Bài mới nhất

28/03/2018

CÂU CHUYỆN “BA TỔ CHỨC NHÂN QUYỀN” PHẢN ĐỐI CHUYẾN THĂM CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Quốc hội Pháp Francois de Rugy
Dân gian vẫn lan truyền nhau câu ngạn ngữ ““Chó sủa thì chó cứ sủa, đoàn người đi cứ đi” để chỉ những kẻ “ghen ăn tức ở” cứ thích “chọc ngoáy” sau lưng người khác, thấy người ta hơn mình là nóng mặt, mặc dù tài, đức không bằng người. có thể nói, bất kỳ người “lữ hành” nào trên con đường đi đến hạnh phúc, thỉnh thoảng cũng phải bị “giật mình” vì tiếng chó sủa. Song, mục tiêu vẫn không đổi, tiếng chó sủa cũng chẳng làm trở ngại gì. Nếu chúng ta có niềm tin, thời gian sau chúng ta sẽ không còn thấy có gì là phiền toái nữa. cũng như lúc trèo núi, ta càng lên cao, người đứng dưới chân núi càng để ý đến ta và càng thấy ta nhỏ hơn. Bởi họ chỉ thấy phía sau lưng, không thấy phía trước vì họ không ở vị trí của ta, trong khi ta chỉ thấy phía trước.

Câu chuyện “Ba tổ chức nhân quyền” lên tiếng phản đối chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng vậy. Những lời chúng phát ra về chuyến thăm của Tổng bí thư chẳng khác gì “chó sủa”. Nói như vậy, quả thật không ngoa chút nào, bởi “ba tổ chức nhân quyền” này là ai?

Đó là “tổ chức phóng viên không biên giới” (RSF) có trụ sở chính ở Pháp, RSF luôn cổ xúy cho "tự do báo chí, tự do ngôn luận" kiểu phương Tây. Vẽ ra mục tiêu, tôn chỉ đẹp như vậy, song trên thực tế thì hoạt động của RSF lại đi ngược hẳn 180o, chẳng vậy mà mấy năm gần đây, dư luận thế giới đồng loạt tố cáo RSF đã bị lũng đoạn trở thành công cụ chính trị mờ ám. Điển hình bắt đầu 6 năm về trước, từ châu Mỹ, nữ nhà báo nổi tiếng Diana Barahona, làm việc cho Hội đồng các vấn đề về Tây Bán Cầu (Council on Hemispheric Affairs - tổ chức chuyên nghiên cứu về chính sách của Mỹ đối với Mỹ Latinh từ năm 1975), đã vạch trần RSF dính líu đến hàng loạt hoạt động nhằm lật đổ Tổng thống Haiti, ông J.B. Aristide trong cuộc khủng hoảng chính trị ở nước này năm 2004. Theo đó, RSF đã nhận thực hiện một "hợp đồng tuyên truyền" (trị giá gần 500.000 USD) tấn công Tổng thống J.B. Aristide là "dã thú của tự do báo chí" để gây áp lực lật đổ ông. Ngay tại Pháp, nơi đóng "bản doanh" chính của RSF, cách đây 5 năm, Thierry Meyssan - Chủ tịch nhật báo Paris và nhà báo Red Voltaire đã tố giác RSF câu kết với "Trung tâm báo chí vì Cuba tự do - CFC" (tổ chức phản động chống Cuba) để thực hiện bản hợp đồng (trị giá 125.000USD), với điều kiện cơ bản phía CFC đưa ra là RSF phải đưa nhiều thông tin sai sự thật để người nước ngoài biết việc "đàn áp nhà báo ở Cuba" và ủng hộ "thân nhân những nhà báo bị bắt giữ". Đối với Việt Nam, chẳng biết những người lãnh đạo RSF đã ký kết với khoản "hoa hồng" cho những bản hợp đồng công kích đơm đặt về tự do báo chí với các thế lực xấu, bọn phản động lưu vong người Việt, các nhân vật chống đối cực đoan ở trong nước là bao nhiêu mà tổ chức này liên tục có những bản phúc trình sai sự thật về Việt Nam

