 tỉ USD vào cùng kỳ năm ngoái. Doanh thu bán tên lửa, các loại bom thông minh và đạn dược cho các đồng minh của Mỹ cũng lên mức 6 tỉ USD so với mức 3,5 tỉ vào năm trước đó.

Hiệp hội Súng trường Quốc gia Mỹ (NRA) là một trong các nhóm lợi ích có ảnh hưởng nhất trên chính trường Mỹ - bởi số tiền mà họ sử dụng để vận động các chính khách (Năm 2016, NRA dành 4 triệu USD để vận động hành lang và đóng góp trực tiếp cho các chính khách, dành hơn 50 triệu USD cho vận động tranh cử, bao gồm một khoản ước tính vào khoảng 30 triệu USD để giúp Tổng thống Donald Trump thắng cử. Tuy nhiên, hơn cả các con số đơn thuần đó, NRA đã nổi danh tại Washington như là một thế lực chính trị có thể “tạo dựng hay hạ bệ” các chính khách quyền lực nhất)

Ở các khu vực bầu cử, chính trị gia thường chạy theo nhóm cử tri cốt lõi của họ, những người mà lá phiếu thường bị chi phối bởi những vấn đề nóng như quyền sở hữu súng đạn. Cái giá của việc bỏ qua số cử tri này lại cao hơn rất nhiều so với việc cô lập những người muốn kiểm soát súng đạn, vốn cũng là những người ít đi bầu cử sơ bộ.

Đó có lẽ là những lý do giải thích tại sao dù đã có hàng trăm cuộc biểu tình của người dân diễn ra thì luật cấm súng đạn vẫn không được thông qua (Cuộc biểu tình phản đối tình trạng bạo lực liên quan đến súng đạn và để tưởng niệm các nạn nhân của vụ xả súng tại bang Florida tuần trước với sự tham gia của hàng nghìn học sinh; Trước đó vào ngày 15/7/2017 ở thủ đô Washington D.C, Mỹ, bất chấp thời tiết nắng nóng, hàng ngàn người biểu tình đã đi bộ chặng đường dài 30 km từ trụ sở của Hiệp hội súng trường quốc gia tới Bộ Tư pháp Mỹ, với các biểu ngữ và băng rôn kêu gọi kiểm soát chặt chẽ việc sử dụng súng để ngăn chặn tình trạng bạo lực súng đạn...)

Mặc cho số người chết vì súng đạn tăng nhanh hàng năm. Số vụ xả súng ở Mỹ mỗi năm lớn hơn bất kỳ quốc gia nào trên thế giới bởi trung bình mỗi ngày xảy ra một vụ thảm sát bằng súng. Vụ xả súng ở Las Vegas ngày 1/10 vừa qua là vụ xả súng có thương vong lớn nhất lịch sử nước Mỹ khi có ít nhất 59 người thiệt mạng và hơn 500 người khác bị thương. Theo thống kê, kể từ sau vụ xả súng tại Orlando ngày 12/6/2016 khiến 49 người thiệt mạng, người dân Mỹ đã trải qua 477 ngày đau thương khi xảy ra 521 vụ xả súng khiến gần 600 người thiệt mạng. Từ năm 1966 - 2012, khoảng 1/3 vụ xả súng trên thế giới xảy ra ở Mỹ (Trong đó, Từ năm 2001 - 2013, 406.496 người thiệt mạng liên quan đến tình trạng bạo lực súng đạn ở Mỹ)

Luôn giới thiệu và được đám rận chủ quốc nội ca ngợi là đất nước của sự tự do và dân chủ, thế nhưng tính mạng của người dân Mỹ có lẽ vẫn sẽ tiếp tục bị đe dọa đến chừng nào ngành công nghiệp sản xuất, buôn bán vũ khí của Mỹ không còn đóng góp phần lớn cho nền kinh tế già cỗi của quốc gia này và điều đó như nhiều người biết có lẽ sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

