Bài mới nhất

30/03/2018

VIỆT NAM CỘNG HÒA – NHỮNG KẺ KHÔNG BAO GIỜ LỚN


Lịch sử và thực tại đã chứng minh, dù ngàn năm sau thì chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai và những kẻ bợ đít ngoại bang bán rẻ dân tộc trong chế độ đó vẫn mãi không thể thoát được khỏi cái “vỏ ốc để hèn” của mình để lớn lên.

Từ khi ra đời, chính thể này đã là sản phẩm của một sự áp đặt, ép buộc của chính phủ Mỹ nhằm theo đuổi các mục tiêu phản ánh lợi ích riêng của họ (thị trường Đông Nam Á, gia tăng ảnh hưởng ở vị trí chiến lược, ngăn chặn làn sóng xã hội chủ nghĩa…). Vậy nên sau trận Điện Biên Phủ lẫy lừng năm châu, khi chính phủ Việt Nam dân chủ Cộng hòa yêu cầu một cuộc tổng tuyển cử sòng phẳng trên tinh thần hòa hợp để thống nhất đất nước đang tạm thời bị chia cắt – một cuộc bỏ phiếu để lấy chính tâm nguyện của toàn thể đồng bào dân tộc thì Việt Nam cộng hòa đã nhất định “khước từ”. Kẻ máu lạnh Ngô Đình Diệm đã đã tuyên bố không có tổng tuyển cử gì hết, trắng trợn vi phạm Hiệp định Geneva. Tất cả chỉ vì một lý do duy nhất, đó là chế độ Việt Nam cộng hòa chỉ là chế độ tay sai, vì ngoài bang dày xéo đồng bào dân tộc (, Ngô Đình Diệm đã cho tiến hành “cải cách điền địa” với nội dung ngược với “cải cách ruộng đất” (mục tiêu dân cày có ruộng) mà cách mạng đã tiến hành trước đó; Quân lực Việt Nam Cộng hòa thường khoe là chiến đấu cho tự do. Tuy nhiên quân đội này lại phát xuất từ chính lực lượng ngụy quân đã sát cánh bên quân đội viễn chinh Pháp; Cái gọi là “Cảnh sát Quốc gia” của chế độ ngụy cũng bắt nguồn từ lực lượng cảnh sát và mật thám của Pháp tại Đông Dương từ năm 1946; Trong “cuộc chiến vì tự do”, quân lực Việt Nam Cộng hòa đã sát cánh và tiếp tay cho “ông chủ” của mình là quân viễn chinh Mỹ - những kẻ đã phạm nhiều tội ác phi nhân tính như hãm hiếp phụ nữ Việt Nam, thảm sát dân thường (tiêu biểu có trường hợp Mỹ Lai), sử dụng chất độc da cam, sử dụng bom napalm và các loại bom chùm có sức sát thương tàn bạo…) và nếu thời điểm đó chúng dám bầu cử công khai thì chắc chắn rằng, Chủ tịch Hồ Chí Minh, Đảng Cộng sản Việt Nam – những con người từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ sẽ giành được tới 80% số phiếu

Và như ai đó đã từng nói, nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân, được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm 1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói giọng miền Nam.

Đến nay, sau bao nhiêu năm sống chui rúc ở phương trời tây, thì nhiều kẻ vốn là tàn quân của chế độ Việt Nam cộng hòa thối nát vẫn tìm mọi cách để hạ bệ, lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam. Không phải chúng không nhận ra sự thật chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới xứng đáng lãnh đạo nhân dân, đất nước mà bởi vì với thân phận của những kẻ phản bội, những kẻ cổng rắn cắn gà nhà, mang voi về dày mã tổ thì không một thể chế, một đất nước nào chấp nhận chúng, việc chính quyền Mỹ có chúng “tị nạn” đến ngày hôm nay cũng không phải vì thương xót, mà chỉ vì chúng còn giá trị lợi dụng để phục vụ cho dã tâm “xâm chiếm Việt Nam” của chính phủ nước này. Lúc này, trong đầu của chúng (những kẻ từng đổi lấy xương máu, xác thịt đồng bào dân tộc để lấy sung sướng cho bản thân, những kẻ siêng ăn lười làm, không biết ăn năn hối cải, làm lại cuộc đời) chỉ nghĩ được rằng giúp Mỹ lật đổ Đảng Cộng sản Việt Nam, rồi tiếp tục trở về làm tay là con đường duy nhất trở về với sự “sung túc” trước đó. Chúng không chấp nhận trở về quê hương làm lại cuộc đời như bao người con từng lầm lỗi khác, muốn trở về với vị thể “ngẩng cao đầu” mặc dù bản thân không thể thoát nổi cái hồn những kẻ phản bội. Vậy nên chúng điên cuồng tiến hành các hoạt động chống phá Đảng, Nhà nước. Và những thủ đoạn bẩn thỉu và đê hèn nhất đã được chúng tung ra. Từ việc móc nối với các đối tượng phản động trong nước lợi dụng sai phạm của một số cán bộ để bêu xấu hàng ngũ cán bộ lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lợi dụng các vụ việc phức tạp để xuyên tạc đường lối chủ trương, chính sách của Đảng, đến việc sử dụng các trang mạng để nói xấu Việt Nam, lợi dụng các chuyến đi ngoại giao cấp cao của lãnh đạo Đảng, Nhà nước để tung ra những lời lẽ xuyên tạc hòng làm mất hình ảnh Việt Nam trước bạn bè thế giới…

Mới đây nhất, nhân hội nghị thượng đỉnh Úc – Asean, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc và đoàn cán bộ cấp cao Việt Nam đã chuyến thăm Úc, lũ cẩu nô này lại tiếp tục dở bài cũ thông qua trò biểu tình và kích động biểu tình với những khẩu hiệu xuyên tạc quen thuộc. Những hành động chỉ tìm thấy ở những kẻ tiểu nhân. Tai sao chúng không bằng khả năng, thực lực, tâm huyết, bằng sự chân thành để thu phục lòng dân, bởi nếu vậy thì có lẽ Đảng Cộng sản làm tốt hơn chúng hàng ngàn lần, và họ đã làm trong hàng chục năm qua, và đó lý do chúng phải sử dụng những thủ đoạn bẩn thỉu để hạ bệ Đảng.

Thực ra hành động của chúng cũng không thể làm thay đổi hình ảnh Việt Nam trong mắt cộng đồng quốc tế, bởi nếu đã là những người khách quan thì họ sẽ nhìn vào những gì vào chính quyền Việt Nam đã làm được, còn đối với những người có chủ ý nghĩ xấu Việt Nam thì việc chúng bêu xấu hay không thì nhãn quan của họ vẫn không thay đổi. Vẫn một câu nói truyền thống của người dân Việt Nam, đó là thật vàng không sợ lửa.

CBR

VƯỢNG RÂU VÀ SỰ THOÁI HÓA VỀ NHÂN CÁCH

Nguyễn Công Vượng (Vượng râu)
Câu chuyện một văn nghệ sĩ có tiếng thoái hóa, biến chất, có những hành động đi ngược lại với xu hướng chung của cả dân tộc không phải là điều mới lạ. Thời nào cũng vậy, cũng sẽ đều sinh ra một vài cá thể “nổi tiếng về sự thoái hóa nhân cách”, để rồi người ta lấy đó làm thước đo, căn cứ để tôn vinh những tâm hồn, nhân cách cao đẹp khác. Như một quy luật cân bằng của tạo hóa, nếu xã hội đều là những người tốt thì có lẽ cái tốt sẽ chẳng bao giờ được tôn vinh. Vậy nên, việc điểm thêm một vài “nét xấu - kẻ xấu” cũng có giá trị riêng của nó, nó giúp những “nét đẹp – người tốt” sáng hơn, để rồi người ta soi vào đó mà noi theo.

Trong làng dành hài Việt, bên cạnh những nghệ sĩ tài, đức như Tự Long, Xuân Bắc, Hoài Linh và đông đảo các nghệ sĩ khác thì vẫn có những hạt sạn, những vết dơ làm ô uế hình ảnh của một “nghề công chúng”. Một trong số đó là Nguyễn Công Vượng (hay còn gọi là Vượng râu). Có vẻ việc những đồng kiếm được từ việc “bán nụ cười” đến một cách khá dễ dàng, cộng với sự tung hô một cách thái quá của dư luận đã làm nên ở Vượng Râu một con người tự cao, tự đại. Anh ta từng phát ngôn rằng “bản thân mình chỉ đứng sau 1 người trong số các danh hài đất Bắc; nhiều nghệ sỹ hài miền Bắc diễn xuất "nhạt", dù là có tên có tuổi thì chỉ là tên truyền hình, không phải ở lĩnh vực bán đĩa.” Và ngay lập tức đã nhận được “dạy bảo” từ phía các “anh chị”,bằng những câu nói nhẹ nhàng, thâm sâu nhất (Nghệ sĩ Tự Long “Một người đi bơi ở biển, nếu đủ sức nặng hoàn toàn dìm được cái phao nhỏ; nhưng có ít sức, đừng dại đi dìm một cái săm ôtô. Đó là điều chắc chắn không thể”.”

Và có lẽ cuộc đời Vượng cũng “sang trang” kể từ khi anh cho ra những phát ngôn ngông cuông này. Show diễn của Vượng ít dần, các công ty giải trí, người ta không còn háo hức mời Vượng đi diễn bởi đến cả công chúng, những người từng hâm mô anh cũng không thể chấp nhận những phát ngôn tự cao, tự đại đó. Không ai còn muốn chơi với một “Con ngựa non háu đá”. Vượng đã tự cô lập mình giữa cộng đồng xã hội bằng những phát ngôn ngu dốt. Tuy nhiên việc môt nghệ sĩ nổi tiếng “đơn độc” là miếng mồi mà đám “rận chủ” luôn mong muốn, vậy nên ngay lập tức lũ rận đã lao vào chiếm miếng mồi đó. Và đến hôm nay thì chúng đã thành công khi biến Vượng thành một kẻ chống đối xịn. Giờ đây, nhắc đến Vượng là nhắc đến các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc, bịa đặt (những bản chất cần có của một rận chủ”).

Có thể điểm qua một số hoạt động mang bản sắc “rận chủ” của Vượng: Ngày 7/5/2015 trên trang Facebook cá nhân của mình, Vượng Râu đăng tải bài viết “DLV vong bản – phản quốc – tay sai cho cái xấu” và những ngôn từ được một người từng là nghệ sĩ sử dụng trong bài viết của mình là: “Dì Lìn Vào, Đâm Lòi Vú”, thậm chí, anh ta còn dùng ngôn từ của những kẻ vô học để sỉ nhục những thanh niên yêu nước là “con tinh trùng khuyết tật”… Tất cả chỉ bởi, trước đó ngày 14/3/2015 những thanh niên mặc áo đỏ có hình cờ Tổ quốc họ là sinh viên các trường Đại học ở Hà Nội đã ngăn cản đám dân chủ giả cầy No-U, khi chúng tổ chức biểu tình trá hình tưởng nhớ các liệt sỹ Gạc ma hy sinh ngày 14/3/1988 tại quần đảo Trường Sa mà thực chất buổi tưởng niệm trá hình này là gây rối trật tự xã hội tại thủ đô Hà Nội và kích động người dân tham gia các cuộc biểu tình chống Trung quốc thì ít, chúng chống chính quyền VN thì nhiều; hay việc Vượng Râu không ngại ngần tung ảnh giao du với các “nhà dân chủ” như Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Chí Tuyến, Nguyễn Lân Thắng…trên Facebook cá nhân của mình. Điều đáng xấu hổ khi Vượng Râu ca ngợi Nguyễn Lân Thắng “tôn vinh” kẻ làm ô danh dòng họ Nguyễn Lân. Là người “yêu nước chân thành, có chí khí đấu tranh cho nhân quyền VN”; Vượng cũng từng chập cheng như nhiều con rận khấc “tự ứng cử” vào đại biểu Quốc hội 2016”, tung hô và cổ súy, được các đài, báo nức tiếng phản động như BBC tiếng Việt, RFA, RFI cùng VOA Việt ngữ của Đài tiếng nói Hoa Kỳ; Vượng Râu có rất nhiều bài viết và comment trên các mạng xã hội, công khai tỏ thái độ, quan điểm phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam, chê bai, bôi nhọ Đảng, Nhà nước, vu khống chính quyền “hèn với giặc, ác với dân”, “dâng biển đảo cho giặc”…

Mới đây nhất là vào ngày 25/3/2018, Vượng râu đã xúc phạm anh linh anh hùng dân tộc Võ Thị Sáu: “Võ Thị Sáu là khủng bố và là người có vấn đề về thần kinh, đừng thần thánh hóa”, tương tự như những xuyên tạc để hèn của đám rận về nhân vật anh hùng này. Thiết nghĩ, nếu các cơ quan ban ngành chức năng không sớm vào cuộc và có những hình phạt thích đáng, thì có lẽ vết sẽ đổ của Vượng râu sẽ vẫn tiếp tục trượt dài trong thời gian tới, và chắc hẳn rằng, hình ảnh về những người nghệ sĩ sẽ hoen ố đi rất nhiều trong mắt công chúng bởi những con sâu làm rầu nồi canh này.