Là “Việt Tân”, với lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, là một tổ chức khủng bố xuyên quốc gia do cựu phó đề đốc ngụy Sài Gòn Hoàng Cơ Minh thành lập và huấn luyện, dưới sự tài trợ của chính phủ Hoa Kỳ trong thời Chiến tranh lạnh và trong thời gian Việt-Mỹ chưa bang giao. Sau khi hai nước bình thường hóa quan hệ, Việt Tân vẫn được chính phủ Mỹ, chủ yếu những thành phần chính trị gia phản động, diều hâu, vẫn còn mang tư tưởng thực dân đế quốc, chống Việt Nam, chống XHCN, hoặc những chính trị gia cơ hội (muốn tranh thủ Việt Tân để lợi dụng chúng vận động kiếm phiếu trong cộng đồng người Việt hải ngoại) trong chính phủ Mỹ tài trợ qua nhiều quỹ khác nhau. Tổ chức khủng bố này hoạt động với chiêu bài “quang phục Việt Nam”, “phục quốc”, “đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền, phú cường cho Việt Nam”. Chúng không dám thừa nhận bản chất khủng bố của mình, mà thường tự xưng, tự phong mình là những “nhà hoạt động nhân quyền”, “nhà dân chủ”, “người bất đồng chính kiến”, “người có quan điểm khác biệt”, “chiến sĩ tự do”. Đây là một trong những tổ chức thường xuyên có hoạt động chống phá Việt Nam (Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là những thành viên đắc lực của tổ chức này.

Và tổ chức thứ 3 với cái tên là ACAT, cũng thuộc dạng ngưu tầm ngưu, mã tầm mã với RSF và Việt Tân. Với những tổ chức thường xuyên có hoạt động thù địch với Việt Nam như vậy thì không quá bất ngờ khi chúng lên tiếng phản đối chuyến thăm Pháp của Tổng bí thư Nguyến Phú Trọng, một chuyến đi mang lại nhiều lợi ích cho nhân dân Việt Nam, như: Thúc đẩy nhanh việc hoàn tất ký kết và phê chuẩn Hiệp định thương mại tự do giữa Việt Nam và Liên minh châu Âu trong năm 2018, tạo động lực mới cho hợp tác kinh tế, thương mại và đầu tư giữa Việt Nam với Pháp và EU; Chính phủ Pháp tăng cường hỗ trợ, hợp tác trong lĩnh vực đào tạo, tạo điều kiện thuận lợi cho cộng đồng người Việt Nam tại Pháp; Đây cũng là chuyến đi mang lại nhiều bản hợp đồng về kinh tế; và trong chuyến đin Chính phủ Pháp cũng đã khẳng định sẽ thúc đẩy triển khai thực hiện có kết quả các dự án, thỏa thuận giữa hai bên…

Phản đối chuyến đi đã là một hành động bẩn thỉu. Tuy nhiên, chúng càng bẩn thỉu hơn khi đưa những cái tên “nức tiếng” phản động như Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Trung Tôn…vào bản “lên tiếng” của mình, đồng thờiViệt Nam đã vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết, đồng thời vu cáo Việt Nam vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết.

Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

29 nhận xét:

Đám dậm chủ “kêu gọi” Chính phủ Pháp “đừng im lặng” mà phải lên tiếng “gây áp lực” với Việt Nam về vấn đề “nhân quyền”. Chúng cho rằng, “năm 2017, Hà Nội đã tung ra đợt đàn áp tệ hại nhất từ 20 năm qua đối với quyền tự do ngôn luận. Ít nhất 25 bloggers, những người bảo vệ nhân quyền và những nhà đấu tranh cho dân chủ đã bị bắt hoặc bị trục xuất”.

Như thông tin đã được đăng tải trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhận lời mời của Tổng thống Cộng hòa Pháp Emmanuel Macron, người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ có chuyến thăm Cộng hòa Pháp. Đây là chuyến thăm có ý nghĩa quan trọng, một cột mốc lịch sử mới trong quan hệ ngoại giao Việt Nam - Pháp, đặc biệt hơn năm 2018 lại là năm mà hai nước kỷ niệm 45 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao và 5 năm ký kết đối tác chiến lược.

