Bài mới nhất

11/03/2018

"RẬN CHỦ" RƠI VÀO NGÕ CỤT

"Hội Nghị Vietnam Cyber Dialogue, Valencia, Tây Ban Nha hôm 4/3/2018"
Đó là những gì mà người ta cảm nhận được về “phong trào dân chủ” hiện nay. Liên tục là những trường hợp “rận chủ kỳ cựu” bị bắt, xử lý theo đúng quy định của pháp luật (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài,...), kể cả những kẻ đội lốt tôn giáo để tuyên truyền xuyên tạc chống Nhà nước cũng điêu đứng trước sự tố giác, đấu tranh của quần chúng nhân dân (Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Nguyễn Ngọc Nam Phong…). Phần lớn không còn ai tin vào những gì chúng nói như buổi đầu sơ khai “hành nghề dân chủ” ở Việt Nam

Từ bên ngoài, các thế lực thù địch (Các nhà tài trợ chính cho các con rận trong nước chống phá) cũng chỉ phát đi những âm thanh yếu đuối, vô vọng. Vẫn là những giọng điệu quen thuộc, như: ông này bị oan, bà này vô tội, chính quyền bắt người trái phép, đàn áp tự do ngôn luận, không có tự do tôn giáo… thế nhưng chúng không có bằng chứng gì để bảo vệ quan điểm của mình, tất cả chỉ dừng lại ở lời nói khan, những tiếng kêu thất thanh theo kiều “dù có sai tao vẫn phải đúng”. 

Thật ra, cãi làm sao được khi mà những hành động hàng ngày chứng minh rõ bản chất bán nước hại dân của chúng. Gào lên không vì tiền thế nhưng khi quyền lợi bản thân bị động chạm thì ngay lập tư móc hết tội lỗi của nhau bêu xấu. Lu loa rằng yêu nước, thế nhưng lại bắt tay với tổ chức khủng bố “Việt Tân”, xuyên tạc tình hình đất nước, làm xấu hình ảnh Việt Nam trước mắt bạn bè. Kêu gọi các quốc gia khác gây khó dễ cho các hiệp định có lợi cho nhân dân Việt Nam (như TTP, FTA…). Luôn mồm nói vì người dân thế nhưng thay vì giúp đỡ người dân làm ăn, sản xuất…thì chúng chọn cách đưa người dân vào các hành vi gây rối an ninh trật tự…

Thế nên chẳng còn ai tin những gì chúng nói và đến bây giờ thì kể cả những gì chúng làm người dân cũng đều thấy rõ sự giả dối. Và khi mất sự nâng đỡ ở trong thì chúng lại cầu cứu sự cứu rỗi từ bên ngoài. Chúng kêu gọi các nước, các tổ chức “quốc tế” lên tiếng ủng hộ, bảo vệ mình. Nhưng chúng đâu biết việc bảo vệ chúng - đám “rận chủ” lúc này là điều hết ngu dốt, không khác gì “thưa ông tôi ở bụi này”. Chính vì vậy mà sau khi một số tổ chức “quốc tế” đưa ra những lời lẽ che chắn cho chúng thì ngay lập tức bị người dân bóc mẽ rằng: đây là những tổ chức đứng đằng sau, hậu thuẫn cho lũ “rận chủ” (như RFA, RFI, HUMAN RIGHTS WATCH, Ủy ban cứu người vượt biển…)

Đơn cử như mới đây nhất là vào ngày 4/3/2018, trong cái gọi là Hội nghị “Vietnam Cyber Dialogue” với sự tham gia của các chuyên gia trong lĩnh vực nhân quyền và an toàn mạng từ nhiều quốc gia đã nhóm họp tại thành phố Valencia, Tây Ban Nha, hôm Chủ Nhật. Và khi lũ người này đang cố gắng bảo vệ “rận chủ” bằng những lời lẽ vu khống cho chính quyền Việt Nam, như: “tự do internet ở Việt Nam bị kiểm soát chặt chẽ do sự gia tăng bắt bớ và đe dọa”, hay “tình hình đàn áp truyền thông tại Việt Nam tệ hại hơn cả Lào và Campuchia”… thì ngay lập tức chúng nhận được sự chửi bới không tiếc lời của người dân, đã có nhiều Comment, bài viết vạch trần rằng đây là một Hội nghị do “Việt Tân” tổ chức, mà dính đến tổ chức khủng bố “Việt Tân” thì có lẽ không cần phải giải thích nhiều? bên cạnh đó thì tự người dân họ cảm nhận được rằng tự do Internet luôn tồn tại ở Việt Nam, vậy nên các bài viết xuyên tạc của lũ “rận chủ” vẫn tồn tại nhan nhản trên mạng…

Đến thời điểm hiện tại thì “rận chủ” vẫn không có trò gì mới để thay đổi tình thế, vẫn quanh đi quẩn lại chiêu trò kêu oan quen thuộc. Đây có lẽ là những dấu hiệu báo trước cho ngày tàn dân chủ, ngày mà chính chúng phải đối mặt với toàn thể người dân Việt Nam yêu nước, ngày mà chúng phải trả giá cho những hành động bán nước hại dân của mình.