Hình ảnh Vượng râu cùng một số "rận chủ"


LÊ PHAN


29/03/2018

CÁCH MÀ NHỮNG “CON CHIÊN NGOAN ĐẠO” CỦA ĐINH VĂN MINH KIẾM CỚ


Đúng là “Cha” nào “con” nấy. Nếu Đinh Văn Minh được biết đến là một kẻ phản động đội lối thầy tu, với những hành động không khác gì phường lục lang, thảo khấu (cấm trẻ em mầm non đi học tại các trường mầm non xã. Thay vào đó là xây nhà giáo lý để bắt các em học ở đó với mức đóng 900 nghìn một tháng. Nhà giáo lý thì chưa xong, các em cần dạy dỗ vẫn phải ở nhà làm gánh nặng cho gia đình. Mọi người cũng nên nhớ rằng, lúc còn quản xứ Yên Hòa ở Thị xã Hoàng Mai, vị linh mục này cũng đã lấy tiền của giáo dân xây 01 nhà máy may để thu lợi bất chính, khi bị giáo dân tố cáo thì Tòa giám mục mới chuyển khỏi địa bàn; Chỉ đạo cái gọi là ban Công lý gồm nhiều thành phần nghiện ngập bất hảo, đứng ở cổng trường ghi tên bất cứ phụ huynh nào đưa con đi học để về bêu xấu trước nhà thờ. Cử ban “Công lý” lên quấy nhiễu nhà trường về các khoản thu trong năm, ảnh hưởng đến tâm lý học sinh và phụ huynh, giáo viên; Bắt mỗi nhà chuẩn bị một tuýp sắt, đến giờ giới nghiêm, cấm lương dân bén mảng vào, sẵn sàng ra tay nếu có vấn đề xảy ra; Sau khi lễ xong, đóng cửa nhà thờ không cho bất kì giáo dân nào về nhằm tận thu quyên góp cho nhà thờ; kêu gọi lập hội cờ vàng (chủ đích cờ ba que của chế độ Việt Nam Cộng hòa tay sai) để chống lại phong trào cờ đỏ của nhân dân yêu nước và thề sống chết với hội cờ đỏ; cố tình san lấp hàng ngàn mét vuông đất nông nghiệp xã quản lý, hàng chục mét kênh tưới tiêu thủy lợi để chỉ làm sân bóng cho giáo dân). Thì số giáo dân, đệ tử cuồng tÍn của ông ta cũng không khác là ao nhiêu

Mới đây, vào ngày 27/03/2018, một số giáo dân xứ Đăng Cao (Diễn Đoài, Diễn Châu) do Đinh Văn Minh cai quản đã lấy cớ “con em mình bị đuổi học để rồi tràn vào trường, vu khống trắng trợn cho rằng "giáo viên trường đã xúi học sinh lương đuổi học sinh giáo không cho học." 

Trong khi trên thực tế, chính số học sinh giáo dân đã không đến trường, hoặc đến lớp nhưng tự ý bỏ về không lý do. Về lại nói lại với phụ huynh là bị cô giáo và các bạn đuổi. (Cuối clip có cảnh đối chất với bạn lớp trưởng minh chứng, sau đó giáo dân đuối lý bỏ về. Số giáo dân này đã chửi Cô giáo hiệu trưởng ngu như bò, về nhà chăn bò, ... dọa đánh đập vỡ mặt một số giáo viên khác. (Có clip đầy đủ minh chứng ở 1 phút 37 giây). Sau đó số giáo dân này đã lên tận lớp học, hiện có hàng chục lớp đang trong giờ học để đòi lôi học sinh lương dân ra để xử lý (video lúc 3 phút 45 giây). Rõ ràng đây là hoạt động kiếm cớ gây chuyện với nhà trường, để rồi từ đó dậu đổ bìm leo vu cáo cho chính quyền chỉ đạo nhà trường làm những hành vi bẩn thỉu đó. Chắc chắn rằng, sau câu chuyện “dối trá” của một học sinh tiểu học là bàn tay của những kẻ mưu đồ và chắc chắn rằng không thoát khỏi chỉ đạo của Đình Văn Minh. Bởi với sự thơ ngây của một bé gái tiểu học thì không thể nghĩ ra được những mưu kế đó

Thêm vào đó, trong Clip có giáo dân nói: Con tôi vào đây học càng ngày càng ngu. (Phút thứ 1p50). Thử hỏi với những bậc phụ huynh suốt ngày kiếm cớ gây chuyện không cho con mình yên ổn học hành, vui chơi như bao bạn bè cùng trang lứa khác như vậy thì lấy đâu ra một bộ não minh mẫn để tiếp thu kiến thức. Tương lai của các em bị chính những bậc sinh thành tước bỏ bởi những suy nghĩ nông cạn và những hành động vô học dưới sự cai trị dẫn dắt của một tên cẩu linh mục. 

LÊ PHAN


SỰ TÂM PHỤC, KHẨU PHỤC CỦA MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Andre Sauvageot (Andre) - cựu đại tá CIA
Không bỗng nhiên, toàn thể nhân dân Việt Nam chọn Đảng Cộng sản mà không phải là Việt Nam cộng hòa hay một Đảng phái bất kỳ, mà bởi, thực tế chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực sự vì quyền lợi của quần chúng nhân dân, vì thế họ cam tâm, tình nguyện bảo vệ và đi theo Đảng, dấn thân vào con đường cách mạng, và họ đã đúng. Quả thật nếu không có Đảng, có Bác thì có lẽ kiếp bùn đen nô lệ vẫn chưa có hồi kết. Chế độ Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm đứng đấu luôn rêu rao vì nhân dân, phụng sự nhân dân (như cách đám “rận chủ” hiện nay đang làm), nhưng những hành động của chúng trên thực tế cho người dân thấy chúng cũng chỉ là lũ chó săn, cẩu nô, tay sai cho địch ám hại đồng bào. 

Tại thời điểm đó, nếu so về thực lực kinh tế, quân sự có lẽ Đảng ta kém Việt Nam cộng hòa nhiều phần (bởi chúng được sự hậu thuẫn từ “bố” Mỹ), thế nhưng cái chúng không có được chính lòng tin của quần chúng nhân dân, thứ quan trọng nhất để duy trì sự tồn tại của một chế độ và cũng là “thứ” đã giúp Đảng Cộng sản Việt Nam đánh bại mọi kẻ thù (trong đó có hai kẻ thù lớn là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ)

Mới đây, Andre Sauvageot (Andre) - cựu đại tá CIA, với những chia sẻ từ những trải nghiệm thực tế của bản thân tại chiến trường Việt Nam, đã tiếp tục cho chúng ta thấy sức mạnh của thứ “niềm tin bất diệt” đó.

Câu chuyện được bắt đầu bằng một lời chào hết sức đặc biệt từ một người từng là đại tá CIA sang tham chiến tại Việt Nam (Andre )“Tôi xin phép được gọi anh là đồng chí vì chỉ có đồng chí mới không phân biệt giới tính, tuổi tác, giàu nghèo, sang hèn, giai cấp. Tôi thích gọi anh là đồng chí bởi bình đẳng. Và với tất cả những ai tại Việt Nam tôi gặp, tôi đều gọi là đồng chí hết”

Sau lời chào “sâu tận đáy lòng” đó, Andre bắt đầu kể: Năm 1964, tôi lúc ấy là đại uý, tôi được cử sang Việt Nam làm chỉ huy đội biệt kích nhảy dù chuyên tìm và tiêu diệt Việt cộng tại bưng biền. Lúc mới sang Việt Nam, tôi tin hoàn toàn vào lời của Chính phủ Mỹ 100% rằng cuộc chiến mà chúng tôi phát động tại Việt Nam là chính nghĩa, rằng Việt Nam cộng hoà với sự trợ giúp đến “tận răng” từ Mỹ sẽ giành chiến thắng. Tuy nhiên, càng đi nhiều, gặp gỡ nhiều người dân và cả nói chuyện với những chiến sĩ phía cách mạng bị chúng tôi bắt thì tôi thấy bản chất cuộc chiến này không phải như chính quyền Mỹ nó. 

Năm 1970, tôi được tham gia một cuộc thí nghiệm của CIA với một cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam bị bắt giữ. Thông tin mà Tổng nha Cảnh sát của chính quyền Sài Gòn lúc đó cho hay, nữ cán bộ này là nhân vật cấp cao. Trực tiếp Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan là Tổng Giám đốc Cảnh sát quốc gia kiêm Giám đốc Nha An ninh Quân đội Việt Nam Cộng hòa, phụ trách Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo (Tướng Loan cũng chính là người rút súng bắn thẳng vào đầu một chiến sĩ biệt động trên đường phố Sài Gòn - PV) tra tấn bà bằng việc đốt cháy đen hai bàn tay và xét hỏi bà liên tục nhưng đều không moi được bất kỳ thông tin nào. 

Cuối cùng, phía Việt Nam Cộng hòa đành giao nữ cán bộ cho CIA để thử nghiệm một phương pháp mới về tâm lý chiến. Cụ thể, phương pháp mà CIA sử dụng là phương pháp nhân đạo, dùng vật chất đối đãi tốt nhằm thuyết phục bà từ bỏ lý tưởng cộng sản. “CIA bố trí cho bà sống tại một biệt thự xa hoa gần sát con đường trung tâm nối Sài Gòn hoa lệ với sân bay Tân Sơn Nhất với kẻ hầu người hạ, chăm sóc đặc biệt. Hằng ngày, những nhân viên CIA rất giỏi tiếng Việt, am hiểu về học thuyết Mác – Lênin và Chủ nghĩa cộng sản nói chuyện liên hồi với bà nhằm “đả thông” tư tưởng. “Sau một thời gian, CIA không thấy hiệu quả nên họ gọi tôi nhập cuộc. Tôi bắt chuyện với bà. Bà cũng trò chuyện lại nhưng là những câu chuyện về gia đình, không liên quan gì tới tổ chức, đồng đội cả. Bà khoe có 2 con trai, một người con là sĩ quan của Giải phóng quân và một người con là cán bộ ngoại giao của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đang công tác tại Liên Xô. Bà cũng khuyên tôi đừng thuyết phục bà vô ích vì không đời nào bà phản bội lại Tổ quốc, quê hương, phản bội lại con mình, phản bội lại lý tưởng mà bà đã dấn thân, lựa chọn” - Andre kể. Khẽ đăm chiêu, Andre nhớ lại: “Tôi đành báo cáo với cấp trên rằng nếu cứ tiếp tục để tôi nói chuyện với bà thì người bị thuyết phục, và người từ bỏ “lý tưởng” là tôi chứ không phải bà ấy”.

“Tôi không thể nào quên câu nói của bà lúc chào tạm biệt tôi: “Có thể ngày mai tôi không được gặp các con tôi nữa nhưng tôi không hề tiếc nuối về sự lựa chọn của mình. Các ông sẽ không bao giờ chiến thắng bởi chỉ có Đảng Cộng sản mới là sự lựa chọn của người dân Việt Nam, mới là chính đảng duy nhất huy động được sức mạnh toàn dân tộc. Dẫu có hy sinh thì nhân dân này, đất nước này rốt cuộc sẽ giành được độc lập, tự do…” – Andre kể.