Chính phủ Pháp cần phải gây áp lực để Việt Nam “trả lại tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho các nhà báo công dân và các tù nhân lương tâm, đã bị kết án hay đang chờ xét xử; ngưng ngay việc dùng đến các bộ luật về an ninh quốc gia cũng như những điều khoản mơ hồ của bộ Luật Hình sự để đàn áp sự chống đối bằng cách bất bạo động và quy kết tội phạm cho quyền tự do ngôn luận”.

Đúng là trò cũ diễn lại, trước mỗi chuyến thăm cấp cao các nhà lãnh đạo nước ngoài đến Việt Nam (gần đây nhất là chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Mỹ Obama, Tổng thống Hàn Quốc...); hay chuyến thăm của các nhà lãnh đạo Việt Nam tới các quốc gia phương Tây.

Trong cục diện thế giới mới, các nước phải luôn tôn trọng chủ quyền, quyền tự quyết của mỗi dân tộc, thay đổi cách nhìn nhận, đánh giá về tình hình chính trị, kinh tế của mỗi nước. Có thể thấy rằng, Chính phủ Pháp đang rất coi trọng quan hệ với Việt Nam.

Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

Dân gian vẫn lan truyền nhau câu ngạn ngữ ““Chó sủa thì chó cứ sủa, đoàn người đi cứ đi” để chỉ những kẻ “ghen ăn tức ở” cứ thích “chọc ngoáy” sau lưng người khác, thấy người ta hơn mình là nóng mặt, mặc dù tài, đức không bằng người. có thể nói, bất kỳ người “lữ hành” nào trên con đường đi đến hạnh phúc, thỉnh thoảng cũng phải bị “giật mình” vì tiếng chó sủa. Song, mục tiêu vẫn không đổi, tiếng chó sủa cũng chẳng làm trở ngại gì. Nếu chúng ta có niềm tin, thời gian sau chúng ta sẽ không còn thấy có gì là phiền toái nữa. cũng như lúc trèo núi, ta càng lên cao, người đứng dưới chân núi càng để ý đến ta và càng thấy ta nhỏ hơn. Bởi họ chỉ thấy phía sau lưng, không thấy phía trước vì họ không ở vị trí của ta, trong khi ta chỉ thấy phía trước.

Đúng là trò cũ diễn lại, trước mỗi chuyến thăm cấp cao các nhà lãnh đạo nước ngoài đến Việt Nam hay chuyến thăm của các nhà lãnh đạo Việt Nam tới các quốc gia phương Tây các tổ chức phản động lại đứng lên phản đối, biểu tình này nọ. Nhưng tiếc rằng như dân gian đã từng có câu:"Chó sủa thì chó cứ sủa, đoàn người đi cứ đi”. Những gì chúng làm trở nên vô nghĩa và càng thể hiện bản chất phản động của chúng mà thôi.

Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

“Ba tổ chức nhân quyền” lên tiếng phản đối chuyến thăm của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng vậy. Những lời chúng phát ra về chuyến thăm của Tổng bí thư chẳng khác gì “chó sủa”. Nói như vậy, quả thật không ngoa chút nào, bởi “ba tổ chức nhân quyền” này là ai?
bọn này thì làm ăn gì mà đòi phản đối?

nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

Phản đối chuyến đi đã là một hành động bẩn thỉu. Tuy nhiên, chúng càng bẩn thỉu hơn khi đưa những cái tên “nức tiếng” phản động như Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Trung Tôn…vào bản “lên tiếng” của mình, đồng thờiViệt Nam đã vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết, đồng thời vu cáo Việt Nam vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết.

Đó là “tổ chức phóng viên không biên giới” (RSF) có trụ sở chính ở Pháp, RSF luôn cổ xúy cho "tự do báo chí, tự do ngôn luận" kiểu phương Tây. Vẽ ra mục tiêu, tôn chỉ đẹp như vậy, song trên thực tế thì hoạt động của RSF lại đi ngược hẳn 180o, chẳng vậy mà mấy năm gần đây, dư luận thế giới đồng loạt tố cáo RSF đã bị lũng đoạn trở thành công cụ chính trị mờ ám.
Cái tổ chức này chuyên gia bịa chuyện!


