Bài mới nhất

29/03/2018

SỰ TÂM PHỤC, KHẨU PHỤC CỦA MỘT CỰU ĐẠI TÁ CIA VỀ ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM

Andre Sauvageot (Andre) - cựu đại tá CIA
Không bỗng nhiên, toàn thể nhân dân Việt Nam chọn Đảng Cộng sản mà không phải là Việt Nam cộng hòa hay một Đảng phái bất kỳ, mà bởi, thực tế chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực sự vì quyền lợi của quần chúng nhân dân, vì thế họ cam tâm, tình nguyện bảo vệ và đi theo Đảng, dấn thân vào con đường cách mạng, và họ đã đúng. Quả thật nếu không có Đảng, có Bác thì có lẽ kiếp bùn đen nô lệ vẫn chưa có hồi kết. Chế độ Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm đứng đấu luôn rêu rao vì nhân dân, phụng sự nhân dân (như cách đám “rận chủ” hiện nay đang làm), nhưng những hành động của chúng trên thực tế cho người dân thấy chúng cũng chỉ là lũ chó săn, cẩu nô, tay sai cho địch ám hại đồng bào. 

Tại thời điểm đó, nếu so về thực lực kinh tế, quân sự có lẽ Đảng ta kém Việt Nam cộng hòa nhiều phần (bởi chúng được sự hậu thuẫn từ “bố” Mỹ), thế nhưng cái chúng không có được chính lòng tin của quần chúng nhân dân, thứ quan trọng nhất để duy trì sự tồn tại của một chế độ và cũng là “thứ” đã giúp Đảng Cộng sản Việt Nam đánh bại mọi kẻ thù (trong đó có hai kẻ thù lớn là thực dân Pháp và đế quốc Mỹ)

Mới đây, Andre Sauvageot (Andre) - cựu đại tá CIA, với những chia sẻ từ những trải nghiệm thực tế của bản thân tại chiến trường Việt Nam, đã tiếp tục cho chúng ta thấy sức mạnh của thứ “niềm tin bất diệt” đó.

Câu chuyện được bắt đầu bằng một lời chào hết sức đặc biệt từ một người từng là đại tá CIA sang tham chiến tại Việt Nam (Andre )“Tôi xin phép được gọi anh là đồng chí vì chỉ có đồng chí mới không phân biệt giới tính, tuổi tác, giàu nghèo, sang hèn, giai cấp. Tôi thích gọi anh là đồng chí bởi bình đẳng. Và với tất cả những ai tại Việt Nam tôi gặp, tôi đều gọi là đồng chí hết”

Sau lời chào “sâu tận đáy lòng” đó, Andre bắt đầu kể: Năm 1964, tôi lúc ấy là đại uý, tôi được cử sang Việt Nam làm chỉ huy đội biệt kích nhảy dù chuyên tìm và tiêu diệt Việt cộng tại bưng biền. Lúc mới sang Việt Nam, tôi tin hoàn toàn vào lời của Chính phủ Mỹ 100% rằng cuộc chiến mà chúng tôi phát động tại Việt Nam là chính nghĩa, rằng Việt Nam cộng hoà với sự trợ giúp đến “tận răng” từ Mỹ sẽ giành chiến thắng. Tuy nhiên, càng đi nhiều, gặp gỡ nhiều người dân và cả nói chuyện với những chiến sĩ phía cách mạng bị chúng tôi bắt thì tôi thấy bản chất cuộc chiến này không phải như chính quyền Mỹ nó. 

Năm 1970, tôi được tham gia một cuộc thí nghiệm của CIA với một cán bộ Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam bị bắt giữ. Thông tin mà Tổng nha Cảnh sát của chính quyền Sài Gòn lúc đó cho hay, nữ cán bộ này là nhân vật cấp cao. Trực tiếp Thiếu tướng Nguyễn Ngọc Loan là Tổng Giám đốc Cảnh sát quốc gia kiêm Giám đốc Nha An ninh Quân đội Việt Nam Cộng hòa, phụ trách Phủ Đặc ủy Trung ương tình báo (Tướng Loan cũng chính là người rút súng bắn thẳng vào đầu một chiến sĩ biệt động trên đường phố Sài Gòn - PV) tra tấn bà bằng việc đốt cháy đen hai bàn tay và xét hỏi bà liên tục nhưng đều không moi được bất kỳ thông tin nào. 