“Sau này, một vị chỉ huy trưởng của Trung tâm Huấn luyện cán bộ của Chính quyền Cộng hoà cũng được vời tới để thuyết phục bà nhưng cũng thất bại. Sau này, qua thông tin tôi được biết, do không moi được bất cứ thông tin có giá trị nên chúng đã xử tử bà” – Andre khẽ chùng giọng. “Các anh thắng là đương nhiên!” 

Theo Andre, năm 1973, ông được điều động làm phiên dịch viên cho tướng Woodward - Trưởng phái đoàn Mỹ trong Ban liên hợp quân sự 4 bên gồm: Việt Nam dân chủ cộng hòa, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Việt Nam cộng hòa và Mỹ họp ở Sài Gòn trong vòng 2 tháng để thực hiện Hiệp định Paris. “Cũng chính trong thời gian này, tôi có dịp trò chuyện với các tướng lĩnh của phía Mặt trận Giải phóng và Việt Nam dân chủ cộng hoà. Những vị tướng này không chỉ giỏi về quân sự mà còn giỏi cả về ngoại giao. Có những tướng lĩnh như vậy, các anh không thắng mới là lạ” - Andre nhận định.

“Tôi còn nhớ như in cuối tháng 3.1973, khi tôi hoàn thành nhiệm vụ tại Uỷ ban Liên hợp quân sự, Tướng John John Wickhan - Phó Trưởng đoàn có hỏi tôi rằng sao suốt 9 năm qua, anh không đòi về? Việt Nam giờ đã có hoà bình, CIA sẽ bố trí cho anh một biệt thự sang trọng giữa trung tâm Sài Gòn hoa lệ, sao anh từ chối? Lúc ấy, như một phản xạ tự nhiên, tôi thẳng thừng: “Chừng nào còn người Mỹ thì Việt Nam làm sao có hoà bình, và cũng sẽ không có cái gọi là danh dự theo như Tổng thống Nixon tuyên bố đâu. Việt Nam cộng hoà sẽ không trụ nổi được. Việt Cộng sẽ thống nhất được Tổ quốc của mình”. Tôi còn nhớ như in ánh mắt đầy giận dữ của Tướng John Wickhan: “Là một sĩ quan Mỹ, sao anh lại có ý nghĩ điên rồ như vậy?”. Sau này khi gặp lại giữa Washington DC, Tướng John Wickhan đã khẽ bảo tôi rằng”: “Andre, anh nói đúng”

Và Andre càng khâm phục về tâm hồn thánh thiện, bao dung của những người đi theo Đảng, được Đảng soi sáng. Ông kể ““Năm 1993, tôi bắt đầu quay lại Hà Nội. Với vốn tiếng Việt của mình, tôi dễ dàng vẫy một “đồng chí” đạp xích lô để vòng quanh Hồ Gươm. Lúc ngồi trên xe, “đồng chí” ấy kể rằng mình lớn lên tại một vùng ngoại ô Hà Nội. Tháng 12.1972, máy bay Mỹ giội bom phá nát xóm nhỏ của gia đình anh ấy và một quả bom đã giết chết mẹ của anh ấy. Thế nhưng, anh ấy vẫn bảo rằng: “Có lẽ, mục tiêu của họ là nhà máy xi măng gần nhà tôi thôi, có lẽ họ không có mục đích giết mẹ tôi…”. “Nghe tới đấy, tôi trào nước mắt anh ạ. Trên thế giới này làm gì có dân tộc nào bao dung và rộng lượng như vậy đâu. Sự thực là bom Mỹ đã giết chết mẹ đồng chí ấy và hàng triệu người vô tội khác. Vậy mà mới chỉ sau chừng ấy năm ngắn ngủi. Chúng tôi – những cựu quân nhân Mỹ thay vì bị đối đãi như kẻ thù thì lại được xem như là khách. Các đồng chí càng rộng lượng, càng tử tế thì chúng tôi lại càng thấy day dứt và có trách nhiệm với từng mảnh đất mà bom Mỹ đã giội xuống”

Có thể nói, có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam.

NHÂN TÂM

28/03/2018

TỪ “ĐỘC LẬP” TRONG “VĂN ĐOÀN ĐỘC LẬP” VÀ TỪ “TỰ DO” TRONG “TỰ DO DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN”

Thành viên "Văn Đoàn Độc lập"

“Văn đoàn độc lập” là một tổ chức bất hợp pháp do Nguyễn Ngọc – một nhà văn thoái hóa biến chất, với những bài viết xuyên tạc lịch sử (về anh hùng Võ Thị Sáu) đã kích chế độ (Nguyễn Ngọc từng nói: “ở xã hội nước ta, các quyền tự do cơ bản của con người bị vi phạm trầm trọng, đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng”) “tự tuyên bố” thành lập vào ngày 3/3/2014. Đây có thể nói là một trong những địa điểm lui tới của những cây bút “chống cộng” khét tiếng như Bùi Chát, Bùi Minh Quốc, Bùi Ngọc Tấn, Dương Tường, Đặng Tiến, Đỗ Lai Thúy, Đỗ Trung Quân, Giáng Vân, Hoàng Hưng, Nguyễn Duy, Nguyễn Huệ Chi, Phạm Đình Trọng, Phạm Xuân Nguyên, Lưu Trọng Văn, Võ Thị Hảo, Vũ Thư Hiên,… và có cả Nguyễn Quang Lập vị thiếu úy Việt Nam cộng hòa từng thổ lộ những lời lẽ ân hận vì đã chống Đảng, Nhà nước theo các thế lực thù địch nước ngoài)

Và một trong những mục tiêu được Nguyên Ngọc giới thiệu khi lập ra tổ chức này đó là Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.”. Những thử hỏi ‘quyền tự do sáng tác” được Nguyên Ngọc và “cộng sự” thể hiện như thế nào? Liên tiếp cho ra đời những bài viết với nội dung nếu không bôi xấu Đảng thì cũng là xuyên tạc lịch sử dân tộc. Cái cách mà những cấ thể trong cái gọi là “Văn đoàn độc lập” thể hiện làm cho người ta nghĩ đến một sự tư do quá trớn theo kiểu thích làm gì thì làm, và tất nhiên những hành động đó không xứng đáng đối với những người được coi là có học

Đây chính là lý do mặc dù Nguyên Ngọc tự tuyên bố thành lập từ lâu nhưng mãi không được công nhận. Như một ai đó đã từng nói, Đảng, Nhà nước không cấm tự do lập hội, thậm chí khuyến khích lập hội để có thể giúp đỡ nhau. Tuy nhiên, những hội nhóm lập ra phải phù hợp với nhu cầu, chuẩn mực, lối sống của nhân dân, không thể để những hội nhóm gây hại cho xã hội tồn tại. Chúng ta không thể lập hội “chơi đá”, hội dùng thuốc lắc, hội mại dâm…bời vì sao? Vì nó không có lợi cho xã hội. Và “văn đoàn độc lập” cũng là một biến thể như vậy. Mặc dù núp dươi cái tên mỹ miều là vậy nhưng lại có những hoạt động cổ súy cho các hoạt động chống chính quyền nhân dân, một số thành viên trong “văn đoàn độc lập” còn có quan hệ móc nối với tổ chức khủng bố Việt Tân (trong đó có Nguyễn Quang Lập), ấy vậy “Việt Tân” mới không ngừng giới thiệu, quảng bá “Văn đoàn” trên các trang Web, Fanpage của mình.

Vậy nên, việc mới đây Ban Tuyên giáo Trung ương đã gửi công văn tới Ban Cán sự Đảng Bộ Giáo dục và Đào tạo đề nghị cơ quan này chỉ đạo Ban Soạn thảo Chương trình giáo dục phổ thông mới thực hiện một số nội dung, trong đó đáng chú ý là việc “rút toàn bộ tác phẩm của các tác giả Tổ chức “Văn đoàn độc lập” ra khỏi Chương trình sách giáo khoa môn học Ngữ văn mới”, là điều không cần phải quá thắc mắc. 

Việc Nguyễn Quang Lập đặt ra 3 câu hỏi: (1). Có công bố chính thức của Đảng và Nhà nước về Văn đoàn độc lập là tổ chức phản động hay không? (2). Đã có văn bản của Nhà nước cấm Văn đoàn độc lập hoạt động không? (3). Một tổ chức không bị cấm hoạt động cũng không bị đảng nhà nước công bố đó là tổ chức phản động thì các thành viên tham gia tổ chức đó có phản động không, có phạm pháp không? Hay Phạm Đình Trọng, một thành viên của Văn Đoàn Độc lập tại thành phố Hồ Chí Minh, nói với VOA rằng việc loại bỏ tác phẩm của các nhà văn tham gia Văn Đoàn Độc lập ra khỏi sách giáo khoa ngữ văn trong nhà trường là “việc làm nhỏ nhen, thiển cận và rất phi chính trị của những nhà chính trị cộng sản.” Xin được lý giải như sau: đối với những tổ chức hại nước hại dân như “Văn đoàn độc lập” thì không cần Nhà nước phải công bố, thông báo thì bản thân người dân cũng hiểu rõ vậy nên khi Ban Tuyên giáo có quyết định này thì đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của quần chúng, dư luận. Và xin được nói thêm việc loại bỏ những tác phẩm này không phải là nhỏ nhen như cách Phạm Đình Trọng đã nói, thậm chí đây còn là một hành động thiết thực, ý nghĩa, đó là giúp dân loại bỏ những văn nghệ sĩ thoái hóa biến chất làm ô uế nền văn học, loại đi những kẻ vì những đồng tiền dơ bẩn của ngoại bang, cam tâm bẻ cong ngòi bút, bán rẻ dân tộc.

Tóm lại, mọi sự tự do dân chủ đều có những giới hạn nhất định để đảm bảo quyền lợi chung cho cả cộng đồng. Cách mà “Văn đoàn độc lập” tư duy về “Tự do, độc lập” chẳng khác gì thứ “tự do, dân chủ” vô lối, bố đời của đám rận chủ.

CBR

CÂU CHUYỆN “BA TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN” PHẢN ĐỐI CHUYẾN THĂM CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Quốc hội Pháp Francois de Rugy
Dân gian vẫn lan truyền nhau câu ngạn ngữ ““Chó sủa thì chó cứ sủa, đoàn người đi cứ đi” để chỉ những kẻ “ghen ăn tức ở” cứ thích “chọc ngoáy” sau lưng người khác, thấy người ta hơn mình là nóng mặt, mặc dù tài, đức không bằng người. có thể nói, bất kỳ người “lữ hành” nào trên con đường đi đến hạnh phúc, thỉnh thoảng cũng phải bị “giật mình” vì tiếng chó sủa. Song, mục tiêu vẫn không đổi, tiếng chó sủa cũng chẳng làm trở ngại gì. Nếu chúng ta có niềm tin, thời gian sau chúng ta sẽ không còn thấy có gì là phiền toái nữa. cũng như lúc trèo núi, ta càng lên cao, người đứng dưới chân núi càng để ý đến ta và càng thấy ta nhỏ hơn. Bởi họ chỉ thấy phía sau lưng, không thấy phía trước vì họ không ở vị trí của ta, trong khi ta chỉ thấy phía trước.

Câu chuyện “Ba tổ chức nhân quyền” lên tiếng phản đối chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng vậy. Những lời chúng phát ra về chuyến thăm của Tổng bí thư chẳng khác gì “chó sủa”. Nói như vậy, quả thật không ngoa chút nào, bởi “ba tổ chức nhân quyền” này là ai?