Phản đối chuyến đi đã là một hành động bẩn thỉu. Tuy nhiên, chúng càng bẩn thỉu hơn khi đưa những cái tên “nức tiếng” phản động như Phạm Minh Hoàng, Trần Thị Nga, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Trung Tôn…vào bản “lên tiếng” của mình, đồng thờiViệt Nam đã vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết, đồng thời vu cáo Việt Nam vi phạm các điều 5, 9, 18, 19 và 20 bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền và vi phạm một cách có hệ thống bản Hiệp Ước Quốc Tế về các quyền dân sự và chính trị, mà Việt Nam đã ký kết, cũng như Công Ước chống tra tấn và các hình phạt khác và đối xử tàn bạo, vô nhân đạo hay làm mất phẩm giá mà họ đã ký kết.Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Hôm trước vừa đọc được bài báo của ông Bùi Tín nói rằng việc sang thăm lần này là đi cầu cạnh, chứ không phải là đề nghị hợp tác song phương này nọ. Giờ lại thêm các tổ chức phản động xen vào nữa thì đúng là một duộc với nhau cả rồi. Đã không làm được gì cho đất nước thì ngậm mồm lại, già rồi mà còn sân si.

Đây là chuyến thăm có ý nghĩa quan trọng, được xem là một cột mốc lịch sử mới trong quan hệ ngoại giao Việt Nam-Pháp, đặc biệt trong năm 2018 khi hai nước Việt Nam và Pháp kỷ niệm 45 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao và 5 năm ký kết đối tác chiến lược. Trong năm qua, không chỉ Pháp và thị trường Châu Âu cũng đã bắt đầu mở cửa với thị trường nông sản của ta, phải tranh thủ cơ hội này để thảo luận các chiến lược hợp tác lâu dài khác.


Thực tế như nhiều người nói, nếu chính phủ Việt Nam không bắt, xử lý những kẻ vong nô trên thì mới chính là hành động vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” bởi hành động của những con rận như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga đã đe dọa đến hòa bình, tự do, độc lập dân tộc, nó trực tiếp đe dọa đến quyền sống của toàn thể nhân dân Việt Nam. Chính vì vậy, những hình phạt những kẻ rận chủ đã, đang và sẽ nhận được là những bản án thích đáng và không thể chối cãi.

Những năm vừa qua chúng ta đã thành công duy trì được tốc độ tăng trưởng 6-7% trong nhiều năm liền. Chúng ta cũng vừa đạt được một thắng lợi rất quan trọng trên mặt trận ngoại giao khi tổ chức thành công Hội nghị cấp cao APEC và ký kết Hiệp định CPTPP. Giờ đây chúng ta đang đặt nền móng quan hệ với Pháp - hay thị trường Châu Âu. Đó thực sự là một cơ hội lớn

Chúng chắc phải giận run người, mỹ đã không còn quan tâm tới dân chủ, pháp thì hiện nay đang tái triển khai các mối quan hệ trong khu vực châu Á và rất quan tâm đến những nước mà Pháp đã có quan hệ lâu đời và được Pháp đánh giá là giữ vai trò chiến lược trong khu vực như Việt Nam. Chuyến thăm của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng là một bước tiến mới. Thử hỏi thế này thì chúng còn làm ăn được gì nữa

Thời kỳ này là thời kỳ của hòa bình, hợp tác phát triển kinh tế, quá khứ cũng nên bỏ lại phía sau. Cái lũ bán nước này lúc nào cũng vin vào cái cớ giặc xâm lăng, nhưng không phải vây giờ chính chúng cũng là lũ giặc bán nước hại dân à. Cứ như chúng thì muôn đời chúng ta không thể hội nhập, không thể phát triển và nâng cao vị thế nước nhà được đâu

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Pháp thì có liên quan gì đến các tổ chức nhân quyền của đám rận chủ mà lên tiếng phản đối. Ông đến Pháp theo lời mời của tổng thống Pháp? Đi để mở rộng quan hệ kinh tế, thương mại, đồng thời đẩy mạnh hợp tác an ninh, quốc phòng, giáo dục, đào tạo, khoa học, công nghệ, năng lượng, phát triển bền vững… 2 đất nước với nhau? Có gì là sai ở đây?