Cuối cùng, phía Việt Nam Cộng hòa đành giao nữ cán bộ cho CIA để thử nghiệm một phương pháp mới về tâm lý chiến. Cụ thể, phương pháp mà CIA sử dụng là phương pháp nhân đạo, dùng vật chất đối đãi tốt nhằm thuyết phục bà từ bỏ lý tưởng cộng sản. “CIA bố trí cho bà sống tại một biệt thự xa hoa gần sát con đường trung tâm nối Sài Gòn hoa lệ với sân bay Tân Sơn Nhất với kẻ hầu người hạ, chăm sóc đặc biệt. Hằng ngày, những nhân viên CIA rất giỏi tiếng Việt, am hiểu về học thuyết Mác – Lênin và Chủ nghĩa cộng sản nói chuyện liên hồi với bà nhằm “đả thông” tư tưởng. “Sau một thời gian, CIA không thấy hiệu quả nên họ gọi tôi nhập cuộc. Tôi bắt chuyện với bà. Bà cũng trò chuyện lại nhưng là những câu chuyện về gia đình, không liên quan gì tới tổ chức, đồng đội cả. Bà khoe có 2 con trai, một người con là sĩ quan của Giải phóng quân và một người con là cán bộ ngoại giao của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đang công tác tại Liên Xô. Bà cũng khuyên tôi đừng thuyết phục bà vô ích vì không đời nào bà phản bội lại Tổ quốc, quê hương, phản bội lại con mình, phản bội lại lý tưởng mà bà đã dấn thân, lựa chọn” - Andre kể. Khẽ đăm chiêu, Andre nhớ lại: “Tôi đành báo cáo với cấp trên rằng nếu cứ tiếp tục để tôi nói chuyện với bà thì người bị thuyết phục, và người từ bỏ “lý tưởng” là tôi chứ không phải bà ấy”.

“Tôi không thể nào quên câu nói của bà lúc chào tạm biệt tôi: “Có thể ngày mai tôi không được gặp các con tôi nữa nhưng tôi không hề tiếc nuối về sự lựa chọn của mình. Các ông sẽ không bao giờ chiến thắng bởi chỉ có Đảng Cộng sản mới là sự lựa chọn của người dân Việt Nam, mới là chính đảng duy nhất huy động được sức mạnh toàn dân tộc. Dẫu có hy sinh thì nhân dân này, đất nước này rốt cuộc sẽ giành được độc lập, tự do…” – Andre kể.

“Sau này, một vị chỉ huy trưởng của Trung tâm Huấn luyện cán bộ của Chính quyền Cộng hoà cũng được vời tới để thuyết phục bà nhưng cũng thất bại. Sau này, qua thông tin tôi được biết, do không moi được bất cứ thông tin có giá trị nên chúng đã xử tử bà” – Andre khẽ chùng giọng. “Các anh thắng là đương nhiên!” 

Theo Andre, năm 1973, ông được điều động làm phiên dịch viên cho tướng Woodward - Trưởng phái đoàn Mỹ trong Ban liên hợp quân sự 4 bên gồm: Việt Nam dân chủ cộng hòa, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, Việt Nam cộng hòa và Mỹ họp ở Sài Gòn trong vòng 2 tháng để thực hiện Hiệp định Paris. “Cũng chính trong thời gian này, tôi có dịp trò chuyện với các tướng lĩnh của phía Mặt trận Giải phóng và Việt Nam dân chủ cộng hoà. Những vị tướng này không chỉ giỏi về quân sự mà còn giỏi cả về ngoại giao. Có những tướng lĩnh như vậy, các anh không thắng mới là lạ” - Andre nhận định.

“Tôi còn nhớ như in cuối tháng 3.1973, khi tôi hoàn thành nhiệm vụ tại Uỷ ban Liên hợp quân sự, Tướng John John Wickhan - Phó Trưởng đoàn có hỏi tôi rằng sao suốt 9 năm qua, anh không đòi về? Việt Nam giờ đã có hoà bình, CIA sẽ bố trí cho anh một biệt thự sang trọng giữa trung tâm Sài Gòn hoa lệ, sao anh từ chối? Lúc ấy, như một phản xạ tự nhiên, tôi thẳng thừng: “Chừng nào còn người Mỹ thì Việt Nam làm sao có hoà bình, và cũng sẽ không có cái gọi là danh dự theo như Tổng thống Nixon tuyên bố đâu. Việt Nam cộng hoà sẽ không trụ nổi được. Việt Cộng sẽ thống nhất được Tổ quốc của mình”. Tôi còn nhớ như in ánh mắt đầy giận dữ của Tướng John Wickhan: “Là một sĩ quan Mỹ, sao anh lại có ý nghĩ điên rồ như vậy?”. Sau này khi gặp lại giữa Washington DC, Tướng John Wickhan đã khẽ bảo tôi rằng”: “Andre, anh nói đúng”