Đó là “tổ chức phóng viên không biên giới” (RSF) có trụ sở chính ở Pháp, RSF luôn cổ xúy cho "tự do báo chí, tự do ngôn luận" kiểu phương Tây. Vẽ ra mục tiêu, tôn chỉ đẹp như vậy, song trên thực tế thì hoạt động của RSF lại đi ngược hẳn 180o, chẳng vậy mà mấy năm gần đây, dư luận thế giới đồng loạt tố cáo RSF đã bị lũng đoạn trở thành công cụ chính trị mờ ám. Điển hình bắt đầu 6 năm về trước, từ châu Mỹ, nữ nhà báo nổi tiếng Diana Barahona, làm việc cho Hội đồng các vấn đề về Tây Bán Cầu (Council on Hemispheric Affairs - tổ chức chuyên nghiên cứu về chính sách của Mỹ đối với Mỹ Latinh từ năm 1975), đã vạch trần RSF dính líu đến hàng loạt hoạt động nhằm lật đổ Tổng thống Haiti, ông J.B. Aristide trong cuộc khủng hoảng chính trị ở nước này năm 2004. Theo đó, RSF đã nhận thực hiện một "hợp đồng tuyên truyền" (trị giá gần 500.000 USD) tấn công Tổng thống J.B. Aristide là "dã thú của tự do báo chí" để gây áp lực lật đổ ông. Ngay tại Pháp, nơi đóng "bản doanh" chính của RSF, cách đây 5 năm, Thierry Meyssan - Chủ tịch nhật báo Paris và nhà báo Red Voltaire đã tố giác RSF câu kết với "Trung tâm báo chí vì Cuba tự do - CFC" (tổ chức phản động chống Cuba) để thực hiện bản hợp đồng (trị giá 125.000USD), với điều kiện cơ bản phía CFC đưa ra là RSF phải đưa nhiều thông tin sai sự thật để người nước ngoài biết việc "đàn áp nhà báo ở Cuba" và ủng hộ "thân nhân những nhà báo bị bắt giữ". Đối với Việt Nam, chẳng biết những người lãnh đạo RSF đã ký kết với khoản "hoa hồng" cho những bản hợp đồng công kích đơm đặt về tự do báo chí với các thế lực xấu, bọn phản động lưu vong người Việt, các nhân vật chống đối cực đoan ở trong nước là bao nhiêu mà tổ chức này liên tục có những bản phúc trình sai sự thật về Việt Nam

Là “Việt Tân”, với lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, là một tổ chức khủng bố xuyên quốc gia do cựu phó đề đốc ngụy Sài Gòn Hoàng Cơ Minh thành lập và huấn luyện, dưới sự tài trợ của chính phủ Hoa Kỳ trong thời Chiến tranh lạnh và trong thời gian Việt-Mỹ chưa bang giao. Sau khi hai nước bình thường hóa quan hệ, Việt Tân vẫn được chính phủ Mỹ, chủ yếu những thành phần chính trị gia phản động, diều hâu, vẫn còn mang tư tưởng thực dân đế quốc, chống Việt Nam, chống XHCN, hoặc những chính trị gia cơ hội (muốn tranh thủ Việt Tân để lợi dụng chúng vận động kiếm phiếu trong cộng đồng người Việt hải ngoại) trong chính phủ Mỹ tài trợ qua nhiều quỹ khác nhau. Tổ chức khủng bố này hoạt động với chiêu bài “quang phục Việt Nam”, “phục quốc”, “đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền, phú cường cho Việt Nam”. Chúng không dám thừa nhận bản chất khủng bố của mình, mà thường tự xưng, tự phong mình là những “nhà hoạt động nhân quyền”, “nhà dân chủ”, “người bất đồng chính kiến”, “người có quan điểm khác biệt”, “chiến sĩ tự do”. Đây là một trong những tổ chức thường xuyên có hoạt động chống phá Việt Nam (Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là những thành viên đắc lực của tổ chức này.

Và tổ chức thứ 3 với cái tên là ACAT, cũng thuộc dạng ngưu tầm ngưu, mã tầm mã với RSF và Việt Tân. Với những tổ chức thường xuyên có hoạt động thù địch với Việt Nam như vậy thì không quá bất ngờ khi chúng lên tiếng phản đối chuyến thăm Pháp của Tổng bí thư Nguyến Phú Trọng, một chuyến đi mang lại nhiều lợi ích cho nhân dân Việt Nam, như: Thúc đẩy nhanh việc hoàn tất ký kết và phê chuẩn Hiệp định thương mại tự do giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu trong năm 2018, tạo động lực mới cho hợp tác kinh tế, thương mại và đầu tư giữa Việt Nam với Pháp và EU; Chính phủ Pháp tăng cường hỗ trợ, hợp tác trong lĩnh vực đào tạo, tạo điều kiện thuận lợi cho cộng đồng người Việt Nam tại Pháp; Đây cũng là chuyến đi mang lại nhiều bản hợp đồng về kinh tế; và trong chuyến đin Chính phủ Pháp cũng đã khẳng định sẽ thúc đẩy triển khai thực hiện có kết quả các dự án, thỏa thuận giữa hai bên…

Phản đối chuyến đi đã là một hành động bẩn thỉu. Tuy nhiên, chúng càng bẩn thỉu hơn khi đưa những cái tên “nức tiếng” phản động như Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Trung Tôn…vào bản “lên tiếng” của mình, đồng thờiViệt Nam đã vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết, đồng thời vu cáo Việt Nam vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết.

Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

NHÂN TÂM

26/03/2018

TIN MỸ?


Tin vào Mỹ là tin vào những thứ dân chủ nhân quyền được họ tuyên truyền ra rả hàng ngày, nhưng thực tế nó chỉ nằm gọn trên môi của giới cầm quyền. Cuộc chiến chống khủng bố với mục đích được giới thiệu là vì cộng đồng quốc tế, thế nhưng điều chúng ta nhìn thấy là sự tan rã của một số nước không thân và theo Mỹ (những đất nước vốn rất đỗi yên bình, như Iraq, Syria, là hàng triệu triệu người bị chết một cách vô ích (trong đó có cả lính Mỹ), trong khi các đội quân khủng bố không ngừng lớn mạnh, và được “trang bị” những vũ khí hiện đại nhất. Cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa ở Việt Nam với hệ lụy kéo dài mãi tận hôm nay, đó là những nạn nhân “chất độc da cam”, nhưng tự họ phải gánh chịu đau đớn, sống bằng sự cưu mang của gia đình và xã hội thay vì những hành động chuộc lỗi của kẻ đã gieo chất độc đó…

Và ngay trên đất Mỹ “Dân chủ, nhân quyền” ở đâu khi mà mong muốn kiểm soát súng đạn của triệu triệu công dân Mỹ bị chính phủ họ phớt lờ, bởi những khoản lợi nhuận khổng lồ từ ngành công nghiệp này (Con số người chết do súng đạn ở Mỹ tăng nhanh hàng năm, chỉ tính riêng 9 tháng đầu năm 2017 đã có tổng cộng tổng cộng 273 vụ xả súng nhằm giết người hàng loạt với 11.650 người đã chết vì súng đạn, còn trung bình có khoảng có 30.000 người chết vì bạo động súng ống ở Mỹ mỗi năm, tệ hơn là trung bình hơn 2 người ở độ tuổi dưới 18 chết vì súng đạn mỗi ngày). Rồi tình trạng cảnh sát Mỹ bắn chết người vô tội như cơm bữa (The Washington Post cho hay số người bị cảnh sát bắn chết trong 6 tháng đầu năm 2017 bằng với cùng kỳ năm ngoái. Kể từ khi bắt đầu thống kê vào năm 2015, tờ báo này phát hiện số vụ cảnh sát nổ súng nhiều gấp đôi con số Cục Điều tra liên bang Mỹ (FBI) ghi nhận và công bố. Cụ thể, Cảnh sát bắn chết 492 người ở khắp nước Mỹ trong vòng 6 tháng đầu năm 2017). 

Trong số những người bị bắn chết có cả công dân Việt Nam và nhiều nước trên thế giới, họ chết bởi những lý do “đơn giản nhất”. Trường hợp nam sinh gốc Việt bị cảnh sát Mỹ bắn chết ngay trước ngày tốt nghiệp chỉ vì em đang cầm bút (cảnh sát Mỹ nói rằng đó là vì cậu ta sở hữu "vật sắc nhọn”. Mới đây nhất là trường hợp của Steven Nguyễn (23 tuổi), người Mỹ, gốc Việt đã chết dưới họng súng của cảnh sát Mỹ chỉ vì “nghi ngờ” có quan hệ với tội phạm truy nã. Đây chỉ là một trong số hàng ngàn vụ cảnh sát Mỹ bắn chết người vô tội (Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (Mỹ) cho biết, trong giai đoạn 2005 - 2011, hơn 2.700 cái chết do cảnh sát gây ra ở Mỹ được “ém nhẹ” và hợp pháp hóa, chỉ 41 cảnh sát viên bị truy tố, theo AFP.). Có được hệ lụy này là do theo luật Mỹ, việc cảnh sát sử dụng vũ lực làm chết người là hợp pháp khi nghi phạm đe dọa cảnh sát hoặc cộng đồng. Cái ranh giới giữa đe dọa và không đe dọa có thể nói là rất mong manh, và đây chính là lỗ hổng mà giới cầm quyền Mỹ đã cố tình tạo ra để giúp đỡ bảo vệ cảnh sát trong các ca giết dân thường vô tội. 

Đem những sự việc, những con số trên so sánh với Việt Nam có lẽ quá khập khiễng, nếu không nói là không thể so sánh, bởi ở Việt Nam Công an chưa chạm thì nhiều kẻ đã đọc khẩu hiệu quen thuộc “Công an đánh người”, thậm chí một số vừa tấn công lực lượng chức năng vừa hét âm ý “Công an đánh dân”(điển hình như vụ Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục mặc dù huy động giáo dân dùng gạch đá tấn công lực lượng chức năng thế nhưng ngay lập tức lên mạng xuyên tạc “Chính quyền đàn áp tôn giáo”, vụ một số hộ dân Đồng Tâm dưới sự kích động của Lê Đình Kinh đã bắt cóc 20 chiến sĩ cơ động và dọa tẩm xăng đốt, nhưng vẫn kêu rằng “công an đàn áp dân”...). Như vậy, nếu lấy Mỹ là thước đo cho “dân chủ” “nhân quyền thì có lẽ Việt Nam có lẽ đã là dân chủ quá trớn, vậy có nên học cách “cai trị” của Mỹ. Còn nếu nói Mỹ vi phạm nghiêm trọng “dân chủ, nhân quyền” vậy tại sao các tổ chức theo dõi nhân quyền quốc tế chưa một lần đưa Mỹ vào danh sách, còn Việt Nam được họ gán vào như cơm bữa. Rồi những kẻ tự xưng “các nhà dân chủ” phải chăng họ không biết làm phép so sánh để rồi luôn mồm vùi dập Việt Nam và hết lòng ca ngợi Mỹ.

Có lẽ đúng như nhiều người vẫn thường nói, vấn đề “dân chủ, nhân quyền” là điều tệ hại nhất mà chính quyền Mỹ làm được, nhưng họ lại cho mình cái quyền đánh giá tình trạng “dân chủ, nhân quyền” ở “những nước mà họ mong muốn”, thậm chí sử dụng ngón đòn “dân chủ, nhân quyền” để can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác một cách trơ trẽn.

CBR



24/03/2018

KÌNH, CÔNG TÚNG QUẨN

Lê Đình Kình (bên trái) và Lê Đình Công 
“Bẩn” là những gì tôi cảm nhận được về con người của Lê Đình Kình, Lê Đình công qua những hành động của họ suốt thời gian qua. Ngày từ đầu đã là một sự dối trá, lọc lừa. Vào những năm 1980-1990, Bộ Quốc phòng chưa được bố trí vốn để phát triển sân bay Miếu Môn, và cũng do đất đai ở đây nằm trên một số hang động Carste ngầm (hang đá vôi), có nguy cơ sụt lún cần xử lý nên dự án mở rộng sân bay kéo dài cho đến hiện nay. Trong thời gian đó, vì thương dân đói kém nên Ban chỉ huy Lữ đoàn 28 đã đồng ý cho dân Đồng Tâm mượn tạm một số thửa đất mà dự án chưa triển khai để cho người dân có thêm diện tích canh tác, tránh lãng phí đất. Thế nhưng đáp lại tình cảm quân - dân các thế hệ cán bộ xã Đồng Tâm về sau đã biến những thửa đất mượn ấy thành đất nông nghiệp do xã quản lý theo kiểu "cứt trâu để lâu hóa bùn". UBND xã Đồng Tâm đã làm thủ tục "hô biến" đất quốc phòng thành đất thổ cư, đất vườn liền kề; thời hạn sử dụng lâu dài; đất ở cho các hộ.