CBR

25/02/2018

LÀM GIÀU TỪ "LINH MỤC"


Có lẽ nói thì nhiều người sẽ bất ngờ, còn đối với giáo dân nhiều người sẽ không tin thậm chí còn ra sức bênh vực linh mục, rằng cha mình thương con dân không bao giờ có chuyện ăn tiền của con chiên. Nhưng thực tế cho ta thấy rõ điều này, không phải mỗi Nghệ An (nơi xảy ra nhiều điểm nóng Formosa, nơi mà những cái tên như Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam nổi lên hót hòn họt) mà một số địa phận, giáo xứ khác, hiện tượng "chênh lệch giàu nghèo" giữa cha và con chiên đang hiện rõ mồn một. Tôi từng được chứng kiến một bà cụ tuổi đã ngót nghét 70, cụ có một căn nhà lụp xụp, một chiếc giỏ xách cũ kĩ được quấn dây chằng chịt vào những vết đứt, thứ mà cụ vẫn dùng nó để đi chợ hàng ngày, thế nhưng vào dịp linh mục kêu gọi giáo dân đóng góp tiền để xây dựng nhà thờ thì cụ vẫn không phải là trường hợp ngoại lệ, còn nhớ cụ phải gánh lên thân già một số tiền có lẽ không hề nhỏ đối với một người ở cái tuổi gần đất xa trời (3 triệu đồng). Và kết quả sau khi nhà thờ được khánh thành thì vị linh mục cũng đã đổi luôn cho mình từ một con xe cũ kĩ sang một xế hộp hạng sang, chưa kể người thầu xây dựng công trình nhà thờ đó lại là họ hàng của vị linh mục. Chúng ta nghĩ sao khi Cha - người có trách nhiệm, bổn phận săn sóc, nâng đỡ con chiên lại có của ăn của để trong khi đó Con chiên lầm lũi, chật vật với cuộc sống mưu sinh.

Quay trở lại điểm nóng Nghệ An, chúng ta đến giáo xứ Phú Yên và giáo xứ Song Ngọc nơi có linh mục Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam cai quản. Cuộc sống con dân đâu khấm khá hơn khi các vị về, vẫn còn đó đầy rẫy những căn nhà lụp xụp, những hộ giáo dân rơi vẫn nằm trong diện nghèo hoặc cận nghèo. Thế nhưng, đối lập với sự nghèo khó đó là cuộc sống vượt tầm dư giả của các cha (Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam, cha nào cũng xe hơi nhà lầu), vậy số tiền đó từ đâu mà có, trong khi cái được gọi là "lương" cho linh mục không đủ để đưa các cha đến "tầm sống" đó. 

Đặc biệt mới đây, sau khi linh mục Đặng Hữu Nam nhận trát của Toà giám mục thôi giữ chức linh mục xứ Phú yên để lên xứ Mỹ Thành nhận chức linh mục ở đây, thì trong các giấy tờ và sổ sách thể hiện rõ trong hơn 3 năm làm linh mục tại xứ Phú Yên, linh mục Nam đã biển thủ, tư lợi được hơn 13 tỷ đồng. Một con số có lẽ khiến nhiều giáo dân, trong đó có cả những người từng cuồng tín ông ta sẽ phải giật mình. Vậy số tiền đó từ đâu mà có?

Về phía Nguyễn Đình Thục, thì như nhiều người phản ảnh, trong các cuộc biểu tình Thục cầm chịch cách đây không lâu Thục đã định thuê 20 xe ô tô vào Hà Tĩnh (phí trung bình 3 triệu đồng/xe cả đi lẫn về), chưa kể ăn tiêu dọc đường. Khi không thuê được xe, Linh mục Thục kêu giáo dân tự túc phương tiện, cho những người đi bộ 200.000 đồng/người, cho người đi ô tô 1 triệu đồng tiền xăng/xe. Vậy số nguồn tiền đó là từ đâu? Trong khi trước đó (khi Formosa chưa xảy ra) chưa từng nghe tiếng Thục vác tiền giúp đỡ giáo dân, vậy sao nay Thục lại hào phóng đến vậy? hay như các trang báo mạng, cũng như nhiều người dân phản ảnh Thục nhận tiền từ các thế lực thù địch nước ngoài để kích động người dân biểu tình, và khi cuộc biểu tình càng lớn đồng nghĩa với việc số tiền Thục được nhận sẽ càng cao (Nguyễn Đình Thục từng ký nhận gần 7 tỷ đồng từ "nước ngoài")