Và Andre càng khâm phục về tâm hồn thánh thiện, bao dung của những người đi theo Đảng, được Đảng soi sáng. Ông kể ““Năm 1993, tôi bắt đầu quay lại Hà Nội. Với vốn tiếng Việt của mình, tôi dễ dàng vẫy một “đồng chí” đạp xích lô để vòng quanh Hồ Gươm. Lúc ngồi trên xe, “đồng chí” ấy kể rằng mình lớn lên tại một vùng ngoại ô Hà Nội. Tháng 12.1972, máy bay Mỹ giội bom phá nát xóm nhỏ của gia đình anh ấy và một quả bom đã giết chết mẹ của anh ấy. Thế nhưng, anh ấy vẫn bảo rằng: “Có lẽ, mục tiêu của họ là nhà máy xi măng gần nhà tôi thôi, có lẽ họ không có mục đích giết mẹ tôi…”. “Nghe tới đấy, tôi trào nước mắt anh ạ. Trên thế giới này làm gì có dân tộc nào bao dung và rộng lượng như vậy đâu. Sự thực là bom Mỹ đã giết chết mẹ đồng chí ấy và hàng triệu người vô tội khác. Vậy mà mới chỉ sau chừng ấy năm ngắn ngủi. Chúng tôi – những cựu quân nhân Mỹ thay vì bị đối đãi như kẻ thù thì lại được xem như là khách. Các đồng chí càng rộng lượng, càng tử tế thì chúng tôi lại càng thấy day dứt và có trách nhiệm với từng mảnh đất mà bom Mỹ đã giội xuống”

Có thể nói, có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam.

NHÂN TÂM

Hot!

Từ khóa SEO:

23 nhận xét:

Có thể nói, có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam.

Lịch sử đã chứng minh tất cả, rằng sự lãnh đạo của Đảng cộng sản đối với toàn thể quần chúng nhân dân và đất nước là hoàn toàn đúng đắn. Sự lãnh đạo đó đã giúp chúng ta chiến thắng trong hai cuộc chiến tranh với những đế quốc thực dân sừng sỏ nhất lúc bấy giờ. Không chỉ riêng cựu tình báo của CIA mà nhiều người lính tham chiến ở Việt nam sau cuộc chiến cũng phải thừa nhận tinh thần bất diệt dưới sự lãnh đọa của Đảng cộng sản đứng đầu là Chủ tịch Hồ chí Minh vĩ đại

Không bỗng nhiên, toàn thể nhân dân Việt Nam chọn Đảng Cộng sản mà không phải là Việt Nam cộng hòa hay một Đảng phái bất kỳ, mà bởi, thực tế chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực sự vì quyền lợi của quần chúng nhân dân, vì thế họ cam tâm, tình nguyện bảo vệ và đi theo Đảng, dấn thân vào con đường cách mạng, và họ đã đúng. Quả thật nếu không có Đảng, có Bác thì có lẽ kiếp bùn đen nô lệ vẫn chưa có hồi kết. Chế độ Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm đứng đấu luôn rêu rao vì nhân dân, phụng sự nhân dân (như cách đám “rận chủ” hiện nay đang làm), nhưng những hành động của chúng trên thực tế cho người dân thấy chúng cũng chỉ là lũ chó săn, cẩu nô, tay sai cho địch ám hại đồng bào.

Có thể nói, có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam.

Quả thật nếu không có Đảng, có Bác thì có lẽ kiếp bùn đen nô lệ vẫn chưa có hồi kết. Chế độ Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm đứng đấu luôn rêu rao vì nhân dân, phụng sự nhân dân

Không bỗng nhiên, toàn thể nhân dân Việt Nam chọn Đảng Cộng sản mà không phải là Việt Nam cộng hòa hay một Đảng phái bất kỳ, mà bởi, thực tế chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực sự vì quyền lợi của quần chúng nhân dân, vì thế họ cam tâm, tình nguyện bảo vệ và đi theo Đảng, dấn thân vào con đường cách mạng, và họ đã đúng.
nói thẳng, chọn mấy cái chế độ kia thì chỉ có bán nước. Điển hình như Ngô đình diệm đó.

“Tôi không thể nào quên câu nói của bà lúc chào tạm biệt tôi: “Có thể ngày mai tôi không được gặp các con tôi nữa nhưng tôi không hề tiếc nuối về sự lựa chọn của mình. Các ông sẽ không bao giờ chiến thắng bởi chỉ có Đảng Cộng sản mới là sự lựa chọn của người dân Việt Nam, mới là chính đảng duy nhất huy động được sức mạnh toàn dân tộc. Dẫu có hy sinh thì nhân dân này, đất nước này rốt cuộc sẽ giành được độc lập, tự do…” – Andre kể.