NHÂN TÂM


Hot!

Từ khóa SEO:

26 nhận xét:

Đến thời điểm hiện tại thì “rận chủ” vẫn không có trò gì mới để thay đổi tình thế, vẫn quanh đi quẩn lại chiêu trò kêu oan quen thuộc. Đây có lẽ là những dấu hiệu báo trước cho ngày tàn dân chủ, ngày mà chính chúng phải đối mặt với toàn thể người dân Việt Nam yêu nước, ngày mà chúng phải trả giá cho những hành động bán nước hại dân của mình.

Cái bản chất bẩn thỉu của lũ rận cuối cùng thì vẫn bị bại lộ cho dù chúng có dùng cách gì đi chăng nữa, chúng chỉ biết nghĩ đến lợi ích của bản thân, lợi dụng nhân dân hết lần này đến lần khác, gieo nhân nào găt quả đấy rồi nhất ddihj chúng sẽ phải trả giá về hành vi của chúng mà thôi.

Zận chủ hoạt động rất tinh vi, xảo quyệt, với những thủ đoạn vô cùng thâm độc. Nhưng chúng đâu thể qua mặt được lực lượng Công an Nhân dân của chúng ta. Bằng chứng là việc những zân chủ cốt cán như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài.... đều lần lượt bị trừng trị trước pháp luật. Zận chủ thực sự đi vào ngõ cụt!

Lũ rận chủ ngày càng yếu kém và bị rơi vào ngõ cụt của sự thất bại thảm hại. Liên tục là những trường hợp “rận chủ kỳ cựu” bị bắt, xử lý theo đúng quy định của pháp luật (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài,...), kể cả những kẻ đội lốt tôn giáo để tuyên truyền xuyên tạc chống Nhà nước cũng điêu đứng trước sự tố giác, đấu tranh của quần chúng nhân dân (Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Nguyễn Ngọc Nam Phong…). Phần lớn không còn ai tin vào những gì chúng nói như buổi đầu sơ khai “hành nghề dân chủ” ở Việt Nam

Bọn rận chủ thật sự rơi vào ngũ cụt khi bọn thế lực thì địch cũng bó tay trước pháp luật Việt Nam nghiêm minh. Từ bên ngoài, các thế lực thù địch (Các nhà tài trợ chính cho các con rận trong nước chống phá) cũng chỉ phát đi những âm thanh yếu đuối, vô vọng. Vẫn là những giọng điệu quen thuộc, như: ông này bị oan, bà này vô tội, chính quyền bắt người trái phép, đàn áp tự do ngôn luận, không có tự do tôn giáo… thế nhưng chúng không có bằng chứng gì để bảo vệ quan điểm của mình, tất cả chỉ dừng lại ở lời nói khan, những tiếng kêu thất thanh theo kiều “dù có sai tao vẫn phải đúng”.

Đến thời điểm hiện tại thì “rận chủ” vẫn không có trò gì mới để thay đổi tình thế, vẫn quanh đi quẩn lại chiêu trò kêu oan quen thuộc. Đây có lẽ là những dấu hiệu báo trước cho ngày tàn dân chủ, ngày mà chính chúng phải đối mặt với toàn thể người dân Việt Nam yêu nước, ngày mà chúng phải trả giá cho những hành động bán nước hại dân của mình.

Việc bọn rận chủ rơi vào ngõ cụt là không có gì ngạc nhiên khi chúng là kẻ xấu thì sớm muộn gì cũng phải thất bại. Chúng chống phá bằng những luận điệu không thể nhàm chán hơn khi suốt ngày xuyên tạc, bịa đặt những vấn đề được người dân quan tâm, thông qua việc bịa đặt, nói xấu đó chúng đã tìm cách nói xấu hạ uy tín chính quyền và chế độ. Chắc chắn những người công dân tốt sẽ bài trừ bọn rận chủ.

Có thể thấy rằng phong trào “dân chủ” ở Việt Nam bản chất là tập hợp của các đối tượng cực đoan, quá khích, phản động, thường xuyên có hoạt động lợi dụng danh nghĩa đấu tranh đòi “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”, để tiến hành các hoạt động gây rối an ninh trật tự nhằm mục đích chống phá chính quyền nhân dân. Vì vậy, mỗi người dân nên cảnh giác, tỉnh táo, không để các đối tượng xấu lợi dụng vào các hoạt động gây rối an ninh trật tự.