Đối với người đã quá hiểu rõ bản chất của những tên cẩu linh mục như Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục thì những thông tin trên đây có vẻ sẽ dư thừa. Nhưng đối với những người đã và đang theo Nam, Thục cũng như kẻ linh mục thoái hóa biến chất khác thì đây sẽ là một điểm sáng để từ đó người tự soi vào nhân cách của người mà họ chót tin tưởng, để không mãi ngu muội tiếp tay cho những kẻ làm giàu trên những xương máu của con dân mình, bán rẻ đất nước, gây nguy cho độc lập dân tộc.

NHÂN TÂM

24/02/2018

KHI ĐÃ CÓ "DÃ TÂM"


Có thể nói một khi đã có dã tâm thì người đó sẽ bằng mọi cách, mọi thủ đoạn để thực hiện dã tâm đó. Đám "rận chủ" cũng vậy với dã tâm hạ bệ, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thì chúng đã ra sức tìm mọi cách, tuyên truyền, xuyên tạc để làm giảm niềm tin của quần chúng nhân dân, từ nói xấu lãnh đạo Đảng, Nhà nước, xuyên tạc lịch sử, nói xấu lãnh tụ (chúng phỉ báng Chủ tịch Hồ Chí Minh) đến quy sai phạm của một số cán bộ làm bản chất của chế độ (mặc dù chúng ta biết ở chế độ nào cũng sẽ có người tốt kẻ xấu, kể cả Mỹ - Đất nước chúng hết lòng ca ngợi thì vẫn có những tên tham nhũng khổng lồ, những kẻ băng hoại về đạo đức...). Đối lũ "rận" thì những câu chuyện đơn giản, đời thường nhất cũng nhanh chống được chúng bồi đắp, thêm mắm thêm muối với mục đích làm cho người khác về cho chính quyền

Gần đây nhất là việc chúng thi nhau đào bới hoạt động văn hóa văn nghệ trước tượng đài Lý Thái Tổ kỷ niệm 39 năm cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc (17/2/1979 - 17/2/2018). Đây thực chất là một hoạt động rất bình thường, những tiết mục văn hóa văn nghệ trong các buổi kỉ niệm là hình ảnh mà chúng ta thấy ở nhiều quốc gia, đâu phải mỗi Việt Nam. 

Phụ nữ và nam giới nhảy múa trong buổi lễ kỷ niệm 70 năm Triều Tiên thoát khỏi ách thống trị của Nhật Bản trước chân dung hai lãnh tụ Kim Nhật Thành và Kim Jong Il
Người dân Nga nhảy múa trước Quảng trường đỏ
Thêm vào đó, khu vực tượng đài Lý Thái Tổ cùng với các địa điểm khác ở khu vực Hồ Gươm hay công viên Lê Nin... vốn là những địa điểm công cộng quen thuộc cho các nhóm câu lạc bộ khiêu vũ, lớp dạy khiêu vũ chi phí thấp cho người dân (như CLB Khiêu Vũ Lộc Vừng, CLB Khiêu vũ Hồ Gươm… đều đã hoạt động được nhiều năm), bên cạnh đó đây cũng là nơi vui chơi của trẻ em và người dân xung quanh khu vực. Vậy một tiết mục văn nghệ có gì làm lạ?