“Sau này, một vị chỉ huy trưởng của Trung tâm Huấn luyện cán bộ của Chính quyền Cộng hoà cũng được vời tới để thuyết phục bà nhưng cũng thất bại. Sau này, qua thông tin tôi được biết, do không moi được bất cứ thông tin có giá trị nên chúng đã xử tử bà” – Andre khẽ chùng giọng. “Các anh thắng là đương nhiên!”

Andre càng khâm phục về tâm hồn thánh thiện, bao dung của những người đi theo Đảng, được Đảng soi sáng. Ông kể ““Năm 1993, tôi bắt đầu quay lại Hà Nội. Với vốn tiếng Việt của mình, tôi dễ dàng vẫy một “đồng chí” đạp xích lô để vòng quanh Hồ Gươm. Lúc ngồi trên xe, “đồng chí” ấy kể rằng mình lớn lên tại một vùng ngoại ô Hà Nội. Tháng 12.1972, máy bay Mỹ giội bom phá nát xóm nhỏ của gia đình anh ấy và một quả bom đã giết chết mẹ của anh ấy. Thế nhưng, anh ấy vẫn bảo rằng: “Có lẽ, mục tiêu của họ là nhà máy xi măng gần nhà tôi thôi, có lẽ họ không có mục đích giết mẹ tôi…”. “Nghe tới đấy, tôi trào nước mắt anh ạ. Trên thế giới này làm gì có dân tộc nào bao dung và rộng lượng như vậy đâu.

có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam

Làm sao thắng được khi người ta đã có niềm tin tuyệt đối như thế, đó cũng chính là lý do vì sao VN dưới sự lãnh đạo của ĐCS có thể chiến thắng một nước mạnh như Mỹ, bởi vì Đảng đã cho nhân dân lúc bấy giờ niềm tin về một đất nước tự do, không bị đô hộ, đàn áp. Chỉ riêng việc vực dậy niềm tin đưa đất nước nhỏ bé chiến thắng gã khủng lồ Mỹ đã là điểm gây ấn tượng với bất cứ vị tướng Mỹ nào từng tham gia chiến tranh VN rồi.

Chính niềm tin bất diệt đó đã làm nên sức mạnh cho người lính cs vn, đó cũng chính là lý do vì sao VN dưới sự lãnh đạo của ĐCS có thể chiến thắng một nước mạnh như Mỹ, bởi vì Đảng đã cho nhân dân lúc bấy giờ niềm tin về một đất nước tự do, không bị đô hộ, đàn áp. Chỉ riêng việc vực dậy niềm tin đưa đất nước nhỏ bé chiến thắng gã khủng lồ Mỹ đã là điểm gây ấn tượng với bất cứ vị tướng Mỹ nào từng tham gia chiến tranh VN rồi.

Làm sao thắng được khi người ta đã có niềm tin tuyệt đối như thế, đó cũng chính là lý do vì sao VN dưới sự lãnh đạo của ĐCS có thể chiến thắng một nước mạnh như Mỹ, bởi vì Đảng đã cho nhân dân lúc bấy giờ niềm tin về một đất nước tự do, không bị đô hộ, đàn áp

Chính niềm tin bất diệt đó đã làm nên sức mạnh cho người lính cs vn, đó cũng chính là lý do vì sao VN dưới sự lãnh đạo của ĐCS có thể chiến thắng một nước mạnh như Mỹ, bởi vì Đảng đã cho nhân dân lúc bấy giờ niềm tin về một đất nước tự do, không bị đô hộ, đàn áp. Chỉ riêng việc vực dậy niềm tin đưa đất nước nhỏ bé chiến thắng gã khủng lồ Mỹ đã là điểm gây ấn tượng với bất cứ vị tướng Mỹ nào từng tham gia chiến tranh VN rồi.

Không bỗng nhiên, toàn thể nhân dân Việt Nam chọn Đảng Cộng sản mà không phải là Việt Nam cộng hòa hay một Đảng phái bất kỳ, mà bởi, thực tế chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam mới thực sự vì quyền lợi của quần chúng nhân dân, vì thế họ cam tâm, tình nguyện bảo vệ và đi theo Đảng, dấn thân vào con đường cách mạng, và họ đã đúng. Quả thật nếu không có Đảng, có Bác thì có lẽ kiếp bùn đen nô lệ vẫn chưa có hồi kết. Chế độ Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm đứng đấu luôn rêu rao vì nhân dân, phụng sự nhân dân (như cách đám “rận chủ” hiện nay đang làm), nhưng những hành động của chúng trên thực tế cho người dân thấy chúng cũng chỉ là lũ chó săn, cẩu nô, tay sai cho địch ám hại đồng bào.