Lũ rận chủ này ngày càng thể hiện rõ bản chất bán nước hại dân của bọn chúng. Lũ rận chủ lúc nào cung gào to đấu tranh vì thế này vì thế kia. Thế nhưng tất cả cũng là màn kịch, cũng là trò hề của bọn chúng diễn ra nhằm kiếm những đồng tiền vơ bẩn của lũ phản động hải ngoại để làm đầy túi tiền của cá nhân mà thôi. Chắc hẳn sớm muộn gì lũ bọn chúng cũng phải trả giá trước sự nghiêm minh trước pháp luật.

Đoan Trang còn công khai khuyến khích, cổ vũ, kích động người dân tham gia các hoạt động chống Đảng, Nhà nước, thậm chí công khai cổ súy cho giá trị, lối sống phương Tây, xây dựng cái gọi là “xã hội dân sự”, âm mưu tiến hành cách mạng màu, cách mạng đường phố ở nước ta. Đây là những hành vi hết sức nguy hiểm, đi ngược lại lợi ích chung của dân tộc và đáng bị lên án.

Thế nên chẳng còn ai tin những gì chúng nói và đến bây giờ thì kể cả những gì chúng làm người dân cũng đều thấy rõ sự giả dối.

Đó là những gì mà người ta cảm nhận được về “phong trào dân chủ” hiện nay. Liên tục là những trường hợp “rận chủ kỳ cựu” bị bắt, xử lý theo đúng quy định của pháp luật (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài,...), kể cả những kẻ đội lốt tôn giáo để tuyên truyền xuyên tạc chống Nhà nước cũng điêu đứng trước sự tố giác, đấu tranh của quần chúng nhân dân (Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Nguyễn Ngọc Nam Phong…). Phần lớn không còn ai tin vào những gì chúng nói như buổi đầu sơ khai “hành nghề dân chủ” ở Việt Nam
Đám dân chủ tan rã rồi còn đâu

Tôi biết cái kiểu phong trào dân chủ hiện nay mà, kiểu phong trào a dua theo nhau, được nước ngoài gửi cho ít tiền thế là thi nhau đi nói xấu hạ bệ đồng bào quê hương, ĐÚng là nhục nhã.

Cái gọi là “Phong trào dân chủ ở Việt Nam ta, thực chất là nơi quy tụ của những người không có công ăn việc làm hoặc thoái hóa biến chất, lợi dụng danh nghĩa “dân chủ”, “nhân quyền” để chống phá đất nước. Với mục đích thế này thì thử hỏi nó sẽ kéo dài và phát triển được hay sao?

Những hoạt động chính của tổ chức mang danh dân chủ này là gì? Có được gì tốt đẹp hay không ngoài việc chuyên đi xuyên tạc, vu cáo, bịa đặt, chống Nhà nước, vu khống, bôi lem các đồng chí lãnh đạo Đảng, Nhà nước; cổ vũ, kích động các hoạt động biểu tình, gây rối… với mục đích gây bất ổn chính trị xã hội. Luôn kêu gọi đấu tranh cho “dân chủ” nhưng lại là nơi tập hợp của những kẻ vô công rồi nghề, đầu đường xó chợ, đầu trộm đuôi cướp, những kẻ mà người ta vẫn nói là “cặn bã” của xã hội. Thử hỏi tương lai của thứ hỗn độn này sẽ ra sao?

Mang danh dân chủ nhưng đấu tranh vì quyền lợi người dân đâu chả thấy, toàn thấy những kẻ vi phạm pháp luật mà thôi. Năm 2017 là một năm thất thu đối với làng rận chủ, hàng loạt các cây đa cây đề nhập trại, những kẻ còn lại thì non trẻ chưa đảm đương được nhiều, quẫn quá còn làm nhiều chuyện nực cười, tự vạch mặt chính tổ chức của h điều này làm tăng thêm niềm tin của quần chúng nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, nhà nước ta nhiều hơn nữa.

“Phong trào dân chủ Việt” hiện nay, nó chẳng đại diện cho lợi ích của cộng đồng, cũng chẳng đại diện cho lợi ích của xã hội. Đó chỉ là hoạt động của một số kẻ ảo tưởng, thần kinh vì mục đích và động cơ vật chất, chính trị khác nhau để thoả mãn lợi ích cá nhân của mình. Năm 2017 là một năm thất bại nặng nề của giới dân chủ, sang năm 2018, lực lượng sứt mẻ, ý chí, động lực giảm sút, nguồn viện trợ bên ngoài cũng bị cắt thì thử hỏi cái phong trào này có đúng là đi vào ngõ cụt hay không?