Ấy thế đám "rận" lên mạng xuyên tạc ầm ầm rằng: “chính quyền TP. Hà Nội đã xua một loạt quần chúng cao tuổi vào khu vực, ôm eo nhau nhảy múa, khiêu vũ” vào đúng buổi sáng Chủ nhật ngày 17/2/2018 để ngăn cản “những người dân đến tượng đài Lý Thái Tổ thắp hương tưởng niệm liệt sĩ chống Trung Quốc.. chính quyền hèn với Trung Quốc, nhảy múa trên xác chết của liệt sỹ chống Tàu…”

Thực sự nếu không phải là một tâm hồn "phản động" thì không ai có thể tư duy được những điều như vậy. Trong bộ não của những tên bán nước cầu vinh, bợ đít ngoại bang phản bộ dân tộc, cổng rắn cắn gà nhà như chúng thì chẳng ai có thể tốt, kể cả đồng bọn, bởi bản thân chúng xấu xa nên nghĩ ai cũng vậy, luôn có tư tưởng nơm nớp, đề phòng. Nếu chúng thực sự muốn tưởng niệm thì có thể làm vào buổi tối, ngày trước hoặc sau đó, há gì cứ phải lên chùa mới có phật, phật là tại tâm.

LÊ PHAN

ĐẦU NĂM RẬN CHỦ "KIẾM CƠM"


Theo một số thông tin được biết vào hôm mồng 6 Tết, một nhóm người tự nhận là “Đoàn nhân sĩ trí thức Hà Nội” gồm một số gương mặt quen thuộc như TS Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Đăng Quang, Chu Hảo, Bùi Thị Minh Hằng… đã đến thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, TP. Hà Nội để thăm và chúc tết ông Lê Đình Kình và bà Nguyễn Thị Lan.

Dù được che đậy dưới cái tên rất mĩ miều "Tri thức" nhưng thực chất ai cũng biết đây là đám lục lâm thảo khấu, thành phần đa phần là những kẻ vô học, có chăng một số ít có học nhưng cũng như không. Nói vậy bởi nếu "có học" thì không ai lại làm những hành động thất đức, bán nước, phản bội dân tộc như những kẻ này. Khổng tử từng có câu “Hành dĩ hữu sỉ (Thời xưa gọi người trí thức, người có học là sĩ), sử vu tứ phương, bất nhục quân mệnh”. Tức là một người phải chịu trách nhiệm đối với hành vi của mình, có ý thức trách nhiệm, có cảm giác xấu hổ và luôn lo sợ nhân cách, phẩm chất của bản thân mình bị vấy bẩn. Khi bản thân gánh vác trọng trách thì luôn có ý thức bảo vệ lợi ích quốc gia. Bất luận là đi đến địa phương nào thì đều có thể hoàn thành nhiệm vụ mà mình gánh vác một cách tốt nhất. Người như thế sẽ không bao giờ làm ra những việc khiến quốc gia phải hổ thẹn và nhân cách của mình bị xỉ nhục.Đây được gọi là“sĩ”. Thế nhưng đám người trên làm được những gì ngoài những hành vi gây phương hại cho an ninh quốc gia

Một Nguyễn Xuân Diện với hàng loạt bài viết với nội dung chống chính quyền, đặc biệt có những bài viết bôi nhọ Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh tụ thiên tài của nhân dân Việt nam, “Anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới”, với bài viết “40 năm nói láo”, rồi bài viết lăng nhục Đại Tướng Võ Nguyên Giáp khi y dở trò “Bình chọn người trong năm” nhưng lại xếp chung ông với những kẻ phản động…..ngoài ra còn vô số bài vu cáo ….. các lãnh đạo Đảng và nhà nước Việt Nam, hành vi chống chính quyền còn được thể hiện ông ta thường xuyên dẫn đầu và tham hầu hết các cuộc biểu tình(lớn nhỏ) dán mác dân chủ, ủng hộ dân oan,...tại Thủ đô Hà Nội và một số địa phương khác