Ngày 25/7/2017, Thanh tra Thành phố Hà Nội đã tổ chức họp báo công khai, thông báo kết luận Thanh tra toàn diện về việc quản lý, sử dụng và quá trình xử lý đối với diện tích đất khu sân bay Miếu Môn thuộc địa giới xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức. Và không lâu sau đó Cơ quan điều tra Bộ Quốc phòng đã có giấy triệu tập đối với Lê Đình Kinh, Lê Đình Công. Nhận thấy khó có thể thoát tội nên Kình, Công đã nhanh chóng quyết định “Tử thủ”, dựa vào hơi của những người dân nhẹ dạ cả tin để bảo vệ chúng. Lấy lý do chống tham nhũng Kinh, Công đã kéo “nhóm Đồng Thuận” (nơi quy tụ của những kẻ tham nhũng, thành phần chính là con cháu Lê Đình Kình) đến nhà từng người dân dùng những lời lẽ lừa mị để kích động họ, hô hào con em ở trong và ngoài nước về “giữ đất”, tuyên bố “sẵn sàng hy sinh 10 hộ dân Đồng Tâm để giữ đất cho trăm hộ còn lại, vận động cắt máu ăn thề, lừa phỉnh một số hộ dân (các hộ lỡ “mua đất” của Lê Đình Kình) kí vào cái gọi là “Biên bản họp toàn dân xã Đồng Tâm”, tuyên bố sẵn sàng đổ máu, chính quyền công an, quân đội sẽ tan xác, còn một người cũng chiến đấu đến cùng (biên bản tung lên độc 5 chữ ký)…

Đến nay, sau khi đã giở hàng loạt trò mèo thì Kình, Công vẫn không thể “giữ nổi số đất đã hóa giá”, người dân Đồng Tâm – những người bị Kình, Công lừa phỉnh bán đất, rồi lôi kéo họ vào các hoạt động chống đối, đa phần cũng đã nhận thức được không thể cố đấm ăn xôi, không thể dẫm lên sự thật “Đất Đồng Sênh là đất Quốc Phòng”, vậy nên không ít người còn mặn mà với lời lẽ kích động của cha con Lê Đình. Và trong cơn túng quẫn thì Kình, Công đã giở những trò mạt hạng nhất mà ngay đến cả “Đồng đội – Bùi Viết Hiểu” của chúng cũng không thể chấp nhận được, “Công xúi người ném chất thải vào nhà ông Phạm Văn Quang (Phó Chủ tịch HĐND xã); và vào ngày 14/3/2018 Nhóm Đồng Thuận mà trực tiếp là Lê Đình Công chỉ đạo một nhóm người (trong đó có: Lê Thị Loan, Nguyễn Thị Đề, Nguyễn Văn Tuyển) chặn đường và buộc nhân viên vận chuyển rác thải của Công ty TNHH Minh Quân phải chở rác tới đổ trước cổng UBND xã Đồng Tâm (Theo thông tin phản ánh của người dân tại xã Đồng Tâm thì Công ty TNHH Minh Quân trong quá trình thu gom, vận chuyển, xử lý rác đều không đúng quy trình và gây ô nhiễm môi trường xung quanh khu dân cư. Do đó, Lãnh đạo UBND xã Đồng Tâm đã trực tiếp xuống thực địa kiểm tra và xử lý các sai phạm của công ty Minh Quân. Tuy Lê Đình Công đã kích động một số đối tượng cực đoan (đa phần là lũ con cháu tội phạm trong dòng họ Lê Đình) cản trở hoạt động ngăn chặn và khắc phục và xử lý các hành vi vi phạm gây ô nhiễm môi trường của chính quyền xã. 

Hành động kiếm cớ của Kình, Công ngay lập tức nhận được sự phản đối của đồng bọn, bởi đó là những lý do quá trơ trẽn. Điển hình, Bùi Viết Hiểu đã nói rằng “những hành động đó là tiểu nhân, là quá đáng…Lê Đình Công là một thằng bồng bột chỉ biết hành động lỗ mãng, và hô hào như một cái loa cho Nhóm Đồng Thuận mà thôi…Lê Đình Công là thằng hoạt động không biết suy nghĩ”. Có lẽ với một kẻ chống đối có số má như Hiểu thì nhận xét đó không phải xuất phát từ lòng tốt, mà bởi nếu cứ hành động như vậy thì người ta sẽ nhận ra bản chất thật của cả ổ nhóm Đồng Thuận, thực chất cũng chỉ là nhóm lừa lọc, tiểu nhân, bỉ ổi…và đương nhiên là đồng nghĩa với “mất đường sống” (không những không có tiền từ các thế lực thù địch nước ngoài vì đã kích động được người dân gây rối chống chính quyền, mà chúng sẽ bị chính người dân từng chót tin chúng trừng trị).

Tin rằng, tới đây, trong cơn đuối lý, túng quẩn, “ổ nhóm Đồng Thuận” sẽ lại tiếp tục bộc lộ những sơ hở mà qua đó giúp người dân cả nước, đặc biệt là người dân Đồng Tâm nhận ra bản chất thật của chúng.

NHÂN TÂM



DŨNG PHI HỔ “SẢN PHẨM TÂNG BỐC” CỦA RẬN CHỦ

Đối tượng Nguyễn Viết Dũng (Dũng phi hổ)
Tâng bốc là một trong “tuyệt chiêu” được rận chủ sử dụng để lôi kéo những người có thói kiêu ngạo, luôn ảo tưởng về sức mạnh của mình, tự đề cao bản thân… tham gia vào các hoạt động chống chính quyền nhân dân. Với những lời lẽ lừa mị kiểu “với tài của anh (chị) đáng ra phải có những chỗ đứng cao hơn” hay “Cộng sản không phải là môi trường tốt để anh (chị) thể hiện tài năng”…chúng đã đưa họ vào vòng bất mãn rồi chống đối.

Dũng Phi Hổ là một minh chứng rõ nhất cho điều này, sinh ra trong một gia đình thuần nông. Bản thân Nguyễn Viết Dũng là một người rất ham học như bao người con xứ Nghệ khác. Dũng cũng đã từng tham gia cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia và cũng đã đậu vào trường Đại học Bách khoa Hà Nội (năm 2004) với số điểm rất cao (29/30đ). Tuy nhiên, trong suốt mấy năm học ở Hà Nội, y lại có thái độ tự mãn với những gì mình đã làm được, chơi bời lêu lổng, bị các đối tượng xấu dụ dỗ, lôi kéo, cho rằng mình là thiên tài, học hành ở môi trường này không xứng đáng với tầm cỡ của y. Chính những tư tưởng lệch lạc này, y đã bày tỏ thái độ bất mãn trong học hành, thường xuyên bỏ học, nợ môn và cuối cùng y cũng đã bị đuổi học vào năm 2006. Sau khi thất học, Dũng càng được đám rận chú ý lôi kéo, và kể từ đó Dũng ngày càng trượt dài trên vết xe đổ, ngày 2/4/2015 Nguyễn Viết Dũng thành lập "Đảng Cộng Hòa" và "Hội những người yêu quân lực Việt Nam Cộng Hòa". Và với chuỗi hành động chống chính quyền nhân dân của một kẻ bệnh hoạn, tâm thần chính trị đến đáng sợ như vậy thì vào ngày 14/12/2015, Nguyễn Việt Dũng bị khởi tố theo Điều 245 tội Gây rối trật tự công cộng và xét xử 15 tháng tù. 

Thế nhưng, với “phẩm chất tâm thần, ảo tưởng sức mạnh” vốn có thì vừa ra tù Dũng đã công khai treo cờ 3 sọc trên nóc nhà ở quê, rồi cùng đồng bọn lên hang Pác Pó ở Cao Bằng, vào Dinh Độc lập ở TP HCM giơ cờ 3 sọc ra chụp trộm tung lên facebook...Những hành động có thể nói tâm thần, bệnh hoạn. Thế nhưng đối với “Việt Tân” và bè lũ phản động – rận chủ thì nói lại rất có lợi, bởi với chúng miễn là chống Việt Nam, còn ai làm, làm như thế nào là điều chúng không bận tâm? Nhất là trong bối cảnh chẳng ai còn mặn mà với nghề “dân chủ” thì việc có những kẻ như Dũng đã là quá “quý”

Chính vì vậy, Việt Tân tài trợ tiền mua máy tính Latop Apple, điện thoại xịn, flycame và các phương tiện khác có giá trị; tiếp cận những kẻ phản động trên địa bàn...để viết bài, tuyên truyền, xuyên tạc bóp méo sự thật, nói xấu chế độ.

Và đương nhiên, không thể để những thành phần điên loạn mặc sức gây hại cho xã hội, vậy nên vào ngày 27/9/2017, Cơ quan ANĐT tỉnh Nghệ An đã tiến hành bắt khẩn cấp Nguyễn Việt Dũng để điều tra về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Và theo thông tin từ một số trang mạng thì tới đây - ngày 28/3/2018 tới, Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An sẽ đưa bị cáo Nguyễn Viết Dũng (tức Dũng Phi Hổ) ra xét xử về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ luật Hình sự.

Sẽ có một số kịch bản quen thuộc của đám rận chủ xảy ra vào ngày Dũng lên thớt (như biểu tình, kêu gào “thảm thiết” trước cửa tòa án, tung các bài viết với nội dung xuyên tạc lên các trang mạng phản động quen thuộc, nhờ các thế lực thù địch nước ngoài lên tiếng can thiệp gây sức ép…), nhưng cũng sẽ có một kết quả sẽ không bao giờ thay đổi đối với những kẻ phản động mà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga…đã nhận được trước đó.

NHÂN TÂM

RẬN CHỦ “NGƯỢC ĐƯỜNG, NGƯỢC LỐI”

Người lính cứu hỏa bị bỏng nặng trong vụ hỏa hoạn tại chung cư Carina Plaza 
Vụ hỏa hoạn xảy ra tại chung cư Carina Plaza vào lúc rạng sáng ngày 23/3 làm 13 người chết, đang trở thành tâm điểm chú ý của dư luận, người ta nhìn thấy ở đó hai chữ tình người, thấy hình ảnh đẹp của những người chiến sĩ PCCC, họ đã buông thân để cứu lấy hàng trăm mạng người 

"Thương quá. Nhìn bàn tay của anh ấy, chắc phải đau đớn lắm"; "Cảm phục tinh thần làm việc quên mình của các anh. Nhìn bàn tay bỏng nặng mà thấy tội. Các anh đã có một đêm không ngủ, cứu hàng trăm con người thoát nạn khỏi đám cháy"; "Công việc lính cứu hỏa chẳng dễ dàng chút nào, cũng đầy khổ cực và nguy hiểm. Các anh sẽ phải phục vụ nhân dân bất cứ khi nào cần dù đó là ngày đêm, mưa nắng. Nhìn bức ảnh đủ biết các anh đã vất vả, dám hy sinh bản thân như thế nào trong đám cháy...".... là những bình luận bày tỏ sự cảm thông tới các anh. 

Thế nhưng, “rận chủ” - những kẻ luôn tự xưng là những nhà dân chủ, luôn đấu tranh cho quyền lợi của quần chúng nhân dân lại ngược đường, ngược lối với trái tim của triệu triệu đồng bào dân tộc. Không một lợi khen ngợi, cảm thông, ngược lại chúng còn xuyên tạc, xỏ xiên, chê bai, bêu xấu hình ảnh người lính. Rận chủ Đặng Bích Phượng viết: "Trích: người dân phát hiện ra cháy lúc hơn 12 h, đến 2 h chưa thấy mặt PCCC. Cái cảm giác nhìn người ta kêu cứu, nhìn ta nhảy từ các lầu xuống mà không thể làm gì thật đau lòng. Người dân phải tự cứu lấy nhau, nhiều người buộc phải trèo từ các tầng xuống bằng thang hoặc dây tự chế. Và đã có người chết , đến giờ là 13 người, và vô số người bị thương, Vậy mà sáng nay đọc báo đài, các vị nói là sau khi có Thông tin cháy là xuống ngay hiện trường. Thằng phóng viên nào, biên tập nào dám nói vậy tụi bây đúng là vô nhân tính, bao che cho cả lũ làm việc vô trách nhiệm. Chính tôi gọi dt lúc 1h42 phút vì không thấy bóng dáng của một lực lượng chức năng nào, kể cả công an, dân phòng, đến nổi 1 cái loa phát thanh hướng dẫn người dân cách thoát hiểm cũng không có... Hết trích. Mệnh lệnh bằng trái tim khi cần lại ko phát huy". 