Có thể nói, có được độc lập tự do ngày hôm nay chính là nhờ niềm tin tuyệt đối của toàn thể nhân dân đối với Đảng Cộng sản Việt Nam, niềm tin đó được xây dựng bằng sự chân thành, đức độ của những “công bộc của nhân dân”. Và như chúng ta biết, lòng tin chính là một sự tự nguyện, chính vì vậy nên nó sẽ bền chặt hơn thứ phục tùng bằng mệnh lệnh áp đặt, những chiêu trò ràng buộc đê hèn của Mỹ và tay sai Việt Nam cộng hòa. Điều đó giải thích tại sao với tiềm lực quân sự hàng đầu thế giới nhưng Mỹ vẫn không thể thắng nổi một đất nước bé nhỏ như Việt Nam.

ừ thì ai nói hay cứ nói, tôi chỉ xem vào thực tế. 87 năm qua, kể từ khi ra đời và lãnh đạo cách mạng, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn là đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc. Đảng đã hoàn thành vẻ vang sứ mệnh “soi đường, dẫn lối cho nhân dân ta vững bước tiến lên con đường thắng lợi”. Có được thành công đó, bởi Đảng ta đã tạo được niềm tin của nhân dân đối với Đảng-yếu tố quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

Tôi chỉ hỏi một sự kiện lịch sử, đó là vì sao cuộc cách mạng tháng 8 năm 1945 lại thành công vẻ vang đến vậy? Tại sao số ít Đảng viên như thế lại có thể giành chính quyền về tay trong ôn hòa? Có lẽ công bằng mà nói, cuộc cách mạng tháng 8 thành công như vậy, công lao đội ngũ Đảng viên 1, thì công lao nhân dân phải 10. Bởi nếu không có quần chúng nhân dân một lòng theo Đảng, thì chắc chắn không thể nào có sức mạnh nội lực đến như vậy. Liên tiếp các phong trào ở địa phương trên cả nước giành được chính quyền về tay nhân dân.

chúng ta vẫn thường nói: “Mất niềm tin là mất tất cả”, khi xưa chúng ta có được niềm tin bằng việc giữ gìn và kế thừa đạo lý “lấy dân làm gốc” của cha ông, từ đó: “… dựa vào lực lượng của dân, tinh thần của dân, để gây hạnh phúc cho dân” và “trong bầu trời không gì quý bằng Nhân dân. Trong thế giới, không gì mạnh bằng lực lượng đoàn kết của Nhân dân” – trích câu nói của chủ tịch Hồ Chí Minh.

Đặt trọn niềm tin vào Đảng, vào Bác Hồ, nhân dân Việt Nam khắp từ Nam chí Bắc, từ miền ngược tới miền xuôi, đã hăng hái đi theo Đảng thực hiện công cuộc kháng chiến, kiến quốc trường kỳ gian khổ, kết thúc thắng lợi cuộc kháng chiến chống Pháp xâm lược, mà đỉnh cao là chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.Niềm tin vào Đảng tiếp tục được tăng cường cao độ, cả nước triệu người như một đứng lên, với ý chí “Không có gì quý hơn độc lập, tư do”, “Dù phải hy sinh nhiều của, nhiều người”, vừa kháng chiến chống Mỹ, cứu nước vừa xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nhờ đó, dân tộc ta đã làm nên Đại thắng mùa Xuân 1975, tạo ra bước ngoặt vĩ đại nhất trong lịch sử phát triển của đất nước, hoàn thành thắng lợi cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân trên phạm vi cả nước; đất nước độc lập, thống nhất đi lên chủ nghĩa xã hội (CNXH).

Vì phẩm chất của một người đảng viên là luôn giữ cho mình tinh thần chiến đấu, nếu không đảm bảo được tính chiến đấu này, người cán bộ, đảng viên đó nên tự rút lui khỏi bộ máy. Và đây chính là mệnh lệnh đanh thép từ người đứng đầu Đảng.

vnch thì lấy tư cách gì mà nói chuyện ở đây được, chúng chỉ được cái mồm khi lên các mặt báo lề trái mà thôi, chứ còn đứng trước người dân, giữa công luận thì chúng làm sao dám ngẩng mặt lên mà đi được.

Đăng nhận xét