Những màn kịch vụng mà diễn viên và kịch bản quá quen thuộc, công luận đã biết tỏng từ đời nào rồi cái bản chất thật của vở kịch ấy. Lần lượt các “nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” đều bị sờ gáy và kết cục là được đi bóc lịch, mặc dù không hẹn trước. Với một lực lượng bị sứt mẻ nghiêm trọng, tương lai nào cho các nhà “zân chủ” Việt trong năm 2018 đây?

Phong trào dân chủ năm 2017 trôi qua, nhìn lại thấy hoạt động cũng không ít, thất bại lại ê chề. Thậm chí còn thất thoát nhân lực, kẻ thì tù tội, kẻ thì dứt áo ra đi vì cạnh tranh mà đồng lương bèo bọt. Liệu rằng bước sang năm 2018, phong trào dân chủ có chuyển biến gì hay không? Vẫn những bộn cũ soạn lại, xuyên tạc, bôi nhọ chính sách của đảng và nhà nước, rạch mặt ăn vạ, hay liên kết với các giáo xứ?

Nhà dân chủ lúc mở miệng ra bao giờ cũng cũng nói đến lợi ích đất nước, vì đất nước, vì quyền con người của người dân. Nhưng đó chỉ là võ mồm nhằm che mắt thiên hạ chứ bản chất thực sự của phong trào dân chủ là vì tiền. Hãy nhìn cái cách chúng tự đấu tố với nhau là chúng ta có thể hiểu rõ nhất.

Các cụ đã có câu "Giấy không thể gói được lửa" hay "Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra", bản chất xấu xa, lừa bịp, ăn vạ của những kẻ mạo danh đấu tranh giành bảo vệ nhân dân, đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền dần dần bị bộc lộ. Vì đồng tiền mà chẳng nhà dân chủ nào chịu nhường nhau và điều đó tất yếu làm phát sinh mâu thuẫn, dẫn tới các cuộc đấu tố lẫn nhau tạo nên một bức tranh dân chủ hết sức hỗn tạp.

Trước sự cứng rắn, không khoan nhượng của pháp luật, liên tục là những trường hợp các nhà dân chủ bị nhập trại, xử lý theo đúng quy định của pháp luật (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Nguyễn Hữu Vinh, Trần Thị Nga, Nguyễn Văn Đài,...), kể cả những kẻ đội lốt tôn giáo để tuyên truyền xuyên tạc chống Nhà nước cũng điêu đứng trước sự tố giác, đấu tranh của quần chúng nhân dân (Đặng Hữu Nam, Nguyễn Đình Thục, Nguyễn Ngọc Nam Phong…). Phần lớn không còn ai tin vào những gì chúng nói như buổi đầu sơ khai “hành nghề dân chủ” ở Việt Nam

Thực tế, truyền thông điện tử ở Việt Nam phát triển mạnh chưa từng thấy, rất ít có những tường lửa hạn chế truy cập đối với người dùng, vậy thử hỏi cái bọn Việt Tân lấy cớ gì để nói Việt Nam không có tự do internet, nói sằng nói bậy.

Nói thế này cho ngắn gọn nếu thật sự chính quyền nước ta không cho nhân dân quyền tự do thông tin , thì có lẽ đã chẳng ai biết đến cái tổ chức Việt Tân hay những phát ngôn xuyên tạc láo toét của Vietnam Cyber Dialogue . Toàn là những luận điệu, những lời lẽ xuyên tạc quá quen thuộc của những kẻ phản động, chống đối

Bọn này không có nhà ở nên phải bán nước làm chó cho địch. Bọn này bày ra những chiêu trò cũ rích kia cái cốt cũng chỉ nhằm đánh bóng tên tuổi, moi tiền từ các tổ chức phản động mà thôi. Còn kết quả thế nào thì chúng ta đều thấy, không những người dân không tin vào bọn này mà ngược lại niềm tin người dân đặt vào Đảng, Nhà nước ngày càng tăng thêm

Việt Nam có quyền tự hào về những kết quả đã đạt được trong việc thúc đẩy và bảo vệ tự do báo chí, tự do Internet, đảm bảo nhân quyền ở Việt Nam, gắn liền với quyền bày tỏ chính kiến, quyền tự do thông tin trên cơ sở các quy định của luật pháp quốc tế, xứng đáng với những đánh giá cao của dư luận quốc tế. Cái trò mèo diễn đi diễn lại của đám chống Cộng ở hải ngoại chỉ làm rõ bản chất trí trá của các đối tượng mà thôi

Đăng nhận xét