Sự thật thì khoảng 1h cùng ngày, đơn vị nhận được tin báo của người dân ở chung cư Carina Plaza nên điều động phương tiện cùng hàng chục chiến sĩ đến hiện trường. "Chúng tôi đi khẩn cấp trong 7-8 phút có mặt ngay hiện trường vụ cháy. Lúc đó nhìn lên chung cư Carina Plaza, đã thấy khói nghi ngút, có tiếng nổ phát ra, tiếng hét của rất nhiều người ở bên trên. Mọi người dùng khăn, điện thoại phát sáng cầu cứu. Do chung cư quá cao, thang không vươn tới nên chúng tôi phải đeo bình oxi, sử dụng bao tay thấm nước để leo lên cứu người (theo lời Đại uý Châu Thanh Quang - đội trưởng Đội chữa cháy quận - một trong những chiến sĩ dấn thân vào đám cháy) 

Cứ cho là đại úy Quang thổi phòng, lừa dối, nhưng còn người dân – nhưng nạn nhân của đám cháy thì sao? Bà Nguyễn Thị Loan (60 tuổi, ngụ chung cư Carina Plaza) cho biết bà vừa đi nước ngoài về đến nhà lúc 6h chiều hôm qua, đồ đạc còn chưa lấy ra khỏi vali thì khuya xảy ra vụ cháy.aTôi nghĩ không còn đường thoát, chắc chết rồi nên tôi đã nhắn tin cho con trai ở Bến Tre, nói lời vĩnh biệt. Tôi ngồi trên tầng 10 nghe tiếng mọi người la hét ở dưới, tìm đường thoát thân. Tạ ơn trên, cả nhà cuối cùng đều được bình an nhờ các anh lính cứu hỏa vào cứu ra". Và con số 34 xe chữa cháy, hơn 200 chiến sĩ đã được điều động đến hiện trường hỗ trợ. Người dập lửa, người giúp đỡ các gia đình thoát nạn từ trên cao... Tất cả đều làm việc với thái độ quên mình, là minh chứng rõ nhất cho sự tận tình, hết mình của những người lính. 

Hình ảnh một người lính cứu hỏa bị bỏng nặng, nhưng “tâm” anh vẫn hướng về người dân đã trở thành hình ảnh đẹp nhất về lòng người, về tình quân dân (Sự việc diễn ra vào 12h trưa ngày 23/3 khi hiện trường bốc cháy trở lại. Người lính cứu hỏa này đang vận hành máy bơm nằm trong hầm Block B của tòa nhà. Vì đứng gần và tiếp xúc trực tiếp nên người này bị bỏng nặng. Sau gần 10 phút anh được hỗ trợ và chở đi cấp cứu. Bạn Nguyễn Lệ Quyên - tác giả bức ảnh kể lại sự việc được chứng kiến: "12h trưa, tiếng hét thất thanh vang lên từ block B của chung cư Carina. Khói bốc lên mù mịt, người dân hốt hoảng ôm con tháo chạy. Từ hướng dưới hầm, một anh chiến sỹ PCCC ôm bàn tay chạy lên, chân trần, người ướt sũng. Tay anh bỏng nặng, da gần như bị lột hoàn toàn. Nhưng anh ngồi đó, rên khe khẽ và đầu thì liên tục hướng về phía tầng hầm đang cháy". Cô gái đã nói với chiến sĩ PCCC đang bị thương: "Anh không ngồi thế này được, phải đi cấp cứu ngay". Anh lắc đầu rồi đứng dậy, vẫy vẫy bàn tay bị bỏng cho bớt đau nhưng mắt vẫn hướng về phía các đồng nghiệp đang xử lý vụ cháy. Sau đó, cô kêu lên: "Có ai chở anh ấy đi cấp cứu giùm với". Chiến sĩ này khều tay cô nói nhỏ: "Chị gỡ áo hộ tôi xem lưng có bị gì không, sao tôi thấy rát quá". Lúc này Lệ Quyên mới thấy tấm lưng anh đỏ rát sau khi chui ra từ hầm giữ xe nóng như chảo lửa.) 

Vậy mà đám rận vẫn có thể mở miêng buông ra những lời lẽ xuyên tạc. Cũng đúng thôi, nếu không xuyên tạc thì đã không phải là rận chủ - những kẻ bợ đít ngoại bang, bán nước hại dân. Đây cũng là một lần để ai đó chưa biết, chưa rõ, chưa hiểu hoặc có thể đã chót tin lời lẽ hoa mỹ , huyền hoặc, lọc lừa của đám rận chủ hiểu hơn về đám cẩu nô này. Hãy xem những gì chúng làm chứ đứng nghe những gì chúng nói, trong sự việc lần này không một nhà rận chủ lao vào cứu người dân, cái mà chúng làm được đó là ngồi xỏ xiên, xuyên tạc. 

LÊ PHAN




23/03/2018

"KHÔNG CHỈ LÀ VIỆC NGUYỄN BÁ ĐĂNG BỊ BẮT"

Đối tượng Nguyễn Bá Đăng
Không phải bỗng dưng mà các kênh có truyền thống chống Việt Nam như BBC Tiếng Việt, RFA, RFI, VOA… cũng như các trang facebook cá nhân của đám “rận”lại đồng loạt đăng tin về việc một cá nhân có tên lạ hoắc (Phạm Bá Đăng) bị công an triệu tập. Tất cả chỉ vì, đối với họ Phạm Bá Đăng là một trong những người cùng “chí hướng”. “Chí hướng” mà tôi muốn nói đến ở đây chính là âm mưu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thay thế vào đó là những đảng phái do chúng lập ra để dễ bề thao túng nước ta

Có thể nói, dù không “nổi” nhưng Nguyễn Văn Đài, Phạm Đoan Trang, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, hay Trần Thị Nga… Nhưng trong bối cảnh “phong trào rận chủ” tan nát như hiện nay (Hàng loạt rận chủ sa lưới mà không thế lực nào có thể cứu vớt, những kẻ có tư duy “làm giàu không khó” đã không còn mặn mà với nghề “dân chủ” bởi cái giá phải đánh đổi có thể là cả cuộc đời trong chốn lao tù…) thì một kẻ “le ve” như Phạm Bá Đăng cũng cần phải được “cứu rỗi”, vớt vát.

Nguyễn Bá Đăng quê ở Hải Dương, là một kẻ tâm thần hoang tưởng, nhưng có lẽ đối với đám rận (nơi quy tụ hàng loạt cái tên tâm thần như Nguyễn Quang A, Nguyễn Mạnh Hùng,…) thì Đăng vẫn là kẻ “có giá”, vậy nên từ lâu chúng đã khai thác triệt để Đăng vào các hoạt động chống chính quyền nhân dân. Kẻ đầu tiên sử dụng triệt để Nguyễn Bá Đăng là “lão thành dân chủ” - Nguyễn Thanh Giang. Nguyễn Thanh Giang giao cho Đăng viết bài cho báo Tổ quốc, thực chất mọi việc đều ra ông ta tự làm, lấy danh nghĩa Nguyễn Bá Đăng cho “đông quân”. Đăng chỉ là chân sai vặt, kiểu in ấn và đi rải Tập san Tổ quốc - một tờ báo lậu. Mục đích của Giang là nếu công an sờ gáy thì đã có Đăng chịu trận. Và những toan tính đó của Giang đã sớm trở thành hiện thực vào tháng 5/2010, khi Đăng bị cơ quan Công an bắt và sau đó bị TAND tuyên 3 năm tù giam vì hành vi phát tán, tàng trữ hàng trăm tài liệu tuyên truyền chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Nhầm tưởng đám rận sẽ tha cho một người tâm thần (một người không nhận thức được hành vi của mình) sau 3 năm ngồi tù. Nhưng không, chúng vẫn chực Đăng ra tù để lại lôi kéo hắn ta vào vòng lao lý. Ngay sau khi Đăng ra tù vào năm 2013 số thành viên của khối 8406 (ổ nhóm của những kẻ phản động) đã tiếp cận Đăng và chúng đã thực hiện thủ đoạn mua chuộc để sớm kết nạp y vào thành viên và giao việc hoạt động. Công việc mà khối (thực chất là một tổ chức phản động) này giao cho Đăng vẫn là những hành vi cũ: biên tập tài liệu, tàng trữ và phát tán các thông tin kêu gọi chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Và đây là nguyên nhân chính dẫn đến ngày 19/3/2018 vừa qua Đăng bị cơ quan Công an có quyết định bắt giữ điều tra. Theo đó, "Ngày 16/3/2018 cán bộ công an bắt quả tang đối tượng Nguyễn Bá Đăng đang tổ chức ghi hình, biên soạn và phát tán tài liệu tuyên truyền chống Nhà nước, vu cáo bịa đặt các thông tin lên mạng xã hội và bị tạm giữ 1 ngày để làm việc. Nguyễn Bá Đăng (Nguồn: FB). Thông qua các chứng cứ mà cán bộ công an thuộc Bộ Công an thu giữ, niêm phong, đối tượng Nguyễn Bá Đăng bị triệu tập đến cơ quan công an huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương vào ngày 19/3/2018 để tiếp tục làm rõ vụ việc".

Tất cả đều có giới hạn, “ngày tàn rận chủ” rồi cũng sẽ đến, chúng lừa người khác được một, hai lần, nhưng không thể lừa mãi được, bởi “sự thật không thuộc sở hữu của cá nhân”, vậy nên sớm muốn toàn thể nhân dân Việt Nam sẽ nhận ra bộ mặt thật của chúng. Những gì chúng làm với Nguyễn Bá Đăng hôm nay không những không cứu vớt được số mệnh của bản thân (kết cục của những kẻ bán nước) mà ngược lại cho người ta thấy chúng đang chết dần, chết mòn trong lo sợ.

NHÂN TÂM

22/03/2018

HOA KỲ VÀ GIẢI THƯỞNG "ANH HÙNG NHÂN QUYỀN"

Đỗ Thị Minh Hạnh
Làm cho đất nước bất ổn về an ninh trật tự, an chính trị, làm cho người dân mất lòng tin vào sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước là điều mà Mỹ và đồng minh cần, để thực hiện được giấc mộng “xâm chiếm Việt Nam” , xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thay thế vào đó là những đảng phải tay chân bù nhìn thân Mỹ (tương tự như chế độ tay sai Việt Nam cộng hòa trước đây) từ đó dễ bề thao túng nước Việt. Và Đỗ Thị Minh Hạnh một trong số nhiều rận chủ có khả năng làm tốt điều đó.

Nhắc đến Đỗ Thị Minh Hạnh là nhắc đến những vụ biểu tình đông người gây rối an ninh trật tự ở các khu công nghiệp. Đám đông đó là ai? Họ biểu tình vì nghe theo những lời dụ dỗ ngon ngọt của Hạnh, mơ hồ trước những thông tin bịa đặt mà Hạnh và đồng bọn đưa ra, tin vào những mục đích được Hạnh ngụy trang một cách khôn khéo. Để rồi sau khi đám đông được giải tán, các đối tượng như Hạnh bắt, xử lý với những chứng cứ thuyết phục từ phía cơ quan chức năng họ mới nhận ra rằng, mục đích chính của những kẻ này đó là kích động công nhân gây rối, rồi có những hành động manh động, quá khích, Hạnh và đồng bọn tính toán rằng với những hành động đó chắc chắn sẽ bị trấn áp, bởi nó vượt quá giới hạn cho phép, và cũng bởi không có lý nào có thể giải thích cho những hành động vi phạm pháp luật đó. Và khi thời điểm số công quá khích bị trấn áp là cơ hội ngàn vàng để những kẻ như Hạnh vu cáo chính quyền đàn áp nhân dân, đàn áp công nhân khi họ đòi những “quyền lợi chính đáng” (thực chất đó là những đòi hỏi quá mức), tiến tới hạ uy tín của Đảng, làm người dân mất đi lòng tin vào chính đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động này.