Mỹ từ khi ông Trump lên thì không còn thấy để ý đến nhân quyền, cũng với đó còn đề nghị hợp tác trong lĩnh vực an toàn biển đông với ta, giờ Pháp cũng như thị trường Châu Âu cũng bắt đầu xoay trục sang châu Á, thử hỏi miếng cơm của chúng đang dần bị hất đi thì sao chúng lại không nhảy bổ lên cơ chứ

Cộng đồng Châu Âu là một thị trường lớn thứ hai của hàng xuất khẩu Việt Nam, sau nước Mỹ. Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong đợt đi Châu Âu kỳ này là sớm thông qua hiệp định thương mại tự do Việt Nam Châu Âu trong năm 2018. Để mở rộng thị trường xuất khẩu hàng hóa đặc biệt là hàng nông sản cho Việt Nam ta. Bác đã thực sự vất vả rồi

Công cuộc Đổi mới trong hơn 30 năm qua đã đưa Việt Nam từ một nước nghèo nàn, lạc hậu, bị chiến tranh tàn phá nặng nề trở thành một nước đang phát triển có thu nhập trung bình, kinh tế tăng trưởng khá cao, liên tục, chính trị-xã hội ổn định, quốc phòng, an ninh được giữ vững, quan hệ đối ngoại ngày càng mở rộng và đi vào chiều sâu, vị thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế được nâng cao. Đó là một thực tế không ai có thể phủ nhận

Cái mà RSF muốn đó là muốn chính phủ pháp gây sức ép để cho mấy con rận đồng bọn của chúng trong nước được tự do viết bài chống phá. Mọi sự tự do đều có giới hạn. Tự do báo chí là vấn đề không mới - xét cả về mặt từ ngữ và nội hàm. Điều đó, tưởng như dễ dàng có được sự đồng tình, thống nhất của tất thảy mọi người, mọi quốc gia. Nhưng không hẳn vậy. Tại sao? Vì nó xuất phát từ sự không đồng nhất quan niệm về tự do báo chí, hay nói đúng hơn một số tổ chức, quốc gia không hẳn họ không hiểu nhưng cố tình làm sai lệch bản chất của vấn đề tự do báo chí. Ví như đánh giá một quốc gia có hoặc không có tự do báo chí dựa theo tiêu chí, chuẩn mực nào cũng chưa có sự nhất quán. Và, vấn đề đặt ra ở đây là có hay không về một sự tự do báo chí không giới hạn, không biên giới như Mỹ và một số nước phương Tây thường tung hô? Có hay không. Câu trả lời là không và không có ở ngay chính các nước phương Tây. Họ rêu rao như vậy và đánh giá một số quốc gia không có tự do báo chí theo kiểu áp đặt, định kiến chẳng qua là nhằm phục vụ mưu đồ chính trị đen tối của họ.

Tổ chức phóng viên báo chỉ không biên giới RFS thực ra là trung tâm phá hoại, công cụ để các nước tư bản phương Tây sử dụng để chống phá tư tưởng các nước xã hội chủ nghĩa. Vì vậy, trong mắt tổ chức này, cho dù Việt Nam có tôn trọng, đảm bảo tự do báo chí thế nào đi chăng nữa thì họ cũng coi như không.


Pháp luật Việt nam không chấp nhận những hành vi lợi dụng sự tự do về báo chí về ngôn luận để nói xấu đảng nói xấu chế độ. Và tổ chức phóng viên không biên giới (RSF) không có một chút hiểu biết về pháp luật cũng như các vấn đề ở việt nam thì tốt nhất đừng có những nhậnính giới xét đánh giá bất cứ điều gì, vì nó chẳng có căn cứ gì cả

Mọi người dân trong nước nên có ý thức cảnh giác cao, đừng nên bị mê hoặc bởi một ít đồng tiền của tụi phản động bỏ ra mua chuộc, mà làm những chuyện có tội với đất nước, với đồng bào.. các tổ chức trên đều là tổ chức phản động, là những tổ chức bình phong do chính giới mỹ lập nên đẻ chống pá Việt Nam

Đăng nhận xét