Hay Nguyễn Đăng Quang, một cựu đại tá Công an thoái hóa biến chất, kẻ thường xuyên có những bài viết sặc mùi phản động, xuyên tạc bản chất và công kích mô hình, tổ chức của hệ thống chính trị và bộ máy nhà nước; mưu toan phủ nhận sự lãnh đạo của Đảng đối với Quốc hội; thổi phồng hiện tượng một số cán bộ, đảng viên tham nhũng, thoái hóa, biến chất; phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Nhà nước và xã hội. Đối với vụ việc Đồng Tâm, Nguyễn Đăng Quang là kẻ cố tình cung cấp những thông tin theo kiểu “cắt xén”, xuyên tạc, bóp méo sự thật, làm cho người đọc tin rằng Chính phủ coi thường, dẫm đạp lên Hiến pháp (Điều 16), không công bằng trong quan hệ với nhân dân trước pháp luật. Y cũng là một trong những "con rận" bắt tay với Lê Đìnhb Kình tích cực kích động người dân gây rối ở Đồng Tâm.

Ngoài ra cũng có thể đến những cái tên khác như GS Chu Hảo (người từng bị một blogger chống cộng nổi tiếng ở hải ngoại có tên Lam Việt, vạch mặt là bất tài vô dụng, lừa bịp kiều bào hải ngoại, tổ chức các cuộc tuần hành chống nhà nước nhưng khoác áo "chống Trung Quốc" hay vì Hà Nội xanh", Vì "môi trường" cũng không thể đi vào chính trị, mà chỉ "là một việc làm bá láp nhằm moi tiền kiều bào ngoài nước chuyển về nuôi một số thành phần gọi là ‘nhà đấu tranh” bịp (vừa bất tài, vừa lười lao động). Hay Bùi Thị Minh Hằng (một ả lưu manh chuyên nghiệp, kiêm chủ chứa mại dâm, một kẻ từng mắng cha chửi mẹ chỉ vì tranh giành đất cát với anh chị em ruột, một kẻ đã từng lập đàn cầu cúng cho Trung Quốc mang quân sang đánh Việt Nam, và kiếm ăn bằng cách gây rối trật tự công cộng)

Nhìn vào lại lịch của các thành viên chúng ta cũng có thể thấy chất lượng "tri thức" nó thuộc thứ bậc nào. Vậy nên chúng ta cũng đoán được mục đích chuyến đi mồng 6 tết của lũ "tri thức" này. Nếu không là kích động gây rối thì cũng bàn mưu chống đối chính quyền để được các thế lực thù địch nước ngoài rót tiền, bởi đã nhắc đến "rận chủ" là nhắc đến những kẻ thất đức, vậy sao có thể có những cử chỉ tình người như "chúc tết" hay thăm hỏi, đối với chúng tất cả chỉ vì tiền, vì tiền có thể làm tất cả



CBR

23/02/2018

BIỂN ĐÔNG - CÁCH ỨNG XỬ CỦA NHỮNG NGƯỜI "CÓ HỌC"


Biển đông là một trong những vấn đề hiện nay thu hút được sự quan tâm của đông đảo người dân trên cả nước. Có thể nói, với dã tâm bành trướng, xây dựng “cường quốc biển” của mình, Trung Quốc đã không ngừng có những hoạt động xâm phạm lãnh thổ, lãnh hải, đe dọa an ninh quốc gia của nhiều nước từ Đông Bắc Á xuống Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam. Với Việt Nam, chính quyền Bắc Kinh đã có nhiều hành vi vi phạm nghiêm trọng quyền chủ quyền như hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 vào khu vực biển Đông gần quần đảo Hoàng Sa vào ngày 1 tháng 5 năm 2014, xây dựng đảo nhân tạo trên một số thực thể tại quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam hay đơn phương đưa ra lệnh cấm biển...