Và với mưu mô đó, Hạnh và đồng bọn đã gây ra hàng loạt các vụ biểu tình mà đằng sau đó là cả mưu đồ chống chính quyền nhân dân. Đỉnh điểm, đầu năm 2010 nhận sự chỉ đạo của “Ủy ban bảo vệ người lao động Việt Nam” Đỗ Thị Minh Hạnh cùng đồng đảng của mình là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương và Đoàn Huy Tâm đã dùng tiền bạc để mua chuộc, hứa hẹn sẽ đưa ra nước ngoài học tập, lao động; lợi dụng những mâu thuẫn giữa công nhân và lãnh đạo các công ty, xí nghiệp - nhất là các công ty, xí nghiệp vốn nước ngoài để lôi kéo, xúi giục công nhân đình công, biểu tình, bạo loạn ở Trà Vinh, Đồng Nai, TP HCM. Do những hành vi trái pháp luật này, Đỗ Thị Minh Hằng đã bị TAND tỉnh Trà Vinh tuyên phạt 7 năm tù giam. Sau khi ra tù Hạnh một lần nữa chứng minh cho người ta thấy y đúng là một kẻ vào tù ra tội, không biết ăn năn hối cải, không xứng đáng để được tha thứ.

Kể từ khi ra tù thì vẫn dưới danh nghĩa là “bảo vệ, đấu tranh cho quyền lợi của người lao động” Hạnh vẫn tiếp tục “la liếm” tại các công ty, nhà máy để thực hiện các hành vi lôi kéo, kích động công nhân biểu tình, gây rối trật tự công cộng hay vu cáo chính quyền vi phạm dân chủ, nhân quyền nhằm nhận tiền tài trợ từ bên ngoài. Cụ thể vào 2 ngày, 21 và 22/11/ 2015, Hạnh đã vào Công ty TNHH Yupoong Việt Nam (thuộc KCN Lotecco, TP.Biên Hòa, Đồng Nai) để thực hiện hành vi đen tối của mình nhằm kích động khoảng 2000 công nhân gây rối biểu tình.

Với một kẻ chống phá điên cuồng như Hạnh thì một bản án nghiêm khắc (chung thân) là điều người dân Việt Nam yêu nước nào cũng mong muốn. Thế nhưng thật sự sốc khi mà mới đây theo thông tin từ một kênh truyền thông “gốc Mỹ” nổi tiếng “thù địch” với Việt Nam thì “Nhà hoạt động công đoàn và cựu tù nhân lương tâm Đỗ Thị Minh Hạnh được phía Hoa Kỳ vinh danh là nữ anh hùng nhân quyền, nhân tháng tôn vinh phụ nữ…để vinh danh Ngày Phụ nữ Quốc tế năm 2018, Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ bà Melania Trump sẽ tham gia trao giải Phụ nữ Dũng cảm 2018 dự kiến ​​được tổ chức vào Thứ Tư, ngày 21/3 tới đây. Như vậy, tất cả đã minh chứng một điều rằng, tất cả những đồn đoán về việc Chính phủ Mỹ đứng đằng sau hỗ trợ cho các đối tượng phản động trong các hoạt động chống Việt Nam là điều có thật và hoàn toàn có căn cứ. Thế mới biết thế nào là miệng nam mô bụng bồ dao găm. Đằng sau những câu nói xã giao tăng cường, hợp tác, vì quyền lợi của người Việt Nam và những vết dao đâm từ phía sau.


                                                                                       LÊ PHAN


19/03/2018

“LẠC HẬU” – MIẾNG MỒI NGON CHO RẬN CHỦ


Phải thừa nhận thẳng thắn với nhau rằng, nhiều văn bản quy phạm pháp luật của Việt Nam chậm sửa đổi bổ sung, không theo kịp với những biến động của xã hội dẫn đến việc là tạo ra nhiều kẽ hở, và đây chính là những nguồn dinh dưỡng cho các loại tội phạm, chúng triệt để triệt để lợi dụng những lỗ hổng trong pháp luật để làm giàu cho mình. Lấy dẫn chứng trong trường hợp của đám rận chủ. Có lẽ công cụ chính phục vụ cho những hoạt động chống chính quyền nhân của chúng là mạng Internet. Trong khi mà các quốc gia khác đã cho ra những quy định để kiểm soát những luồng thông tin xuyên tạc, bịa đặt độc hại thì ở Việt Nam rận vẫn thoải mái đăng lên những thông tin trên trời dưới đất, vẫn mặc sức thoải mái vu khống Đảng, Nhà nước, bôi xấu hình ảnh Việt Nam trước cộng đồng quốc tế. Không đâu như Việt Nam, quyền tự do dân chủ được đẩy lên mức quá trớn, đó là thoải mái xuyên tạc, chỉ những “ca nặng” mới bị xử lý, còn bình thường bạn có thể chém gió những điều bạn muốn.

Và cũng chính vì đang quen kiếm tiền một cách dễ ợt, không hề bị trừng trị như vậy nên khi Chính phủ ban hành Nghị định số 27/2018/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định số 72/2013/NĐ-CP ngày 15/7/2013 của Chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng, trong đó, bổ sung điều kiện về quản lý nội dung thông tin đối với trang thông tin điện tử tổng hợp, mạng xã hội, thì lũ rận dãy lên như đỉa phải vôi. Chúng cật lực phản động quy định chặt đứt “công cụ kiếm cơm” của chúng.

Lấy dẫn chứng từ lời phát biểu của một số con rận về “biến cố” này. Rận chủ Trương Duy Nhất: nói “Cái ý muốn khống chế mạng xã hội của phía chính quyền thì không cần bàn cãi nữa rồi, lâu nay phía chính phủ Việt Nam luôn muốn khống chế tất cả các mạng xã hội bởi vì mạng xã hội là truyền thông đa chiều nó nói lên tất cả, nó ngược chiều với phía truyền thông nhà nước.” Phụ họa cho Trương Duy Nhất là “thánh ăn vạ” Nguyễn Chí Tuyến: “…mặc dù không thể gây áp lực được trong thực tế nhưng có thể nhà cầm quyền Việt Nam ra nghị định 27 để sử dụng nó như một thứ công cụ về mặt pháp lý, để tròng vào cổ những người yêu chuộng tiếng nói tự do.”

Cái tự do mà lũ rận nói đến ở đây không phải là thứ “tự do” mà tuyệt đại đa số người dân thế giới nghĩ đến mà đó là sự tự do vô kỷ luật, thích làm gì thì làm, kể cả xúc phạm danh dự nhân phẩm của người khác, xuyên tạc bôi xấu Đảng, Nhà nước. Thứ tự do đó có lẽ không tồn tại ở bất kỳ ở một quốc gia nào, kể cả nước Mỹ, nơi mà chúng ca ngợi như thiên đường thì “mọi lời nói của bạn đều là bằng chứng chống lại bạn trước tòa”.

Việc kiểm soát là rất cần thiết, thậm chí đáng lẽ nó phải được làm từ đâu, chứ không phải rơi vào cái cảnh mất bò mới lo làm chuồng như bây giờ. Phải hiểu rằng mọi sự tự do đều có những giới hạn nhất định để đảm bảo quyền lợi chung cho cả cộng đồng, không có thứ tự do vô kỉ, vô cương.

LÊ PHAN

ĐẾN NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ CÒN PHẢI SỢ “RẬN”


Việc đám rận cứ đến ngày 14/3 kéo cổ nhau ra các địa điểm đông người qua lại như Tượng đài Lý Thái Tổ (Hoàn Kiếm, Hà Nội) và Tượng đài Trần Hưng Đạo (Bến Bạch Đằng, Quận 1, thành phố Hồ Chí Minh) đã khá quen thuộc với nhiều người. Tất nhiên, đối với những kẻ nổi tiếng cầm thú như chúng thì mục đích cũng chẳng tốt đẹp gì? Không đời nào một thằng bán nước lại đi tưởng niệm những người lính đã ngã xuống cho độc lập, tự do dân tộc? Sẽ không bao giờ có chuyện đó. Mục đích của cái gọi là “tưởng niệm” này là để người khác chú ý vào những câu chuyện xuyên tạc của chúng. Nội dung của những câu chuyện không gì khác là muốn bôi xấu hình ảnh Đảng, Nhà nước. Chúng tuyên truyền rằng, trong sự kiện Gạc Ma quân đội ta hy sinh vì chính quyền Việt Nam cấm họ nổ súng, cho dù bị quân thù bắn đến chết (Quân thù ở đây chính là Tàu, một trong những thể loại mà người dân Việt Nam chúa ghét). Và nếu thành công, câu chuyện “Gạc Ma” sẽ là bước phụ họa rất tốt cho hoạt động tuyên truyền “Đảng bán nước cho Trung Cộng” mà chúng đã dày công vun đắp từ lâu (nhất là sau sự kiện giàn khoan HD – 981 hạ đặt trái phép vào vùng lãnh hải của Việt Nam).

Sự thật về ngày 14/3 thì không phải như chúng xuyên tạc. Xin được trích lời của một quân nhân, một nhân chứng sống của lịch sử để nói về ngày lịch sử này. Cựu binh Gạc Ma Lê Hữu Thảo nói: Tôi là người trực tiếp dưới đảo Gạc Ma vào sáng ngày 14/3/1988, là tiểu đội trưởng chỉ huy tổ bảo vệ cờ, có 2 khẩu AK 47 . Tôi chưa từng nghe ai lệnh cho tôi là không được nổ súng, và tôi không hề phát biểu về có lệnh hay không có lệnh nổ súng và bằng chứng trong clip vẫn còn đó . Có một số cá nhân phát biểu, viết status, làm thơ nói rằng do có lệnh không được nổ súng nên dẫn đến 64 chiến sĩ ta phải hy sinh. Còn ta nổ súng sau chừng 15 giây thì sự việc như đã xảy ra rồi mà mọi người đã theo dõi bấy lâu nay.Xin thưa với quý bạn bè và các độc giả quan tâm, nếu các bạn tin ở tôi thì tôi nói thêm rằng: Nếu ta nổ súng trước sớm hơn 30 giây thì địch bj tiêu diệt và bị thương thêm vài ba chục tên, còn ta sẽ hy sinh từ con số 64 trở lên. Ở đây, nếu có thì chỉ là không nổ súng trước, bởi mình không bao giờ khiêu khích. Địch đã nổ súng vào đồng đội mình mà lại nói là không cho nổ súng thì không đúng. Không có bất cứ ông chỉ huy nào lại để lính mình làm bia cho quân địch bắn cả.

Thực sự là như vậy, phương châm đấu tranh của ta với một “thằng lớn”, xảo trá luôn tìm cớ gây hấn như Trung Quốc đó là “Bình tĩnh, kiên quyết, khôn khéo xử lý, không nổ súng trước, không mắc mưu khiêu khích của đối phương”. Còn khi chúng đã nổ súng, tức là ta có cớ để đánh trả và chính những người lính của chúng ta đã làm tốt điều đó. Và thực tế nếu như lũ rận tuyên truyền chính quyền cấm bộ đội nổ súng dù bị bắn thì Trung Quốc đã không có 6 lính chết và 18 lính bị thương trong cuộc hải chiến ngày 14/3/1988? Và sau thời điểm xảy ra vụ Gạc Ma chính quyền Việt Nam đã cũng đã liên tục lên tiếng phản đối, lên án hành động ngang tàng này của Trung Quốc (Trong nhiều thư viện vẫn lưu những công văn thể hiện thái độ phản ứng dữ dội của chính phủ Việt Nam tại thời điểm đó. Như vậy không có chuyện chính phủ nước CHXHCN Việt Nam ra lệnh cho các chiến sĩ Gạc Ma không được bắn, một chính Đảng đã không ngại khó, ngại khổ, hy sinh thân mình để dành độc lập tự do tuyệt đối cho dân tộc, đánh bật Tàu, Pháp, Mỹ ra khỏi lãnh thổ thì không một lý do nào để họ nhân nhượng trước một kẻ thù. Đám rận nên nhìn thẳng vào sự thật, đó là chỉ có chế độ Việt Nam cộng hòa tay sai là chế độ duy nhất trong lịch sử dân tộc làm tay sai cho giặc, bán nước, hại dân.