Trước một kẻ lớn có dã tâm như Trung Quốc, việc chúng ta có những hành động nóng vội, bột phá, có thể là dẫn để lợi bất cập hại, nó có thể là cái cớ để chính quyền Bắc Kinh hoàn thành mưu đồ của mình, cái giá mà ta phải trả cho những hành động thiếu suy nghĩ có thể là sinh mạng của đồng bào, là sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước, vậy nên việc kiên trì đối thoại, giải quyết bằng phương pháp hòa bình, tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của dư luận quốc tế trở thành một cách thức tối ưu. Thế nhưng một bộ phận người dân dường như chưa nhận thức được vấn đề, nghe theo lời kích bác của kẻ xấu rằng chính quyền bán nước cho Trung Quốc, Lãnh đạo Đảng, Nhà nước làm "tôi tớ" cho Bắc Kinh, nhu nhược, chúng ta phải biểu tình để dành lại chủ quyền

Sự thật thì nếu chủ quyền đất nước được giữ vững chỉ với những phương pháp thô sơ như vậy thì có lẽ người dân thế giới đã không đổ máu nhiều đến thế, nhất với một kẻ có dã tâm như Trung Quốc thì điều đó là hoang tưởng. Hơn ai hết, đội ngũ cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta luôn muốn giữ toàn vẹn lãnh thổ, tuy nhiên chúng ta cần phải dùng đầu chứ không phải những cách thức không não như những gì "đám rận" đã làm. 

Và mới đây, qua buổi tiếp xúc giữa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng với cử tri tại Hà Nội thì có lẽ nhiều người cũng đã hiểu được cách "đánh" của Đảng, Nhà nước ta đối với lũ "hán gian". Cụ thể, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khẳng định đây là vấn đề hệ trọng, nhạy cảm, được toàn dân ta và trên thế giới cùng nhiều nước quan tâm. Nó liên quan đến ổn định, phát triển của đất nước trong thời gian tới; liên quan đến độc lập, chủ quyền; liên quan đến việc giải quyết quan hệ giữa ta với Trung Quốc. “Trung Quốc là một nước láng giềng lớn, muốn hay không vẫn phải sống cạnh nhau, không ai chọn được láng giềng. Vậy thì phải xử lý thế nào cho đúng. Việc này không phải bây giờ mới xảy ra, mà trong lịch sử chúng ta đã biết rồi, đã xảy ra nhiều lần rồi. Từ xa xưa cho đến nay, chúng ta luôn phải tìm cách làm sao để chung sống với nhau hòa bình, hữu nghị, hợp tác, phát triển nhưng đồng thời phải giữ vững độc lập, chủ quyền. Cái khó là ở đó...". Vâng, cái khó là làm sao dung hòa những yếu tố trên, làm sao đảm bảo được lợi ích tốt nhất đồng bào, dân tộc.

Xin được lấy một đoạn phát biểu của đồng chí Tổng Bí thư làm câu kết cho vấn đề này "Chúng ta phải xác định đây là việc còn lâu dài, phức tạp, phải rất bình tĩnh, tỉnh táo, kiên quyết, kiên trì, bằng nhiều biện pháp, phát huy sức mạnh tổng hợp. Vì đây là vấn đề cơ bản đụng chạm đến chủ quyền quốc gia. Tổng bí thư cũng lưu ý cần phân biệt rõ nhân dân Trung Quốc và lãnh đạo Trung Quốc, các thế lực có mưu đồ bành trướng, lấn chiếm biển Đông...". Phải khẳng định rằng, Đảng ta với vai trò là đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động đã lãnh đạo nhân dân vượt qua muôn vàn khó khăn để giành được độc lập tự do như ngày hôm nay, vậy nên không có lý do gì để Đảng phải hy sinh thứ độc lập tự do mà phải đổi bằng máu, những cách xử lý mềm dẻo hôm nay không đồng nghĩa với Đảng ta hạ mình, nhu nhược mà đó là cách khôn khéo nhất để có thể đảm bảo lợi ích cao nhất cho toàn thể nhân dân. 

NHÂN TÂM