NHÂN TÂM

HUỲNH THỤC VY – HÀNH ĐỘNG CỦA NHỮNG KẺ PHẢN ĐỘNG


Phản động là thuật ngữ dành cho những kẻ có hành động chống đối đảng, Nhà nước, những kẻ bán nước, hại dân, phản bội dân tộc. Và Huỳnh Thục Vy là một trong những kẻ như vậy. Sinh ngày 20/11/1985 tại Tam Kỳ, Quảng Nam, bố Huỳnh Thục Vy là Huỳnh Ngọc Tuấn từng bị bỏ tù 01 năm vì tội chống chính quyền. Vậy nên không quá bất ngờ khi cô ả kế tục sự nghiệp của người bố theo kiểu “cha nào con nấy”. Là bà chủ của cái gọi là “Hội Phụ nữ nhân quyền” (một tổ chức được một số nhân viên sứ quán Mỹ, phương Tây hậu thuẫn để quy tụ lực lượng đấu tranh dân chủ là nữ giới, thúc đẩy phát triển “lực lượng đối lập” vào phái nữ), cô ả là một trong những người được mệnh danh là dùng cả thanh xuân để chống đối (từng tham gia biểu tình chống Trung Quốc tại Sài Gòn, tham gia các khóa huấn luyện xuống đường đấu tranh lật đổ chính quyền Việt Nam kiểu bất bạo động. Huỳnh Thục Vy và gia đình đã bị chính quyền Tam Kỳ, Quảng Nam phạt hành chính trên 260 triệu đồng với hành vi làm ra, tán phát, tàng trữ tài liệu có nội dung chống chính quyền. Cô ta cũng từng bị bắt, xử lý 2 năm tù đối với tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam theo điều 88 – BLHS Bên cạnh đó, cô ả cũng từng thổ lộ rằng“Báo Trẻ bên Texas và báo Việt Luận bên Úc trả cho mình 50 đô cho một bài viết”, tất nhiên đó là những bài viết có nội dung tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước.

Và đỉnh điểm trong chuỗi hành động chống đối của Huỳnh Thục Vy là sự việc mới đây, khi cô ả xịt sơn lê quốc kỳ, kèm theo những lời chửi bới. Đây là hành động xúc phạm quốc kỳ và hơn cả là hành động xúc phạm danh dự của một dân tộc, chỉ có những kẻ phản động mới có thể làm được điều đó, bởi đây không phải là hành động đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, vì lợi ích quốc gia, dân tộc mà là hành động muốn xóa bỏ Việt Nam – cờ đỏ sao vàng trên bản đồ thế giới, xóa bỏ Đảng (Đội tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động). Điều 276 Bộ luật Hình sự năm 1999 sửa đổi bổ sung năm 2009 về Tội xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy Người nào cố ý xúc phạm Quốc kỳ, Quốc huy, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm. Theo quy định trên, tội xúc phạm quốc kỳ, quốc huy là hành vi nhạo báng, xé, đập phá, bôi bẩn, vẽ bậy, làm ô uế, đốt quốc kỳ, quốc huy hoặc các hành vi khác làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự quốc gia. Như vậy hành vi bẻ, xé, quấn cờ vào người đi quậy phá của anh bạn đã cấu thành tội xúc phạm quốc kỳ, quốc huy theo quy định của Bộ luật Hình sự năm 1999 sửa đổi, bổ sung năm 2009. Đối với hình phạt của hành vi này, người phạm tội có thể bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng đến ba năm.

Trước những hành động vô học trên của Huỳnh Thục Vy, cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an huyện Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk ra giấy triệu tập. Tuy nhiên thay vì chấp hành cô ả lại sổ ra những chất giọng xỉa xói, vu khống "Chỉ có một chính thể chuyên bóc lột và ăn cướp của người dân mới dùng tài lực để nuôi những tên du côn ăn không ngồi rỗi chuyên nhục mạ những người bất đồng chính kiến và phá rối những hoạt động online của họ. Cái post về giấy triệu tập lần 2 của mình đã bị report và remove bởi những tên du côn mạng này.”

Đối với những kẻ vô học, có tinh thần chống đối đã ngấm vào máu như Huỳnh Thục Vy thì giả sử có xử cô ta về tội xúc phạm quốc kỳ (với thời hạn giam giữ 3 năm) sẽ không giải quyết gốc rễ được vấn đề. Thiết nghĩ cơ quan chức năng cần đưa thêm những tình tiết tăng nặng như không chịu ăn năn hối cải, tiếp tục có những hành vi chống phá Đảng, Nhà nước, từ đó mà có những hình phạt nặng hơn, nghiêm khắc hơn, đủ để răn đe những kẻ đang có dã tâm bán nước hại dân.

CBR

17/03/2018

MỘT LẦN ĐỂ “NHẬN DIỆN”

Câu chuyện đám tang mẹ có là một trong những chủ đề được đám rận chủ quốc nội và các thế lực thù địch nước ngoài khai thác triệt để thời gian qua. Tất cả ý đồ của chúng đều nhằm xây dựng nên câu chuyện giả tưởng về “triều chính đấu đá” để lừa người đọc, làm cho người đọc “phải thấy” là nội bộ Đảng đang đấu đá, thanh trừ nhau, tờ đó làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, mà khi quần chúng mất lòng tin thì Đảng không có lý do để tồn tại. Vậy là mục đích hạ bệ Đảng Cộng sản Việt Nam thay thế vào đó là những đảng phái do chúng lập ra dưới sự hậu thuẫn của Mỹ và đồng minh, sẽ thành hiện thực. Đồng thời Mỹ cũng thỏa mãn được dã tâm cũng như "nỗi nhục" tại Việt Nam

Thế nhưng, vẫn một câu nói “sự thật không thuộc sở hữu của một cá nhân mà nó thuộc về cả loài người”, và đương nhiên khi nó thuộc tất cả chúng ta thì không ai có thể dấu. Với chùm ảnh dưới đây hi vọng sẽ dập tắt, đạt nát các lời lẽ xuyên tạc trên các kênh thông tin mà "rận chủ" ca ngợi nức lòng và cũng là các kênh thường xuyên có những bài viết vu cáo chính quyền








Còn đây là những lời lẽ xuyên tạc của đám “rận chủ”










Thật ra đến tầm lãnh đạo Đảng, Nhà nước thì người ta không cần sự màu mè phô trương, bởi họ nghĩ rằng tốt hay xấu không thể nói bằng mồm, tất cả phải thể hiện trong từng hành động. Người đời nói cấm sai “đồng tiền càng có giá trị càng ít phát ra tiếng động”. Đối với những kẻ “rận chủ” lại hoàn toàn trái ngược, phải luôn mồm giới thiệu mình là người tốt để hy vọng người ta nghĩ mình tốt, nhưng bất hạnh thay, người đời họ cũng chỉ tin qua những hành động cụ thể và nói đến “rận chủ” thì không gì khác ngoài những hành động bán nước, hại dân. Sự việc này cũng là một khoảng sáng lớn để ta thấy được bản chất của những kẻ “rận chủ”.


LÊ PHAN

DŨNG AXIT - BỊ ĐÁNH CŨNG ĐÁNG


Dũng Axit là biệt hiệu mà nhiều đặt cho Trương Văn Dũng kể từ sau vụ ăn vạ kệch cỡm của hắn ta tại Công an phường Bách Khoa vào ngày 20/10/2017. Trong sự việc đó thì mặc dù Dũng và đồng bọn kêu la ầm ĩ là bị tạt axit vào mặt, nhưng cái người ta được nhìn thấy là một bộ “không tì vết” của Dũng, cái khác có chăng chỉ là mồm Dũng, nó đã trở nên méo đi khi vào vai diễn.

Và đó cũng không phải là lần đầu tiên Dũng diễn trò “chí Phèo” đó. Trước đó vào các ngày (2/4/2013; 02/6/2013; 25/10/2013) Dũng cũng diễn các vở tương tự. Và tuy là một thằng Chí phèo thời hiện đại nhưng trong giới “rận chủ” Dũng cũng không hề cô đọc bởi bản chất rận chủ cũng chỉ đến thế, vẫn quẩn quanh vòng “ăn vạ, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, bán nước, hại dân”. Có thể kể qua một số cái tên cũng nỗi danh với vai diễn “chí Phèo” như Lã Việt Dũng, Trần Thị Nga, Trương Minh Tam, Nguyễn Chí Tuyến

Một kịch bản có lẽ cũng khá quen thuộc đó là sau khi các con rận “rên rỉ” thì các kênh truyền thông thù địch nước ngoài cũng chơi trò “con hát mẹ khen hay”, họ liên tục đăng tải những thông tin vào hùa với đám rận quốc nội vu cáo chính quyền

Lấy dẫn chứng ngay trong trường hợp “Dũng Xít” mới đây trang "viettan.org" (trang mạng của tổ chức khủng bố Việt Tân) giật tít với tiêu đề "Đánh anh Trương Văn Dũng đến chết ngất, Công an còn gây thù chuốc oán đến bao giờ". Trong bài viết có đoạn “Mãi 10 giờ đêm ngày 14/3/2018, khi nhận được thông tin từ chị Hợp, vợ anh Trương Dũng, chúng tôi đưa tin ngay lên facebook, mọi người mới biết anh Dũng bị đánh đến ngất. Ban đầu chị Hợp nghĩ anh bị côn đồ đỏ đánh ngoài đường vì anh Dũng ngất không hỏi được gì. Đến khi anh Dũng nói thều thào được 1 câu ngắn, mọi người mới biết là anh bị đánh ở chính cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an số 3 Nguyễn Gia Thiều, Hà Nội. Sau khi đánh anh ngất, chúng không đưa anh đi cấp cứu mà nhẫn tâm thuê taxi chở anh đến đầu ngõ nhà anh rồi vứt xuống, sau khi đã lột sạch gần 4 triệu đồng của anh. Điện thoại anh chủ động đập vỡ để không lọt vào tay bọn chúng. Cho tới 10 giờ đêm mới có người hàng xóm nhận ra anh, đưa về nhà giúp. Như vậy từ lúc anh bị đánh cho đến khi được đưa về là 4 tiếng, trong đó, chưa rõ thời gian anh nằm ở đầu ngõ là bao nhiêu.

Đúng là những lời lẽ của những kẻ dùng mông để suy nghĩ. Theo miêu tả của đồng bọn thì đây rõ ràng là hành vi quá mức vi phạm pháp luật (cướp, cố ý gây thương tích…) vậy mà không biết mấy tay công an mà đồng bọn của Dũng kể ngu dốt đến đâu mà gọi taxi để tài xế được chứng kiến những việc này. Thêm nữa bị đánh đến ngất thế nhưng Dũng không thấy có vết tích gì gọi là nốc ao, một kẻ xe ôm mưa gió như Dũng cũng không thể chạm là ngất. Dũng còn ngất hẳn hơn 4 tiếng mà vẫn sống khỏe, sống tốt, sống vô ích.

Về phần RFA, không cần kiểm chứng, không cần chờ điều tra,…mà ngay lập tức kết luận vấn đề “công an đánh Dũng”. Chưa kể trong bài viết RFA đăng thông tin Dũng bị đánh ngoài đường, thế nhưng ảnh bài viết lại chú thích bị Công an đánh trong đồn, Dũng còn chẳng có biểu hiện gì là rách mồm với cú đấm được miêu tả là gãy răng…Thật sự, quá nhiều tình tiết để thấy được “nghệ thuật sắp đặt trong vụ việc này”. Là người thông minh, biết sâu chuỗi quá khứ và hiện tại chắc rằng chúng ta sẽ đoán được thực hư sự việc này.

LÊ PHAN